Chưa đặt được tênLàm người yêu mến Juventus, bạn sẽ quen với cảm giác của người thua cuộc trong trận đấu cuối cùng ở ba cúp châu Âu. Cái cảm giác ấy sẽ không đến từ trước khi trận đấu diễn ra mà chỉ bắt đầu khi trọng tài thổi tiếng coi bắt đầu. Bởi vì không ai nghĩ đến điều ấy. Nếu bạn có mặt trên khán đài hay trước màn hình tivi, bạn sẽ không tin vào mắt mình. Nếu bạn nghe tường thuật qua radio, bạn sẽ không tin vào tai mình hoặc là giọng nói của bình luận viên. Nhưng điều đó là sự thật mà bạn không thể nào cố tình quên đi được. Năm năm sau lần đầu tiên góp mặt tại cúp châu Âu (1958/59), Juventus đã có mặt trong một trận chung kết. Nhưng phải mất đến bốn trận chung kết, họ mới có được chiếc cúp đầu tiên (1976/77). Và cho đến bây giờ, cho dù đã là đội bóng đầu tiên giành đủ ba cúp châu Âu thì qua 12 trận chung kết Juventus mới chỉ chiến thắng có 6 lần. Để rồi bạn sẽ không còn cảm thấy bất ngờ nữa. Bạn sẽ tin vào những gì tai mình nghe thấy, tin vào những gì mắt mình nhìn thấy.
Những ngôi sao được giá lại bị bán đi vào mùa hè năm 1997. Chiến lược của Juventus rõ ràng như từng cọng cỏ dưới ánh đèn cao áp trên sân vận động Delle Alpi: Đội bóng sẽ mua về những tài năng thực sự trưởng thành, biến họ thành ngôi sao và có thể bán đi chứ không chọn cách tăng lương và giữ ở lại. Điều này có lợi cho cả Juventus và những cầu thủ. Nên bộ đôi tiền đạo Christian Vieri - Alen Bokšić và Vladimir Jugović ra đi theo cách này. Chỉ ở Torino đúng một năm, Christian Vieri được Atletico Madrid mua với giá phá vỡ kỷ lục của mình. Alen Bokšić quay trở về SS Lazio cùng với ngôi sao Vladimir Jugović để hội ngộ với huấn luyện viên Sven-Göran Eriksson. Lúc đó SS Lazio đang vươn lên mạnh mẽ bằng tiền của đổ ra như rác của ông chủ Sergio Cragnotti như chúng tôi đã kể từ thời huấn luyện viên Zdeněk Zeman.
Bán đi những ngôi sao đã trưởng thành cũng là cách để Juventus trẻ hóa một cách tự nhiên. Sau khi ngựa giống Christian Vieri ra đi, Juventus đã thu về một khoản gấp hơn 5 lần số tiền đã bỏ ra để mua được anh hồi mùa hè năm tước. Số tiền ấy đủ thừa để họ mua về một anh chàng tài năng có cái tính đa tình khác, nghe chừng còn tài hơn cả ngựa giống. Anh ta đến từ Atalanta cũng giống Sergio Porrini, Alessio Tacchinardi, Paolo Montero, Christian Vieri. Như để diễn tả một câu chuyện rằng cứ mỗi năm Atalanta lại giới thiệu cho Serie A một vài ngôi sao sáng và Juventus cùng mối quan hệ tốt đẹp của mình với đội bóng thành Bergamo này lại cuỗm đi mất (sau khi để lại một túi những đồng lira chật ních). Anh có tên là
Filippo Inzaghi cũng vừa 24 tuổi như Christian Vieri, vừa trở thành vua phá lưới Serie A và đã đi qua 7 đội bóng chỉ sau 7 năm đi đá bóng kiếm sống.
Filippo Inzaghi khi còn ở Atalanta Juventus phải bỏ ra đến 23 tỉ lire (khoảng 12 triệu euro ngày nay) để có được Fillippo. Thay thế cho Vladimir Jugović là chàng lùn 24 tuổi Fabio Pecchia đổi lại từ SS Napoli. Trên hàng tiền đạo, ngoài Filippo Inzaghi, đội nhà chiêu nạp bộ đôi Uruguay một lớn một trẻ Daniel Fonseca (28 tuổi từ As Roma) và Marcelo Zalayeta (mới 19 tuổi từ Peñarol). Daniel Ponseca sẽ làm dự bị số cùng với Nicola Amoruso còn anh chàng hiền lành Marcelo Zalayeta là dự bị của dự bị, vài năm sau mới gây ra những chuyện động trời. Vòng quay trẻ hóa của Juventus còn chia tay một cựu cầu thủ Atalanta khác là Sergio Porrini. Sau 5 năm ở Torino, anh đi theo trào lưu rời lục địa già, vượt qua eo biển La Manica đến Scozia với Glasgow Rangers. Vị trí của anh được thay bằng chàng cục mịch đa năng chẳng kém gì Gianluca Pessotto. Đúng phong cách mà Marcello Lippi mong muốn, đấy là hậu vệ có thể đá cả hai cánh
Alessandro Birindelli 23 tuổi từ Empoli.
Cái cách tiêu tiền khôn khéo của Juventus gần như đi ngược với Serie A khi mà Inter Milan đang tiêu pha ngày một điên cuồng hơn dưới bàn tay của ông chủ tịch con Massimo Moratti. Để quyết tìm kiếm scudetto vốn đã đói khát gần 10 năm rồi, Massimo Moratti bỏ ra 48 tỉ lire cao nhất thế giới từ xưa đến nay và bốc về người được gọi là ngoài hành tinh Il Fenomeno Ronaldo từ Barcelona xứ Catalunya. AC Milan chiêu nạp Patrick Kluivert, Ibrahim Ba, Leonardo Araújo; kéo Fabio Capello trở về từ Madrid còn SS Lazio chi một núi tiền khác cho những cầu thủ mới và đặt vào tay huấn luyện viên Sven-Göran Eriksson. Zdeněk Zeman lúc này đã bị SS Lazio cho thôi việc và tìm đường sang ngay AS Roma với Cafu, Vincent Candela, Damiano Tommasi, Luigi Di Biaggio và Abel Balbo. Tất cả hứa hẹn sẽ không để cho Juventus yên ổn lấy một phút.
Marcello Lippi tạm hài lòng với những gì mình có. Ngoài Filippo Inzaghi rõ ràng là một tài năng hiếm có và Alessandro Birindelli nhiều tiềm năng thì những người mới chỉ đóng vai trò dự bị. Đặc biệt sự xuất hiện của Alessandro Birindelli, hậu vệ có thể chơi ở cả hai cánh, làm cho Juventus càng trở nên linh động ở hàng thủ và tiền vệ. Đó là cách mà Marcello Lippi đã tạo dựng cho hàng thủ Juventus: Tập hợp của những cầu thủ đa năng, có thể chơi nhiều vị trí như Alessandro Birindelli, Gianluca Pessotto, Moreno Torricelli, Manuel Dimas, Angelo Di Livio bên cạnh những tay trung vệ thép Mark Iuliano, Paolo Montero và Ciro Ferrara. Nó cho phép ông áp dụng những chiến thuật linh hoạt từ 4-4-2 sang 3-4-1-2, 4-3-3 hoặc 4-3-1-2 tùy thuộc vào tình hình đội bóng và đối thủ là ai. Dẫu vậy, dù hàng tiền vệ đã có sự trở lại của Antonio Conte và trưởng thành lên của Alessio Tacchinardi thì mất Vladimir Jugović là một thiệt hại không nhỏ, suýt khiến Juventus trả giá. Mà thật ra, họ sẽ phải trả giá…
Serie A mùa giải 1997/98 mang lại nhiều cảm xúc trái chiều. Những người yêu mến đội bóng không có nhiều thời gian để mà nuối tiếc những người hùng của mình như Christian Vieri, Vladimir Jugović hay Alen Bokšić. Một mùa bóng mới lại đến. Một mùa bóng ngột ngạt bắt đầu. Zinédine Zidane đã thấy đối thủ ghê gớm của mình là Ronaldo. Tay đầu trọc này có thể chạy liền 70m vừa chạy vừa lừa bóng qua 5 đối thủ trước mặt, bỏ lại vài gã chạy theo sau, vượt qua nốt cả thủ môn để ghi bàn. Gã vừa giúp đội Brasile chiến thắng chủ nhà Bolivia ở chung kết Coppa América ngay cả khi phải đá trên cái sân bóng ở La Paz cao đến hơn 3 nghìn 6 trăm mét so với mực nước biển, lạnh lẽo và uể oải vì không khí loãng. Báo Italia và đám tifosi Inter Milan gọi gã kiểu như là người ngoài hành tinh
Il Fenomeno. Massimo Moratti đã tỏ khát khao scudetto đến tột cùng trong cuộc đời mình nên mới bỏ ra kỷ lục thế giới 48 tỉ lire. Ông ta quyết mua Ronaldo như mua scudetto bằng tiền, dù một ngày kia có thể khuynh gia bại sản, tiền tài đội nón ra đi, dù một ngày kia có phá nát cơ đồ cha mình để lại.
Ở Juventus, Zinédine Zidane đứng sau cặp tiền đạo Filippo Inzaghi – Del Piero để tạo thành một trong những tam giác tấn công đẹp mắt và nguy hiểm nhất trong lịch sử Calcio Serie A. Anh chàng cởi mở Filippo Inzaghi nhanh chóng hòa nhịp vào hệ thống thi đấu của Juventus và những đồng đội xung quanh anh, bằng rất nhiều bàn thắng phía trên một hàng phòng thủ cơ động và rất cứng rắn, rất nhiều mánh khóe xảo quyệt.
Sự xuất hiện của đối tác ăn ý bằng tuổi Filippo Inzaghi cũng làm cho Del Piero có mùa giải bùng nổ nhất trong sự nghiệp của mình. Để đáp lại đám cổ động viên Inter Milan và Massimo Moratti, bọn Juventini gọi Alessandro Del Piero là Il Fenomero vero, nghĩa là Del Piero mới là người ngoài hành tinh đích thực. Ngay từ trận mở màn Serie A 1997/98 ngày 31 tháng 8 năm 1997, Filippo Inzaghi đã ghi bàn ra mắt. Liên tiếp sau đó là những chiến thắng rất đậm với tỉ số từ 4-0 đến 5-0 mà những người góp công chính là bộ ba Zinédine Zidane – Del Piero – Filippo Inzaghi cả ở Serie A lẫn Champions League. Nạn nhân đầu tiên bị hạ sấp mặt bởi một tỉ số đậm đà này là Feyenoord Rotterdam ngay tại trận đầu tiên của vòng bảng Champions League 1997/98. Cả mùa này Juventus còn thắng 7 trận nữa từ 4 bàn trở lên, với nhiều đối thủ khác nhau.
Tất nhiên, đường ray mà con tàu Juventus lao đi không phải lúc nào cũng ngon trớn. Nó có cũng có những khúc cua nguy hiểm, những đoạn gập ghềnh và cả những khối đá cản đường, những cỗ máy khác bám đuổi khó chịu. Hàng tiền vệ Juventus được coi là trẻ trung trung và tài năng bậc nhất châu Âu nhưng dường như có một lúc nào đó nó thiếu ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt. Dù đã thay đổi rất nhiều nhưng có một trục trặc mà Marcello Lippi không thể giải quyết được, đó là những trận hòa trên sân khách. Trong số 17 trận đá trên sân khách ở Serie A thì họ đã chịu hòa đến 9 trận (4 ở lượt đi và 5 ở lượt về). Cả sân nhà lẫn sân khách tổng cộng hòa 11 trận. Họ cũng có đôi trận thua rất nguy hiểm.
Ví dụ như trong câu chuyện tiếp theo với Manchester United và Alex Ferguson. Lần thứ 2 liên tiếp Juventus nằm chung bảng đấu với đội bóng thành phố Manchester United ở Coppa dei Campioni. Ngày 1 tháng 10 năm 1997, trận lượt đi trên sân vận động Old Trafford, đội quân của Marcello Lippi khởi đầu như một cơn lốc khi mà trọng tài Nieto López vừa thổi còi thì Del Piero đã ghi bàn thắng nhanh nhất trong lịch sử Champions League ở thời điểm đó, ngay ở giây thứ 21. Nhưng những cầu thủ Manchester United cũng đã trưởng thành lên nhiều so với lần gặp gỡ trước đây và chiếc thẻ đỏ của Didier Deschamps ở gần giữa hiệp 2 đã làm xáo trộn đội hình Juventus. Ryan Giggs với những bước chạy khó đoán của mình bên cánh trái đã giúp đội bóng thành phố Manchester thắng lại 3-1 trước khi Zinediné Zidane rút ngắn xuống còn 3-2 bằng một cú sút phạt rất xoáy ở phút bù giờ. Đó là trận thắng đầu tiên của Alex Ferguson trong câu chuyện dài với Marcello Lippi. Nó suýt nữa đã sớm phá hủy giấc mơ của đội về nhì năm trước. Lượt về Juventus thắng lại 1-0 và hoàn thành vòng đấu bảng với vị trí thứ 2 với 12 điểm. Vì đứng nhì bảng nên Juventus phải vào nhóm xét vớt để vào vòng knockout.
Số là năm đó Coppa dei Campioni chỉ được tăng lên 24 đội đá vòng đấu bảng chứ không phải 16 như trước vì Uefa ra luật mới cho đội về nhì ở giải vô địch quốc gia cũng được dự. Italia có Juventus vad AC Parma. Hai mươi bốn đội, chia làm 6 bảng đấu gần giống như cúp Thế giới năm 1994. Nhưng thay vì chọn 16 đội để vào vòng 2 như cúp Thế giới thì Uefa vẫn chỉ chọn 8 đội vào luôn vòng tứ kết. Khó khăn hơn cúp Thế giới rất nhiều. Chỉ có 6 đội đầu bảng và 2 đội nhì xuất sắc nhất được đi tiếp. Với 12 điểm, Juventus là đội nhì xuất sắc thứ 2 sau Bayer Leverkusen 13 điểm nên được đi tiếp. Sáu đội nhì bảng khác bị loại. Đen đủi nhất là Paris Saint-Germain. Đội này có 12 điểm ở bảng E bằng với Bayern Monaco nhưng kém hiệu số bàn thắng-bàn thua nên bị xếp nhì bảng. Đến khi xét vớt thì bằng điểm với Juventus nhưng cũng kém hệ số nên cũng không đấu lại được Juventus. Parma ở vòng bảng bị xếp cùng với đội đang giữ cúp Borussia Dortmund, được 9 điểm nhưng xếp bét trong số các đội nhì bảng. Đó là những năm vòng bảng Coppa dei Campioni rất căng thẳng và nhiều khi người xem cũng bối rối không hiểu tính điểm thế nào cho phải.
Cái chất lửa bị thiếu hụt trong lòng đội bóng áo hai màu đen trắng được thổi vào trong mùa đông năm 1997. Hay đúng hơn đấy là một món quà gửi đến từ AC Milan. Trên con đường mờ mịt đi tìm hình bóng của một bộ ba Hà Lan bay mới, AC Milan liên tiếp mang về Michael Reiziger, Winston Bogarde, Edgar Davids và Patrick Kluivert. Tất cả đều là người Hà Lan da màu, có lẽ cùng là người gốc Suriname Nam Mỹ giống như Ruud Gullit và Frank Rijkaard. Nhưng họ không thể đưa AC Milan trở lại thời gian vàng son như Ruud Gullit và Frank Rijkaard đã làm. Đối với họ Milano chỉ có mùa đông buồn bã còn đối với Milano họ chỉ là những vụ đầu tư chết dẫm. Nhưng Roberto Bettega và Marcello Lippi không nghĩ như thế. Họ đã biết Edgar Davids như thế nào từ trận chung kết Coppa dei Campioni 1996 và đã giải thoát cho anh. Hay AC Milan đã trao cho Juventus một món quà với giá 5.3 triệu đồng bảng Anh. Xưa Louis van Gaal gọi anh là Chó săn
Pitbull còn giờ đây Marcello Lippi ví anh như cái máy nổ. Bởi vì một khi đã chấm dứt những ngày buồn rầu ở Milano, Edgar Davids bùng nổ trở lại. Anh hừng hực như một cỗ máy và truyền vào hàng tiền vệ Juventus sức chiến đấu như tiếng nổ rộn rã, đấu cho đối thủ phải e dè, ngay từ trận đấu đầu tiên cho Juventus ngày 14 tháng 12 năm 1997. Kể từ đó các tifosi có thể thôi không còn nói về Christian Vieri và Vladimir Jugović nhiều nữa và bắt đầu tự hỏi tại sao AC Milan lại để Edgar Davids rơi vào tay Juventus. Chẳng lẽ họ đã mất hi vọng vào anh hay đang muốn làm cách gì đó để tăng lực cho Juventus khiến cho Inter Milan không thể nào với được scudetto dù có một Il Fenomeno Ronaldo hay mười Ronaldo cũng thế thôi!
Món quà của Milan là chó săn Lúc bấy giờ, Alex Ferguson và những chú áo đỏ của ông vẫn chưa phải là đối thủ lớn nhất của Juventus. Mà phải là Luigi Simoni, Inter Milan và Ronaldo. Ronaldo đã mang sức khỏe, kỹ thuật và tốc độ điên đảo của mình khuấy động Serie A. Dưới tay của huấn luyện viên Luigi Simoni, Ronaldo đã ghi rất nhiều bàn thắng, đã kéo các đồng đội như Gianluca Pagliuca, Giuseppe Bergomi, Javier Zanetti, Diego Simeone, Youri Djorkaeff, Ivan Zamorano và Alvaro Recoba tiến lên. Không biết lần cuối cùng từ khi nào rồi Inter Milan mới bắt đầu mùa bóng gớm như vậy. Mười ba vòng đầu tiên của Serie A 1997/98, Inter Milan thắng 9 trận, hòa 3 trận, thua 1 trận. Trong khi đó Juventus chỉ thắng 8 và hòa 5 trận. Inter Milan - Juventus đuổi nhau quyết liệt kéo theo những cuộc tranh cãi kịch liệt nhắm vào Juvenus cho đến mãi về sau này và chắc sẽ chẳng bao giờ chấm dứt.
Ngay sau kỳ nghỉ Giáng sinh, vòng 14 Serie A ngày 4 tháng 1 năm 1998, Juventus lần đầu tiên đụng độ Inter Milan có Ronaldo trên sân Giuseppe Meazza. Lúc ấy Inter Milan dù vừa thua trận đầu tiên dưới tay Udinese của Oliver Bierhoff nhưng đã có 30 điểm và vẫn hơn Juventus 1 điểm. (Juve vừa thắng Empoli 5-2 bằng một hattrick của Del Piero).
Trên sân bóng Giuseppe Meazza, gần 90 nghìn tifosi phủ kín các khán đài được khuấy đảo bằng buổi lễ trao Quả bóng vàng châu Âu cho Ronaldo trước mắt Zinédine Zidane và hội Juventini, không gì khiêu khích hơn. Il Fenomeno đối mặt Il Fenomeno vero, Zinédine Zidane đối mặt Youri Djorkaeff, Diego Simeone đối mặt Edgar Davids và nhiều cặp khác. Trận đấu nhanh chóng được biến thành màn trình diễn của kỹ thuật cộng với sức mạnh thể lực, những pha bóng không ghê chân và thẻ vàng thẻ đỏ. Nhiều cơ hội đã trôi qua trước mắt các cầu thủ Juventus. Mỗi khi bóng được sút vào phía khung thành Inter Milan, nó bật trở ra khô khốc. Cho đến ngay phút thứ 2 của hiệp 2, Ronaldo như một võ sĩ tràn trề sức lực loại hai hai cầu thủ Juventus trước khi chuyền cho Youri Djorkaeff ghi bàn vào khung thành Angelo Peruzzi trong tiếng gào thét như điên của đám Nerazzurri trên khán đài.
[youtube]QwSRCDwrE9U[/youtube]
Inter Milan - Juventus lượt đi
Rồi Juventus bắt đầu tấn công như đỉnh điểm tức giận. Del Piero – người được kỳ vọng cũng sẽ sớm giành quả bóng vàng như Ronaldo – sút phạt không được, sút xa cũng không được; Edgar Davids chạy như một cái máy trước khi bị đốn hạ bởi những hậu vệ Inter Milan; ngay cả khi Filippo Inzaghi đưa được bóng và khung thành thủ môn Gianluca Pagliuca thì trọng tài Stefano Braschi vẫn lắc đầu từ chối và cho anh một cái thẻ vàng. Trận đấu gần như tan vỡ bởi những pha bóng triệt hạ lẫn nhau và kết thúc bằng cái thẻ đỏ của hậu vệ Inter Milan, Benoît Cauet. Inter Milan giành chiến thắng 1-0. Khoảng cách lại tăng lên 4 điểm. Chưa bao giờ Inter Milan ở gần scudetto đến thế. Bốn mươi tám tỉ lire có cái lý của nó, Massimo Moratti có giấc mơ của Massimo Moratti.
Có thể nói trận đấu này đã được đánh dấu mốc là thời điểm Inter Milan chặn đứng được cỗ máy sắt thép Juventus đang thống trị Serie A. Nhưng không, thua trận trên sân Giuseppe Meazza chỉ làm sôi sục thêm sức mạnh trong lòng đội bóng thành phố Torino ấy. Juventus thắng liên tiếp 5 trận đấu sau đó trong liền một tháng, trở lại ngôi đầu bảng Serie A và thảnh thơi chờ đợi Champions League trở lại cũng như những trận quyết đấu khác vào mùa xuân năm 1998. Ngược lại, Inter Milan hình như đã đến ngưỡng cao nhất hay là không khí trên ngôi đầu bảng nóng bỏng quá mà tinh thần yếu đuối của họ không thể trụ lại được. Có gì đó như là một cuộc nổi loạn trong lòng Inter Milan. Có gì đó như là một sự sụp đổ giấc mơ. Inter Milan không quen cái cảm giác của người dẫn đầu mà sẽ thấy hợp hơn khi là kẻ bám đuổi.
Trong 5 trận tiếp theo trong vòng một tháng, khi không phải gặp một đội lớn nào thì Inter Milan thua 2 hòa 1 trước AS Bari, AC Empoli và Bologna của Roberto Baggio, chỉ thắng được hai trận cùng 1-0 trước Piacenza và Brescia 1-0. Hai trận thua của Inter Milan trong loạt này đều trên sân Giuseppe Meazza. Người ngoài hành tinh cũng thành ra ngớ ngẩn giữa đám đồng đội xung quanh. Không thể tin nổi, từ chỗ kém 4 điểm, Juventus đã vượt lên hơn Inter Milan 3 điểm. Khoảng cách tưởng nhỏ nhoi mà sẽ không bao giờ san lấp được.
[youtube]YuCa1KhehV4[/youtube]
Inter Milan đã thua Bologna ngay ở Giuseppe Meazza
Trong loạt 5 trận thắng liên tiếp này Juventus cũng phải mất mát không nhỏ. Đó là buổi chiều cuối đông ngày 1 tháng 2 năm 1998, trên mặt sân Via del Mare phương nam của Lecce (lúc đó vừa được dẫn dắt bởi cựu cầu thủ Juventus, Cesare Prandelli). Trung vệ Ciro Ferrara ao cả thân mình và hai chân để ngăn cản một pha thoát lên của Alessandro Conticchio. Quả bóng được chặn lại còn chân Ciro Ferrara gẫy tan lúc chạm vào đầu gối Alessandro Conticchio. Anh theo cáng cứu thương nhuộm đầy nắng chiều đi ra ngoài sân, lên thẳng xe cứu thương về bệnh viện, tan vỡ những giấc mơ với Juventus và cả đội tuyển Italia khi cúp Thế giới ở nước Pháp sắp đến gần, khi sự nghiệp đang lúc thăng hoa nhất. Nhưng dù sao thì cũng như trận thua Manchester United ở vòng bảng Coppa dei Campioni, Ciro Ferrara vắng mặt hầu như không làm xáo trộn lắm hàng phòng ngự của Juventus, vì vẫn còn Mark Iuliano để chơi bên cạnh Paolo Montero, chỉ mất đi một chút ổn định. Đó như là nỗi buồn của riêng mình Ciro Ferrara.
Ngày 4 tháng 3 năm 1998, Coppa dei Campioni trở lại, vòng tứ kết, Juventus (nhì bảng B) đụng độ Dynamo Kyiv (nhất bảng C). Ấy là một đối thủ đáng để phải sợ, với những tài năng đang làm cả châu Âu phát sốt như Andrey Gusin, Aleksandr Khatskevich, Sergei Rebrov và đặt biệt Andriy Shevchenko. Mười hai năm sau thế hệ của Oleh Blochin và Oleksandr Zavarov, Dinamo Kyiv với huấn luyện viên huyền thoại Valery Lobanovsky mới lại có một đội bóng Ucraina trẻ trung và tài năng như thế. Tại vòng bảng chính những con người này đã gây nên một cơn bão khi đả bại FC Barcelona xứ Catalunya 3-0 trên sân nhà, 4-0 trên sân khách, ngoài ra cũng khiến nhà vô địch PSV Eindhoven phơi áo 1-3 ngay trên đất Hà Lan.
Tưởng như Dynamo Kyiv sẽ một lần nữa khiến cả châu Âu phát sốt khi cầm hòa Juventus 1-1 ngay trên sân Delle Alpi, thậm chí họ còn ghi bàn dẫn trước để mãi sau Filippo Inzaghi mới gỡ hòa. Họ lâng lâng hi vọng và trở về thành phố Kyiv, đón tiếp Juventus vào ngày 18 tháng 3 năm 1998, trận lượt về. Nhưng Juventus lúc này đang đứng ở một mặt bằng khác so với FC Barcelona hay PSV Eindhoven nên Dynamo Kiev chỉ chuốc lấy nỗi sầu. Chuốc lấy nỗi sầu vì dám đùa giỡn với Marcello Lippi và những cầu thủ của ông. Ngay tại thành phố Kyiv vẫn còn lạnh giá khi mùa xuân đến muộn, tiền vệ số 10 xuất sắc nhất thế giới Zinédine Zidane bùng cháy với những đường chuyền khó tin vào mắt thường. Công việc của Filippo Inzaghi là hoàn thành một hat-trick và Del Piero góp vào một bàn nữa. 4-1, Juventus đạp đổ thành trì của Dynamo Kyiv và châu Âu hiểu rằng con tàu Juventus đang lao đi sầm sập nhưng cũng đầy uyển chuyển.