Author Topic: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus  (Read 124787 times)

0 Members and 1 Guest are viewing this topic.

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #80 on: January 08, 2013, 08:17 AM »
R. Baggio đúng là hung thần của Dortmund khi nã đến 4 bàn vào lưới Dortmund chỉ trong vòng 2 năm. Giờ em mới biết Stefan Reuter cũng là 1 cựu Juventus, tay này cũng có mặt trong trận CK CL năm 97 ấy trong màu áo Dortmund, hic. Mà tại sao Bayer Munich lại được gọi là Bayer Monaco nhỉ? Em thấy trên 1 số website cũng viết thế mà không biết tại sao?
Này thì ký...

Offline akazzurri

  • Io Che Sarò Bianconeri
  • JFC Hero
  • *
  • Posts: 3,199
  • Gender: Male
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #81 on: January 08, 2013, 08:34 AM »
R. Baggio đúng là hung thần của Dortmund khi nã đến 4 bàn vào lưới Dortmund chỉ trong vòng 2 năm. Giờ em mới biết Stefan Reuter cũng là 1 cựu Juventus, tay này cũng có mặt trong trận CK CL năm 97 ấy trong màu áo Dortmund, hic. Mà tại sao Bayer Munich lại được gọi là Bayer Monaco nhỉ? Em thấy trên 1 số website cũng viết thế mà không biết tại sao?
Bayern Monaco là tên gọi theo tiếng Italia nhé   :gift:
Mà sao em thấy càng gần thời hiện tại truyện kể càng nhanh vậy anh An  :chatterbox:
AKAZZURRI

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #82 on: January 08, 2013, 08:42 AM »
Bayern Monaco là tên gọi theo tiếng Italia nhé   :gift:
Mà sao em thấy càng gần thời hiện tại truyện kể càng nhanh vậy anh An  :chatterbox:
Càng gần về sau này, lão càng sống gấp mà  :m1205:
Này thì ký...

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #83 on: January 08, 2013, 04:48 PM »
R. Baggio đúng là hung thần của Dortmund khi nã đến 4 bàn vào lưới Dortmund chỉ trong vòng 2 năm. Giờ em mới biết Stefan Reuter cũng là 1 cựu Juventus, tay này cũng có mặt trong trận CK CL năm 97 ấy trong màu áo Dortmund, hic. Mà tại sao Bayer Munich lại được gọi là Bayer Monaco nhỉ? Em thấy trên 1 số website cũng viết thế mà không biết tại sao?

Em không để ý đấy thôi, tất cả tên riêng từ đầu đến giờ anh đều cố gắng viết bằng cách gọi của tiếng Italia, hầu hết không có cách gọi của tiếng Anh, tàu hay Đức :catch:

Bayern Monaco là tên gọi theo tiếng Italia nhé   :gift:
Mà sao em thấy càng gần thời hiện tại truyện kể càng nhanh vậy anh An  :chatterbox:

Nhanh nghĩa là post nhanh hay viết nhanh cho xong năm này qua năm khác?

Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #84 on: January 08, 2013, 04:55 PM »
1993 rồi  :juve8:
Tiếp đến là gì?

Đến một năm nào đó thì anh không viết tiếp, các bạn chuẩn bị làm phần hậu storia nhé. :m1205:
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #85 on: January 08, 2013, 08:41 PM »
Em không để ý đấy thôi, tất cả tên riêng từ đầu đến giờ anh đều cố gắng viết bằng cách gọi của tiếng Italia, hầu hết không có cách gọi của tiếng Anh, tàu hay Đức :catch:

Nhanh nghĩa là post nhanh hay viết nhanh cho xong năm này qua năm khác?

Nhớ rồi, hôm trước anh viết tên của Johan Cruyff em đã thấy lạ nhưng lại tưởng bác viết theo tiếng...Hà Lan  :))
Đúng là dòng chảy của câu chuyện có hơi nhanh hơn trước thật bác ạ. Bác cố gắng cho nó chậm lại chút, chí ít thì cũng câu thêm được vài bài trước khi kết thúc  :tv: :tv:
Này thì ký...

Offline akazzurri

  • Io Che Sarò Bianconeri
  • JFC Hero
  • *
  • Posts: 3,199
  • Gender: Male
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #86 on: January 08, 2013, 10:07 PM »
Em không để ý đấy thôi, tất cả tên riêng từ đầu đến giờ anh đều cố gắng viết bằng cách gọi của tiếng Italia, hầu hết không có cách gọi của tiếng Anh, tàu hay Đức :catch:

Nhanh nghĩa là post nhanh hay viết nhanh cho xong năm này qua năm khác?


ý thứ 2 đấy anh à :))
AKAZZURRI

Offline Nguyen Hai Long

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,532
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #87 on: January 18, 2013, 02:05 PM »
Ơ thế chậm lại thật à @@

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #88 on: January 29, 2013, 01:22 AM »
Chỉ còn anh, khung thành và bầu trời xanh Los Angeles

Serie A 1993/94 sẽ là mùa giải thứ 4 của Roberto Baggio, sẽ là mùa giải thứ 8 không scudetto với Juventus. Khao khát đối với Juventus và những cổ động viên của nó đã đẩy lên đến độ khắc khoải. Nhưng đội bóng không còn vung tiền để mua về những ngôi sao sáng giá nhất của làng bóng đá thế giới như một loạt các đội bóng ở Serie A đang làm. Bộ khung của đội bóng được giữ gần như nguyên vẹn. Chỉ có một vài cuộc chia tay đáng chú ý như của David Platt (sang Sampdoria), tài năng Paolo Di Canio (xuống miền Nam với Napoli) và Pierluigi Casiraghi (xuống miền trung với Lazio). Sự ra đi của David Platt là một điều dễ hiểu vì anh chỉ đóng vai phụ trong cả mùa giải trước đó còn với Paolo Di Canio và Pierluigi Casiraghi, có vẻ là một cuộc chia tay đáng tiếc. Nhưng có lẽ chỉ đáng tiếc cho các cầu thủ, Juventus thì không. Bởi vì đội bóng đã có những thay thế tuyệt vời.

David Platt và Paolo Di Canio ra đi, người thay thế là cầu thủ xấu xí có bước chạy cà nhắc với đôi chân như làm từ hai khúc gỗ, Angelo Di Livio, 27 tuổi, từ đội bóng nhỏ Padova. Angelo di Livio là một cầu thủ tương đối vô danh. Anh đến với Juventus một cách bất ngờ bởi trước nay chỉ chơi ở các đội cấp thấp như Reggiana, Nocerina, Perugia và Padova, hầu như không có biểu hiện gì của một tài năng. Nhưng sau này có Juventus đã phát hiện ra trong vẻ khổ sở của Di Livio cái khí chất chuyên cần và đa năng rất hữu dụng.


 Hàng hậu vệ được gia cố dù muộn màng (việc làm mà đáng ra họ phải làm từ 1 năm trước) bằng trung vệ 25 tuổi Sergio Porrini từ Atalanta. Juventus cũng không quên trẻ hóa. Trong những tháng ngày cuối cùng đảm nhận vai trò Chủ tịch danh dự của đội bóng, Giampiero Boniperti để lại dấu ấn không nhỏ mà chúng được nhắc đến không gì khác là những tài năng trẻ dành cho Juventus. Một hậu vệ cánh đầy tài năng mới của bóng đá Italia có tên Andrea Fortunato mới 22 tuổi người Salerno xứ Campagnia được mua về từ Genoa. Anh là hiện thân của một Antonio Cabrini mới và chính anh mặc áo số 3 của Antonio Cabrini ngày nào.



Andrea Fortunato đã là một Juventino

Không dừng lại ở Andrea Portunato, mùa hè năm 1993 ghi một dấu ấn đặc biệt trong lịch sử Juventus vì đó là lúc mà một cầu thủ tiền đạo trẻ 18 tuổi có dáng lỏng khỏng tên Alessandro Del Piero gia nhập đội bóng cũng từ đội của Angelo Di Livio là Padova ở Serie B. Sau gần 3 năm ký hợp đồng với Juventus và cuộc tranh giành quyết liệt giữa Juventus và AC Milan, Del Piero chính thức có mặt ở Torino để thế chân cùng một lúc 2 tiền đạo Pierluigi Casiraghi và Paolo Di Canio. Tất cả đều biết, anh là một cầu thủ đầy hứa hẹn, tuy thế dường như lúc đó không ai nghĩ rằng cả một giai đoạn lịch sử của Juventus sau này sẽ gắn với tên tuổi của chàng trai đã có mặt trong đội hình từ U-17 đến U-21 Italia ấy. Nhưng hãy gượm chuyện đó sang một bên đã, bởi vì thời gian đầu ở Juventus của Del Piero là ở đội trẻ với huấn luyện viên Antonello Cuccureddu và các đồng đội như là Jonathan Binotto, Christian Manfredini chứ không phải ở đội một với huấn luyện viên Giovanni Trapattoni.

Giovanni Trapattoni đang có trong tay mình số 10 sáng giá nhất của bóng đá châu Âu, bộ đôi tiền đạo Gianluca Vialli – Fabrizio Ravanelli được hỗ trợ bởi Andreas Möller ở bên cánh. Nên không có lí do gì để ông phải quá bận tâm vào một cầu thủ mới 18 tuổi như Del Piero, việc của cậu là ngồi xem, tập luyện và tham gia thi đấu ở giải tranh scudetto trẻ cũng như Viareggio Cup. Điều quan trọng nhất đối với đội bóng là họ đã gia cố vững chắc hàng phòng ngự của mình bằng Andrea Fortunato và Sergio Porrini. AC Milan của Fabio Capello đã suy yếu sau khi những người Hà Lan lần lượt ra đi và không còn bất khả chiến bại nữa. Đó là tín hiệu tốt cho Juventus và những đội còn lại của Serie A. Và thực tế là Juventus đã thủng lưới ít đi, thắng được nhiều hơn còn AC Milan đã thua và hòa nhiều hơn. Sự cân bằng này giúp cho Juventus bám đuổi rất gần AC Milan trong suốt cả mùa giải. Alessandro Del Piero cũng được Giovanni Trapattoni cất nhắc trong một số trận đấu thay cho Gianluca Vialli và Fabrizio Ravanelli. Anh cũng có những bàn thắng đầu tiên ở Serie A và để lại những ấn tượng sâu đậm.

Chỉ có một điều đáng tiếc, là Juventus đã thua mất 3 trận ở lượt đi, trước các đối thủ không phải là Inter Milan hay AC Milan mà đó là As Roma (của Thomas Hässler, Abel Balbo và Siniša Mihajlović), AC Parma (của Antonio Benarrivo, Zanfranco Zola và Faustino Asprilla) và Lazio (của Alen Bokšić, Giuseppe Signori, Pierluigi Casiraghi). Dẫu sao thì Juventus nhờ những bàn thắng của Roberto Baggio, Fabrizio Ravanelli và Adreas Möller mà Juventus vẫn rất cận kề vị trí số 1 cho đến trận tiếp AC Milan trên sân nhà Delle Alpi ở lượt về, vòng 26 ngày 6 tháng 3 năm 1994. Lúc đó, Juventus tiếp AC Milan khi thiếu vằng một vài vị trí chính thức. Alessandro Del Piero chơi cặp cùng Roberto Baggio trên hàng công không có Andreas Möller, Fabrizio Ravanelli lẫn Gianluca Vialli. Roberto Baggio và Del Piero đã không thể làm gì được trước hàng phòng ngự trứ danh của AC Milan gồm thủ môn Sebastiano Rossi, bộ tứ hậu vệ Mauro Tassotti - Paolo Maldini – Franco Baresi – Alessandro Costacurta và Juventus chịu thua 0-1 bởi bàn thắng của một cầu thủ kém nổi tiếng nhất trong 11 cầu thủ AC Milan trên sân. Anh ta có tên là Stefano Eranio.

Một trận đấu ấy có thể miêu tả tất cả những gì đã diễn ra ở Serie A mùa giải 1993/94. Juventus trẻ trung và tài năng nhưng AC Milan có quá nhiều kinh nghiệm. Khi những người Hà Lan không còn ở Milano, họ trình diễn một thứ bóng đá xấu xí nhất bằng những chiến thắng 1-0 tối thiểu. Sản phẩm của Fabio Capello làm ra là kỷ lục 929 phút liên tiếp trắng lưới của thủ môn Sebastiano Rossi; cả một mùa giải AC Milan chỉ ghi được 36 bàn thắng, mà cũng chỉ bị vỡ khung gỗ vỏn vẹn 15 lần. Thua một đối thủ như thế trong trận đối đầu trực tiếp thì Juventus không có cơ hội nữa dù sau đó họ không thua thêm trận nào ở Serie A mà còn thắng lại AC Parma 4-0 (Del Piero lập hatrick đầu tiên), Lazio 6-1, rồi Inter Milan 1-0. Kết thúc mùa giải ở vòng thứ 34, Juventus chỉ chạm đích ở vị trí thứ 2 với 3 điểm ít hơn đội bóng từ thành phố Milano (đội còn đoạt nốt cả Coppa dei Campioni). Trận thua AC Milan đến vào một thời điểm quyết định đã phá hỏng niềm hi vọng của Juventus, phá đi những giấc mơ mà Roberto Baggio nuôi nấng từ rất lâu.

Năm ngày trước đó, 1 tháng 3, Juventus cũng đã thua Cagliari 0-1 tại sân Sant'Elía ở trận lượt đi tứ kết Uefa Cup. Mười ngày sau đó, 15 tháng 3, Juventus thua tiếp 1-2 trong trận lượt về và ĐKVĐ phải tạm biệt Uefa Cup. Ba trận thua trong một đợt khủng hoảng ngắn bày ra trước mắt một mùa giải trắng tay. Họ đã bỏ Coppa Italia ngay từ vòng một. Năm thứ tư ở Delle Alpi, Roberto Baggio vẫn ghi rất nhiều bàn thắng (17 quả ở Serie A, 22 quả ở tất cả các giải) và Juventus vẫn lỗi hẹn với scudetto. Có điều gì đó tiếc nuối dành cho anh và Giovanni Trapattoni. Hoặc là Juventus chưa đủ bản lĩnh để đạp ngã AC Milan, hoặc là rốt cuộc họ chỉ là một đội bóng của những anh chàng lãng mạn đẹp trai, hơi ngồng nghênh một tí điên rồ mà thiếu đi cái vẻ lạnh nhạt của một kẻ đánh đổ. Bốn năm mới chỉ có một chiếc cúp C3 không kể danh hiệu quả bóng vàng châu Âu đối với anh có lẽ là quá khiêm tốn, đối với Juventus lại càng luyến tiếc hơn. Nhưng anh cũng không có nhiều thời gian để mà luyến tiếc, khi cúp thế giới 1994 tại châu Mỹ lại đang đến rất gần.

Italia gần như tái hiện lại sức mạnh tuyệt vời của mình trước khi cúp thế giới bắt đầu như hồi năm 1990. Hồi đó 3 đội bóng Italia giành 3 chiếc cúp châu Âu. Năm 1994, họ suýt thành công một lần nữa khi AC Milan đã đoạt cúp C1 Coppa dei Campioni, Inter Milan đoạt cúp C3 Coppa Uefa còn AC Parma lại thua mất Arsenal trong trận chung kết cúp C2 Coppa delle Coppe. Và cũng giống như tại Italia 1990, hình ảnh về một blocco-Juventus ở đội tuyển Italia không hề tồn tại. Lần này đội tuyển của huấn luyện viên Arrigo Sacchi, một cựu huấn luyện viên AC Milan. Đội tuyển được đắp đầy bằng 7 cầu thủ AC Milan, 5 AC Parma. Số còn lại được chia đều cho các đội bóng mạnh khác, Juventus cũng chỉ có 3 cầu thủ được góp mặt là Antonio Conte, Dino Baggio và Roberto Baggio. Vậy nhưng một nhóm ít ỏi cầu thủ của đội bóng Turin ấy cũng đủ tạo nên những cung bậc cảm xúc không thể nào quên đối với đất nước Italia. Nếu như năm 1990, Salvatore Schillaci quê mùa và cục mịch đã nuôi hi vọng cho cả đội tuyển bằng những bàn thắng quý giá của mình, thì nay Dino Baggio và Roberto Baggio truyền vào đội bóng ấy cảm hứng bất tận để vượt qua những thời khắc khó khăn và áp lực bủn rủn chân tay từ vòng bảng cho đến trận chung kết trên sân Rose Bowl. Đội tuyển Italia nào có tài năng và gợi tình nhất trong lịch sử? Có lẽ là đội hình tham dự cúp Thế giới năm 1994 ấy. Tuy nhiên, cái tài năng và gợi tình ấy kèm theo là số phận nghiệt ngã bi tráng nhất. Trong cái nắng thiêu đốt của mùa hè nước Mỹ, các trận đấu thường được xếp lịch đá vào giữa trưa để phục vụ truyền hình trực tiếp và sau mỗi trận đấu họ có thể bị sụt đến 7kg vì mất nước.


Juventus có Dino và Roberto

Đây là cúp Thế giới lần đầu áp dụng luật thủ môn không được bắt bóng bằng tay khi đồng đội chuyền về bằng chân. Ở vòng bảng Đệ tam anh hào Italia cùng bảng với Mexico, Ireland và Na Uy và ngay trận đầu ra quân, đội quân thiện chiến áo thiên thanh đã thua shock đội tiểu tốt Ireland 0-1. Cả Italia bàng hoàng không hiểu chuyện gì xảy ra. Cả Roberto Baggio và Dino Baggio im tiếng, Antonio Conte còn chưa được ra sân một phút nào và cúp Thế giới đối với họ có lẽ sẽ kết thúc trong thất vọng não nề. Việc các câu lạc bộ Italia thống trị ba cúp châu Âu giờ đây dường như chỉ như một trò lố. Mọi chuyện suýt trở nên mất kiểm soát khi tinh thần hăng máu rửa nhục của các chàng trai gợi tình của Arrigo Sacchi dội một xô nước đá. Ngay phút thứ 21 trong trận thứ 2 vòng bảng với Na-uy, thủ môn số một Gianluca Pagliuca bị trọng tài người Hà Lan Van der Ende đuổi ra khỏi sân vì lỗi truy cản tiền đạo Nauy ngoài vòng cấm trong một pha phản công nhanh của đối thủ. Pha bóng quá nhanh, hăng máu bị dập quá nhanh và đến cả thủ môn Gianluca Pagliuca cũng không hiểu chuyện gì xảy ra với anh. Huấn luyện viên Arrigo Sacchi phải hi sinh Roberto Baggio để lấy chỗ cho thủ môn dự bị Luca Marchegiani. Quyết định quá nhanh và Roberto Baggio cũng không hiểu điều quái quỷ gì xảy ra với mình. Nếu thua nữa Italia sẽ về nước ê chề không khác gì năm 1966...
« Last Edit: January 29, 2013, 01:26 AM by PAVELVNR »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #89 on: January 29, 2013, 01:23 AM »
[youtube]mvFtAfUjiUA[/youtube]

Gianluca Pagliuca là thủ môn đầu tiên bị đuổi trong một kỳ cúp Thế giới

Nhưng trong lúc thật là gay go này, may thay vẫn còn một người Juventus nữa trong đội hình, may thay vẫn còn Dino Baggio. Thủ môn dự bị và hàng thủ trứ danh Italia cầm cự đến giữa hiệp 2 thì Arrigo Sacchi quyết định gửi niềm tin vào một tiền đạo AC Milan là Daniel Massaro… Chỉ một phút sau khi niềm hi vọng Daniel Massaro vào sân thay cho Pierluigi Casiraghi…, Dino Baggio đánh đầu tung lưới Na Uy sau cú câu bóng của Giuseppe Signori. Người Juventus cuối cùng trong đội hình lên tiếng. Italia thắng 1-0 với những cảm xúc khó tả nổi. Và họ bắt đầu viết nên một câu chuyện rất lạ trong lịch sử đội tuyển áo thiên thanh năm 1994 khi họ luôn đặt người hâm mộ trên lằn gianh giữa tuyệt vọng và phấn khích tột cùng.

Đến trận cuối cùng vòng bảng thì Daniel Massaro mới ghi bàn và Italia thở phào nhẹ nhõm khi cầm hòa Mexico 1-1. Họ giành được vé vào vòng sau một cách kỳ cục nhất có thể: Cả 4 đội trong bảng đều cùng thắng 1 – hòa 1 – thua 1 và được 4 điểm cả thảy với hiệu số bàn thắng – bàn thua đều là 0. Mexico có hiệu số 3-3, đứng số 1; Ireland có hiệu số 2-2, đứng thứ 2; Italia cũng có hiệu số 2-2 nhưng lại thua Ireland đối đầu nên bị xếp thứ 3; cuối cùng đen đủi nhất là Na Uy có hiệu số 1-1 xếp bét nên bị loại luôn. Với vị trí thứ 3, Italia được xét vớt vào vòng 16 đội cùng nhóm đứng thứ 3 có thành tích tốt nhất. Quả là quá mỏi.

Đội tuyển Italia lọt vào vòng 16 đội với tấm vé xét vớt, chẳng khác gì chuyện thượng đế đã trao cho họ món quà là một cơ hội nữa để chứng minh với cả thế giới hiểu rằng bóng đá Italia đang chinh phục cả châu Âu và bây giờ họ muốn chinh phục cả thế giới. Roberto Baggio vẫn chưa có một bàn thắng, nhưng anh đã được trao thêm một cơ hội nữa để viết nên câu chuyện rằng lúc nào đội quân thiên thanh cũng khởi đầu đầy gian nan vất vả nhưng rồi càng đi sâu thì bản lĩnh và tài năng mới càng bộc lộ.

Trưa hè trên thành phố biển Boston ngày 5 tháng 7 năm 1994, Italia phải đối mặt với Nigeria. Đó là đại diện duy nhất của châu Phi có mặt ở vòng 16 đội trong cái mùa cúp Thế giới mà tất cả đều nghĩ châu Phi sẽ là thế lực thứ 3 của bóng đá. Họ được gọi là những chú đại bàng xanh đại diện cho một hình ảnh châu Phi đang trỗi dậy phá bỏ thế độc tôn của Cựu lục địa và Mỹ Latinh. Họ đã xuất sắc đứng đầu bảng đấu có cả Argentina của Diego Maradona và Bulgaria của Hristo Stoichkov. Họ có trong tay một dàn cầu thủ vừa trẻ trung tài năng như Finidi George, Rasheed Yekini, Emmanuel Amunike, Daniel Amokachi, Jay Jay Okocha và Sunday Oliseh. Họ mang khát vọng của cả châu Phi vào trận đấu. Khát vọng ấy suýt nữa đã ___ chết được cơ hội thứ hai của Roberto Baggio cùng các đồng đội.

Italia bị bao vây bị cọ xát trong một cuộc đấu sức đến phát điên với những tay da đen cắt đầu cua  giống nhau nhìn kỳ khôi. Italia bối rối, mất thăng bằng đến mức không thể kiểm soát được thế trận và bất thình lình chịu bàn thua ngẩn ngơ sau một quả phạt góc ở phút thứ 25. Emmanuel Amunike đã khiến cho con tim những người Italia thắt lại và kể từ phút ấy trận đấu là của những cuộc tranh chấp tay đôi không khoan nhượng với hàng tá thẻ vàng, của cảm giác căng thẳng tột độ đối với những cổ động viên Italia và của trọng tài người Mexico Arturo Carter.

[youtube]7iEngRuAgpM[/youtube]

Câu chuyện của anh em sinh đôi bắt đầu


Hiệp hai trôi qua hơn 15 phút mà vẫn bế tắc, Roberto Baggio bị phong tỏa, Giuseppe Signori bất lực khiến cho huấn luyện viên Arrigo Sacchi phải tìm kiếm một giải pháp phiêu lưu, đặt cược vào tài năng trẻ tuổi Gianfranco Zola, anh được tung vào sân thay cho Giuseppe Signori. Thế nhưng đúng cái lúc mà cả Italia và Arrigo Sacchi trông đợi vào anh nhất thì… trọng tài Arturo Carter phá hỏng tất cả. Chỉ 10 phút sau khi Gianfranco Zola vào sân, Arturo Carter rút thẻ đỏ thẳng tay đuổi anh ra khỏi sân vì anh đã xuất sắc đoạt được bóng trong chân hậu vệ Nigeria trong khu vực 16m50 của họ. Quyết định quá nhanh và quá ngu ngốc của Arturo Carter khiến tất cả bất ngờ. Đến lượt anh chàng trẻ tuổi thẫn thờ rồi điên tiết không hiểu chuyện quái quỷ gì vừa diễn ra? Gianfranco Zola bị đuổi ra khỏi sân vì lúc đó trọng tài mới nhận ra là Gianfranco Zola ngã vờ trong vòng cấm Nigeria trước đó?

Có lẽ chính Arturo Carter cũng không hiểu mình đã làm gì. Đó là một trải nghiệm không thể nào nuốt trôi nhiều năm sau đó của một cầu thủ mới 22 tuổi như Zanfranco Zola. Lần thứ hai trên đất Mỹ Italia mất người khi đang bị dẫn trước mà lần này còn cam go hơn bội phần lúc đối đầu với Nauy ở vòng bảng. Kể từ lúc ấy con tim của các cổ động viên Italia như bị bóp nghẹt, bị nén chặt chỉ chực bật tung ra khỏi lồng ngực vì hồi hộp và lo lắng. Trận đấu cứ thế trôi đi qua những đợt tấn công của Italia bị cản bước vì lối đá quyết liệt Nigeria. Dino Baggio cùng đồng đội còn phải dăm lần thót tim với những đợt phản công rất mãnh liệt. Cho đến lúc giật mình nhìn lại đồng hồ thì đã sắp hết giờ. Có lẽ trận đấu nghẹt thở đến mức các cầu thủ lẫn cổ động viên đều quên cả thời gian. Cho đến lúc con tim các cổ động viên run rẩy không thể chịu đựng được nữa thì Roberto Mussi xuất hiện bằng pha phối hợp đầy bất ngờ xuyên qua hàng thủ Nigeria rồi chuyền cho Roberto Baggio đã đứng tựu bao giờ trong vòng cấm. Roberto Baggio lên tiếng, quả bóng vàng của đất nước Italia lên tiếng khi những đôi chân Italia sắp khụy xuống vì kiệt sức. Không bút nào có thể tả xiết giây phút phấn khích ấy. Robero Baggio và Italia đã không bỏ lỡ cơ hội thứ hai mà thượng đế đã trao vào tay họ.

Cú hích tinh thần từ bàn thắng quý hơn tất thay mọi thứ trên đời ấy giúp Italia có thêm sức mạnh phi thường. Dẫu cho hết người nọ đến người kia ngã xuống sân vì chuột rút và mất nước cũng không thành vấn đề, 10 chống 11 cũng không thành vấn đề. Phút thứ 102 trong hiệp phụ, Antonio Benarrivo phối hợp với Dino Baggio rồi ngã trong vòng cấm và trọng tài Arturo Carter chỉ tay vào chấm phạt đền Nigeria. Tất cả hiểu rằng Italia đã hồi sinh từ cõi chết, có thể nói như vậy. Còn chỉ có Arturo Carter mới hiểu có phải ông thổi quá phạt đền ấy để bù cho Italia vì những cực khổ mà họ đã phải chịu từ lúc Zanfranco Zola bị thẻ đỏ hay không.

Roberto Baggio bước lên chấm phạt đền và Italia chiến thắng. Anh đã dập tắt niềm hi vọng cuối cùng của châu Phi. Anh đã trở là người hùng của đất nước Italia chứ không phải của riêng thành phố Firenze hay Torino từ ngày hôm ấy. Đối với nhiều cổ động viên Italia, đây mới là trận đấu khinh khủng nhất, hay nhất của đội tuyển tại cúp Thế giới 1994, đây mới là lúc bộ đôi Dino Baggio - Robero Baggio được nhớ đến như là bộ đôi đặc biệt của bóng đá Italia chứ không phải chờ đến trận đối đầu với Tây Ban Nha tại tứ kết vẫn trên thành phố cảng Boston này vào ngày 9 tháng 7 năm 1994.

Hôm đó cả ba cầu thủ Juventus ra sân ngay từ đầu. Bộ đôi Dino Baggio – Roberto Baggio xuất phát cùng với Antonio Conte chơi trận đầu tiên thay chỗ cho Nicola Berti. Đây là trận đấu đầu tiên ở cúp Thế giới của Antonio Conte và anh đã cần mẫn làm việc để cho Dino cùng Roberto Baggio tỏa sáng. Dino Baggio mở tỉ số bằng một cú nã đại bác từ tầm xa ở ngay giữa hiệp một. Tây Ban Nha cũng có hảo thủ của mình như Luis Enrique, Luis CAminero đã gỡ hòa trong hiệp 2 nhưng chừng đó không đủ để cản bước tiến Italia, không thể cản được Roberto Baggio. Anh lại ghi một bàn thắng ở phút 88 tiễn chân tây Ban Nha về nước. Địa Trung Hải chỉ còn biết đến hai người Dino và Roberto Baggio mà nhiều người cứ ngỡ là hai chàng sinh đôi dù không có họ hàng gì. Cũng đúng, họ là hai anh em sinh đôi cừ khôi của đội tuyển Italia.

[youtube]r7pSKVTAOSw[/youtube]

Địa trung hải chỉ còn biét tên hai người

Bốn ngày sau Arrigo Sachi dẫn các càng trai của mình xuống New Jersey để cống hiến cho 80 nghìn khán giả đang có mặt trên sân bóng và khắp thế giới những phút giây than phục bởi tinh hoa chiến thuật và tài năng Italia.

[youtube]v8kw7hSSEBk [/youtube]

Hristo Stoichkov về nước còn Roberto Baggio đi về phía tây
 
Bulgaria của thế hệ tài năng nhất trong lịch sử đất nước mình với những cái tên đáng nể như Zlatko Yankov, Emil Kostadinov, Iordan Letchkov, Krassimir Balakov và đặc biệt là Hristo Stoichkov đã bị dồn ép nhay từ những phút đầu tiên bởi chiến thuật tinh vi của đội tuyển Italia. Mới qua phút thứ 20, Roberto Baggio đã ghi liền hai bàn thắng và khép lại trận đấu ngay trong hiệp 1 bất chấp Hristo Stoichkov có bàn thắng thứ 6, Roberto Baggio có bàn thắng thứ 5 trên đất Mỹ. Hôm ấy Roberto Baggio đi tiếp vào chung kết còn Hristo Stoichkov đi về nhà. Nhưng hôm ấy Dino Baggio và Roberto Baggio có dấu hiệu quá tải và chấn thương...

Đoàn quân áo thiên thanh bay ngang qua bầu trời nước Mỹ từ miền Đông Boston sang miền Tây Los Angeles California để chơi trận chung kết. Nơi ấy Brazil đang chờ sẵn. Họ là đội ngoài châu Âu duy nhất có mặt ở tứ kết và đối thủ cuối cùng là Roberto Baggio, là Italia. Nơi ấy cú đá 11m cuối cùng của từ đôi chân đau đớn của Roberto Baggio bay thẳng lên bầu trời xanh Los Angeles, ghim sâu vào lòng anh, ghim sâu vào ký ức của các tifosi một điều luyến tiếc khôn nguôi trong suốt cuộc đời, và cũng giải thoát cho tất cả khỏi cảm giác sợ hãi run rẩy mà trào nước mắt ra để khóc. Sau cú sút ấy chỉ còn anh, bầu trời xanh và khung thành bỏ trống cô đơn.



Chỉ còn anh và bầu trời xanh Los Angeles

Cúp thế giới năm ấy Hristo Stoichkov chia nửa chiếc giày vàng với Oleg Salenko. Romário giành giải cầu thủ xuất sắc nhất. Đến cuối năm Hristo Stoichkov giành Quả bóng vàng của France Football. Người chiến thắng lấy đi tất cả. Bỏ lại đằng sau hình ảnh khung gỗ trống trải và bầu trời xanh Los Angeles ấy, Roberto Baggio và hai người Juventus trở về Torino, để lại lăn theo những bánh xe đổi thay, nơi con tàu Juventus đang chờ đợi mùa giải thứ 9 không có scudetto. Trong lòng nó, là một cuộc cách mạng ngầm và những nỗi đau âm ỉ cháy.
« Last Edit: January 30, 2013, 02:43 PM by PAVELVNR »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Dkv

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,994
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #90 on: January 29, 2013, 01:40 AM »
Và rồi Dino Baggio ghi bàn, giúp Italia chiến thắng. Đó cũng là lần đầu tiên mình chú ý đến Italia và cầu thủ đầu tiên chú ý đến là Dino chứ ko phải Roberto.:D

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #91 on: January 29, 2013, 02:17 PM »
Khải hoàn không ở lại với chúng ta

Vào cuối mùa đông đầu mùa xuân năm 1994, trước khi cúp Thế giới diễn ra, sức khỏe và tâm lí của hậu vệ trẻ Andrea Portunato bắt đầu đi xuống trong một thời gian dài mà không thể nào giải thích nổi. Anh đã chơi nhiều trận trong mùa giải đầu tiên với đội bóng cố đô và bắt đầu chinh phục tình cảm của các cổ động viên bằng tài năng thực sự của mình trên sân cỏ và phong thái đẹp đẽ bên ngoài đường pit. Người ta gọi anh là một khải hoàn của bóng đá Italia (‘una delle rivelazioni del calcio Italiano’) và Arrigo Sacchi gọi khải hoàn ấy và đội tuyển áo thiên thanh ngay từ đầu mùa bóng và trao cho anh cơ hội ra mắt ngay trong tháng 9 năm 1993 vào đúng vị trí của Paolo Maldini. Nhưng đến nửa cuối mùa bóng 1993-94, người ta không hiểu điều quái quỷ gì diễn ra khi Andrea Fortunato bắt đầu yếu đi, mất phong độ và không được Arrigo Sacchi gọi nữa. Một vài nhóm ultras thậm chí còn buộc tội anh là thiếu tinh thần cống hiến đối với đội bóng. Tình trạng của Andrea Portunato kéo dài trong hai ba tháng như thế cho đến cuối tháng 5. Bệnh viện Molinette ở Torino cho biết có thể anh bị máu trắng. Tất cả như không tin vào điều mình nghe thấy. Các đồng đội và cổ động viên đã đến quanh anh, những nhóm ultras đã buộc tội anh bây giờ ngỏ lời xin lỗi. Nhưng cũng không có ai có thể biết điều gì sẽ đến, Andrea Fortunato được chuyển đến bệnh viện ở Perugia để chạy chữa hóa trị liệu và sau đó là ghép tủy sống. Juventus cần tìm một hậu vệ khác cho mùa giải mới…

Đó không phải là điều duy nhất biến đổi ở Torino. Có nhiều cuộc bổ nhiệm quyết định diễn ra dưới tay của ông Umberto Agnelli. Ba cái tên sau đây xuất hiện gần như cùng một lúc: Cựu tiền đạo Roberto Bettega chính thức trở về nhận chức phó Chủ tịch dưới quyền Chủ tịch Vittorio Chiusano; Antonio Giraudo, một chuyên viên tài chính của tập đoàn IFIL được đưa sang phụ trách mảng tài chính cho đội bóng; Luciano Moggi, một người hoạt động bóng đá nhiều kinh nghiệm ở AC Torino, Napoli và As Roma nhận chức Tổng giám đốc. Từ đây Juventus có một bộ ba giàu quyền lực nhất bóng đá Italia. Chính họ, với những chiến lược và tham vọng lớn đã làm thay đổi toàn diện Juventus ngay từ mùa hè đầu tiên này. Thông qua sự kiểm soát của IFIL, giờ đây Juventus cũng hoàn toàn độc lập về tài chính và tự cân đối ngân sách của mình. Còn khi mà Giovanni Trapattoni đã cạn kiệt sức lực và sáng tạo, ông phải nhường lại vị trí của mình cho một người trẻ hơn. Không phải người đã thành danh mà đó là một huấn luyện viên nhiều triển vọng người Toscana có tên là Marcello Lippi. Lúc đó, Marcello Lippi 46 tuổi và đang làm huấn luyện cho SS Napoli. Đi theo Marcello Lippi đến Torino là trung vệ xuất sắc Ciro Ferrara.

Sau những cuộc thương thảo của Luciano Moggi và Roberto Bettega, một loạt gương mặt xuất sắc khác xuất hiện biến mùa hè năm 1994 có thể nói là mùa hè tấp nập nhất trong lịch sử Juventus. Ở hàng thủ, sau Ciro Ferrara, hàng thủ của Juventus còn được tăng cường thêm tài năng người Nam Tư Robert Jarni và Luca Fusi từ đội kình địch AC Torino, Alessandro Orlando từ AC Milan. Trên hàng tiền vệ, Paulo Sousa, người đứng trong đội hình SL Benfica chạm mặt Juventus trong trận tứ kết Coppa Uefa năm trước đã đến. Thêm một tài năng trẻ từ lò đào tạo nổi tiếng Atalanta có mặt, tên là Alessio Tacchinardi lúc đó mới 19 tuổi. Cuối cùng là bản hợp đồng quan trọng từ nước Pháp, tiền vệ trung tâm 25 tuổi Didier Deschamps từ đội vô địch cúp C1 Olympique Marsiglia. Có người đến thì cũng có người phải ra đi. Trung vệ người Brasil Júlio César được đẩy sang Borussia Dortmund cùng với tiền vệ cánh Andreas Möller. Tiền vệ trẻ 23 tuổi Dino Baggio bất ngờ bị bán sang AC Parma với giá 14 tỉ lire. Vụ chuyển nhượng này gây nên nhiều mối hoài nghi về quan hệ giữa Luciano Moggi, Dino Baggio và cả Del Piero. Theo giới thạo tin, ban đầu Del Piero mới là người người suýt chút nữa đã đến Parma chứ không phải là Dino Baggio. Sau mùa hè cúp Thế giới năm 1994, AC Parma muốn chiêu mộ Dino Baggio. Juventus đồng ý, nhưng Dino Baggio lắc đầu, anh muốn ở lại Torino. Luciano Moggi liền mời Parma một anh khác trẻ hơn, là Alessandro Del Piero thay vì Dino Baggio. AC Parma đồng ý. Nhưng lúc này Dino Baggio đổi ý, anh lại muốn đến vùng Emilia-Romagna với AC Parma, thế là Del Piero ở lại.



Người đầu tiên phải ra đi này đã bị chối bỏ

Kể từ đó, giữa Juventus và Dino Baggio không còn tình cảm tốt đẹp nữa. Và mỗi lần gặp lại Juventus sau này là một lần Dino Baggio sôi lên giận dữ trong lòng. Và mỗi lần gặp lại Dino Baggio để mỗi lần Juventus phải cảm thấy hối tiếc. Khi anh đến Juventus năm 1991, các cổ động viên Bianconeri đã phản đối dữ dội vì anh đã là người của AC Torino, thế rồi sau khi chơi hai năm tuyệt hay, sau khi đã la một phần rất đỗi quan trọng của đội bóng, sau khi đã chiếm được tình cảm của đám cổ động viên thì anh bị bán sang AC Parma. Thật khó mà hiểu nổi lúc đó đã xảy ra chuyện quái quỷ gì giữa Luciano Moggi, AC Parma, Dino Baggio và Del Piero mùa hè năm ấy. Bắt đầu từ đó người ta thấy một chính sách chuyển nhượng khét tiếng ở Torino.
 
Theo sau Dino Baggio, tiền vệ kỳ cựu 31 tuổi Roberto Galìa chia tay đội bóng để đến với Ascoli Calcio trước khi từ giã sân cỏ. Hàng tấn công là nơi không có sự thay đổi nào khi Del Piero ở lại và Roberto Baggio vẫn là đội trưởng, vẫn là niềm cảm hứng lãng mạn bất tận của đội bóng. Nhưng theo một chiều hướng nào đó, rõ ràng là Juventus của huấn luyện viên Marcello Lippi bắt đầu lột bỏ bóng dáng của nghệ sỹ và ngôi sao của những anh chàng như Andrea Portunato, Dino Baggio, Andreas Möller và Roberto Baggio. Nó trở nên cơ bắp cục mịch. Nó sắp biến thành bóng công nhân của những anh chàng như Angelo Peruzzi, Massimo Carrera, Moreno Torricelli, Angelo Di Livio, Ciro Ferrara, Paulo Sousa, Antonio Conte, Giancarlo Marocchi, Didier Deschamps, Fabrizio Ravanelli và Gianluca Vialli. Nhưng đó là một đội bóng biết cách giành lấy chiến thắng đến phút cuối cùng.



Didier Deschamps đến trước và Juventus một thời thuộc về những người như anh

Serie A 1994/95. Bóng đá Italia đang ở trên đỉnh cao của châu Âu với 7 hoặc 8 đội bóng sẵn sàng cạnh tranh chức vô địch. Serie A từ lâu đã là giải đấu khắc nghiệt nhất, thu hút vô khối tài năng từ bất kỳ ngóc ngách nào của thế giới. Nó trở nên khắc nghiệt hơn nữa khi vẫn sẽ có 4 đội phải xuống hạng trong tổng số 18 đội và luật mới áp dụng cách tính 3 điểm cho một trận thắng. Đấy là luật mới nhằm làm cho ý nghĩa của một trận thắng cao hơn và khích lệ bóng đá tấn công. Và Juventus cũng không lo lắng về hàng công của mình khi Marcello Lippi thường xuyên xuất quân với đinh ba Roberto Baggio – Gianluca Vialli – Fabrizio Ravanelli. Dự bị là Alessandro Del Piero. Tuy nhiên, điều khác biệt ở một huấn luyện viên mới như Marcello Lippi không chưa hẳn ở chỗ ông sử dụng hàng tấn công như thế nào, mà là cách ông truyền vào đội bóng một tinh thần chiến đấu, một phong thái làm việc cần cù và lao lực như những người công nhân thực thụ, thực dụng và lạnh nhạt. Đó là chìa khóa của thành công.

Khi mà AC Milan dưới thời huấn luyện viên Fabio Capello đã bị vắt kiệt sức trong cúp thế giới ở châu Mỹ hồi mùa hè và đã bắt đầu một quá trình lao dốc không thể hãm phanh như một quy luật, thì không còn cơ hội nào tốt hơn cho Juventus là lúc này. Bằng một tinh thần như thế, trên mọi giải đấu Juventus đều tiến những bước đầy sức nặng và bản lĩnh của một con tàu trầm trọng cho dù có không ít vật cản. Vật cản đầu tiên từ chính lực lượng của đội. Ngôi sao mới Didier Deschamps làm người ta nhớ lại những ngày tháng khó khăn trên đất Italia của Michel Platini. Chỉ có điều không phải là anh khó hòa nhập cùng các đồng đội mới như Michel Platini mà gặp rủi ro với chấn thương nghiêm trọng ngay từ đợt tập luyện đầu mùa bóng. Nó khiến anh vắng mặt toàn bộ lượt đi và suýt tiêu tan luôn sự nghiệp của mình. Chấn thương cũng bắt đầu hành hạ Roberto Baggio sau nhiều năm chơi bóng đỉnh cao. Nó khiến anh liên tục vắng mặt và phá vỡ kết cấu của hàng tấn công Juventus. May mắn, Juventus đã có những người thay thế xuất sắc và trẻ tuổi như Alessio Tacchinardi và Del Piero trong một loạt các trận đấu quan trọng.

Như ngày 4 tháng 12 năm 1994, Juventus tiếp Fiorentina trên sân Delle Alpi ở vòng thứ 12 Serie A mùa giải 1994/95. Roberto Baggio không có cơ hội gặp lại đội bóng cũ một lần nữa vì anh bị chấn thương và Del Piero được lựa chọn. Người Firenze cũng không còn nhớ Roberto Baggio da diết nữa, vì từ lâu họ đã có một thần tượng mới, người mà họ gọi là vua sư tử với kiểu ăn mừng bàn thắng lia sung máy Gabriel Batistuta và những ngôi sao mới Rui Costa hay Francesco Toldo. Huấn luyện viên của họ hôm ấy là Claudio Ranieri. Chính những con người ấy đã dội vào tham vọng của Juventus một thùng nước đá khi dẫn trước 2-0 ngay trong hiệp một. Nhưng Juventus không bỏ cuộc.


[youtube]yhMj1ZxINQs[/youtube]

Phút xuất thần của Alessandro

Trong hiệp 2, Gianluca Vialli đã cùng các đồng đội lăn xả để có được 2 bàn thắng san bằng tỉ số. Đến phút thứ 89, sau đường chuyển bổng, sâu của đồng đội từ giữa sân, ở góc ô 16m50 Del Piero kẹp giữa hai hậu vệ vẫn tung được một cú vuốt bóng bằng má ngoài chân phải đưa bóng đi cầu vồng vào góc cao khung thành thủ môn Francesco Toldo. 3-2 cho Juventus. Bàn thắng ấy sau này được bình chọn là một trong những bàn thắng đẹp nhất trong lịch sử Serie A và khoảnh khắc ấy là một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất. Nhưng đó là chuyện sau này, còn lúc ấy, nó có ý nghĩa lớn lao về một đội bóng Juventus khát khao scudetto cháy bỏng. Bàn thắng ấy phá tan rào cản trên con đường chinh phục scudetto của Juventus. Sau đội bóng áo tím, Juventus còn chiến thắng tất cả các đội bóng mạnh khác chỉ trừ có mỗi Inter Milan (hòa cả hai trận 0-0).
 
Những tin tức tốt đẹp cũng bay về từ thành phố Perugia. Tại đó, những đợt điều trị hóa trị liệu và ghép tủy của Andrea Fortunato đang có những tín hiệu tích cực. Sau hai lần phẫu thuật ghép tủy sống với chị gái và cha mình, tình trạng sức khỏe của anh đã khá lên. Huấn luyện viên Marcello Lippi đã nghĩ dự định gọi anh trở lại trong trận đấu với Sampdoria ngày 26 tháng 2 năm 1995. Vậy mà, điều đó chẳng bao giờ xảy ra hoặc Marcello Lippi không thể quyết định được, vì chỉ có chúa trời hay quỷ giữ mới có quyền cho ai sống để chiến đấu, mang ai đi để hiến tế, hay là cho ai sinh lực để chạy theo quả bóng tròn. Sức khỏe của Andrea Fortunato lại bất ngờ xấu đi, không phải vì những lần phẫu thuật ghép tủy không thành công, mà vì viêm phổi. Trong giai đoạn phục hồi này, bệnh viêm phổi bất ngờ xuất hiện và làm suy giảm hệ miễn dịch khiến cơ thể của anh không thể chống cự được…

Ở giải Coppa Italia, đến tháng 4, Juventus cũng đã hoàn thành xong trận bán kết bằng cách loại Lazio của Alen Bokšić để gặp AC Parma trong 2 lượt trận chung kết vào tháng 6. Tại Uefa Cup, mọi chuyện đơn giản hơn với đội quân của Marcello Lippi và mối lương duyên với những người Đức. Tháng 3, họ đánh bại Eintracht Francoforte của thủ môn Andreas Köpke và huấn luyện viên Jupp Heynckes ở tứ kết. Tháng 4, Juventus gặp lại Borissia Dortmund ở bán kết Coppa Uefa cùng với rất nhiều những người quen cũ như là hậu vệ  Júlio César, Stefan Klos, Stefan Reuter, Andreas Möller và cả huấn luyện viên Ottmar Hitzfeld. Ottmar Hitzfeld và Borussia Dortmund còn món nợ với Juventus chưa trả, lần này ông lại vay thêm bởi đã thua 1-2 ngay tại vùng Ruhr nên đành nhìn đội bóng Italia vào chung kết toàn Italia với AC Parma, lại là AC Parma.

Thực tế, đối thủ của Juventus lúc đó không phải là AC Milan của Fabio Capello mà là AC Parma của Nevio Scala. Ông ta, Nevio Scala, một người Padova, đã biến tiền của chủ tịch triệu phú ngành thực phẩm Calisto Tanzi thành phép màu biến đổi AC Parma từ một đội bóng mới lên hạng trở thành một thế lực đáng kiêng nể ở Serie A. Vào cuối tháng 4 đầu tháng 5 là thời điểm mà Juventus phải chịu những áp lực nặng nề từ phía AC Parma và từ chính nỗi đau của mình. Khi đang tiếng băng băng về đích, đội quân màu áo đen-trắng rơi vào một đợt khủng hoảng ngắn hạn nhưng đau đớn và nghiêm trọng. Ngày 23 tháng 4 năm 1995, Juventus thua trận thứ 2 liên tiếp trên sân nhà trước Padova.





Khải hoàn không ở lại với chúng ta

Ngày 24 tháng 4, tin từ Perugia đưa về cho hay chàng trai có khuôn mặt hiền dịu Andrea Fortunato đã từ giã cuộc đời lúc chưa tròn 24 tuổi vì không thể chống cự được với bệnh viêm phổi nữa. Sáu năm sau Gaetano Scirea, một Juventino nữa vĩnh viễn ra đi và để lại trong lòng những người Juventus cảm giác thương xót không thể diễn tả nổi bằng lời nói. Khải hoàn không ở lại.
 
[youtube]3uK6oMBdaYg[/youtube]

Juventus đã thắng Fiorentina 4-1 tại Firenze ở vòng 29
Ngày 3 tháng 5, Juventus đến làm khách trên sân Parma ở trận chung kết lượt đi Uefa Cup sau khi vừa mệt mỏi trở về từ Firenze, nơi họ đá vòng 29 Serie A, vòng đấu mà tất cả các đội bóng để băng đen mà một phút tưởng nhớ đến Andrea Fortunato. Ở sân bóng Ennio Tardini tối hôm ấy, một người cũ của Juventus cứa thêm vào trái tim họ một vết xước: Dino Baggio, cầu thủ đã được Luciano Moggi bán sang Parma hồi mùa hè, đã ghi bàn duy nhất vào lưới thủ môn dự bị Michelagelo Rampulla hôm đó bắt thay Agnelo Peruzzi chấn thương, để đánh bại đội bóng cũ 1-0. Ngày 7 tháng 5, Juventus trở về Delle Alpi trong cảm giác thất thần và để thua Lazio của Alessandro Nesta, Diego Fuser, Giuseppe Signori và huấn luyện viên Zdeněk Zeman đến 0-3. Zdeněk Zeman là cháu của Čestmír Vycpálek, nhưng ông đã cho Juventus ngậm trái đắng. Thua Lazio, Juventus thua trận thứ 3 liên tiếp trên sân nhà ở Serie A và bị AC Parma tiến sát sau lưng. Ghi bàn vào lưới Michelangelo Rampulla có tên một người sẽ không xa lạ, là Alen Bokšić người vùng Balkan.

Một vài cầu thủ Juventus đã nói sau này, là lúc ấy họ quá vội vã nhằm có được một cú ăn ba hoàn hào. Cái vội vã của một đội bóng khao khát đến cháy lòng có khi lại là vật cản vô hình khiến cho họ vấp ngã. Rồi cái chết của Andrea Fortunato làm cho tinh thần cả đội trở nên rối bời. Ngày 13 tháng 5, Juventus đến Genova ở trận đấu vòng 31 Serie A, 4 ngày trước trận lượt về ở Coppa Uefa với AC Parma. Roberto Baggio cùng với các đồng đội đã nã vào khung gỗ của Genoa 4 quả trong trận đấu mà trọng tài đầu trọc Pierluigi Collina đã rút ra 2 thẻ đỏ phạt các cầu thủ đội chủ nhà. Chiến thắng ấy đẩy tinh thần của đội bóng lên cao, lại càng làm cho Juventus trở nên hồi hộp.


[youtube]1kuA4TbaH_Y[/youtube]

[youtube]5cZaoTeK77E[/youtube]

Dino Baggio đã cứa vào trái tim Juventini như thế nào

Ngày 17 tháng 5 năm 1995, Juventus tiếp AC Parma trong trận lượt về chung kết Coppa Uefa trên sân Giuseppe Meazza sau khi đã để thua 0-1 ở lượt đi. Các cầu thủ đã chiến đấu hết mình, Gianluca Vialli đã sút một quả búa bổ ghi dấu một trong những bàn thắng đẹp nhất của đời mình sau đường chuyền bổng dài đến 40m từ sân nhà giúp Juventus dẫn trước 1-0. Nhưng Dino Baggio lại gieo vào lòng những người vội vã một nỗi buồn nữa, anh ghi bàn gỡ hòa và AC Parma giành Coppa Uefa năm ấy ngay trên sân bóng Delle Alpi, trong trận chung kết cup châu Âu lần thứ 10 của Juventus. Bốn ngày sau, vẫn tại Delle Alpi, vẫn những con người ấy gặp lại nhau ở vòng 32 Serie A. Lần này Juventus trả nợ những người Parma vẫn còn đang ngất ngư với men say thắng lợi bằng 4 bàn trằng và chính thức lên ngôi vô địch Serie A sớm 2 vòng đấu.

Scudetto lần thứ 23 và kết thúc 9 năm chờ đợi dài dằng dặc. Có quá nhiều thứ đã đổi thay, nhiều người đã đến và đi giữa khoảng cách của 2 lần đoạt scudetto, và nhiều điều để nói về mật ngọt của scudetto lần thứ 23. Nó được dành cho những cổ động viên, đã chờ đợi rất lâu; nó được dành cho Andrea Fortunato,  người  ta gọi scudetto năm ấy là scudetto Andrea Fortunato. Nó dành cho Roberto Baggio và Gianluca Vialli. Cuối cùng thì Roberto Baggio cũng có một chức vô địch xứng đáng với những gì anh đã làm suốt 5 năm ở Juventus. Và nó cũng giống như một câu chuyện đùa của số phận. Khi Roberto Baggio ghi rất nhiều bàn thắng thì đội bóng của anh không vươn nổi đến ngôi số 1 dù đã 2 lần ở rất gần. Còn khi anh chấn thương liên miên và chỉ đóng góp vào cho cả đội 14 bàn thắng ở tất cả các giải đấu, thì Juventus trở thành một đội bóng chiến thắng với những cầu thủ cơ bắp như Gianluca Vialli, người đã ghi cho đội 22 bàn. Del Piero vẫn ghi ít bàn thắng hơn anh, vẫn được coi là cầu thủ dự bị của anh, nhưng người ta bắt đầu so sánh, bắt đầu nhận ra Delle Alpi sắp có một thần tượng mới từ giây phút mà Del Piero 20 tuổi vuốt bóng tung lưới thủ môn Francesco Toldo ở Delle Alpi chiều ngày 4 tháng 12 năm 1994.

Tháng 6 năm 1995, Juventus gặp lại AC Parma lần thứ 5 và 6 trong mùa giải 1994/95 trong 2 lượt trận chung kết Coppa Italia. Roberto Baggio không ra sân còn Dino Baggio cũng không có cơ hội nào để gieo sầu nữa, Juventus thắng cả hai trận, đoạt Coppa Italia lần thứ 9, khép lại mùa giải đáng nhớ với những cảm xúc sung sướng đến phát điên và buồn đau day dứt đến khô cạn tâm hồn...
« Last Edit: May 30, 2013, 01:42 PM by PAVELVNR »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Nguyen Hai Long

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,532
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #92 on: January 30, 2013, 11:54 AM »
Đoạn trước sao anh ko bôi đen tên Del Piero như Angelo Di Livio ạ?  :hee_hee:

Offline akazzurri

  • Io Che Sarò Bianconeri
  • JFC Hero
  • *
  • Posts: 3,199
  • Gender: Male
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #93 on: January 30, 2013, 02:53 PM »
Đoạn trước sao anh ko bôi đen tên Del Piero như Angelo Di Livio ạ?  :hee_hee:
Ngoài trang chủ bôi đen rồi, không nhìn thấy à  :fight:
AKAZZURRI

Offline Dkv

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,994
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #94 on: February 02, 2013, 07:53 AM »
Đọc mấy bài của anh Pavel mới lục lại mấy trận WC94 xem. Công nhận cặp tiền vệ trung tâm ngày đấy chuẩn thật, Albertini và Dino Baggio. Trong các đội tuyển Ý qua các thời kỳ từ 94 đến giờ thích nhất cặp tiền vệ năm 94 và năm 2000: Albertini và Conte. Năm 2006 mặc dù lên ngôi vô địch nhưng bộ 3 tiền vệ năm đó mình chẳng thích tí nào, nó như phân công nhiệm vụ quá rõ ràng từng người, ko được cơ động như 2 cặp kia. 2 cặp kia phải nói công thủ toàn diện.

Về Juve ngày xưa có Viali bắt vô lê một chạm hay thật. Bây giờ Juve chơi nhiều đường bóng dài nhưng toàn tiền đạo phải dừng bóng lại mới sút được. Có mỗi Quag là sút luôn nhưng toàn ra ngoài. Có tiền đạo như Viali chắc Juve giờ dễ thở hơn rất nhiều.

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #95 on: February 02, 2013, 10:52 AM »
Này thì Viali, vua dội bom, bắn 2 chân như một. Viali cũng có khối quả xe đạp chổng ngược ảo diệu, điều mà Alex chưa từng một lần làm được trong cả sự nghiệp. Sau Viali, chẳng có ai "chổng ngược " được như thế nữa. Sau này có Trez thỉnh thoảng làm được 1, 2 quả nhưng không hoa mắt bằng  :gift:
[youtube]TBBONHmA1Ks[/youtube]
Này thì ký...

Offline Dkv

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,994
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #96 on: February 02, 2013, 03:48 PM »
Này thì Viali, vua dội bom, bắn 2 chân như một. Viali cũng có khối quả xe đạp chổng ngược ảo diệu, điều mà Alex chưa từng một lần làm được trong cả sự nghiệp. Sau Viali, chẳng có ai "chổng ngược " được như thế nữa. Sau này có Trez thỉnh thoảng làm được 1, 2 quả nhưng không hoa mắt bằng  :gift:
[youtube]TBBONHmA1Ks[/youtube]
Hình như Alex trước khi chấn thương cũng hay làm xe đạp chổng ngược. Nhớ ngày xưa quảng cáo cho Pepsi, Alex là người dạy kĩ năng xe đạp chổng ngược mà. Nói chung xem Alex thời trước chấn thương thích hơn, sau này chỉ xem vì như biểu tượng của lòng trung thành chứ ko phải về lối chơi.

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #97 on: February 02, 2013, 07:44 PM »
Ý em nói là Alex ko có bàn thắng nào được ghi trong tư thế ấy, còn thỉnh thoảng cũng có chổng phộc vài phát  :)). Nhưng đến giờ nhớ nhất là pha móc bóng để Trez ghi bàn vào lưới Milan năm 2005. Nói chung nhìn cách dứt điểm của Viali vẫn là sướng nhất, hiểm, mạnh mẽ, dứt khoát và cũng đẹp mắt
Này thì ký...

Offline akazzurri

  • Io Che Sarò Bianconeri
  • JFC Hero
  • *
  • Posts: 3,199
  • Gender: Male
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #98 on: February 02, 2013, 10:15 PM »
Quote
Tháng 6 năm 1995, Juventus gặp lại AC Parma lần thứ 5 và 6 trong mùa giải 1994/95 trong 2 lượt trận chung kết Coppa Italia. Roberto Baggio không ra sân còn Dino Baggio cũng không có cơ hội nào để gieo sầu nữa, Juventus thắng cả hai trận, đoạt Coppa Italia lần thứ 9, khép lại mùa giải đáng nhớ với những cảm xúc sung sướng đến phát điên và buồn đau day dứt đến khô cạn tâm hồn...
Vậy là đã 18 năm rồi Juventus không đoạt Coppa Italia. Với Scudetto thì 1 năm đã là lâu rồi  ;))
AKAZZURRI

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #99 on: March 11, 2013, 10:27 PM »
Lão Ven già dạo này mải mê chinh chiến yêu đương chốn nào mà không thèm ngó ngàng gì đến đứa con tinh thần này của lão thế nhỉ  :2h33p13:
Này thì ký...