Tối nay... à ko, đêm nay tớ có 1 buổi nói chuyện... à ko (tập 2), phải nói là: 1 buổi NGHE nói chuyện thú vị về kinh doanh .
Thú thực là tớ học về quản trị, cơ mà tớ chưa từng ham muốn chuyện đâm đầu vào làm cái được gọi là kinh doanh >_< Tớ ko thích. Cho dù tớ có thể làm thì tớ cũng ko hề có nhu cầu làm. Tớ khoái đi làm thuê hơn. Sau này thía nào thì chưa biết, cơ mà tớ tin là: "nếu ko làm nhân viên tốt, thì sẽ ko thể làm ông chủ giỏi" thế nên hiện giờ rằng thì mà là: tớ là 1 nhân viên... ko đến nỗi quá ưu tú, cơ mà tớ cũng tự tin là tớ chăm làm việc . Tiêu biểu là hôm nay tớ phải "tiếp" tới 162 khách hàng đấy thôi.
Chả là SP tớ đang muốn mở 1 doanh nghiệp tư nhân, mới đầu nghe thì tớ cũng ù ù cạc cạc... chả hiểu các cụ ấy đang nói mô tê gì. Tớ bận: điều hoà đường huyết... Huyết áp của tớ giảm thê thảm. Lý do: tớ chưa ăn tối. Tớ muốn nghỉ vào giờ nghỉ nên tớ định ngủ 1 giấc. Mấy mẹ già buôn ác quá, khiến tớ ko kiềm chế được ham muốn => tớ thao thao bất tuyệt buôn cùng các cụ ấy Xấu hổ quá cơ~
Trong lúc các cụ ấy nói chuyện, tớ "đắm đuối" ngắm cái anh chàng trước mặt tớ... bạn của SP tớ cả nhà ạ. Tớ chả hiểu là tớ có ngắm quá kỹ ko mà sau đó chàng thay vì nói chuyện công việc với SP tớ => chàng chuyển qua "buôn" với tớ . Ầy già! Lúc đó tớ đói mờ mắt! Tớ nhìn mấy cái đèn nhấp nháy trước mặt mà liên tưởng đến món cơm nhiều màu sắc hàng ngày tớ vẫn ăn đấy chứ. Cơ khổ! Tớ nào có ham hố buôn chuyện với các lão ấy đâu.
Tiêu diệt xong cốc ca cao nóng, tớ dần lấy lại sức. Chuyển qua hứng chí hỏi thăm mấy câu về công việc của 2 cụ cho phải đạo thánh hiền. Ko nói thì lại chê là cù lần thì chit! Ít ra tớ cũng khá tự tin là đến AY của tớ còn phải thăm hỏi ý kiến về chuyện kinh doanh của lão Hé hé! Anh chàng bạn của SP tớ chỉ cần 3 câu khơi mào là chàng văn chương tuôn ồ ồ. Nói chuyện với anh chàng đó thú vị thật . Chàng ta còn... "đẹp giai" nữa chứ (é, lần này là đẹp thật... trời dù hơi mờ mờ tối nhưng vẫn sáng rõ khuôn mặt thanh tú, đôi mắt thông minh, sáng láng, trán cao, rộng và nụ cười thì thật tươi ). Giải thích nhiều thế để mẹ nó nhà tớ hiểu là tớ ko nhầm hàng. Mọi khi mẹ nó nhà tớ vẫn chê: "con mắt thẩm mỹ của bố nó có vấn đề"... ặc ặc! Cơ mà khi nhìn 1 người, cái tớ thích ngắm nhất là đôi mắt và... nhất là đôi tay. Tay AY của tớ ngắn, trắng, hơi bẩn bẩn ở đầu móng tay vì dầu mỡ, mềm mại => AY của tớ chăm làm việc lắm, là phó GĐ, cơ mà cũng lăn lộn như thợ luôn . Tay của SP tớ trắng tinh, đang có mấy cái chai làm hỏng cả tay đẹp, cũng mềm nữa, tay SP tớ có 1 đường thẳng tắp, lạ lắm => SP tớ là người có khiếu kinh doanh và thành đạt . Tay chồng yêu của tớ dài, gân guốc nhưng thanh mảnh (chồng tớ gầy lắm) => chồng tớ là người thích nghệ thuật, "đảm đang", siêng năng .... Còn tay anh chàng này thì: hơi dài, cong, gầy đét (Thú thực là tớ ko khoái đôi tay ấy, nó có vẻ gì đó làm tớ chán. Tớ thích những đôi tay đầy đặn hơn ), khi nói chuyện, chàng ta khoái hoa chân, múa tay... => đảm bảo anh chàng này cũng lăn lộn nhiều lắm. Cũng chăm chỉ làm việc, ko ngại khó, ngại khổ . Mẫu lý tưởng đấy.
Chàng nói liên tục về công việc, về sở thích (khoái đọc sách về kinh doanh, và chỉ đi ngủ sau 2h sáng. Hé hé, chàng ta nói: đọc sách vào những ngày ko uống bia, uống rượu . Ko hiểu là 1 tuần chàng đọc được mấy lần. Tớ là tớ suýt ngứa mồm hỏi đấy. Cơ mà tớ cũng kiềm chế được chút chút. Chính chuyên! Chính chuyên!), về gia đình (chàng ta làm được nhiều, quen biết nhiều, hiểu nhiều... cơ mà bố mẹ ko hề biết . Bọn con trai quái lạ nhỉ? Có gì mà phải dấu cơ chứ???), về bạn bè (chàng là bạn học cấp 3 của SP tớ, chàng có nhiều "đệ" tốt, có nhiều anh tốt, chàng hâm mộ những ông anh đấy, anh xã hội thôi, cơ mà họ dạy chàng được nhiều điều... ), về... tình cảm ( , SP tớ ý nhị: anh ấy đang yêu nên lười => chàng phủ đầu luôn: anh đang LƯỜI YÊU. . Mãi mới thấy có điểm tương đồng. Tớ cũng đang LƯỜI YÊU!)... Có 1 điều tớ phục lăn anh chàng này: bán sách cho bạn bè với giá cắt cổ: 100k. Điên à! Để kiếm những quyển sách đó, vào thư việc Quốc gia mà lấy, ko thì ra Láng, lên sô 5 Đinh Lễ... đầy rẫy. Sách in đẹp luôn. Bó tay Đó là điều duy nhất tớ ko ưa ở anh chàng này. Bạn bè tớ có thói quen chỉ cho nhau sách, trấn của nhau sách và... free. Tớ thích việc chia sẻ thông tin, tớ ko quen với việc mua bán thông tin đó
Chia tay! Chàng tặng tớ và SP tớ quyển sách photo: Nghề buôn! Tớ mới liếc sơ sơ lúc SP tớ đổ xăng. Hay phết! Cơ mà tớ đưa SP tớ đọc trước. Chắc 1 tuần nữa là tớ có thể vác về để ngâm cứu roài. Tớ sẽ kể cho mọi người sau nhá.
Hé hé! Tớ là tớ rất chính chuyên đấy! Tớ ko hề có hàm ý sâu xa khi nói chuyện với anh chàng này, tớ là tớ rất chăm chú nghe và có "ý kiến xây dựng" tốt đấy nhá.
Dù ko khoái kinh doanh lắm thì tớ vẫn rất biết là phải làm thía nào để kiếm được tiền, cả nhà tớ có máu đi buôn mà ^^ Nói chuyện với anh chàng này rất thú vị. Tớ bắt đầu tìm ra được lý do để tớ lười đọc sách. Anh chàng này giống như pho bách khoa toàn thư roài Việc gì tớ phải đọc nhỉ? Sách kinh doanh khô chết được. Mà tớ thì sắp thi roài
Hôm nay Sấu điên vẫn cầm xe của SP tớ đưa cho tớ đi. Hic! Vậy là SP tớ lại phải lên công ty đón tớ về nhà Tớ ngại chít được! Ặc ặc! Sáng mai tớ đi xe ôm đi làm. Hoành tráng! Sấu điên! Vác xe trả tao ngay. Chỉ tại nó mà tớ ko được mặc váy đi làm. Hic! Còn chút ít hơi lạnh thui mà. Ít nữa nóng rồi, mặc thế quái nào được
Lão T vẫn chưa trả tiền tớ. Tớ vẫn chửa có tiền đi chuộc xe về. Thêm vài ngày nữa, mẹ tớ băm tớ ra làm muôn mảnh... hic hic! Ặc ặc! Mai lấy lý do gì đây??? Số phận tớ thật bi đát >_<
Đi ngủ! Tớ mất 1h ngồi chờ SMS của SP tớ! Cơ mà chẳng hiểu sao SP tớ chưa nhắn lại, hay là ko nhận được nhỉ? Tớ chết mất thôi, chẳng hiểu SP tớ về có bình an ko nữa. Xe lão chưa có biển, có chuyện gì chắc tớ đâm đầu xuống hố mà trốn mất >_< Hay là SP tớ mệt quá nên ngủ quên mất tiêu nhỉ? Cũng ko phải! SP tớ cẩn thận lắm! Nếu thấy ai nhắn tin là tức tốc nhắn lại ngay mà >_< Đau hết cả đầu....