Author Topic: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus  (Read 124756 times)

0 Members and 1 Guest are viewing this topic.

Offline Duong Qua

  • Bàn tay xiết chặt bàn tay...
  • JFC Hero
  • *
  • Posts: 3,805
  • Gender: Male
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #140 on: January 09, 2014, 01:59 PM »
Hiện tại mình có hỏi thăm giá in trong Sài Gòn như Pavel nhờ, có chỗ từng làm brochure cho cơ quan mình chất lượng đàng hoàng báo giá như sau: với khối lượng 100-500 bộ thì giá tính ra là 8.000đ/tờ A4 in offset 4 màu 2 mặt, giấy C150 gsm, đóng 2 gim thành phẩm kể cả công thiết kế dàn trang (bên mình đưa file Word cho họ làm). Mình có thử copy tất cả các bài Pavel đưa lên, vào khổ A4 với các lề đều là 2cm và chưa dàn trang thì được 130 trang, nếu hết cả bộ chắc tầm 200 trang như vậy tính ra 800.000đ/bộ, giá quá cao sợ khó làm số lượng lớn.

Còn đây là giá tìm được trên mạng, giá 6.000đ/tờ, chất lượng chưa kiểm định:
http://inmaure.com/in-mau-gia-re.html?gclid=COzkztrE8LsCFQhgpQodYWUAYg
« Last Edit: January 09, 2014, 02:10 PM by Duong Qua »
Diều hâu tuy nhỏ nhưng hung dữ, bay cao và rất xa

Y!M: tddhduongqua

Offline Laoai_Delpiero

  • JFC Star
  • *
  • Posts: 2,427
  • Gender: Male
  • Tiền ko có làm cái gì cũng khó
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #141 on: January 09, 2014, 05:01 PM »
 Cao quá nhỉ,tầm 4-500 thì ko phải juventini mua được. Bác em đang làm nhà in báo Lao Động, hỏi ko biết có giúp được gì ko?
Rượu ngon,bạn hiền,nửa chén cũng thiếu
Không hợp,tri kỉ,nửa câu cũng thừa.

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #142 on: January 09, 2014, 09:36 PM »
Hiện tại mình có hỏi thăm giá in trong Sài Gòn như Pavel nhờ, có chỗ từng làm brochure cho cơ quan mình chất lượng đàng hoàng báo giá như sau: với khối lượng 100-500 bộ thì giá tính ra là 8.000đ/tờ A4 in offset 4 màu 2 mặt, giấy C150 gsm, đóng 2 gim thành phẩm kể cả công thiết kế dàn trang (bên mình đưa file Word cho họ làm). Mình có thử copy tất cả các bài Pavel đưa lên, vào khổ A4 với các lề đều là 2cm và chưa dàn trang thì được 130 trang, nếu hết cả bộ chắc tầm 200 trang như vậy tính ra 800.000đ/bộ, giá quá cao sợ khó làm số lượng lớn.

Còn đây là giá tìm được trên mạng, giá 6.000đ/tờ, chất lượng chưa kiểm định:
http://inmaure.com/in-mau-gia-re.html?gclid=COzkztrE8LsCFQhgpQodYWUAYg

Hi sếp, không cần to A4 và in màu toàn bộ vậy đâu. Mình nghĩ chỉ cần in được giống như cuốn sách bình thường thế này:

- Kích thước 13x20cm hoặc 14x20.5cm
- Số trang: 300-400 trang.
- Chất liệu lõi: giấy carbon màu
- In 2 màu đen + xanh
- Bìa màu tự thiết kế.
- Gáy đóng dán hồ.
- Kèm theo 10-20 trang in màu để in ảnh kèm vào.
- Số lượng 100 cuốn.

Các sếp hỏi giúp xem giá thế nào.

Mình nghĩ chỉ khoảng dưới 1000/ trang. Cái mình cũng lo nữa là không biết ở HN và SG có dám in loại này không. Nếu không dám thì phải nhờ chỗ bí mật :d
« Last Edit: January 09, 2014, 09:40 PM by Pavelvnr »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Duong Qua

  • Bàn tay xiết chặt bàn tay...
  • JFC Hero
  • *
  • Posts: 3,805
  • Gender: Male
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #143 on: January 10, 2014, 01:44 PM »
Thế thì để tìm quyển sách nào như yêu cầu rồi chạy đi hỏi mới biết được. Có mấy địa chỉ này không biết sao:
http://vozforums.com/showthread.php?t=1331384
Diều hâu tuy nhỏ nhưng hung dữ, bay cao và rất xa

Y!M: tddhduongqua

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #144 on: January 23, 2014, 09:57 PM »
Chuẩn bị lùng cái này nè:

[youtube]17afdLPp2yE[/youtube]
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #145 on: February 07, 2014, 05:38 PM »
Kìa là những đối thủ của Marcello Lippi đã đến

Chính đương kim vô địch AC Milan đã tự tiêm thuốc liệt vào bắp chân mình để trao cơ hội cho Juventus và các đội khác biến Serie A mùa giải 1996/97 thành một trong những mùa giải cân bằng nhất. Juventus đã khởi đầu từ từ và chắc chắn giống như chính thời gian hòa nhập của tiền vệ tấn công Zinédine Zidane cũng như Alen Bokšić và Christian Vieri. Trong khi Del Piero dần dần lớn lên thành một ngôi sao sáng, trên hàng công của Juventus đã có cả thảy 5 người xoay tròn là Nicola Amoruso, Christian Vieri, Michele Padovano, Alen Bokšić và Del Piero.

Họ không thua nhiều như 2 mùa giải gần nhất, mà chậm rãi với những chiến thắng 1-0 hoặc 2-1 dù Juventus cũng hòa khá nhiều một phần cũng vì hai chấn thương rất nặng. Đầu tiên Juventus chịu thiệt quân ngay từ cuối tháng 9 năm 1996 khi Antonio Conte phải nghỉ luôn một mạch đến gần cuối mùa giải. May là còn có 6 tiền vệ khác và sự hòa nhập của Zinédine Zidane, Alen Bokšić ở trên cũng như Paulo Montero phía dưới đã tạo nên một đội bóng chắc chắn, hơi thô ráp nhưng cũng uyển chuyển khó ngờ. Quan trọng là nó có thể đảm bảo chiến thắng dù hơi khó khăn. Ngay hai trận đầu tiên cho Juventus ở Coppa Italia và Serie A thì Christian Vieri đã ra mắt hai bàn.

[youtube]ez32mFd937I[/youtube]

Derby d'italia đầu tiên của Zinédin Zidane

Ngay trận đầu tiên cho Juventus ở Coppa dei Campioni thì Alen Bokšić đã mở hàng hạ đối thủ Manchester United 1-0. Đến vòng 6 Serie A, trong trận derby d’italia đầu tiên góp mặt, đến lượt Zinédin Zidane sánh bước cùng anh em mới đến bằng cả tá đường chuyền nguy hiểm và một cú sút xa hạ được luôn Gianluca Pagliuca của Inter Milan, 2-0. Nicola Amoruso muộn hơn một chút khi chia sẻ vị trí xoay vòng dự bị với Michelo Padovano nhưng cũng kịp thời tỏa sáng khi mùa đông bắt đầu, nhất là sau khi anh bạn thân Del Piero bắt đầu nếm trải khổ cực của cuộc đời cầu thủ ngôi sao vì những vết thương đau đớn mà sau này bạn sẽ thấy. Còn Paulo Montero? Anh ta biến hàng thủ Juventus trở nên sắt đá và đến cuồi mùa sẽ cho bạn biết một vài con số thống kê thú vị khi gã bắt đầu gây ấn tượng ở đây theo một cái cách rất là điên rồ.
 
Trong khi đó ở Milano của Roberto Baggio với huấn luyện viên mới hiền lành người Uruquay Oscar Tabárez, còn khởi đầu rất thê thảm. Đối thủ mới của Juventus nổi lên không hề xa lạ: AC Parma. AC Parma, đội bóng của ông trùm thực phẩm giờ đây sở hữu một đội hình tài năng bậc nhất thời đó: gồm có thủ môn Giabluigi Buffon; các hậu vệ Fabio Cannavaro, Lilian Thuram, Antonio Benarrivo, Roberto Mussi; tiền vệ Dino Baggio, Néstor Sensini; tiền đạo Enrico Chiesa, Hérnan Crespo cùng với huấn luyện viên trẻ Carlo Ancelotti chính là một trong những tiền vệ của AC Milan từ cái thời mà họ còn là đội bóng mạnh nhất châu Âu vài năm trước. Anh này vừa thay cho Nevio Scala vừa bị tụt lùi xuống làm huấn luyện viên ở Perugia. Bốn trong số những cái tên khét tiếng kia của AC Parma kia sau này sẽ thuộc về Juventus và họ sẽ để lại những kỷ niệm đẹp không thể nào quên đối với những người bianconeri. Nhưng đấy là chuyện mãi sau này. Còn lúc đó thì cần phải dè chừng như mấy năm qua Parma luôn là đối thủ khó chịu nhất.

Bên cạnh AC Parma của ông trùm bơ sữa là SS Lazio của ông trùm công nghiệp thực phẩm Sergio Cragnotti. Có vẻ như đồ ăn thức uống lúc đó đang lên ngôi trong làng bóng đá Italia. Từ khi mua lại SS Lazio vào năm 1992 như đã kể ở trên thì gia đình ông chủ đã bỏ ra không biết bao nhiêu tiền của mà kể. Đến lúc bấy giờ họ đã có trong tay huấn luyện viên Zdeněk Zeman, Paolo Negro, Alessandro Nesta, Diego Fuser, Roberto Di Matteo, Giuseppe Favalli, Aaron Winter, Pierluigi Casiraghi, Roberto Rambaudi, Giuseppe Signori và cả Pavel Nedvěd vừa mới đến nữa. Trong đội này đến cả Alen Bokšić cũng không cạnh tranh được mà phải cuốn gói lên miền bắc với Juventus. Hoặc là Zdeněk Zeman không thích anh ta.





Ngày ấy Zdeněk Zeman trẻ trung thật đáng gờm

Chiếc đinh ba Rambaudi – Casiraghi – Signori của Zdeněk Zeman xuyên thủng mọi hàng phòng ngự chắc chắn nhất và Lazio bay cao trên bảng xếp hạng Serie A. Juventus với Marcello Lippi đã chịu những thất bại đậm nhất tại Serie A trong giai đoạn 1994-1998 này là trước một Lazio như thế. Như trong cái năm hồi sinh 1994/95, Juve đã thua trắng 3 quả ngay trên sân nhà Delle Alpi vào ngày 7 tháng 5 năm 1995 lúc Andrea Fortunato vừa mới qua đời. Năm tháng sau, chính đội Lazio này lại nã vào khung gỗ Juventus 4 quả trắng ở trận lượt đi Serie A 1995/96 ngày 29 tháng 10 năm 1995, trong một thế trận mà Juventus hoàn toàn bị lấn lướt và tất cả những gì đội bóng thành phố Torino làm được là cú sút dội xà ngang của Fabio Ravanelli. Lazio của Zdeněk Zeman phóng khoáng tấn công mê mẩn với sơ đồ 4-3-3 đã giành ngôi Á quân Serie A mùa bóng 1994/95 chỉ sau Juve, đứng thứ ba mùa bóng 1995/96 sau bộ đôi Milan/Juventus. Từ ấy giữa Zdeněk Zeman và Juventus có những mối ràng buộc ngày càng gai góc. Cả mãi những mùa giải về sau này cũng thế. Người ta khó giải thích tại sao giữa Juventus và Zdeněk Zeman lại có nhiều mối bất hòa đến thế, cho dù ông có là cháu của Čestmír Vycpálek, dù cho, có lẽ Zdeněk Zeman đã từng là một người yêu Juventus rất mực.

Zdeněk Zeman và những người đồng hương của ông thuộc về lịch sử, một lớp người đã di cư đến Italia vì tình hình chính trị Cecoslovacchia rối loạn thời chiến tranh lạnh. Cuối hè năm 1968, Zdenek khi đó mới 20 tuổi cùng một vài anh em họ hàng từ Praha đến thăm ông bác của mình, Cestmir Vycpalek đang ở Italia. Đúng lúc đó tại thủ đô Praha có biến động. Những bất đồng chính trị ở Praha khiến cho 200 nghìn quân cùng 2 nghìn xe tăng Soviet và các nước khối Varsawa khác đã tràn qua biên giới, chiếm đóng Praha, bắt giữ nhiều lãnh đạo có xu hướng đổi mới theo Nato. Họ lo sợ rằng những rối loạn chính trị ở Cecoslovacchia sẽ kéo nước này rơi vào tay khối Nato trong lúc mà Chiến tranh lạnh ở châu Âu và Chiến tranh Việt Nam đang hết sức quyết liệt. Biên giới phía đông của Cecoslovacchia là hàng rào thép (iron curtain hay là cortina di ferro) phân chia gianh giới phòng thủ giữa khối Varsawa và Nato. Nếu Cecoslovacchia lúc đó đang trung lập về quân sự mà ngả về phía Nato, cả khối Varsawa sẽ chao đảo. Điều đó không được phép xảy ra và Praha bị chiếm đóng.



Đây là Tom Hanks? Không, là Zdeněk Zeman !

Zdeněk Zeman lạc vào hoàn cảnh gần giống với chàng trai thông minh Viktor Navorski (do Tom Hanks đóng) trong bộ phim The Terminal của Hollywood. Anh bị kẹt ở ga hàng không New York, John Franklin Kennedy. Khi đang đến New York để mong gặp mặt một ngươi chơi nhạc Jazz theo ước muốn của cha mình thì ở quê hương anh có đảo chính quân sự. Nhưng nếu Viktor Navorski bền lòng chờ đợi và tìm mọi cách để trở về đất nước vùng Balkan thân yêu của mình thì Zdeněk Zeman có cách lựa chọn khác, ở lại Italia luôn theo ông chú như một người chạy tị nạn. Cho đến hơn 20 năm sau, Zdeněk Zeman lấy một người vợ Palermo, đã thành người Italia và đã theo bước chú để trở thành huấn luyện viên bóng đá ở Serie A mà lên đến đỉnh cao là ở As Roma và Lazio này.
Hồi mùa hè vừa rồi, Sergio Cragnotti đã vỗ vai Zdeněk Zeman và nói “anh cần cầu thủ nào thì cứ nói với tôi, tôi có tiền” và Zeman đã mang về Pavel Nedvěd từ Sparta Prague. Lazio đã bước vào mùa giải 1996/97 với đầy hi vọng thế nhưng, nó đã bắt đầu theo một cái cách mà không một cổ động viên Lazio nào có thể ngờ tới. Lazio ông bị đội bóng Tây Ban Nha Tenerife nã 5 bàn vào khung thành trong trận đấu lượt về vòng 2 Coppa Uefa, chỉ giành được 1 điểm sau 3 trận đấu đầu tiên ở Serie A và lòng kiên nhẫn của chủ tịch Sergio Cragnotti cạn dần.

Mùa xuân 1997, sau một nửa mùa bóng mà Lazio vẫn vất vưởng ở nửa sau bảng xếp hạng Serie A, Zdeněk Zeman phải ra đi. Những tháng ngày đẹp đẽ nhất trong sự nghiệp huấn luyện của Zdeněk Zeman kết thúc trong tủi hổ và có lẽ không bao giờ, Zdeněk Zeman còn có thể tiến gần đến một danh hiệu lớn như thời điểm đó. Trên đường ray của con tàu Juventus luôn có bóng dáng đe dọa của Zdeněk Zeman nhưng rồi họ sẽ nghiền nát hết, vượt qua hết và chỉ để lại cho ông ta những nỗi niềm cay và đắng. Zdeněk Zeman không còn là đối thủ của Marcello Lippi nữa mà là người khác.
 
Cùng với những bước đi chắc chắn tại Serie A, ở Coppa dei Campioni và các cúp là một Juventus đã là đàn anh. Tại vòng bảng Coppa dei Campioni 1996/97, đội quân của Marcello Lippi gặp Manchester United của Alex Ferguson và bắt đầu câu chuyện dài giữa những con người ấy. Manchester United là đội bóng mà các cầu thủ ngôi sao Peter Schmeichel, Éric Cantona, Dennis Irwin và Gary Pallister đang dẫn dắt một thế hệ đàn em tài năng hiếm có gồm Roy Keane, Ryan Giggs, anh em nhà Neville, Nicky Butts, David Beckham, Paul Scholes, Karel Poborský và cả Jordi Cruijff – ấy một thế hệ mà Alex Ferguson phải mất nhiều năm chịu khó chăm bẵm và thu mua mới có. Sau mười hai năm gặp lại Manchester United, lần đầu tiên Alex Ferguson gặp Marcello Lippi, mọi người nhanh chóng nhận ra rằng Alex Ferguson và Manchester United đã đi chậm hơn Juventus rất nhiều. Lối chơi tất công nhanh bóng dài của Alex Ferguson không làm khó được ai. Juventus thắng cả hai trận với tỉ số 1-0, kết thúc vòng đấu bảng với 5 trận thắng 1 trận hòa.



Alex Ferguson đã xuất hiện từ nước Anh




Alen Bokšić  và Del Piero trong màn chào hỏi giữa Alex Ferguson và Marcello Lippi năm 1996

Cặp đôi tiền đạo Del Piero – Alen Bokšić hay Christian Vieri - Alen Bokšić (khi đá 4-4-2) và cặp ba Del Piero - Christian Vieri – Alen Bokšić (khi đá 4-3-3) dần trở nên ăn ý rồi bắt đầu ghi những bàn thắng quan trọng đằng sau vai trò ngày càng lớn của Vladimir Jugovic, Didider Deschamps và Zinédine Zidane. Điều quan trọng nhất là tất cả các cầu thủ đã được Marcello Lippi đặt dưới nền tảng là hệ thống chiến thuật phòng thủ khu vực hiện đại chắc chắn với nhiều cách tân của riêng cá nhân ông – điều đã làm ông nhận được những lời khen ngợi cả từ những đối thủ đã thất bại dưới tay mình, chẳng hạn như Alex Ferguson. Những tờ báo Anh bắt đầu so sánh, bắt đầu ca thán về lối chơi kick and rush thô sơ của họ, rằng hãy nhìn và xem Juventus đã chơi như thế nào đi.

---

Đoạn kể về Zdeněk Zeman theo lời của anh bạn Rafael-nadal

P/s: thế là hết ngày làm việc thứ 6...


« Last Edit: February 09, 2014, 11:18 AM by Pavelvnr »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline The_Lover

  • Hòa hao Đang dẫm
  • Juventini
  • *
  • Posts: 864
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #146 on: February 11, 2014, 08:21 PM »
Xuất bản là múc luôn, miễn bình luận!  :juve1:
Hỏi thế gian tình ái là chi, mà khiến con người sinh tử tương hứa...???

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #147 on: April 05, 2014, 11:25 AM »
Người Nhật yêu Del Piero vì thế

Ngày 26 tháng 11 năm 1996, 6 ngày sau khi Del Piero ghi bàn duy nhất trên chấm 11m đánh bại Manchester United của Éric Cantona tại Old Trafford, Juventus bay sang Tokyo gặp River Plate - đội vô địch Coppa Libertadores - để tranh cúp liên lục địa Coppa Intercontinentale. Có một điều đặc biệt, đây là lần thứ 3 Juventus góp mặt trong trận tranh cúp liên lục địa Coppa Intercontinentale mà đối thủ đều là các đội bóng Argentina.
 
 Lần đầu tiên vào tháng 11 năm 1973. Lúc đó đội hình hơi khập khễnh của ông Čestmír Vycpálek không được mạnh mẽ nữa sau khi tan mộng đẹp ăn ba ở mùa giải 1972/73. Đội vô địch Coppa dei Campioni năm đó Ajax Amsterdam đã từ chối thi đấu hai trận đi về với đội vô địch Nam Mỹ là Independiente (trận lượt về ở Argentina) vì đội bóng này và Johan Cruijff đã bị một bọn ultras nào đó dọa giết khi đến Argentina năm 1972. Những năm này là những năm mà Coppa Intercontinentale được tổ chức rất hời hợt. Chẳng có ai đứng ra làm chủ, không có nhiều tiền thưởng, đến cuối những năm 70s, khán giả châu Âu còn không quan tâm lắm. Mối giao thương giữa Nam Mỹ Argentina, Uruguay, Chile, Brasile và châu Âu thời gian căng thẳng nhất của chiến tranh lạnh này không hề êm ả ảnh hưởng rất lớn đến bóng đá qua các sự kiện Cúp thế giới 1962 tại Chile, 1966 tại Anh. Đó là những cuộc đảo chính quân sự và chiến tranh du kích giải phóng dân tộc tại Bolivia, đảo chính quân sự năm 1964 tại Brasile, đảo chính quân sự năm 1973 của Augusto Pinochet ở Chile, đảo chính quân sự, bất đồng chính kiến và chiến tranh bẩn tại Argentina hay sau này là căng thẳng tranh chấp quần đảo Falklands giữa Argentina và Anh, vân vân và vân vân những cuộc chiến tranh, đảo chính, đối đầu đông tây hay những âm mưu can thiệp mà người ta nói CIA đã sắp đặt hết.

Tất cả khiến cho các sân vận động bóng đá tổ chức các trận Coppa Intercontinentale chỉ trực chờ bạo loạn. Các đội Brasile nhất loạt bỏ không chơi các giải đấu quốc tế từ 1966 đến 1970 vì cho là bị đối xử không thể chấp nhận được tại Cúp thế giới 1966. Trong khi đó tình hình bạo lực trên sân, trên khán đài và cả ngoài đường phố lại hết sức gay go, như vụ đánh nhau bầm dập giữa các cầu thủ AC Milan và Estudiantes năm 1969 trên đất Argentina. (Thật ra là các cầu thủ Milan bị cổ động viên và cầu thủ đội Estudiantes đánh cho máu me bê bết từ lúc bước ra từ đường hầm cho đến lúc kết thúc trận đấu). Đó là những ngày tháng hỗn loạn tại Nam Mỹ và bóng đá không còn là bóng đá nữa.

Báo chí Italia và châu Âu đưa tin về trận Estudiantes - Milan như đưa tin bạo loạn


Đây là hình ảnh Néstor Combin bị đánh. Anh là một người Argentina nhưng khoác áo đội Pháp và chủ yếu đá ở Pháp và Italia (cho Juve và Milan) 

Tổ chức mấy trận này các đội bóng không thu được gì, có khi còn lỗ chổng vó. Ajax Amsterdam từ chối và Juventus được thay thế vì là đội về nhì Coppa dei Campioni nhưng Coppa Intercontinentale năm ấy cũng chỉ được tổ chức trận lượt đi tại Roma khi Independiente thắng 1 - 0 còn trận lượt về tại Argentina không được tổ chức vì Juventus có lẽ cũng đã không muốn bị dọa giết như Ajax hay sợ bị đánh như AC Milan không còn đường về châu Âu, dù lí do được đưa ra là không sắp xếp được thời gian phù hợp. Coi như Independiente vô địch năm 1973.

Lần thứ hai của Juventus vào năm 1985. Lúc này cúp liên lục địa đã có tên là Toyota Cup. Bởi vì từ cuối những năm 1970s, trong lúc tất cả đều đang thấy Coppa Intercontinentale đã trở nên hư hỏng xấu xí thì hãng công nghiệp motor và thiết bị công nghiệp Toyota lại thấy đây là cơ hội để quảng cáo sản phẩm của mình, ngoài ra còn có thể mang bóng đá đỉnh cao đến Nhật Bản nơi còn là một vùng chiêm trũng trên bản đồ bóng đá thế giới. Toyota đã đạt được thỏa thuận tổ chức chỉ một trận duy nhất hàng năm trên đất Nhật, bắt đầu từ năm 1980 với chiếc cúp Toyota. Như có một luồng sinh khí mới thổi vào giải đấu.

Đây là quãng thời gian các đội Nam Mỹ đang vượt hơn châu Âu. Từ năm 1977 đến 1984, nghĩa là 9 năm liên tiếp không một đội bóng châu Âu nào có thể thắng Coppa Intercontinental cho đến khi Juventus gặp Argentinos Juniors vào ngày 8 tháng 12 năm 1985 trên sân vận động Quốc gia ở Tokyo. Juventus chấm dứt 9 năm các đội châu Âu bị qua mặt. Họ còn đoạt scudetto vào cuối mùa bóng ấy. Nhưng như là có một chuyện gì đó bí ẩn, kể từ đó Juventus bắt đầu thời kỳ đen đủi kéo dài 9 năm không có scudetto cho đến tận năm 1995.

Lần thứ 3 này đối thủ là dòng sông bạc River Plate. Bên phía đội bóng Argentina, không phải sự xuất hiện của Juan Pablo Sorín – cầu thủ vừa mới trở về từ Juventus – làm người ta quan tâm trước khi bóng lăn trên sân vận động Quốc gia. Mà những ánh mắt có thể đã chiếu vào Ariel Ortega, chàng trai được ví như người thừa kế của Diego Maradona; những ánh mắt có thể đã chiếu vào Enzo Francéscoli – người được gọi là hoàng tử bóng đá Nam Mỹ 36 tuổi đang chơi mùa bóng cuối cùng của mình trước khi giã từ sân cỏ. Những ánh mắt có thể đã chiếu vào huấn luyện viên Ramón Diáz, biểu tượng một thời của River Plate để họ so sánh với Diego Maradona của Boca Juniors. Nhưng không, khi trận đấu bắt đầu, tất cả đều nhìn Zinédine Zidane nhảy múa trước mặt thần tượng Enzo Francéscoli của anh, nhìn Alen Bokšić bỏ lỡ khá nhiều cơ hội, và nhìn người trẻ tuổi Del Piero xoay người sút một cú thật khó làm ngỡ ngàng thủ môn Roberto Bonano để đem về chiến thắng và giành luôn giải thưởng người chơi hay nhất trận đấu là một chiếc xe hơi.



[youtube]Jaa0kUe4aes[/youtube]

Del Piero trên đất Tokyo 1996

Juventus giành cúp bằng bàn thắng duy nhất hôm ấy, mang chiếc cúp Coppa Intercontinentale thứ hai về Torino. Còn với Del Piero, chỉ trong một tuần, anh chiến thắng hai biểu tượng lớn là Éric Cantona và Enzo Francéscoli để biến mình thành một biểu tượng mới trong lòng cổ động viên trên khắp Nhật Bản, khắp nhiều ngóc ngách của thế giới, thành tình yêu trong trái tim hàng triệu cô gái trẻ. Hai mươi hai tuổi, anh đã mặc áo số 10, ông Gianni Agnelli đã gọi anh là họa sỹ Pinturicchio để sánh với họa sỹ Tintoretto Roberto Baggio. Hai lần đến Tokyo là hai lần Juventus chiến thắng, để thấy vì sao người Nhật yêu mến Michel Platini và Del Piero. Nhưng Juventus của Del Piero vẫn còn phải gặp những khó khăn thực sự là ở Serie A sau mùa Giáng sinh chứ không phải trong một trận đấu tranh Coppa Intercontinentale ở Tokyo như thế này.

Chiến thắng ở Tokyo giúp cho tinh thần của đội phấn chấn và đã giành 4 trận thắng liên tiếp. Thử thách thực sự đến ngay sau kỳ nghỉ Giáng sinh ngày 5 tháng 1 năm 1997, đội bóng xuống sân bóng Ennio Tardini của đối thủ trực tiếp AC Parma. Ở đó, Dino Baggio, Gianluigi Buffon và những người xứ Emilia-Romagna đã tiếp đón Juventus bằng những điều không thể nào quên: Một sân bóng đất lạnh cứng mùa đông loang lổ cỏ chết, những khán đài ultras chật ních và dưới sân là trận đấu thô bạo, những pha đánh nguội, những cú đốn giò, 4 chiếc thẻ đỏ chia cho Enrico Chiesa, Alessandro Meli, Moreno Torricelli, Zinédine Zidane và cuối cùng là bàn thắng duy nhất dành cho Parma sau một tai nạn không thể tha thứ của thủ môn Angelo Peruzzi. AC Parma đe dọa ngôi số một của Juventus. Một tuần sau, trở về sân nhà, Juventus không thắng nổi Atalanta của cặp đôi tiền đạo Gianluigi Lentini – Filippo Inzaghi.

Một lần nữa trong mùa giải 1996/97 Juventus rơi vào trạng thái lo lắng ở Serie A. Đội bóng cần một kẻ nào đó để xả cơn giận, cần một cái bao bố để đấm đá, gần như thế, nên không may Paris Saint-Germain, nhà vô địch cúp C2 Coppa delle Coppe, bị gọi tên trong trận tranh siêu cúp châu Âu. Lượt đi ngày 15 tháng 1 năm 1997 trên sân Công viên các hoàng tử Parco dei Principi. Trên chính sân nhà đối thủ trong cơn mưa phùn lạnh giá và mặt sân đóng băng, cái tên Paris Saint-Germain đã bị các cầu thủ Juventus mang ra dẫm đạp. Zinédine Zidane chuyền bóng để Michele Padovano và các đồng đội dội vào khung thành thủ môn Bernard Lama 6 bàn thua và chỉ để đối thủ gỡ lại 1 từ chấm phạt đền. 6-1, trận thắng giòn giã này là cuộc vui giải tỏa tâm lí không còn gì tốt hơn. Từ đây Juventus có một loạt trận đấu hài lòng ở Serie A sau đó với các đối thủ mạnh lần lượt là Lazio, Fiorentina, Napoli, Inter Milan, Roma, AC Milan và cả ở Champions League, vào thời điểm quyết định của mùa giải kéo dài từ cuối tháng 1 đến đầu tháng 4.

[youtube]b5TeZjqSQZE[/youtube]

Chiếc bao bố Paris Saint-Germain

Đầu tháng 2 năm 1997, Del Piero lại ghi đấu ấn trong lòng cổ động viên bằng hai bàn đẹp mắt để Juventus thắng nốt 3-1 trận lượt về siêu cúp châu Âu với Paris Saint-Germain được tổ chức ở mãi tận dưới Palermo. Tổng tỉ số sau hai trận là 9-2, có lẽ là chênh lệch nhất trong lịch sử của siêu cúp châu Âu Supper Coppa Uefa. Chiếc cúp này giúp cho Juventus của Marcello Lippi sánh ngang với Juventus của thời Giovanni Trapattoni.

Tháng 3 năm 1997, ĐKVĐ Juventus tiến gần đến trận chung kết Coppa dei Campioni sau khi nhẹ nhàng vượt qua nhà vô địch Na-uy Rosenborg ở tứ kết. Tháng 4 năm 1997, đang trong lúc chơi rất ổn định với bốn trận liên tiếp không bị vỡ khung gỗ ở Serie A, Juventus hành quân sang Milano gặp AC Milan ở vòng thứ 26 Serie A. Đối thủ ĐKVĐ AC Milan đang lún sâu vào một đợt khủng hoảng tồi tệ và tụt xuống nửa dưới bảng xếp hạng. Huấn luyện viên cũ của họ Arrigo Sacchi quay trở về thay cho Oscar Tabárez cũng không thể nào xoay chuyển được tình thế. Và đây là lúc để Juventus hành hạ đối thủ thêm một lần: Hai anh trung vệ già Franco Baresi và Pietro Vierchowod không thể nào ngăn cản được với tiền đạo đang hừng hực sức trẻ Christian Vieri. Mauro Tassotti không thể nào che chắn được cho hàng thủ trống huơ trống hoác của mình để các cầu thủ Juventus mặc sức đối mặt với thủ môn Sebastiano Rossi, ghi một mạch 6 bàn cho kết quả 6-1 ngay trước mặt mấy chục nghìn cổ động viên ở San Siro. Roberto Baggio vào sân khi trận đấu còn 15 phút cũng chỉ để calcio biết rằng anh không thể giúp được Milan nữa. Trong rất nhiều lần Roberto Baggio đối đầu với Juventus, đây là lần duy nhất đội của anh để thua đến 6 lần.



[youtube]YZBNH7kj_Us[/youtube]

Juventus đã thắng 6 - 1 ngay ở San Siro


Trận đấu này gợi lại kỷ niệm từ năm 1950, lúc đó Gunnar Nordhal và các đồng đội AC Milan đã nã vào khung gỗ Juventus 7 quả tại vòng 23 Serie A 1949/50. Nhưng sau trận thua 1-7 năm 1950 ấy, Juventus vùng dậy thắng 8 trận liên tiếp và cuối cùng đoạt scudetto. Còn bây giờ AC Milan chỉ là cái xác dập nát không thể cất nổi người chứ chưa nói gì đến chuyện vùng lên. AC Milan cũng giống như Paris Saint Germain và chắc buồn nhất, hiểu cho nhau nhất là hai thủ môn Bernard Lama và Sebastiano Rossi. Còn Roberto Baggio nghĩ điều gì trong ngày hôm ấy?

« Last Edit: April 08, 2014, 10:20 AM by Pavelvnr »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #148 on: April 05, 2014, 11:32 PM »



Juventus giành cúp bằng bàn thắng duy nhất hôm ấy, kết thúc 9 năm Coppa Intercontinentale thuộc về Nam Mỹ. Còn với Del Piero, chỉ trong một tuần, anh chiến thắng hai biểu tượng lớn là Éric Cantona và Enzo Francéscoli để biến mình thành một biểu tượng mới trong lòng cổ động viên trên khắp Nhật Bản, khắp nhiều ngóc ngách của thế giới, thành tình yêu trong trái tim hàng triệu cô gái trẻ. Hai mươi hai tuổi, anh đã mặc áo số 10, ông Gianni Agnelli đã gọi anh là họa sỹ Pinturicchio để sánh với họa sỹ Tintoretto Roberto Baggio. Hai lần đến Tokyo là hai lần Juventus chiến thắng, để thấy vì sao người Nhật yêu mến Michel Platini và Del Piero. Nhưng Juventus của Del Piero vẫn còn phải gặp những khó khăn thực sự là ở Serie A sau mùa Giáng sinh chứ không phải trong một trận đấu tranh Coppa Intercontinentale ở Tokyo như thế này.

...

Một lần nữa trong mùa giải 1996/97 Juventus rơi vào trạng thái lo lắng ở Serie A. Đội bóng cần một kẻ nào đó để xả cơn giận, cần một cái bao bố để đấm đá, gần như thế, nên không may Paris Saint-Germain, nhà vô địch cúp C2 Coppa delle Coppe, bị gọi tên trong trận tranh siêu cúp châu Âu. Lượt đi ngày 15 tháng 1 năm 1997 trên sân Công viên các hoàng tử Parco dei Principi. Trên chính sân nhà đối thủ trong cơn mưa phùn lạnh giá và mặt sân đóng băng, cái tên Paris Saint-Germain đã bị các cầu thủ Juventus mang ra dẫm đạp. Zinédine Zidane chuyền bóng để Michele Padovano và các đồng đội dội vào khung thành thủ môn Bernard Lama 6 bàn thua và chỉ để đối thủ gỡ lại 1 từ chấm phạt đền. 6-1, trận thắng ròn rã này là cuộc vui giải tỏa tâm lí không còn gì tốt hơn. Từ đây Juventus có một loạt trận đấu hài lòng ở Serie A sau đó với các đối thủ mạnh lần lượt là Lazio, Fiorentina, Napoli, Inter Milan, Roma, AC Milan và cả ở Champions League, vào thời điểm quyết định của mùa giải kéo dài từ cuối tháng 1 đến đầu tháng 4.
 


2 chỗ tô đỏ ấy, hình như có sự nhầm lẫn anh ới.
Này thì ký...

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #149 on: April 06, 2014, 12:09 AM »
2 chỗ tô đỏ ấy, hình như có sự nhầm lẫn anh ới.
Ờ thanks nhé, chiều nay viết trộm trên văn phòng nên trận nọ xọ trận kia, để mốt sửa.
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #150 on: April 06, 2014, 11:54 AM »
Mời anh em xơi trận này P$G - Juve 1 - 6.

[youtube]b5TeZjqSQZE[/youtube]
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #151 on: April 21, 2014, 05:00 PM »
Da un secolo di calcio dominiamo questo pianeta

Sau Paris là đến Milano. Sau Milano là thành phố Amsterdam. Đó là tháng ngày dường như bất tận mà châu Âu nằm bẹp dưới những bánh sắt của con tàu Juventus. Ajax Amsterdam và Juventus gặp lại nhau trong trận bán kết lượt đi Coppa dei Campioni vào ngày 9 tháng 4 năm 1997. Ajax - Juventus có thể là một trận chung kết, một vở kịch diễn lại hơi sớm. Những người cũ gặp lại nhau. Ajax hầu như không thay đổi. Vẫn Van der Sar giữ gôn, phía trên anh vẫn là Danny Blind, anh em nhà De Boer, Jari Litmanen, Marc Overmars và bên ngoài huấn luyện viên Louis van Gaal có cơ hội để trả món nợ mà ông đã nhận của Marcello Lippi ở chung kết năm trước. Nhưng rốt cuộc, Louis van Gaal cũng giống như Ottmar Hitzfeld và Alex Ferguson trong những lần đầu tiên gặp gỡ với Marcello Lippi: vẫn chỉ nhận được những bài học. Bởi vì Marcello Lippi và các cầu thủ của mình sẽ không dành cho họ một cơ hội nào. Tối 9 tháng 4 năm 1997 ở Amsterdam hôm đó, cặp tiền đạo dự bị Christian Vieri – Nicola Amoruso đá chính và sơ đồ 4–4-2 hàng tiền vệ nửa giăng ngang nửa kim cương của Marcello Lippi lại kiềm tỏa được 3-4-3 của Luis Van Gaal. Mỗi tiền đạo ghi một bàn từ những pha phối hợp tam giác ngay trước mặt thủ môn Ajax ngay trong hiệp một. Hiệp hai Jari Litmanen gỡ lại cho Ajax một quả nhưng Juventus vẫn thắng nhẹ nhàng 2-1.

Lúc này khi xem Juventus, người ta thường cá với nhau xem ai là người lấy được bóng trong chân Zinédine Zidane nếu không phá bóng đi hết đường biên hoặc phạm lỗi với anh. Nếu không thì anh sẽ thiết kế một pha tấn công nguy hiểm ngay lập tức, rất mềm mại kỹ thuật nhưng cũng tốc độ. Người ta cũng hỏi xem tại sao cứ vào sân là mồ hôi trên mặt của Zinédine Zidane rơi lã chã như mưa không dứt. Không có ai giống anh như vậy cả. Chẳng có mấy ai lấy được bóng trong chân Zinédine Zidane. Đó là vì kỹ thuật rê dắt và che bóng điệu nghệ của anh. Và cũng chẳng ai biết tại sao anh lại đổ mồ hôi nhiều đến như thế, chắc tại vì cơ thể anh có điều gì đặc biệt.




[youtube]NgtyN8DsgME[/youtube]

Zidane và Vieri làm chao đảo Ajax

Hai tuần sau trận lượt đi là lượt về ngày 23 tháng 4 năm 1997. Lúc này Ajax mới biết Paris Saint-Germain và AC Milan đã phải chịu đựng như thế nào: bị dồn ép mà không thể chống cự được. Dù Del Piero mới trở lại sau chấn thương ngồi dự bị cùng Nicola Amoruso, Juventus vẫn còn đó số 21 Zinédine Zidane. Anh khiến cho cả những khán đài cũng phải ngả nghiêng vì những pha ngoặt bóng, những cú xoay người của mình. Michele Lombardo và Christian Vieri cùng với Nicola Amoruso (vào sân trong hiệp 2) thỏa sức nhận những đường chuyền ngon lành từ chân Zinédine Zidane, phối hợp và ghi bàn. Cả Zinédine Zidane cũng tự ghi riêng cho mình một quả, á quân Ajax Amsterdam bị hạ 4-1 tại Delle Alpi. Tổng tỉ số sau hai trận đi về là 6-2, Louis Van Gaal lại thua.
Chiến thắng này của Juventus khiến châu Âu phải ngả mũ. Đội trưởng Ajax, Frank De Boer nói rằng anh không còn nhớ lần cuối cùng Ajax của anh bị đánh bại đến 4 bàn là khi nào. Đó là món nợ rất lớn mà Juventus để dành cho Ajax và Louis Van Gaal, là lời hăm dọa mà Juventus gửi đến đối thủ sắp tới. Ở châu Âu, Juventus như con tàu sầm sập lao đi, sẵn sàng cán vụn bất cứ thứ gì. Không ai nghi ngờ rằng Juventus sẽ bảo vệ được chiếc cúp Coppa dei Campioni này. Nhiều người nghĩ rằng ngày Zinédine Zidane đoạt quả bóng vàng sẽ đến nhanh thôi cho dù lúc đó ở Catalunya Tây Ban Nha, một ngôi sao khác cũng đang làm thế giới bóng đá râm ran có cái tên ngắn gọn là Ronaldo.

Sau khi đánh bại Ajax, Juventus có thời gian thảnh thơi để giải quyết nốt vấn đề dai dẳng ở Serie A mang tên AC Parma – đối thủ bám đuổi không mệt mỏi trong suốt cả mùa giải. Chiều 18 tháng 5 năm 1997, đội quân đen-trắng tiếp đối thủ trực tiếp này ở Delle Alpi tại vòng 32 khi khoảng cách giữa 2 đội là 6 điểm. Sau đó một tuần họ còn phải đến Bergamo để gặp Atalanta của Fillippo Inzaghi. Chưa bao giờ AC Parma gần scudetto đến thế. Trận đấu này là cơ hội cuối cùng cho những người xứ Emilia Romagna.

 Sức ép nặng nề của trận đấu khiến cho Zinédine Zidane một lần nữa làm khó đồng đội. Lượt đi anh đã bị thẻ đỏ và Juventus thua Parma 0-1. Bây giờ anh đá phản lưới nhà tạo điều kiện cho AC Parma vượt lên từ giữa hiệp 1. Từ hôm ấy có thể bạn sẽ lờ mờ nhận ra hình như Zinédine Zidane khó kiểm soát được sự bình tĩnh của mình trong những trận đấu căng thẳng, trong những lúc băn khoăn giữa ngã rẽ cuộc đời hay khi bị khiêu khích bằng những trò bẩn thỉu. Ngay trận đấu thứ 5 cho Juventus ở Perugia, anh đã bị hai thẻ vàng. Sau này anh còn có nhiều lần khiến cho những người Juventus nhộn nhạo cảm xúc vì những lần bị thẻ đỏ như thế, cả trong màu áo Juventus lẫn đội Pháp, cả ở Italia hay ra ngoài châu Âu. Đấy chắc là một phần cá tính của Zinédine Zidane. Đôi chân tài hoa đôi khi trở nên thô lỗ không đúng lúc.
 
Cũng may là sau khi Zinédine Zidane đá phản lưới nhà thì Juventus vẫn giữ được sức ép để rồi Christian Vieri bị kéo ngã trong vòng cấm địa và trọng tài đầu trọc Pierluigi Collina chỉ tay vào chấm phạt đền. Nicola Amoruso đánh bại Gianluigi Buffon, 1-1 và hi vọng sụp đổ dưới chân những anh chàng như Dino Baggio, Lilian Thuram, Fabio Cannavaro. Họ đã không chớp được cơ hội cuối cùng để bắt lấy Juventus. Khoảng cách giữa Juventus và Parma vẫn là 6 điểm, Serie A chỉ còn 2 trận đấu nữa, tức là một tuần sau đó, Juventus chỉ cần hòa trên sân Atalanta là giành scudetto lần thứ 24. Không khí sục sôi và sảng khoái lại tràn ngập thành phố Torino.



Da un secolo di calcio dominiamo questo pianeta

Sục sôi bởi vì cũng trong thời gian này, cùng với chiến thắng tại Serie A và Coppa dei Campioni, rất nhiều các hoạt động kỷ niệm 100 năm ngày thành lập đội bóng được tổ chức với tên gọi chung là Juvecentus (nghĩa là ‘100 năm Juventus’ – cento anni di Juventus) trong tuần từ 22 đến 25 tháng 5 năm 1997. Trên tổ hợp trường đua thử Lingotto của Fiat sắp đặt một loạt những phòng trưng bày hình ảnh, cúp và tài liệu lịch sử Juventus. Lịch thi đấu giao hữu giữa Juventus và đội bóng Anh Newcastle (chứ không phải Notts County) được sắp đặt vào tháng 8, một hội cổ động viên lên đến 10 triệu thành viên được lập ra, Trên khán đài Delle Alpi, những tifosi căng biểu ngữ ‘bóng đá từ một trăm năm nay, chúng ta thống trị hành tinh’ (Da un secolo di calcio dominiamo questo pianeta).

Không có niềm tự hào nào lớn hơn như thế. Ngày 23 tháng 5 năm 1997, đúng như dự tính, Juventus kiếm được trận hòa Atalanta tại Bergamo 1-1 ở vòng 33 Serie A. Trong ngày Christian Vieri trở về Bergamo và đối đầu với những người đồng đội cũ, những quan tâm dồn về phía anh. Nhưng khi những người Bergamo còn chưa quên hẳn anh thì họ cũng đã kịp giới thiệu cho Juventus một ngôi sao trẻ mới không kém gì anh, tên là Fillippo Inzaghi. Được rồi, cứ đá xong trận này đã, Juventus và Luciano Moggi sẽ chụp nốt anh chàng này về Torino.

Chính Filippo Inzaghi đã rất gọn gẽ hạ Angelo Peruzzi mởi tỉ số ngay phút thứ 19 lúc mà Christian Vieri còn chưa nóng người. Đầu hiệp hai, Mark Iuliano hôm ấy được đá chính, đã gỡ hòa bằng một quả đánh đầu và Juventus thở phào nhẹ nhõm. Thế là vừa đủ để giành scudetto lần thứ 24 trước một vòng đấu. Đó là scudetto thứ 2 sau 3 mùa bóng của Marcello Lippi bất chấp một điều phi lí rằng Juventus của ông giành được scudetto lần này với số điểm khiêm tốn nhất trong những nhà vô địch: 65 điểm sau 34 trận. Bởi vì đội đã hòa đến 14 trận, chưa có một nhà vô địch nào hòa nhiều đến thế. Nhưng dẫu sao, điều ấy cũng không phi lí bằng việc ĐKVĐ AC Milan của Roberto Baggio và Arrigo Sacchi cuối cùng tụt xuống tận thứ 11, AS Roma thứ 12 và đế chế suy tàn SS Napoli thứ 13. Còn nữa, vì luôn phiên sử dụng 4 tiền đạo khác nhau nên không có bất kỳ cầu thủ nào của đội vô địch Juventus ghi được quá 8 bàn thắng trong khi vua phá khung thành trẻ tuổi Filippo Inzaghi có tận 24 quả. Mà Atalanta của anh chỉ xếp thứ 10, như thế cũng tốt. Không sao, Fillippo rồi sẽ giành được nhiều chiếc cúp sau này.

[youtube]c-NL2fDTSGw[/youtube]

Ăn mừng scudetto lần thứ 24 ở thành phố Bergamo

Thở phào vì đoạt scudetto trước một vòng đấu. Những người Juventus vui cười trong những ngày Juvecentus. Chỉ có Marcello Lippi có vẻ không vui mừng lắm. Nửa cuối mùa Alessandro Del Piero bị chấn thương vừa mới trở lại, khó mà trông chờ được nhiều. Nicola Amoruso không thể là người đóng thế xuất sắc mãi được. Phong độ của Alen Bokšić trong suốt cả mùa giải không phải là cao lắm. Juventus hòa quá nhiều và trông mệt mỏi ở những vòng cuối Serie A. Những gì hay nhất của Juventus trong năm này có lẽ đã đến từ trước lúc Alessandro Del Piero bị chấn thương hoặc lần cuối cùng thăng hoa là chiến thắng Ajax Amsterdam 4-1. Juventus làm được gì nếu chỉ còn lại Zinédine Zidane và anh không sung sức? Dường như chỉ có một mình Marcello Lippi hiểu và lo những điều ấy trước trận chung kết Coppa dei Campioni năm ngày sau khi đoạt scudetto ở Bergamo.

Ngày 28 tháng 5 năm 1997, những người Juventini mang sang sang thành phố Monaco xứ Baviera của nước Đức những niềm vui ai cũng thấy và nỗi lo chỉ mình Marcello Lippi biết ấy. Nơi đó có sân vận động Olympiastadion chờ đón trận chung kết Coppa dei Campioni lần thứ 5 cho họ. Đối thủ là một cái tên không hề xa lạ, Borussia Dortmund và huấn luyện viên Ottmar Hitzfeld.
Đây là lần thứ 7 mà Ottmar Hitzfeld gặp Juventus, kể từ ngày ông trở thành huấn luyện viên đội bóng áo vàng-đen của thành phố Dortmund. Những trận đấu đi từ chung kết Coppa Uefa (1993, 1995) sang chung kết Coppa dei Campioni. Và dẫu cho Ottmar Hitzfield đã thua đến 4 trong 6 trận trước đó, chỉ hòa được 1 và thắng 1 (thắng khi Juventus đã không còn động lực thi đấu ở vòng bảng Coppa dei Campioni năm trước) thì người ta vẫn phải thầm cảm phục rằng Ottmar Hitzfield và đội bóng của ông ngày càng trở nên kinh nghiệm hơn, nguy hiểm hơn. Nếu trên đường đi đến trận cuối cùng, Juventus đã vượt qua Manchester United hai lần, đánh bại á quân Ajax Amsterdam thì Borussia Dortmund cũng loại nhà vô địch Pháp Aj Auxerre và cũng vượt qua Manchester United hai lần.

Mối quan hệ giữa Borussia Dortmund và Juventus suốt những năm qua đưa vào tay Ottmar Hitzfield những ngôi sao thực thụ đã trải qua những kinh nghiệm và từng nếm quả ngọt trái đắng ở miền bắc Italia. Jürgen Kohler, Stefan Reuter, Paulo Sousa, Andreas Möller, Júlio César đã từng là cầu thủ Juventus, nay bốn trong số họ trừ Júlio César có mặt trong đội hình xuất phát cùng màu áo vàng-đen. Đối mặt với Juventus ở thành phố Monaco hôm ấy đội bóng Đức còn đặt niềm tin vào những người không hề xa lạ như là Stefan Klos, Matthias Sammer, Paul Lambert và Karl Heinz Riedle.

Cuộc đối đầu Juventus – Borussia Dortmund lần này được nâng lên tầm Italia – Cộng hòa liên bang Đức bởi vì ở trận chung kết cúp C3 Coppa Uefa trước đó một tuần cũng là một cuộc đối đầu Italia – Cộng hòa liên bang Đức: Inter Milan của Gianluca Pagliuca, Giuseppe Bergomi, Javier Zanetti, Paul Ince, Youri Djorkaeff, Maurizio Ganz, Iván Zamorano và huấn luyện viên Roy Hodgson gặp Schalke 04 của huấn luyện viên Huub Stevens cùng với Olaf Thon, Andreas Müller và Marc Wilmots. Schalke 04 và Borussia Dortmund là hai đội bóng cùng ở vùng Ruhr với trận derby nổi tiếng. Inter Milan và Juventus là hai đội bóng miền bắc Italia mà trận đấu giữa họ được gọi là derby d’italia cũng nổi tiếng không kém. Trong những năm tháng tươi đẹp nhất của bóng đá Italia này, Inter Milan và Juventus có danh tiếng được đánh giá cao hơn hẳn Schalke 04 và Borussia Dortmund. Schalke 04 chưa từng giành được cúp châu Âu trong khi Borussia Dortmund mới có được một cúp C2 năm 1966. Nhưng khi vào trận, những người Đức cho thấy danh tiếng quá khứ chẳng có ý nghĩa gì hết. Đội tuyển Cộng hòa liên bang Đức đã đoạt chức vô địch châu Âu 1996 và Schalke 04 cùng Borussia Dortmund đã sẵn sàng nối dài những ngày tươi đẹp của người Đức.   

Schalke 04 đã làm được. Ngày 21 tháng 5 năm 1997, trước 81 nghìn khán giả trên sân nhà Giuseppe Meazza, Inter Milan chỉ thắng được Schalke 1–0 khi đã thua 0-1 trên đất Cộng hòa liên bang Đức để rồi gục ngã trên chấm 11m vì không thể chịu nổi sức ép tâm lý. Schalke 04 đoạt cúp C3 Coppa Uefa, lần đầu tiên đoạt cúp châu Âu. Hiệp một cuộc đối đầu giữa Cộng hòa liên bang Đức với Italia đã xong. Borussia Dortmund nhìn thấy và chắc hẳn đã có thêm động lực để tiếp đón Juventus. Không phải đá hai trận đi – về như cúp C3, chung kết Coppa dei Campioni chỉ có duy nhất một trận và Borussia Dortmund có lợi thế lớn vì nó được tổ chức trên sân Olympiastadion của Bayern Monaco, chẳng khác nào sân nhà của họ.

Đối thủ của Ottmar Hitzfield, Marcello Lippi chỉ còn lại những niềm tin và của riêng mình đằng sau những lo lắng. Đội bóng của ông đang đứng trên đỉnh cao của bóng đá châu Âu. Ông vẫn có những cầu thủ tuyệt vời bất chấp Roberto Bettega và Luciano Moggi luôn bán đi những anh chàng giỏi nhất. Juventus vẫn còn ở trong quỹ đạo chiến thắng dù Antonio Conte có vắng mặt cả mùa; dù Del Piero có chấn thương vài ba tháng; dù đội bóng có ra sân với chiến thuật gì, 3 hậu vệ hay 4 hậu vệ, 2 tiền đạo hay 3 tiền đạo; dù Parma có làm họ vất vả mệt mỏi ở Serie A. Ông tin như tin vào bộ đôi tiền đạo Christian Vieri – Alen Bokšić, hai người đã chơi trong trận bán kết hạ Ajax 4-1. Ông tin vào bộ tứ tiền vệ Didier Deschamps – Vladimir Jugović – Angelo Di Livio – Zinédine Zidane. Ông tin vào diễn viên đóng thế Nicola Amoruso. Còn lại, ông chỉ không dám tin vào Alessandro Del Piero. Anh vừa mới trở lại sau 3 tháng, mới được làm nóng 15 phút trước Parma và 65 phút với Atalanta. Làm sao có thể đặt niềm tin vào anh trong trận đấu quyết định cả mùa giải như thế? Marcello Lippi quyết định cất Del Piero trên ghế dự bị. Juventus cũng không còn Roberto Baggio nữa. Người đã làm Borussia Dortmund bao lần khổ sở giờ đã không còn liên quan gì đến Juventus. Đáng ra Robero Baggio phải có mặt trong trận đấu này để Ottmar Hitzfield và người của ông thanh toán món cho xong những món nợ năm nào. Nhưng anh không còn ở đó.

Khi tiếng còi mở màn của trọng tài người Hungari Sándor Puhl cất lên những mối lo mơ hồ của Marcello Lippi đã hiện hình còn niềm tin của ông dần biến mất. Juventus kiểm soát trận đấu trong 25 phút đầu tiên. Ngay phút thứ 5, người có phong độ tốt nhất của Juventus thời gian đó đã sút tung lưới Dortmund sau khi chạy lách qua hai trung vệ đối thủ. Nhưng Sándor Puhl đã không công nhận. Borussia Dortmund có nhưng tay từng trải với Juventus như đã nói hay là một nhóm khác đã từng thất bại bao nhiêu lần dưới tay Juventus. Hôm nay họ đã có kinh nghiệm và cả khát khao vượt qua để chiến thắng. Chính Jürgen Kohler, Stefan Reuter, Paulo Sousa, Andreas Möller là những tay chơi hay nhất và rắn nhất bên phía Borussia Dortmund. Không nghi ngờ gì nữa, họ rất quyết thắng bằng lối pressing không e dè nể nang lấy một chút.

Sau hơn 25 phút chịu đựng là lúc để Borussia Dortmund mang đến bất ngờ cho Juventus. Chỉ cần 5 phút và hai tình huống phạt góc bóng bổng để họ làm xáo trộn hàng phòng thủ Juventus. Karl Heinz Riedle ghi liền hai bàn, một bằng chân, một bằng đầu làm bùng nổ khán đài đầy ắp hai màu xanh đen.





Karl Heinz Riedle đánh đổ Juve chỉ trong 5 phút


Xem lại chung kết tại đây: Hiệp 1, Hiệp 2

Juventus đã bị thủng lưới sau những tình huống phạt góc. Mọi thứ thay đổi quá nhanh. Marcello Lippi và những tifosi còn đang thất thần, Alessandro vẫn ngồi trên ghế dự bị. Như một trò đùa bị sắp đặt từ trước, nửa cuối hiệp một Juventus vùng lên nhưng những pha tấn công đáp trả của Juventus, những cú sút của Zinédine Zidane và đồng đội đã dội vào cột dọc rồi bật trở lại. Christian Vieri lại sút tung lưới Stefan Klos và trọng tài Sándor Puhl lại phủi tay từ chối. Mọi cơ hội cứ thế trôi qua trước mặt những người thành phố Torino, để đến lúc Marcello Lippi phải hi vọng vào điều mà ông đã không tin: Đưa Del Piero vào sân khi hiệp 2 bắt đầu.

Trong ngày mà Zinédine Zidane bị Paul Lambert khoá chặt thì Del Piero xuát hiện đã làm hàng công Juventus thêm sống động lên. Nhưng những người thành phố Dortmund đã có quá nhiều kinh nghiệm với Juventus, có đầy trong mình cảm giác đói khát ở châu Âu. Họ không dễ dàng bị quật ngã một lần nữa. Trong những phút Juventus vùng lên chơi hay nhất ở đầu hiệp cuối hiệp một đầu hiệp hai thì may mắn lại không đứng về phía họ. Alen Bokšić lại sút trúng xà ngang, lại bị Stefan Klos đẩy mất.

Tấn công mãi mới có chút kết quả. Del Piero đã cố cứu lấy đội bóng bằng một quả đánh gót đẹp mắt gỡ lại 1-2 sau một pha chuyền vào rất cố gắng của Alen Boksic sau khi vượt qua Paul Lambert. Đó là bàn thắng đầu tiên của anh sau 3 tháng, thắp lên niềm hi vọng cho cả đội. Tuy nhiên chỉ 7 phút sau tiền đạo còn trẻ hơn Del Piero 2 tuổi là Lars Ricken vừa vào sân thay người mới 15 giây đã sút bóng qua đầu thủ môn Angelo Peruzzi ghi thêm một bàn cho Borussia Dortmund. Đó là pha chạm bóng đầu tiên của Lars Ricken. Khi mà các cầu thủ Juventus còn đang say máu hòng gỡ hòa thì Borussia Dortmund đã phản công quá gọn gàng. Lars Ricken đặt dấu chấm hết cho Juventus. Chấm hết cho một trận đấu mà họ chỉ sút về phía khung thành của Angelo Peruzzi ba lần và có ba bàn thắng. Trong khi đó Juventus đã sút trung khung gỗ hai lần, hai lần đưa bóng nằm gọn trong lưới mà trọng tài Sándor Puhl phủi tay.



Lars Ricken đặt dấu chấm hết cho Juventus





Niềm vui Borrussia và nỗi buồn Juventus

Người đóng thế Nicola Amoruso vào sân khi kết cục đã an bài. Borussia Dortmund chiến thắng, Ottmar Hitzfield chiến thắng và cả cả những người như Jürgen Kohler, Stefan Reuter, Paulo Sousa, Andreas Möller chiến thắng. Họ là những người chơi hay nhất trận đấu. Cả Paul Lambert nữa. Anh đã làm Zinédine Zidane trong một ngay không sung sức phải im lặng. Zinédine Zidane mất coppa dei campioni vào tay những người Dortmund và sẽ mất luôn quả bóng vàng vào tay Ronaldo cuối năm ấy.

Hiệp hai cuộc đối đầu giữa công hòa liên bang đức với Italia đã xong, họ lại thắng. Cuối cùng thì Borussia Dortmund và huấn luyện viên của họ đã trả xong rất nhiều món nợ đối với Juventus chỉ bằng một trận đấu. Với đương kim vô địch Juventus, thất bại không ai ngờ tới này chẳng khác nào một cơn mưa lạnh đổ xuống thành phố đang rộn ràng hạnh phúc trong những ngày kỷ niệm. Đêm Monaco hôm ấy là trận chung kết cúp châu Âu lần thứ 12, và đã là trận thua thứ 6...

« Last Edit: April 22, 2014, 02:43 PM by Pavelvnr »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Nguyen Hai Long

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,532
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #152 on: April 26, 2014, 08:09 AM »
Phew....Vẫn còn 2 trận thua nữa

Offline Nguyen Hai Long

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,532
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #153 on: May 02, 2014, 04:19 AM »
Post tiếp đi anh ơi, đọc cho đỡ buồn, nhìn cái Juve bây h mà ngán ngẩm

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #154 on: May 02, 2014, 11:08 AM »
Post tiếp đi anh ơi, đọc cho đỡ buồn, nhìn cái Juve bây h mà ngán ngẩm

Tạm dừng em ơi, đi làm việc khác thôi không đả động gì đến bóng đá nữa.
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #155 on: May 22, 2014, 12:12 PM »
Chưa đặt được tên


Làm người yêu mến Juventus, bạn sẽ quen với cảm giác của người thua cuộc trong trận đấu cuối cùng ở ba cúp châu Âu. Cái cảm giác ấy sẽ không đến từ trước khi trận đấu diễn ra mà chỉ bắt đầu khi trọng tài thổi tiếng coi bắt đầu. Bởi vì không ai nghĩ đến điều ấy. Nếu bạn có mặt trên khán đài hay trước màn hình tivi, bạn sẽ không tin vào mắt mình. Nếu bạn nghe tường thuật qua radio, bạn sẽ không tin vào tai mình hoặc là giọng nói của bình luận viên. Nhưng điều đó là sự thật mà bạn không thể nào cố tình quên đi được. Năm năm sau lần đầu tiên góp mặt tại cúp châu Âu (1958/59), Juventus đã có mặt trong một trận chung kết. Nhưng phải mất đến bốn trận chung kết, họ mới có được chiếc cúp đầu tiên (1976/77). Và cho đến bây giờ, cho dù đã là đội bóng đầu tiên giành đủ ba cúp châu Âu thì qua 12 trận chung kết Juventus mới chỉ chiến thắng có 6 lần. Để rồi bạn sẽ không còn cảm thấy bất ngờ nữa. Bạn sẽ tin vào những gì tai mình nghe thấy, tin vào những gì mắt mình nhìn thấy.

Những ngôi sao được giá lại bị bán đi vào mùa hè năm 1997. Chiến lược của Juventus rõ ràng như từng cọng cỏ dưới ánh đèn cao áp trên sân vận động Delle Alpi: Đội bóng sẽ mua về những tài năng thực sự trưởng thành, biến họ thành ngôi sao và có thể bán đi chứ không chọn cách tăng lương và giữ ở lại. Điều này có lợi cho cả Juventus và những cầu thủ. Nên bộ đôi tiền đạo Christian Vieri - Alen Bokšić và Vladimir Jugović ra đi theo cách này. Chỉ ở Torino đúng một năm, Christian Vieri được Atletico Madrid mua với giá phá vỡ kỷ lục của mình. Alen Bokšić quay trở về SS Lazio cùng với ngôi sao Vladimir Jugović để hội ngộ với huấn luyện viên Sven-Göran Eriksson. Lúc đó SS Lazio đang vươn lên mạnh mẽ bằng tiền của đổ ra như rác của ông chủ Sergio Cragnotti như chúng tôi đã kể từ thời huấn luyện viên Zdeněk Zeman.
 
Bán đi những ngôi sao đã trưởng thành cũng là cách để Juventus trẻ hóa một cách tự nhiên. Sau khi ngựa giống Christian Vieri ra đi, Juventus đã thu về một khoản gấp hơn 5 lần số tiền đã bỏ ra để mua được anh hồi mùa hè năm tước. Số tiền ấy đủ thừa để họ mua về một anh chàng tài năng có cái tính đa tình khác, nghe chừng còn tài hơn cả ngựa giống. Anh ta đến từ Atalanta cũng giống Sergio Porrini, Alessio Tacchinardi, Paolo Montero, Christian Vieri. Như để diễn tả một câu chuyện rằng cứ mỗi năm Atalanta lại giới thiệu cho Serie A một vài ngôi sao sáng và Juventus cùng mối quan hệ tốt đẹp của mình với đội bóng thành Bergamo này lại cuỗm đi mất (sau khi để lại một túi những đồng lira chật ních). Anh có tên là Filippo  Inzaghi cũng vừa 24 tuổi như Christian Vieri, vừa trở thành vua phá lưới Serie A và đã đi qua 7 đội bóng chỉ sau 7 năm đi đá bóng kiếm sống.


Filippo Inzaghi khi còn ở Atalanta

Juventus phải bỏ ra đến 23 tỉ lire (khoảng 12 triệu euro ngày nay) để có được Fillippo. Thay thế cho Vladimir Jugović là chàng lùn 24 tuổi Fabio Pecchia đổi lại từ SS Napoli. Trên hàng tiền đạo, ngoài Filippo Inzaghi, đội nhà chiêu nạp bộ đôi Uruguay một lớn một trẻ Daniel Fonseca (28 tuổi từ As Roma) và Marcelo Zalayeta (mới 19 tuổi từ Peñarol). Daniel Ponseca sẽ làm dự bị số cùng với Nicola Amoruso còn anh chàng hiền lành Marcelo Zalayeta là dự bị của dự bị, vài năm sau mới gây ra những chuyện động trời. Vòng quay trẻ hóa của Juventus còn chia tay một cựu cầu thủ Atalanta khác là Sergio Porrini. Sau 5 năm ở Torino, anh đi theo trào lưu rời lục địa già, vượt qua eo biển La Manica đến Scozia với Glasgow Rangers. Vị trí của anh được thay bằng chàng cục mịch đa năng chẳng kém gì Gianluca Pessotto. Đúng phong cách mà Marcello Lippi mong muốn, đấy là hậu vệ có thể đá cả hai cánh Alessandro Birindelli 23 tuổi từ Empoli.

Cái cách tiêu tiền khôn khéo của Juventus gần như đi ngược với Serie A khi mà Inter Milan đang tiêu pha ngày một điên cuồng hơn dưới bàn tay của ông chủ tịch con Massimo Moratti. Để quyết tìm kiếm scudetto vốn đã đói khát gần 10 năm rồi, Massimo Moratti bỏ ra 48 tỉ lire cao nhất thế giới từ xưa đến nay và bốc về người được gọi là ngoài hành tinh Il Fenomeno Ronaldo từ Barcelona xứ Catalunya. AC Milan chiêu nạp Patrick Kluivert, Ibrahim Ba, Leonardo Araújo; kéo Fabio Capello trở về từ Madrid còn SS Lazio chi một núi tiền khác cho những cầu thủ mới và đặt vào tay huấn luyện viên Sven-Göran Eriksson. Zdeněk Zeman lúc này đã bị SS Lazio cho thôi việc và tìm đường sang ngay AS Roma với Cafu, Vincent Candela, Damiano Tommasi, Luigi Di Biaggio và Abel Balbo. Tất cả hứa hẹn sẽ không để cho Juventus yên ổn lấy một phút.
 
Marcello Lippi tạm hài lòng với những gì mình có. Ngoài Filippo Inzaghi rõ ràng là một tài năng hiếm có và Alessandro Birindelli nhiều tiềm năng thì những người mới chỉ đóng vai trò dự bị. Đặc biệt sự xuất hiện của Alessandro Birindelli, hậu vệ có thể chơi ở cả hai cánh, làm cho Juventus càng trở nên linh động ở hàng thủ và tiền vệ. Đó là cách mà Marcello Lippi đã tạo dựng cho hàng thủ Juventus: Tập hợp của những cầu thủ đa năng, có thể chơi nhiều vị trí như Alessandro Birindelli, Gianluca Pessotto, Moreno Torricelli, Manuel Dimas, Angelo Di Livio bên cạnh những tay trung vệ thép Mark Iuliano, Paolo Montero và Ciro Ferrara. Nó cho phép ông áp dụng những chiến thuật linh hoạt từ 4-4-2 sang 3-4-1-2, 4-3-3 hoặc 4-3-1-2 tùy thuộc vào tình hình đội bóng và đối thủ là ai. Dẫu vậy, dù hàng tiền vệ đã có sự trở lại của Antonio Conte và trưởng thành lên của Alessio Tacchinardi thì mất Vladimir Jugović là một thiệt hại không nhỏ, suýt khiến Juventus trả giá. Mà thật ra, họ sẽ phải trả giá…

Serie A mùa giải 1997/98 mang lại nhiều cảm xúc trái chiều. Những người yêu mến đội bóng không có nhiều thời gian để mà nuối tiếc những người hùng của mình như Christian Vieri, Vladimir Jugović hay Alen Bokšić. Một mùa bóng mới lại đến. Một mùa bóng ngột ngạt bắt đầu. Zinédine Zidane đã thấy đối thủ ghê gớm của mình là Ronaldo. Tay đầu trọc này có thể chạy liền 70m vừa chạy vừa lừa bóng qua 5 đối thủ trước mặt, bỏ lại vài gã chạy theo sau, vượt qua nốt cả thủ môn để ghi bàn. Gã vừa giúp đội Brasile chiến thắng chủ nhà Bolivia ở chung kết Coppa América ngay cả khi phải đá trên cái sân bóng ở La Paz cao đến hơn 3 nghìn 6 trăm mét so với mực nước biển, lạnh lẽo và uể oải vì không khí loãng. Báo Italia và đám tifosi Inter Milan gọi gã kiểu như là người ngoài hành tinh Il Fenomeno. Massimo Moratti đã tỏ khát khao scudetto đến tột cùng trong cuộc đời mình nên mới bỏ ra kỷ lục thế giới 48 tỉ lire. Ông ta quyết mua Ronaldo như mua scudetto bằng tiền, dù một ngày kia có thể khuynh gia bại sản, tiền tài đội nón ra đi, dù một ngày kia có phá nát cơ đồ cha mình để lại.
 
Ở Juventus, Zinédine Zidane đứng sau cặp tiền đạo Filippo Inzaghi – Del Piero để tạo thành một trong những tam giác tấn công đẹp mắt và nguy hiểm nhất trong lịch sử Calcio Serie A. Anh chàng cởi mở Filippo Inzaghi nhanh chóng hòa nhịp vào hệ thống thi đấu của Juventus và những đồng đội xung quanh anh, bằng rất nhiều bàn thắng phía trên một hàng phòng thủ cơ động và rất cứng rắn, rất nhiều mánh khóe xảo quyệt.
 
Sự xuất hiện của đối tác ăn ý bằng tuổi Filippo Inzaghi cũng làm cho Del Piero có mùa giải bùng nổ nhất trong sự nghiệp của mình. Để đáp lại đám cổ động viên Inter Milan và Massimo Moratti, bọn Juventini gọi Alessandro Del Piero là Il Fenomero vero, nghĩa là Del Piero mới là người ngoài hành tinh đích thực. Ngay từ trận mở màn Serie A 1997/98 ngày 31 tháng 8 năm 1997, Filippo Inzaghi đã ghi bàn ra mắt. Liên tiếp sau đó là những chiến thắng rất đậm với tỉ số từ 4-0 đến 5-0 mà những người góp công chính là bộ ba Zinédine Zidane – Del Piero – Filippo Inzaghi cả ở Serie A lẫn Champions League. Nạn nhân đầu tiên bị hạ sấp mặt bởi một tỉ số đậm đà này là Feyenoord Rotterdam ngay tại trận đầu tiên của vòng bảng Champions League 1997/98. Cả mùa này Juventus còn thắng 7 trận nữa từ 4 bàn trở lên, với nhiều đối thủ khác nhau.

Tất nhiên, đường ray mà con tàu Juventus lao đi không phải lúc nào cũng ngon trớn. Nó có cũng có những khúc cua nguy hiểm, những đoạn gập ghềnh và cả những khối đá cản đường, những cỗ máy khác bám đuổi khó chịu. Hàng tiền vệ Juventus được coi là trẻ trung trung và tài năng bậc nhất châu Âu nhưng dường như có một lúc nào đó nó thiếu ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt. Dù đã thay đổi rất nhiều nhưng có một trục trặc mà Marcello Lippi không thể giải quyết được, đó là những trận hòa trên sân khách. Trong số 17 trận đá trên sân khách ở Serie A thì họ đã chịu hòa đến 9 trận (4 ở lượt đi và 5 ở lượt về). Cả sân nhà lẫn sân khách tổng cộng hòa 11 trận. Họ cũng có đôi trận thua rất nguy hiểm.
 
Ví dụ như trong câu chuyện tiếp theo với Manchester United và Alex Ferguson. Lần thứ 2 liên tiếp Juventus nằm chung bảng đấu với đội bóng thành phố Manchester United ở Coppa dei Campioni. Ngày 1 tháng 10 năm 1997, trận lượt đi trên sân vận động Old Trafford, đội quân của Marcello Lippi khởi đầu như một cơn lốc khi mà trọng tài Nieto López vừa thổi còi thì Del Piero đã ghi bàn thắng nhanh nhất trong lịch sử Champions League ở thời điểm đó, ngay ở giây thứ 21. Nhưng những cầu thủ Manchester United cũng đã trưởng thành lên nhiều so với lần gặp gỡ trước đây và chiếc thẻ đỏ của Didier Deschamps ở gần giữa hiệp 2 đã làm xáo trộn đội hình Juventus. Ryan Giggs với những bước chạy khó đoán của mình bên cánh trái đã giúp đội bóng thành phố Manchester thắng lại 3-1 trước khi Zinediné Zidane rút ngắn xuống còn 3-2 bằng một cú sút phạt rất xoáy ở phút bù giờ. Đó là trận thắng đầu tiên của Alex Ferguson trong câu chuyện dài với Marcello Lippi. Nó suýt nữa đã sớm phá hủy giấc mơ của đội về nhì năm trước. Lượt về Juventus thắng lại 1-0 và hoàn thành vòng đấu bảng với vị trí thứ 2 với 12 điểm. Vì đứng nhì bảng nên Juventus phải vào nhóm xét vớt để vào vòng knockout.

Số là năm đó Coppa dei Campioni chỉ được tăng lên 24 đội đá vòng đấu bảng chứ không phải 16 như trước vì Uefa ra luật mới cho đội về nhì ở giải vô địch quốc gia cũng được dự. Italia có Juventus vad AC Parma. Hai mươi bốn đội, chia làm 6 bảng đấu gần giống như cúp Thế giới năm 1994. Nhưng thay vì chọn 16 đội để vào vòng 2 như cúp Thế giới thì Uefa vẫn chỉ chọn 8 đội vào luôn vòng tứ kết. Khó khăn hơn cúp Thế giới rất nhiều. Chỉ có 6 đội đầu bảng và 2 đội nhì xuất sắc nhất được đi tiếp. Với 12 điểm, Juventus là đội nhì xuất sắc thứ 2 sau Bayer Leverkusen 13 điểm nên được đi tiếp. Sáu đội nhì bảng khác bị loại. Đen đủi nhất là Paris Saint-Germain. Đội này có 12 điểm ở bảng E bằng với Bayern Monaco nhưng kém hiệu số bàn thắng-bàn thua nên bị xếp nhì bảng. Đến khi xét vớt thì bằng điểm với Juventus nhưng cũng kém hệ số nên cũng không đấu lại được Juventus. Parma ở vòng bảng bị xếp cùng với đội đang giữ cúp Borussia Dortmund, được 9 điểm nhưng xếp bét trong số các đội nhì bảng. Đó là những năm vòng bảng Coppa dei Campioni rất căng thẳng và nhiều khi người xem cũng bối rối không hiểu tính điểm thế nào cho phải.

Cái chất lửa bị thiếu hụt trong lòng đội bóng áo hai màu đen trắng được thổi vào trong mùa đông năm 1997. Hay đúng hơn đấy là một món quà gửi đến từ AC Milan. Trên con đường mờ mịt đi tìm hình bóng của một bộ ba Hà Lan bay mới, AC Milan liên tiếp mang về Michael Reiziger, Winston Bogarde, Edgar Davids và Patrick Kluivert. Tất cả đều là người Hà Lan da màu, có lẽ cùng là người gốc Suriname Nam Mỹ giống như Ruud Gullit và Frank Rijkaard. Nhưng họ không thể đưa AC Milan trở lại thời gian vàng son như Ruud Gullit và Frank Rijkaard đã làm. Đối với họ Milano chỉ có mùa đông buồn bã còn đối với Milano họ chỉ là những vụ đầu tư chết dẫm. Nhưng Roberto Bettega và Marcello Lippi không nghĩ như thế. Họ đã biết Edgar Davids như thế nào từ trận chung kết Coppa dei Campioni 1996 và đã giải thoát cho anh. Hay AC Milan đã trao cho Juventus một món quà với giá 5.3 triệu đồng bảng Anh. Xưa Louis van Gaal gọi anh là Chó săn Pitbull còn giờ đây Marcello Lippi ví anh như cái máy nổ. Bởi vì một khi đã chấm dứt những ngày buồn rầu ở Milano, Edgar Davids bùng nổ trở lại. Anh hừng hực như một cỗ máy và truyền vào hàng tiền vệ Juventus sức chiến đấu như tiếng nổ rộn rã, đấu cho đối thủ phải e dè, ngay từ trận đấu đầu tiên cho Juventus ngày 14 tháng 12 năm 1997. Kể từ đó các tifosi có thể thôi không còn nói về Christian Vieri và Vladimir Jugović nhiều nữa và bắt đầu tự hỏi tại sao AC Milan lại để Edgar Davids rơi vào tay Juventus. Chẳng lẽ họ đã mất hi vọng vào anh hay đang muốn làm cách gì đó để tăng lực cho Juventus khiến cho Inter Milan không thể nào với được scudetto dù có một Il Fenomeno Ronaldo hay mười Ronaldo cũng thế thôi!
 

Món quà của Milan là chó săn

Lúc bấy giờ, Alex Ferguson và những chú áo đỏ của ông vẫn chưa phải là đối thủ lớn nhất của Juventus. Mà phải là Luigi Simoni, Inter Milan và Ronaldo. Ronaldo đã mang sức khỏe, kỹ thuật và tốc độ điên đảo của mình khuấy động Serie A. Dưới tay của huấn luyện viên Luigi Simoni, Ronaldo đã ghi rất nhiều bàn thắng, đã kéo các đồng đội như Gianluca Pagliuca, Giuseppe Bergomi, Javier Zanetti, Diego Simeone, Youri Djorkaeff, Ivan Zamorano và Alvaro Recoba tiến lên. Không biết lần cuối cùng từ khi nào rồi Inter Milan mới bắt đầu mùa bóng gớm như vậy. Mười ba vòng đầu tiên của Serie A 1997/98, Inter Milan thắng 9 trận, hòa 3 trận, thua 1 trận. Trong khi đó Juventus chỉ thắng 8 và hòa 5 trận. Inter Milan - Juventus đuổi nhau quyết liệt kéo theo những cuộc tranh cãi kịch liệt nhắm vào Juvenus cho đến mãi về sau này và chắc sẽ chẳng bao giờ chấm dứt.

Ngay sau kỳ nghỉ Giáng sinh, vòng 14 Serie A ngày 4 tháng 1 năm 1998, Juventus lần đầu tiên đụng độ Inter Milan có Ronaldo trên sân Giuseppe Meazza. Lúc ấy Inter Milan dù vừa thua trận đầu tiên dưới tay Udinese của Oliver Bierhoff nhưng đã có 30 điểm và vẫn hơn Juventus 1 điểm. (Juve vừa thắng Empoli 5-2 bằng một hattrick của Del Piero).
 
Trên sân bóng Giuseppe Meazza, gần 90 nghìn tifosi phủ kín các khán đài được khuấy đảo bằng buổi lễ trao Quả bóng vàng châu Âu cho Ronaldo trước mắt Zinédine Zidane và hội Juventini, không gì khiêu khích hơn. Il Fenomeno đối mặt Il Fenomeno vero, Zinédine Zidane đối mặt Youri Djorkaeff, Diego Simeone đối mặt Edgar Davids và nhiều cặp khác. Trận đấu nhanh chóng được biến thành màn trình diễn của kỹ thuật cộng với sức mạnh thể lực, những pha bóng không ghê chân và thẻ vàng thẻ đỏ. Nhiều cơ hội đã trôi qua trước mắt các cầu thủ Juventus. Mỗi khi bóng được sút vào phía khung thành Inter Milan, nó bật trở ra khô khốc. Cho đến ngay phút thứ 2 của hiệp 2, Ronaldo như một võ sĩ tràn trề sức lực loại hai hai cầu thủ Juventus trước khi chuyền cho Youri Djorkaeff ghi bàn vào khung thành Angelo Peruzzi trong tiếng gào thét như điên của đám Nerazzurri trên khán đài.
 
[youtube]QwSRCDwrE9U[/youtube]

Inter Milan - Juventus lượt đi

Rồi Juventus bắt đầu tấn công như đỉnh điểm tức giận. Del Piero – người được kỳ vọng cũng sẽ sớm giành quả bóng vàng như Ronaldo – sút phạt không được, sút xa cũng không được; Edgar Davids chạy như một cái máy trước khi bị đốn hạ bởi những hậu vệ Inter Milan; ngay cả khi Filippo Inzaghi đưa được bóng và khung thành thủ môn Gianluca Pagliuca thì trọng tài Stefano Braschi vẫn lắc đầu từ chối và cho anh một cái thẻ vàng. Trận đấu gần như tan vỡ bởi những pha bóng triệt hạ lẫn nhau và kết thúc bằng cái thẻ đỏ của hậu vệ Inter Milan, Benoît Cauet. Inter Milan giành chiến thắng 1-0. Khoảng cách lại tăng lên 4 điểm. Chưa bao giờ Inter Milan ở gần scudetto đến thế. Bốn mươi tám tỉ lire có cái lý của nó, Massimo Moratti có giấc mơ của Massimo Moratti.

Có thể nói trận đấu này đã được đánh dấu mốc là thời điểm Inter Milan chặn đứng được cỗ máy sắt thép Juventus đang thống trị Serie A. Nhưng không, thua trận trên sân Giuseppe Meazza chỉ làm sôi sục thêm sức mạnh trong lòng đội bóng thành phố Torino ấy. Juventus thắng liên tiếp 5 trận đấu sau đó trong liền một tháng, trở lại ngôi đầu bảng Serie A và thảnh thơi chờ đợi Champions League trở lại cũng như những trận quyết đấu khác vào mùa xuân năm 1998. Ngược lại, Inter Milan hình như đã đến ngưỡng cao nhất hay là không khí trên ngôi đầu bảng nóng bỏng quá mà tinh thần yếu đuối của họ không thể trụ lại được. Có gì đó như là một cuộc nổi loạn trong lòng Inter Milan. Có gì đó như là một sự sụp đổ giấc mơ. Inter Milan không quen cái cảm giác của người dẫn đầu mà sẽ thấy hợp hơn khi là kẻ bám đuổi.

Trong 5 trận tiếp theo trong vòng một tháng, khi không phải gặp một đội lớn nào thì Inter Milan thua 2 hòa 1 trước AS Bari, AC Empoli và Bologna của Roberto Baggio, chỉ thắng được hai trận cùng 1-0 trước Piacenza và Brescia 1-0. Hai trận thua của Inter Milan trong loạt này đều trên sân Giuseppe Meazza. Người ngoài hành tinh cũng thành ra ngớ ngẩn giữa đám đồng đội xung quanh. Không thể tin nổi, từ chỗ kém 4 điểm, Juventus đã vượt lên hơn Inter Milan 3 điểm. Khoảng cách tưởng nhỏ nhoi mà sẽ không bao giờ san lấp được.

[youtube]YuCa1KhehV4[/youtube]

Inter Milan đã thua Bologna ngay ở Giuseppe Meazza

Trong loạt 5 trận thắng liên tiếp này Juventus cũng phải mất mát không nhỏ. Đó là buổi chiều cuối đông ngày 1 tháng 2 năm 1998, trên mặt sân Via del Mare phương nam của Lecce (lúc đó vừa được dẫn dắt bởi cựu cầu thủ Juventus, Cesare Prandelli). Trung vệ Ciro Ferrara ao cả thân mình và hai chân để ngăn cản một pha thoát lên của Alessandro Conticchio. Quả bóng được chặn lại còn chân Ciro Ferrara gẫy tan lúc chạm vào đầu gối Alessandro Conticchio. Anh theo cáng cứu thương nhuộm đầy nắng chiều đi ra ngoài sân, lên thẳng xe cứu thương về bệnh viện, tan vỡ những giấc mơ với Juventus và cả đội tuyển Italia khi cúp Thế giới ở nước Pháp sắp đến gần, khi sự nghiệp đang lúc thăng hoa nhất. Nhưng dù sao thì cũng như trận thua Manchester United ở vòng bảng Coppa dei Campioni, Ciro Ferrara vắng mặt hầu như không làm xáo trộn lắm hàng phòng ngự của Juventus, vì vẫn còn Mark Iuliano để chơi bên cạnh Paolo Montero, chỉ mất đi một chút ổn định. Đó như là nỗi buồn của riêng mình Ciro Ferrara.

Ngày 4 tháng 3 năm 1998, Coppa dei Campioni trở lại, vòng tứ kết, Juventus (nhì bảng B) đụng độ Dynamo Kyiv (nhất bảng C). Ấy là một đối thủ đáng để phải sợ, với những tài năng đang làm cả châu Âu phát sốt như Andrey Gusin, Aleksandr Khatskevich, Sergei Rebrov và đặt biệt Andriy Shevchenko. Mười hai năm sau thế hệ của Oleh Blochin và Oleksandr Zavarov, Dinamo Kyiv với huấn luyện viên huyền thoại Valery Lobanovsky mới lại có một đội bóng Ucraina trẻ trung và tài năng như thế. Tại vòng bảng chính những con người này đã gây nên một cơn bão khi đả bại FC Barcelona xứ Catalunya 3-0 trên sân nhà, 4-0 trên sân khách, ngoài ra cũng khiến nhà vô địch PSV Eindhoven phơi áo 1-3 ngay trên đất Hà Lan.

Tưởng như Dynamo Kyiv sẽ một lần nữa khiến cả châu Âu phát sốt khi cầm hòa Juventus 1-1 ngay trên sân Delle Alpi, thậm chí họ còn ghi bàn dẫn trước để mãi sau Filippo Inzaghi mới gỡ hòa. Họ lâng lâng hi vọng và trở về thành phố Kyiv, đón tiếp Juventus vào ngày 18 tháng 3 năm 1998, trận lượt về. Nhưng Juventus lúc này đang đứng ở một mặt bằng khác so với FC Barcelona hay PSV Eindhoven nên Dynamo Kiev chỉ chuốc lấy nỗi sầu. Chuốc lấy nỗi sầu vì dám đùa giỡn với Marcello Lippi và những cầu thủ của ông. Ngay tại thành phố Kyiv vẫn còn lạnh giá khi mùa xuân đến muộn, tiền vệ số 10 xuất sắc nhất thế giới Zinédine Zidane bùng cháy với những đường chuyền khó tin vào mắt thường. Công việc của Filippo Inzaghi là hoàn thành một hat-trick và Del Piero góp vào một bàn nữa. 4-1, Juventus đạp đổ thành trì của Dynamo Kyiv và châu Âu hiểu rằng con tàu Juventus đang lao đi sầm sập nhưng cũng đầy uyển chuyển.
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Dkv

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,994
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #156 on: May 22, 2014, 04:51 PM »
Đối với Lippi, tỉ số huề hay thua trên sân nhà ko đồng nghĩa là sẽ bất lợi ở trận lượt về. Trận với Dynamo chưa bằng trận với Barca năm 2003, cũng bị cầm huề 1-1 sân nhà, lượt về bị ép mà vẫn thắng theo cách ko thể tuyệt vời hơn.

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #157 on: May 23, 2014, 10:25 AM »
Đấy là một trong những tháng ngày đáng nhớ nhất trong lịch sử đội bóng áo màu đen-trắng. Mười ngày sau khi đánh bại Dymano Kyiv 4-1, vẫn những chàng trai ấy lặp lại tỉ số này trước đối thủ AC Milan ngày 28 tháng 3 năm 1998. Tại vòng 27 Serie A, huấn luyện viên Fabio Capello dẫn quân đến thành phố Torino trong tâm trạng tàn tạ. Dưới bàn tay của Fabio Capello bây giờ, AC Milan như một cái xác đã đánh rơi mất hồn vía ở ngày xưa và không thể nào thoát ra khỏi cơn mê nặng nề từ năm trước. Năm ngoái AC Milan đã bị Juventus giỡn mặt 6-1 ngay tại San Siro. Sau một năm, vẫn chẳng có gì thay đổi, AC Milan vẫn là một tập hợp hỗn độn những cầu thủ tài năng nhưng không biết làm thế nào để đứng thành hàng thành lối. Fabio Capello đã đẩy Roberto Baggio sang Bologna và Edgar Davids sang Juventus. Ông ta không cần người yếu đuối nhất và cũng không cần người mạnh mẽ nhất. Và hôm đó Juventus lại nhồi vào lòng những rossoneri thêm một nỗi đau khó nguôi ngoai nữa dù không có Zinédine Zidane. Đó là lần đầu tiên Edgar Davids gặp lại AC Milan sau khi chuyển đến thành phố Torino.

Người ta lại hỏi, tại sao Fabio Capello để anh đến Torino? Lệch bên cánh trái, Edgar Davids đá như dữ dội như ngày mai anh phải lên giá treo cổ. Anh làm khổ những đồng đội cũ, hay trả thù Fabio Capello. Ngay phút thứ 10 Edgar Davids đã thoát xuống như lao vút vào khu 16m50 để Sebastiano Rossi phải phạm lỗi. Trọng tài chỉ tay vào chấm 11m và công việc mở tỉ số còn lại của Alessandro quá dễ dàng. Dù 20 phút sau Zvonimir Boban gỡ hòa cũng từ chấm 11m thì đó cũng chỉ là điều cuối cùng AC Milan có thể làm được ngày hôm đó. Alessandro Del Piero lại chứng minh mình mới là Fenomeno vero bằng một quả đá phạt bay qua hàng rào vào góc khung thành. Juventus dẫn 2-1 sau 45 phút đầu tiên. Hiệp hai là việc của Filippo Inzaghi, kẻ luôn đứng giữa lằn gianh giữa trên và dưới bẫy chạy chỗ của hậu vệ. Hắn thường thoát được bẫy và ghi bàn.

Hôm đó, hắn làm được những hai lần và Juventus thắng 4-1. Không cần Zinédine Zidane Juventus vẫn có thể thắng đẹp. Họ giỏi và được yêu mến chẳng kém những ngày có Roberto Baggio hay Michel Platini. Del Piero và Filippo Inzaghi mỗi người ghi hai bàn để trói chặt những người Milano ở giữa bảng xếp hạng. Serie A chỉ còn hai trận đấu lớn nữa, một với SS Lazio và một với Inter Milan. Với Inter Milan sẽ là trận quyết đấu scudetto tại vòng 31 Serie A ngày 26 tháng 4 năm 1998.

Nhưng những tay hâm mộ cũng chẳng cần phải đợi lâu đến thế để nhìn thấy một nạn nhân mới trong trò chơi của Juventus. Chỉ 3 ngày sau AC Milan, tại vòng bán kết Champions League, nhà vô địch nước Pháp AS Monaco cũng được nếm trải cái cảm giác ngỡ ngàng mà Dynamo Kyiv và AC Milan vừa nhận. Ngày 1 tháng 4 năm 1998, huấn luyện viên Jean Tigana mang đến Delle alpi một thế hệ tài năng còn hơn cả Dynamo Kyiv. AS Monaco của ông có Fabien Barthez – thủ môn trẻ nhất đoạt cúp C1, với Olympique Marsiglia năm 1993. AS Monaco của ông có Willy Sagnol, Viktor Ikpeba, Thierry Henry và cả David Trezeguet – những tài năng bậc nhất mà bóng đá Pháp vừa nảy nở ra. Thierry Henry và David Trezeguet cùng vừa 20 tuổi, khuôn mặt trông vẫn còn vẻ đang dậy thì lún phún ria mép. Jean Tigana vốn là một trong bộ tứ tiền vệ nổi tiếng của nước Pháp những năm 1980s đã nuôi dưỡng nên một thế hệ trẻ với lối chơi tấn công xem rất thích thú. Họ đã đứng đầu bảng F, đã loại được Manchester United của Alex Ferguson, một đội đầu bảng khác. Nhưng họ có đủ trưởng thành để so sánh với đối thủ? Có lẽ là không. Bởi vì Juventus còn có hai trong số những ngôi sao xuất sắc nhất của chính nước Pháp, là Didier Deschamps và Zinédine Zidane mà nếu đem ra để đo đếm, những anh chàng mới lớn của Monaco kia chỉ là những chú gà gô mới lớn. Trước Juventus, AS Monaco có phần non nớt. Zinédine Zidane khẳng định mình là ngôi sao số một. Phía trên Zinédine Zidane, Del Piero giới thiệu cho cả thế giới thấy tài đá phạt hàng rào và đá 11m không bao giờ nhìn thủ môn trước khi sút của mình không chỉ quẩn quanh ở Serie A.




Hai chú gà trống choai của AS Monaco: Henry & Trezeguet

Buổi tối hôm ấy, trọng tài người Nga Nikolai Levnikov dường như chỉ có mỗi việc là chạy theo những đường chuyền, bước chạy của Zinédine Zidane và các đồng đội. Rồi ông thổi còi, chỉ vào điểm đá phạt để Il Fenomeno vero Del Piero ghi một hat-trick bằng một quả phạt ngoài vòng cấm và hai quả 11m trước khi chính chính anh chuyền cho Zinédine Zidane ghi thêm một bàn nữa. Lại một trận thắng 4-1 nữa cho Juventus. 

Lượt về hai tuần sau là một trận đấu cởi mở trên sân Philipe II. David Trezeguet đá cặp với Thierry Henry phía trước Victor Ikpeba. Dù biết rằng khó mà lật ngược được tình thế vì đã thua đậm lượt đi nhưng AS Monaco và những anh chàng trẻ tuổi không phải đùa được. Họ đã chơi rất phóng khoáng và cùng Juventus trình diễn một trận hay ra trò phục vụ khán giả. Có lúc còn làm Juventus bối rối. Filippo Inzaghi bị Djibrill Diawara đánh vỡ mũi và phải rời sân ngay phút thứ 3, Juventus vẫn còn có Del Piero biết cách tránh đòn và biết cách chuyền một quả thuận lợi cho dự bị Nicola Amoruso ghi bàn mở tỉ số. Monaco cũng gỡ hòa và Thierry Henry còn đưa họ vượt lên 2-1 ngay đầu hiệp 2 khiến Juventus bối rối một lúc. Hai đội chơi ăn miếng trả miếng như không để phí một giây nào. Phút bối rối của Juventus trôi qua khi Del Piero trình diễn thêm một pha đá volée cháy lưới Fabien Barthez từ quả lật của hậu vệ Moreno Torricelli trước khi Monaco lại vươn lên 3-2. AS Monaco thắng 3-2, đẹp nhưng chỉ đủ làm Juventus liêu xiêu mà không thể đánh đổ được họ. Những người bianconeri vào chung kết sau một trong những trận đấu đẹp nhất của Coppa dei Campioni 1997/98. Hai trận bán kết ghi 4 quả, Alessandro Del Piero đã có 10 bàn thắng trong một mùa ở Coppa dei Campioni, bỏ xa người thứ hai là Thierry Henry tận 3 quả.  Có bình luận viên bảo trông anh đẹp như một bức tượng đồng La Mã. Có người bảo anh sắp đoạt quả bóng vàng đến nơi rồi. Đó là những ngày có lẽ là đẹp nhất trong cuộc đời cầu thủ của Alessandro Del Piero, đẹp cả ở dáng vẻ lẫn tài năng đang thời bùng nổ của một chàng trai 24 tuổi.

Vượt qua Monaco, Juventus cho mọi người thấy mình có thể chơi một thứ bóng đá đẹp mắt. AS Monaco cũng thế, họ còn giới thiệu những viên ngọc quý của mình trước những cặp mắt xoi mói. Dĩ nhiên là Juventus không thể bỏ qua cặp tiền đạo măng mon Thierry Henry và David Trezeguet. Nhưng đó là chuyện sau kỳ nghỉ hè. Trước mắt đoàn quân bianconeri là hai trận đấu của cả mùa giải. Phía trước là hai vật cản đáng gườm nhất trên con đường Juventus lao đi: Inter Milan và Real Madrid.

Cho đến trước vòng 31 Serie A 1997/98, Inter Milan chỉ kém Juventus đúng 1 điểm. Ronaldo đã ghi bàn thắng nhiều hơn cả đương kim vua phá khung thành Filippo Inzaghi lẫn Del Piero đang chơi mùa giải bùng nổ nhất trong đời. Mười năm chờ đợi và ném tiền của ông Chủ tịch con Massimo Moratti có cơ hội biến thành quả ngọt nếu như Inter Milan của ông thắng được Juventus một lần nữa, như ở lượt đi đầy tranh cãi. Chiều chủ nhật 26 tháng 4 năm 1998, đích thân ông Chủ tịch Massimo Moratti dẫn quân đến Delle Alpi. Ông ngồi hồi hộp trên khán đài, hẳn ông đã nhìn thấy tấm băng rôn dọa nạt mà các ultrà bianconeri căng lên phía khán đài đối diện. Đó là một dòng chữ nổi tiếng trích trong Thần Khúc - Divina Commedia - của Dante Alighieri: ‘lasciate ogni speranza voi che entrate’ (từ bỏ hi vọng đi hơi những kẻ đến đây). Còn ở dưới sân, huấn luyện viên Liugi Simoni căng thẳng lắm. Bởi vì đối với những người nerazzurri, đó là trận đấu của mười năm chứ không phải chỉ của một mùa giải. Đó là trận đấu của 48 tỉ lire.



Lasciate ogni speranza voi che entrate

Những gì diễn ra sau đó diễn tả những gì mà tấm băng rôn của cổ động viên Juventus đã căng lên. Marcello Lippi đưa quân ra với đội hình 3-4-1-2 rất lắt léo mà ông đã giới thiệu từ lâu. Del Piero nhanh chóng đi bóng và sút vào gôn Gianluca Pagliuca giữa một rừng hậu vệ Inter Milan. 1-0 ngay từ giữa hiệp 1. Kể từ phút ấy, trận đấu diễn lại tất cả những tình huống căng thẳng hệt như trong trận lượt đi. Trong trận derby d’italia lượt về này, Inter Milan và Ronaldo là những kẻ thiệt thòi. Hàng loạt những pha phạm lỗi quyết liệt diễn ra của cả hai đội và Ronaldo là người gành chịu đau đớn nhất. Sau khi phạt thẻ đỏ đuổi Zé Elias (Inter Milan) phút 21 hiệp 2, trọng tài Piero Ceccarini tiếp tục tạo nên đợt phản ứng dữ dội khác: Phút 28 hiệp 2 Mark Iuliano cản ngã Ronaldo trong vòng cấm trong một pha bóng diễn ra quá nhanh. Piero Ceccarini cho rằng Mark Iuliano không có lỗi và để trận đấu tiếp tục. Liền ngay sau đó ông lại thổi phạt 11m cho Juventus lúc hậu vệ Inter Milan cản ngã Del Piero trong tình huống phản công lại. Trận đấu bùng lên dữ dội tưởng chừng như tan vỡ. Cả đám cầu thủ lao về phía trọng tài nhưng ông ta không thể rút lời được. Dù sao thì Del Piero đá hỏng 11m và Juventus vẫn chỉ dẫn trước có 1-0.



Iuliano đã cản ngã Ronaldo?




Hội nerazzurri vây lấy trọng tài

Mười một năm sau, vào năm 2009 Piero Ceccarini nói rằng ông đã sai lầm trong tình huống đó. Pha lao xuống quá nhanh của Ronaldo khiến ông tưởng là anh ta tự lao vào Mark Iuliano đang đứng yên. Có vẻ như Mark Iuliano đã có chút chủ ý chắn đường tay trọc đầu của Inter Milan này. Nhưng dù có nói lại thế nào, thì dù có một trăm năm nữa trôi qua, những người nerazzurri vẫn còn hằn học và cho đó là một trận đấu thiên vị dành cho Juventus. Đó là nỗi hằn học của những kẻ thua cuộc cùng với báo chí khắp Italia tạo nên một làn sóng chống lại Juventus. Niềm hi vọng của ông Chủ tịch con Massimo Moratti tắt ngấm. Khoảng cách tăng lên 4 điểm và Juventus ung dung đoạt scudetto 2 tuần sau đó. Juventus thắng Bologna 3-2 trên sân nhà Delle Alpi ngày 10 tháng 5 năm 1998. Filippo Inzaghi ghi dấu vào scudetto lần thứ 25 bằng một hat-trick. Trong chiều lên ngôi hôm ấy, Roberto Baggio cũng ghi một bàn vào khung thành Juventus. Anh đã trở lại là mình trong mùa giải này với 22 bàn thắng và đứng thứ 3 trong danh sách vua phá khung thành. Người ngoài hành tinh của Inter Milan, il fenomeno Ronaldo về nhì với 25 bàn thắng. Vua phá khung thành là Oliver Bierhoff của Udinese có những 27 bàn. Còn il fenomeno vero Del Piero (21 bàn) – Filippo Inzaghi (18 bàn) mới là cặp tiền đạo hay nhất.

[youtube]nYVg-M8DjCc[/youtube]


[youtube]l-uvkFwDSIo[/youtube]

Xem lại cả trận với Inter Milan ngày 26 thán 4 năm 1998


Giải quyết xong Serie A vào ngày 10 tháng 5 năm 1998, đoạt scudetto lần thứ 3 trong 4 mùa giải), những người anh em bianconeri có 10 ngày chuẩn bị để bay đến sân Amsterdam Arena và chơi trận chung kết cúp châu Âu lần thứ 13 trong lịch sử 101 năm của mình, trận chung kết Coppa dei Campioni thứ 3 liên tiếp. Real Madrid là đối thủ danh tiếng nhất ở châu Âu mà Juventus đã gặp gỡ 7 lần trước đó. Lần gần nhất là tứ kết mùa 1995/96. Khi ấy Juventus đã đánh bại Real Madrid của huấn luyện viên Arsenio Iglesias 2-1 sau 2 lượt trận. Đã có nhiều thay đổi sau hai năm. Nhưng cũng có khi là chuyện gặp lại những người quen cũ. Như Jupp Heynckes, nếu chúng ta còn nhớ, ông đã chịu thua Marcello Lippi một lần ở tứ kết Coppa Uefa, tháng 3 năm 1995. Khi ấy Jupp Heynckes mới ở Eintracht Francoforte, còn nay đã tiến một bước dài trong sự nghiệp với vị trí huấn luyện viên trưởng Real Madrid. Trên con đường ông đưa đội bóng Hoàng gia này đến trận đấu cuối cùng, chẳng còn gì thuyết phục hơn là chỉ huy các học trò đánh bại đương kim vô địch Borussia Dortmund ở bán kết. Real Madrid của ông trùm Lorenzo Sanz đang trở lại những ngày vàng son như hồi những năm 1960s.

Amsterdam Arena chào đón một cuộc đối đầu đỉnh cao của bóng đá châu Âu khi mà những đối thủ ngang tài ngang sức được so sánh với nhau. Những tay bắt gôn cự phách Angelo Peruzzi và Bodo Illgner, những tay ghi bàn đẹp trai Del Piero và Raúl Gonzales, Fernando Morientes và Filippo Inzaghi, Didier Deschamps và Fernando Hiero, Zinédine Zidane và Fernando Redondo, Edgar Davids và Clarence Seedorf, Angelo Di Livio và Roberto Carlos, Gianluca Pessotto và Christian Panucci cùng nhiều cái tên khác nữa. Người ta chờ đợi xem ai sẽ là người thắng cuộc. Người ta chờ đợi xem Fernando Hiero, Zinédine Zidane, Roberto Carlos hay Del Piero, ai sẽ là người đá phạt tung lưới đội kia. Rốt cuộc thì chẳng có cú sút phạt nào thành bàn cả. Các anh tài sút phạt không có mấy lúc mà thể hiện mình. Hai đội chơi pressing khắp mặt sân từ phút đầu cho đến phút cuối. Mỗi mét vuông sân cỏ là một cuộc tranh giành nảy lửa. Có lẽ chưa lần nào trong mùa giải này Juventus phải chịu lối chơi pressing thật sự như thế. Real Madrid không phải là gà gô như AS Monaco. Real Madrid không phải là Dynamo Kyiv.



Real Madrid luôn xử Del Piero như thế này

 
Predrag Mijatović, Fernando Hiero và Christian Karembeu xử đôi tiền đạo mảnh khảnh của Juventus rất tệ, Edgar Davids đã bị đồng hương Clarence Seedorf sẵn sàng khóa chặt bằng những pha bóng rát chân. Zinédine Zidane luôn bị chặn trước mặt còn Didier Deschamps phải đề phòng Fernando Redondo. Thế trận ấy không cho Zinédine Zidane hay Del Piero có nhiều cơ hội làm bóng cho đồng đội. Khi Juventus có vài cơ hội thì Filippo Inzaghi và Edgar Davids cũng không may mắn để thắng được bắt gôn Bodo Illgner. Khi Juventus đã đưa bóng vào rất gần khung thành Real Madrid trong hơn 10 phút đầu hiệp 2 thì Real Madrid lại bật lại và Predrag Mijatović ghi bàn.
Những tiền đạo trẻ sức còn yếu như Filippo Inzaghi, Raul Gonzales, Fernando Morientes không có nhiều bóng. Nó nằm trong chân những gã vừa khỏe vừa không biết ghê chân như là Predrag Mijatović, Clarence Seedorf, Roberto Carlos và Christian Karembeu. Khi đã dẫn bàn, Real Madrid chỉ cần phá Juventus và kiểm soát thế trận bằng lối pressing chẳng kém gì Juventus. Thế là hết, giá như Juventus còn có hai anh bạn to con Alen Boksíc và Christian Vieri. Giá như Angelo Di Livio có cái vòng đùi to hơn 58cm của Roberto Carlos.




Có lẽ họ chưa bao giờ là bạn

 Chuyện kể rằng phút cuối cùng 90+4, Clarence Seedorf lao cả hai chân để vừa cản phá vừa trả đũa Edgar Davids. Trọng tài người Đức Hellmut Krug đã rút thẻ vàng rồi thẻ đỏ đuổi Clarence Seedorf ra khỏi sân vì tưởng nhầm anh ta với Edgar Davids. Hellmut Krug đã phạt Edgar Davids một thẻ vàng trong hiệp một. Nhưng đó chẳng phải là một kỷ niệm đáng nhớ, chẳng phải là một chuyện vui cho những người bianconeri trong buổi tối hôm ấy ở Hà Lan. Bởi vì Juventus đã thua Real Madrid bởi một bàn duy nhất của Predrag Mijatović. Khi ông Hellmut Krug thổi còi kết thúc trận đấu, khi các cầu thủ Real Madrid chạy ùa ra sân ăn mừng thì hình như những người bianconeri vẫn không nghĩ rằng mình đã thua. Họ vẫn đủ sức đá thêm cả tiếng nữa để gỡ hòa, nhưng trọng tài đã thổi còi rồi. Nhiều năm sau chắc họ vẫn nhớ về trận đấu với những suy nghĩ xáo trộn. Nó không bất ngờ như khi thua Borussia Dortmund năm trước mà cảm giác từ từ, thẫn thờ. Như họ đã nhìn thấy chiếc cúp tưởng ở rất gần nhưng mỗi phút mỗi giây lại vuột mất ra xa. Tưởng như chỉ tiến lên một chút là họ giữ được nó mà chẳng bao giờ chạm vào được. Real Madrid đoạt cúp sau 32 năm chờ đợi còn Juventus thua trận chung kết thứ 2 liên tiếp. Sau Ottmar Hitzfeld là upp Heynkes, chúng ta có vấn đề khó chịu với những người Đức thật rồi.


Xem lại cả trận với Real Madrid ngày 20 tháng 5 năm 1998: Hiệp 1, Hiệp 2

Đó đã là trận chung kết cúp châu Âu lần thứ 13 và là trận thua thứ 7 (trong số này có 6 lần vào chung kết Coppa dei Campioni mà chỉ chiến thắng có 2 lần). Có thể coi đó là một cuộc trả nợ ngọt ngào của Jupp Heynkes. Ông đã đánh bại cả đội vô địch lẫn đội á quân. Nhưng các bianconeri có thể tự hỏi rằng tại sao Jupp Heynkes lại lấy đi của họ nhiều đến thế? Tại sao Juventus thua nhiều trong các trận chung kết đến thế và liệu có phải đội bóng của họ luôn phô diễn những gì hay nhất của mình ở bán kết và rồi chịu thua đầy tiếc nuối trong trận đấu cuối cùng hay không? Chẳng một ai có thể tưởng tượng ra cái điều dớ dẩn ấy, nhưng ít ra nó có vẻ đã đúng với Juventus.

Mùa bóng 1997/98 đối với Juventus kết thúc trong buổi tối buồn ở Amterdam Arena. Còn với gần một nửa số cầu thủ thì chưa. Mùa bóng của họ tiếp tục ở cúp Thế giới, mùa hè nước Pháp năm 1998. Tám cầu thủ Juventus có mặt ở đó, gồm có Gianluca Pessotto, Moreno Torricelli, Alessandro Del Piero, Angelo Di Livio, Filippo Inzaghi (Italia), Edgar Davids (Hà Lan), Didier Deschamps và Zinédine Zidane (Pháp). Đáng lẽ số cầu thủ Juventus xuất hiện trong màu áo thiên thanh phải là 7 người chứ không phải 5. Nếu như Ciro Ferrara không bị gẫy chân vào tháng 3. Nếu như (còn đáng tiếc hơn nữa) là thủ môn số 1 Angelo Peruzzi không chấn thương ngay trước thềm khai mạc và được huấn luyện viên đội tuyển lúc đó là Cesare Maldini thay bằng Gianluca Pagliuca. Nhưng dù Angelo Peruzzi có mặt thì anh cũng không thể nào thay đổi được những kế hoạch của Cesare Maldini. Giống như tại Euro 1996 (trong số 4 cầu thủ Juventus được gọi thì chỉ có Angelo Peruzzi được chơi chính), lần này, cả 5 anh chàng bianconeri đều là dự bị (dù Juventus là đội có nhiều cầu thủ góp mặt nhiều nhất). Cái gọi là blocco-juve trong lòng squadra Azzurri vẫn còn đó, nhưng Cesare Maldini giống như Arigo Sacchi trước kia, dường như không tin tưởng, ông đóng gói blocco-juve và vứt vào một góc. Có lẽ ông không dám tin vào một đội bóng còn chán nản vì vừa thua trận. Có phải đây là lỗi lầm của Cesare Maldini để cuối cùng đội tuyển Italia chẳng hưởng được bao nhiêu lợi ích từ thời gian có thể coi là vàng son này của Juventus?
 
Dẫu sao thì Cesare Maldini cũng dành cho những người bianconeri một chút cơ hội, cho một người duy nhất, là Del Piero. Sau hai trận đầu tiên ở vòng bảng ngồi dự bị cho Roberto Baggio, Del Piero được đẩy lên đá chính và Roberto Baggio quay về dự bị. Đó có thể coi là một cuộc chuyển giao thế hệ, mà hình ảnh vẫn là cái ôm giữa Roberto Baggio và Del Piero giống như ở Juventus năm 1995. Đó có thể coi một lần tin tưởng của Cesare Maldini dành cho Del Piero. Chỉ có điều Del Piero không tận dụng được cơ hội ấy. Trận đầu tiên anh được đá chính là trận cuối cùng của vòng bảng với đội Áo. Hơn 70 phút có mặt trên sân, Del Piero để lại ấn tượng với pha đá phạt giúp Christian Vieri đánh đầu mở tỉ số. Rồi Filippo Inzaghi vào sân và chuyền thật thảo để Roberto Baggio ghi bàn thứ 2. Thêm gần 80 phút trong trận đấu với Na-uy tại vòng 2, số 10 Del Piero vẫn không có bàn thắng nào mà còn bỏ lỡ một cơ hội đối mặt với thủ môn. Alessandro Del Piero đã không thể hiện được mình, giống như trong trận trung kết Coppa dei Campioni. Người ta bắt đầu nói đến cái duyên nghèo giữa số 10 Del Piero và đội tuyển áo thiên thanh.

« Last Edit: May 23, 2014, 10:28 AM by Pavelvnr »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #158 on: May 23, 2014, 10:38 AM »
---
P/s: Mình đang có vấn đề là rất khó xác định ảnh trên internet thuộc bản quyền của hãng nào để ghi chú. Vì hầu hết ảnh trên internet đã mất caption hoặc bị sao chép nhiều lần. Bạn nào có nguồn nào lấy ảnh ghi rõ bản quyền thì chỉ mình với nhé.
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #159 on: June 09, 2014, 05:46 PM »



Italia chỉ có nỗi buồn sau chấm 11m

Cuộc dạo chơi của squadra Azzurri kết thúc ở vòng đấu tứ kết trước đội tuyển chủ nhà Pháp. Thêm gần 70 phút hợp tác nữa giữa cặp đôi Del Piero và Christian Vieri vẫn không mang lại quả ngọt nào. Del Piero chia tay cúp Thế giới đầu tiên trong đời mà không có được một bàn thắng làm vốn. Italia và Pháp kéo nhau lên chấm phạt đền. Cũng như trong trận mở màn vòng bảng với Chile, Roberto Baggio đã vượt qua những điều day dứt từ cú sút trượt năm 1994 và thành công quả 11m đầu tiên. Nhưng những người tin cậy nhất như Demetrio Albertini và Luigi Di Biagio lại đá hỏng. Ở bên kia, những cầu thủ mới 20 tuổi của đội Pháp như Thierry Henry và David Trezeguet lại nhẹ nhàng và bình thản hoàn thành cú đá của mình. Đó cũng là lúc đội tuyển Italia phải lặng lẽ ra về. Lần này là lần thứ 3 liên tiếp họ chịu thua trên con đường tranh giành cúp vàng thế giới sau những loạt 11m: 1990, 1994, 1998. Có lẽ đó là cái số, như mỗi duyên nghèo giữa Del Piero và đội tuyển Italia. Cúp thế giới năm ấy il fenomeno Ronaldo bỗng nhiên suy sụp trong trận chung kết thật khó hiểu còn il fenomeno vero của chúng ta không khác gì người thường. Ở cúp châu Âu 3 tháng trước, Thierry Henry và David Trezeguet đã thua Juventus. Còn hôm nay, họ thắng cả đội tuyển Italia. Những anh chàng gà gô đã biến thành gà chọi.

Hưởng lợi nhất từ thành công của Juventus thời gian này là đội tuyển Pháp chứ không phải Italia. Đội bóng ấy có hai thủ lĩnh mà Juventus đang sở hữu Didier Deschamps - Zinédine Zidane tỏa sáng và đưa cả đội đến chiến thắng cuối cùng. Họ vượt qua cả Brasil của Ronaldo. Zinédine Zidane cuối cùng mới là người thắng cuộc và giang cả cúp vàng lẫn quả bóng vàng. Il fenomeno vero Del Piero chỉ có niềm nuối tiếc còn il fenomeno Ronaldo chỉ có những giọt nước mắt. Với đội tuyển Azzurri, dẫu sao thì lần này Cesare Maldini cũng mang đến nước Pháp rất nhiều tài năng trẻ tuổi, những cậu bé đã lớn lên bằng niềm cảm hứng vô tận của Spagna 1982 như Gianluigi Buffon, Fabio Cannavaro, Alessando Nesta, Christian Vieri, Alessandro Del Piero và Filippo Inzaghi. Cho dù đó là một cuộc chuyển giao thế hệ không trọn vẹn, thì tương lai ở đâu đó, lúc nào đó, họ sẽ làm nên những điều kỳ diệu.
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa