Chả phải bình luận, nhưng cứ để vào đây. Dào này thấy nhiều người cầm bút (à quên, gõ phím) viết thể thao quá. Thấy mình kém nên cụt hứng
Lời tạm biệt sớm của AngeloChủ nhật vừa qua trên SVĐ Olimpico, Lazio hòa một trận đáng tiếc với Cagliari. Đội trưởng Oddo đã thất bại từ chấm 11m lần đầu tiên sau 14 quả thành công và Lazio mất 2 điểm trong một nỗ lực mệt mỏi bù đắp 11 điểm trừ từ những scandal hồi mùa hè. Nhưng đó không phải là thiệt hại lớn nhất của Lazio. Sau trận đấu, Peruzzi đã tuyên bố sẽ kết thúc sự nghiệp thi đấu vào cuối mùa bóng mặc dù vẫn còn hợp đồng đến 6/2008.
Từ giã sân cỏ, quyết định khó khănThời điểm này là lúc Lazio cần nhất những người anh cả, những chỗ dựa tinh thần cho cả đội. Mùa hè vừa qua BLĐ Lazio đã cố hết sức để giữ lại đội trưởng Oddo. Anh cần phải ở lại để làm thuyền trưởng cho một Lazio đầy thương tích và kiệt quệ sức lực. Peruzzi cũng vậy. Ngoài Simone Inzaghi, người cuối cùng đã giành scudetto cùng Lazio năm 2000, thì có lẽ Peruzzi là người có thâm niên nhất tại clb. Anh đến đây từ mùa hè năm 2000, với một cái giá rất lớn cho một thủ môn: 18 triệu Euro, sau một năm không thành công cùng với Inter Milan và thầy Lippi.
Oddo đá hỏng penalty, các khán đài Olimpico chết lặng. Người ta hiểu, Lazio đang cực kỳ căng thẳng và mệt mỏi. Cựu chủ tịch Giorgio Chinaglia vừa bị lệnh bắt giữ trong khi tịch đương nhiệm Lotito cũng bị viện công tố Milan điều tra. Sau những tin tức ấy, họ cần có một động lực mạnh mẽ hơn nữa chứ không phải là lời chia tay sân cỏ của Peruzzi, dù nó chỉ đến vào cuối mùa bóng này. Không ai dám chỉ trích điều đó, không ai bất mãn vì điều đó, nhưng các CĐV của Lazio thực sự không muốn nghe đến điều ấy. Thực tế thì người đưa ra quyết định cũng chẳng bao giờ dễ chịu hơn. Đã chơi trên 200 trận trong màu áo xanh-trắng, đã cùng clb trải qua những giai đoạn nghiệt ngã nhất, đã chiếm chọn trái tim của người hâm mộ, làm sao Peruzzi có thể không day dứt khi quyết định!? Trước mặt anh là niềm tin của cả đội, là kỷ lục 401 lần khoác áo xanh - trắng của Favalli. Nhưng anh sẽ không phá kỷ lục ấy. Anh không muốn đi theo con đường của Pagliuca nữa, con người đầy duyên nợ.
Câu lạc bộ, không thể tốt hơnPeruzzi khởi nghiệp ở Roma từ mùa bóng 86/87. Hai năm sau đó là một hợp đồng cho mượn với Verona và chơi 29 trận ở đây. Nhưng sự nghiệp của anh tưởng như đã kết thúc một cách thê thảm nhất nếu như không có Juventus. Số là tháng 10/90, Peruzzi bị phát hiện sử dụng doping sau một cuộc kiểm tra y tế, lập tức người ta cấm anh thi đấu 1 năm và Juve xuất hiện. Peruzzi đã trở thành một thủ môn lặng lẽ, chắc chắn & đầy nhẫn nhục từ ngày ấy. Còn Juve, đã trở thành nơi cứu vớt những cầu thủ sa cơ vì doping. Trước Peruzzi đã có huyền thoại Paolo Rossi, sau anh còn có Davids, Blasi, Mutu và nhiều người khác nữa.
Tất cả họ đều lập tức tỏa sáng trong màu áo đen-trắng, Peruzzi cũng không phải là ngoại lệ. Nhanh chóng thay thế người đóng vai chính trong khung thành Juve trước đó là Stefano Tancredi, anh bắt đầu những năm tháng thành công rực rỡ. Trong khung gỗ, anh điềm tĩnh, chắc chắn & lì lợm. Hình ảnh đó chẳng phải của ai khác mà là chính là người hùng Dino Zoff trong quá khứ: không bao giờ có đất cho những pha bóng biểu diễn. Angelo bắt đầu nổi tiếng bằng chức vô địch Uefa cup (cúp C3) cùng với Roberto Baggio trong đội hình. Nhưng chỉ đến khi HLV Lippi xuất hiện thì anh mới thực sự tận hưởng cảm giác chiến thắng. Đó chính là 3 scudetto, Champions League và vô số danh hiệu khác. Giai đoạn thành công nhất của Juve gần 10 năm trước với 4 lần liên tiếp vào đến bán kết Champions League (95/96 đến 98/99) có sự đóng góp không thể nào phản đối của Angelo. Nổi bật nhất có lẽ là màn trình diễn trong trận chung kết Champions League năm 96 gặp đương kim VĐ Ajax. Peruzzi đã khiến cho đội quân kiêu hùng Hà Lan phải nản chí và hoàn toàn chịu trận trong loạt 11m cuối cùng. Hai cầu thủ Ajax đã không thắng được anh trên chấm 11m và Juve đoạt chức VĐ Champions League, 11 năm sau ngày Heysen kinh hoàng của thế hệ Platini.
Thời hoàng kim ấy của Juve cũng kết thúc với một trong những quyết định sai lầm nhất của BLĐ Juve. Mùa hè năm 99, Juve có một cuộc thay máu hàng loạt. HLV Lippi đến Inter Milan và gần một chục cầu thủ khác cũng ra đi. Angelo cũng theo chân thầy đến Inter thay thế cho Pagliuca. Đây có lẽ là một trong những quyết định sai lầm nhất trong chính sách chuyển nhượng cầu thủ của bộ ba mưu lược Moggi-Giraudo-Bettega. Hãy khoan nói về Angelo & Lippi, mà xem Juve có những gì sau đó. Người thay thế Peruzzi là thủ môn cũng nổi đình đám như anh thời đó, Van der Sar, người đã thua anh trong trận ck năm 96. Còn Lippi được thay thế bằng HLV trẻ Ancelotti sau 3 mùa bóng khá thành công tạo Parma, một cựu Milan.
Vậy là BLĐ Juve đã lấy cái chắc chắn của Angelo trước khung gỗ để thay thế bằng sự linh hoạt trong vòng cấm địa của der Sar, dòng máu mới của Ancel thay cho đảm bảo thành công của Lippi. Thực tế là Van der Sar chơi bóng linh hoạt hơn Angelo, chơi chân hay hơn & thường xuyên có những pha phát bóng rất dài và lừa bóng bằng chân rất khéo, một thủ môn Hà Lan đặc trưng. Nhưng der Sar không có sự đảm bảo chắc chắn trước khung gỗ khiến đồng đội hoàn toàn yên tâm. Còn Ancel cũng có một phong cách phóng khoáng hơn, quyến rũ hơn Lippi. Nhưng với 2 con người ấy, Juve đã đánh mất nền tảng của mình. Nền tảng ấy chính là sự lì lợm & linh hoạt từ bên trong. Kết quả là hai năm liền Juve thất bại tại Serie A dù Ancelloti có lúc đã giành được đến 74 điểm trên bảng xếp hạng. Ở cup châu Âu, họ còn bị những đòn đau hơn thế gấp vạn. Một năm sau đến lượt bị loại ngay từ vòng bảng Champions League rồi năm sau đến lượt Celta Vigo sỉ nhục bằng chiến thắng 4-0, mà còn ở Uefa cup! Juve của Ancel chơi đẹp mắt hơn, nhưng lại tỏ ra yếu ớt hơn trong những trận cầu quyết định. Ông cùng với Van der Sar, Inzaghi, Zidane chắc không thể quyên những ngày tháng ấy.
Trở lại với Angelo, cùng với ông thầy Lippi, Angelo đã có một mùa bóng không thành công với Inter Milan. Họ thất bại trong cuộc đua đến scudetto cùng dàn sao Lazio. Sau mùa bóng đó, Lippi vẫn ở lại (bị sa thải sau 6 trận ở mùa kế tiếp) còn Angelo đến với chính Lazio với giá chuyển nhượng kỷ lục 18 triệu Euro (phá kỷ lục của Pagliuca từ Doria sang Inter, 8,5 triệu). Ở đây, Angelo được tận hưởng vinh quang không nhiều vì Lazio đã bắt đầu sa sút tài chính. Sự tiêu pha điên cuồng cùng những gian dối tài chính của chủ tịch Cragnotti đã khiến Lazio trả giá. Hàng loạt ngôi sao đã bị bán đi để bù lỗ và Lazio khủng hoảng đến mức bị phá sản còn Cragnotti phải về vườn. Trong suốt những năm qua, Peruzzi vẫn là một trong những thủ môn nhất của Serie A mặc cho Lazio có khó khăn thế nào. Không khó để khẳng định anh chính là thủ môn ổn định nhất Italia 10 năm qua, chứ không phải là Pagliuca, Buffon hay Toldo.
Azzurri, nhiều cay đắng, nhiều niềm vui Với Angelo, nếu hỏi anh rằng cầu thủ nào đã ám ảnh anh cả sự nghiệp thì có lẽ câu trả lời sẽ là Pagliuca. Những duyên nợ với Angelo tưởng như không bao giờ dứt. Và không phải ngẫu nhiên mà cứ khi nào nói về Angelo, người ta đều phải nhắc đến Pagliuca và ngược lại, mỗi khi tổng kết về sự nghiệp của Pagliuca, Angelo lại hiện lên sừng sững. Angelo khoác áo đội tuyển thiên thanh từ Olympic mùa hè năm '92 tại Barcelona. Nhưng với đội tuyển quốc gia thì Angelo đã bị cái bóng khổng lồ của Pagliuca án ngữ ngay từ những ngày đầu tiên. Tại Mundial '94, Pagliuca, được nhớ nhiều là thủ môn đầu tiên bị thẻ đỏ ở VCK Mundial (trận gặp Nauy) mới là người được Sacchi hi vọng. Thậm chí Angelo còn đứng sau cả Luca Marchegiani và Luca Bucci. Sau thành công tại Champions League mùa hè năm 96, Angelo đã được tin tưởng. Lần nay người ôm hận lại chính là Pagliuca. Tuy nhiên Euro '96 lại là một kỷ niệm đáng quên đối với Italia và Angelo. Họ bị loại ngay từ vòng đấu bảng, nơi mà 2 đội cùng bảng là Séc và Đức đã vào chung kết.
Đến năm 98, Pagliuca cả trở lại Azzurri sau 3 năm vắng mặt, không phải để đánh bại Peruzzi vì anh đã bị loại từ trước đó. Thủ môn số 1 của đội tuyển đã bị chấn thương trước VCK và đội quân áo thiên thanh hành quân đến nước Pháp với Pagliuca, Toldo và một thủ môn trẻ măng, Buffon. Hai năm sau lại là một lần nữa cay đắng, ngay trước VCK Euro 2000, lại chấn thương và Toldo bừng sáng dẫn dắt cả đội đến chung kết.Từ đó trở đi, Angelo vĩnh viễn rơi vào quên lãng, mặc dù phong độ rất ổn định của mình. Lần lượt Toldo và Buffon thống trị ở vị trí số 1 còn Angelo chỉ là người dự bị. Anh không còn cơ hội nữa, ngoài vài lần Buffon chấn thương. Chẳng hạn như tháng 4/2005, giao hữu với TBN hoặc những trận đấu vòng loại Mundial '06, khi Buffon bị chấn thương vai vì cú đạp kinh hoàng của Kaká.
Khi người đội trưởng Dino Zoff dẫn dắt đội quân áo thiên thanh lên ngôi số một tại Espana'82, ông đã xây nên một tượng đài ở tuổi 40 sau bao lần thất bại trước đó. Pagliuca đã là thủ môn thi đấu nhiều trận nhất mà không chờ đợi ở đội tuyển quốc gia nữa và trước Mundial '06, nếu có một ai đó muốn noi gương Zoff, người đó chỉ có thể là Angelo. Nhưng có lẽ cơ hội của cầu thủ 36 tuổi này hầu như không còn trừ phi Buffon dính một chấn thương. Rồi Buffon không vắng mặt và cơ hội của Angelo cũng chẳng có. Angelo lại một lần nữa nhẫn nhịn, vui vẻ cổ vũ cho Buffon để Italia lên ngôi. Chức vô địch là một phần thưởng xứng đáng dù anh chẳng ra sân một phút nào, cùng với Amelia. Đó là một danh hiệu mà ai cũng phải tự hào, Angelo cũng vậy.
Cuối mùa bóng này Pagliuca 40 tuổi (thi đấu nhiều trận nhất ở Serie A, chỉ sau Paolo Maldini) có lẽ cũng sẽ từ giã bóng đá giống như Angelo. Đó không phải là những tin tức gây shock hoặc bất ngờ, nhưng làm người ta xao xuyến. Pagliuca khép lại quá khứ với 39 trận bảo vệ cầu môn trong sắc áo thiên thanh, còn Angelo là 31. Cả hai đều đã trở thành người hùng dù họ chẳng bao giờ thi đấu cùng nhau trong đội hình 11 người cả. Họ sẽ trở về Bologna & Viterbo, nơi họ sinh ra, hay một nơi nào đó chẳng ai biết được. Calcio cuối mùa bóng mới sẽ tạm biệt với hai trong số những huyền thoại lớn nhất của mình. Mười năm qua, sau Bergomi, Baresi, Baggio, Signori, Zola, Protti là những người gác đền tin tưởng này. Sau họ là ai nữa, là những người cận vệ trung thành cuối cùng như Maldini, Del Piero. Rồi sẽ lại có những tượng đài mới sinh ra. Calcio là dòng chảy vô tận, nhưng họ vẫn mãi là những người hùng trong lòng tifosi. Tạm biệt các anh, một lời tạm biệt sớm...