Author Topic: Yesterday and Now  (Read 97753 times)

0 Members and 1 Guest are viewing this topic.

Offline hoathuongphagioi

  • Youngster
  • *
  • Posts: 30
Yesterday and Now
« Reply #120 on: November 27, 2005, 09:31 AM »
Bố Ku à chiều nay đi đá bóng đấy đi xem ko. Đọc được bài thơ hay quá mỗi tội chả hiểu gì cả ko hiểu tác giả nói về cái gì nữa đọc đi đọc lại thấy hoá ra tác giả cũng thèm lấy vợ như mình thì phải, bố ku xem có đúng ko

Khoảng khuất


Tôi thường đi giữa phố đông
Bóng mình đổ xuống khoảng không của đời

Đôi khi em nhận nhầm tôi
Đôi khi tôi lẫn vào người lại qua
Đôi khi xa chẳng là xa
Đôi khi mình chẳng nhận ra quanh mình
Đôi khi thành sự vô tình
Đôi khi ta thoáng giật mình với ta

Để rồi thấy giữa bao la
Có một khoảng khuất đi qua cuộc đời


Quang Chuyền
[span style=\\\'color:red\\\']Nhẫn đắc nhất thời chi khí.
Miễn đắc bách nhật chi ưu.
Dục hoà thượng hạ - Nhẫn tự vi tiên.
Bách hạnh chi bản - Nhẫn chi vi thượng.
Phu phụ nhẫn chi - Kim tử bất cô.
Phụ tử nhẫn chi - Thập toàn kỳ đạo.
Huynh đệ nhẫn chi - Gia trung vô hại.
Bằng hữu nhẫn chi - kỳ tình bất sơ.
Tự thân nhẫn chi - nhẫn thân ái lạc.
Phi nhân bất nhẫn - Bất nhẫn phi nhân.
[/span]

[span style=\\\'color:yellow\\\']
Đã kí : Dương Béo
[/span]

Offline cheer_up1979

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 111
Yesterday and Now
« Reply #121 on: November 28, 2005, 05:33 PM »
Quote
Làm anh


Làm anh khó lắm
Phải đâu chuyện đùa.
Với em gái nhỏ,
Phải người lớn cơ.

Khi em bé khóc
Anh phải dỗ dành
Nếu em bé ngã
Anh nâng dịu dàng

Mẹ mua quà bánh
Cho em phần hơn
Có đồ chơi đẹp
Cũng nhường em luôn

Làm anh thật khó
Nhưng mà thật vui
Ai yêu em gái
Thì làm được thôi.
   
[div align=\\\"right\\\"][snapback]22701[/snapback][/div]


Bài thơ nì sai lè  

Xét một cách toàn diện, anh nghĩ anh sẽ là 1 thằng anh trai tốt nếu có 1 cô em gái dễ xương   (tất nhiên kô phải loại cứng đầu cứng cổ như Đếch có jì cả) 1 đứa em gái kém khoảng 10 tuổi thì tốt (dễ bắt nạt, bắt nó nấu cơm, quét nhà v.v... vô điều kiện) nói chuyện với nó, dằn mặt mấy thằng trả vờ đến mượn vở   nói chung, có 1 đứa em gái tốt hơn 1 thằng em trai ... ít nhất là đỡ phải dùng bạo lực trong gia đình, chấm hết

Quote
Bố Ku à chiều nay đi đá bóng đấy đi xem ko. Đọc được bài thơ hay quá mỗi tội chả hiểu gì cả ko hiểu tác giả nói về cái gì nữa đọc đi đọc lại thấy hoá ra tác giả cũng thèm lấy vợ như mình thì phải, bố ku xem có đúng ko

Đếch đi đc Hòa thân ạ ... tình hình là sáng đá 11, chiều đá 7 bia. Hịm, anh vẫn nợ chú 1 trận sân 11 ... sẽ nhanh chóng trả, chỉ hi vọng chú sáng chịu khó dậy chạy mấy vòng quanh giường cho khoẻ, kô đến lúc anh lùa các chú như vịt mắc H5N10 thì chán phèo. Hum nào bia đê   cu

thằng STUPID, bài thơ thế mà cũng kô hiểu    bài thơ đó kể về ... hừm hừm hừm  

Anh tặng chú và công_chúa tập nhẩy lầu 1 bài ... một ngày cuối thu (___ ông Trời, thu đẹp thía mà cuốn đánh vèo một cái ... qua rùi) I hate winterrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr rrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr rrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr



Thơ tình cuối mùa thu[/color]



Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu và hoa cúc
Chỉ còn anh và em.

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má.

Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão.
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em.

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại
Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may./.


Xuân Quỳnh


@ Công chúa: bái phục ... viết đc những dòng như thế về con người của CU ... ít người lắm ... bái phục ... em gái  
CU

vntonkin

  • Guest
Yesterday and Now
« Reply #122 on: November 30, 2005, 10:21 AM »
Mỗi con người gắn với một tuổi thơ, ở đó có quê hương, có mái trường, bạn bè và những kỷ niệm đẹp.
  Không ít những kỷ niệm đó, đôi khi ta nhớ về, nó khiến ta bùi ngùi.
  Và cũng còn những kỷ niệm, theo ta suốt cuộc đời.

  Tặng cho Tôi, cho mọi người, cho những người có tuổi thơ gắn liền với bụi tre, ao cá, có những buổi trưa hè trốn ngủ đi chơi...
  "Khi ta ở,
              chỉ là nơi đất ở
      Khi ta đi,
              đất bỗng hoá Tâm hồn
"
   

QUÊ HƯƠNG

                                              Giang Nam

            Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường          

            Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

            "Ai bảo chăn trâu là khổ "

            Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

           
            Nhớ những ngày chốn học

            Đuổi bướm cầu ao

            Mẹ bắt được ...

            Chưa đánh roi nào đã khóc

            Có cô bé nhà bên nhìn tôi cười khúc khích.

           
            Cánh Mạng bùng nên

            Rồi kháng chiến trường kì

            Quê tôi đầy bóng giặc

            Từ biệt mẹ tôi đi

            Cô bé nhà bên  (có ai ngờ )

            Cũng vào du kích

            Gặp lại tôi vẫn cười khúc khích

            Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi )  

           
            Giữa cuộc hành quân không nói được một lời

            Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại

            Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

           
            Hòa bình, Tôi trở về đây

            Với mái trường xưa ,bãi mía, luống cày  

            Gặp lại em

            Thẹn thùng nấp sau cánh cửa

            Khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

            Chuyện chồng con  (khó nói lắm anh ơi! )

            Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

            Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng

           
            Hôm nay nhận được tin em.

            Không tin được dù đó là sự thật

            Giặc bắn em rồi quăng mất xác

            Chỉ vì em là du kích em ơi !

            Đau xé lòng tôi chết nửa con người.


            Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm

            Có những ngày chốn học bị đòn roi

            Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

            Có một phần xương thịt của em tôi.

Offline cheer_up1979

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 111
Yesterday and Now
« Reply #123 on: November 30, 2005, 10:34 AM »



[div align=\\\"center\\\"]Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào khiến tan nát lòng anh
[/div]
CU

Offline nhuboconganh

  • Guests of Honour
  • *
  • Posts: 370
Yesterday and Now
« Reply #124 on: December 01, 2005, 04:28 PM »
MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...

(st)
Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa ..

Offline nhuboconganh

  • Guests of Honour
  • *
  • Posts: 370
Yesterday and Now
« Reply #125 on: December 04, 2005, 12:21 PM »
TÂM CẢM
Lê Trúc Anh

Anh đừng đến khi em đang quá vui
Bởi lúc ấy em là người hào phóng
Em có thể cho đi những gì thiêng liêng nhất
Để rồi ân hận một đời

Lúc em buồn cùng đừng đến anh ơi
Mọi cửa ngõ tâm tư – khép mình trong câm lặng
Thì cũng mặc anh đừng nhìn lo lắng
Phiền muộn nào rồi cũng nguôi đi

Như bóng mây đổi sắc bất kỳ
Anh đừng đến đợi em ngày yên tĩnh
Dồn dập bước chân hút tầm ánh mắt
Em vẫn là em – xa lắc một khoảng trời

Nhưng sẽ đến một ngày có thể chẳng vì ai
Em hoá mình trong bão mưa dữ dội
Vẳt cùng kiệt những giọt đời hoang dại
Trắng tay rồi anh có đến cùng em?!
Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa ..

Offline cheer_up1979

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 111
Yesterday and Now
« Reply #126 on: December 06, 2005, 10:50 AM »
Quote
Chả thấy ở đôi mắt đó có jì buồn cả

Người trần mắt kô đeo kính như mày thì biết cái quái jì mà bon chen vào đây Pin tiểu, mày biết thế nào là trong thực ngoài hư, hư hư mà thực thực chưa thằng này    nói chung, mày kô cảm nhận đc cái ảnh đó đâu  

............

@ Công chúa: em gái có vẻ sành phết nhỉ, thích toàn bài vào loại kô up trên mạng, thế mới choáng   nhưng mà nghe bài này, bảo mẫu hậu cho ít kinh phí, vào Huế bảo thằng Trương Tam Phong nó dắt đi nghe ca Huế trên sông Hương mới phê như con tê tê em ạ ... ố tang ố tang tình tang   tình tang tình ... Lý mười thương nè ...


Một thương tóc bỏ đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên
Ba thương má lúm đồng tiền
Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua

ố tang ố tang tình tang
tình tang tình
ố tang ố tang tình tang

Năm thương cổ yếm đeo bùa
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng
Bẩy thương nết ở khôn ngoan
Tám thương ăn nói mặn mà thêm xinh
Chín thương cô ở một mình
Mười thương con mắt có tình với tôi ...

ố tang ố tang tình tang  



Đúng là hay nhỉ ... nét đẹp theo tiêu chuẩn SO2000 của con gái thế kỷ 18 nhưng so với công chúa em gái ta có phần kém xa   chỉ cần cái 2 & 3 thương là đủ cho khối thằng đần liêu xiêu   nhỉ

Nhân tiện, post luôn cái 10 chê cho nó đủ bộ, không chị em đọc bài trên lại phê như con tê tê, cứ tưởng hay, tối về cứ đứng trước gương cười 1 mình ... choáng đây kỳ này.


Mười chê[/color]


Một chê em tánh đèo bồng
Có chồng vẫn muốn các ông theo mình
Hai chê em khoái shopping
On sale ... em cứ ring vô chật nhà
Ba chê em tính lê la
Chuyện 2 đồn 4, chuyện 3 thành 10
Bốn chê em xạo quá trời
Gặp chồng là mắng, gặp người giả nai
Năm chê em lải nhải hoài
Chuyện xưa mấy kiếp tụng dai cả đời
Sáu chê chót lưỡi đầu môi
Gặp ai cũng bảo là tôi yêu chồng
Bẩy chê em thích hàng rong
Quán nào cũng ghé, còn đòi giữ eo

(*)

Mười chê em thích cải lương
Ra đường son phấn trông như con già  

ố tang ố tang tình tang ... tình tang tình



(*) 8 & 9 chê không tiện post do không đủ tiêu chuẩn về thuần phòng mĩ tục của Việt Nam ta nên CU kô post ... mong pà con thông cảm và bớt xén ít chút hiếu kì  
CU

Offline Metallica21

  • Youngster
  • *
  • Posts: 32
  • Gender: Female
  • dancer on thin ice
Yesterday and Now
« Reply #127 on: December 08, 2005, 06:42 PM »
Thế không ai tìm hộ em bài thơ Ngày về của Chính Hữu à? T_T


Anh Cheer giúp hộ em vụ này nha! [/color]
« Last Edit: December 09, 2005, 12:37 PM by keo_ngot »
"Don't be surprised when a crack in the ice appears under your feet.
You slip out of your depth and out of your mind with your fear flowing out behind you."

Offline Nothing

  • JFC Wonderkid
  • *
  • Posts: 115
Yesterday and Now
« Reply #128 on: December 09, 2005, 05:53 PM »
@Anh trai: khỏi khỏi, em đã đi Huế rồi. Còn được vừa nghe ca Huế, vừa ngắm cầu Trường Tiền mờ mờ ảo ảo qua màn mưa giăng giăng trên sông Hương nữa cơ, lãng mạn kinh khủng . Có bài Lý mười thương, chính vì thế mới thích. Nhưng mờ lúc cái cô tóc dài ca bài đó, có một anh người Huế ngồi bên cạnh em cứ lải nhải bảo sẽ thuyết minh cho em rõ hơn về Huế  . Bực lắm đấy, nhưng chảng lẽ lại bảo"Anh im mồm đi cho em nghe " à?  Thành ra, em chỉ nghe được loáng thoáng "ố tang ố tang tình tang.." gì đó  Giờ đành phải nhờ đến anh. Em cảm ơn anh ạ!  
Hi hi, anh trai iu quý, cái khăn em đan cho... em, sắp xong rùi, chỉ còn thiếu mấy cái tua. Em chắc là em quàng vào sẽ rất xinh  . Cơ mà em muốn người em làm cho liêu xiêu chỉ cần bình thường là được rùi, k cần phải đần đâu ạ. Thông minh ít thôi. Thông minh quá cũng k tốt, anh nhỉ?
Ừm, chỉ định trả lời anh thui, nhưng anh bảo k có thơ thì anh del cho nên...  . K phải thơ đạo đâu nha  

           
 Anh làm vỡ rồi
Đền em đi
Quả cầu nhỏ
Chứa mùa hè trong đó

Nó vỡ rồi
Em sẽ dỗi anh
Trong tận một tuần nhé
Em sẽ vẫn trả vờ
Dù lúc nào đó
Có hết giận
Hay là... nhớ anh...

******

(tự dưng tìm thấy nó, ko nhớ viết từ bao lâu rùi  )
Có khi Nhẫn để yêu thương
Có khi Nhẫn để liệu đường lo toan
Có khi Nhẫn để vẹn toàn
Có khi Nhẫn để chớ tàn hại nhau.

Offline Friday

  • Youngster
  • *
  • Posts: 20
Yesterday and Now
« Reply #129 on: December 12, 2005, 01:06 PM »
Nhiều lúc tự băn khoăn hỏi : Với mình, bây giờ cái gì thật sự là quan trọng nhất. Lắc đầu....

Nhiều lúc muốn trái tim mình rộng mở hơn. Nhưng rồi lại tự bảo: thật ra bây giờ mình đang rất đầy đủ mà, có thiếu gì đâu. Mình cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại...... Rồi lại cứ vô tâm như thế.

Nhiều lúc mình muốn mình chín chắn hơn. Nhưng mình là một con bé mải chơi, chẳng muốn lo nghĩ gì nhiều. Rất sợ rằng nếu như mình không thể "cho" như mình đã "nhận" .....



[div align=\\\"center\\\"]Em nghĩ về anh nỗi nhớ vu vơ
Những băn khoăn đong đầy trong mắt
Có phút giây em bỗng dưng thấy sợ...
...tin một điều em - đang - nhớ - anh...

Em cảm nhận được anh - những an lành
Nụ cười ấm trên môi và đôi mắt sáng
Cơn gió lạnh - hay nỗi buồn năm tháng
Xua tan hết rồi trong hơi ấm vòng tay[/div]
[/b]
[span style=\\\'font-size:12pt;line-height:100%\\\'][span style=\\\'color:red\\\']Il Venerdì Felice...[/span][/span]

[span style=\\\'color:blue\\\'][span style=\\\'font-size:10pt;line-height:100%\\\']Khi ta còn bé , những ước mơ cũng bé tẹo...Khi ta lớn lên, những ước mơ cũng lớn dần ...Và đến một ngày , những ước mơ đủ lớn sẽ kéo ta bay lên ....[/span][/span]

Offline Nothing

  • JFC Wonderkid
  • *
  • Posts: 115
Yesterday and Now
« Reply #130 on: December 12, 2005, 05:04 PM »
Chẳng có gì đâu, thấy hay thì post thui. À, nhưng chắc chắn đây là thơ đạo


 Truyện cổ tích
Nguyễn Bính

Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm
Kén nhân tài mở Điệp lang khoa
Vua không lấy trạng, vua thề thế
Con bướm vàng tuyền đậu Thảm hoa.

Vua liền gọi gả con gái yêu
Nàng đẹp như em, chả nói điêu
Vua nuông hai vợ chồng phò mã
Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều.

Một hôm hai vợ chồng quan Thám
Mê mải xem hoa lạc lối về
Vợ khóc: "Mình ơi! Em hãi lắm!"
Trời chiều lạc lối tới vườn lê.

Vườn đầy hoa trắng như em ấy
Bỗng một bà tiên hiển hiện ra
Sao mà đẹp thế! Tiên mà lại!
Nữ chúa vườn lê đi thăm hoa.

Bà thấy vợ chồng con bướm dại
Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê
Đến bên âu yếm bà thương hại:
"ý hẳn hai con lạc lối về?

"Đây về nước Bướm đường thì xa
"Về tạm nhà ta ngủ với ta
"Có đủ chăn thêu cùng gối gấm
"Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa...

Đêm ấy chăn êm và gối êm
Vợ chồng ăn bánh với bà tiên
ăn xong thoắt chốc liền thay lốt
Chồng hoá làm anh, vợ hoá em
« Last Edit: December 12, 2005, 05:05 PM by Nothing »
Có khi Nhẫn để yêu thương
Có khi Nhẫn để liệu đường lo toan
Có khi Nhẫn để vẹn toàn
Có khi Nhẫn để chớ tàn hại nhau.

Offline Nothing

  • JFC Wonderkid
  • *
  • Posts: 115
Yesterday and Now
« Reply #131 on: December 12, 2005, 05:31 PM »
Đang hứng, post thêm bài nữa  

Hôn

Phùng Quán


Trời đã sinh ra em

Để mà xinh mà đẹp

Trời đã sinh ra anh

Để yêu em tha thiết!



Khi người ta yêu nhau

Hôn nhau trong say đắm

Còn anh, anh yêu em

Anh phải đi ra trận!



Yêu nhau ai không muốn

Gần nhau và hôn nhau

Nhưng anh, anh không muốn

Hôn em trong tủi sầu!



Em ơi rất có thể

Anh chết giữa chiến trường

Đôi môi tươi đạn xé

Chưa bao giờ được hôn!



Nhưng dù chết em ơi

Yêu em anh không thể

Hôn em bằng đôi môi

Của một người nô lệ!
Có khi Nhẫn để yêu thương
Có khi Nhẫn để liệu đường lo toan
Có khi Nhẫn để vẹn toàn
Có khi Nhẫn để chớ tàn hại nhau.

Offline cheer_up1979

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 111
Yesterday and Now
« Reply #132 on: December 13, 2005, 06:20 PM »
Quote
Thế không ai tìm hộ em bài thơ Ngày về của Chính Hữu à? T_T
Anh Cheer giúp hộ em vụ này nha! [/color]
[div align=\\\"right\\\"][snapback]26260[/snapback][/div]


hơ hơ hơ ... pà con trong JFC dạo nì yêu thơ ngất trời à ... ngạc nhiên đây kì này, hết Công chúa Turin post thơ đến lượt nhóc mê Mettalic, lại còn cả Thứ Sáu nữa ... lâu lắm mới thấy ghé quán chơi ... nhưng mà bài thơ của bé Metallic khó quá   ta pótay.com.vn nhờ thằng Pin tiểu đêeeeeeeeee ... thằng đó cừ lắm a  

Quote
Hi hi, anh trai iu quý, cái khăn em đan cho ... em, sắp xong rùi, chỉ còn thiếu mấy cái tua. Em chắc là em quàng vào sẽ rất xinh. Cơ mà em muốn người em làm cho liêu xiêu chỉ cần bình thường là được rùi, k cần phải đần đâu ạ. Thông minh ít thôi. Thông minh quá cũng k tốt, anh nhỉ?

hơ hơ, đã vào Huế, đã biết sông Hương núi Ngự   mà lại không đc nghe cái cô tóc dài mắt nâu xinh như con trâu đó hát bài Lý mười thương thì đúng là ... sao kô đứng dậy cho thằng ôn con lớn tuổi đó 5 cái đá, 10 cái tát xong quẳng xuống dòng Hương cho nó biết tay ... người Hà Nội dịu dàng em  

Chắc rùi em, cái khăn em đan ... cho em, chắc chắn sẽ rất đẹp, và em choàng vào sẽ rất xinh ... chỉ có điều, anh không chắc có xinh = con tinh tinh hay không thôi   thôi thế này em về nhất   tinh tinh về nhì  

Ờ ... thông minh quá, nó search được bài Lý mười chê nó đọc ... thì chỉ có nước ế chồng ...

Quote
Nhiều lúc tự băn khoăn hỏi : Với mình, bây giờ cái gì thật sự là quan trọng nhất. Lắc đầu....

Nhiều lúc muốn trái tim mình rộng mở hơn. Nhưng rồi lại tự bảo: thật ra bây giờ mình đang rất đầy đủ mà, có thiếu gì đâu. Mình cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại...... Rồi lại cứ vô tâm như thế.

Nhiều lúc mình muốn mình chín chắn hơn. Nhưng mình là một con bé mải chơi, chẳng muốn lo nghĩ gì nhiều. Rất sợ rằng nếu như mình không thể "cho" như mình đã "nhận" .....

Lâu quá nhỉ Thứ Sáu ... lặn đâu mất tiêu, tự dưng hôm nay vào quán chơi, lại post mấy câu này ... chắc đang tâm trạng. Hì, dạo này vẫn mạnh giỏi chứ hả?

Gì phải băn khoăn bạn, vào những lúc thế này, tại thời điểm này, chắc chắn có gia đình là thật sự quan trọng nhất (đó là ý kiến chủ quan của tôi, còn tùy bạn nghĩ )

Định post mất bài tâm sự mót được nữa nhưng mà thôi ... kô biết có giúp jì đc Thứ Sáu không ... thử hỏi tay Robinson Cruxo xem sao nhé ... dù sao bạn và hắn cũng có một thời gian dài trên đảo hoang. Chúc vui.

hà ... bài này ai đọc đc thì coi như CU tặng người đó ... nếu suy nghĩ kỹ một chút về nó ... hà, thấy nó rất hay đó. Bài nì do thầy CU sáng tác ... ổng là người đa tài ... chắc cũng đa tình


Hoa tặng cho đời[/color]


Biết tặng jì cho cuộc sống hôm nay
Ngày đón xuân sang là ngày vui số một
Tôi xin tặng người những bông hồng thắm nhất
Một năm mới về, một tuổi thêm lên.

Xin dâng tặng người một bình thủy tiên
Hoa sẽ đơm hương tỏa vào cuộc sống
Cầu cho cuộc đời ngày thêm gió lộng
Cho con cháu mình nương gió đi lên.

Lại xin cho đời một giò phong lan
Loài hoa dạy mình sống khiêm tốn nhất
Cứ lặng lẽ khép mình bên suối mát
Mà sắc hương ngào ngạt cuộc đời ta.

Kính tặng mọi người một nhành hoa mai
Chỉ mong cuộc đời thanh cao mãi mãi
Con hổ về trời, tấm da còn để lại
Ta sống cuộc đời này, để tiếng đời sau.

Lại xin dâng tặng một chùm hoa cau
Để yêu lấy cây trầu không vương vấn
Có tình yêu là có mầm cuộc sống
Hãy yêu lấy người, người sẽ yêu ta.

Tôi mong cuộc đời mãi mãi là hoa
Mong ước mơ là mầu xanh vĩnh viễn
Mong tình bạn cứ thủy chung mầu tím
Và tình yêu ... là ngọn cầu vồng./.


Thầy Lê Đức Mẫn (một ngày cuối năm 2000)
CU

Offline emsapyeu

  • Juventini
  • *
  • Posts: 864
  • Gender: Female
Yesterday and Now
« Reply #133 on: December 14, 2005, 01:53 PM »
LÃNG DU CA
Em chẳng thể hiểu đến cùng tận nỗi buồn
Cũng không hiểu tận cùng những niềm vui thầm lặng
Đời chợt chênh vênh làm chòng chành thực tại
Gió thổi đôi khi làm nghiêng ngả phố chiều.

Em đã từng góp nhặt bao nhiêu?
Buồn và vui mà đủ ngồi đong đếm.
Dù nước mắt biết rơi, dù tim hiền biết đợi
Nhưng biết không ngày dài và sẽ dài...

Cuộc đời ơi, rồi cũng sẽ phôi phai ?
Sông có khi không nhớ đường ra biển
Thuyền có lúc lạc mất phương về bến
Chim ăn hết rồi những vụn bánh ngày xưa.

Và đôi khi chỉ cần một cơn mưa
Đủ ướt hết những điều mình đã có
Em không sợ phải hong mình vào gió
Để tìm thấy con đường, trong câu hát lãng du.
MTBV
Hạnh phúc hay là nỗi đau, đi đến tận cùng cũng chỉ là nước mắt

Offline mainoel

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 616
Yesterday and Now
« Reply #134 on: December 18, 2005, 10:03 AM »

HÀ NỘI - PHỐ
[/color]

Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân?

Chương một

1.
Em ơi ! Hà Nội - phố!
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa .
Tiếng giầy gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...

2.
Ta còn em một gốc cây
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang
Xoã xoã bờ vai ...
Ta còn em ngã ba nào ?
Chiếc khăn quàng tím đỏ,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ !
Góc phố ấy mở đầu
Trang tình sử! ...

3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn lốc nhỏ
Gót chân ai qua mùa lá đỏ ?
Nhà thờ Cửa Bắc,
Chiều tan lễ,
Chuông nguyện còn mãi ngân nga ...

Chương hai

6.
Ta còn em khúc tự tình ca
Đôi chim khuyên gọi nhau
Trong bụi cỏ
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá,
Tiếng ve ra rả mùa hè ...
Còn em đường cũ Cổ Ngư
La đà,
Cành phượng vĩ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ,
Nắng chiều phai trên sóng Tây Hồ.
Những bước chân tìm nhau
Rất vội,
Tiếng thì thầm sớm hôm buổi tối,
Cuộc tình hờ
Bỗng chốc
Nghiêm trang ...

Chương ba

9.
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cũ,
Tháng năm buồn lệch xô ngói âm dương
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quen ai kia
Đứng đợi bên đường.

Chương bốn

10.

Em ơi! Hà Nội - phố !
Ta còn em đám mây in bóng rồng bay
Cổng đền Quan Thánh
Cờ đuôi nheo ngũ sắc
Còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa ...
***
Ta còn em tiếng trống tan trường
Áo thanh thiên điệp màu liễu rủ.
Đôi guốc cao mài mòn đại lộ,
Một ngả nào lưu dấu gót tài hoa .
Còn em mãi mãi dáng kiêu sa
Lặng lẽ theo em về phố ...

11.

Ta còn em những ánh sao sa,
Tia hồi quang
Chớp chớp trên đường
Toa xe điện cuối ngày,
Áo bành tô cũ nát ...
Lanh canh! Lanh canh!
Tiếng hàng ngày hay hồi âm
Thuở chiềng khua ? ...
Ta còn em ngọn đèn khuya
Vùng sáng nhỏ
Bà quán mải mê câu chuyện
Nàng Kiều
Rượu làng Vân lung linh men ngọt
Mắt cô nàng lúng liếng, đong đưa
Những chàng trai say suốt mùa ...

Chương năm

13.
Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó.
Bâng khuâng nhớ tuổi học trò
Còn em giàn thiên lý chết khô,
Cỏ mọc hoang trong vườn nắng,
Còn em tiếng ghi-ta
Bập bùng
Tự sự
Châm lửa điếu thuốc cuối cùng
Xập xoà
Kỷ niệm.
Đêm Kinh Kỳ thuở ấy,
Xanh lơ ...

17.

Ta còn em chiếc lá bàng đầu tiên
Nhuộm đỏ
Cô gái gặp nắng hạnh
Chợt hồng đôi má
Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
Một chút xanh hơn
Trời Hà nội hôm qua ...
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu
Qua cổng chợ
Những chùm hoa tím
Ngát
Mùa thu ...

Chương sáu

18.

Em ơi! Hà Nội - phố !
Ta còn em một mầu xanh thời gian
Chợt nhoè,
Chợt hiện
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh
Một dáng
Một hình

20.

Ta còn em một phút mê cuồng
Người nghệ sĩ lang thang hè phố
Bơ vơ
Không nhớ nổi con đường.
Ngay trước cổng nhà mẹ cha
Còn em một bóng chiều sa
Những câu thơ, những bức tranh
Đời đời
Lỡ dở ...

Chương bảy

21.

Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em những giọt sương
Nhoà nhoà bóng điện
Mặt nước Hồ Gươm
Một đêm trở lạnh.
Cánh nhạn chao nghiêng
Chiều cuối,
Giã từ...

23.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em cánh tay trần
Mở cửa
Mùa Xuân trong khung:
Giò phong lan
Điệp vàng rực rỡ
Từng cây khô óng ả sợi tơ hồng
Đường phố dài
Chi chít chồi sinh
Màu ước vọng in hình
Xanh nõn lá ...
Ta còn em,
Hà Nội - phố, em ơi !
Ta còn em,
Em ơi ! Hà Nội, phố ...

Tháng Chạp, 1972
PHAN VŨ

Offline Nothing

  • JFC Wonderkid
  • *
  • Posts: 115
Yesterday and Now
« Reply #135 on: December 19, 2005, 08:16 PM »
[/QUOTE(anh trai)]hơ hơ, đã vào Huế, đã biết sông Hương núi Ngự    mà lại không đc nghe cái cô tóc dài mắt nâu xinh như con trâu đó hát bài Lý mười thương thì đúng là ... sao kô đứng dậy cho thằng ôn con lớn tuổi đó 5 cái đá, 10 cái tát xong quẳng xuống dòng Hương cho nó biết tay ... người Hà Nội dịu dàng em    

Chắc rùi em, cái khăn em đan ... cho em, chắc chắn sẽ rất đẹp, và em choàng vào sẽ rất xinh ... chỉ có điều, anh không chắc có xinh = con tinh tinh hay không thôi    thôi thế này em về nhất    tinh tinh về nhì    

Ờ ... thông minh quá, nó search được bài Lý mười chê nó đọc ... thì chỉ có nước ế chồng ...
Quote
-- ---------------------------------------------------------------------------------------------

Được lắm anh trai, định trẻ k thương già k tha hả, được...

Mà thôi  , tại sao em cứ ngoan ngoãn tử tế thì anh lại k được như thế cho em nhờ nhỉ?  
Quý anh lắm đấy nên cho qua lần này,chẳng qua em k muốn xảy ra cảnh "huynh muội tương tàn" thôi. Chứ chẳng lẽ em lại nói thẳng:
"Em rất hân hạnh khi được anh ưu ái như thế này. Đúng rồi anh ạ. Mà em gái thế thì anh trai cũng phải tương tự chứ. Quyết định nhé, em về nhất   tinh tinh về nhì   còn anh về ba "
Anh em mà thế người ta cười cho ý chứ  
Quý hoá quá cơ, rượu mừng k uống muốn uống rượu phạt đây. Hừ, để đó đã! Rõ là "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ" mà.
Còn câu cuối cùng nữa, xỏ xiên hơi bị thông minh quá đấy. Cái tật xỏ xiên, em học của anh k sai mà.

  Mong manh mấy sợi tóc dài
Mà em quấn được chân người lãng du
Mong manh tựa thế s­ương mù
Tình yêu cứu được phù du kiếp ng­ười


Hức, mỗi đoạn một phong cách. Nhiều lúc k hiểu nổi chính mình
Có khi Nhẫn để yêu thương
Có khi Nhẫn để liệu đường lo toan
Có khi Nhẫn để vẹn toàn
Có khi Nhẫn để chớ tàn hại nhau.

Offline cheer_up1979

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 111
Yesterday and Now
« Reply #136 on: January 03, 2006, 06:08 PM »
Tặng Bà ...


Ngọn nến[/color]



Người ta không tin
Có sự sống bắt nguồn từ cái chết
Tôi vẫn nhủ với lòng mình
Khởi đầu sẽ bùng lên từ chấm hết ...

Ai đi mãi đôi chân không mỏi mệt
Ngoảnh lại sau lưng đã được mấy phần đường
Đôi vai trần oằn gánh yêu thương
Có mang nổi tất cả quên và nhớ ...

Rồi một ngày trần gian thôi nặng nợ
Tôi sẽ đi đến phía cuối trời
Trên môi vẫn nở nụ cười
Vẫn làm ngọn nến cho đời lung linh...




Nhà lắp điện thoại, bà già bảo: "Quê lắp điện thoại rồi đấy, mày lưu số xong gọi điện về cho bà" vâng vâng dạ dạ, lưu nó vào phonebook, thầm nghĩ ... ông già dạo này hoành tráng nhỉ, xây nhà cho bà xong là trang bị đủ hết.

2 tuần trôi qua từ ngày bà già nói, cứ ậm ậm ừ ừ, định gọi lại thôi ... hồi trước nói điện thoại bà có nghe thấy jì đâu, nói mãi mới hiểu.

Tổng kết Viện ... chúc mừng ... zoooooooo tới bến. Bất ngờ đứa em gọi điện bảo thu xếp về ngay Bà mệt nặng. Tiếng ông già qua điện thoại nghe lạc giọng ... hình như ổng khóc.

Chỉ kịp xốc 1 tay vào đưa Bà ra đồng ... có lẽ, con người ta khóc lúc này là lúc chân thành nhất.

Ân hận ... nếu chỉ 1 cú điện thoại.

Bà ơi ... Cháu xin lỗi./.
CU

Offline cogai_dentuhomqua

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 62
Yesterday and Now
« Reply #137 on: January 04, 2006, 02:59 PM »
Quote
Tặng Bà ...
Nhà lắp điện thoại, bà già bảo: "Quê lắp điện thoại rồi đấy, mày lưu số xong gọi điện về cho bà" vâng vâng dạ dạ, lưu nó vào phonebook, thầm nghĩ ... ông già dạo này hoành tráng nhỉ, xây nhà cho bà xong là trang bị đủ hết.

2 tuần trôi qua từ ngày bà già nói, cứ ậm ậm ừ ừ, định gọi lại thôi ... hồi trước nói điện thoại bà có nghe thấy jì đâu, nói mãi mới hiểu.

Tổng kết Viện ... chúc mừng ... zoooooooo tới bến. Bất ngờ đứa em gọi điện bảo thu xếp về ngay Bà mệt nặng. Tiếng ông già qua điện thoại nghe lạc giọng ... hình như ổng khóc.

Chỉ kịp xốc 1 tay vào đưa Bà ra đồng ... có lẽ, con người ta khóc lúc này là lúc chân thành nhất.

Ân hận ... nếu chỉ 1 cú điện thoại.

Bà ơi ... Cháu xin lỗi./.
[div align=\\\"right\\\"][snapback]31498[/snapback][/div]

Đến khi người ta mất đi một điều gì đó, người ta mới nhận ra giá trị thật sự. Chỉ đến khi mọi việc đã trở nên quá muộn, người ta mới cảm thấy ân hận. Vì thế đôi khi cần biết quan tâm đến những người thân yêu của mình hơn, dù chỉ là một lời hỏi thăm, động viên. Nhưng bạn tốt cũng đừng tự trách mình như thế, không có bầu trời ủ dột khi trái tim ta toả sáng. Bạn hãy sống thật tốt nhé!

Tặng bạn tốt bài thơ này


BẾP LỬA[/color]


Một ngọn lửa chập chờn sương sớm
Một ngọn lửa ấp iu nồng đượm
Cháu thương bà biết mấy nắng mưa

Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói
Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi
Bố đi đánh xe khô rạc ngựa gầy
Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu
Nghĩ lại giờ sống mũi vẫn còn cay
Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm bếp
Tu hú kêu trên những cánh đồng xa
Khi tu hú kêu bà có nhớ không bà
Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế
Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế

Mẹ cùng cha công tác bận không về
Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe
Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học
Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc
Tu hú ơi chẳng đến ở cùng bà
Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa

Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi
Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi
Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh
Vẫn vững lòng bà dặn cháu đinh ninh
"Bố ở chiến khu bố còn việc bố
Mày có viết thư chớ kể này kể nọ
Cứ bảo nhà vẫn được bình yên"

Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen
Một ngọn lửa lòng bà luôn ủ sẵn
Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng
Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa
Mấy chục năm rồi đến tận bây giờ
Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm
Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm
Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi
Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui
Nhóm dậy cả tâm tình tuổi nhỏ
Ôi kì lạ và thiêng liêng bếp lửa

Giờ cháu đã đi xa
Có ngọn khói trăm tàu
Có niềm vui trăm ngả
Nhưng vẫn chẳng khi nào quên nhắc nhở
Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?


Bằng Việt
La ragazza di ieri

 [div align=\\\"right\\\"].......Ti credo, per sempre.......[/div]

Offline Nothing

  • JFC Wonderkid
  • *
  • Posts: 115
Yesterday and Now
« Reply #138 on: January 04, 2006, 06:56 PM »
Dạo này sao thế nhỉ? Đi đâu cũng thấy nhắc đến ông bà. Đầu tiên là anh trai, rồi đến một lô một lốc những đứa bạn khác của mình. Hôm trước, một cô bé đã đứng ở bãi cát sông Hồng gục đầu vào vai mình mà khóc "Hình như em vô cảm rồi chị ạ. Em sẽ chết mất, bà em dạo này hay nói đến cái chết lắm. Mà em thì chẳng biết làm gì, nói gì để hết hối hận cả. Hồi bé em đã từng nói là em k yêu bà. Chị ơi!", nghe mà thắt ruột.  . An ủi một hồi, con bé nguôi dần, tiếng khóc chỉ còn là những tiếng nấc nhẹ. Cuối ngày, trước khi chia tay, con bé bảo:" Cảm ơn chị, nói chuyện với chị, em nhẹ lòng đi rất nhiều". Mình quay đi, trời tối quá nên con bé k biết, nước đã dâng đầy trong mắt rồi. Ừ, khi mình sinh ra, ông bà đã k còn ở trên đời nữa. Để hôm nào đấy sẽ viết một bài về ngôi nhà của bà nội, giờ viết về hiện  tại thôi. Hôm trước vừa về quê.

Về quê bà nội. Cái ko khí và con người ở đây sao mà khác thế. Dịu êm ,trong lành, mát mẻ và thoải mái vô cùng. Không khí lúc nào cũng thơm dịu mùi của đồng lúa, lúc nào cũng nghe thấy tiếng chim, tiếng mấy con gà trong vườn, tiếng cá dưới nước,... Lúc nào cũng chỉ muốn ngồi ở cái võng bên bờ ao để gửi, để nghe, để nghĩ, để ru mình trong cái không gian ấy...nhẹ nhàng... yên ả...

Ngôi nhà bây giờ ko như trước, tường rào giữa các nhà xây bằng gạch, bỏ đi cái hàng rào bằng râm bụt, bằng bụi tre. Hai nhà ko thông sang nhau được nữa. Nhà mái ngói được thay bằng nhà mái bằng. Nhà nào cũng cổng sắt và có một con cún gầm gừ ở đấy. Mấy cái hồ bị lấp để lấy chỗ làm sân chơi, sân phơi. Ai cũng đang hối hả cho một guồng quay mới... Ko còn từ nhà nọ chạy sang nhà kia dễ dàng...

Đổi mới, tất nhiên, mọi việc đều có hai mặt. Cả tốt và xấu đều luôn cùng tồn tại, cùng tồn tại để phát triển...


Về quê được hai ngày thì nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ chị, nhớ cái phòng, nhớ cái máy tính, nhớ cái gối ôm, nhớ cái nhộn nhịp của HN, nhớ cái cách mà phố HN làm người ta di chuyển, nhớ nhà,...


Một dòng sông trắng nắng chang chang
Bãi đất xanh tươi nhuốm ánh vàng
Lửa trời rực sáng nhân gian rộng,
Nóng được bằng lửa cháy trong tim?
Có khi Nhẫn để yêu thương
Có khi Nhẫn để liệu đường lo toan
Có khi Nhẫn để vẹn toàn
Có khi Nhẫn để chớ tàn hại nhau.

Offline tayeunhau

  • Youngster
  • *
  • Posts: 26
Yesterday and Now
« Reply #139 on: January 07, 2006, 06:39 PM »
lâu ngày ông Tre úp dạo này đi đâu để quán xá bùn heo zị nè    


Với em
- Bui Sy Nguyen-

Em đừng để hồn mình
Đi qua miền nhiều gió
Rồi như cây xấu hổ
Khép nỗi đau vào lòng.

Bầy sẻ sẻ mùa đông
Đã tìm nơi trú lạnh
Bầy lá khô bất hạnh
Cũng tìm hơi đất ngàn.

Em đừng tắt nồng nàn
Từ trong đôi mắt biếc
Để mình ta đơn chiếc
Bên nỗi buồn đời em.
Thọ& Phương