Author Topic: Khoảnh khắc cay đắng nhất  (Read 29931 times)

0 Members and 6 Guests are viewing this topic.

Offline mainoel

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 616
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« on: August 23, 2005, 07:03 PM »
Tôi cực lực phản đối ý kiến cho rằng xem bóng đá là một hình thức giải trí hay thư giãn! Cái kiếp fan Bóng đá vui ít buồn nhiều đã mở mắt cho tôi điều đó! Thử hỏi mà xem, khi đang hí hửng chờ xem Chilavert túm từng quả pel của bọn Gà Gô đáng ghét thì bùm một cái, thằng cha Blance ghi bàn thằng vàng.... Bỏ lên tầng 4 để chờ tí nữa xuống xem Ý đá luân lưu thì nghe được hung tin anh cu Ahn Jung Huan (tí nữa thì type thành Park Ji Sung) ghi bàn cho Hàn Cuốc.... Hay gần đây nhất là hung thần Terry nhẩy lên đánh đầu, tôi nghĩ chắc cảm giác bị ném từ Thiên đàng xuống Địa ngục cũng chẳng thể kinh khủng hơn được nữa, vì thế là Barca bị loại...


Thế còn bạn, đâu là khoảnh khắc chát hơn sung ấy?

Offline asfrom9

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 130
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #1 on: August 23, 2005, 11:36 PM »
Với tôi và có lẽ cũng với tất cả các bạn, đó là trận thua của Đội tuyển Việt Nam trước Singapore trong trận chung kết Tiger Cup 1998.

Vâng, ngày 05/09/1998, tôi vẫn nhớ hôm đó là Rằm tháng bẩy. 80 triệu người dân Việt nam vẫn còn ngây ngất sau trận bán kết tuyệt vời trước Thái Lan. Chưa bao giờ bóng đá Việt Nam đứng trước cơ hội lớn như thế để đứng lên bục vinh quang, chưa bao giờ người dân Việt Nam vui và tin tưởng vào đội nhà như thế…Thật vậy, chúng ta có tất cả mọi yếu tố - chủ quan lẫn khách quan - để giành chiếc cúp vàng. Cũng chưa bao giờ không khí bong đá ở Việt Nam lại “nóng” đến như vậy. Tưởng rằng chỉ có người dân Đông Nam Á mới xem Tiger Cup nhưng không … nó đã khiến người hâm mộ bóng đá khắp Châu Á quan tâm. Cả châu Á đã phải bất ngờ vì cách tổ chức của Việt nam và trên hết là những hình ảnh cuồng nhiệt trên sân vận động Hàng Đẫy, trên khắp các ngả đường, ngõ xóm từ Hà nội cho đến bất cứ miền đất nào…những hình ảnh đó xuất hiện cả trên các bản tin của CNN, BBC…Bạn có biết không, kênh thể hàng đầu Đông Á và Đông Nam Á – ESPN, thậm chí tường thuật trực tiếp Tiger Cup thay vì Premiership.

Tôi thật “may mắn” có mặt trên sân Hàng Đẫy vào ngày hôm đó cùng khoảng 2 vạn CĐV khác. Cảm giác “đau xót” vì phải chi ra một khoản tiền lớn cho chiếc vé trận chung kết cũng nhanh chong nguôi ngoai bởi tôi cùng tất cả các CĐV khác đều đang chờ đợi những giây phút hạnh phúc trên sân với chiếc Cúp vô địch.

Nhưng rồi…kết quả cuối cùng thì ai cũng biết! Kém may mắn và dĩ nhiên cả những sai lầm nữa, chúng ta đã thất bại 0-1. Bàn thắng định mệnh của S. Kuma vào phút thứ 60 (bằng lưng) không khác gì phát dao đâm vào tim các CĐV Việt nam. Thú thật với bạn, ngay từ trận đấu vòng bảng (hòa 0-0), mỗi khi nhìn thấy cầu thủ số 13 này là tôi muốn đem hắn ta đi xử bắn  . Sự kỳ vọng đến bao nhiêu thì nỗi thất vọng lớn đến bấy nhiêu. Chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội lớn nhất mà chúng ta từng có.

Thất bại trong trận chung kết năm đó có lẽ là thất bại cay đắng nhất trong lịch sử bóng đá Việt Nam.
asfrom9

Offline juverofan

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 3,246
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #2 on: August 26, 2005, 02:26 PM »
Là cổ động viên của Juventus và Italy thì chắc ai cũng phải rất nhiều lần cảm thấy cay cú (phải nói chính xác là vừa cay vừa cú).
Còn gì cay hơn khi đội Ý phải dừng bước trong cả 2 kì World cup một cách ko đáng một tí nào như thế (dù họ đá cũng ko quá xuất sắc). Thua Pháp sau loạt luân lưu 11m France '98, bị thằng Ahn Jung Hwan chọc thủng lưới vào phút 119 ở Hàn Cuốc. Rồi bàn thắng vàng của Trezeguet ở Euro 2000 khiến Ý 1 lần nữa đứng nhìn bọn Gà Trống nó hỉ hả.
Còn gì cay hơn khi 3 lần chứng kiến Juve thất bại trong trận chung kết cup C1. Còn gì cay hơn khi Juve tụt dốc ở Serie A ở mùa giải 98-99 (thua cả bọn Udinese trong trận Playoff tranh suất dự UEFA nên phải đi cửa hậu là cup Intertoto), rồi khi mà họ trở lại thì lại bị bọn AS Roma cướp chức vô địch ngay trước mũi trong trận đấu cuối cùng của mùa giải.
Nhưng càng cay cú bao nhiêu thì lại càng yêu Juve và đội Ý bấy nhiêu. Forza Bianconeri! Forza Azzurri!!!
Roẹt .... roẹt ...
----------
Website: http://topvl.net
Phim phọt: http://movies.topvl.net
Việt Lốt: http://vietlott.topvl.net

Offline nguyenquocviet

  • Juventini
  • *
  • Posts: 209
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #3 on: August 26, 2005, 07:11 PM »
Juve  _ Milan ,trận chung kết champions legue luôn là trận đấu mà mình nghĩ là cay đắng nhất.Mọi người nói đó là sự dàn xếp nhưng mình không tin và sẽ không bao giờ tin.MỘt trận đấu mà juve có tất cả ,trừ nedved .Và những diễn biến của trận đấu cũng đủ để chúng minh juve xứng đáng là nhà vô địch   . Và khi mà mọi người đang hướng đến loạt đấu súng định mệnh thì mọi hy vọng vẫn dồn cho juve , bởi vì họ có thủ môn số một thế giới :button.Bên kia khung thành milan là dida , một thủ môn giỏi nhưng chưa bao giờ chứng tỏ là chuyên gia bắt  pel.Thế nhưng tất cả đã chấm dứt, hy vọng của juve khi dida đẩy đưọc  2 quả pel.
Cay đắng cho juve.
XXXXXXXXXXX

Offline asfrom9

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 130
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #4 on: August 26, 2005, 11:29 PM »
Thất bại, cay đắng của người này luôn là chiến thắng, niềm vui sướng của kẻ khác. Nhưng có những thất bại mà người ta không còn cơ hội để làm lại, những thất bại xóa nhòa một thế hệ cầu thủ ưu tú và có cả những thất bại gắn liền với nước mắt và máu…Đó phải chăng là những “cái chết” trong bóng đá, chúng ta cùng nhau nhìn lại:

Chung kết World Cup 1950, Maracana: thiên đường hay địa ngục?

Ngót nghét 200.000 người đã có mặt trên sân Maracana để chứng kiến trận chung kết ấy, trong đó phần lớn là người Brazil. Họ đến sân để chứng kiến đội nhà nâng Cúp Jules Rimet. Tất cả kỳ vọng đặt lên vai các cầu thủ Brazil và người ta hoàn toàn có cơ sở để kỳ vọng bởi Brazil đã thể hiện một phong độ tuyệt vời, chưa bao giờ Brazil có được một đội bóng mạnh như thế…

WC 1950 đã diễn ra thật kỳ quặc, có lẽ người ta còn đang mải suy nghĩ làm sao để xây dựng lại đống đổ nát sau Thế chiến thứ hai hơn là đá bóng. 13 đội có mặt tại vòng chung kết được chia thành 4 bảng đấu vòng tròn 1 lượt nhưng bảng đấu của Uruguay chỉ có 2 đội và Uruguay chỉ cần 1 trận thắng Bolivia (8-0) là đứng đầu bảng. 4 đội đứng đầu 4 bảng gồm Brazil, Tây Ban Nha, Thụy Điển và Uruguay lại đấu vòng tròn 1 lượt tính điểm. Brazil thắng dòn dã Tây Ban Nha và Thụy Điển còn Uruguay thắng 1 hòa 1. Trước trận đấu cuối cùng Brazil&Uruguay (coi như là trận chung kết), Brazil thực tế chỉ cần hòa là vô địch. Brazil nhanh chóng dẫn trước 1-0 ngay những phút đầu nhưng Uruguay có Schiffiano, chỉ cần vài khoảnh khắc lóe sang ông đã cùng với đồng đội lội ngược dòng và thắng chung cuộc 2-1.

200.000 khán giả trên sân như những xác chết, họ vẫn chưa thể tin rằng Brazil đã thua. Sau này, Schiffiano thổ lộ rằng khi trận đấu kết thúc SVĐ Maracana không khác gì bãi tha ma và ông cảm thấy mình vừa gây một tội ác!
« Last Edit: August 26, 2005, 11:34 PM by asfrom9 »
asfrom9

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #5 on: August 30, 2005, 01:06 PM »
Quote
Tôi cực lực phản đối ý kiến cho rằng xem bóng đá là một hình thức giải trí hay thư giãn! Cái kiếp fan Bóng đá vui ít buồn nhiều đã mở mắt cho tôi điều đó!

Hi, đồng ý! Đồng ý cả phương thức câu bài các thành viên khác của Mainoel  

Với mình, mọi tiếc nuối, hi vọng, thất vọng,... cũng chỉ vẻn vẹn trong mấy chữ Juve, Việt Nam, Italia!

Lấy mốc năm 1997 vậy (sự kiện gắn với VN cho...yêu Tổ Quốc  )

Seagames 19 - Indonesia:
Lần đó tôi đang ở khu tập thể Sư Phạm và có dịp cổ vũ trận Indonesia - Việt Nam (2-2) cùng với rất nhiều người, tập hợp trong 1 căn hộ tập thể...
Cảm giác lâng lâng kêu gào cổ vũ Việt Nam lúc bắt đầu vào trận dâng trào bao nhiêu thì khi Indo mở tỉ số nó xẹp xuống bây nhiêu....lặng lẽ trước hơn hàng chục nghìn khán giả Indo cổ vũ theo những tiếng còi hiệu...
...Khi Đỗ Khải bị thẻ đỏ (trọng tài thiên vị Indo - cực kì ức chế  ), mọi hi vọng dường như vụt tắt hết cả...Tôi đã bỏ về phòng mình mà không nói một câu. Về phòng. Khóc. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất cho đến bây giờ tôi rơi một giọt nước mắt cho cái đất nước VN này  

Một mình trong phòng....chờ đợi và..."cầu mong"...Tôi nghe khán giả bên ngoài reo hò, chắc là gỡ hoà (nhưng tôi nghĩ hoà vẫn chưa đủ, vì trận trước VN đã thua Malaysia, 0-1)...Thấy mọi người reo hò lần thứ 2, tôi chắc là VN dẫn 2-1 liền quay trở lại phòng bên  . Xấu hổ khi hàng chục cặp mắt nhìn tôi khi tôi bước vào phòng và 1 người đùa :" không cho nó xem nữa"  ...Nhưng lúc đó không phải 2-1 cho VN mà cho Indo (không biết Indo ghi bàn thêm lúc nào)...vàu hi vọng được tí thì lại ...xẹp.

Nhưng cuối cùng thì cũng đến lượt VN gỡ 2-2...không còn lời nào để bày tỏ được nữa. Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu mình trải qua bao nhiêu tâm trạng trong trận đấu đó. Và chắc rằng bây giờ sẽ không bao giờ được như thế nữa
« Last Edit: August 30, 2005, 01:17 PM by PAVELVNR »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #6 on: August 30, 2005, 01:15 PM »
Lùi lại quá khứ vài tháng với Juve nào...

Đêm ngày 28 rạng sáng 29/5/1997(nếu tôi nhớ không nhầm) là trận CK C1. Đài THVN thông báo to đùng là phát sóng...Vui, nhưng mà...sáng 29/5 là buổi thi TN lớp 9 đầu tiên  
...Không vấn đề gì   và tôi quyết định ...xem Juve đá. Ngồi đập muỗi đến 2h sáng hơn thì THVN sau khi cho coi ca nhạc miễn phí chán chê bồi cho câu rõ hay: "vì đk kỹ thuật không cho phép...."

Thế là bò lên giường ngủ để sáng mai đi thi và...nghe kết quả  . Thấp thỏm mãi cũng ngủ được....
Sáng dậy đạp xe đi thi, mắt còn cay nhèm, qua thị trấn, thấy loa phát thanh điểm tin thể thao....dừng lại - nghe cho rõ - với bao nhiêu hi vọng..."ĐKVĐ Juve  bất ngờ thua 1-3 với sự toả sáng của 1 cầu thủ trẻ BD..."

Chả còn gì để nói nữa
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Laoai_Delpiero

  • JFC Star
  • *
  • Posts: 2,427
  • Gender: Male
  • Tiền ko có làm cái gì cũng khó
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #7 on: September 01, 2005, 06:32 AM »
Pha đá hỏng Penalty của R.Baggio ở W.C 94 đã phá hỏng sự nghiệp của anh. Mặc dù trước đó anh là QBV thế giới. HIC HIC
 Ôi bóng đá đẹp mất rồi từ khi anh từ giã sự nghiệp.
Rượu ngon,bạn hiền,nửa chén cũng thiếu
Không hợp,tri kỉ,nửa câu cũng thừa.

Offline Pinturicchio_cva

  • Youngster
  • *
  • Posts: 10
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #8 on: September 04, 2005, 05:04 PM »
Xem bóng đá mà bị hụt hẫng mới gọi là phê....Hizz, lần đầu tiên mình biết cái cảm giác ấy là khi Italia thua Pháp trong loạt đấu súng ở tứ kết WC 98.
  Rồi đến năm 2000, khi mà Italia vẫn dẫn trước khi trận đấu chỉ còn vài phút bù giờ, khi mà BHL cùng các cầu thủ dự bị đã đứng dậy khoác vai nhau chuẩn bị ăn mừng thì bòm 1 cái-tỷ số là 1-1.Sau đó lại bòm phát nữa - tỷ số là 2-1 cho Pháp, mõi thứ diễn ra quá nhanh cho nên càng shok. Italia mất chức vô địch trong chôc lát, nhìn vẻ mặt buồn bã của Alex ngã vật ra sân thật buồn.
  Tiếp đến là năm 2002, tất cả các fan của Juve và fan của Italia nói chung đều ko thể hiểu nổi tại sao Italia lại thua Hàn Quốc ??? Lại dẫn trước, lại bị gỡ ở những phút gần cuối, và lại bòm 1 phát Ahn Jung Hoan đánh đầu ghi bàn thắng trong hiệp phụ.Hizz
  Lại 1 năm sau, năm 2003, khi mà sáng sớm hôm sau phải đi thi tốt nghiệp môn Văn, mình vẫn hoành tráng bất chấp để xem Juve giành cup C1, thế nhưng mà lại 1 lần nữa mình hụt hẫng, Juve thua khi mà ko có Nedved, khi mà đã có 1 màn trình diễn ấn tượng trước Barca và Real, lại thua về đấu súng.
  Cứ khoảng 1,2 năm lại làm cho em đau tim rồi buồn bã thế này thà mấy bác cầu thủ bắn chết em đi còn hơn.

Offline asfrom9

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 130
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #9 on: September 04, 2005, 11:49 PM »
Chung kết World Cup 1954: Hungary & Đức 2:3: Bấy giờ và không bao giờ !

Chưa bao giờ người ta thấy một đội bóng mạnh như thế, một đội bóng chỉ biết đến chiến thắng với lối chơi tấn công rực lửa. Ngay cả người Anh, vốn dĩ tự hào về những chiến hạm bất khả xâm phạm cũng bị những khẩu pháo Budapest bắn tan tác. Đó là một buổi chiều tháng 10/1953, đội tuyển Anh đã chịu một trong những thất bại nặng nề nhất trong lịch sử (thua 3:6) ngay trên SVĐ Wembley huyền thoại. Với sức mạnh như thế, đội Hungary đến Thụy Sỹ với tư cách là ứng cử viên số 1 cho chiếc Cúp vàng Jules Rimet. Không hổ danh, Puskas và các đồng đội đã khiến cảc thế giới khiếp sợ với hai trận đánh mở màn, trước Nam Triều Tiên 9:0 và trước Đức 8:3 để tiến thẳng vào tứ kết. trong khi đó người Đức cần phải nhờ đến trận đấu play-off với Thổ Nhĩ Kỳ để đi tiếp. Ở tứ kết và bán kết, Hungary tiếp tục khiến Brazil và Uruguay chịu phơi áo, cơ hội để ghi tên mình vào lịch sử chỉ còn cách 90 phút của trận chung kết tại Berne. 60.000 người đã có mặt trên sân Wankdorf để theo dõi trận chung kết nghẹt thở đó. Như thường lệ Hungary vẫn thể hiện phong cách tấn công vũ bão bằng hai bàn thắng của Puskas và Czibor chỉ vỏn vẹn trong 8 phút đầu trận đấu. Nhưng rồi tất cả thay đổi chóng vánh cũng giống như cách mà Hungary dẫn trước. Người Đức đã có cuộc lội ngược dòng ngoạn mục nhất trong lịch sử World Cup với chiến thắng 3:2 chung cuộc, do công của Morlock (10’) và Rahn (18’,84’). Đức đã có danh hiệu VĐTG lần đầu tiên và có lẽ kể từ đấy người ta biết “thế nào” là tinh thần Đức…! Còn Hungary ư? Ngay cả khi Rahn nâng cao Cúp vàng họ vẫn không tin là họ đã thất bại. Thực tế là, đội bóng bất khả chiến bại đã thất bại…một thế hệ tài năng bậc nhất trong lịch sử với hàng loạt những tài năng xuất chúng như Puskas (người ghi 84 bàn trong 83 lần khoác áo đội tuyển quốc gia), Sandor Kocsis (vua phá lưới của giải 1954 với 11 bàn), Czibor, Bozsik,… đã không thể để lại dấu ấn của mình cùng chiếc cúp Nữ thần vàng… nhưng còn đau đớn hơn khi người ta biết rằng chưa bao giờ và có lẽ là không bao giờ bóng đá Hungary còn có được một thế hệ ưu tú như thế.  
asfrom9

Offline alexthuyduong

  • Juventini
  • *
  • Posts: 432
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #10 on: September 05, 2005, 08:13 PM »
Hic!
Nhắc mới nhớ, đắng cay!!!    

Lần 1: Chung kết C1... Mijatovic--> khóc!

Lần 2: 1998, Pháp- Italia---> yên tâm Italia thắng mới đi ngủ---> >_<

Lần 3: 2000, bỏ cả chuyến đi Sầm Sơn với gia đình chỉ vì nghe "giang hồ đồn đại" ở đó không có TV... Phút cuối cùng... Sụp đổ---> không cần nói cũng biết

Lần 4: WC, Hàn Quốc- Italia---> Chết vì tức!!!  
Em đến bên đời... hoa vàng một đóa...

Offline bianconerivn

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 849
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #11 on: September 07, 2005, 04:57 PM »
cay nhất là juve đã mất chức vô địch ngay trong vòng đấu cuối cùng trong 1 chiều mưa gió trên sân của perugia, thật nghiệt ngã, cơn mưa đó đã cướp đi chức vô địch của chúng ta khi chúng ta đã cảm thấy nó rất gần.......ôi, bóng đá, nó khiến ta vui, buồn, hạnh phúc,đau khổ...nhưng vẫn không thể xa nó được!
Đến làm gì nếu chỉ để dừng chân...

Offline mainoel

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 616
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #12 on: September 07, 2005, 06:56 PM »
Quote
cay nhất là juve đã mất chức vô địch ngay trong vòng đấu cuối cùng trong 1 chiều mưa gió trên sân của perugia, thật nghiệt ngã, cơn mưa đó đã cướp đi chức vô địch của chúng ta khi chúng ta đã cảm thấy nó rất gần.......ôi, bóng đá, nó khiến ta vui, buồn, hạnh phúc,đau khổ...nhưng vẫn không thể xa nó được!
[div align=\\\"right\\\"][snapback]6895[/snapback][/div]

Ừ, nếu trận thuỷ chiến ấy Juve mà có 1 Chu Du thì có phải là con đường đến với 3 ngôi sao của Juve đã gần hơn biết bao nhiêu rồi không?

Nghĩ đến trận hoà mở màn Serie A của ACM hôm nọ cũng buồn cười, quân phương Bắc đúng là chỉ biết đi ngựa, không biết đánh thủy   .

Thế mọi người có cú trận Tứ kết CL năm 99 với MU không? Lượt đi hoà trên sân nó, lượt về đàng hoàng dẫn 2 bàn... Đến khi tỉ số là 3-2, tự dưng chân tay cuống cuồng lên, không thể giải thích nổi, không thể ghi được 2 bàn nữa rồi... hàng trăm thứ không thể dồn dập ập đến.... đắng ngòm ngòm!  

Offline asfrom9

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 130
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #13 on: September 07, 2005, 09:19 PM »
Chung kết Cup C1 mùa bóng 1990/1991: Olimpique de Marseille& Sao đỏ Belgrade

Vẫn nhớ như in ngày thứ tư 29/05/1991 bởi lần đầu tiên được xem bóng đá trên tivi màu  …nhưng đó là trận đấu vòng loại EURO’92 (Liên Xô&đảo Síp 4:0)…còn trận chung kết C1 chỉ được xem vào trưa ngày hôm sau.  

Sân vận động San Nicola, thành phố nghèo Bari miền Nam Italia thật bất ngờ và vinh dự được tổ chức trận đấu đáng chú ý nhất trong năm của bóng đá thế giới – chung kết Cúp C1 Châu Âu giữa Olimpique de Marseille và Sao đỏ Belgrade. Đội bóng thành phố cảng miền Nam nước Pháp bước vào trận chung kết với niềm tin, sự kỳ vọng và cũng là trách nhiệm mang về chiếc Cup Châu Âu đầu tiên về cho nước Pháp. Đội bóng của nhà tài phiệt Bernard Tapi có mọi yếu tố để làm được điều đó, Tapi đổ tiền vào để đưa Marseille trở thành một trong những đội bóng hùng mạnh nhất thế giới, với những tên tuổi như Jean Pierre Papin, Abidi Pele, Chris Waddle, Dragan Stoijkovic,… cùng HLV cáo già Goethals. Marseille tiến vào chung kết với một phong độ tuyệt vời, đó là phong cách tấn công vũ bão, đó là sức ép khủng khiếp có thể phá vỡ bất cứ hàng phòng ngự nào. Tại vòng tứ kết, Marseille đã loại ĐKVĐ Milan với thế trận hoàn toàn áp đảo (hòa 1:1 tại San Siro và thắng 1:0 tại Véledrome), thậm chí trong trận lượt về Milan còn “dỗi” và chỉ thi đấu 80 phút sau sự cố mất điện trên sân Véledrome (Milan đã bị cấm thi đấu 1 năm tại Cup Châu Âu vì hành động này). Tại bán kết, Marseille đè bẹp Spartak Moscow (đội vừa loại Real Madrid tại tứ kết bằng chiến thắng 3-1) với tỷ số 5-2 chung cuộc, trong đó có trận thắng 3-1 ngay trên sân Luzhniki (khi đó vẫn còn có tên là Lenin).

Nhường đó cũng chỉ nói lên một phần sức mạnh của Marseille, thật dễ hiểu khi họ tin vào chiến thắng trong trận chung kết. Còn với người Pháp đó là sự kỳ vọng cho chiếc Cúp Châu Âu đầu tiên sau gần 40 năm đợi chờ. Trong những năm 50 với Reims, trong những năm 70 với AS Saint Étienne - hai đội bóng đã thất bại trong trận chung kết Cup C1, giờ đây tất cả hy vọng được đặt lên vai Marseille… Không phải lần đầu tiên đội tuyển Pháp VĐCÂ trên sân Công viên các Hoàng tử, cũng không phải VĐTG sau khi thắng Brazil 3-0 hay lần VĐCÂ thứ hai tại Rotterdam, trận đấu bóng đá thu hút nhiều khán giả truyền hình nhất trong lịch sử nước Pháp chính là chung kết Cup C1 năm 1991 giữa Marseille và Sao Đỏ. Trận đấu này cũng giữ kỷ lục giá quảng cáo trên truyền hình…

Với Sao Đỏ, họ đang sở hữu một thế hệ tài năng nhất trong lịch sử bóng đá Nam Tư, những cầu thủ mà sau này đã nổi danh khắp Châu Âu như Robert Prosinecki, Savicevic, Boban, Pancev, Belodedic (cầu thủ từng đoạt Cup C1 cùng Steaua Bucharest-năm 1986 với cái tên Belodedici),…Sao đỏ vào chung kết với một phong độ cũng đầy ấn tượng mà đáng nhớ nhất là trận bán kết gặp Bayern Munich. Sao đỏ đã thắng Bayern 2-1 trong trận lượt đi ngay tại nước Đức nhưng trong trận lượt về tại Belgrade họ lại bị dẫn 2-1 đến phút thứ 90, thật may mắn Augenthauler-hậu vệ kỳ cựu của Bayern đá phản lưới nhà vào những giây cuối cùng và đưa Sao Đỏ vào chung kết.

Trận chung kết diễn ra với thế áp đảo hoàn toàn thuộc về Marseille, họ ép đối phương suốt cả trận và có hàng tá cơ hội. Tuy nhiên suốt 120 phút, những chân sút Papin, Abidi Pele thật vô duyên, còn Stoijkovic chỉ còn là cái bóng của mùa hè Italia’90 rực rỡ. Trận đấu kết thúc với tỷ số hòa 0-0 và hai đội phải bước vào loạt đá luân lưu 11m. Quy luật đội chơi hay hơn thường thất bại khi đá 11m lại một lần nữa đúng, hậu vệ kỳ cựu và cũng là đội trưởng OM – Manuel Amoros – đã sút hỏng quả 11m duy nhất, người Pháp lại lỡ hẹn còn Sao đỏ đã đánh dấu cột mốc sáng nhất trong lịch sử bóng đá Nam Tư. Chỉ vài tháng sau Nam Tư đã bước vào cuộc nội chiến đẫm máu mà kết quả là một Liên bang hùng mạnh bị tách làm 6, cũng vì nội chiến mà thế hệ tài năng của bóng đá Nam Tư đã không thể góp mặt tại những ngày hội bóng đá EURO’92 và World Cup’94 nhưng dẫu sao chiếc Cup C1 của Sao Đỏ cũng là một kỷ niệm tuỵệt vời, niềm tự hào của bóng đá Nam Tư.

Niềm vui của Sao Đỏ là nỗi thất vọng của Marseille, chưa bao giờ người ta kỳ vọng vào Marseille lớn như thế, cả nước Pháp ủng hộ họ để mong chờ chiếc Cup Châu Âu đầu tiên trong lịch sử. Tapi đầu tư vào Marseille vì chính trị và cũng vì đưa Marseille thành đội bóng bá chủ thế giới, nhưng trong một ngày kém may mắn họ đã biến sự kỳ vọng thành nỗi tuỵệt vọng. Hai năm sau, Marseille đã thắng Milan trong trận chung kết và cuối cùng cũng thỏa mãn mọi sự khao khát nhưng thật cay đắng Marseille đã dính vào vụ mua độ tại giải VĐ nước Pháp. Đội bóng ĐKVĐ bị đẩy xuống hạng hai, bị cấm tham gia ở cúp Châu Âu trong một năm, không được tham gia trận tranh cup Liên lục địa, triều đại Tapi sụp đổ, hàng loạt siêu sao rời bỏ,… kể từ đó Marseille chưa từng trở lại ngày tháng huy hoàng cuối những năm 80, đầu những năm 90.
« Last Edit: September 08, 2005, 09:16 AM by asfrom9 »
asfrom9

Offline Ibrahimovic

  • Youngster
  • *
  • Posts: 34
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #14 on: September 17, 2005, 12:33 AM »
Khoảng khắc đáng nhớ nhất của tôi là trận chung kết C1 giữa Real - Juventus.
Thật không thể ngờ rằng, Mijatovic đã làm tôi thất vọng thế nào, tôi đã rất tức giận, và đến bây giờ tôi biết rằng, đó là trận đấu cuối cùng tôi được ngồi xem đá bóng cùng bác của tôi.

Về đội tuyển Việt Nam, giây phút tôi cảm thấy vui sướng nhất, đáng nhớ nhất chính là trận chung kết Việt Nam - Thái Lan cho tới lúc Văn Quyến ghi bàn quyết định gỡ hòa cho đội tuyển Việt Nam ... tôi và bạn bè tại VENO ( quán game tôi hay chơi hồi đó, và cũng là bạn bè chơi game ) nhẩy cẫng lên sung sướng, ôm nhau mà khóc ... phút cuối mà lại   .... nhưng rồi cũng phải thất vọng khi đội bạn ghi bàn thắng ở hiệp phụ... thật là một lần đáng nhớ. ( cũng chỉ tại đội ta bị thẻ đỏ   )

Offline hitman

  • Juventini
  • *
  • Posts: 484
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #15 on: September 17, 2005, 11:03 AM »
chưa thấy vụ nào cay hơn ở Catalan năm 1999-chỉ còn 100 giây đồng hồ nữa thôi..thế mà ..cái ngày 28-5-1999 !
Thế giới sẽ còn nhớ đến hình ảnh anh chàng người Ghana Samuel Ossei Kouffour đập tay xuống mặt sân và khóc ròng ...
hitman begins[/color]
hitman and gol[/color]
hitman returns[/b][/color]

Offline asfrom9

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 130
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #16 on: September 18, 2005, 01:54 PM »
World Cup 1994 - Colombia vs Mỹ 1:2 : Thất vọng, nước mắt và cả máu !

Tất cả được bắt đầu từ một buổi chiều tháng 10/1993 tại Buenos Aires. Ngay trên vận động La Bombanera, Colombia đã phô diễn cho thế giới bóng đá một lối chơi tấn công đẹp mắt và hiệu quả với những pha phối hợp tam giác chính xác đến hoàn hảo, những pha bật tường chóng mặt… khiến Argentina điên đảo. Argentina đã phải chịu trận thua nặng nề nhất trong lịch sử (0-5), còn với Colombia họ dường như đang đứng trên đỉnh cao bóng đá thế giới.

Trận thắng đó đã đưa Colombia đến nước Mỹ vào tháng 6/1994 với tư cách là ứng cử viên số một cho chức VĐTG, bỏ lại đằng sau những Brazil, Đức, Hà Lan, Italia,…, có những người bỏ ra cả triệu đô la để đặt cược cho Colombia. Trận đấu đầu tiên thật thất vọng, lối chơi phản công nhanh và sắc sảo của Romania đã khiến Colombia thành những ông già chậm chạp. Bất chấp điều đó người ta vấn cứ đổ tiền vào canh bạc Colombia, người ta tin rằng rồi thì “người khổng lồ sẽ tỉnh giấc” cho dù thử thách là đội chủ nhà Mỹ với sức nóng trên sân Rose Bowl – Los Angeles rực lửa của gần 100.000 CĐV.

Ngày 22/06/1994 có lẽ là ngày khó quên trong lịch sử World Cup, Colombia đã thất bại trước chủ nhà Mỹ trong đó có một bàn thua từ pha đá phản lưới nhà của hậu vệ số 2 –Andres Escobar. Ba ngày sau đó họ cũng gỡ được chút thể diện bằng trận thắng 2-0 trước Thụy Sĩ nhưng tất cả đã quá muộn, đội bóng được kỳ vọng nhất đã phải xách va li về nước chỉ sau vòng đấu bảng. Nhưng tên tuổi như Carlos Valderrama, Fredy Rincon, Faustino Asprilla (khi đó đang chơi cho Parma),… bỗng dưng trở thành những nghệ sỹ hài  …Nếu tất cả kết thúc ở đó thì có lẽ mới chỉ là nỗi thất vọng và nước mắt. Chỉ 1 tuần sau tại thành phố Medellin – thành phố của mafia và ma túy -  Andres Escobar đã bị ám sát bởi một nhóm những tên cá độ quá khích. Vì thất vọng, vì mất tiền cá độ, chúng đã trút tất cả lên Andres Escobar – người đã đá phản lưới nhà trong trận đấu quyết định với chủ nhà Mỹ. Lúc đó cả thế giới vẫn còn dõi theo những trận cầu nóng bỏng của World Cup nhưng người ta đã thực sự bị sốc vì cái chết của Andres Escobar, đó sẽ mãi mãi là một trang buồn trong lịch sử World Cup và bóng đá thế giới…!  
asfrom9

Offline mainoel

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 616
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #17 on: September 18, 2005, 07:43 PM »
Quote
chưa thấy vụ nào cay hơn ở Catalan năm 1999-chỉ còn 100 giây đồng hồ nữa thôi..thế mà ..cái ngày 28-5-1999 !
Thế giới sẽ còn nhớ đến hình ảnh anh chàng người Ghana Samuel Ossei Kouffour đập tay xuống mặt sân và khóc ròng ...
[div align=\\\"right\\\"][snapback]8550[/snapback][/div]

Hình ảnh của năm 99 mà!  

Đó là một trận Chung kết vĩ đại! Vĩ đại bởi nó được tổ chức tại (1 trong những) thánh đường bóng đá danh tiếng nhất, được điều khiển bởi một vị trọng tài tài năng nhất, vĩ đại bởi nỗi đau không thể giải thích nổi (có ai còn nhớ gương mặt của Lothar Matheus sau khi được thay ra cầm chai nước thất thần như thế nào sau khi MU ghi bàn gỡ không?), vĩ đại bởi ngay sau đó, MU đã có thêm quá nhiều antifan (một trong những kẻ đó là....  )...

@Asfrom: Bàn phải lưới oan nghiệt đó hình như là một pha phá bóng không thành... Hihi, hình như trận Chung kết WC nào cũng là khoảnh khắc cay đắng của anh thì phải...

Offline asfrom9

  • JFC Lover
  • *
  • Posts: 130
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #18 on: September 20, 2005, 11:21 PM »
Vòng loại World Cup’94: Pháp vs Bulgaria 1-2

Lại là một ngày thứ tư…17/11/1993, ngày cuối cùng để phân định 24 đại diện ưu tú sẽ đến nước Mỹ vào mùa sang năm cùng ngày hội bóng đá hấp dẫn nhất hành tinh.

Bảng 6 vòng loại khu vực châu Âu gồm: Pháp, Thụy Điển, Bulgaria, Áo, Phần Lan và Israel. Sau khởi đầu yếu kém bằng trận thua Bulgaria 0-2 tại Sofia, đội Pháp đã có một mạch thắng trước Israel(1), Áo(2), Thụy Điển (1 thắng+1 hòa), Phần Lan(2). Đội Pháp còn hai trận đều trên sân nhà trước Israel và Bulgaria, họ chỉ cần 1 điểm là có thể đến Mỹ mùa hè 94.

Tháng 10/1993, Pháp thua Israel 2-3 khiến cả châu Âu “sốc” nhưng lúc đó người ta chỉ nghĩ đó là một tai nạn và rồi “trật tự sẽ được lập lại”. Ngày 17/11/1993, Pháp tiếp Bulgaria trên sân Công viên các Hoàng tử với niềm tin chiến thắng cho dù chỉ 1 trận hòa đã là đủ với họ. Đến phút thứ 90 tỷ số vẫn là 1-1, Cantona ghi bàn cho Pháp còn Emil Kostadinov ghi bàn cho Bulgaria. Khi mà đồng hồ sắp chỉ sang phút thứ 91, David Ginola mất bóng ngay gần vạch giữa sân bên cánh trái (tức là cánh phải của Bulgaria), Emil Kostadinov nhanh như chớp dẫn bóng vượt qua cả Deschamps và Desailly tiến thẳng vào vòng cấm địa trước khi tung ra cú sút trái phá. Pha cản phá của Blanc gần như là một nỗi tuyệt vọng bởi khi đó bóng đã làm tung lưới thủ môn Lama.

Tất cả thay đổi chỉ trong vỏn vẹn 5-6 giây, Bulgaria dẫn Pháp 2-1. Trọng tài dường như cũng chỉ đợi Pháp giao bóng để thổi còi kết thúc trận đấu. Deschamps ôm mặt khóc, anh không thể hiểu điều gì vừa xảy ra, anh cùng các đồng đội cùng trang lứa như Desailly, Frank Sauzeé, Cantona, Ginola, Angloma, Lama, Blanc, Casoni,…được kỳ vọng như là những ngôi sao sẽ tỏa sáng trên bầu trời nước Mỹ mùa hè sang năm nhưng giờ đây tất cả là nỗi tuyệt vọng.

Bàn thắng của Emil Kostadinov đã đưa Bulgaria đến Mỹ mùa hè 1994, nơi mà một thế hệ tài năng: Stoichkov, Letchkov, Yankov, Balakov, Kostadinov,…đã viết nên trang sử vẻ vang nhất cho bóng đá Bulgaria. Còn với Pháp, họ đang ở địa ngục. Vẫn chưa nguôi ngoai sau cú sốc Marseille, người ta lại phải chịu một thảm khốc nữa, thảm khốc đó khiến Pháp lại thêm một lần lỡ hẹn World Cup. Hơn bốn năm sau Pháp đã đăng quang trên sân nhà nhưng chắc chắn người Pháp không thể quên ngày 17/11/1993 bởi đó là một trong những khoẳnh khắc cay đắng nhất lịch sử bóng đá Pháp.

asfrom9

Offline Fake_delpiero

  • Promising Youngster
  • *
  • Posts: 84
Khoảnh khắc cay đắng nhất
« Reply #19 on: October 23, 2005, 10:21 AM »
cay  đằng nhất là Italy lại thua thằng củ sâm Hàn Quốc...loại ngay từ vòng 1/16, mùa WC 2002 mình hết muốn xem khi Ý bị loại
còn Champions League thì cay đắng nhất là Juve hòa Liverpool trên sân nhà khi trận đấu buột phải thắng
[span style=\\\'font-size:14pt;line-height:100%\\\'][span style=\\\'color:blue\\\']I love Juve [/span]
[span style=\\\'color:red\\\']I love Bianconeri[/span]
[span style=\\\'color:orange\\\']I love Alessandro Del Piero[/span]
[span style=\\\'color:gray\\\']I love Azzurri[/span]
[span style=\\\'color:green\\\']I love All[/span][/span]