Giờ thì Tintoretto không còn được vẽ nữaMarcello Lippi đã xây dựng nên một đội bóng chiến thắng, ngay cả khi nó không cần phụ thuộc vào một mình Roberto Baggio. Marcelo Lippi không muốn Juventus phụ thuộc vào một ngôi sao 28 tuổi với cái đầu gối đã từng vỡ vụn. Juventus đã trở thành một công ty độc lập với Fiat về tài chính dưới sự kiểm soát của IFIL, nó phải có những phương thức chuyển nhượng khôn ngoan để tự cân đối tài chính, tự nuôi sống lấy mình. Và Delle Alpi cũng đã nhìn thấy một thần tượng mới của mình là Del Piero. Tất cả những điều đó gây ảnh hưởng đến quá trình đàm phán gia hạn hợp đồng giữa Juventus và Roberto Baggio vào mùa hè năm 1995.
Báo chí và các cổ động viên nói rằng Roberto Baggio đã từ chối một hợp đồng 3 năm với mức lương 2 triệu dollar Mỹ mỗi năm. Nhưng Roberto Baggio khẳng định đó chỉ là tin đồn. Anh bảo, thật ra trước đó mức lương anh chỉ là 1 triệu dollar Mỹ mỗi năm và Umberto Agnelli với Roberto Bettega muốn anh giảm xuống còn năm trăm nghìn, nếu không muốn ra đi như anh đã kể trong cuốn tự chuyện
‘Una porta nel cielo’ sau này.
Okey, Roberto Baggio quay lưng ra điKhông biết đâu là sự thật, Roberto Baggio từ chối mức lương 2 triệu dollar Mỹ hay Juventus yêu cầu Robeto Baggio giảm còn năm trăm nghìn? Chỉ có sự thật là Roberto Baggio chọn cách ra đi. Có lẽ lúc đó cả Gianni Agnelli cũng không lên tiếng giữ Robero Baggio trở lại. Gianni Agnelli đã gọi anh là họa sỹ Tintoretto, đã mong anh là một Michel Platini mới. Nhưng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội cho Tintoretto nữa và anh cũng không bao giờ mang đến được cho Juventus những vinh quang lớn lao như Michel Platini đã làm. Giờ thì Tintoretto không còn được vẽ nữa. Roberto Baggio đã chọn cho mình một lối đi mới và câu chuyện giữa anh với Juventus trở thành dang dở với những chi tiết thật khó hiểu đối với những tifosi. Ngày anh đến người ta đập phá cả một thành phố, ngày anh đi người ta xôn xao cả tháng liền và nhiều năm sau cũng không hiểu chuyện gì thực sự đã xảy ra.
Roberto Baggio chọn AC Milan của Silvio Berlusconi, Adriano Galliani và Ariedo Braida. Họ đã muốn có được anh từ hồi năm 90 khi anh còn ở Firenze. Đối với những cổ động viên Juventus, sự ra đi của Roberto Baggio có một chút gì thật sự tiếc nuối. Có lẽ một con người chân thành, nhẹ nhàng lãng mạn và có phần hơi si mê như anh không có chỗ đứng thích hợp nữa. Nhiều tifosi của anh trở nêm căm tức câu lạc bộ, ghét bỏ luôn cả tài năng trẻ tuổi Del Piero. Từ đây hình ảnh về một đội bóng Juventus cơ bắp công nhân, lạnh nhạt và có cảm giác tàn nhẫn được sinh ra. Sau Roberto Baggio, Juventus chia tay các hậu vệ Jürgen Kohler (về Borussia Dortmund như hầu hết các cầu thủ Đức khác sau khi rời Juve lúc bấy giờ), Robert Jarni (sang Tây Ban Nha với Real Betis), Alessandro Orlando (sang Fiorentina), Luca Fusi (sang Thụy Sỹ trước khi giải nghệ). Hàng tiền vệ được Roberto Bettega và Luciano Moggi giữ nguyên vẹn, bổ sung thêm bộ đôi rất đáng chú ý là
Vladimir Jugović, cầu thủ người Nam Tư và
Attilio Lombardo từ Genova Sampdoria.
Thêm một người từ thành phố Genova, Jugovic ngoài cùng bên tráiThay chỗ cho Roberto Baggio không phải là một ngôi sao mới mà là một tiền đạo hạng trung tên là
Michele Padovano từ Reggiana. Còn lại, sau khi mất 3 hậu vệ cùng một lúc, Juventus cũng có những người thay thế xứng đáng: trung vệ giày dặn kinh nghiệm
Pietro Vierchowod cũng từ Genova như Attilio Lombardo;
Gianluca Pessotto 25 tuổi từ AC Torino thế chân Robert Jarni và cầu thủ dự bị J
uan Pablo Sorín từ Argentina sang lúc đó mới 19 tuổi. Tất cả những cuộc tuyển mộ trên cho thấy một xu hướng rõ ràng, Juventus sẽ không đổ tiền để chiêu mộ những ngôi sao lớn như những đội bóng lớn ở Serie A đang làm mà lựa chọn những người phù hợp với đội bóng dưới sự dẫn đắt của Marcello Lippi, con người mà uy tín ở thành phố Torino đang lên với tốc độ chóng mặt.
Dĩ nhiên một đội Juventus khắc khổ cũng có những hạn chế của nó. Đó là việc đội bóng khó có thể duy trì được sức mạnh tuyệt đối ở giải vô địch quốc gia, nơi mà mỗi trận đấu biến thành một trận chung kết khó khăn, nơi mà bản lĩnh của đội bóng bị thử thách thực sự. Sau màn khởi đầu khá suôn sẻ, ĐKVĐ Serie A Juventus chịu trận thua đầu tiên trước AC Milan của Fabio Capello trên sân San Siro ở vòng đấu thứ 5 ngày 15 tháng 10 năm 1995. Mười ngày sau, ĐKVĐ Coppa Italia tiếp tục phải buông luôn giải đấu thứ 2 này từ vòng 2, thua trận trước Atalanta. Kể từ đó, Serie A 1995/96 của Juventus trôi qua thực sự khó khăn bởi các đối thủ đã lớn mạnh thêm rất nhiều. Đội bóng thua thêm các đối thủ trực tiếp Lazio, Roma và dần dần bị AC Milan vượt qua.
AC Milan, họ có đội hình lần đầu tiên sau nhiều năm không có bóng dáng bất kỳ một cầu thủ Hà Lan nào. AC Milan phục thù theo cách riêng của Fabio Capello, mà cũng không cần đến sự đóng góp quá nhiều của ngôi sao mới về Roberto Baggio. Giờ đây đến lượt Fabio Capello cũng không trông đợi quá nhiều vào Roberto Baggio hay nói cách khác phong cách của Roberto Baggio có vấn đề gì đó không thể nào hòa hợp được với lối làm việc của Marcello Lippi và Fabio Capello.
Năm 1995 này còn chứng kiến thêm một sự kiện lớn của bóng đá châu Âu. Ngày 15 tháng 12 năm 1995, Tòa án châu Âu trụ sở ở Luxembourg ra phán quyết cuối cùng cho vụ kiện của Jean-Marc Bosman. Câu chuyện bắt đầu từ những điều tưởng như vô lý đã tồn tại rất lâu ở châu Âu: ở một vài nước châu Âu, một đội bóng chuyên nghiệp có thể ngăn cản cầu thủ của mình chuyển sang thi đấu ở một đội bóng nước ngoài ngay cả khi hợp đồng lao động của anh ta đã hết hạn. Và để có được cầu thủ mình mong muốn, một đội bóng chuyên nghiệp nước ngoài nào đó sẽ phải trả một khoản chi phí cho đội bóng cũ trong nước ngay cả khi cầu thủ đã hết hạn hợp đồng với đội bóng cũ kia. Điều này thường xuyên dẫn đến những cuộc tranh cãi quyết liệt giữa các đội bóng và người ta buộc phải thỏa hiệp hoặc đưa ra phân xử ở những hội đồng trọng tài chuyển nhượng.
Điều luật tưởng như vô lí này cũng có tác dụng không nhỏ. Nhờ thế mà những câu lạc bộ chuyên nghiệp nhỏ hay tầm trung ở châu Âu có thể giữ chân được các cầu thủ tài năng của mình mà không dễ dàng bị các đội bóng lớn lắm tiền nhiều của cướp mất. Họ có cơ hội cạnh tranh sòng phẳng với những đội bóng lớn hơn ở cả giải vô địch quốc gia lẫn ba cúp châu Âu. Những đội bóng từ Bỉ, Hà Lan, Bồ Đào Nha có thể chơi ngang hàng với những đối thủ từ Italia, Tây Ban Nha, CHLB Đức hay Anh. Giữa các đội bóng lớn ở những nền bóng giàu có như Italia, CHLB Đức hay Anh cũng không có nhiều những cuộc chuyển nhượng hao tiền tốn của xôn xao ầm ý. Giá trị của một cầu thủ không bị đẩy lên cao một cách vô lí sau những cuộc chạy đua chuyển nhượng điên rồ, bóng đá giữ được nhiều ý nghĩa truyền thống đơn sơ mà không mang nặng quá nhiều những giá trị mua bán.
Nhưng thế giới đã thay đổi. Rõ ràng là quyền tự do lao động của người dân bị ngăn cản hay ít nhất điều đó đã đi ngược lại với hiệp ước kinh tế của liên minh Châu Âu. Đấy là mâu thuẫn cơ bản hối thúc Jean-Marc Bosman đâm đơn kiện. Jean-Marc Bosman, là cầu thủ bóng đá Bỉ đã từng được coi là một cầu thủ khá tài năng và đã từng được gọi vào đội tuyển trẻ quốc gia khi còn thi đấu cho Standard de Liège. Sau đó anh được RFC Liège mua về năm 1988 với giá 60 nghìn bảng Anh, đó là một bước đi nghiệt ngã phá hỏng cuộc đời anh. Vào năm 1990, hợp đồng của anh với RFC Liège hết hạn và anh muốn chuyển sang thi đấu cho một đội bóng nhỏ ở Pháp là Dunkerque. Tuy nhiên RFC Liège đòi một khoản phí chuyển nhượng lên tới 500 nghìn bảng dựa vào cách tính định giá cầu thủ Bỉ. Năm trăm nghìn bảng là một số tiền quá lớn đối với Dunkerque và dĩ nhiên họ từ chối trả tiền.
Jean Marc Bosman ở RFC Liège... Ngay lập tức RFC Liège cũng rút khỏi cuộc thương lượng và không thả người. Cuối cùng thì người chịu thiệt nhất chính là Jean-Marc Bosman. Anh bị FC Liège ruồng bỏ và cũng không được chuyển đến Dunkerque. FC Liège rõ ràng đã coi anh là một chú cừu đen khi hạ cắt đi mất 75% lương của anh, chỉ còn 500 bảng một tháng. Đó là một cú trả thù thật là bỉ ổi. Và khi bạn bị coi là một chú cừu đen, bị trả thù hèn hạ thì bạn sẽ bỏ đi hay chiến đấu chống lại. Jean Marc Bosman làm cả hai. Anh đâm đơn kiện lên tòa án Bỉ và đã được giải phóng khỏi Liège nhưng đã qua muộn để nối lại thỏa thuận với Dunkerque.
Không một đội bóng nào ở Bỉ muốn thâu nạp Jean Marc Bosman chỉ với một câu từ chối khéo: “xin lỗi, chúc anh may mắn, chúng tôi đã đủ người mất rồi”. Người ta không muốn thâu nạp vào đội mình một món bung xung và anh phải xin đá cho mấy đội bóng hạng nghiệp dư ở Pháp để duy trì thể lực và tiếp tục sống. Năm 1993 Jean Marc Bosman xin được trở về Bỉ chơi cho Olympic Charleroi. Đó có vẻ như anh đã được làm lại đời mình, nhưng không phải vậy. Olympic Charleroi chỉ trả cho anh 650 bảng một tháng vì anh là Jean Marc Bosman, như một mối nguy hiểm. Số tiền ấy chỉ cao hơn chút xíu so với mức trợ cấp xã hội nếu anh không có việc làm, mà cũng không được lâu trước khi Olympic Charleroi hủy bỏ hợp đồng. Anh không thể đủ trả tiền thuê căn hộ ở Charleroi và phải quay về nhà sống trong chiếc nhà xe đã sửa lại thành buồng ngủ một giường đơn nhưng không còn bóng dáng người vợ và con gái 3 tuổi đâu nữa. Bỏ đi mất rồi.
Tháng 10 năm 1993 Marc Jean Bosman bắt đầu chuyển hồ sơ lên Tòa án châu Âu nhằm kiện một lúc 3 bị đơn là RFC Liège, Hiệp hội bóng đá Bỉ và cả UEFA đã cản trở tự do lao động, làm hủy hoại sự nghiệp của anh. Vụ kiện này đã khiến cho Jean Marc Bosman bị phá sản và phải nhờ vào trợ cấp xã hội cũng như quyên góp của anh em trong hiệp hội cầu thủ nhà nghề thế giới để sống, trong chiếc nhà xe ấy, suốt hai năm, cho đến ngày 15 tháng 12 năm 1995, Tòa án châu Âu xử thắng cho Jean Marc Bosman. Anh được đền bù toàn bộ án phí một khoản khác cho những thiệt hại mà anh phải gánh chịu, có người bảo khoảng 1 triệu bảng cộng với tiền lời thu được từ một trận đấu giao hữu tổ chức để cám ơn anh.
...và bên ngoài tòa án châu ÂuĐó là thắng lợi muộn màng, gian nan nhưng xứng đán của Jean Marc Bosman. Và cũng là cú đấm cực mạnh vào hệ thống chuyển nhượng bóng đá Châu Âu. Từ đây các cầu thủ sẽ được tự do đến một đội bóng khác khi hết hợp đồng mà đội bóng cũ không kiếm được dù chỉ một xu. Và sáu tháng trước khi hợp đồng hết hạn, họ có quyền thỏa thuận với bất cứ ai. Thế là hết đời những ông chủ tàn nhẫn và keo kiệt và cũng hết thời những đội bóng nhỏ có thể gằm ghè với những ông lớn. Phán quyết Bosman cộng với luật tự do lao động trong liên minh châu Âu và việc kết nạp mở rộng hàng loạt vào liên minh đã đưa chợ cầu thủ đến cảnh nhộn nhịp không thể tả.
Ngày nay các cầu thủ được trả lương đến 200 nghìn bảng một tuần là nhờ công lớn của Jean Marc Bosman. Nhưng bây giờ chẳng còn mấy ai biết hay để ý rằng anh đã lại phải đang vật vã sống lẻ loi bằng tiền trợ cấp 625 bảng một tháng ở ngoại ô Liège, với chứng trầm cảm buồn bã sau những vụ làm ăn thua lỗ và những ngày giải sầu bằng cồn rượu.
Nhận được tiền đền bù, anh đã mua được một căn nhà bên cạnh nhà của cha mẹ mình ở Liège và một mảnh nhỏ khác ở ngoài thành phố để cho thuê, phẫu thuật thay một mảnh xương hông bằng titan, còn lại để đâu tư vài vụ làm ăn lẻ tẻ. Bây giờ thì anh đã phải bán đi căn nhà cho thuê để lấy tiền đóng thuế và cai rượu. Anh bảo động lực gần như duy nhất của anh là hai chú con trai với bạn gái mới. Nhưng khốn nỗi anh cũng không được ở cùng chúng. Bạn gái mới của anh còn một cô con gái với mối quan hệ trước đó, giờ đây cũng không thể đi làm và cùng nhận trợ cấp xã hội 625 bảng mỗi tháng như anh. Nếu hai người dọn về sống chung, chỉ còn tổng cộng 875 bảng cho hai người. Trận đấu cám ơn anh theo quyết định của tòa án cũng đã được tổ chức. Nhưng thay vì đấu với Barcelona trên một sân bóng lớn như ước muốn của anh thì chỉ là Lille trước vỏn vẹn 2 nghìn khán giả.
Vào năm 1995, người ta đã nói Jean Marc Bosman đã gặp may còn bây giờ anh bảo “cái may mắn của tôi không đủ để trả một ngày lương cho Wayne Rooney…” Còn đối với Juventus, dù sao thì họ cũng có chút hưởng lợi từ phán quyết Bosman, sau này bạn sẽ thấy. Nhưng đấy là chuyện của sau này, hãy quay trở lại mùa đông năm 1995.
Một trong những lí do khiến cho Juventus chịu mất những điểm số quan trọng tại Serie A 1995/96 là cúp C1 châu Âu Coppa dei Campioni. Sau 9 năm vắng mặt, khi đội bóng đen-trắng trở lại, cúp C1 châu Âu Coppa dei Campioni đã biến thành một giải đấu mới với thể thức mới Champions League. Tại vòng bảng, họ gặp lại nhà vô địch CHLB Đức Borussia Dortmund vẫn của những con người cũ cộng với Jürgen Kohler. Hơn một nửa trong số họ là những người quen đối với thành phố Torino. Rất nhanh chóng, Juventus vượt qua vòng đấu bảng bằng 4 trận thắng liên tiếp đậm đà (trong đó có trận thắng Borussia Dortmund 3-1 ngay tại vùng Ruhr) trước khi chủ động buông 2 trận cuối (trong đó có trận thua Borussia Dortmund 1-2 ở Delle Alpi). Sau sáu lần gặp nhau, nhận bao món nợ, cuối cùng Borussia Dortmund và huấn luyện viên Ottmar Hitzfeld cũng thắng được Juventus một trận khi mà đối thủ đã chắc ngôi đầu bảng. Tuy nhiên, chiến thắng này lại quan trọng đối với những người Đức, vì nó giúp họ giữ được vị trí thứ 2 để cùng với đội bóng Italia vào vòng 2.
[youtube]NwapSZ2NMBM[/youtube]
Tháng 1 năm 1996, Juventus giành chiếc cúp đầu tiên của mùa giải bằng việc đánh bại đối thủ AC Parma trong trận siêu cúp Suppercoppa Italia 1-0. Tuy nhiên đến cuối tháng 2 năm 1996, nỗ lực bám đuổi AC Milan của ngôi sao đen George Weah ở Serie A bị chặn lại trong trận lượt về hòa 1-1 với chính đội bóng này vào ngày 22 tháng 2 năm 1996. Cơ hội bảo vệ chức vô địch quốc gia của Juventus nhạt dần cũng có nghĩa là sự tập trung của đội bóng vào Champions Legue càng lớn thêm. Ở đó, họ phải thi đấu với những nhà vô địch đúng nghĩa mà sau đây bạn sẽ thấy.
Tháng 3 năm 1996, Juventus gặp nhà vô địch Tây Ban Nha Real Madrid ở vòng 2. Đội bóng này có mặt những tài năng không thể coi thường Fernando Hierro, Fernando Redondo, Luis Enrique, Ivan Zamorano, González Raúl và cả một người đã từng là niềm hi vọng của Juventus – Michael Laudrup. Chính cầu thủ tiền đạo trẻ tuổi González Raúl đã ghi bàn thắng duy nhất trong trận lượt đi ở Santiago Bernabéu. Tuy nhiên trong trận lượt về ở Delle Alpi 2 tuần sau đó, Del Piero đã trả lời bằng một cú sút phạt xuyên qua hàng rào chắn trước khi Michele Padovano ghi bàn thắng quyết định mang lại chiến thắng 2-0 cho Juventus bất chấp việc Moreno Torricelli đã bị đuổi khỏi sân vì phạm lỗi với Gonzáles Raúl.
[youtube]kpEDgRtY5Yw[/youtube]
Dấu ấn đầu tiên của Alessandro với Real
Bàn thắng ấy của Del Piero đã ghi tên anh trong lòng các cổ động viên Juventus. Họ bắt đầu phải thuộc lòng tên anh, mà cũng khó có thể ngờ rằng cho đến mãi về sau này còn có nhiều lúc họ phải nhắc đến tên anh nữa, hay mười mấy năm sau còn có lúc đồng loạt đứng lên vỗ tay khen ngợi anh ngay trên sân Santiago Bernabeu.
Tháng 4 năm 1996, Juventus chạm mặt nhà vô địch nước Pháp Nantes ở bán kết. Đội bóng này đã gây ra chút khó khăn cho Juventus trong hiệp một trận lượt đi ở Delle Alpi cho đến khi tự chặt chân mình bằng chiếc thẻ đỏ của Bruno Carotti vì phạm lỗi với Michele Padovano. Tất cả chỉ có thế, hiệp hai Gianluca Vialli và Vladimir Jugović ghi hai bàn thắng đẹp mắt giúp cho đội nhà thắng 2-0 và đi thẳng đến trận chung kết dù đã thua 2-3 trong trận lượt về tại Pháp.
Đối thủ trong trận chung kết là nhà vô địch Hà Lan, ĐKVĐ Champions Legue, Ajax Amsterdam. Đội bóng ấy là tập hợp của một thế hệ trẻ tài năng bậc nhất của bóng đá Hà Lan. Họ chơi một thứ bóng đá tấn công rực lửa dưới sự chỉ huy của Luis van Gaal – đại biểu xuất sắc của bóng đá tổng lực - người sẽ còn gặp lại Juventus rất nhiều lần nữa trong cuộc đời của mình. Họ đã đánh bại ĐKVĐ AC Milan một năm trước đó, và bây giờ họ gặp Juventus để bảo vệ danh hiệu trên sân Stadio Olimpico ở Roma tối ngày 22 tháng 5 năm 1996, 16 năm sau trận chung kết cúp C1 gần nhất của Juventus, trận chung kết cúp châu Âu thứ 11 của đội bóng áo màu đen-trắng. Juventus có 10 ngày chuẩn bị sau khi kết thúc Serie A với vị trí thứ 2 sau AC Milan.
Đêm ấy, đại diện của bóng đá tấn công hay nhất châu Âu chạm mặt với đại diện của một nền bóng đá đã đưa catenaccio trở thành một thứ nghệ thuật đáng gờm. Những người hào hoa như Danny Blind, anh em nhà De Boer, Jari Litmanen gặp những gã có phần cục mịch thô lỗ như Antonio Conte, Didier Deschamps, Vladimir Jugovíc. Nhưng Juventus không chơi catenaccio. Từ khi Marcello Lippi đến đây, đội bóng vẫn thường ra sân với 3 tiền đạo Ravanelli – Baggio – Vialli hoặc là Ravanelli – Del Piero – Vialli và sẵn sàng chơi tấn công với bất kỳ đội bóng nào. Chỉ có điều họ có cách tiếp cận trận đấu khác, một cách cẩn trọng, áp đặt, quyết liệt và nguy hiểm. Nó khác với phong cách tấn công của Ajax Amsterdam hay bất kỳ một đội bóng nào khác. Đó là tư duy bóng đá của Marcello Lippi, là hình ảnh của Juventus – con tàu trầm trọng đang từ từ lao đi và sẵn sàng cán nát bất cứ thứ gì trên đường ray của nó.