Mình luôn ước ao được 1 lần thấy Del Piero và các đồng đội nâng cao chức vô địch C1, thật tiếc năm 96 mình ko được xem khoảnh khắc tuyệt vời đó. Chính vì vậy trận đấu mình ám ảnh mình mãi đó là trận chung kết 2003 với Milan và mình ko bao giờ quên được ánh mắt thất thần của Lippi . Một nỗi buồn vô tận , khi xem lại những hình ảnh đó nếu là con gái chắc mình đã khóc
Tớ cũng ước được nhìn thấy Juve nâng chiếc cúp bạc Champion League, vì sau lần xem Vialli tranh bóng với Lê Huỳnh Đức, tớ mới biết Juve. Tiếc là từ đó Juve toàn thua....
- 1997 thua tan tác vì Dormund đá quá hay. Tiếc cho pha giật gót kĩ thuật của Alex chỉ làm nền cho chiến thắng của người Đức thêm hoàng tráng.
- 1998 thua tức tưởi vì Juve được đánh giá cao hơn. Có thể nói mùa bóng đó đã mở ra 1 chu kì thành công tột bậc cho Real (trước đó đã 32 năm Real ko biết chức VD là gì).
- 2003 thua cay đắng vì thế trận ko ai hơn. Cả 2 đội đều chơi rình rập, ko có nhiều cơ hội. Nói đúng hơn đây là trận CK C1 buồn tẻ nhất tớ từng xem. Trận này tôn vinh người hùng Dida, giống như Dudek của 2 năm sau đó vậy. Chán nhất là Trezegol, ông này mà đá Penalty thì....
Riêng trận BK với MU năm 99, tớ cũng nghĩ là đau đớn nhất. Vì lực lượng của mình cực mạnh, còn MU trước đó chẳng là cái đinh gì của châu Âu (lần VD duy nhất trước đó đả hơn 30 năm - 1968). Ai đời dẫn trước 2 trái rồi lại thua ngược chóng vánh. Có thể nói sau trận này đã kết thúc 1 thời huy hoàng của Juve (năm 2003 chỉ là khoảnh khắc vụt sáng), rồi mở ra thời kì của MU, từ trong đến ngoài sân cỏ, nhất là nó đã chui sâu vô họng mấy lão BLV truyền hình Việt Nam . Để rồi bây giờ, nhìn lũ MU mà căm hờn đến xương tủy.