Author Topic: Mọi con đường đều dẫn đến Paris!  (Read 54097 times)

0 Members and 4 Guests are viewing this topic.

Offline SATHUKHONGVOTINH

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 1,402
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #100 on: February 17, 2006, 10:49 AM »
Sau hơn 2 tháng nghỉ ngơi. Champions League giải đấu hội tụ của những đội bóng hùng mạnh nhất Châu sẽ trở lại vào tuần tới.
Không ầm ĩ như cặp đấu khác như Chelsea, Barca, hay Arsenal, Real. Juventus - Bremen một cặp đấu khá hấp dẫn. Cuộc đối đầu giữa đội bóng có hàng công mạnh nhất Bundesliga và đội bóng có hàng thủ mạnh nhất Serie A.
Ai có thông tin bình luận gì về trận đấu này post tại đây nhé.
Xin chân thành cảm ơn !
« Last Edit: February 17, 2006, 10:51 AM by SATHUKHONGVOTINH »

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #101 on: February 28, 2006, 11:36 AM »
Juventus đợi chờ mùa tuyết tan

Olympic mùa đông đã kết thúc trong pháo hoa và sự mãn nguyện của thành phố Torino. Ở những khu trượt tuyết như Via Lattea, Cesana-San Sicario, tuyết vẫn còn chưa tan, như thể Juventus vẫn đang đóng băng Serie A và làm mê hoặc châu Âu bằng màu trắng tinh khôi. Mùa xuân đang đẹp và Juve cũng đang tranh đấu quyết liệt để giữ vững quền lực ấy, để cho các đối thủ còn phải run sợ sức mạnh băng giá của mình, để giấc mơ châu Âu 10 năm thành hiện thực nhưng trong không khí không phải dễ chịu.

Lượt đi vòng 1/8 Champions league, thất bại đáng tiếc ở nước Đức trước một W. Bremen đầy nỗ lực đã cho thấy sự rạn nứt trong khối băng Juve. Nó không còn là sức mạnh không thể khoan thủng nữa, mà thay vào đó là đôi chút lo lắng về một hệ thống đã hoạt động quá sức. Hai bàn thua trong 3 phút cuối trận không chỉ đơn thuần là một tai nạn. Juve không còn đủ sức lực cũng như tỉnh táo chống lại những đợt tấn công điên cuồng của đối thủ như B. Munich hay W. Bremen, điều mà Lecce, đội bóng thừa nhiệt tình nhưng thiếu bản lĩnh, đã học tập bốn ngày sau đó ở Delle Alpi.

Lecce đến Turino với một niềm hi vọng mong manh, hàng thủ - hay cả hệ thống phòng thủ - của Juve đang khặp bất lợi. Họ đã làm được một nửa kế hoạch của mình, chơi nhanh ngay từ đầu và ghi bàn, nhưng không đủ bản lĩnh để kết liễu Juve. D. Vecchio đánh đầu tung lưới của Buffon trong sự bất lực của hai trung vệ Juve. A. Camorani đã khiến cánh phải của Juve thực sự lúng túng với sự quyết liệt của mình. Tiếc rằng đó là tất cả những gì họ làm được. Lịch thi đấu đã trở thành cứu cánh khi nỗ lực một đội bóng qua 11 trận không biết đến chiến thắng (7 thua) và đứng cuối cùng bảng xếp hạng Serie A chỉ có thể như vậy. Nhưng chính bàn thắng mở tỉ số của Lecce đã lột tả hoàn toàn bộ mặt thật của bà đầm già lúc này. Quan trọng hơn, 6 bàn thua trong 3 trận trên các mặt trận hay 16 bàn thua sau 15 trận gần nhất ở Serie A cho thấy cả hệ thống phòng thủ của Juve đang ngủ mê và kiệt sức.

Phòng thủ từ xa, nhiệm vụ chính của cặp tiền vệ trung tâm Viera, Emerson ngày càng lỏng lẻo. Khi Viera không còn là chính mình nữa thì Emerson cũng dần không đảm đương được vai trò quyết định. Với Viera, ở Juventus, chơi bên cạnh Emerson chưa hẳn đã đơn giản vào thời điểm này. Sau chấn thương trong trận giao hữu vô bổ của đội tuyển Pháp với Costa Rica (11/05), tầm ảnh hưởng của Viera giảm đi đáng kể và thiếu hiệu quả. Điều đó không trừng phạt Juve bởi Emerson đã làm thi đấu như cho cả Viera trong nhiều trận đấu, có mặt trên khắp mặt sân và mọi điểm nóng. Nhưng khi Emerson bắt đầu mệt mỏi (anh cùng với Canavaro đá chính 35 trong tổng số 36 trận từ đầu mùa của Juve!) không thể di chuyển nhiều nhiều nữa thì lập tức người ta thấy hai tiền vệ trung tâm của Juve như dẫm phải chân nhau, co cụm một chỗ để cho đối phương liên tục có những đường bóng thoải mái áp sát khung thành của Buffon. Cả hàng hậu vệ và thủ môn thường xuyên phải đương đầu với những pha tấn công của đối phương.

Đó là một điều tệ hại bởi hàng hậu vệ 4 người của Juve từ đầu mùa bóng chưa có bất kì lúc nào ổn định bởi chấn thương và thẻ phạt của hết Birindelli, Pessotto, Zebina lại đến Zambrotta; Balzaretti và Chiellini thường xuyên quên nhiệm vụ phòng thủ. Hơn hết, sự trở lại của Buffon sau 3 tháng chấn thương không phải là một món quà giáng sinh mà là một tai hoạ. Dường như sự trở lại của Buffon đã khiến cho cả hàng thủ Juve cho phép mình có lúc xả hơi, điều mà họ không bao giờ dám làm nếu đứng trong khung gỗ là Chimenti hoặc Abbiatti. Nhưng Buffon lại không thể khoả lấp những sai lầm của hàng thủ, bởi anh còn như đang ở trên mây. Nhiều trận đấu, anh ra vào như một gã điên, phản ứng chậm chạp trước các tình huống nguy hiểm. Kết quả, sau 10 trận đấu từ khi trở lại, Buffon để thủng lưới 9 trận. Có thể cho rằng Buffon hầu như không có lỗi quá đáng trong các bàn thua. Nhưng nếu như chỉ thể hiện được đến thế, anh cũng chỉ là một thủ môn tầm thường và tồi tệ hơn cả mùa giả kém phong độ 04/05. Buffon chưa có được phong độ tốt nhất, hay anh vừa thi đấu vừa nghĩ về một nơi nào đó mời gọi anh và cô người yêu của thể giới showbiz ồn ào Seredova. Madrid chăng?! Chỉ có Buffon mới hiểu, còn Juve thì vẫn phải gánh chịu những bàn thua liên tục chưa-hẳn-do-lỗi-của-anh.

Trước một Lecce thiếu bản sắc, máu đã chảy nhoà trên mặt Blasi, băng được cuốn lên đầu Emerson, còn Mutu và Viera đã dốc ra toàn bộ sức lực của mình. Tất cả, tất cả để đảm bảo một trận thắng cho Juve, để không ai nhắc đến nỗi ác mộng Lazio mùa bóng 99/00 (Juve mất chức vô địch ở vòng cuối cùng dù hơn Lazio 9 điểm khi chỉ còn 9 vòng đấu), để Werder Bremen lại thấy ớn lạnh khi hành quân đến Torino và để chính Juve củng cố niềm tin của mình ở đấu trường châu Âu.

Những trận đấu khó khăn tới đây, khi đối thủ lần lượt là Samdoria, W. Bremen, AC Milan Livorno, AS Roma, không biết Don Capello có dám tích cực quay vòng cầu thủ để các trụ cột lấy lại sức lực, hay tiếp tục vắt kiệt sức của họ như mùa bóng trước hay thời gian qua. Nhưng chắc chắn, Juve sẽ vẫn căng thẳng lắng nghe, cố gắng bịt kín những điểm yếu của mình và sống nhờ vào hàng tấn công, nơi bộ ba Ibrahimovic - Del Piero - Trezequet thay nhau toả sáng. Milan, Inter gần như đã bỏ Serie A để tập trung vào Champions League, Juve cũng yên tâm tìm kiếm vinh quan ở nơi mà suốt 10 năm qua họ chỉ là khách mời danh dự của những lễ trao cup. Cả Italia hướng về Paris tháng 5 của trận chung kết Champions League. Nhưng đó là chuyện của 3 tháng nữa, còn bây giờ, Juve đang đợi chờ mùa tuyết tan.

PAVELVNR - JFC - Juventus Fan Club in Vietnam
« Last Edit: February 28, 2006, 11:45 AM by PAVELVNR »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline SATHUKHONGVOTINH

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 1,402
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #102 on: March 02, 2006, 02:13 PM »
Juventus - AC Milan. Cuộc đối đầu giữa hai người khổng lồ. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào trận đấu giữa Juve -AC cũng được sự chú ý của rất nhiều người hâm mộ bóng đá.
Ngày 12/3 trận đấu này sẽ diễn ra tại Delle Alpi.
Ai có thông tin bình luận về trận đấu này thì post ở đây nhé. Xin cảm ơn....!

Offline Fly

  • Guests of Honour
  • *
  • Posts: 516
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #103 on: March 07, 2006, 10:41 AM »
Anh Minh ơi, tiếp trận Milan vs Juve đi!

Offline RaiSad

  • JFC Wonderkid
  • *
  • Posts: 111
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #104 on: March 07, 2006, 01:28 PM »
Bình luận ghê nhỉ! Cho mình xem các bạn bình luận về Milan xem nào! Nhưng có khi để xong 2 trận ở Cl đã nhỉ vì nó có ảnh hưởng rất nhiều đến trận sau cuối tuần này!
Dare to be happy!

Offline JTF1987

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 738
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #105 on: March 08, 2006, 02:25 PM »
Một giây

Trong bóng đá, ranh giới giữa thành công hay thất bại có thể chỉ được phân định trong một giây phút ngắn ngủi của trận đấu. Và như để chứng minh cho điều đó, chỉ cần hai giây ở phút thứ 87 định mệnh đến từ hai con người trong trận tứ kết lượt về Champions League, số phận hai đội bóng Juventus và Bremen tại giải đấu danh giá nhất châu Âu này đã đổi chiều.

Một giây của Tim Wiese...


Khi tiếng còi kết thúc trận đấu của trọng tài Graham Poll được vang lên, người được cả các máy quay truyền hình cũng như cầu thủ hai đội quan tâm nhiều nhất không phải là Trezeguet - tiền đạo đã làm loé lên hy vọng cho Juve, càng không phải là Emerson - người đã kết liễu hành trình của "ngựa ô" Bremen tại cúp C1 - mà đó chính là Tim Wiese - thủ môn của đội bóng đến từ nước Đức. 86 phút thi đấu xuất thần bỗng trở thành vô nghĩa sau một giây sai lầm ngớ ngẩn. Tim Wiese sẽ phải nhớ mãi cái phút 87 định mệnh và nghiệt ngã ấy. Trước con số 87 là một Tim Wiese "kiệt xuất" với hàng loạt pha bay người đẩy bóng đến khó tin và thậm chí anh chính là cầu thủ thi đấu xuất sắc nhất trên sân. Và cho đến tận giây phút ấy, giây phút mà anh bay người bắt gọn pha vẩy bóng của Nedved, không một ai có thể nghĩ đến điều thần kỳ cho Juve. Tuy nhiên, do quá hứng khởi sau một loạt pha trình diễn xuất sắc, Tim đã để bóng tuột khỏi tay trong pha tiếp đất tưởng như hoàn hảo của mình. Sau giây phút ấy là một Tim Wiese bất lực, một tội đồ, một thủ môn "ngớ ngẩn" đã phải ôm mặt không dám chứng kiến quả bóng lăn từ từ vào lưới trong sự bàng hoàng của khán giả, của các cầu thủ trên sân và của cả Emerson - cầu thủ đã ghi bàn thắng từ chính sai lầm ấy.

Có thể cho rằng "âu cũng là công bằng khi Tim Wiese đã thi đấu vượt quá khả năng trong 86 phút của trận đấu và nếu không có anh, Juve có thể đã có đến 3-4 bàn thắng trong ngần ấy thời gian, chứ không phải chỉ một trong những phút cuối trận từ sai lầm của thủ môn này". Tuy nhiên bóng đá không đơn giản như thế. Sau trận đấu này, báo chí sẽ chỉ xoáy sâu vào sai lầm của Tim Wiese trong giây phút định mệnh ấy và sẽ "lờ" đi những pha bay người xuất thần của chính anh trước đó. Và tiếp đó, những người không được chứng kiến trận đấu này sẽ chỉ nhớ đến Tim Wiese với một trong những sai lầm ngớ ngẩn nhất Champions League của anh mà thôi.

Như thấu hiểu được nỗi bất công nghiệt ngã ấy, sau trận đấu, lần lượt Nedved, Emerson rồi Ibrahimovic - những người đã từng phải sững sờ trước những pha cản phá bóng đến khó tin của Tim - đã cùng các cầu thủ Bremen chia buồn với thủ môn người Đức này. Họ hiểu rằng Bremen, với Tim trong khung gỗ, xứng đáng có một kết cục tốt đẹp hơn là trận thua sít sao từ một sai lầm như vậy...

Một giây của Emerson...


Chắc chắn với sai lầm của mình, Tim Wiese sẽ phải mất ngủ ít nhất là trong cái đêm ngay sau trận đấu đầy cảm xúc ấy. Nhưng phía bên kia chiến tuyến, ở CLB Juventus cũng rất có thể có một người không ngủ được, nhưng với một cảm giác hoàn toàn trái ngược với Tim, đó là Emerson. Ngay sau một giây bạc bẽo của thủ môn người Đức lại là một giây thăng hoa của tiền vệ người Brazil. Vẫn ở cái phút 87 ấy, Emerson cùng đồng đội đang rút về sau khi bất lực đứng nhìn Tim Wiese bay người bắt bóng hoàn hảo như bao lần khác trong suốt trận đấu...

Nhưng, "Puma" - một tiếng hét của Cannavaro, một cái liếc mắt xuống quả bóng bật ra từ tay thủ môn Bremen và ngay tiếp sau đó là một pha xoay người nhanh như điện đẩy bóng vào khung thành khi mà gương mặt của chính anh vẫn chưa hết ngạc nhiên với "món quà" mà đối phương đã dâng cho mình. Nếu nhìn kỹ động tác của Emerson, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra là dường như đôi chân của anh đã phản xạ với pha bóng trước cả khi chính anh nhận ra điều đó. Đó phải chăng là bản năng của một cầu thủ lớn, dày dặn kinh nghiệm? Rất có thể là như thế.

Nhưng điều quan trọng hơn, một giây ngắn ngủi ấy của Emerson đã giúp đội bóng của anh, Juventus, thuần hoá "ngựa ô" Bremen để tiếp tục cuộc đua chinh phục chiếc cúp danh giá nhất châu Âu. Nếu như Emerson "dành" ra thêm một giây để... bất ngờ trước món quà của thủ môn đội khách trước khi quyết định xoay người sút bóng thì điều gì sẽ xảy ra? Trước tiên là anh rất có thể sẽ không có được bàn thắng vì một hậu vệ Bremen đang ở rất gần đó, chưa kể chính thủ môn Tim Wiese sẽ vươn đến được quả bóng để khắc phục sai lầm của chính mình. Sau đó Juve gần như chắc chắn sẽ không được đi tiếp vì trước pha bóng đó "bà đầm già" hầu như không tạo được sức ép lên khung thành đội khách. Nếu vậy, đội quân của HLV Capello sẽ phải "muối mặt" sau nỗ lực lấp đầy SVĐ (với 26.000 vé mời cho tình nguyện viên Olympic mùa đông Torino), sẽ mất vài triệu USD tiền thưởng của UEFA và bản quyền truyền hình, sẽ trải qua hai tháng cuối cùng của mùa giải thi đấu không động lực (vì gần như chắc chắn VĐ Serie A) và tệ hơn nữa, sẽ trở thành khán giả trong cuộc đua giành chiếc cúp Champions League danh giá mà họ đã không có cơ hội được chạm lấy trong suốt 10 năm qua... Rất may là Emerson đã không mất thêm một giây nào trong việc biến sai lầm của Wiese thành bàn thắng.


Hai giây, khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đã trở thành bước ngoặt của trận đấu. Giây đầu tiên đã biến một người hùng thành tội đồ, giây thứ hai đã đưa kẻ thất bại thành người chiến thắng. Juventus của Emerson đã chuyển bại thành thắng, trong khi đó Werder Bremen của Tim Wiese đã tuột khỏi tay chiếc vé tứ kết mà họ đã cầm chắc trong tay. Hai thái cực người thắng-kẻ thua đã bị đảo lộn chỉ trong vòng 2 giây ngắn ngủi...

Bóng đá là như thế...

---------------------------------------------------------
Click link dưới đây để xem bàn thắng quyết định của Emerson:
mms://quangcao.tuoitre.com.vn/media/phim/EmersonBre.wmv
« Last Edit: March 08, 2006, 03:14 PM by JTF1987 »

Offline juve-vn

  • Promising Youngster
  • *
  • Posts: 64
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #106 on: March 08, 2006, 03:05 PM »
JTF viết bài này hay quá!!!

Offline JTF1987

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 738
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #107 on: March 08, 2006, 03:18 PM »
Bác ép bốn xoá giùm topic "một giây" khác ở trong box này hộ em nhá. Em lỡ để 2 topic trùng roài...

Lên trang chủ nhanh thế, chưa kịp chỉnh sửa    
Sao bác cá ko để thêm hình Emerson cho sinh động    


Alt-F4: OK - Alt-F4 đã hoàn tất!
« Last Edit: March 08, 2006, 03:29 PM by JTF1987 »

Offline basana

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 1,486
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #108 on: March 08, 2006, 03:36 PM »
Bài viết đỉnh lắm   Vote cho 5*
Nếu là mây tôi sẽ là một vầng mây trắng !

Offline basana

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 1,486
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #109 on: March 09, 2006, 09:26 AM »
Quote
Anh Minh ơi, tiếp trận Milan vs Juve đi!
[div align=\\\"right\\\"][snapback]38123[/snapback][/div]

Juve - Milan: 1-1   - Ai viết bài nhỉ?
« Last Edit: March 09, 2006, 09:26 AM by basana »
Nếu là mây tôi sẽ là một vầng mây trắng !

Offline bupbe_buon

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 440
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #110 on: March 10, 2006, 12:09 AM »
Tỉnh dậy đi, hỡi Inter!

Một fan hâm mộ Inter Milan có tên Rohan Alvares đã viết: “Điều đó như mũi tên đâm nát trái tim tôi, nhưng thật đớn đau điều đó lại là sự thật. Tôi muốn nói với tất cả những ai hâm mộ Inter như tôi một vài lời: Chúng ta đã quá quen thuộc với điều đó. Chắc tất cả các bạn đều biết tôi đang nói đến điều gì – Vâng, sự thật là chúng ta thường khởi đầu mùa bóng tốt với tinh thần hứng khởi và những dấu hiệu tốt cho một chiến thắng cuối mùa bóng, nhưng kết thúc mùa nào cũng chỉ là vị trí thứ hai hay một vị trí gì đó thậm chí còn thấp hơn.

Tôi biết mọi người có thể chỉ ra nhiều lý do viện cớ cho những thất bại đó như không may mắn, các quyết định của trọng tài thường ưu ái cho Juventus và Inter Milan và những lý do khác khiến cho đội đã lâu lắm rồi không thấy ánh hào quang chiến thắng. Nhưng nếu tự hỏi bản thân – thực sự đâu mới là lý do chính? Liệu chúng ta có thể nói chính những lý do trên đã khiến chúng ta không hề đạt một Scudetto nào kể từ năm 1989. Câu trả lời là không! Tất nhiên cũng có một số lý do không may mắn vượt khỏi tầm kiểm soát của chúng ta nên ảnh hưởng tới thành tích của đội. Liệu chúng ta có muốn được nhìn dưới hình ảnh của một đội bóng luôn chỉ biết than thở với những thất bại của mình, một đội bóng luôn chỉ biết khóc lóc mỗi khi kết thúc mùa bóng ở vị trí thứ hai? Một câu lạc bộ như Inter Milan đã từng không lạ gì với những chiến thắng. Do vậy phải biết điều gì sẽ làm nên chiến thắng, chúng ta chỉ tự an ủi bản thân mình mỗi khi nói đến thành công của Juve hay Milan trong những năm gần đây như là nguyên nhân chính khiến chúng ta không thể đến với đỉnh vinh quang. Một câu lạc bộ lớn như Inter không thể chỉ viện cớ vào lý do đó để biện minh mà chúng ta phải tìm ra được nguyên nhân thực sự khiến chúng ta không thể trở lại được thời kỳ huy hoàng như xưa. Và tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ phải nghiêm túc nhìn lại bản thân mình để tìm ra con đường vinh quang.

Kể từ khi triều đại Massimo Moratti bắt đầu vào năm 1995, đã có rất nhiều hy vọng ông sẽ mang lại ánh hào quang, mở ra một thời đại huy hoàng mới trong lịch sử Inter Milan, giống như người cha vĩ đại của ông Angelo đã làm được trong quá khứ. Nhưng ngược lại với những hy vọng ban đầu ấy, những gì đã xảy ra chỉ giống như những cơn ác mộng. Liên tục những mùa bóng không thành công đã khiến cho các cổ động viên băn khoăn - Liệu ông chủ, chủ tịch, các quan chức và các cầu thủ thực sự thấy xấu hổ khi là đại diện cho một đội bóng có một lịch sử huy hoàng như Inter Milan.  Tôi thấy phát điên lên khi Moratti và các cộng sự của ông mùa bóng nào cũng đưa ra hứa hẹn và khiến cho các cổ động viên hy vọng vào thành công, thế nhưng kết thúc thì chẳng có gì cả, và chúng ta vẫn cứ mãi chấp nhận điều đó như một số mệnh mãi mãi đặt trước cho Inter. Suốt một thời gian dài không đạt được thành công, tôi đã thực sự không còn giữ được bình tĩnh với ông Moratti cũng như các quan chức hay các cầu thủ.

Điều khiến tôi thực sự bực mình hơn đó là chúng ta không mấy quan tâm đến việc bịt miệng Moggi, tổng giám đốc Juventus. Không chỉ một lần mà tới hai lần, ông đã tuyên bố đội bóng của Mancini nên hài lòng với vị trí thứ hai. Khi bị khích bằng những lời nói ngoài sân cỏ, bạn sẽ thường thấy bất kỳ đội bóng nào cũng sẽ có các biện pháp trả đũa trước những lời bóng gió đó. Có lẽ hơi khó cho Inter có thể nói lại như vậy nhưng tôi biết nếu là Milan sẽ có được sự trả thù thích đáng.  Thế nhưng Mancini cùng các cầu thủ dường như lại đồng ý và thấy thoả mãn với những lời nhận xét đó của Moggi và dường như họ cũng cho rằng vị trí thứ hai trong mùa bóng này là được vì như thế là đã tiến bộ hơn hẳn mùa bóng trước. Các tin tức cho thấy ông ấy đang chỉ cố gắng bào chữa, nhưng tôi nghĩ chỉ có kết quả mới chứng tỏ được tất cả. Inter đã có cơ hội tốt để có thể khiến Moggi ngậm miệng lại, đó là trận Derby Italia. Và khi đội bóng lẽ ra phải có tinh thần quyết chiến quyết thắng để chứng tỏ mình, chúng tôi lại mở đầu trận đấu bằng cách thăm dò đối thủ, buông xuôi trứơc đối thủ và chỉ khiến cho đối thủ thêm hứng khởi và giành chiến thắng.  Trận đấu đó chỉ càng làm cho Moggi có cơ hội được mỉa mai chúng tôi. Mancini sau đó đã giải thích rằng sự khởi đầu trận đấu thận trọng như vậy là do Inter chịu quá nhiều sức ép về việc rút ngắn khoảng cách trên bảng xếp hạng với Juventus. Tôi không có được đầu óc chiến lược và hiểu biết về bóng đá như ông ấy nhưng theo tôi, trận đấu đó là cơ hội tốt để có thể trở lại cuộc đua giành ngôi vô địch và chiến thắng trước Juventus như Milan đã từng rất thành công hồi tháng 10 vừa qua.


Ba tuần qua thật là tồi tệ và thậm chí vị trí thứ hai hiện nay với Inter cũng ngày càng trở nên khó khăn hơn. Và có một lý do nữa khiến các cổ động viên lo lắng hơn đó là chủ tịch Giacinto Fachetti, một người đã quá quen với thành công, với chiến thắng đã phát biểu “Inter hiện đang có 12 điểm nhiều hơn mùa bóng trước nhưng Juventus đang phá kỷ lục ghi điểm của mùa bóng này”. Mancio dường như đang cố gắng khiến điều tồi tệ này trở thành hiện thực. Tôi muốn đặt câu hỏi với cả hai người này và với tất cả các quan chức rằng trái tim ai đau đớn vì Inter, chúng ta có nên cố gắng hơn hay hài lòng với hiện tại? Liệu chúng ta có thể giành những kết quả như vậy? Mùa bóng trước Juventus kết thúc giải với 14 điểm hơn chúng ta, nhìn vào bảng xếp hạng năm nay bạn cũng nhận ra rằng mọi việc dường như sẽ lại chẳng có gì thay đổi. Điều này có nghĩa rằng mặc dù chúng ta đạt được nhiểu điểm hơn, nhưng Juve đã tiến bộ hơn, họ hơn chúng ta và họ vẫn ở phía trước. Cứ theo lời Fachetti và Mancini nói thì có nghĩa là mùa bóng này chúng ta sẽ đạt 5 điểm nhiều hơn so với mùa bóng năm ngoái và do vậy đã có thể nói là chúng ta tiến bộ. Nhưng Juve thậm chí đã làm tốt hơn chúng ta và một lần nữa lại giành chức vô địch. Chúng ta đang quá thụ động.

Tôi muốn kết thúc bài viết này với những chàng trai giữ trách nhiệm cao nhất – các cầu thủ. Tôi nghĩ điều đầu tiên mà các cầu thủ nên ghi nhớ và đọc to trước mỗi mùa bóng là “JUVENTUS VÀ MILAN SẼ KHÔNG TỰ DÂNG CHỨC VÔ ĐỊCH TỚi CHO CHÚNG TA, CHÚNG TA SẼ PHẢi CHIẾN ĐẦU ĐẾN CÙNG CHO ĐẾN KHI GIÀNH ĐƯỢC NÓ.” Thậm chí những dòng chữ đó phải được viết thật đậm và in trên trang phục huấn luyện của các cầu thủ để mỗi ngày họ có thể nhìn thấy và họ sẽ nhớ đến như một sự thật để cố gắng hơn.

Một người không cần phải cao siêu gì cũng có thể nhận thấy rằng giữa ba đội bóng hàng đầu ở Italia không mấy khác biệt. Nhưng có một rõ ràng có một sự khác biệt lớn và tôi thực sự buồn khi phải nói ra đó là đội bóng của chúng tôi luôn đứng đằng sau họ. Thường thì một đội bóng với một đội hình lý tưởng không giành chiến thắng sẽ khát khao chiến thắng hơn qua mỗi mùa bóng. Nhưng ngược lại chính Bianconeri và Rossoneri thường khát khao chiến thắng hơn.

Thủ quân Javier Zanetti đã gắn bó với sân San Siro trong một thời gian dài – nhưng liệu anh ấy đã có gì để khoe chưa? Anh ấy là một trong những cầu thủ trụ cột trung thành gắn bó với câu lạc bộ nhất, anh ấy xứng đáng nhận được gì đó trước khi treo giầy. Nhưng điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào anh ấy và các đồng đội của anh. Liệu chúng ta có được khát khao chiến thắng như, thậm chí hơn các đối thủ khác. Chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi đó và tôi cũng như các cổ động viên khác của Inter Milan hy vọng và cầu mong điều đó sẽ sớm xảy ra chứ không phải là xảy ra sau này.


Theo Goal
« Last Edit: March 10, 2006, 09:48 AM by Alt-f4 »
Em biết rằng rồi anh sẽ quên em
Cái gì thoáng qua mấy ai còn đọng lại
Cho dù với em đó sẽ là mãi mãi
Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường...

Offline miss1612

  • Guests of Honour
  • *
  • Posts: 132
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #111 on: March 10, 2006, 08:02 AM »
Để tớ viết cho, nhưng chờ đến tối up nhé. Tớ chờ kết quả bốc thăm C1 (6h45 chiều)
[span style=\\\'color:green\\\'][span style=\\\'font-size:11pt;line-height:100%\\\']gắng sống đến bình minh[/span][/span]

Offline basana

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 1,486
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #112 on: March 10, 2006, 08:47 AM »
Quote
Để tớ viết cho, nhưng chờ đến tối up nhé. Tớ chờ kết quả bốc thăm C1 (6h45 chiều)
[div align=\\\"right\\\"][snapback]38594[/snapback][/div]

Viết thật khách quan nhé em  
Nếu là mây tôi sẽ là một vầng mây trắng !

Offline Alt-f4

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 546
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #113 on: March 10, 2006, 09:49 AM »
Hoan hô bupbe_buon! Đọc được bài hịch này có nhiều cảm xúc lắm! Tặng em

Offline hitman

  • Juventini
  • *
  • Posts: 484
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #114 on: March 10, 2006, 05:12 PM »
Inter ??!!
Đó là nơi sự đau khổ được biến thành một cá tính !!!
Đã 17 năm,chưa một lần chiến thắng.
hitman begins[/color]
hitman and gol[/color]
hitman returns[/b][/color]

Offline echxanh

  • Youngster
  • *
  • Posts: 8
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #115 on: March 10, 2006, 06:11 PM »
hay quá

Offline minh1103

  • Juventini
  • *
  • Posts: 235
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #116 on: March 11, 2006, 09:47 AM »
Quote
Anh Minh ơi, tiếp trận Milan vs Juve đi!
Đợt này anh đang ốm nên không take care được vụ viết bài cho trận này, không thì như bình thường ngay từ hôm kia anh đã phải viết xong bài này rồi. Anh thấy bài của miss cũng rất hay rồi, một bài viết đầy cảm xúc, chỉ hy vọng là bài này chưa được up bên ACM không lại bị nói là ăn theo kakaka
Dont smoke today like the cigarettes...

Offline Fly

  • Guests of Honour
  • *
  • Posts: 516
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #117 on: March 15, 2006, 09:48 AM »
JTF, bạn viết rất có sức sống  

Offline sealight

  • Promising Youngster
  • *
  • Posts: 90
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #118 on: March 25, 2006, 03:17 PM »
   
 Good!
        Những gì bạn đưa lên đây thật tuyệt,nó rất hợp với những gì tôi muốn nói.Sự nổi tiếng có truyền thống của một CLB không phải là từ sự hào nhoáng bề ngoài,hay dàn cầu thủ đắt tiền,hay khả năng tài chính của họ.Mà nó phải bắt nguồn từ trái tim của con người,của mỗi cổ động viên của CLB
        Và thế nào là một cổ động viên thực thụ của một CLB thì đúng là thật khó định nghĩa.Ví như Real,thử nghĩ xem khi Beck về với họ thì đã mang theo bao triệu trái tim (đặc biệt là con gái- và phần lớn CĐV châu á)hướng về sân Becnabeur.Thử hỏi nếu Beck rời Real thì liệu hàng triệu trái tim đó có còn nhớ đến Real.
       Khi nói đến juve là nói đến niềm đam mê vô bờ bến của bao triệu trái tim con người,còn khi nói đến Real,M.U,hayBarca thì chỉ là câu cửa miệng:" Bọn này đá đẹp thế".Đó chỉ là sự khâm phục lối chơi đẹp mắt chứ o phải là một nỗi đam mê.
MẶC CHO ĐỜI CỨ BON CHEN!

Offline sealight

  • Promising Youngster
  • *
  • Posts: 90
Mọi con đường đều dẫn đến Paris!
« Reply #119 on: March 25, 2006, 10:27 PM »
 Có một thành viên trong forum đã từng bảo:" juve lạnh lùng,quỷ quyệt và quyết đoán".Đúng là như vậy,tôi hoàn toàn đồng ý.Nhưng tôi lại rất thích cái lạnh lùng và quỷ quyệt đó của Juve.
        Các bạn thử nghĩ xem, cái quỷ quyệt của Juve khiến người ta phải sợ và kính nể.Juve luôn quỷ quyệt trong thế của một kẻ bề trên,lạnh lùng như một sát thủ chuyên nghiệp theo đúng nghĩa.Nhờ cái lạnh lùng và quỷ quyệt đó mà Juve hầu như luôn dành quyền chi phối trong các trận đấu của họ.Theo dõi sát xao các trận đấu của Juve các bạn sẽ thấy,juve luôn biết đối thủ của mình muốn gì và ìm phương án hợp lí để chi phối họ trong từng thời điểm của trận đấu.Rất hiếm khi Juve đá theo thế thụ động,trừ khi đối thủ cực kì kị dơ và đang đạt phong độ cực kì tốt.
        Juve và tôi có một quan điểm rất hợp nhau đó là:"lúc cần phải tàn nhẫn và lạnh lùng thì thực hiện rất tốt điều đó". Vì vậy juve luôn thành công trong những cuộc đua đường dài.
        Ngay trong việc mua bán cầu thủ,không hiểu nhờ GĐ Moggi hay truyền thống của juve là thế mà Juve luôn được các món hời và ít khi bị hố.Juve nổi tiếng trên thị trường chuyển nhượng về sự "cáo già",đó là điều không thể phủ nhận.Và hơn thế nữa,dù không phải là CLB bóng đá giàu nhất ,hùng hậu nhất như "ai kia" nhưng Juve luôn có tiềm lực rất vững chắc nhờ sự "quỷ quyệt" của mình mà điển hình là chiến lược phát triển hợp lí và chính xác trong mọi mặt.
        Vậy cuối cùng tôi muốn bàn luận về cái gì nhỉ? À!đó là triết lí của Juve,tôi nghĩ đó là:"Kẻ chiến thắng,kẻ đi đến cuối cùng của chặng đua đường dài khốc liệt mới là kẻ được lên tiếng".Quỷ quyệt nhưng công khai không hề thủ đoạn.Lạnh lùng nhưng quyết đoán ,vững chắc như một người đàn ông thực thụ.Vậy ai có thể trách Juve đây?Trừ khi họ hời hợt và thiển cận trong bóng đá.
          Đó là ý kiến riêng của tui.Còn các bạn ,các bạn hiểu những gì về triết lí của Juve?hãy cho mọi người cùng biết với!
            (Và giúp tui mở mang thêm kiến thức của mình).Thanks!!!!!!!!!!!!!!!!!!  
MẶC CHO ĐỜI CỨ BON CHEN!