Palermo – Juventus: Địa Trung Hải vẫy gọi
Sân Renzo Barbera ở gần biển. Người Palermo có thói quen vừa xem bóng đá, vừa hò hét, vừa lắng nghe tiếng còi tàu vào cảng, nghe tiếng sóng lẫn gió biển vi vu. Cái cảm giác hòa cùng với thiên nhiên và những nhịp đập con tim của người dân Sicilia cuồng nhiệt, luôn tạo nên sự phấn khích và tiếp thêm sức mạnh cho đội bóng mặc áo hồng mỗi khi ra sân. Thật khó diễn tả nỗi khắc khoải tính đếm từng ngày của các tifosi xứ đảo để được xem một trận đấu của đội nhà với những ông lớn Milan, Juve hay Inter. Lúc đó cái sân vận động cổ kính mặn mòi mùi biển Địa Trung Hải, chưa từng chứng kiến một trận đấu đỉnh cao nào sau Italia 90, chẳng bao giờ còn một chỗ trống.
Tình yêu mà người dân nơi đây dành cho đội bóng con cưng và cho cả cuộc sống thường nhật vốn không phải lúc nào cũng ngọt ngào sẽ khiến bạn phải ngạc nhiên. Nhưng Palermo luôn là vậy. Ở nơi mà tội ác không còn ngự trị nhưng mafia vẫn sống khỏe, có tỷ lệ thất nghiệp cao nhất Italia, luật giao thông dường như không tồn tại, những khu phố lụp xụp chen lẫn với những công trình xây dựng ngổn ngang do dự án đầu tư vòng vèo, nạn bằng giả và hối lộ tràn lan vì mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền, nhan nhản những hình ảnh lãng mạn quá mức của các cặp tình nhân phơi bày trước mắt du khách ở đại lộ chính Belmonte… thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, kể cả việc Berlusconi lặn lội đến đây để kiếm thêm phiếu cho cuộc bầu cử sắp tới. Không ai có thể quên quãng thời gian đau đớn và mệt mỏi của đội bóng vốn được coi như trái tim của thành phố biển: một serie những cuộc xuống hạng từ năm 1973, năm cuối cùng họ còn hiện diện ở Serie A, 2 lần phá sản, vụ ám sát chủ tịch Parisi năm 1985 và sự dính líu với mafia bị phanh phui sau đó 10 năm trong chiến dịch “bàn chân sạch”.
Bây giờ, người ta đã quên hết. Đối với một địa danh chỉ có thể tự hào về quá khứ với những phế tích thời Hy Lạp–La Mã, từng nằm trên con đường thông thương sầm uất nối liền 3 lục địa Âu-Á-Phi, có những chợ cá nhộn nhịp và một bến cảng hơi đượm buồn, đang muốn quên đi một dĩ vãng liên quan đến mafia chẳng có gì đẹp đẽ, CLB Palermo chính là nơi bấu víu để tồn tại. Tháng 5/2004, cả thành phố như trong cơn điên loạn khi Palermo chính thức trở lại Serie A sau hơn 3 thập kỷ đen tối. Những cuộc ăn mừng lớn diễn ra suốt đêm theo đúng phong cách Sicilia: có vài tiếng súng, khá nhiều người tiếp tục ăn mừng…trong bệnh viện và số tai nạn vì ngã xe tăng vọt! Toàn bộ thành phố nhuộm trong một màu hồng, màu áo của đội bóng và thậm chí ở quảng trường chính, người ta còn phấn khích treo lên một biểu ngữ: “Chúng ta sẽ đến Champions League”!
Chiến tích đó có công lớn của Francesco Guidolin, cựu HLV Bologna, đến Palermo từ tháng 1/2004. Ông đã dầy công xây dựng một đội ngũ toàn cầu thủ Italia pha trộn giữa kinh nghiệm từ Corini, Zauli, Toni và sức trẻ của Zaccardo, Barzagli, Brienza… Đội bóng thủ phủ Sicilia lập tức gây chú ý bằng một lối đá chặt chẽ và tính toán đến mức khó chịu. Trong vòng 5 tháng, Palermo đã vọt từ vị trí đèn đỏ Serie B lên Serie A, và leo tới vị trí thứ 6 chỉ sau một mùa ở hạng đấu cao nhất này, đồng nghĩa với việc giành một tấm vé dự cúp UEFA lần đầu tiên trong lịch sử 106 năm của họ. Chưa hết, một loạt cầu thủ Palermo được triệu tập vào đội tuyển quốc gia: Toni, Barone, Zaccardo, Barzagli, Grosso, Guardalben và Brienza. Đó quả thật như là một câu chuyện cổ tích!
Rõ ràng là hiếm ai có thể làm tốt hơn Guidolin, nhưng tất cả thành quả của HLV này không đủ làm ngài Maurizio Zamparini hài lòng, vì theo ông chỉ một suất tại đấu trường danh giá Champions League mới có ý nghĩa. Vị chủ tịch nóng tính người xứ Friuli này nổi tiếng là một tay “trảm tướng” có hạng và nếu đặt lên bàn cân thì thành tích của Moratti (chủ tịch Inter) vẫn quá khiêm tốn: 29 đời HLV trong vòng 18 năm cho 2 CLB mà ông lần lượt sở hữu là Venezia và Palermo! Cùng với mối bất hòa dai dẳng giữa hai người trong suốt mùa bóng năm ngoái, chẳng có gì bất ngờ khi Guidolin bị gán cho cái mác “thiếu tham vọng” và phải cuốn gói khỏi Sicilia ngay khi Serie A vừa kết thúc. Thay thế ông là Del Neri, đồng hương với Zamparini, từng viết lên một câu chuyện cổ tích khác với Chievo, đang muốn quên đi một năm tồi tệ với Porto và Roma.
Tuy nhiên, vị chủ tịch Palermo cũng cần phải xem xét lại những tham vọng của mình. Người ta chỉ yên tâm tiến hành tu sửa bức tượng David của Michelangelo khi nó đã có những giá đỡ và sự chắc chắn đến mức hoàn hảo. Zamparini đã bán đi chân sút xuất sắc nhất Luca Toni cho Fiorentina, người đã ghi 30 bàn giúp Palermo lên Serie A và 20 bàn mùa trước đưa họ tới cúp châu Âu. Ra đi cùng với anh là bộ não Zauli (đến Sampdoria), một chuyên gia kỹ-chiến thuật siêu hạng. Nguyên nhân của sự ra đi ấy chủ yếu là vì tiền (2 người mang lại cho Palermo tổng cộng 12 triệu euro), nhưng cũng khiến người ta phải nghi ngờ khả năng tiến xa của Palermo mùa này. Bộ đôi tiền đạo mới Caracciolo-Makinwa về lý thuyết hoạt động rộng hơn, cơ động hơn và giúp đội bóng áo hồng không quá phụ thuộc vào một Toni, nhưng đẳng cấp của họ so với trung phong cũ của Palermo còn là vấn đề phải bàn cãi. Palermo cũng có một ngôi sao – Corini, nhưng anh đã 35 tuổi. Họ vẫn cần một tên tuổi lớn hơn, một thủ lĩnh thực sự để dẫn dắt đội bóng trước những con sóng dữ không chỉ ở Italia mà ở cả châu Âu.
Chiếc ghế HLV đổi chủ cũng dẫn đến phong cách thay đổi. Palermo vẫn ra sân với tất cả lòng nhiệt tình đặc trưng của người phương Nam, nhưng lối chơi của họ kém thực dụng và ít cứng rắn hơn so với thời Guidolin. Del Neri đã mang đến cho Palermo một sức tấn công mạnh mẽ dựa vào sơ đồ 4-4-2 như Chievo ngày nào, với cả đội dâng cao để pressing, dùng bẫy việt vị và rất tốc độ ở hai cánh. Không còn Toni nữa, nhưng Palermo ghi bàn nhiều hơn hẳn cùng số trận này năm ngoái (24 so với 16 bàn). Có đến 10 cầu thủ ghi được bàn thắng, trải khắp các tuyến từ hậu vệ đến tiền đạo, trong đó Caracciolo là chân sút tốt nhất với 6 bàn, cho thấy Palermo có lối chơi đồng đội cao và có khả năng gây nguy hiểm từ mọi vị trí. Bù lại, hàng phòng ngự của họ hớ hênh hơn, thường xuyên bị hở sườn và phải chịu số bàn thua gấp đôi (25 so với 12 bàn). Điều này dẫn tới một cuộc cải tổ nho nhỏ ở hàng thủ trong kỳ chuyển nhượng mùa đông: thủ môn số 1 Guardalben sang Parma đổi lấy Lupatelli, và người chấn giữ khung thành cho Gialloblu đã có cơ hội tái hợp với ông thầy cũ.
Phải thừa nhận rằng Palermo của Del Neri có sự khởi đầu khá tốt. Thậm chí họ đã leo lên tới vị trí thứ 3 sau 4 vòng đầu tiên, bằng điểm với Fiorentina và chỉ kém đội đầu bảng Juventus 2 điểm. Nhưng trận thua tan tác 2-4 trước Lazio và những trận hòa đáng tiếc trước Empoli, Chievo và Cagliari trên sân nhà đã tước đi khả năng bay cao của đội bóng này. Mặc dù Palermo đã để lại những ấn tượng đẹp đẽ từ những chiến thắng oanh liệt trước Inter, Roma và làm Milan phải toát mồ hôi ở San Siro, nhưng phong độ thất thường đã xóa sạch những nước cờ tham vọng của ngài Zamparini. Đội bóng đảo Sicilia khóa sổ năm 2005 trong tâm trạng buồn vui lẫn lộn: họ đã lọt vào vòng 32 đội của cúp UEFA nhưng đồng thời cũng thất thủ trên sân Artemio Franchi - trận thua thứ hai liên tiếp của họ. Xét về mặt điểm số, Palermo chỉ kém năm ngoái 2 điểm, nhưng về thứ bậc thì họ đã tụt xuống tận vị trí thứ 11 (năm ngoái đứng thứ 7), một vị trí lo trụ hạng, cúp UEFA còn chẳng với tới chứ chưa nói gì đến chuyện mơ mộng Champions League! Từ tấm gương của những người tiền nhiệm, Del Neri hiểu rằng phục vụ dưới trướng Zamparini là đang chơi với lửa. Ngài chủ tịch sẽ không đủ kiên nhẫn ngồi nhìn đội bóng mà mình đầu tư bao tiền của cứ tiếp tục lún xuống và ông chỉ tìm một cái cớ như với Guidolin (trận thua mất mặt 1-5 trước Udinese ngay tại Renzo Barbera) để đá bay đương kim HLV Palermo ra khỏi ghế chỉ đạo, bất chấp tình đồng hương. Vậy thì, một trận thắng trước đội bóng đang làm mưa làm gió ở Serie A – Juventus, sẽ đủ mang lại sự sống cho Palermo và giữ vững chiếc ghế của Del Neri?
Nhà ĐKVĐ Italia dường như đang sống trong một thế giới khác với một Serie A ngày càng yếu kém. Chưa bao giờ người ta được thấy Juve lập nhiều kỷ lục đến thế khi mùa giải đi chưa hết nửa chặng đường. Các nhà thống kê có lẽ là những người cảm thấy hào hứng nhất vì tìm thấy ở đội bóng này vô số thông tin nuôi sống niềm yêu thích của họ. Từ những kỷ lục tập thể: đội đầu tiên thắng 9 trận liên tiếp đầu mùa, số trận thắng nhiều nhất sau 17 vòng (15 trận), đội vô địch mùa đông với số điểm cao nhất (46 điểm)… đến những kỷ lục cá nhân: Trezeguet đã ghi bàn trong 9 trận liên tiếp, anh chỉ cần một bàn nữa để vượt qua huyền thoại Roberto Baggio và cũng chỉ cần một bàn nữa là Del Piero trở thành chân sút số 1 trong lịch sử “bà đầm già”… Đó còn chưa kể đến những cột mốc khác mà họ sắp sửa chinh phục. Và mỗi buổi sáng đầu tuần, mở trang nhất mấy tờ nhật báo thể thao, những người không “khoái” Juve cố nén tiếng thở dài khi thấy “bà đầm già” lại chiến thắng, họ cứ lao vun vút tới Scudetto thứ 29 như thể không ai kìm hãm được nữa. Serie A đã an bài quá sớm chăng?
Thực tế lịch sử đã cho thấy, các CLB do Capello dẫn dắt thường có xu hướng sa sút sau kỳ nghỉ đông và chơi tồi trong hai tháng đầu năm mới. Roma của Capello đã từng hai lần vô địch mùa đông vào các năm 2001 và 2003 nhưng cuối mùa vẫn không đoạt Scudetto. Rất có thể khi Serie A trở lại vào cuối tuần này, Juventus sẽ không còn xuất sắc như giai đoạn trước. Đó sẽ là thời cơ cho các đối thủ đang bám đuổi phía sau họ: Inter, Milan, Fiorentina nuôi thêm hy vọng. Một đặc tính nữa từ những đội bóng của Capello: luôn có xu hướng chạy rất “bốc” trong giai đoạn đầu mùa bóng, đè bẹp không thương tiếc các đội bóng nhỏ để tích lũy càng nhiều điểm càng tốt, tạo một lợi thế nhất định không chỉ về điểm số mà còn cả về tâm lý trước các đối thủ khác trước lúc bước vào những vòng đấu còn khó khăn hơn ở lượt về, khi họ phải căng sức chơi cả ở cúp châu Âu.
Kẻ thù nguy hiểm nhất không chỉ đến từ Milano hay Firenze mà còn xuất hiện ngay trong hàng ngũ Juve: những chấn thương, thẻ phạt, tình trạng sa sút phong độ và thể lực, nhất là sự tự mãn rất dễ nảy sinh khi chiến thắng đến liên tục và tâm lý cho rằng khoảng cách với đội phía sau đã an toàn. Người Bianconeri hẳn chưa quên chỉ mới đầu năm ngoái thôi, trong vòng hơn 2 tuần “bà đầm già” đã để Milan san bằng khoảng cách 8 điểm, từ đó tạo ra một cuộc chạy đua căng thẳng tới tận tháng Năm, cho đến khi Milan kiệt sức và đầu hàng tại San Siro. Cách biệt với đội thứ nhì Inter hiện giờ cũng là 8 điểm, không ít nhưng cũng chẳng nhiều, và người Nerazzurri hay Rossoneri có thể qua mặt “bà đầm già” bất cứ lúc nào để giành ngôi vô địch. Các CĐV cuồng nhiệt của Juve có thể cãi rằng: nếu Juve thắng ít nhất 5 trận liền tù tì đầu mùa thì sau đó nhất định họ sẽ đoạt Scudetto và cũng chưa đội bóng nào ở Serie A thắng 7 trận liền mà sau đó lại mất ngai vàng. Điều đó chẳng có gì là chắc chắn cả! Cuộc đời đôi khi cũng trái tính trái nết như thời tiết vậy. Không loại trừ Juve sẽ là đội đầu tiên thắng 9 trận liền để rồi sau đó trắng tay. Đó cũng là một cách để đi vào lịch sử!
Số mệnh đã đặt vào tay Palermo trách nhiệm nặng nề: không đánh sập được cái boong-ke Juve thì ít nhất cũng làm nó phải sứt mẻ. Ở Milano, Firenze, Roma hay bất cứ nơi nào có mặt những ai không muốn thấy một Juve thống trị Serie A, người ta đang cầu nguyện cho đội bóng đảo Sicilia. Palermo có đủ sự tự tin vì chính họ chứ không phải ai khác đã chấm dứt chuỗi 3 trận thắng liên tục của Juve tháng 9/2004 và làm “bà đầm già” phải khốn khổ đủ đường mới kiếm lại 1 điểm ngay tại Delle Alpi. Hơn 4 tháng sau là một cuộc phục kích ở Renzo Barbera và bằng một “hòn đá” có tên Brienza, “David” Palermo đã hạ đo ván gã khổng lồ “Goliath” Juventus. Đó mới chỉ là trận thắng thứ 4 của Palermo trước Juve trong lịch sử nhưng cũng đủ làm những người dân Sicilia luôn thù địch và căm ghét đại gia phương Bắc này ngất ngây suốt tháng. Chưa đầy 1 năm sau, cuộc tái ngộ ở mảnh đất nhiều gió biển và tình yêu này hứa hẹn không ít hấp dẫn. Juve giờ đã mạnh hơn xưa còn Palermo vẫn thừa nhiệt tình nhưng không nhiều tinh quái như dưới thời Guidolin nữa. Del Neri chưa bao giờ được nếm hương vị chiến thắng “bà đầm già” khi dẫn dắt Chievo. Liệu Palermo có thể giúp ông sớm toại nguyện?
Xét lực lượng cả hai đội, Palermo có đôi chút lợi thế khi họ có thể đưa ra sân đội hình mạnh nhất trong khi Juve thiếu Zambrotta do bị treo giò. Vắng anh, cánh phải của Juve trở nên yếu ớt và người ta không rõ Pessotto hay Blasi sẽ lấp đầy chỗ trống đó thế nào. Chưa nói đến việc phòng ngự, khả năng công phá bên phải của “bà đầm già” sẽ bị giảm sút rất nhiều vì không còn sự cần cù và hiệu quả của cầu thủ đa năng này. Nên nhớ rằng, Palermo rất mạnh ở hai cánh với Grosso và Bonanni quấy rối ở bên trái, Zaccardo và Santana như những con dao thọc sâu từ bên phải. Inter đã “chết” ở Renzo Barbera vì đã dâng cả hai hành lang biên cho Palermo mặc sức bắn phá và các hậu vệ cánh thường xuyên phải chống chọi lại những cầu thủ tấn công biên của Palermo mà không có sự hỗ trợ. Sẽ là một ngày vất vả cho cặp trung vệ cao tuổi Thuram-Cannavaro, họ không còn một dự bị nào đáng kể vì Kovac đang chấn thương, lại phải lo đối phó với các tiền đạo trẻ trung và nhanh nhẹn của Palermo. Del Neri sẽ dùng lối chơi nào để trị lại Capello: học cách của Guidolin, đóng băng khu trung tuyến bằng những lực sĩ như Raimondi và Mutarelli, phá vỡ tổ chức lối chơi của Juve từ giữa sân, tấn công chớp nhoáng trong 30 phút đầu để ghi bàn trước và sau đó đổ bê tông, hay vẫn sử dụng lối đá pressing và công kích ồ ạt từ hai cánh? Renzo Barbera không còn là đất thánh của đội bóng đảo Sicilia nữa vì mùa bóng này họ đã thua 2 và hòa 3 trong 8 trận đấu ở đây, nhưng cái tên Juventus có thể sẽ khiến cho người Palermo thêm động lực để chiến đấu, cho dù ngoài những lời cảm ơn từ Milano, sẽ chẳng có 300 ký khoai tây hay 30 cân thịt hun khói - phần thưởng mà những người ghét “bà đầm già” từng treo giải cho đội bóng nào đánh bại Juve đầu tiên!
Và rồi, vào một ngày đầu năm mới, những ấn tượng khó quên của một thời bóng đá là đam mê đang trở lại. Hãy tạm quên không khí khô cứng, lạnh lẽo và có phần nhàm chán của phương Bắc để xuống phía Nam. Palermo đã sẵn sàng biến cái thành phố chật hẹp một thời là vương quốc của tội ác thành thiên đường của bóng đá. Sân Renzo Barbera sẽ lại dày đặc khói pháo màu hồng-đen và những tiếng reo hò của người dân Sicilia. Họ đang mơ một chiến thắng đẹp đẽ nữa trước nhà ĐKVĐ Serie A, để từ khắp các khán đài đến mọi quán bar tồi tàn ở Palermo, người ta được ngân nga bài hát nổi tiếng “đêm màu hồng” của Umberto Tozzi. Nhưng nếu vận may lại mỉm cười với vị khách Juve, và họ lại đứng vững trên cái mảnh đất đầy cạm bẫy này, như từng chinh phục những miền đất dữ Olympico và Artemio Franchi trước đó? Dẫu rằng bạn chẳng ưa gì “bà đầm già”, xin bạn cũng đừng tiếc họ một lời khen…