Author Topic: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus  (Read 124757 times)

0 Members and 1 Guest are viewing this topic.

Offline Nguyen Hai Long

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,532
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #60 on: December 21, 2012, 06:42 PM »
Bay đâu cái nút thank rồi nhỉ?  :-/

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #61 on: December 22, 2012, 04:07 PM »
Những số 10 trong tay áo của Zoff

Đến lúc này, cả chủ tịch Giampiero Boniperti cũng cảm thấy túng bấn. Khi bạn đã thay đổi, mà tình hình càng xấu đi, bạn lại càng thay đổi nhiều hơn nữa. Juventus cũng ở trong hoàn cảnh ấy. Huấn luyện viên Rino Marchesi không còn cơ hội nữa, ông phải ra đi. Nhưng người làm các cổ động viên thương mến chia tay nhất không phải là ông, mà là Gaetano Scirea. Cả mùa giải trước, anh chỉ chơi vỏn vẹn 11 trận ở tất cả các giải đấu, vị trí của anh đã thuộc về Luigi De Agostini. Và giờ đây, ở tuổi 35, người đội trưởng 14 năm trên sân cỏ với Juventus và 552 trận đấu mà phong thái lịch lãm để lại cho anh một hình ảnh tuyệt đẹp, chưa từng một lần bị treo giò hay phạt thẻ đỏ, người đội trưởng ấy từ giã sân cỏ để trở thành một trợ lí huấn luyện viên. Đó là một cuộc chia tay mà ta biết trước, có luyến tiếc nhưng hạnh phúc...

Nhưng còn có những cuộc chia tay khác, dang dở và không hề biết trước. Ian Rush trở lại Liverpool chỉ sau đúng một mùa vất vả với giá 2,5 triệu bảng Anh. Theo sau thất bại của Ian Rush là các tiền vệ Beniamino Vignola (sang Empoli), Massimo Bonini (sang Bologna) và Angelo Alessio (lại đi cho mượn ở Bologna).  Trong nỗ lực thay đổi, hàng tiền vệ của Juventus được bù lấp bởi một người khác trong vụ trao đổi với Bologna là tài năng trẻ Giancarlo Marocchi; Roberto Galia từ Hellas Verona. Thay cho Ian Rush là một ngôi sao những đã... 33 tuổi, tiền đạo Alessandro Altobelli từ Inter Milan. Không rõ vụ tuyển mộ này có liên quan đến việc Aldo Serena rời Juventus để quay về Inter Milan năm trước hay không nhưng đối với riêng Juventus thì Alessandro Altobelli, cái tên vốn đã nổi tiếng từ mười năm qua, cũng giống như José Altafini đến khi xưa, chỉ như một cái khoát tay chặc lưỡi của chủ tịch Giampiero Boniperti. Ông không thể tìm được ai khác.


Giá như Michael có thể làm ta quên đi Michel


Juventus cần một cái tên có thể thay thế được Michel Platini. Người đó đã không phải là Ian Rush và cũng không phải là Alessandro Altobelli. Mà bây giờ, có những hai số 10 khác chuyển đến cùng một lúc: Một anh chàng lùn Bồ Đào Nha có tên Rui Barros, 23 tuổi từ Benfica (học trò thân của thầy Henrique Calisto, một người sau này gắn bó thân thiết với bóng đá Vietnamita); thứ 2 là cầu thủ Sovietica đầu tiên chơi bóng ở Serie A, Aleksandr Zavarov 27 tuổi từ Dinamo Kiev (học trò của thầy Valery Lobanovski), người từng có mặt trong đội tuyển Sovietica ở cúp thế giới 1986 và Dinamo Kiev vô địch Coppa delle Coppe 1985/86. Alexander Zavarov là cầu thủ Sovietica đầu tiên chơi bóng ở Serie A. Chính vì quy định nới lỏng đối với cầu thủ nước ngoài, mỗi đội được tăng thêm 1 (Serie A tăng lên 18 đội), nên vị trí của Michael Laudrup không bị ảnh hưởng. Như vậy, mùa giải 1988/89 Juventus có đến 3 cầu thủ số 10 người nước ngoài mà để mà gửi gắm niềm hi vọng rằng họ sẽ thay thế được cái tên Michel Platini. Chỉ cần hiểu một cách đơn giản, nghĩa là giành lại được scudetto.

Juventus cũng cần có một cái tên có thể thay thế được Giovanni Trapattoni. Người  đó đã không phải là Rino Marchesi. Nên Dino Zoff trở về sau 5 năm xa cách. Ở tuổi 46, ông đã rút khỏi vị trí huấn luyện viên trưởng đội Olipmica Italia để bắt tay phục hưng Juventus, đội bóng mà đối với ông, thân thiết ân cần không gì có thể so sánh được. Có vẻ như Juventus chỉ còn cần một chút kết dính nữa, một chút may mắn nữa, một chút kiên nhẫn hoặc một chút liều lĩnh nữa để bẻ ghi con tàu của mình sang một cung đường chiến thắng. Thực tế thì Juventus đã bỏ Coppa Italia từ rất sớm để tập trung vào Serie A và đã không thua 5 vòng đầu tiên ở Serie A 1988/89 – Giải đấu bắt đầu đánh dấu sự khắc nghiệt ghê gớm của bóng đá Italia ở cấp câu lạc bộ khi áp dụng thể thức 18 đội đá vòng tròn mà 4 trong số đó sẽ phải xuống hạng!

Bộ ba Zavarov-Rui Barros-Laudrup có thể xuất phát cùng nhau, Alessandro Altobelli cũng đã đứng ở đầu mũi để tạo nên một hàng tất công rất khá. Tại Coppa Uefa, đội quân của Dino Zoff cũng nhanh chóng vượt qua 2 vòng đầu tiên với những chiến thắng rất đậm nhờ vào sự tỏa sáng của Michael Laudrup, Rui Barros và cả Alessandro Altobelli nữa. Nhưng đà hưng phấn của Juventus bị chặn lại trên mọi ngả đường bởi cái tên SS Napoli.



[youtube]RXpxqZwRRDs[/youtube]

Ba số 10 của Zoff không bằng một mình Diego

 
Serie A vòng đấu thứ 6 ngày 20 tháng 11 năm 1988, Juventus tiếp SS Napoli trên sân nhà Comunale. Như thường lệ, Gianni Agnelli ngồi trên khán đài danh dự còn các nhóm cổ động viên Viking, Drughi đốt cháy khán đài Filadelfia bằng pháo khói và lần này họ lại chứng kiến Juventus thảm bại trước những người phương Nam. Diego Maradona không cần ghi bàn, anh chỉ cần những đường chuyền cho Careca là đủ. Họ đã nã vào khung thành của thủ môn Stefano Tacconi 3 quả ngay trong hiệp 1 và kết thúc trận đấu là chiến thắng 5-3! Cả ba số 10 của Juventus cộng lại không bằng một mình Diego Maradona còn Alessandro Altobelli không thể ghi nổi một bàn trong khi Careca có tận hat-trick.

Kể từ đây Juventus hiểu rằng, Serie A 1988/89 không phải là mùa bóng mà họ có thể lấy lại thanh danh của mình. Một khi không đánh bại được SS Napoli, thì cũng chẳng có hi vọng nào đánh bại được Inter Milan Aldo Serena, Andreas Brehme và Lothar Matthäus đang đổi thay và trở nên mạnh mẽ trong năm thứ 3 mà huấn luyện viên Giovanni Trapattoni đến đó. Juventus cũng chẳng có hi vọng nào để đánh bại AC Milan của những người Hà Lan bay và gần một nửa đội hình đổi tuyển Italia. Dino Zoff và các học trò của ông cũng đã hòa quá nhiều, mất quá nhiều điểm trước các đội bóng nhỏ hơn và xa dần mục tiêu vô địch.


[youtube]p4gD8_XZFBE[/youtube]

[youtube]WcfvA-SwN0s[/youtube]

Zavarov đã dẫn đội thắng trước Napoli 2-0 nhưng thua lại 0-3

Tháng 3 năm 1989, trên ngả đường thứ 2 Coppa Uefa, Juventus lại đụng SS Napoli ở tứ kết. Tại đây, Juventus cũng chỉ giành được chiến thắng 2-0 ở lượt đi trước khi chịu thua lại 0-2 lượt về ở San Paolo và thua tiếp trong thời gian đá hiệp phụ. Xen kẽ giữa 2 trận đấu đi về đấy là trận thua ĐKVĐ AC Milan Serie A 0-4 ngay trên sân nhà. Mùa bóng chấm dứt sớm dù sau đó Juventus thắng lại được SS Napoli 4-2 ở trận lượt về Serie A, biến cuộc đối đầu Napoli – Juventus trở thành một trong những cuộc đối đầu nhiều cảm xúc nhất cacico, dĩ nhiên không phải cảm xúc vui cho những người bianconeri. Mười vòng cuối cùng của mùa giải 1988/89 ở Serie A Juventus không thua. Nhưng loạt trận cuối mùa không thua này chỉ giúp Juventus giành được vị trí thứ 4, cách quá xa đội vô địch Inter Milan. Đó là kết thúc của một mùa giải buồn cho Juventus. Bởi vì tất cả các đội bóng trong top 5 đều có một danh hiệu nào đó, trừ Juventus: Inter Milan với huấn luyện viên Giovanni Trapattoni và tiền đạo vua phá lưới Aldo Serena đoạt scudetto, Napoli đoạt Coppa Uefa, AC Milan đoạt Coppa dei Campioni, Sampdoria đoạt Coppa Italia. Chỉ có mình Juventus trắng tay.

----------
P/s: có post  nhanh quá không các cụ :P


« Last Edit: December 22, 2012, 04:40 PM by PAVELVNR »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #62 on: December 22, 2012, 10:04 PM »
Không hề, tiếp đê anh  >:D<
Này thì ký...

Offline Nguyen Hai Long

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,532
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #63 on: December 23, 2012, 01:36 AM »
Tiếp nào tiếp nào  :x

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #64 on: January 01, 2013, 11:44 PM »
Thảm kịch của đội trưởng và hai chiếc cúp cho anh

Sau khi nước Anh bị cấm thi đấu ở châu Âu, bóng đá Italia đã nổi lên để giật lấy địa vị thống trị của mình bằng danh hiệu châu Âu mà 2 đội bóng tiên phong SS Napoli và AC Milan. Giải đấu Serie A cũng trở nên vô cùng hấp dẫn và khắc nghiệt. Nó biến Italia thành một thiên đường đồng lira thu hút tất cả những ngôi sao sáng giá nhất của bóng đá thể giới. Từ Sampdoria đến Napoli, từ Inter Milan đến AC Milan, tiền đổ ra và cầu thủ sáng giá chảy về. Hẳn nhiên Juventus không muốn đứng ngoài, và cũng không thể đứng mãi ngoài dòng chảy ấy. Nhưng làm thế nào? Chỉ có cách lại phải thay đổi.

Juventus năm 1990

Mùa hè năm 1989, thành phố Torino chia tay người cuối cùng của thế hệ Spagna 1982. Hậu vệ cánh Antonio Cabrini khép lại quá khứ vinh quang của một lớp thế hệ những người hùng trong sắc áo đen-trắng bằng việc chuyển đến Bologna cho 2 năm cuối cùng sự nghiệp  cầu thủ của mình. Cùng với anh, Michael Laudrup cũng phải tìm cho mình một chân trời mới. Sau 6 năm mòn mỏi chờ đợi và hi vọng, Michael Laudrup vẫn chỉ là một con số 0 trong lịch sử Juventus. Ấn tượng về anh của các cổ động viên Juventus cũng ít ỏi như số bàn thắng của anh dành cho họ. Micheal Laudrup lặng lẽ rời đến Catalunya. Đội hình Juventus cũng không còn hai tiền đạo Renato Buso và Alessandro Altobelli nữa. Tất cả những người ra đi, hoặc đã già hoặc không thể nào ở lại thêm được nữa.

Mùa bóng thứ 2 của Dino Zoff sinh ra một đội bóng ít danh tiếng hơn (không còn Cabrini, Laudrup và Altobelli) mà giản dị hơn, trẻ trung hơn. Giản dị như đội trưởng Sergio Brio và trẻ trung hơn như hai tiền đạo mới: Salvatore Schillaci 25 tuổi từ Messina và Pierluigi Casiraghi mới 20 tuổi từ Monza. Vị trí của Antonio Cabrini được thay bởi Dario Bonetti, lại một cầu thủ từ Hellas Verona và Daniele Fortunato từ Atalanta. Trên hàng tiền vệ, Angelo Alessio được gọi trở về từ Bologna. Thêm một người Sovietica nữa xuất hiện là cầu thủ 28 tuổi Sergeij Alejnikov từ đội bóng nước cộng hòa Bielorussia, Dimano Minsk. Chính anh, Alejnikov là cầu thủ xuất sắc nhất của Bielorussia đã từng có mặt trong trận chung kết Euro 1988, nhưng dĩ nhiên, anh vẫn là cái tên giản dị ở Italia. Nói tóm lại, đã có quá nhiều thay đổi ở Juventus trong mùa hè 1989. Bởi vì đội bóng phải xây dựng một đội bóng mới cho một tham vọng cũ, là scudetto. Áp lực đặt lên đôi vai của huấn luyện viên Dino Zoff và các trợ lí của ông, lên đôi vai của chủ tịch Giampiero Boniperti và lên chính đôi chân của các cầu thủ trẻ của Juventus. Serie A 1989/90 bắt đầu ngày 27 tháng 8 năm 1989 và Coppa Uefa sẽ bắt đầu vào ngày 12 tháng 9 năm 1989 với đối thủ miền Nam Ba Lan, Górnik Zabrze.

Juventus đi bước đầu tiên đã bị khớp bằng trận hòa Bologna, đội bóng mới của Antonio Cabrini, 1-1 vào ngày 27 tháng 8 năm 1989. Cùng lúc đó, trợ lí Gaetano Scirea lên đường sang Ba Lan để do thám Górnik Zabre và tìm kiếm thông tin về đối thủ đầu tiên ở Coppa Uefa cho huấn luyện viên Dino Zoff. Một tuần sau, chiều ngày 3 tháng 9 năm 1989, các cầu thủ Juventus ra sân ở Comunale và đánh bại Fiorentina của Roberto Baggio 3-1 trong trận đấu vòng 3 Serie A mà không biết rằng, chỉ sau đó một giờ, chiếc xe chở Gaetano Scirea trên đường quay về thủ đô Varsavia bốc cháy. Chiếc xe Polski Fiat 125p chở trên đó 4 người gồm lái xe, một phiên dịch viên, một người dẫn đường ở Górnik và Gaetano Scirea đang trên đường quay lại Varsavia để cho Gaenato Scirea bay về Torino. Nhưng nó không bao giờ đến được Varsavia.




Chiếc Polski Fiat 125 và đám tang đội trưởng

Khi đến gần làng Babsk, chiếc Fiat đã đâm sầm vào một chiếc xe tải. Cú đâm mạnh nhưng không đến mức chết người ngay lập tức. Nhưng những điều tra sau đó từ hiện trường và kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy chiếc xe Polski Fiat đã bắt lửa và nổ tung ngay sau đó. Nguyên nhân xuất phát từ bốn thùng xăng dự trữ phía sau xe. Đây là cách dự trữ xăng dầu đi đương phổ biến ở Ba lan trong những năm tháng khan hiếm nhiên liệu hồi 1980s. Lái xe, người phiên dịch và Gaenato Scirea đã chết. Chỉ có người dẫn đường may mắn mở được cửa thoát ra ngoài được vì anh ngồi ở ghế trên bên cạnh lái xe. Lúc đó cựu đội trưởng Gaetano Scirea mới 36 tuổi, vợ Mariella và con trai Riccardo của anh đang ở nhà.

Tin tức từ Ba Lan bay về biến đêm 3 tháng 9 năm 1989 thành một trong những đêm đau buồn nhất trong lịch sử của Juventus. Đêm ấy nhắc nhở những người Juventus rằng, quỷ dữ và chúa trời vẫn không quên lấy đi của họ những thành viên ưu tú nhất như đã làm suốt 100 năm qua. Cứ một vài mùa bóng qua đi, một hay nhiều người Juventus lại phải từ bỏ cuộc sống của mình, chết như chịu hiến tế. Hiến tế cho ai? Thần linh hay quỷ giữ; hiến tế vì cái gì gì? Vinh quang hay tủi nhục; không ai biết. Chỉ có nỗi đau về sự mất mát thì còn mãi. Cái chết của đội trưởng một thời Gaetano Scirea khiến cho tinh thần cả đội bóng bị đóng băng và như một chuyện đã biết trước, Juventus của Dino Zoff cho thấy nỗi buồn và hạn chế của mình ở ngay vòng đấu thứ 5 Serie A bằng thất bại 1-2 trước Inter Milan của bộ khung người Đức, (lúc này có thêm Jürgen Klinsmann). Từ đó trở đi họ gặp rất nhiều khó khăn trước các đội bóng cùng đẳng cấp (thua tiếp AC Milan và Roma, hòa Napoli và chỉ thắng được Sampdoria) khi lượt đi kết thúc. 

Trong mùa giải mà vị trí bị đẩy lùi ra phía sau, Rui Barros chỉ còn là cái bóng của mình. Sergeij Alejnikov và Aleksandr Zavarov cũng không thể hiện được nhiều điều. Nên coi như scudetto không nằm trong tầm tay với của đội áo trắng-đen, dù ở lượt về đội đã vượt qua cả Inter Milan, AC Milan trước khi chịu thua SS Napoli trên sân San Paolo và đánh mất hoàn toàn hi vọng. Cũng may là Juventus còn có những bàn thắng của Salvadore Schillaci. Mười lăm bàn thắng của anh ở Serie A giúp cho Juventus trụ lại ở vị trí thứ 3 (sau SS Napoli và AC Milan, bằng điểm với Inter Milan). Cũng được an ủi là Juventus còn có Coppa Italia, nơi mà họ đánh bại Sampdoria, As Roma và AC Milan để giành lấy được chiếc cúp quý giá này vào ngày 25 tháng 4 năm 1990 trên sân San Siro. Coppa Italia lần thứ 8 là danh hiệu đầu tiên của Juventus sau 4 năm chờ đợi.
Tiếp theo là Coppa Uefa.Ở giải đấu mà vì nó Gaetano Scirea đã chết, Juventus cũng chơi tốt và lần lượt vượt qua đội miền Nam Ba Lan Górnik Zabrze ở vòng 1, Paris Saint-Germain ở vòng 2 rồi liên tiếp 3 đội bóng Đức (Karl Marx Stadt, Amburgo SV, Colonia (Colonia của Bodo Illgner, Thomas Hässler và Pierre Littbarski) để vào đến trận chung kết.

Sự có mặt của Juventus ở trận đấu cuối cùng khẳng định sự thống trị thực sự của bóng đá Italia trên đất châu Âu: AC Milan vào chung kết cúp C1 Coppa dei Campioni gặp Benfica; Sampdoria vào chung kết cúp C2 Coppa delle Coppe gặp Anderlecht; còn Juventus và Fiorentina gặp nhau trong trận chung kết cúp C3 Coppa Uefa. Lúc đó trong đội hình của Fiorentina có những cầu thủ rất giỏi như tiền vệ Carlos Dunga, Luboš Kubík, Alberto Di Chiara và đặc biệt là tài năng Roberto Baggio. Chính họ đã loại một đội bóng Đức khác ở bán kết là Werder Bremen.
[youtube]1zyd6JcUNHc[/youtube]
[youtube]FYdB8DagHz4[/youtube]

chung kết Coppa Uefa 1989-1990

Lúc đó trong đội hình của Fiorentina có những cầu thủ rất giỏi như tiền vệ Carlos Dunga, Luboš Kubík, Alberto Di Chiara và đặc biệt là tài năng Roberto Baggio. Chính họ đã loại một đội bóng Đức khác ở bán kết là Werder Bremen. Tuy nhiên trong trận chung kết lượt đi, thủ môn Stefano Tacconi đã thi đấu rất tỉnh táo để không cho Roberto Baggio biến rất nhiều cơ hội của đội mình thành hơn 1 bàn thắng. Khi ấy Roberto đã ra sân trong một tâm trạng bồn chồn lo lắng không thể tả mà các bạn sẽ biết lí do ngay sau đây. Chính tâm trạng ấy đã níu giữ không cho đôi chân tài hoa của Roberto tỏa sáng và Fiorentina thất bại.

Kết quả thắng 3-1 đủ để cho Juventus thực hiện chiến thuật phòng thủ ở trận lượt về (hoà 0-0) trên đất Firenze và giành chiếc cúp C3 lần thứ 2 trong lịch sử vào ngày16 tháng 5 năm 1990. Bốn năm sau ngày huấn luyện viên Giovanni Trapattoni ra đi, ba năm sau ngày Michel Platini từ giã sân cỏ, Juventus mới lại có được một danh hiệu vô địch châu Âu. Nhưng chiếc cúp C3 này không phải để dành cho họ, có lẽ thế. Nó nên được dành để tưởng nhớ đến đội trưởng Gaetano Scirea.


Trước khi Juventus lên ngôi tại cúp C3 một tuần, Sampdoria đánh bại Anderlecht để dành cúp C2. Và sau đó một tuần, AC Milan hoàn thành nốt nấc thang thống trị của bóng đá Italia trước ngày khởi tranh vòng chung kết cúp thế giới Italia 1990 bằng cách đánh bại Benfica và đoạt cúp C1. Ba đội bóng Italia giành ba cúp châu Âu trong một năm, đó kỷ lục, là đỉnh cao hưng vượng của bóng đá Italia. Tuy vậy, có một sự thật trêu ngươi rằng, ngay tại trong lòng đất nước Italia và giải vô địch quốc gia của nó, giải vô địch hay nhất thế giới, thì những người vô địch thực sự lại không phải là người Italia. Người đoạt giải vua phá khung gỗ Serie A 1989/90 là một người nước ngoài, Marco van Basten. Còn người truyền vào cho SS Napoli cảm hứng bất tận để chiến đấu và đoạt lấy scudetto cũng là một người nước ngoài, Diego Maradona.

Không ai băn khoăn về điều đó khi giải vô địch thế giới bắt đầu trong mùa hè sôi động và đẹp nhất trên đất nước Italia. Đối với riêng đội tuyển Italia, huấn luyện viên mới Azeglio Vicini đã biến nó thành một trong những đội tuyển sung sức và cân bằng nhất xét trên bình diện đóng góp của các đội bóng lớn trong giải vô địch Serie A. Đội hình ấy có 5 cầu thủ Inter Milan, 4 Juventus (Stefano Tacconi, Luigi De Agostini, Giancarlo Marocchi, Salvatore Schillaci), 4 AC Milan, 4 Sampdoria, 3 Napoli, 1 Fiorentina và 1 As Roma. Trong số 4 cầu thủ Juventus được góp cho đội tuyển Italia, chỉ có Luigi De Agostini và Salvadore Schillaci được đá chính. Coi như ảnh hưởng của Juventus trong lòng đội tuyển Italia trở nên mờ nhạt. Tuy thế, trong cái mờ nhạt ấy, Luigi De Agostini vẫn chứng tỏ được giá trị nơi hàng thủ vững chắc bên cạnh Walter Zenga, Giuseppe Bergomi, Franco Baresi và Paolo Maldini. Họ chỉ để thủng khung thành đúng 2 lần trong suốt 7 trận đấu. Ở phía trên, Salvadore Schillaci quê mùa và giản dị bỗng vụt sáng thành ngôi sao lớn nhất chứ không phải Roberto Baggio, Gianluca Vialli hay Roberto Mancini. Anh đã ghi 6 trong tổng số 10 bàn thắng cho cả đội.
 
Nhưng chừng ấy không đủ để đội tuyển áo thiên thanh vượt qua được Argentina của Diego Maradona và Claudio Caniggia ở bán kết. Đội tuyển Italia thua chính con người đã xây dựng nên hình ảnh tuyệt đẹp của mình trên đất Italia, ở sân vận động San Paolo, nơi mà các cổ động viên Italia đã bao lần gọi vang tên anh. Trên đất nước Italia, Argentina gặp CHLB Đức ở trận chung kết, và đó là trận chung kết của Serie A. Bởi vì Argentina có Diego Maradona, Claudio Caniggia và 5 người khác trong khi CHLB Đức cũng có đến 5 người đang chơi ở đó. Có lẽ đây là niềm tự hào, là đỉnh cao hưng vượng của Serie A mà không hoàn toàn là của bóng đá Italia ở một góc nhìn nào đó. Chỉ có việc Salvadore Schillaci vụt cháy sáng lên để đoạt cả giải vua phá khung thành lẫn cầu thủ xuất sắc nhất mới miêu tả hoàn toàn giá trị của bóng đá Italia. Hẳn nhiên, anh giữ cho ngọn lửa Juventus trong lòng đội tuyển áo thiên thanh không bao giờ tắt.


-----

P/S: Mãi đến hôm nay check lại mình mới hiểu rõ ràng tại sao chiếc xe bốc cháy :(
« Last Edit: January 02, 2013, 04:24 PM by PAVELVNR »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline r0xehnb

  • Promising Youngster
  • *
  • Posts: 81
  • Gender: Male
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #65 on: January 02, 2013, 01:31 AM »
Hay lắm bạn ơi gold_cup.
Sắp đến đoạn mua baggio rồi, tiếp đê tiếp đê ~^o^~

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #66 on: January 02, 2013, 07:45 AM »
Bắt lỗi lão Ven cho vui: "chiếc xe trở Gaetano Scirea trên đường quay về thủ đô Varsavia bốc cháy"  B-)
Này thì ký...

Offline Dkv

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,994
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #67 on: January 02, 2013, 08:24 AM »
Sự ra đi của Zbigniew Boniek mở đường cho Michael Laudrup trở về từ Lazio để sát cánh bên cạnh Michel Platini. Hết, Juventus không còn thêm một ngôi sao nào nữa. Những người mới đến chỉ là những tài năng ở mức chung bình, như là tiền vệ Massimo Mauro, cựu cầu thủ U-21 Italia từ Udinese;
Lỗi thì nhiều lắm...:D nhưng phải thông cảm tác giả, viết dài thế có nỗi là bình thường. Mình viết 1 đoạn ngắn có khi câu nào cũng nỗi ấy chứ. :D

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #68 on: January 02, 2013, 08:55 AM »
Chắc tại mùa đông, chăn ấm vợ đẹp nên lão sinh ẩu  :D
Này thì ký...

Offline Nguyen Hai Long

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,532
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #69 on: January 02, 2013, 09:48 AM »
TIẾP NÀO  =))

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #70 on: January 02, 2013, 11:19 AM »
Ấm áp gì, 12h đêm vẫn lọ mọ. Mình bị tật thường sai chính tả khi đánh máy, còn viết tay thì không bao giờ, gặp từ nào khó phân biệt đúng sai quá thì quay qua dùng từ khác, trừ phi gặp từ rất hay thì phải chịu tìm hiểu lại. cám ơn các bác đã check giúp. :D
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #71 on: January 02, 2013, 04:07 PM »
Mình sửa bài trên, thêm vài đoạn từ chỗ đá chung kết cúp Uefa nhé >:)
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #72 on: January 02, 2013, 05:37 PM »
Cuộc bạo loạn ở thành phố Firenze

Giống như mỗi mùa bóng sau cúp thế giới những năm 1978, 1982, 1986 và bây giờ là 1990, những cầu thủ trở về với đôi chân mệt mỏi. Những người Juventus nhanh chóng quên đi giây phút Salvadore Schillaci nhận huy chương đồng, mà họ bắt đầu đếm. Nếu không giành scudetto, Serie A 1990/91 sẽ là mùa giải thứ 5 liên tiếp đội bóng lớn nhất Italia thất bại. Điều đó có nghĩa là con tàu Juventus, thế này hay thế khác, đang đâm vào một vùng u tối chẳng khác gì quãng thời gian sau khi chủ tịch Alfredo Dick bỏ đi năm 1905 hoặc khi chủ tịch Edoardo Agnelli tử nạn năm 1935 và thời đen tối đầu những năm 1960. Áp lực của scudetto, cái chết của đội trưởng Gaetano Scirea khiến cho nhiều người không chịu đựng nổi nữa trong mùa hè sau cúp thế giới. Nói đúng ra, những năm trước Juventus đã thay đổi mà vẫn chưa tìm lại được hình bóng của mình một cách hoàn hảo, thì bây giờ họ không thay đổi nữa mà... làm một cuộc cách mạng.


Chúng ta đã mua mất viên ngọc của họ

Rất nhiều điều đã thay đổi trong lòng Juventus. Đầu tiên là đội bóng rời bỏ sân bóng Stadio Comunale sau 57 năm lịch sử gắn bó để chuyển ra với sân bóng mới Delle Alpi thuê lại từ hội đồng thành phố. Delle Alpi xa nội thành hơn một chút nhưng là sân bóng lớn thứ 3 ở Italia được xây dựng hiện đại để phục vụ cho Italia 1990. Từ đây, một giai đoạn quá khứ rất dài của Juventus gắn với hình ảnh Comunale khép lại. Nhiều người cũng dừng lại theo Comunale. Đó là chủ tịch Giampiero Boniperti. Người đàn ông 62 tuổi ấy không còn giữ chức chủ tịch nữa. Khi ông còn thi đấu, ông mang đến cho đội những bàn thắng. Khi làm chủ tịch, ông mang về những tài năng trẻ. Và bây giờ ông dừng lại. Vị trí của ông được Vittorio Chiusano, người phó, người bạn lâu năm thay thế. Còn một người quan trọng khác, thành viên cũ của Fiat có tên Luca Cordero di Montezemolo. Ông, người con của một dòng họ quý tộc ở miền bắc Italia, vốn nổi tiếng với tài năng quản lí thể thao ở giải đua xe F1 và Italia ’90, được bổ nhiệm vào vị trí phó Chủ tịch hội đồng quản trị. Từ những thay đổi thượng tầng đó, hàng loạt sự kiện nối tiếp nhau diễn ra.

Huấn luyện viên Dino Zoff không thể chịu thêm một ngày áp lực nào nữa. Một lần nữa ông chia tay Juventus khi mà mục tiêu còn đang dang dở. Và Juventus cần có một cuộc cách tân sâu nhất, rộng nhất. Nên người thay thế phải là một người trẻ tuổi có phong cách mới, và Luigi Maifredi, một người Bresia vẫn còn tay trắng được chọn khi ấy mới 42 tuổi. Ở Serie A, Luigi Maifredi, Giovanni Galeone và Arrigo Sacchi vừa nổi lên và đại diện cho một phong cách bóng đá trẻ, mới mẻ và hiện đại: phòng thủ khu vực, bẫy việt vị và tấn công trung lộ. Thứ bóng đá ấy khiến cho đối thủ sợ. Thứ bóng đá ấy giúp cho Bologna của Luigi Maifredi vươn lên đứng thứ 8 trên bảng xếp hạng chung cuộc Serie A 1989/90 và cũng khiến Luca Montezemolo đủ hài lòng (!).

Có thể, sự xuất hiện của huấn luyện viên mới đã được sắp đặt từ rất lâu trước đó. Ông Gianni Agnelli có thể đã bày lên bàn một cuộc cải tổ từ rất sớm. Bằng chứng là, sự kiện gây chấn động nhất, xuất hiện từ trước khi Italia ’90 khai mạc. Nó mang tên Roberto Baggio. Từ tháng 2 năm 1990, những tin đồn về việc Roberto Baggio, tài năng trẻ được coi là xuất sắc nhất của đất nước Fiorentina và Italia lúc bấy giờ, sẽ thành người của Juventus lan ra. Có thông tin còn cho rằng, ông Gianni Agnelli đã đoạt được thỏa thuận với Fiorentina từ mùa hè năm 1989. Khi chủ tịch AC Milan Silvio Berlusconi đánh tiếng muốn có Roberto Baggio thì Gianni Agneli tuyên bố ‘Roberto Baggio đã thuộc về Juventus rồi.’ Đối với Roberto Baggio, không có lý do gì để anh chuyển đi nơi khác. Anh vừa mua một ngôi nhà ở Firenze, đã sắm sửa nhiều đồ đạc và đã chuẩn bị cho một cuộc sống dài ngày tại Firenze bằng cách gia hạn hợp đồng đến tháng 6 năm 1991. Anh yêu nơi này, các cổ động viên yêu anh, thì lý do gì anh phải ra đi?
 
Sự thật là ông Ranieri Pontello, chủ tịch Fiorentina, đã đi ngược lại ý muốn của các cổ động viên ở thành phố Firenze (và có thể cả ý muốn của Roberto Baggio nữa). Ông đã tính đến việc bán đi ngôi sao sáng nhất của mình trước khi bán nốt cả quyền sở hữu đội bóng cho Mario Cecchi Gori. Biết được thông tin này, Roberto Baggio đã đến gặp Ranieri Pontello và bảo: ’Ngay cả khi bị giảm lương, tôi vẫn muốn ở lại Firenze.’ Nhưng Ranieri Pontello đã quyết định rồi, ông ta nói: ’Nếu anh ở lại thì Fiorentina xuống hạng mất.’ Biết rằng không thể thuyết phục được Ranieri Pontello, tháng 2 năm 1990, Roberto Baggio bí mật đi Roma để gặp ông chủ tương lai của Fiorentina là Cecchi Gori và quả quyết nếu Cecchi Gori mua được Fiorentina thì anh có thể ở Firenze suốt đời. Cecchi hứa sẽ giải quyết việc này với Ranieri Pontello nhưng ở lần gặp gỡ bí mật sau đó, Cecchi Gori bảo không còn hi vọng nào cả vì Ranieri Pontello chỉ đồng ý bán Fiorentina nếu Roberto Baggio ra đi. Nếu anh không đi, ông ấy cũng sẽ ở lại và Fiorentina sẽ xuống hạng. Roberto Baggio mang tâm trạng bồn chồn ấy vào trận chung kết Coppa Uefa với Juventus và đó là một trong những nguyên nhân khiến họ thất bại.

Chưa có luật Bosman như ngày nay, mọi cánh cửa ở Firenze bị đóng sập trước mắt Roberto Baggio và anh hiểu mình phải ra đi. Và khi đã phải ra đi, anh thấy nên chọn cho mình một bến đỗ cảm thấy yên tâm về tài chính, và anh đồng ý với Juventus.
 
Ngày 18 tháng 5 năm 1990, hai ngày sau trận chung kết cúp Uefa, những cổ đông viên ở Firenze được thông báo rằng tiền đạo 23 tuổi Roberto Baggio đã được bán sang Juventus với giá trị kỷ lục thế giới 25 tỉ lira (khoảng 12.5 triệu euro bây giờ) và mức lương cao gấp 3 lần ở Firenze. Tin này làm các cổ động viên Firenze nổi loạn, hàng trăm người đã gây bạo loạn trên đường phố và trước trụ sở câu lạc bộ đội bóng liền trong vòng nhiều ngày khiến cho 50 người bị thương. Họ phỉ báng chủ tịch Ranieri Pontello và cả Roberto Baggio nữa và cho họ là những kẻ hám tiền. Họ đâu có biết nỗi lòng Roberto Baggio. Báo chí gọi Roberto là Ngài 25 tỉ lire. Anh đang khóc khi nhìn những hình ảnh bạo loạn qua tường thuật trên tivi trong lúc vợ anh đang mang thai và cúp Thế giới đang đến gần.




Roberto ở lại với chúng tôi, Pontello biến sang Juventus!


Nhưng Roberto Baggio và các cổ động viên không thay đổi được điều gì. Sau đó Ranieri Pontello bán nốt đội bóng cho Cecchi Gori còn Roberto Baggio bắt đầu hành trình mới, ở đội bóng mà anh sẽ tạo ra những cuộc tranh luận không bao giờ dứt về vai trò của mình trong mùa hè bạo loạn ấy. Kể từ ngày ấy, mối hằn thù giữa những người Firenze đối với Juventus được đẩy lên đến cao ngất và không bao giờ vơi đi.
 
Sự xuất hiện của anh đặt dấu chấm hết cho những người khác như Sergeij Alejnikov (sang Lecce), cả số 10 Aleksandr Zavarov (sang Nancy) lẫn Rui Barros (sang Monaco). Ở hàng hậu vệ cũng có hàng loạt thay đổi. Chỉ còn có ngôi sao Luigi De Agostini và Daniele Fortunato được trọng dụng. Pasquale Bruno, Roberto Tricella phải ra đi, đội trưởng Sergio Brio giải nghệ để nhường chỗ cho một hậu vệ da màu người Brasil tên là Júlio César (Montpellier), bộ đôi Gianluca Luppi, Marco De Marchi (Bologna). Hàng tiền vệ xuất hiện Thomas Hässler từ đội bóng vừa gặp Juventus ở cúp Uefa là Amburgo SV và hai cầu thủ Italia Paolo Di Canio ( từ SS Lazio) và Eugenio Corini ( từ Brescia). Tất cả, từ Roberto Baggio 23 tuổi đến Eugenio Corini 20 tuổi, từ Thomas Hässler 24 tuổi đến Di Canio 22 tuổi đều rất giỏi và sung sức. Có thể nói đây là thế hệ trẻ mà tài năng trẻ bậc nhất trong lịch sử mà Juventus tập hợp được. Họ phù hợp với cuộc cách mạng mà hai ông Gianni Agnelli và Luca Montezemolo đang làm, phù hợp với chiến thuật mới mẻ mà huấn luyện viên Luigi Maifredi đang gây dựng. Và Roberto Baggio có thể trở thành một người kế vị hoàn hảo của Michel Platini và chiếc áo số 10. Họ, chỉ thiếu kinh nghiệm và bản lĩnh của những nhà vô địch...

Cuộc cách tân của Luigi Maifredi không chết ngay từ trong trứng nước như Sandro Puppo hồi năm 1956 mà nó chọn cho mình cái chết từ từ rất day dứt như thời Paulo Amaral năm 1963. Đầu tiên, đội quân của ông nếm phải một liều độc dược khi phơi áo 1-5 trước SS Napoli trong trận siêu cúp Italia đầu mùa giải. Hồi tỉnh, Juventus khởi đầu mùa giải 1990/91 rất hứng khởi bằng những chiến thắng quyến rũ 4-2 và 5-0 trước Inter Milan và As Roma, sau đó là 2-1 trước đội bóng cũ của Roberto Baggio. Tiền đạo trẻ Pierluigi Casiraghi đang tiến bộ khá nhanh bên cạnh Di Canio và cả Eugenio Corini trong lúc Roberto Baggio mới là ngôi sao tỏa sáng nhất. Hết lượt đi, họ chỉ chịu thua 3 trận (trước AC Milan, Bari, Genoa), đứng đầu bảng xếp hạng cùng với Inter Milan. Nhưng bắt đầu từ trận thua Genoa 0-1 ở vòng 17 và bắt đầu lượt về, đội bóng của Luigi Maifredi bắt đầu mất tinh thần và trải qua một serie những trận đấu thất bại. Những trận thắng đan xen với những trận thua khi đi xa Delle Alpi, tinh thần xuống dốc kéo đội bóng tụt liên tục về phía sau mà huấn luyện viên không có cách nào vực dậy được.
 
Ngày 6 tháng 4 năm 1991, Roberto Baggio gặp lại Fiorentina trên sân Artemio Franchi trong trận đấu ở vòng 28. Anh từ chối đá một quả 11m cho Juventus mà để Luigi De Agostini thực hiện. Bàn thắng không được ghi và Juventus thua 0-1. Khi được thay ra ở giữa hiệp hai, Roberto Baggio vô thức nhặt một chiếc khăn của Fiorentina từ khán đài ném xuống, có người bảo anh còn đưa lên môi hôn. Dù Roberto Baggio có giải thích rằng, anh không đá quả 11m đó vì thủ môn Gian Matteo Mareggini đã quá hiểu anh, rằng anh chỉ nhặt lá cờ lên một cách vô thức khi nó rơi xuống trước mặt anh. Dù thế nào, thì Juventus vẫn thua và người ta cũng hiểu tình cảm mà số 10 dành cho thành phố Firenze như thế nào.
 
Bốn ngày sau, 10 tháng 4, Juventus có mặt ở Catalunya rồi thất bại 1-3 trước Barcelona mà lúc đó Michael Laudrup đang tỏa sáng với đội hình trong mơ của Johannes Cruijff. Bốn ngày nữa, 14 tháng 4, Juventus thua trận derby della Mole ở vòng 29 Serie A. Mười ngày sau nữa, 24 tháng 4, Roberto Baggio ghi bàn duy nhất trong trận lượt về nhưng không đủ để Juventus khỏi bị Barcelona loại khỏi bán kết cúp C2 Coppa delle Coppe. Mười ngày sau nữa, 5 tháng 5, Juventus thua đậm Ac Milan 0-3 trên sân nhà ở vòng 31 Serie A. Cuối cùng, cơn ác một của Juventus cũng kết thúc với trận thua Genoa 0-2 ngày 26 tháng 5.

[youtube]1sYIAwd22Ko[/youtube]
Bán kết Coppa delle Coppe 1991

Nếu như năm trước đó, sự tỏa sáng của Salvatore Schillaci đẩy Rui Barros vào bóng tối thì giờ đây đến lượt Roberto Baggio cháy lên còn chính bản thân Salvatore Schillaci lại tắt lịm. Anh trở về với vẻ quê mùa cục mịch của mình. Vấn đề của Juventus là vấn đề của một đội bóng trẻ. Họ quá yếu bóng vía trên sân khách (thua 7 trận) và các cầu thủ không thể cùng lúc tỏa sáng. Có nghĩa là, khi những chiếc bánh không lăn cùng một vận tốc, con tàu không thể đi xa. Roberto Baggio ghi được tổng cộng 27 bàn thắng trong mùa giải đầu tiên ở Torino nhưng đội của anh tụt xuống thứ 7 ở Serie A (Sampdoria của cặp đôi khét tiếng Gianluca Vialli - Roberto Mancini chiến thắng). Vị trí thứ 7 buộc Juventus vắng mặt ở cúp châu Âu, một điều tưởng chừng như chưa bao giờ xảy ra. Nhưng đó là sự thật, sự thật là Gianni Agnelli và Luca Montezemolo đã thua rỗng túi trong cuộc cách mạng của mình. Phải rồi, nếu người thay đổi chỉ một chút thôi, thì kết quả cũng chỉ khác một chút; nhưng nếu họ làm cả một cuộc cách mạng, thì chỉ có hoặc họ thành công rực rỡ, hoặc thất bại đau khổ mà thôi. Giờ thì Luigi Maifredi lại giống cả Sando Puppo lẫn Paulo Amaral. Ông mất việc.
« Last Edit: January 02, 2013, 06:33 PM by PAVELVNR »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #73 on: January 03, 2013, 11:15 AM »
Bạn có biết Juventus từng bao nhiêu lần phá kỷ lục thế giới phí chuyển nhượng cầu thủ? ;;)
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline akazzurri

  • Io Che Sarò Bianconeri
  • JFC Hero
  • *
  • Posts: 3,199
  • Gender: Male
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #74 on: January 03, 2013, 11:37 AM »
Bạn có biết Juventus từng bao nhiêu lần phá kỷ lục thế giới phí chuyển nhượng cầu thủ? ;;)
Anh hỏi mua hay bán, hay cả hai  >:)
AKAZZURRI

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #75 on: January 03, 2013, 12:08 PM »
Nhớ là có Gigi kỷ lục chuyển nhượng cho TM và Zizou ở thời điểm đó. Còn lại để check đã
Này thì ký...

Offline forza_alex

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,106
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #76 on: January 03, 2013, 12:51 PM »
Ờ, có cả Baggio  :D
Này thì ký...

Offline Pavelvnr

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,844
  • Gender: Female
  • Người gác rừng bị lãng quên
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #77 on: January 07, 2013, 05:35 PM »
Roberto Baggio đã cho Ottmar Hitzfeld vay nợ như thế nào

Luca Montezemolo cũng mất việc, còn Gianni Agnelli cần có những quyết định quan trọng mới trong mùa hè 1991. Lại thay đổi, nhưng lần này là những cuộc trở lại. Giampiero Boniperti bất ngờ trở lại với vị trí Chủ tịch danh dự. Sau 5 năm và những thành công nhất định ở Inter Milan, Giovanni Trapattoni cũng quay về. Đi theo sau huấn luyện viên là những hậu vệ giỏi. Bởi vì Giovanni Trapattoni đang ưa thích những cầu thủ người Đức nên ông muốn xây dựng Juventus theo cái cách mà ông đã thành công ở Inter Milan. Trung vệ Jürgen Kohler và tiền vệ Stefan Reuter được mua về từ Bayern Monaco trong khi đó Thomas Hässler phải bán sang AS Roma vì hết hạn cầu thủ nước ngoài. Juventus còn gia cố thêm hàng thủ bằng hậu vệ Massimo Carrera từ Bari. Hai cầu thủ trẻ khác xuất hiện có tên Antonio Conte tiền vệ (22 tuổi từ Lecce) và Angelo Peruzzi (thủ môn 21 tuổi). Angelo Peruzzi là một trường hợp đặc biệt vì anh vừa mới hết hạn treo giò 12 tháng từ lúc còn khoác áo As Roma vì bị phát hiện dương tính với fentermina – một chất có trong danh mục cấm, có khả năng làm giảm cân. Mười năm sau khi cứu vớt sự nghiệp của tiền đạo Paolo Rossi, tài năng suýt lụi tàn vì doping, Juventus lại đặt niềm tin vào Angelo Peruzzi.


Stefan Reuter - chất Đức một thời được ưa chuộng ở Italia
 
Tất cả những bổ sung này đều tỏ ra hợp lí. Với họ Juventus củng cố lại được hàng phòng ngự, tăng thêm chất thép cho tuyến tiền vệ và tiếp tục nuôi dưỡng những tài năng non tuổi cho tương lai. Thực tế là Giovanni Trapattoni đã làm rất tốt công việc của mình. Khi hàng phòng thủ được xiết lại Juventus có có thừa khả năng chiến thắng các đội kình địch mạnh mẽ khác như AC Milan, Inter Milan, Sampdoria và Napoli bởi vì ở trên họ đã sở hữu Roberto Baggio là một thứ vũ khí nguy hiểm nhất ở Italia. Nếu ở vào một giai đoạn khác, có thể Giovanni Trapattoni đã ngay lập tức đưa Juventus đoạt lấy scudetto. Chỉ có điều bây giờ là năm 1991 và 1991/92 không phải là thời của họ. Trong lúc mà SS Napoli tự loại mình ra khỏi cuộc đua vì Diego Maradona bị cấm thi đấu 15 tháng do sử dụng chất gây nghiện, ĐKVĐ Sampdoria mất quá nhiều sức vào cúp C1, Inter Milan mất người cầm lái, thì AC Milan của huấn luyện viên Fabio Capello mới là đội bộc lộ sức mạnh hủy diệt. Dù không thể đánh bại được Juventus cả 2 lượt trận đi về, nhưng AC Milan đã đạt đến độ hoàn hảo với những trụ cột của đội tuyển Italia kết hợp với đội bay Hà Lan: Không thua một trận nào trong cả mùa giải. Đó là một điều đáng tiếc cho Juventus, đáng tiếc vì đối thủ của họ quá mạnh.

Đứng thứ 2 chung cuộc Serie A 1991/92 cũng là một thành công đối với Juventus nếu nhớ rằng mùa trước họ còn tụt xuống thứ 7. Chí có một chút đáng tiếc là đội bóng đã không đủ sức mạnh để thắng mà đã hòa 5 trong 6 trận cuối cùng. Xen kẽ với 5 trận hòa ấy là hai trận đấu với đội bóng mới nổi AC Parma ở chung kết Coppa Italia. Parma đã thắng lại 2-0 trên sân nhà sau khi thua 0-1 ở Delle Alpi. Trận trên sân Delle Alpi ấy, Roberto Baggio ghi bàn. Kỳ lạ, năm trước hồi đầu mùa giải anh cũng ghi bàn duy nhất trong trận thua SS Napoli 1-5 ở siêu cúp, ghi bàn duy nhất trong trận thắng Barcelona 1-0 mà vẫn bị loại ở bán kết Uefa Cup.

Roberto Baggio ghi được tổng cộng 22 bàn thắng mùa này (18 ở Serie A), mà cả anh và Juventus vẫn trắng tay. Scudetto thuộc về AC Milan, Coppa Italia thuộc về AC Parma, Van Basten giành giải vua phá khung thành. Thế là hết. Cũng có thể nói, từ khi đến Juventus, Roberto Baggio vô tình đã biến họ thành đội bóng một người. Có nghĩa là trong tập thể ấy, chỉ có một mình anh tỏa sáng. Khi anh xuất hiện, đặt bên cạnh tài năng của anh, tất cả các cầu thủ khác bị chìm lấp, bị mờ đi bất chấp việc họ có phải là một tài năng hay không. Dường như đó là định mệnh, anh không phải là ngôi sao làm cho những ngôi sao xung quanh anh phát sáng theo. Có lẽ, nhìn từ góc độ này, anh chỉ hợp với nơi nào không có quá nhiều tranh đấu, nơi anh mặc nhiên được coi là ngôi sao duy nhất, như ở các đội bóng trung bình. Hay bóng đá chỉ dành cho anh và Juventus một vài điều giản dị nếu họ gắn bó với nhau…?

--------
Serie A bùng nổ về chất lượng. Bóng đá Italia đang sở hữu một tài sản tuyệt vời là cả một thế hệ cầu thủ tài năng bậc nhất thế giới không thua kém gì thế hệ đã chiến thắng tại Spagna 1982. Sau SS Napoli và Sampdoria, đến lượt AC Parma, SS Lazio, As Roma và Fiorentina nhanh chóng nổi lên sau những khoản đầu tư lớn của các nhà tư bản kiểu mới. Quy định nới lỏng đối với các cầu thủ nước ngoài cộng với túi tiền lớn biến Serie A thành sân chơi thu hút hàng loạt ngôi sao ngoại quốc từ khắp châu Âu và Nam Mỹ.
 
Juventus không, và cũng không thể nằm ngoài dòng chảy ấy. Thêm một mùa bóng, là thêm một lần đếm số năm Juventus đã thất hẹn với scudetto, nên hơn bất kỳ đội bóng nào khác, Juventus tích cực đổi thay nhiều hơn trong mùa hè năm 1992. Đội trưởng Stefano Tacconi chia tay đồng đội ở tuổi 35 và nhường vị trí trong khung gỗ cho người thừa kế 22 tuổi Angelo Peruzzi (dự bị là Michelangelo Rampulla). Luigi De Agostini, hậu vệ xuất sắc nhất của Juventus, chuyển đến Inter Milan ở tuổi 31. Người thay thế anh là Moreno Torricelli, một anh chàng vô danh mới 22 tuổi từ đội bóng cũng vô danh Caratese. Trên hàng tiền vệ, Stefan Reuter trở về khoác áo Borussia Dortmund. Suất nước ngoài của anh trao cho một người CHLB Đức khác là ngôi sao Andreas Möller từ đội Eintracht Francoforte. Chưa dừng hết, hàng tiền vệ của Juventus được tăng cường sức mạnh tối đa bằng hai cái tên ấn tượng nữa là Dino Baggio mới 21 tuổi từ đội bóng kình địch AC Torino và ngôi sao nước Anh David Platt từ đội AS Bari.



Bộ đôi khét tiếng đã chia hai ngả, một đến Delle Alpi

Tham vọng đổi mới của Juventus dường như không có điểm dừng trong mùa hè năm 1992. Đội bóng thành phố Torino thâu tóm thêm ngôi sao trung phong Gianluca Vialli từ Sampdoria. Cái giá mà Juventus phải bỏ ra cho anh không hề nhỏ: 4 tỉ lire cộng với 4 cầu thủ khác, trong đó có hai tài năng trẻ Eugenio Corini và Michele Serena. Tổng giá trị vụ chuyển nhượng này vượt qua kỷ lục mà Juventus bỏ ra để lôi kéo được Roberto Baggio. Theo sau Gianluca Vialli là tiền đạo trẻ hơn những cũng giỏi không kém là Fabrizio Ravanelli từ đội hạng B Reggiana. Chính sự xuất hiện của hai trung phong trên đã đẩy Salvadore Schillaci sang Inter Milan để rồi anh tắt lịm trong làng bóng đá Italia. Họ còn biến tiền đạo trẻ Pierluigi Casiraghi thành người thừa. Rõ ràng là Juventus đang đổ tiền ra nhằm đánh đổ sức mạnh của AC Milan, vốn cũng được xây nên bằng tiền. Nhưng nếu sức mạnh hiện tại của AC Milan dưới thời ông Fabio Capello có thể nhìn thấy được thì dường như những người Juventus lại không nhận ra được điểm yếu của mình, hoặc không khắc phục một cách triệt để.

Mùa bóng 1991/92, huấn luyện viên Giovanni Trapatotoni đã xiết lại hàng thủ của mình và đã thành công nhất định. Họ chỉ bị thua 22 quả so với 32 quả vào mùa 199/91. Nhưng đến mùa 1992/93, họ mất đi hai mắt xích quan trọng là thủ môn Stefano Tacconi và hậu vệ Luigi De Agostini mà lại chỉ có một sự bổ xung duy nhất đáng kể là Moreno Torricelli. Đó là sai sót mà bất chấp họ có nhận ra hay không, họ đều phải chịu lấy kết quả của nó. Giờ đây Roberto Baggio được giao chiếc băng đội trưởng. Mái tóc anh đã cột lại thành chiếc đuôi ngựa đáng yêu mà không còn lòa xòa nữa. Anh đã được các cổ động viên gọi là Il Divin Codino, được ông Gianni Agnelli gọi là họa sỹ Tintoretto. Anh đã có những đồng đội mà tài năng và cả lòng khát khao của họ không không hề thua kém anh. Thậm chí họ còn có nhiều kinh nghiệm hơn và thành danh hơn, như Gianluca Vialli, Andreas Möller và David Platt.

Không có lí do gì để Juventus không phô diễn lối chơi tấn công của mình. Nhưng họ mất cân bằng nghiêm trọng giữa tấn công và phòng thủ. Thủ môn trẻ Angelo Peruzzi không thể trong một ngày lập tức xóa đi vai trò của Stefano Tacconi. Moreno Torricelli chưa đủ bản lĩnh để mà lĩnh xướng cả hàng hậu vệ còn Antonio Conte làm sao có thể cáng đáng được toàn bộ trách nhiệm bọc lót cho các cầu thủ tấn công. Không phải do yếu kém, mà lực lượng phòng thủ mỏng manh đã ___ chết tham vọng của Juventus. Đội bóng có những chiến thắng đạm đà ấn tượng và thủng lưới rất nhiều. Roberto Baggio tiếp tục tỏa sáng, Andreas Möller cũng tỏa sáng, nhưng Juventus cũng liên tục thua rất nhiều trong khoảng từ cuối mùa thu 1992 đến mùa xuân 1993, giữa hai lần thua chính Inter Milan của Salvatore Schillaci và Luigi De Agostini.

Ở coppa Italia, Juventus chấp nhận thua AC Torino ở bán kết vì thủng khung gỗ nhiều hơn 1 bàn trên sân nhà. Bị chọc thủng khung gỗ dường như đã trở thành căn bệnh khó chữa đối với Juventus. May mắn thay, nó không lan sang cúp C3, nơi mà các trận đấu dễ thở hơn rất nhiều so với Serie A. Ở đó, Roberto Baggio và những ngôi sao mới có dịp hài lòng với thành tích của mình. Những bàn thắng của họ kéo Juventus chạy thẳng một mạch đến trận chung kết dễ dàng (Trên đường đi vượt qua Befica của Paulo Sousa ở tứ kết, Paris Saint Germain của George Weah ở bán kết). Trận cuối cùng, họ gặp đội bóng có đầy những mối quan hệ thân thiết bạn bè và đối thủ: Borussia Dortmund. Ở đó, Stefan Reuter có dịp gặp lại Jürgen Kohler và đội bóng cũ của mình, còn Juventus cũng sẽ gặp thủ môn Stefan Klos, Stéphane Chapuisat, Michael Rummenigge và huấn luyện viên Ottmar Hitzfeld - người sẽ còn để lại nhiều dư vị với họ nữa về sau này.

[youtube]BCJaPr8U-VE[/youtube]

[youtube]42p_GZ7KPew[/youtube]

Chung kết Coppa Uefa 1992/1993

Ngày 5 tháng 5 năm 1993, Giovanni Trapattoni dẫn học trò đến sân Westfalen ở vùng Ruhr. Sai lầm của hàng thủ Juventus giúp cho Michael Rummenigge vuốt bóng ghi bàn ngay phút thứ 2. Nhưng hàng tấn công của đội quân trắng đen bù đắp tất cả cho sai lầm ấy. Dino Baggio ghi bàn gỡ hòa còn Roberto Baggio ghi thêm 2 bàn nữa mang về chiến thắng 3-1 cho Juventus. Thế là nhiều. Ottmar Hitzfeld vay của Juventus món nợ đầu tiên. Nửa tháng sau, ngày 19 tháng 5 năm 1993, đến lượt Ottmar Hitzfeld kéo quân sang chân núi Alpi. Vẫn là người Đức ghi bàn mở tỉ số, nhưng lần này là Andreas Möller của Juventus chứ không phải một học trò của ông. Các cổ động viên chào đón Brussia Dortmund bằng những tấm banderole, pháo khói và vẫn một Baggio ghi thêm 2 bàn nữa, lần này là Dino Baggio. Roberto Baggio không cần phải ghi bàn, anh chỉ cần truyền vào các đồng đội niềm cảm hứng vô tận. 3-0. Thế là quá nhiều. Ottmar Hitzfeld vay thêm của Juventus một món nữa thay vì trả nợ.

Ngày hôm đó Juventus có chiếc cúp C3 lần thứ 3, chiếc cúp châu Âu thứ 5 sau 9 lần chơi trận chung kết. Chiếc cúp ấy là niềm khích lệ cho một thế hệ Juventus trẻ trung và tài năng, vừa lãng mạn như những chàng nghệ sĩ vừa ngông cuồng ngờ nghệch như những tay hiệp sĩ mới nổi. Và nó cũng rất yếu đuối, dễ bị kích động. Đó là Juventus của Roberto Baggio, đó là chiến tích đầu tiên của Roberto Baggio. Màn trình diễn ở Coppa Uefa góp phần giúp anh điền tên vào danh sách những cầu thủ đoạt quả bóng vàng châu Âu vào cuối năm 1993. Anh là cầu thủ thứ 4 của đội bóng thành Torino đoạt được danh hiệu này sau Omar Sivori (1961), Paolo Rossi (1982), Michel Platini (1983, 1984, 1985). Với anh, Juventus đã sở hữu đến 6 danh hiệu quả bóng vàng. Với anh, người ta biết rằng các tifosi đã chính thức tìm được cho mình một thần tượng mới trong trái tim để thay thế bóng dáng Michel Platini. Nhưng người ta cũng có thể không nhớ, rằng Michel Platini đã có rất nhiều scudetto, vinh quang mà Giovanni Trapatotti chưa mang lại được sau 2 năm trở về, Roberto Baggio chưa có được sau 3 năm đặt chân đến đây.
« Last Edit: January 07, 2013, 05:37 PM by PAVELVNR »
Phan Lâm An - Y!M: Pavluchkaaa

Offline Nguyen Hai Long

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,532
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #78 on: January 08, 2013, 12:22 AM »
1993 rồi  :juve8:

Offline Dkv

  • Juventini
  • *
  • Posts: 1,994
Re: Câu chuyện kể Juventus - La storia della Juventus
« Reply #79 on: January 08, 2013, 02:12 AM »
Tiếp đến là gì?