Mưa- nơi gọi lại những cảm xúc
Mưa- nơi chôn giấu những kỉ niệm
Mưa- nơi đong đầy những phút giây thật trẻ con
...
Để rồi, mưa chưa bao giờ là chính nó !
Mùa xuân hay mùa hè, mùa thu hay mùa đông, ở đâu đó trên bầu trời luôn gọi về những cơn mưa . Nếu mùa xuân là những hạt mưa thanh khiết, trong trẻo như những hạt sương sớm mai, tưới mát những chồi lộc xanh biếc thì mùa hè lại đem đến những cơn mưa rào vội vã, đến thật bất chợt và đi cũng thật vội vàng . Còn mùa thu thì luôn phảng phất những hạt mưa bụi, những cơn mưa thật khẽ khàng nhưng nếu ai đã từng một lần yêu mưa sẽ nhận ra mưa mùa thu hết sức tinh tế và đặc biệt . Mưa mùa đông thì khỏi phải nói, luôn dai dẳng, dầm đề, luôn kéo theo những đợt gió rét buốt như muốn siết lòng ta lại, những hạt mưa trải đều, tí tách để rồi văng vẳng tiếng gọi từ trái tim, tiếng lòng ở một nơi xa xăm trong tiềm thức ...
Nhẹ thôi, những hạt mưa rơi ..., mưa mùa thu mà, có cái gì đó lắng sâu, có lẽ một chút bất công khi tôi không phải là người Hà Nội, không thể hưởng thụ cái cảm giác no nê, thỏa thích ngắm nhìn chúng. Chỉ ở đó thôi, ta mới cảm hết cái mưa nhẹ phảng phất ấy , mới tìm thấy cái trọn vẹn cảm xúc của những tiếng mưa đi vào lòng người . Có người đã từng nói : "Đôi khi cả cuộc sống chẳng là gì cả mà một khoảnh khắc có thể là tất cả". Một lần đến với Hà Nội và duy nhất cho đến thời điểm này cái ấn tượng khắc sâu trong tâm khảm tôi có lẽ là những cơn mưa mùa thu . Một lần, chỉ vậy thôi, tôi cũng tìm thấy một cái gì đó khiến tim tôi như cựa quậy . Có thể ai đó cho rằng tôi hơi lãng mạn và mơ tưởng nhưng thực lòng tôi chưa bao giờ là một tín đồ của trường phái lãng mạn, càng không phải là một người yêu những dòng chữ ngoằn ngèo viết ra từ những dòng cảm xúc “vội”. Nhưng có một điều chắc chắn từ khoảnh khắc bất chợt ấy, tự đáy lòng, tôi đã yêu mưa.
Có người thật ghét mưa, thậm chí nghe tiếng mưa cũng thấy “Tôi buồn không biết vì sao tôi buồn”. Cái không gian ảm đạm, ướt át như kéo dài nỗi buồn lê thê ở con người, nó luôn đem về những nỗi nhớ miên man về một nơi xa xăm, về một miền ký ức vô danh. Khi ấy, ta chỉ thầm mong giá như đừng có mưa. Nhưng trách gì mưa vì một cảm xúc vô cớ như vậy. Thử thôi nha, mưa đến, bạn chạy ra ngoài sân hay với tay qua ô cửa sổ khẽ giơ bàn tay ra để những hạt mưa nhảy múa trên tay bạn, tôi dám chắc đó là một cảm giác rất thích thú đấy. Dường như đang có một luồng gió mát nhẹ thổi vào lòng mình. Nói bạn tin không nhưng đối với tôi mưa luôn là một cậu nhóc hiếu động và khá tinh nghịch, một buổi chiều tâm trạng không tốt tôi chạy ù lên sân thượng tắm mưa, hình như mọi nỗi niềm đang dần trôi theo những giọt nước, tôi vô tư nhảy múa như Thế-giới-chỉ-mình-ta, những giọt mưa tí tách như một người bạn vô hình cho tôi một bờ vai, một chiếc khăn để xua tan mọi nỗi buồn, tôi bỗng hát...ngân nga... dẫu thanh âm thật nhỏ và có lẽ chỉ mình tôi nghe nhưng vậy cũng đủ, tôi lại là chính mình, là một con nhóc vui vẻ.
Tôi yêu mưa đơn giản vì mưa chưa bao giờ là chính nó. Mưa luôn gọi tên những cảm xúc vô hình, chất chứa sâu trong tiềm thức mỗi con người. Đâu đó trong một buổi chiều ướt át, thì khi ấy lòng ta đang sống thật với chính mình – một cách vô thức. Một nỗi niềm cố hương, một nỗi nhớ về một tiếng cười ngân vang trong mưa hay chỉ là một ánh mắt đỏ lên vì mưa hay vì một ai đó? Một khoảng thời gian để tim ta lại đập đúng nhịp như thưở ban đầu.
Mưa để mà nhớ, nhớ về một con nhóc mải miết cắm đầu chạy trốn mưa, vào một góc hiên bắt gặp một nụ cười...
Mưa để mà đợi, đợi sau màn mưa ấy sẽ thấp thoáng một bóng dáng thân quen...
Mưa để mà khóc, khóc thật nhiều, để đến khi chỉ còn lại một khuôn mặt khô lại vì những nỗi buồn vô tình trôi mất...
Mưa để mà ước, ước giá như ta lại quay về với miền ký ức tuổi thơ xa xôi, là một đứa trẻ con chỉ biết ngậm kẹo mút và ăn bim bim...
Tôi yêu mưa vì mưa cho tôi thật nhiều mà không bao giờ đòi hỏi phải cho lại bất cứ điều gì. Mưa vô tư, không tính toán. Mưa sống thật với chính mình, giản dị như một người mẹ sẵn sàng dang rộng bàn tay ôm ta vào lòng khi ta cảm thấy mệt mỏi. Ta giãi bày, ta khóc lóc, ta cười hét lên, chỉ mình ta và mưa biết. Mưa là ngăn tủ cất giấu những bí mật tốt nhất, chỉ khi ta trải lòng mình, tìm về với mưa ta lại lục lọi những câu chuyện thật buồn cười mà năm trước hay là mười năm trước ta đã từng chôn giấu.
Tình yêu là một điều kì diệu. Nhớ nhưng một ai đó dẫu trong thầm lặng nhưng cũng đủ để ta thấy cuộc sống thật nhiều cũng bậc, đam mê một thứ gì đó như tôi – một liverpudlian – luôn tự hào về một Đế vương đang đi tìm vương miện năm xưa – Quỷ đỏ Anfield và ta thấy cuộc sống thật ý nghĩa. Đợi chờ không bao giờ là ngọt ngào nhưng khi giấc mơ trở thành hiện thực ta mới thấu hiểu cái giá của tình yêu và niềm tin. Và mưa, một tình yêu tôi luôn đặt một vị trí danh dự trong trái tim mình. Tôi chợt thấy mình thật hạnh phúc, cuộc sống bỗng chốc thật nhiều dư vị tuyệt vời, tôi giàu có đơn giản vì tôi luôn cho mình được phép yêu.
Tôi yêu mưa vì ...mưa sẽ mãi là chính mưa... khi nó không là chính nó...