FIGC có cái lý sự cùn của họ.
Ví dụ sau thất bại EURO 1996 & WC1998, FIGC cũng đã thay đổi 1 số điều luật hạn chế các cầu thủ nước ngoài và tăng số cầu thủ trẻ phải đăng ký. Sau EURO 2004 cũng có 1 số cải cách được đưa ra.
Nhưng vấn đề chính lại nằm ở khía cạnh kinh tế.
Ví dụ: Nước Pháp là 1 nước Châu Âu nhiều người nước ngoài, đặc biệt là dân da đen nhất. Người dân Pháp cũng chẳng thích thú gì với những phiền toái mà bộ phận người nước ngoài gây ra. Nhưng các công ty lại rất ưa chuộng lao động kiểu này vì họ chấp nhận làm những công việc mà người da trắng ko làm vì cho là bẩn thỉu, nguy hiểm. Hơn nữa mức lương trả cho người nước ngoài sẽ rẻ hơn rất nhiều so với dân bản địa.
Quay lại môi trường bóng đá của Ý, những cầu thủ trẻ ko có cơ hội vì yêu cầu thành tích quá cao, nên những cầu thủ trẻ khó đáp ứng được. Nhưng ngược lại các tài năng trẻ ngoại quốc lại có đất dụng võ. Vì tiền lương rẻ hơn, ít đòi hỏi hơn và sau đó bán được giá cao hơn.
Balotelli & Giovinco đã kiếm được 1M/mùa bóng từ tuổi 18,20. Nhưng Bonjinov chỉ kiếm được 200K/mùa cho dù những gì anh ta thể hiện trong màu áo Lecce khi 17 tuổi ấn tượng hơn Balo & Giovinco nhiều.