Juventus Fan Club in Vietnam - Bảo tàng JFC

.: Giải trí :. => KIẾN THỨC CHUNG => CÂU LẠC BỘ THƠ VĂN => Topic started by: cheer_up1979 on August 11, 2005, 10:46 AM

Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 11, 2005, 10:46 AM
Vậy là công sức gần một năm trời xuống sông xuống bể vì mấy cái lí do lãng nhách ... database mất sạch trơn hết cả rùi ... phải làm lại từ đầu ... ức chế.com.vnn.vn

     

CU lấy tựa đề topic này là Yesterday and Now cũng để kỉ niệm những jì đã trải qua trong thời gian qua, nhiều cả niềm vui và nhiều cả nỗi buồn. Hy vọng mọi người lại tham gia tích cực để 4room và quán thơ này lại như ngày nào.

Pozzzzzzzzzzza JFC
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 11, 2005, 11:03 AM
Tặng lại mọi người bài thơ sau ... theo OT bảo thì rất nhiều người khen hay sau khi CU post nó lên
 

Cà phê cuối ngõ[/color]


Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế ...


Vì viên đá tròn xinh
Vì bông hoa be bé
Mà nụ cười em trong hơn.

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?

Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông
Anh chỉ thấy toàn người lạ
Người lạ thì chẳng là gì cả
Thế giới thu vào một mái tóc em.

Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười.

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
Anh đã trao, dẫu em không nhận ./.
Title: Yesterday and Now
Post by: hoathuongphagioi on August 11, 2005, 01:35 PM
Dạo quán thơ này điêu tàn quá, gửi a Ku tí củi lửa cho a kiếm e nào đốt cùng

Chén...Huynh đệ chi binh
 
Huynh đệ chi binh …hề…
Rót cho đầy chén cạn…
Nam vô tửu …hề…
Uống cho cạn chén đầy…

Tuổi năm mươi chưa mà đầu đã bạc
Chuyện hàn huyên quanh bài hát lên đường
Lở cuộc cờ như bầy chim tan tác
Thôi có hề gì…một chén đau thương

Thân dầu dãi giày trận mòn lê bước
Bỗng ngác ngơ xếp vũ khí qui hàng
Bao nhiêu máu bấy nhiêu đường đất nước
Ðổi màu cờ đổi lấy một màu tang

Uống cùng nhau hâm nóng tình chiến hữu
Ngươi trời cao ta biển rộng thênh thang
Cánh chưa gẫy ấm ức đời khai tử
Khóc cười chi cũng một thuở ngang tàng

Chén chưa cạn hồn đã say bí tỉ
Ðêm chưa tàn cuộc chiến đã tan hoang
Rượu tràn chai ngã nghiêng tình mới cũ
Xác xơ cười vết chém đoạn tâm can
 
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on August 11, 2005, 04:47 PM
ko sao mà anh . bõ thơ lun lun xôm nhứt JFC mà , nhỉ  
bài thơ nì làn trc em pozt rùi , nhưng bbị mất , có người khen bài nì hay nên em pozt lại hen  
=============
Cái Liếc mắt học trò


Nhỏ lạnh lùng - khối băng
Vẫn hay thường nghiêm mặt
Không ai dám bén hơi
Sợ chạm phải ánh mắt



Hắn vui tươi, sốt sắng
Nhộn nhịp suốt một ngày
Gặp nhỏ rồi yên lặng
Mê ánh mắt - lạ thay !(?)



Học cùng chung một lớp
Hắn thân thiện mở lời
Nhỏ lắc đầu - mắt liếc
Bén hơn cả dao nơi !



' Con gái sao nghiêm qúa !'
Hắn nhìn nhỏ mỉm cười
Mắt liếc thêm lần nữa
Nhỏ chưa nhoẻn miệng tươi !



Hắn luống cuống đánh rơi
Tập thơ còn trong vở
Mắt liếc bỗng có đuôi !
Nhỏ giật mình - bỡ ngỡ



Bài thơ này ghi rõ
' Cho đôi mắt liếc nhanh'
Và thêm bài kia nữa
' Tặng đôi mắt trong lành !'



Cái mắt liếc chối quanh
' Hắn xem chừng dễ mến'
Từ hôm ấy khối băng
Chảy tan rồi mất biến !



Cái liếc mắt - bỗng hiền !!!
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on August 12, 2005, 09:37 AM
hum nay pozt thêm 1 bài hen
=========
QUên để nhớ

Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...
Title: Yesterday and Now
Post by: old_trot on August 12, 2005, 11:18 AM
Hic. Em thích  nhất bài Cà phê cuối ngõ. Vào đây cũng mong chỉ nhìn đc bài đấy một lần....... Cũng vì bài này mà em thích uống cà phê hơn, đb là Cà Phê Mai .....................
Title: Yesterday and Now
Post by: old_trot on August 14, 2005, 04:17 PM
Em ơi hãy nhìn tình yêu  như một ly cocktail

Em ơi hãy nhìn tình yêu như  một ly cocktail
Và những viên xúc xắc tình cảm, là những sắc mầu trong đó
Sắc mầu của xúc cảm mùi vị
Có đậm ngọt, có cay xè trong cuống họng
Nhấp một hớp rồi, ta muốn nhớp thứ hai

Tình yêu là gì ? Có ai mang cho câu trả lời của hi vọng ?
Em nặng  nỗi lòng, đắm chìm trong đêm tối
Vẽ nên bức hoạ của riêng mình
Bức hoạ một bên là mầu nâu bình dị, một bên là mầu xám của sự chia li
Tất cả chỉ là những gì cố hữu !

Em ơi hãy nhìn tình yêu của mình là một ly cocktail
Và vẽ một tình yêu mang mầu của những con sóng
Những con sóng mầu da cam thật lạ mắt
Dập dềnh mãnh liệt quyét sạch mọi u buồn của những ngày hôm qua
Để sớm mai, ta vẫn thấy bên mình một ly cocktail

Nay tình yêu có thể đến, để ngày mai lặng lẽ bỏ đi
Nhưng hãy vì những điều bình dị nhất
Nốc cạn ly cocktail đã được pha của ngay hôm nay, với một hương vị mới
Em buồn vì người ta không mang lại những gì em mong đợi
Nhưng hãy nhìn tình yêu, như một li cocktail

(phu`, 4h18 phút ...)
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 15, 2005, 09:23 AM
Tam tấu Hà Nội[/color]


Ước hôm Hà Nội anh về
Cà phê quán cóc vỉa hè có em
Sương vờ ngái ngủ trên vai
Câu thơ xô lệch phố dài vu vơ ...

Tiếng chim thon thót bên hồ
Mùa sao ảo đến nghi ngờ thế em
Lật trang lá tuổi cũ mèm
Gặp vàng hoe cả một thềm nắng xưa

Lá đùa gọi đấy, đừng thưa
Này em, nhớ trả cho mùa hết không
Loanh quanh phố dắt đi vòng
Mùi hương hoa sữa nhói lòng khi xa ./.



Quote
Hic. Em thích  nhất bài Cà phê cuối ngõ. Vào đây cũng mong chỉ nhìn được bài đấy một lần ... Cũng vì bài này mà em thích uống cà phê hơn, đb là Cà Phê Mai ...
[div align=\\\"right\\\"][snapback]1901[/snapback][/div]


hé ... vậy là CU đã làm cho Old_trot mắc một cái tính xấu roài, con gái thì không nên dùng những đồ có chất kích thích không được lành mạnh như vầy em gái ạ   không bít chừng uống cafe nhìu quá da mặt nổi cục như mụn cóc lên thì đi đó iem.

Dù sao cũng phải cảm ơn OT vì đã quảng cáo không công cho bài thơ đó rất là nhìu nhìu ... xin đa tạ ... nếu có sơ suất jì, gia đình chúng tôi xin hậu tạ OT bằng 2 cốc cafe Mai hé.

@ Old_trot: Anh thì thích cafe Tùng - Hậu hơn bé ạ, uống gần được như cafe xịn hồi anh đi Tây Nguyên ... nên nhớ là chưa bao giờ bị say cafe như hồi còn trong đó ... dã man con ngan ... chơi 1 đen xong người lắc la lắc lư liền à   mà nè, Mai coffee ở đâu vậy Old_trot ... hum nào anh ghé qua thưởng mụt phát xem sao.

@ AClove: em post bài nên để ý lỗi chính tả với trình bầy một chút đi Nhóc ... chẳng nhẽ để bài nào của em anh cũng vào Edit à "Bét ty búp" ... ức chế  

@ Bác: Con đã nói chuyện với mẹ con như  bác dặn khi ở quê ra hôm qua roài bác ạ ... nhưng mọi chuyện có vẻ không được như bác mong lắm ... mẹ con không đồng ý ... biểu là 1 - 2 tuần thì được chứ mấy tháng chịu hết nổi à ... con chẳng bít phải nói thế nào với bác bây giừ đây.
Title: Yesterday and Now
Post by: old_trot on August 15, 2005, 11:29 AM
@Anh Chìa:  Nhiều quán lắm, có 2 quán em hay ra ngồi với tụi bạn: Đi 2 người: Lê văn Hưu. Hoặc lên Nguyễn Du (trên này thoáng !!!)
cà phê..... Em nghiện cà phê trc khi gặp anh và bài thơ của anh mà. Một chút cà phê và một chút rượu làm cho con người ta thần trí tỉnh táo và .... Máu làm việc hơn à !! ..........Nói chung là ... :D:D làm gì cũng "máu"
Title: Yesterday and Now
Post by: vntonkin on August 16, 2005, 10:49 AM
quá đáng, quá đáng quá.
 4rum sống lại mà không ai báo cho mình một câu.
 Lão Chê đó, từ chức đi được rồi.
ĐẢ ĐẢO LÃO CHÊ.!                                                                          
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 16, 2005, 02:36 PM
Thủa ấy, có một người con gái rất mong manh đi qua những hàng cây lá li ti xanh mướt. Nhiều ngày, nhiều tháng của thủa ấy, người con gái ấy vẫn đi qua những hàng cây đó. Người con gái đó bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một cuộc sống khác ... tất cả chỉ còn là kỉ niệm ... kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên.


Ði trong hương tràm[/color]
   

Em gửi gì trong gió trong mây
Ðể sáng nay lên Vàm Cỏ Tây
Hoa tràm e ấp trong vòm lá
Mà khắp nơi mây hương tỏa bay.

Dù đi đâu dù xa cách bao lâu
Dù gió mây kia đổi hướng thay mầu
Dù trái tim em không trao anh nữa
Một thoáng hương tràm cho ta bên nhau.

Gió Tháp Mười đã thổi, thổi rất sâu
Có nỗi thương đau có niềm hy vọng
Bầu trời thì cao, cánh đồng thì rộng
Hương tràm bên anh, mà em đi đâu?

Dù đi đâu và xa cách bao lâu
Anh vẫn có bóng em giữa bóng tràm bát ngát
Anh vẫn thấy mắt em trên lá tràm xanh mát
Anh vẫn nghe tình em trong hương tràm xôn xao ./.


Hoài Vũ
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 16, 2005, 03:38 PM
Quote
@Anh Chìa:  Nhiều quán lắm, có 2 quán em hay ra ngồi với tụi bạn, đi 2 người: Lê Văn Hưu. Hoặc lên Nguyễn Du (trên này thoáng).

Cà phê ... Em nghiện cà phê trước khi gặp anh và bài thơ của anh mà. Một chút cà phê và một chút rượu làm cho con người ta thần trí tỉnh táo và ... Máu làm việc hơn à !!! ... Nói chung là ...        làm gì cũng "máu"
[div align=\\\"right\\\"][snapback]2372[/snapback][/div]


hé ... em gái ... tưởng ở đâu chứ 2 cái chỗ đó là anh căm thù ... ngồi nhất   coffee thì chua lòm chẳng ra làm sao cả, còn trên Nguyễn Du thì nói thẳng ra là lên đấy để ngắm ghẹ như thằng Pintu cho xong hơn là đi uống coffee à ... hức hức hức

hé ... em gái có vẻ kinh nghiệm đầy mình nhỉ ... mà sao tuổi trẻ thế mà chưa jì đã phải dùng đến coffee hay rượu để "máu" hơn roài à ... chán òm à  

óe ... "em nghiện cà phê trước khi gặp anh" - em post bài như vậy, người ta tưởng ... anh và em có chuyện jì thì chít ôi_trụt à      


Em có biết[/color]


Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Co ro trên ghế ngồi
Con chim sẻ xù lông đón nắng
Tách cà phê bốc khói
Điếu thuốc ngượng ngùng ngọ ngoạy trên môi

Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Lang thang trên phố không người
Cô gái thạch cao cười qua tủ kính
Trái đất này băng giá - chỉ em thôi

Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Con gấu tìm hang trú qua mùa đông
Ta chết cóng ngoài vòng tay một người quen xa lạ
Hồn lắt lay một đoá môi hồng ./.


Goldmund
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 16, 2005, 03:45 PM
Chiều nay rỗi rãi ... buồn tình ... ngồi post mụt đống thơ vậy

@ Cá: ê, mày nói tau không làm chủ quán nữa là thế nào hả Cá ... chẳng hiểu jì cả.


Hoàng hôn lặng lẽ[/color]
   

Anh phải về thôi, xa em thôi
Ngoài kia phiên chợ vãn lâu rồi
Giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc
Mà lời từ biệt chẳng lên môi.

Anh phải về thôi, xa em thôi
Xa vườn xưa, đôi chiền chiện tha mồi
Hoa khế rụng tím ngầm hầm bí mật
Ðể mãi lòng ta xao xuyến bồi hồi.

Anh như cơn gió bay khắp chốn
Ðể lại mình em với ruộng, với vườn
Mồ hôi đổ giữa ngày mùa bận rộn
Nước mắt trào lạnh buốt những đêm sương.

Xa em, anh như tia nắng đi trên cát
Thèm một dòng sông, những cánh đồng
Xa em, anh như người hát sau đêm hát
Chỉ thấy gió vật vờ qua những tấm phông.

Anh đi em nhé! Lòng nhủ khẽ
Hoàng hôn cũng về, dịu êm và lặng lẽ
Một tiếng còi tầu vọng lại phía sông xa
Như muốn nhắc thầm anh: cơn bão sắp đi qua ...


Hoài Vũ
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on August 16, 2005, 06:39 PM
Anh CU hấp, em có type sai lỗi chính tả đâu, chẳng qua em không loè loẹt như anh thui, he he  

================


Em là tất cả

Ngồi nhìn nắng sớm ngoài hiên
Lòng mơ về chốn bình yên
Nụ cười xinh đôi môi thắm
Ấm êm ánh mắt dịu hiền

Ngày chủ nhật qua lặng im
Thả hồn trôi xa đi tìm
Nắng hồng rơi qua song cửa
Chợt nghe xao xuyến trong tim

Mùa đông đã về nơi đây
Dịu êm nỗi nhớ vơi đầy
Gởi chút gió đông về bên ấy
Khẽ luồng, hôn nhẹ tóc mây

Mang theo hương tóc em về
Sơi dài sợi ngắn đan kề
Vòng tay ôm ghì cơn mộng
Mắt môi nồng say... tình mê

Xuân về giữa đông ru hời
Hương tình trong gió chơi vơi
Dường như … em là tất cả
Bến mơ chợt gặp giữa đời .



Không đùa đâu AC nhé ... anh nói thiệt đó, lần sau không nể chỗ quen biết đâu nghe chưa Nhóc
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 17, 2005, 01:58 PM
Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh, tên thật: Nguyễn Thị Xuân Quỳnh (1942 - 1988), vốn là diễn viên múa từ năm 13 tuổi, có thơ đăng báo năm 19 tuổi, trở thành nhà thơ chuyên nghiệp sau khi qua lớp bồi dưỡng những người viết văn trẻ khóa đầu tiên của Hội Nhà văn Việt Nam (1962 - 1964).

Chủ đề thơ Xuân Quỳnh thường là những vấn đề nội tâm: kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu gia đình ... Hiện thực xã hội, sự kiện đời sống hiện diện như một bối cảnh cho tâm trạng. Do vậy thơ Xuân Quỳnh hướng nội (óe ... sao tính bà này giống CU thế), rất tâm trạng cá nhân nhưng không là thứ tháp ngà xa rời đời sống. Thơ chị là đời sống đích thực, đời sống của chị trong những năm đất nước còn chia cắt, còn chiến tranh, còn nghèo, còn gian khổ, là những lo toan con cái, cơm nước, cửa nhà của một người phụ nữ, người phụ nữ làm thơ thường ngược xuôi trên mọi ngả đường bom đạn.

Xuân Quỳnh không làm ra thơ, không chế tạo câu chữ mà chị viết như kể lại những gì chị đã sống, đã trải. Nét riêng của Xuân Quỳnh so với thế hệ nhà thơ hiện đại cùng thời chính là ở khía cạnh nội tâm đó. Thơ chị là thơ mang tâm trạng. Thời ấy nhiều bài thơ thiên về phản ánh sự kiện, cốt để được việc cho đời, còn tâm trạng tác giả thường là tâm trạng chung của xã hội, vui buồn tác giả hòa trong vui buồn chung của công dân. Tâm trạng thơ Xuân Quỳnh là tâm trạng nảy sinh từ đời sống của chính chị, từ hoàn cảnh của riêng chị.

Hé ... hôm nay CU đạo được một pài khá hay của pà Xuân Quỳnh này ... post cho mọi người thưởng hé


Hoa cỏ may[/color]


Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm dầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay ./.


Xuân Diệu
Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on August 17, 2005, 02:06 PM
@ anh:

Hãy cạn chén trà choàng áo ấm
Lên đồi thăm lại phấn hương rừng
Tắm hồn trong ánh bình minh trắng
Ý thức nhiệm màu bổng sáng trưng

Hãy đặt hoa vào chiếc lẳng mây
Sắc hương hoang dại tặng kho đầy
Bổng nghe hơi thở vùng đồi núi
Góp lại vào trong nhịp thở người

Tôi thở cùng hơi thở đất trời
Thơm mùi cỏ dại, ngát hoa tươi
Ai cho tôi cả bầu thanh khí
Khi đứng cô đơn một góc đời

Trở gót về nhà, trà vẫn nóng
Nồi cơm chín tới, tỏa bay hơi
Rồi bên lò sưởi hồng tươi lửa
Chuyện ấm người chung một hướng đời

Ngoài cửa trời xuân êm ái quá
Mầm cây đọt lá thấm sương mưa
Rẫy xanh hẹn bát canh rau ngọt
Nóng đượm tình quê nhớ cõi bờ

(st.)
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on August 17, 2005, 05:57 PM
Quote
Yesterday and Now cũng để kỉ niệm những jì đã trải qua trong thời gian qua, nhiều cả niềm vui và nhiều cả nỗi buồn.
[div align=\\\"right\\\"][snapback]1635[/snapback][/div]

Yesterday của Cat là những buổi chiều thứ 2 và thứ 5,cô đi trên con đường quen thuộc để đến gặp Rat . Quãng thời gian mà 2 người biết nhau chưa được lâu, nhưng có cái gì đó lạ lắm,thân thương đang dần đân nảy sinh trong tim Cat . Cứ ngỡ sẽ là bạn mãi mãi .
Nhưng hoá ra lại ko phải vậy .....
Yesterday còn là ngày hôm qua , Rat đã lên máy bay để đến 1 phương trời xa lạ . Thử hỏi , 5 năm là dài hay ngắn ? Nửa vòng trái đất là xa hay gần ? Ko ai có thể trả lời được . Rat ko thể và cả Cat cũng vây.

Còn Now, cuộc sống của Cat lại trở về với những tháng ngày ko có Rat. Cat bảo rằng như thế cũng tốt, rồi mọi chuyện sẽ đi vào trật tự cũ.
Nhưng cũng chỉ có 1 mình Cat hiểu rằng những xáo trộn mà Rat đem lại trong cô mãi mãi ko bao giờ có thể phai mờ....


Tặng Manh, cô bạn thân yêu quý của tôi  
[div align=\\\"center\\\"]
Khoảng trời nhiều gió[/color]

Phải chi em gởi được cho anh
Ngọn gió trong lành của vùng châu thổ
Những ngọn gió anh ơi hào phóng thế !
Có tình yêu nho nhỏ của riêng em .

Có nụ cười sôi nổi bạn bè thân
Những cô gái hồn nhiên tươi trẻ
Mái tóc mềm vương vương nắng gió
Cứ bềnh bồng trên cao như mây ...

Chẳng biết tự nơi nào mà ngọn gió đến đây
Cho em có khoảng trời mát dịu
Cái khoảng trời rất nhiều chim én đậu
Trên những tầng nhà và những vòm cây .

Cứ như là với tay sẽ gặp mây
Em bỗng nhớ đỉnh núi nào anh kể
Ở đó cũng có nhiều mây gió
Nhưng bây giờ anh đang ở đâu ?

Thư anh viết cho em " biên giới mùa khô
Thèm ngọn gió xua đi cái nắng
Anh lắng nghe núi rừng yên lặng
Nhớ đồng bằng ngọn gió thênh thang ..."

Nhưng làm sao em đến được với anh
Chỉ nhờ gió gởi cho nhau nỗi nhớ
Chỉ nhờ gió nối khoảng trời hai đứa
Khoảng trời nào cũng đầy tiếng chim

Muốn nói bạn bè nghe những suy nghĩ lặng thầm
Chợt bóng nắng hôn đầy lên má
Và ngọn gió , thôi nhờ ngọn gió
Gởi tình yêu về nơi ấy cho anh.
[/div]

Mày biết ko? Có đôi lúc, cuộc sống ko trao tặng cho ta những gì mà ta mong ước.   Nhưng cũng đừng vì thế mà từ bỏ những ước mơ nha mày!
Có 1 câu cách ngôn như thế này:"Một tâm hồn mà ko có những ước mơ thì chẳng khác gì trái đất mất đi bầu khí quyển".
Tao nghĩ là mày hiểu mà, phải ko? Tao mong mày vẫn giữ mãi...
                           Ước mơ được nối những khoảng trời
để Hà Nội và Texas gần nhau hơn.
Title: Yesterday and Now
Post by: old_trot on August 17, 2005, 07:28 PM
Hôm nay đc nghe mấy câu, tối về search, kiếm luôn .......

Bài thơ Đôi dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép

Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết

Những vật tầm thường cũng viết thành thơ



Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ

Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước

Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược

Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp

Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác

Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia


Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng

Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết

Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau

Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía

Dẫu bên cạnh đã có người thay thế

Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh


Đôi dép vô tri khắng khít song hành

Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối

Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

Lối đi nào cũng có mặt cả đôi


Không thể thiếu nhau trên bước đường đời

Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái

Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại

Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung


Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc


Chỉ còn một là không còn gì hết

Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 18, 2005, 05:08 PM
Đù ___ ... đã bảo là không thích roài cứ bắt đi học hát ... jì mà kì wá ... đại hội chi bộ chứ đại hội Đảng thì cũng kệ bu nó ... đã bảo là không thích mừ ... ức chế với mấy thằng Sếp quá ... để mai kiểm điểm bọn nớ trước Đại hội vậy ...


     


Quote
Yesterday của Cat là những buổi chiều thứ 2 và thứ 5, cô đi trên con đường quen thuộc để đến gặp Rat. Quãng thời gian mà 2 người biết nhau chưa được lâu, nhưng có cái gì đó lạ lắm, thân thương đang dần dần nảy sinh trong tim Cat. Cứ ngỡ sẽ là bạn mãi mãi.

Nhưng hoá ra lại ko phải vậy ....

Yesterday còn là ngày hôm qua, Rat đã lên máy bay để đến 1 phương trời xa lạ. Thử hỏi, 5 năm là dài hay ngắn? Nửa vòng trái đất là xa hay gần? Ko ai có thể trả lời được . Rat ko thể và cả Cat cũng vây.

Còn Now, cuộc sống của Cat lại trở về với những tháng ngày ko có Rat. Cat bảo rằng như thế cũng tốt, rồi mọi chuyện sẽ đi vào trật tự cũ.

Nhưng cũng chỉ có 1 mình Cat hiểu rằng những xáo trộn mà Rat đem lại trong cô mãi mãi ko bao giờ có thể phai mờ ...


Có lẽ như vậy là tốt hơn


Quote
Tặng Manh, cô bạn thân yêu quý của tôi


[div align=\\\"center\\\"]Khoảng trời nhiều gió[/color]

Phải chi em gởi được cho anh
Ngọn gió trong lành của vùng châu thổ
Những ngọn gió anh ơi hào phóng thế
Có tình yêu nho nhỏ của riêng em.

Có nụ cười sôi nổi bạn bè thân
Những cô gái hồn nhiên tươi trẻ
Mái tóc mềm vương vương nắng gió
Cứ bềnh bồng trên cao như mây ...

Chẳng biết tự nơi nào mà ngọn gió đến đây
Cho em có khoảng trời mát dịu
Cái khoảng trời rất nhiều chim én đậu
Trên những tầng nhà và những vòm cây.

Cứ như là với tay sẽ gặp mây
Em bỗng nhớ đỉnh núi nào anh kể
Ở đó cũng có nhiều mây gió
Nhưng bây giờ anh đang ở đâu?

Thư anh viết cho em "biên giới mùa khô
Thèm ngọn gió xua đi cái nắng
Anh lắng nghe núi rừng yên lặng
Nhớ đồng bằng ngọn gió thênh thang ..."

Nhưng làm sao em đến được với anh
Chỉ nhờ gió gởi cho nhau nỗi nhớ
Chỉ nhờ gió nối khoảng trời hai đứa
Khoảng trời nào cũng đầy tiếng chim.

Muốn nói bạn bè nghe những suy nghĩ lặng thầm
Chợt bóng nắng hôn đầy lên má
Và ngọn gió , thôi nhờ ngọn gió
Gởi tình yêu về nơi ấy cho anh.
[/div]
[div align=\\\"right\\\"][snapback]3001[/snapback][/div]


Ơ ... thế là cô bé đó đi xa roài hả keo_ngot. Hị ... nhớ có lần mình còn đưa cô bé đó về đến nhà ... lại còn không cho đưa vào tận cửa, đuổi xơi xơi từ tận ngoài đường       cứ làm như báu lắm kô bằng   đã thế ... mình còn bị mang tiếng là một kẻ lắm mồm sau hôm đấy ... oan ức quá ... chẳng hiểu jì cả ... chẳng nhẽ lại như cái bóng cô hồn trên đường đưa nhỏ đó về hay sao ... hị hị hị ... oan Thị Mầu.

Oài ... vậy nhờ bé Kẹo gửi món quà nhỏ dưới đây tới cô bé đó vậy nghen. Lí do tại sao lại tặng thì ... à ... vì tặng thôi      



À ơi tay mẹ[/color]


Bàn tay mẹ chắn mưa sa
Bàn tay mẹ chặn bão qua mùa màng.

Vẫn bàn tay mẹ dịu dàng
À ơi này cái trăng vàng ngủ ngon
À ơi này cái trăng tròn
À ơi này cái trăng còn nằm nôi ...

Bàn tay mẹ thức một đời
À ơi này cái mặt trời bé con
Mai sau bể cạn non mòn
À ơi tay mẹ vẫn còn hát ru.

Ru cho mềm ngọn gió thu
Ru cho tan đám sương mù lá cây
Ru cho cái khuyết tròn đầy
Cái thương cái nhớ nặng ngày xa nhau.

Bàn tay mang phép nhiệm mầu
Chắt chiu tự những dãi dầu đấy thôi
Ru cho sóng lặng bãi bồi
Mưa không dột chỗ ngoại ngồi vá khâu.

Ru cho đời nín cái đau
À ơi ... Mẹ chẳng một câu ru mình ./.


Bình Nguyên
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on August 21, 2005, 05:48 PM
@ cheer_up:
Cảm ơn anh đã tặng bạn em bài thơ đó, nhưng mà...cái tật "hóng hớt"... sao vẫn chưa bỏ được hở trời?   Cứ xen vào chuyện của xinh đẹp nhà người ta cơ.      
Mà này, đính chính nhớ, Manh nó vẫn ăn ngon ngủ yên, xinh đẹp như thường ở HN, chứ có đi đâu đâu mà anh dám bảo là "cô bé đó đi xa roài"? Vớ vẩn quá đi.
Thui được rùi! Tha cho cái tội hóng hớt đấy! Lại còn tặng thêm cho bài thơ này nữa nè! Đúng thể loại anh thích phải ko?      

[div align=\\\"center\\\"]
Quê Hương Tôi

Quê hương vẫn ở trong tôi
Một dòng sông ấy với đôi bờ dài
Gió chiều thổi nhớ gió mai
Sao hôm nhớ bóng sao mai gọi hoài .

Xanh rờn bãi miá, nương khoai
Ruộng đồng bát ngát_bóng ai chập chờn…
Làng thôn vẫn ở trong hồn
Lũy tre xanh ấy sói mòn ao xanh

Liễu kiều ngả bóng thanh thanh
Soi mình xuống giếng nước xanh bên đình .
Tiếng cười một đám trẻ xinh
Dưới hàng cây mít rung rinh quả đầy

Cây dừa cao tít trên mây
Tiếng con chim ấy gọi bầy líu lo …
Mái nghèo khói tỏa lơ thơ
Chiều hôm đã thấy như mơ êm đềm …

Quê hương là chiếc lạt mềm
Trói hồn tôi với nỗi niềm nhớ thương
Quê hương tôi vẫn mơ thường
Về bên sông ấy ngập hương lúa mùa

Quê hương khi nắng khi mưa
Tôi về ghe bóng giữa trưa mộng dài
Quê hương ai cũng như ai
Mơ về ngủ giấc miệt mài ngàn thu ...


(Việt Hoài Phương )[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: vntonkin on August 22, 2005, 11:57 AM
Vẫn thường được nghe ở đâu đó nói rằng, ngoài một tình yêu thì vẫn còn cần có một người có thể chia xẻ.
 Có thể ai đó đang có một tình yêu, một người yêu, nhưng đó chắc hẳn chưa phải là người để nói, để nghe và để chia xẻ.
 Có bao giờ tồn tại trong một người: Người bạn để có thể nói, để có thể nghe, để được chăm sóc và chăm sóc... và đôi khi để được nũng nịu, dỗ dành và cảm giác như đó là người chị của mình.
 Có phải người ta luôn tìm, luôn khao khát và luôn làm để đạt được những cái mà người ta thiếu thốn.

 Mày nghĩ sao CU.
 Tao tin rằng mày hiểu được những điều tao muốn nói CU àh.

 Tặng mày và cũng tặng luôn cho người mà tao đã tìm được nhưng không giữ được cho mình.

Điều Không Nói Cùng Em...

Bao buồn đau anh không nói cùng Em
dẫu anh hiểu tình yêu cần chia xẻ
dẫu anh biết khi nào anh vấp ngã
Em sẽ là người nâng anh dậy đầu tiên.

Sao bao buồn đau anh không nói cùng Em?
cô gái của anh mảnh dẻ dịu hiền
Em gánh những gì tren đôi vai nhỏ
chẳng ai biết, chỉ mình anh thấu rõ
anh ương bướng ngang tàng, yếu đuối khóc trong đêm.

Bao buồn đau không nói cùng Em
anh âm thầm nuốt sâu vào lồng ngực
có thiếu đâu những điều anh dằn vặt,
Em tuyệt vời nhưng nhỏ bé nhường kia.

Anh đã hiểu vì sao anh lặng lẽ
những đau buồn không thê nói cùng em !

Nguyễn Thành Phong
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 22, 2005, 12:42 PM
Quote
@ CU: Cảm ơn anh đã tặng bạn em bài thơ đó, nhưng mà ... cái tật "hóng hớt"... sao vẫn chưa bỏ được hở trời? 

Hé ... xem ra bé Kẹo cũng giỏi cái trò vừa đấm vừa xoa ghê ta ... hóng hớt đâu mà hóng hớt ... đấy chính xác là (theo từ điển Hán - Việt năm 2004) là ... can thiệp quá sâu vào một vấn đề không thuộc trách nhiệm của mình ... ke ke ke ke ... yêu cầu bé Kẹo kiểm tra lại vốn ngữ văn của mình ... đại học Ngoại ngữ đến năm thứ 3 roài mà vầy à ...

Đã vậy thì "hóng hớt" luôn thể ... tiện đây bàn đến chuyện cái chữ ký của Bé "Còn điều chi ta mải miết tiếm kìm" ... he he he he ... phận nữ nhi thường tình ... còn jì hơn là tìm được 1 thằng chồng ngoan ngoãn, biết vâng lời, vợ nói là chồng phải nghe ... chứ đâu có cái kiểu cãi lem lẻm lem lẻm như Bình_Alex ... ức chế ...

Quote
Mà này, đính chính nhớ, Manh nó vẫn ăn ngon ngủ yên, xinh đẹp như thường ở HN, chứ có đi đâu đâu mà anh dám bảo là "cô bé đó đi xa roài"? Vớ vẩn quá đi.

Ờ ... thì không đi ... làm jì mà ... vậy không đi nữa hả, hé ... vậy tặng cho 2 chị em mụt bài thơ mà ngồi đọc với nhau nè      


Đợi chờ[/color]

 
Chắc gì anh đến hôm nay
Mà em cứ đợi, tàn ngày, trắng đêm

Hết đi ra cửa ngóng nhìn
Vào nhà ngồi xuống đứng lên thẫn thờ
Chắc gì anh đến bây giờ
Trà pha để nguội, nhạt mờ vị hương.

Chắc gì
Mà dạ cứ thương
Cứ day dứt nỗi vấn vương trong lòng
Đã yêu, yêu đến vô cùng
Đã thương, thương đến nát lòng vì nhau.

Chắc gì
Đã chắc gì đâu
Hôm nay và cả ngày sau
Em chờ ...


Vũ Thị Khương


...............


Ướt hết ... hỏng hết ... cháy hết ... chập hết ... xong

6' ... ra ngoài, 15' ... lên trời, 45' ... lại lên trời & 68' ... dính đòn ... lại xong

Hoãn ... ừ thì hoãn, chuẩn bị đi ... ừ thì lên đường ... lại hoãn

Nắng 75 độ F ... độ ẩm cực cao ... bí ... khó chịu ... mưa đến rầm một phát ... xong

Khoan ... đục ... cắt ... gõ ... ù hết cả tai

Uống bia ... hết bia lại táng rượu ... Tây ... thèm Lavie hơn thèm sống

Sửa ... gửi đi ... không đồng ý ... ừ thì lại sửa ... thằng Sếp mình bị điên

Ra ... gặp ... vào ... lại gặp ... ___ ... cái jì đây kì này

Vay ... trả ... trả xong ... lại vay ... kiếp long đong


hé ... 8h30' đến cái gọi là Office, theo mình nhớ không nhầm thì bây giờ cái cơ quan chết tiệt này ngoài 15 thằng cán bộ cấp cao mà chúng ta hay gọi là Sếp ra thì cũng phải ngót nghét 150 người nữa không là cái này thì cũng là cái nọ ... vậy mừ có được 20 cái xe ... mình cũng không lấy làm xấu hổ cho lắm ... cũng phải mà, đấy là do ngập lụt, mưa to, do lỗi của Công ty môi trường không thoát nước kịp, do lỗi của tập thể chứ bộ ... mai, ngày kia & ngày kìa ... hy vọng nó cũng mưa luôn thế này cho vui ... lâu lâu mới được dở hơi thế này ... tua một vòng lội nước gần hết Hà Nội ... khoái ra phết ... nhìn pà con mặt cứ nghệt ra như ngỗng ị mà bùn cười ... mà cũng hâm thật ... chẳng có thằng chết tiệt nào mặc quần đùi đi dép lê đi làm như thằng mình ... tất nhiên là có mang quần dài & giầy dự trự      

Thời tiết đã gần chuyển sang mùa thu roài ... thích thú ... thời tiết nó dễ chịu đôi chút ... làm việc hay bia rượu thấy nó còn có hứng hơn chút ... chứ như mấy tháng qua thì nóng quá ... chịu hết nổi ... hôm nào làm phát Phủ chơi ... lâu lắm roài ...


Đây mùa thu tới[/color]


Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng
Đây mùa thu tới, mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh
Những luồn rung rẩy rung rinh lá
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ
Non xa khởi sự nhạt sương mờ
Đã nghe rét mướt luồn trong gió
Đã vắng người sang những chuyến đò.

Mây vẩn từng không, chim bay đi
Khí trời u uất hận chia ly
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì ./.


Xuân Diệu
Title: Yesterday and Now
Post by: Friday on August 23, 2005, 11:53 AM
Lần thứ 3 trong ngày cô bạn nói với mình về triết lý " Tình yêu 100/0". Người ta vẫn nói tình yêu là 50/50 mà, thế mà tại sao có những người cứ nhất định yêu người này mà không phải là người khác ???? Hôm qua , em cậu đã gọi cho tớ. Tớ nghe giọng em ấy mà giật mình vì tưởng là cậu. Cảm ơn cậu , vì tất cả những gì cậu đã và vẫn dành cho tớ . Nhưng nếu cậu cứ như vậy thì tớ sẽ cảm thấy áy náy lắm . Hôm cậu gọi điện đến lần thứ 3 mà không gặp tớ , về nhà mẹ tớ bảo cậu nhiệt tình quá. Tớ cũng chẳng biết làm thế nào nữa. Một khi trái tim tớ không có cảm giác gì thì làm sao tớ có thể bắt ép được mình ????

Tớ đã nói với cậu là tớ tin vào duyên số rồi mà. Ngay lần đầu tiên gặp cậu, một chàng trai lặn lội hàng ngàn km từ SG ra Bắc để gặp tớ, tớ đã rất cảm động. Nhưng tớ biết, tớ không phải là một nửa kia của cậu. Cậu là một chàng trai tốt, cậu có nhiều cơ hội để gặp gỡ nhiều người khác, và tớ biết trong số ấy , đầy người còn tốt hơn tớ nhiều. Chưa một năm nào cậu quên ngày sinh nhật của tớ, chưa một cái tết nào tớ không nhận được lời chúc của cậu..... Cậu quá chu đáo, quá quan tâm ...... Còn tớ thì lại không thể nào đáp lại tình cảm ấy . Cậu hãy cố gắng hiểu tớ nhé, tớ đã nói với cậu nhiều rồi mà. Chỉ còn năm nay nữa thôi, cậu sẽ trở thành một anh kỹ sư. Có nhiều cơ hội đến với cậu lắm đó . Phải biết nắm lấy nhé, khi cậu có thể ! Còn tớ , hãy coi tớ  chỉ như một cơn gió thật nhẹ vô tình buớc vào cuộc đời cậu thôi......


[div align=\\\"center\\\"]Đơn phương[/div][/i][/b]

[div align=\\\"center\\\"]Tôi tìm em , em tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hòa chung
Gần nhau mà chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em , người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đến với người
Tôi không ghen , chỉ buồn thôi, thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thuờng bay xa
Thôi thì em đó tôi đây
Không yêu nhau được dẫu đầy yêu thương

Mong em yeu và được yêu
Đừng như tôi chỉ một chiều tương tư[/div]
[/b]

(Phạm Đức)
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 24, 2005, 05:03 PM
Quote
Mày nghĩ sao CU.

Tao tin rằng mày hiểu được những điều tao muốn nói CU àh.
[div align=\\\"right\\\"][snapback]4017[/snapback][/div]

Luôn luôn lắng nghe và thấu hiểu       đáp lễ nè ...


(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww.vov.org.vn%2Fchuyenmuc%2FThovaTruyen%2Fanh%2FHoa_Sua.jpg&hash=08e38914aed37402effb3e68dcbd3f0ed4cd0be3)


Hoa sữa[/color]


Tuổi mười lăm em lớn từng ngày
Một buổi sáng bỗng thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ.

Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manh.


Tại mùa thu, tại em hay tại anh (chắc tại anh rồi ... muôn đời vẫn thế mà)
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại siêu hình tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay.

Đau khổ nhiều nhưng éo le thay
Không phải thời Roméo và Juliet
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa một phương.

Chỉ mùa thu tròn vẹn nhớ thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của mối tình đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau ./.


Nguyễn Phan Ách


Quote
Một khi trái tim tớ không có cảm giác gì thì làm sao tớ có thể bắt ép được mình ????

Đồng ý với Thứ Sáu ... có lẽ vậy là tốt hơn, chứ ép buộc ... khó cho mình và làm khổ người ta ... "hãy coi tớ chỉ như một cơn gió thật nhẹ vô tình buớc vào cuộc đời cậu thôi" ... đôi khi, cuộc sống thật là phức tạp ... nhưng thế cũng hay ...

@ Thứ Sáu: triết lý "Tình yêu 100/0" & "tình yêu là 50/50" là những cái định nghĩa jì vậy ... con gái thật là phức tạp ... nếu không phiền, giải thích cho mọi người biết được không.

Vì đằng nào cũng phải cảm ơn nên nhân tiện đang typing nên ... Không được cũng cảm ơn trước ./.
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on August 25, 2005, 01:23 PM
Quote
Luôn luôn lắng nghe và thấu hiểu       đáp lễ nè ...

Ông anh có thể cho em xin bài: Biển, nỗi nhớ và em của Hữu Thỉnh không?
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 25, 2005, 01:45 PM
Quote
Ông anh có thể cho em xin bài: Biển, nỗi nhớ và em của Hữu Thỉnh không?
[div align=\\\"right\\\"][snapback]4664[/snapback][/div]


Okie ... chơi luôn nè ... jì chứ "Biễn - nỗi nhớ và em" thuộc nằm lòng roài ... mà này, hơi lạ khi thấy chú tìm thơ đấy ... kiếm thơ định tà lưa em nào à      


[div align=\\\"center\\\"]Biển - nỗi nhớ và em[/color]


Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em ...


Hữu Thỉnh[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on August 25, 2005, 07:42 PM
He he, bài này để tặng một người thôi anh à. Em thì tà lưa được ai chứ. Xếp sau anh thôi. Lúc em lên cơn hâm thích đọc thơ thì sợ anh không đáp ứng nổi thôi.   Cứ từ từ rồi em sẽ yêu cầu dần
Title: Yesterday and Now
Post by: qua_TaO_tau on August 27, 2005, 11:58 AM
Gửi một ước mơ

Ngọn lửa mỏng manh mà đêm quá rộng dài
Có đủ sức để hết mình cháy mãi
Mùa đông ùa về, ngoài kia dường như trống trải
Ước mơ đành lụi tàn trước bình minh
Em chẳng thể cầu xin
Dẫu vẫn biết lòng anh độ lượng
Nên anh sẽ thứ tha...
Ngày qua.
Mùa qua.
Bụi mờ dấu yêu kỉ niệm
Nếu có thể...
Dù một lần thôi rồi tan biến
Em sẽ về mở cửa đón mùa xưa
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 28, 2005, 06:52 PM
hix ... buồn tình lên Net xì-pam một chút vậy ... hình như mình bị nghiện Net roài ... vậy mà hơn 1 năm trước đây ... Net là một khái niệm rất trừu tượng đối với mình ... kì lạ ...

Chẳng thể hiểu nổi ... 2 Cụ nhà mình rủ nhau đi Tuần Châu giờ này mới bỏ xừ chứ ... đúng là không thể hiểu nổi ... giá trị xã hội đảo lộn hết cả ... để thằng mình ở nhà đi chợ nấu cơm ... Oh mai gốt ... ke ke ke ... nhưng thật sự là mình nấu khá ngon ... ngày xưa đã định chọn nghề này ... hình như giống ông Alex "Nếu không vì quá say mê trái bóng tròn ... tôi đã trở thành một đầu bếp"

Không thể tin được ... từ ngày cha sinh mẹ đẻ tới giờ ... à từ khi chuyển từ Dial_up sang ADSL tới giờ ... lần đầu tiên mình thấy cái mạng chết tiệt CQ mình down với tốc độ 350 kbps ... hix hix hix ... lạy Chúa ... mình không thể ngủ được đêm qua ... quá bàng hoàng.

hê hê hê ... ông ta gọi mình là con trai ... lại còn khen "hôm nay con trai đá tốt lắm" ... cũng vui ... không biết mình sẽ thế nào nếu thiếu quả bóng ... chắc buồn lắm ... nhưng khoản lệ phí sắp tới khiến mình ... hix hix hix ... sao thằng tài trợ nó lại bỏ đội nhỉ ... doanh nghiệp mà tiếc đôi ba triệu một tháng à ... oài ... sau này phải kiếm nhỏ vợ máu bóng bánh một chút ... chắc mới thông cảm cho thằng mình được ...

Cái thằng Tottenham làm mình hơi thất vọng ... không nhai nổi thằng Chelsea hộ mình cái ... làm ông già mình khoái trí cười vào mặt mình ... sao ông già mình lại thích bóng đá Anh thế nhỉ ... không thể hiểu nổi nữa ... còn cái ông đài Hà Nội nữa ... chắt bóp mà mua cái bản quyền Seria A đi chứ ... nhớ Anh Ngọc ...


Quote
He he, bài này để tặng một người thôi anh à. Em thì tà lưa được ai chứ. Xếp sau anh thôi. Lúc em lên cơn hâm thích đọc thơ thì sợ anh không đáp ứng nổi thôi.   Cứ từ từ rồi em sẽ yêu cầu dần
[div align=\\\"right\\\"][snapback]4751[/snapback][/div]

oé ... để tặng à ... cũng hay đấy ... nhưng anh không dám chắc có hiệu quả 1000% đâu nhé em.

Xếp sau anh ... chú cứ khiêm tốn ... ai chả bít trong JFC ... Buffon hào hoa phong nhã ... anh theo kịp chú còn khướt      

Chú cứ hâm đi ... anh chiều ... jì chứ cái khoản thơ thẩn vớ vỉn này anh cũng thuộc được một ít MB ... đủ sài em ạh  

Àh ... cái bài "Biển - nỗi nhớ và em" hôm trước em nhờ tìm thật ra tên của nó là "Thơ viết ở biển" cơ ... nhưng dùng tên kia cũng được       thui để anh làm bài khác gọi là sorry chú  


Biển[/color]


Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng ...

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê.

Bờ đẹp đẽ cát vàng
Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng.

Anh xin làm biển biếc
Hôn mãi cát vàng êm
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi.

Ðã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Ðến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt.

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm.

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Ðể hát mãi bên gành
Mối tình chung không hết.

Ðể những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả
Bởi yêu bờ lắm lắm ... em ơi ./.


Xuân Diệu (4-4-1962)
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 31, 2005, 07:30 PM
@ vntonkin: xin lỗi nhưng phải del bài post của chú vừa xong vì lỗi xì pam ... đừng xì pam có đúng 1 câu như vậy lần nữa nếu không muốn bị del bài ... thanks ...


hức ... vừa go to on business về đến cơ quan thì mưa cái rầm ... chán thấy mồ ... đã mệt thì chớ   đành vào xì-pam chút vậy ... hức hức hức ... chẳng biết bao giờ tạnh mưa nữa mà lại chẳng mang áo mưa jì cả ... không nghe lời bà già là biết ngay ... mình hư thật ... cá không ăn muối cá ươn ... các Cụ bảo rồi mà ... hix ...

Chẳng ra làm sao cả ... ai đời đến lần thứ 5 rồi mà vẫn để như vậy ... mệt mỏi ... Sếp ơi là Sếpppppppppppppp ... ke ke ke ... nhưng chuyến này mình học được 1 cái thật hay ... sáng mắt ra nhiều lắm "5 có ... 3 quên ... 2 tí" ... ka ka ka ... cuộc sống thật là thú vị ... nhưng không biết tu đến mấy kiếp mới đạt được chân lý này đây ... hix hix hix ...

Xì pam thơ một phát cho fun ... một chiều mưa ...


[div align=\\\"center\\\"]Mưa[/color]


Em biết anh chờ đợi gì không
Một hạnh phúc nhỏ nhoi trong đôi mắt trẻ nhỏ
Đường mênh mông mưa chiều
Ước sũng lời nguyện cầu thành thật.

Mưa
Kỷ niệm tan trong gió
Góc phố nhắc nhớ một ngày thu tàn
Đã được xếp vào ngăn kéo
Riêng anh.

Vẫn cái nhìn đầu tiên
Em mang đến từ phương trời xa lắc
Và đôi mắt biết nói
Nhớ ... Quên

Kỷ niệm là chiếc khăn mềm
Phủ lên những tháng năm đơn độc
Em mang bình minh thả vào đêm tối
Ánh sáng làm anh trượt ngã
Thứ ánh sáng hắt ra từ đôi mắt
Nồng nàn như tiếng kinh cầu.

Mưa trắng trời
Ướt tóc em thơ ngây
Như tâm hồn anh xanh non thuở mười tám tuổi
Đường chiều lầy lội
Góc phố quen
Anh che ướt tim mình./.


Bùi Thanh Tuấn[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: cogai_dentuhomqua on September 01, 2005, 09:22 AM
Lão CU hồi này vớ vẩn nhá, sau cái tật hay " hóng hớt" bây giờ lại thích gây sự nữa . May cho CU , BA vốn là cô bé ngoan hiền   , nên không chấp nhé . CU mau rước bác gái về đi cho JFC nhờ (ke..ke...để được bữa ra mắt cái nào   ).Tặng CU bài thơ nì để kén bác gái nhá !


Nghịch lý[/color]
 
(Nguyễn Thị Hồng Ngát)

Người ta bảo cô này đáo để
Đáo để và sắc sảo thường đi đôi với nhau
Người ta bảo cô kia hiền
Hiền và nhẫn nhục thường đi đôi với nhau
Người ta khen cô nọ thông minh
Thông minh và nhạy cảm cũng thường đi đôi với nhau


Anh kén vợ ở cặp phạm trù nào ?
Em không biết
Em chỉ thấy phần nhiều những người đàn bà ngơ ngác
Thường gặp may hơn những kẻ thông minh


Be careful !  
Title: Yesterday and Now
Post by: vntonkin on September 01, 2005, 11:08 AM
Tìm bài thơ này thật lâu lắm rồi.
May mắn là hôm nay có được.

Hồi còn đi học, sao đọc bài này thấy nó dài và khó nhớ đến vậy.
Còn bây giờ, mỗi lúc nhớ về ngày đó, lảm nhảm vài câu, thấy nó giản dị và sâu sắc đến lạ lùng.
 

 Đất Nước.
Nguyễn Khoa Điềm

Khi ta lớn lên, đất nước đã có rồi
Đất nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” Mẹ thường hay kể
Đất nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ Bà ăn
Đất nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc
Tóc Mẹ thì bới sau đầu
Cha Mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã dần sàng
Đất nước có từ ngày đó.

Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi Em tắm
Đất là nơi ta hò hẹn
Đất nước là nơi Em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “Con Chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “Con cá Ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẵng
Không gian mênh mông

Đất nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi Chim về
Nước là nơi Rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra Đồng bào ta trong bọc trứng

Những ai đã khuất
Những ai bây giờ
Yêu nhau và sinh con đẻ cái
Gánh vác phần người đi trước để lại
Dặn dò con cháu chuyện mai sau
Hàng năm ăn đâu làm đâu
Cũng biết cúi đầu nhớ ngày dỗ Tổ

Trong Anh và Em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước chúng ta hài hòa nồng thắm
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất Nước vẹn tròn, to lớn
Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang Đất Nước đi xa
Đến những tháng ngày mơ mộng
Em ơi Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san xẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời.

Những người vợ nhớ chồng còn góp cho Đất Nước những núi Vọng phu
Cặp vợ chống yêu nhau góp nên hòn Trống Mái
Gót ngựa Thánh Gióng đi qua còn trăm ao đầm để lại
Chín mươi chín con voi góp mình dựng Đất Tổ hùng Vương
Những con Rồng nằm im góp dòng sông xanh thẳm
Người học trò nghèo góp Đất Nước mình núi Bút, non Nghiên
Con cóc, con gà quê hương đã góp cho tên Ông Đốc, Ông Trang, Bà Đen Bà Điểm
Và ở đâu trên khắp ruộng đồng gò bãi
Chẳng mang một dáng hình, một ao nước, một lối sống ông cha
Những cuộc đời đã hóa núi sông ta.

Em ơi Em
Hãy nhìn rất xa
Vào bốn nghìn năm Đất Nước
Năm tháng nào cũng người người lớp lớp
Con gái, con trai bằng tuổi chúng ta
Cần cù làm lụng
Khi có giặc người con trai ra trận
Người con gái trở về nuôi cái cùng con
Ngày giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh
Nhiều anh hùng cả anh và Em đều nhớ.

Nhưng Em biết không
Có bao người con gái, con trai
Trong bốn nghìn lớp người giống ta lứa tuổi
Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Đất Nước
Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng
Họ truyền lửa qua mỗi nhà, từ hòn Than qua hòn Cúi
Họ truyền giọng điệu mình cho con tập nói
Họ gánh theo tên xã, tên làng trong mỗi chuyến di dân
Họ đắp đập bê bờ cho người sau trồng cây hái trái
Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm
Có nội thù thì vùng lên đánh bại
Để Đất Nước này là Đất Nước Nhân Dân.
Biết quý công cầm vàng những ngày lặn lội
Biết trồng tre đợi ngày thành gậy
Đi trả thù mà không sợ dài lâu

Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu
Mà khi về Đất Nước mình thì bật lên câu hát
Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác
Gợi trăm mầu trên trăm dáng sông xuôi.
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 01, 2005, 06:15 PM
Quote
Lão CU hồi này vớ vẩn nhá, sau cái tật hay "hóng hớt" bây giờ lại thích gây sự nữa. May cho CU, BA vốn là cô bé ngoan hiền    nên không chấp nhé. CU mau rước bác gái về đi cho JFC nhờ (ke..ke...để được bữa ra mắt cái nào). Tặng CU bài thơ nì để kén bác gái nhá !


Nghịch lý[/color]
 
(Nguyễn Thị Hồng Ngát)

Người ta bảo cô này đáo để
Đáo để và sắc sảo thường đi đôi với nhau
Người ta bảo cô kia hiền
Hiền và nhẫn nhục thường đi đôi với nhau
Người ta khen cô nọ thông minh
Thông minh và nhạy cảm cũng thường đi đôi với nhau


Anh kén vợ ở cặp phạm trù nào ?
Em không biết
Em chỉ thấy phần nhiều những người đàn bà ngơ ngác
Thường gặp may hơn những kẻ thông minh


Be careful ! 
[div align=\\\"right\\\"][snapback]5834[/snapback][/div]


Vớ vẩn ... rất vớ vẩn ... BA thích jì mà dám trêu CU vậy ... thế này là ai gây sự đây mới được   thật là hết sức vớ vẩn ... nhưng dầu sao cũng cảm ơn cái bài thơ, cũng hay đó, đọc rút ra được 1 số điều ... thanh củi phang vào mặt Bình Alex ... ke ke ke ...

BA vốn là cô bé ngoan hiền ... ôi mai Gót ... có Chúa lòng thành chứng giám ... BA thía nào CU và mọi người trong JFC đều bít mà.

(ke...ke...để được bữa ra mắt cái nào) <~~~ bản chất của BA đấy cả nhà ạ ... rất là tham ăn       nói đi nói lại cuối cùng cũng chỉ ra cái hàng phở cuốn ... ôi giời ... mình nàng tiễn hết 50 bánh ... lạy hồn ...

P/S: theo thông tin chính xác nhất thì đến giờ này chưa có bác gái ... hix ... mai tạo cái topic tuyển bạn gái vậy ... BA nhớ đăng ký ... jì chứ chỗ quen biết bỏ qua vòng sơ loại      

à ... hôm nào gặp để nộp tiền quỹ cái ... dạo này sắp giầu roài ... không như hồi trước              

Chẳng hiểu BE CAREFUL ở cuối là cái jì nữa ... ??????????????? thui tặng bé một bài về nhà đọc ăn Tết mồng 2-9 cho xôm nè


Cô bé không phải của anh[/color]


Cô bé có nụ cười lặng lẽ
Trông thật xinh mà cũng thật buồn
Ta yêu giọng em cười khe khẽ
Cả nét buồn nhân dáng dễ thương

Cô bé dấu môi cười ngượng ngập
Tay vụng về đan lấy bàn tay
Sợi nắng vô tình làm em chớp mắt
Cho mắt nai nhẹ khép mi gầy

Cô bé đứng chờ buổi chiều tan học
Tay ngoan hiền ôm sách vở cười xinh
Mong cô bé đừng đợi ai đưa đón
Cho anh theo cô như bóng với hình

Cô bé về bàn tay nắm tay
Của một người yêu dáng dấp hao gầy
Của một người anh hay người thân thuộc
Cũng đủ anh buồn ....cô bé có hay ./.



Băng Tuyết
Title: Yesterday and Now
Post by: miss1612 on September 02, 2005, 12:14 AM
NẾU...

Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng

Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ , làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống

Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút những giây lòng mình trống vắng

Nếu ai đã có lần
Nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau mỗi cuộc chia tay là khởi đầu rất mới

Nếu ai đã có lần
Mỏi mòn chờ đợi
Một tình yêu cứ vuột khỏi tầm tay
Hãy cứ vui lên vì sẽ có một ngày
Tình yêu đến trong ngất ngây kỳ diệu

Nếu ai đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá

Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót

Nếu ai đã có lần
Thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười , một ánh mắt , một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó .
Có lúc tưởng như không mà lại có.
Title: Yesterday and Now
Post by: old_trot on September 03, 2005, 11:05 AM
Vô lý
(hạnh nguyên)

Chẳng nhẽ suốt đời chỉ thế này thôi
Ta hiểu về nhau khi sự hiểu lầm ko xoá nổi
Chẳng nhẽ nói ngàn câu xin lỗi
Bởi rất vô tình em có tội gì đâu

Có một nỗi buồn không đáy thời gian
Có một nỗi buồn tan trong thời gian ko đáy
Là nỗi buồn của chiếc giầy chân trái
Không tìm đc chiếc giầy chân phải để thành đôi

Em bướng bỉnh như dòng sông đang chảy
 Rất yêu bờ nhưng vẫn lững lờ trôi
Trái tim em chỉ một lần mở cửa
Đón anh vào rồi vĩnh viễn khép luôn ./.


... Quá vô lý   .......
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 03, 2005, 06:34 PM
Quote
Lão quán chủ, lâu ngày vẫn mạnh giỏi a?
[div align=\\\"right\\\"][snapback]6158[/snapback][/div]


Đa tạ Tiêu diêu thí chủ có lời hỏi thăm ... ghé tệ quán mà không báo cho ta bít để nghênh đón ... thật là không phải ... thế chẳng phải là "hữu duyên thiên lý không tương ngộ" ư ... hix hix hix ... lần sau có nhã ý ghé quán uống rượu thưởng thơ thì nhớ nhắn OFF cho ta nghen ... thời đại thông tin mà ... chán thí chủ thấy mồ.

     

hé ... post cho mọi người đọc cái triết lý "5 có, 3 quên, 2 tí" CU vừa truyền lại từ một ông già bán nước trè trong dịp công tác tại Phú Thọ thứ 3 vừa qua với một câu nhắn "cậu hãy sống làm sao để cố mà đạt được những điều này nhé" ... kể ra la cà quán nước cũng không phải là xấu xa như nhiều người vẫn nghĩ ... nếu đạt được cả những điều này thì còn jì bằng ... nhưng cuộc sống đôi khi cần những thử thách và bất ngờ hơn ... 30 chưa phải là Tết mà ... các Cụ nói rồi:

* 5 có:

+ Cái thứ 1 phải có là sức khoẻ vì có sức khoẻ thì sẽ có tất cả.
+ Cái thứ 2 là gia đình hoà thuận và hạnh phúc.
+ Nhưng thế vẫn chưa đáng sống, thứ 3 là phải có tiền, tất nhiên là không cần nhiều nhưng cũng phải dư dật một chút để thỉnh thoảng có thể mời bạn đi uống cốc bia và không phải xin vợ  
+ Cái thứ 4 phải có là nhà cửa, tất nhiên là ai mà chẳng có nhà nhưng mà nhà cửa cũng phải rộng rãi một tí, đẹp đẽ một tí ... thế mới thích.
+ Nhưng thế vẫn chưa đáng sống các bạn ạ, phải có bạn nữa ... các Cụ bảo rồi "Chè ngon phải có bạn hiền" he he he

* 3 quên:

+ Cái thứ nhất phải quên theo lời ông ta là hận thù ... CU cũng nghĩ như vậy ... nếu ta cứ để trong lòng mãi những cái đáng ra có thể cho qua được thì có ngày sinh bệnh mà die  
+ Cái thứ hai phải quên là quên bệnh tật: phải vui vẻ, vô tư mà sống thì mới gọi là sướng được ... nhiều tiền mà suốt ngày ủ ê sầu não ... thì tiền cũng thế mà thui.
+ Cái thứ ba phải quên là quên tuổi già: ông í bảo mày nhìn tao đây này ... hơn 70 rồi mà vẫn ngon đấy chớ      

* 2 tí: cái này mới quan trọng

+ Thứ nhất là phải lãng mạn một tí
+ Thứ hai là phải liều một tí

     

hé ... CU thích cái định nghĩa 2 tí này ... nó hơi trìu tượng một tí ... ông già đó bảo 2 điều này có lẽ là khó nhất trong tất cả các điều vì biết làm thế nào để đạt được cái "1 tí" ấy mới là quan trọng ... hơn 1 tí là thành quá đà roài ... he he he ...

Post cho mọi người đọc vui ... cũng thử kiểm tra xem mình đã được mấy phần của nó roài nhé ... chúc vui ... nếu cảm thấy mình còn % kém thì mọi người nên cố gắng một tí nhé        rồi cũng có ngày nhìn lại thấy mình đạt được thui chứ đừng quá 1 tí là tẩu hoả nhập ma ... hết thuốc chữa đó ... he he he.
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 03, 2005, 06:40 PM
[div align=\\\"Center\\\"]Tặng Mom ... chẳng có lí do jì cả ... đơn giản là chỉ tặng thui ... lâu rồi mà


Ca dao Mẹ[/color]


Trắng hơn tuyết phủ trên đồng
Rộng hơn biển cả chỉ lòng mẹ thôi
Ru con mẹ hát ò ơi
Lời ca dao ấy một đời còn mang ./.


Trần Thái Vân[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: miss1612 on September 04, 2005, 04:53 PM
CHỒI BIẾC

Dưới hai hàng cây
Tay ấm trong tay
Cùng anh sóng bước
Nắng đùa mái tóc
Chồi biếc trên cây
Lá vàng bay bay
Như ngàn cánh buớm

Này anh ,em biết
Rồi sẽ có ngày
Dưới hàng cây đây
Ta không còn bước
Như người lính gác
Đã hết phiên mình
Như lá vàng rụng
Cho chồi thêm xanh

Và đời mai sau
Trên đường này nhỉ
Những đôi tri kỷ
Sóng bước qua đây
Lá vàng vẫn bay
Chồi non lại biếc
Title: Yesterday and Now
Post by: miss1612 on September 04, 2005, 04:56 PM
Xoè tay ra em gái yêu ơi
Anh tặng cho em một nụ cười
Em phải luôn luôn dùng nó nhé
Cho dù lắm lúc lòng chơi vơi

Xoè tay ra em gái của anh
Anh tặng em một chút chân thành
Giữa lúc nhân gian đầy giả dối
Hãy sống chân thành tựa mùa xanh

Xoè tay ra em gái lòng tôi
Anh tặng cho em sự yêu đời
Không khóc ngay cả khi bão táp
Em bình minh, em sẽ bình yên thôi

Anh toàn tặng em thứ dở hơi
Nhưng em rất thích phải không người
Em ạ, đông này tuy buồn lắm
Nhưng mà sẽ chóng đến Xuân thôi!

Sáng cùng gió núi vượt ngàn sông
Trưa dạo biển khơi với nắng hồng
Chiều cười ngạo nghễ rừng tùng quạnh
Đêm nhập trăng rằm, bỏ Sắc Không
Title: Yesterday and Now
Post by: miss1612 on September 04, 2005, 05:01 PM
HOA CỎ MAY

Cát vắng, sông đầy cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cơ găm dày
Lời yêu mỏng manh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay?
Title: Yesterday and Now
Post by: mainoel on September 04, 2005, 05:37 PM
  Nắng có về bên lối anh đi
Xin hãy vàng thêm cả phần em nữa
Ngày ta yêu nhau nắng về ngang cửa
Em hứng dọc buổi chiều, nắng vẫn lọt kẽ tay....


---------
Nếu còn có ngày mai
[/color]
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 06, 2005, 08:08 AM
Quote
  Nắng có về bên lối anh đi
Xin hãy vàng thêm cả phần em nữa
Ngày ta yêu nhau nắng về ngang cửa
Em hứng dọc buổi chiều, nắng vẫn lọt kẽ tay....


---------
Nếu còn có ngày mai
[/color]
[div align=\\\"right\\\"][snapback]6341[/snapback][/div]


hé ... Cònlâumớiđến_Noel đó à ... lâu lắm mới gặp nhỉ ... xem ra mấy thằng Barca có sức lôi cuốn mạnh mẽ hơn bên Juve này roài ... hé ... nhưng không sao ... thỉnh thoảng rang lạc qua một chút là quý roài ... hé.


HÂM ... có một chữ HÂM ... hình như mình thì phải       máy chạy vẫn ngon nhưng không bít Blue Web thuốc mê bùa lú jì mà mình quyết định làm lại cái máy      


Thui tranh thủ xì pam nốt bài thơ theo yêu cầu của bé ... (quên nick roài)              chúc bé luôn vui vẻ trong cái 4room vớ vỉn này  


Sóng[/color]


Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể.

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ.

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên.

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau.

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức.

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh ... một phương.

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở.

Cuộc đời đi dài thế
Năm tháng vãn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Ðể ngàn năm còn vỗ ./.


Xuân Quỳnh (29 - 12 - 1967)
Title: Yesterday and Now
Post by: nhuboconganh on September 06, 2005, 08:52 AM
Quote
HÂM ... có một chữ HÂM ...

Ngày gì thế này, gặp chữ HÂM nhiều quá thôi   bestfriend biểu vì nhiệt tình quá nên bị người iu bảo HÂM  ... thía là tính chia thiệt hả   hâm thiệt, thế mà từ trước vẫn ca than mình vớ vẩn dở hơi trong chuyện tình củm  

Phép cộng của tình yêu
Là khi em hờn dỗi
Phép chia của trái tim
Khi một lần nông nổi

Hu*', hôm qua cũng có một người bảo mình nhiệt tình   hổng biết có tốt hay ko đây     sáng ra đã bị bao người nạt         HÂM được mất  

F5 cái nèo ^^
Title: Yesterday and Now
Post by: vntonkin on September 06, 2005, 04:43 PM
Vậy là điều gì đến rồi cũng đến.
Một cách rửng rưng đón nhận, không vui, chẳng buồn.
Bạn bè lo lắng.
Mình như vô cảm.
Có lẽ cũng hiểu được rằng điều đó sẽ phải đến.
Nhưng...!
Sao lại thấy trống chếnh một chút trong lòng như lúc này.
Chẳng hiểu nên nghĩ gì, sẽ nghĩ gì và phải làm gì...!!!

Chỉ biết
Buồn
Và thật lòng
Mừng cho Em.


Hò hẹn mãi cuối cùng Em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi

(Hoàng Nhuận Cầm)
Title: Yesterday and Now
Post by: mainoel on September 07, 2005, 07:08 PM
Quote
hé ... Cònlâumớiđến_Noel đó à ... lâu lắm mới gặp nhỉ ... xem ra mấy thằng Barca có sức lôi cuốn mạnh mẽ hơn bên Juve này roài ... hé ... nhưng không sao ... thỉnh thoảng rang lạc qua một chút là quý roài ... hé.

Không phải là do thằng Barca hay thằng nào kiểu ấy.... Nó là những thằng Tầu với những cuộc phỏng vấn, với những bộ hồ sơ và hàng trăm thứ oái oăm khác làm cho em phải khổ thế bác ạ! Thật "Cơm áo không đùa với khách thơ"...


Tặng bác CU (Bác có đọc Pautopxki không ạ?)

Rồi một ngày mai ta sẽ đi qua
Một cánh cửa nao lòng trong truyện Tuyết
Có tiếng chuông rung và con mèo Ackhip
Ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong...

Xa xôi sao, thời thơ ấu sau lưng...  
Title: Yesterday and Now
Post by: Nuage on September 09, 2005, 06:25 PM
Quote
Thui tranh thủ xì pam nốt bài thơ theo yêu cầu của bé ... (quên nick roài)              chúc bé luôn vui vẻ trong cái 4room vớ vỉn này   
Sóng[/color]
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể.

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ.

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên.

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau.

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức.

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh ... một phương.

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở.

Cuộc đời đi dài thế
Năm tháng vãn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Ðể ngàn năm còn vỗ ./.


Xuân Quỳnh (29 - 12 - 1967)
[div align=\\\"right\\\"][snapback]6599[/snapback][/div]
Đây là yêu cầu của em , anh quên nhanh thật đấy, không thể tin đươc. Em thích bài thơ tình này lắm, cảm ơn anh rất nhiều
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 09, 2005, 10:34 PM
Luôn tiện bác đang onl thì cho em xin luôn bài "Tưởng tượng năm chúng mình 50 tuổi" đi!   (Can tội thấy mình phát để invi luôn  )
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 10, 2005, 09:10 PM
3 ngày trên xứ Huế để lại nhiều cảm giác thật khó quên, cái mảnh đất mà con người và cuộc sống thật yên bình như chính nó ... hé ... sông Hương núi Ngự, thôn Vĩ, nghe hát trên sông Hương, lăng tẩm, đại nội, cơm Hến, những con phố nhỏ iên bình và chè hẻm ... cái cảm giác không quên khi nếm đủ hơn 10 loại chè và dính những cơn mưa núi bất chợt, cái cảm xúc khi cả đoàn xuống đẩy xe khi xa lầy trên A Lưới ... ôi cái huyện vùng cao ... nó là mình say xe vật.

Đôi mắy ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào khiến tan nát lòng anh


Người ta tả con gái Huế qua những câu thơ như thế này ... dịu dàng và thuỳ mị với mái tóc xoả ngang vai đã đi vào không biết bao bài thơ ... người con gái Đồng Khánh của ngày xưa với tà áo trắng, nón bài thơ mỗi khi tan học về ... đẹp mà đằm thắm làm sao ... trùi cái cô bé ca bài "Mưa trên phố Huế" & "Đêm tàn bến ngự" trên sông ... cái đôi mắt.

Thích những cơn mưa bất chợt buổi chiều của xứ này ... cái cảm giác buồn da diết

Hứa với thằng Trương Tam Phong khi nào vào đây gọi cho nó roài mà không làm được, đi cả ngày đến tối mới về, kể ra có nó dẫn đi chơi mấy nơi nữa thì hay ... he he he ... nói chung thỉnh thoảng bám càng SẾP đi công tác thế này cũng thú tuy hơi thất vọng về cái đường hầm Hải Vân ... pó tay với mấy ông xe tải chạy dầu nhà mình. Ghé Đà Nẵng định gọi con nhỏ emsapyeu ra cho 3 phát đấm, 5 phát đá vào mẹt nhưng thôi ... nó đang ghét mình ... gọi cũng chẳng ra đâu.

hé ... còn 2 ngày nữa ... tranh thủ lượn cho hết Huế vậy ... còn chưa ăn bún bò giò heo mừ ...

Post bài này nhân dịp có ghé qua thôn Vĩ. Bên nét cổ kính rêu phong của kinh thành Huế, những vườn xanh cây lá của Kim Luông. Vĩ Dạ đã bổ trợ cho Huế dáng vẻ xưa mà không cũ, cổ mà không già. Ðâu phải ngẫu nhiên mà từ mấy trăm năm trước, những ông hoàng, bà chúa của triều Nguyễn đã không chọn lầu son gác tía bên kia hoàng thành mà lại về đây, cái thôn nhỏ Vỹ Dạ để lập nên các phủ đệ.


Đây thôn Vĩ Dạ[/color]


Sao anh không về chơi thôn Vĩ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay.

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà ./.


Hàn Mặc Tử
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 11, 2005, 06:05 PM
Quote
Con gái Huế mặc áo dài tím chứ  

Lão quán đã tranh thủ lượn lờ hết các khu phố ngõ ngách rồi đó à.

Hix , tại hạ vẫn nhớ cô gái hát trên sông Hương. Ôi chao là nhớ, sao mù có người cười dễ thương đến vậy, lại còn đôi mắt, hix, cứ nhìn thằng vào mắt mình làm cho thằng bé thấy bối rối lạ  

Giá như được một lần vào lại Huế , có lẽ mình sẽ bỏ một buổi tối để tìm bằng được cái thuyền cô gái đó hát . [div align=\\\"right\\\"][snapback]7502[/snapback][/div]


Cái thằng Pin tiểu này rất thích bật mình mới sợ ... tím đâu mà tím ... toàn thấy trắng bóc mà, khách sạn anh ở ngay gần Quốc học Huế mờ, sáng nào chẳng đứng của sổ xoi       chú đừng bật anh nữa nghen, anh kể chuyện Huế cho chú nghe. Mà quan trọng tím hay trắng ... đỏ đi nữa thì cũng rất đẹp mà ... nhưng mà toàn không học luật hay sao í ... 1 sập em dàn hàng ngang đi giữa đường lun ... hãi.

Lượn lờ thui chứ không hết được, có 1 chút xíu buổi tối thui mà, ngày thì đi thực địa roài nên không lượn được ... nhưng cũng đã thưởng thức quán coffee trồng toàn lan, chè hẻm, bột lọc, bún canh, bánh khoái, chợ Đông Ba, cầu Trường Tiền v.v... vì quên mất số thằng Trương Tam Phong roài nên chịu chẳng lọ mọ được hết ... hì ... nhưng nói chung anh không thích món Huế lắm ... cay quá ... chịu hết thấu.

Công nhận là mấy cô bé hát trên sông Hương toàn người xinh xắn cả, tóc dài, mắt huyền còn giọng nói thì đúng là ... anh công lực 27 năm tu luyện cũng chỉ chịu được 5 cái nhìn của mấy cô bé đó nói chi chú ... tu luyện thêm đi em    

Chú có nhớ thuyền số bao nhiêu không, tên cô bé đó là jì, tóc dài hay cực dài   anh tìm cho Pin tiểu. Mà khi chưa vào đây anh tưởng chỉ có khoảng đôi ba chiếc thuyền ai ngờ ra đến nơi nó có khoảng 50 chiếc ... tìm ai cho em đây. Thui được để anh nhờ mấy ảnh bên Sở Du lịch tìm cho ... được anh call chú vào nghe      

Ê Pin tiểu ... mày đã vào Huế chắc bít tôm chua xứ Huế nổi tiếng thế nào ... có bài thơ về nó ... post chú thưởng xem nghen.


[div align=\\\"Center\\\"]Tôm chua[/color]


Tôm tươi phèn rửa bớt đầu đuôi
Muối, rượu say sưa để một hồi
Ớt, tỏi, măng, riềng, xôi đủ vị
Trộn đều, gài chặt ấy là thôi ./.
[/div]


hé ... vậy thui hôm sau anh kể típ ... về đi lượn đây ... được ngày chủ nhật không mưa ...

[div align=\\\"Center\\\"]Đôi mắy ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào khiến tan nát lòng anh
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 13, 2005, 12:36 AM
Bài Thơ Cuối Cùng


- Thi Sĩ : T. T. Kh.



Anh hỡi tháng ngày xa quá nhỉ?
Một mùa thu cũ, một lòng đau..
Ba năm ví biết anh còn nhớ,
Em đã câm lời, có nói đâu!

Đã lỡ, thôi rồi ! chuyện biệt ly,
Càng khơi càng thấy lụy từng khi
Trách ai mang cánh "ty-gôn" ấy,
Mà viết tình em, được ích gì?

Chỉ có ba người đã đọc riêng,
Bài thơ "đan áo" của chồng em.
Bài thơ "đan áo" nay rao bán,
Cho khắp người đời thóc mách xem...

giết đời nhau đấy, biết không?
....Dưới dàn hoa máu tiếng mưa rung,
Giận anh, em viết dòng dư lệ,
Là chút dư hương : điệu cuối cùng!

Từ đây, anh hãy bán thơ anh,
Còn để yên tôi với một mình,
Những cánh hoa lòng, hừ! đã ghét,
Thì đem mà đổi lấy hư vinh.

Ngang trái đời hoa đã úa rồi,
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi..
Buồng nghiêm thờ thẫn hồn eo hẹp,
Đi nhớ người không muốn nhớ lời!

Tôi oán hờn anh, mỗi phút giây,
Tôi run sợ viết, bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôị..chết
Đêm hỡi! làm sao tối thế nầy?

Năm lại năm qua cứ muốn yên
Mà phương ngoài gió chẳng làm quên;
Và người vỡ lở duyên thầm kín,
Lại chính là anh? anh của em!

Tôi biết làm sao được hỡi trời?
Giận anh, không nỡ ! Nhớ không thôi!
Mưa buồn, mưa hắt, trong lòng ướt...
Sợ quá đi, anh..."có một người"!...
Title: Yesterday and Now
Post by: nhuboconganh on September 14, 2005, 05:43 PM
Có bao giờ anh và em tìm lại
Cái ngọn cỏ ngày xưa ta đã hái
Ngoài đồng ...

Cánh đồng ấy giờ ngoài tầm tay với
Ngọn cỏ ấy lẫn muôn trùng cỏ dại
Và ...
Biết ta còn tới đó nữa hay ko ...
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on September 15, 2005, 09:13 AM
Biết Pintu thích thơ nên hum nay vào đây post 1 bài để tặng SN bạn cái nèo.  
Kẹo không bít bạn thích thể loại nào nên cứ chọn đại 1 bài của Xuân Diệu vậy. Hy vọng Pintu sẽ thích món quà SN muộn này.      

[div align=\\\"center\\\"]
 Tương Tư Chiều[/color][/b]


Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm ,
Anh nhớ em , em hỡi ! Anh nhớ em .
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm ,
Mà ánh sáng nhoa`dần cùng bóng tối .
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối ;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành ;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ .
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ .

Thôi hết rồi ! Còn chi nữa đâu em !
Thôi hết rồi , gió gác với trăng thềm ,
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi .
Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi .
(Được giận hờn nhau ! Sung sướng bao nhiêu !)
Anh một mình , nghe tất cả buổi chiều
Vào chầm chậm ở trong hồn hiu quạnh .

Anh nhớ tiếng . Anh nhớ hình . Anh nhớ ảnh .
Anh nhớ em , anh nhớ lắm ! Em ơi !
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi ,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời ,
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm .
Em ! xích lại ! và đưa tay anh nắm !
Gió bao lần, từng trận nhớ thương đi,
-- Mà kỷ niệm ôi, còn gọi ta chi ...
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: .:con_nhoc_lazy:. on September 16, 2005, 05:50 PM
Mệt mỏi lắm rồi những giây phút cô đơn
Lang thang trên phố chờ sương xuống
Mệt mỏi lắm rồi những vần thơ man mác
Buồn hỡi buồn... hãy ngủ ở trong tim

Mệt mỏi lắm rồi những giây phút chẳng bình yên
Nắng vẫn rát bỏng mùa đông lạnh lẽo
Ôi mệt qua những chiều thu chớm nắng
Ngồi nơi đâu chờ đợi bóng đêm về

Ta mệt mỏi trước những lời thề
Trước cuộc đời đắng cay và hiu quạnh
Mệt mỏi lắm rồi những mắt cười giả dối
Tưởng là thân quen nhưng quá đỗi lạnh lùng

Mệt mỏi lắm rồi cuộc sống rối tinh
Không bạn bè, không ai người săn sóc
Những thứ bảy buồn mà không thể khóc
Khóc để làm gì khi quá khứ vỡ tan....???


Mệt mỏi lắm rồi những giây phút hoang mang
Quên và Nhớ, hai bến bờ yên lặng
Mệt mỏi lắm những tháng ngày hiu quạnh
Nắng hiu hắt buồn.... nỗi nhớ cũng mênh mông....
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 19, 2005, 02:10 PM
Quote
[div align=\\\"center\\\"]Về đi thôi gió[/div][div align=\\\"right\\\"]


Về đi. Thôi gió. Đừng chờ,
Chẳng còn chi nữa. Mắt mờ tìm nhau.
Về đi. Thôi gió. Bay mau,
Chẳng còn em. Vẫn một màu phố xưa.

Về đi. Thôi gió. Đừng mơ,
Xa bàn tay ấy. Bất ngờ nỗi đau.
Về đi. Thôi gió. Chớ sầu,
Ngày mai xa lắm. Còn đâu sợi buồn.

Về đi. Thôi gió. Mưa tuôn,
Tóc nhòa bóng nước. Cội nguồn là em.
Về đi. Thôi gió. Là đêm,
Mình ta nhớ. Những êm đềm thời gian.

Về đi. Thôi gió. Nồng nàn,
Heo may. Thuở ấy. Đầy tràn trong nhau.

( Lê Huy Quang )
[/div]
[div align=\\\"right\\\"][snapback]8329[/snapback][/div]


Bài nì hay ... thằng Pin tiểu coi vậy cũng kinh ... kiếm được bài tặng bé Kẹo ... tâm trạng thía      

Cứ rửa xe xong là trời mưa   ___ ... suýt thì văng tục       trời mưa mụt hai tiếng còn thinh thích ... mưa kiểu này xem chừng oải quá ... hix.

Chẳng hiểu thật hay đùa nữa ... vỡ đê thật thì bà mình tèo à       vớ vỉn thật

Đạo được bài thơ hay hay ... pót cho zui nhà zui cửa zậy ... nhớ Huế


Khúc mưa[/color]


Tháng sáu ... mưa
giá trời đừng mưa
anh đừng nhớ!

Trời không mưa và anh không nhớ
anh còn biết làm gì?

Em như hạt mưa
trên phố xưa
nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ
kỷ niệm như rêu
giẫm vào anh trượt ngã
tình xưa xa lắm rồi!

Giá trời đừng mưa
anh chẳng cần xuống phố.

Hoa cúc vàng nhà ai
thả từng chùm
hoài nhớ
áo em vàng.

Tháng sáu trời buồn
lũ chim sẻ hiên nhà đi mất
như em ...
như em ...


Đỗ Trung Quân


Em như hạt mưa
trên phố xưa
nuôi kỷ niệm bám hoài trí nhớ ...


Chính em, em sẽ mãi là hạt mưa khơi lại nỗi nhớ, cứ ngỡ đã tắt lịm trong anh, nhưng lại trỗi dậy cồn cào, da diết trong tiếng mưa rơi. Dần dà, trở thành kỷ niệm, bám sâu vào trí nhớ khiến anh không thể dứt được. Kỷ niệm vẫn mãi còn với mưa, nhưng sao nặng nề, ray rứt, để anh biết rằng đọng mãi nơi tim anh một hạt mưa, biết nói, biết cười ... và cả biết yêu thương!

Hoa cúc vàng nhà ai
thả từng chùm
hoài nhớ
áo em vàng.


Anh nhớ, em chỉ yêu hoa cúc, loài hoa với dáng vẻ và màu sắc thật lành. Để giờ đây, màu hoa ấy đượm vàng nỗi nhớ trong những chiều mưa ... buồn.
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 19, 2005, 05:42 PM
Tưởng tượng năm chúng mình 50 tuổi (trích đoạn)


Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Cuộc đời mà dun dủi được nhau
Anh xin hứa sẽ trồng cây chuối
Mỗi lần mà đôi mắt em cau

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Anh sẽ để râu, chắc chắn mà
Em sẽ ngồi trên lòng anh hát
Chúng mình song ca: Bé lên ba

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Anh sắm chiếc xe cuốc vi vu
Em sẽ ngồi gióng ngang xe và tóc
Tóc bạc mà anh vẫn ngất ngư

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Con chúng mình cũng đã lớn khôn
Còn bận bịu gì mà không du lịch
Anh sẽ đưa em đi khắp nơi hai đứa đã từng hôn

..........................
Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Tình yêu chúng ta có vốn cỡ chín nghìn ngày
Nhân với 24 giờ được sống
Em tính được không nụ hôn thế này

Nụ hôn thế này, dưới chân cầu thang
Dưới ánh đèn vàng của khu tập thể
Nụ hôn chưa khi nào say thế
Dẫu biết hôn xong không biết bao giờ…

Không biết bao giờ mới hôn được tiếp
Em tựa lưng vào tường, đôi mắt chẳng nhìn anh
Nhưng những ngón tay chúng mình đan vào nhau da diết
Những ngón tay nói hết ý nghĩ mình

Nụ hôn sau nhiều ngày xa cách
Sau nhiều ngày môi hạn hán môi
Sau nhiều ngày chúng mình xa xôi
Miệng cười đấy mà lòng đau đáu nhớ
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 20, 2005, 09:08 AM
ê Búp phôn ... sao phải trích đoạn em, chú thích anh post cho cả bài luôn nè   xem ra chú định chơi anh không xong roài   thế này mới xứng là Chủ quán thơ nghe không thằng kia      

@ Búp phôn: xem chừng chú phải mời lại anh đó, mà anh chơi đẹp ... hổng thèm gọi ai đi cùng như chú định chơi anh đâu, đã bảo roài ... giết gà đâu phải dùng dao mổ trâu ... Pin tiểu nhỉ      


Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi[/color]



Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Cuộc đời mà dun dủi được nhau
Anh xin hứa sẽ trồng cây chuối
Mỗi lần mà đôi mắt em cau.

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Anh sẽ để râu, chắc chắn mà
Em sẽ ngồi trên lòng anh hát
Chúng mình song ca: Bé lên ba.

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Anh sắm chiếc xe cuốc vi vu
Em sẽ ngồi gióng ngang xe và tóc
Tóc bạc mà anh vẫn ngất ngư.

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Con chúng mình cũng đã lớn khôn
Còn bận bịu gì mà không du lịch
Anh sẽ đưa em đi khắp nơi hai đứa đã từng hôn.

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Anh sẽ thanh niên hơn cả bây giờ
Anh sẽ suốt ngày làm con hổ đói
Em cứ gọi là mệt hộc cả bơ.

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Tình yêu chúng ta có vốn cỡ chín nghìn ngày
Nhân với 24 giờ được sống
Em tính được không nụ hôn thế này.

Nụ hôn thế này, dưới chân cầu thang
Dưới ánh đèn vàng của khu tập thể
Nụ hôn chưa khi nào say thế
Dẫu biết hôn xong không biết bao giờ …

Không biết bao giờ mới hôn được tiếp
Em tựa lưng vào tường, đôi mắt chẳng nhìn anh
Nhưng những ngón tay chúng mình đan vào nhau da diết
Những ngón tay nói hết ý nghĩ mình.

Nụ hôn sau nhiều ngày xa cách
Sau nhiều ngày môi hạn hán môi
Sau nhiều ngày chúng mình xa xôi
Miệng cười đấy mà lòng đau đáu nhớ.

Tưởng tượng năm chúng mình 50 tuổi
Tưởng tượng vui để lại thấy bùi ngùi
Cánh cửa khép, anh trở về thực tại
Thấy bóng mình đổ dài run rẩy chơi vơi.

Anh trở về, con phố ngợp gió ... Đau
Thả xuống đường từng câu thơ lạc giọng
Hương hoa sữa cứ cồn cào rát bỏng
Ai hát Phú Quang thương nhớ se lòng ./.



óe ... đọc bài nì thấy hay hay lạ ... thằng Búp phôn kinh phết, mà đúng thiệt, nhạc Phú Quang ... buồn.
Title: Yesterday and Now
Post by: hoathuongphagioi on September 20, 2005, 12:49 PM
BỐ KHỈ, thằng a bốc phét mà có bài thơ thửa đâu hay thế cơ chứ lị đọc mà ghen tị

ĐỘC ẨM
 
Chiều xuống buồn tình ta uống rượu
Nhưng tiền không đủ một cơn say
Sầu Đông mây cũng lưng chừng phủ
Tám cõi kiền khôn buốt heo may
Giá có tiền mua dăm cốc nữa
Rót mời bằng hữu với tri âm
Mời ai biết trọng điều nhân nghĩa.
Lặng lẽ hy sinh kiếp con tằm
Giá có tiền mua dăm cốc nữa
Mời em kẻ số một bạc tình
Giỏi bán mua tính quen lỗ lãi
Đem tình yêu đặt trước đồng tiền
Giá có tiền mua dăm cốc nữa
Uống say mà chửi cuộc đời chơi
Chửi bọn sắm tuồng hay bôi mặt
Chửi phường chịu đấm cố ăn xôi
Chửi đứa ăn không mà nói có
Chửi thằng hai mặt giỏi đãi bôi
Chửi quân Ưng Khuyển bầy rêu mọt
Hại nước hại dân nhục giống nòi
Dỡ dang chén rượu chiều mông quạnh
Trái đất buồn như buổi chợ tàn
Nhà ai lửa tắt trên bếp lạnh
Mai mốt ai còn giữa điêu mang.


Trần Hậu
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 20, 2005, 01:42 PM
Đấy đấy, em phải  cảm ơn bác nhiều lắm. Ke ke, ai đời cả bài có khổ thơ hay nhất thì nó cắt mất tiêu của em  
[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Anh sẽ thanh niên hơn cả bây giờ
Anh sẽ suốt ngày làm con hổ đói  
Em cứ gọi là mệt hộc cả bơ  .

[/quote]

@ e hèm, cái vụ kia thì bác yên tâm. Kiểu gì hôm nào em cũng mời bác một bữa. Dạo nì em cũng nhiều chuyện chán đời mà nên rất thích uống rượu. Nhưng mà em nói trước, uống với em thì ít nhất phải có một thằng say thì mới được cắp đít về đấy.
Title: Yesterday and Now
Post by: qua_TaO_tau on September 20, 2005, 04:10 PM
Lục lọi 1 hồi tìm được bài nì:
 Khoảng vỡ

Vũ Hải Anh

Có một thủa dại khờ
Em yêu anh nông nổi
Có một ngày rất xưa
Em mơ bên anh mãi.

Có phút giây bối rối
Khi trao lời yêu đầu
Có nụ hôn nóng hổi
Ngỡ ngàng mãI trong nhau.

Có những lúc thật lâu
Anh nhìn em không nói
Có khoảng khắc bình yên
Bên anh đời chẳng vội.

Có cơn mưa đi mãi
Ðể lại đất cô sầu
Có cuộc tình xa mãi
Ðể nhức nhối trong nhau.

Có ngày sau, ngày sau
Em nhặt ngàn mảnh vỡ
Những đớn đau hôm nay
Chẳng bao giờ lành nữa.

Có cuộc đời rất dài
Có tình yêu quá ngắn
Có niềm tin mong manh
Chẳng thể nào chắp cánh.

Có bao giờ anh biết
Em đánh mất bé thơ
Bởi đầu đời tim vỡ
Nên suốt đời ngu ngơ.
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 20, 2005, 05:57 PM
Vào đây đua xe phát nhỉ?

Ấy Ơi


- Thi Sĩ : Đóa Hoa Hồng



Ấy .... Ơiiiiiiii .....

Vẫn còn nhớ mãi tiếng " Ấy Ơi "
Ngày đầu người đó hỏi mấy lời
Ấy ở nơi nào cho đây hỏi
Để đây mời ấy ....ghé qua chơi

Mỉm cười bé nói ..." đómời lơi "
Rủi bé qua chơi, chớ rút lời
Đó kia sẽ khổ vì bé đó
Bắt đó hái ổi ... cho đáng đời

Gãi đầu ...nhíu mắt ...nói ấy ơiiii
Dù cho đây có leo tớ trời
Hái sao, bắt nguyệt đây cũng tới
Để được cùng ấy ... đi khắp nơi

Bé cười, bé nói ... đó giỡn chơi
Cao quá làm sao ... với tới trời
Rủi ro té nhào ...ai mà đỡ
Xức dầu ...xoa dịu ... hả... đó .... ơiiiiiiiiii
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 20, 2005, 05:59 PM
Alô, nó kià!


- Thi Sĩ : Bùi Chí Vinh

Đưa anh ngón út anh cầm
Cái ngón ốm nhách mà em giấu hoài
Không đưa, anh nắm bàn tay
Anh nâng lên mũi đố ai bắt đền?
Bắt đền sao được hả em?
Alo di động đắt tiền, anh "to"
Nó kìa nếu muốn, anh lo
Dế anh "dế lửa" học trò điếc luôn
Gáy từ lớp tới vũ trường
Bàn tay xịn, thương mến thương anh ghiền
đưa anh ngón út nha em
Lộn ngón đeo nhẫn hết tiền của anh!

(Nó kìa là Nokia)
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 20, 2005, 06:05 PM
Anh Đến Với Em Là Lẽ Tất Nhiên

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như con sông trở về với biển
Như qua mùa đông mùa xuân lại đến
Như sau cơn mưa là lúc mặt trời lên

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như cái hoa đến ngày kết quả
Như con chim buổi chiều quay về tổ
Như máu trong người trở lại tim

Anh đến với em là lẽ tất nhiên
Như quyển truyện phải đến hồi kết thúc
Như cây kim địa bàn quay về hướng bắc
Cuộc đời anh hướng đến cuộc đời em

Anh đến với em là lẽ tất nhiên.

Em Đến Với Anh

Em đến với anh như tia nắng ấm
Giữa những ngày mây phủ bốn phương trời
Cơn gió lạnh mỗi giờ mỗi thấm
Nắng lên đi đẹp quá nắng ơi !

Em đến với anh như cơn gió mát
Cho một người ở giữa quãng đường xa
Chân đã mỏi mà cổ thì đói khát
Cơn gió về như nước xối chan hoà

Em đến với anh như thêm nguồn an ủi
Đau khổ thế nào vẫn giữ tấm lòng thơ
Đêm sắp hết và bình minh đang đến
Hạnh phúc không xa hãy đợi chờ

Em đến với anh thêm một lần thử thách
Tâm hồn anh còn rung cảm hay không
Khi quanh ta toàn những người thiết thực
Thấy bó rau xanh không thấy đóa hoa hồng

Con vịt trong truyện Ang-đec-xen gãy cánh
Trở thành thiên nga bay khắp trời xanh
Anh ra khỏi nỗi buồn tật bệnh
Chào đón mùa xuân-Em đến với anh

(tặng em  )
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 20, 2005, 06:07 PM
Anh Làm Hạt Sạn Em Đừng Đi Guốc


- Thi Sĩ : Nguyên Đỗ



Hôm qua vừa mới gặp em
Anh lơ mơ hỏi hẹn thêm một lần
Em nhìn e thẹn tần ngần
Thêm lần nữa thế liệu cần gì đây

Sượng sùng muốn dấu hai tay
Tay dài ngượng nghịu hồn bay lên trời
Em cười nói nói chơi chơi
Anh như hạt sạn đáng đời rải sân

Nàng thơ nho nhỏ thiên thần
Sạn kia đã rải trước sân nhẹ nhàng
Ngày mai trời nắng hanh vàng
Em đừng đi guốc, dịu dàng thôi nha
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 20, 2005, 06:10 PM
Anh Nhớ Em (nên tặng em bài thơ nì)

Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai

...

Cô bé ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài

...

Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ em không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Thôi thì giả bộ làm thinh
Hét lên "nhớ quá" một mình nghe chơi
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on September 20, 2005, 06:16 PM
Không thích post nữa đâu nhưng mà thấy bài này ý nghĩa quá nên lại post. Bác CU thông cảm em nhé. Ko phải em sì pam Quán của bác đâu. (nhưng hình như có người post rùi thì phải)

Anh Sẽ Đợi Em Ở Phía Cuối Đường


Ðừng trách anh, nghe em yêu thương?
Lối chúng mình định qua phố phường tấp nập quá
Dòng người cuốn em đi, đời bao nhiêu sự lạ
Không dắt tay em, vụng quá, sợ em cười!

Anh sẽ đi cùng em khi phố đã thưa người
Khi đã vắng những lời mời đon đả
Khi em cần tình yêu mà không cần phép lạ
Khi sánh vai cùng anh, em kiêu hãnh mỉm cười

Anh sẽ đến cùng em, nếu giữa đường bão nổi
Nếu gió gầm, đêm tối bỗng chòang buông
Còn, em ơi, nếu lạc giữa phố phường đô hội
Anh sẽ đợi em ở phía cuối con đường.
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 21, 2005, 04:20 PM
Quote
Không thích post nữa đâu nhưng mà thấy bài này ý nghĩa quá nên lại post. Bác CU thông cảm em nhé. Ko phải em sì pam Quán của bác đâu. (nhưng hình như có người post rùi thì phải)


Thôi đi Búp phôn ... mày đừng post 1 lần 4 - 5 bài như vậy ... chán lắm, chẳng ai đọc đâu ... khuyên thật đó.


Quote
Lão quán, giữ dùm em mấy vần này, hum ni bận wá, ko nghĩ ra thêm câu từ nào nữa cả .


[div align=\\\"Center\\\"]Về làm chi ...[/color]


Về làm chi nữa ... Hỡi em
Xuân
Nay đã tận ,
Thu
Nay đã tàn
Cõi xưa_ một xác hoang tàn
Em nay
Về lại, muôn vàn
Ta đau ...
[/div]


Thế là hay roài ... mày mà làm được mấy dòng này thiệt chứ kô phải chuyên đạo giống tao ... anh nhường mày chức Quán chủ lunnnnnnnnnnn ... xưng mày là Võ lâm chí tôn anh hùng xạo      


Một ngày ... chán như con gián như mọi ngày   chẳng có chi là đổi mới cả ... chẳng biết sắp tới có thật như mọi người nói không ... thật thì thằng mình xong.

Kể ra VN mình đã cũng được ... 10 điểm cho Quốc Vượng ... nhưng mình nghĩ, cái thằng trưởng đoàn của Bun bố nháo bố toét ... có mà U16 thì có ... đá như phìu mà loa to ... ở sân bay Nội Bài của ta mà dám vặn volume to ... đập phát rè ngay ... tịt ngúm, trông mặt như cái bánh đa nhúng nước ... đấy là còn 1 phát đập cột       cái thằng thật là.

Mua cái còi Chủ nhật này thổi phát ... phang 11 oải quá, làm thằng toe toe cầm còi một hôm ... mà sao JFC cũng toàn chiến vào chủ nhật nhỉ ... chẳng đi được ... phang 11 khoái hơn nhìu 7. Tội cho cái thằng bán hàng, thấy thằng mình nghèo bán đúng giá cái còi có 2K bạc ... xong bị con chủ béo nó chửi xơi xơi vào mặt       tội nghiệp nó


Buồn[/color]


Đôi lúc ta buồn như nhánh sông
Ấp ôm những rác rến trong lòng
Dưới đáy là bùn đen nhơ nhuốc
Trên mặt là nước trắng xanh trong ./.


Hoài Châu


Ê Pin tiểu      


Bất công[/color]


Trời ạ, sao ông thật bất công!
Thế gian có hàng vạn má hồng,
Mà sao kẻ được dăm bảy má,
Còn tôi chỉ một má cũng không ./.
Title: Yesterday and Now
Post by: hoathuongphagioi on September 26, 2005, 11:25 AM
Buồn cũng có năm bảy loại buồn, tiền hết tình tan đời tàn ta đau khổ thế là buồn, vô công rồi nghề ngồi ngắm mây trôi nước chảy thế cũng buồn, nhanh bước nhanh ra đồng không thì nó.. lại càng buồn, buồn này buồn kia làm sao kể hết buồn được he he nhưng buồn thì phải đi giải quyết nỗi buồn là sướng nhất, nhanh chân như bác Ku thì làm sao mà buồn cho được, buồn phát chạy ngay vào nhà trắng ai mà tranh nổi nhở....... ku pin tiểu buồn quá ngồi gặm nhấm sầu riêng thì làm sao cho hết buồn được, phải lên đây rủ anh đi uống rượu mới tan được nỗi buồn, Hôm nay có bão uống rượu thế mới sướng
[div align=\\\"center\\\"]

Sau Một Đêm Say
 
một đêm say rồi cũng qua đi
khi thức dậy, lon , chai xấp ngửa
một mình thôi, không còn ai nữa
đã vừa tan buổi họp...chợ, ồn ào

sáng vừa lay tỉnh một xôn xao
rà xoát lại rã rời miền tri giác
bởi hạnh ngộ bên đời đã khác
những ngày vui rũ áo, qua rồi

chỉ còn căn phòng nặc mùi hôi
bởi những hoà tan đời thừa thãi
chợt xót xa thấy tình vương vãi
chẳng thơm như từng ước ao hoài

chỉ còn mình ta, không còn ai
ngày tháng rộng mà ta thì hẹp
trời vẫn cao, biển còn gào tiếng sóng
mà sao ta im lắng cả đôi bờ

chai rượu lại chảy nghiêng qua hủ...
giòng sông xưa chẳng có ai về
bến đời mãi như hoài vẫn thiếu
lại đầy ly xủi bọt những u mê

[/div]
Phôi Pha
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on September 26, 2005, 02:03 PM
Vậy là đã được 2 tháng kể từ ngày Rat ra đi. Trong 2 tháng đó, Cat đã thay đổi rất nhiều. Mỗi sáng cô dậy sớm hơn, bỏ cả ăn sáng để ra hàng net check mail của Rat gửi về. Nhưng hình như... Rat bận quá hay sao mà ít viết quá nhỉ?      
Tuần truớc, Rat viết thư về, gửi kèm theo là file bài hát "Temptation_my girl".      
      [div align=\\\"right\\\"] "I've got my sunshine on cloudy day with my girl..."[/div]
"Yeahh! Me too!"_ Cat cũng chỉ muốn hét to lên như vậy thôi.      

Mấy hôm nay nghe tin bên đó có bão, to lắm mà vẫn chưa thấy Rat viết thư về gì cả. Cat lo lắng rất nhiều!       Chỉ hy vọng Rat vẫn bình an mà thôi...

Tặng Cat và Rat:

[div align=\\\"center\\\"]Hương thầm[/color]

Cửa sổ hai nhà cuối phố
Không hiểu vì sao không khép bao giờ .
Đôi bạn ngày xưa học cùng một lớp
Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa .

Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay ,
Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm ,
Bên ấy có người ngày mai ra trận

Họ ngồi im không biết nói năng chi
Mắt chợt tìm nhau rồi lại quay đi ,
nào ai đã một lần dám nói ?

Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối
Anh không dám xin ,
Cô gái chẳng dám trao
Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao
Không dấu được cứ bay dịu nhẹ .

Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu .

( Anh vô tình anh chẳng biết điều
Tôi đã đến với anh rồi đấy ...)

Rồi theo từng hơi thở của anh
Hương thơm ấy thấm sâu vào lồng ngực
Anh lên đường
Hương thơm sẽ theo đi khắp

Họ chia tay
Vẫn chẳng nói điều gì
Mà hương thầm thơm mãi bước người đi
[/div]


[div align=\\\"right\\\"]Hai người có thấy rằng trò đuổi bắt là rất mệt mỏi ko?[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: bianconerivn on September 26, 2005, 03:48 PM
Quote
Vậy là đã được 2 tháng kể từ ngày Rat ra đi. Trong 2 tháng đó, Cat đã thay đổi rất nhiều. Mỗi sáng cô dậy sớm hơn, bỏ cả ăn sáng để ra hàng net check mail của Rat gửi về. Nhưng hình như... Rat bận quá hay sao mà ít viết quá nhỉ?      
Tuần truớc, Rat viết thư về, gửi kèm theo là file bài hát "Temptation_my girl".      
      [div align=\\\"right\\\"] "I've got my sunshine on cloudy day with my girl..."[/div]
"Yeahh! Me too!"_ Cat cũng chỉ muốn hét to lên như vậy thôi.      

Mấy hôm nay nghe tin bên đó có bão, to lắm mà vẫn chưa thấy Rat viết thư về gì cả. Cat lo lắng rất nhiều!       Chỉ hy vọng Rat vẫn bình an mà thôi...

Tặng Cat và Rat:

[div align=\\\"center\\\"]Hương thầm[/color]

Cửa sổ hai nhà cuối phố
Không hiểu vì sao không khép bao giờ .
Đôi bạn ngày xưa học cùng một lớp
Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa .

Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay ,
Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm ,
Bên ấy có người ngày mai ra trận

Họ ngồi im không biết nói năng chi
Mắt chợt tìm nhau rồi lại quay đi ,
nào ai đã một lần dám nói ?

Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối
Anh không dám xin ,
Cô gái chẳng dám trao
Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao
Không dấu được cứ bay dịu nhẹ .

Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu .

( Anh vô tình anh chẳng biết điều
Tôi đã đến với anh rồi đấy ...)

Rồi theo từng hơi thở của anh
Hương thơm ấy thấm sâu vào lồng ngực
Anh lên đường
Hương thơm sẽ theo đi khắp

Họ chia tay
Vẫn chẳng nói điều gì
Mà hương thầm thơm mãi bước người đi
[/div]
[div align=\\\"right\\\"]Hai người có thấy rằng trò đuổi bắt là rất mệt mỏi ko?[/div]
[div align=\\\"right\\\"][snapback]10260[/snapback][/div]
xúc động thật!
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 26, 2005, 04:38 PM
Quote
Vậy là đã được 2 tháng kể từ ngày Rat ra đi. Trong 2 tháng đó, Cat đã thay đổi rất nhiều. Mỗi sáng cô dậy sớm hơn, bỏ cả ăn sáng để ra hàng net check mail của Rat gửi về. Nhưng hình như ... Rat bận quá hay sao mà ít viết quá nhỉ?      
Tuần truớc, Rat viết thư về, gửi kèm theo là file bài hát "Temptation_my girl".      
      [div align=\\\"right\\\"] "I've got my sunshine on cloudy day with my girl..."[/div]
"Yeahh! Me too!"_ Cat cũng chỉ muốn hét to lên như vậy thôi.      

Mấy hôm nay nghe tin bên đó có bão, to lắm mà vẫn chưa thấy Rat viết thư về gì cả. Cat lo lắng rất nhiều!       Chỉ hy vọng Rat vẫn bình an mà thôi...

Tặng Cat và Rat:

[div align=\\\"center\\\"]Hương thầm[/color]

Cửa sổ hai nhà cuối phố
Không hiểu vì sao không khép bao giờ .
Đôi bạn ngày xưa học cùng một lớp
Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa .

Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay ,
Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm ,
Bên ấy có người ngày mai ra trận

Họ ngồi im không biết nói năng chi
Mắt chợt tìm nhau rồi lại quay đi ,
nào ai đã một lần dám nói ?

Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối
Anh không dám xin ,
Cô gái chẳng dám trao
Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao
Không dấu được cứ bay dịu nhẹ .

Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu .

( Anh vô tình anh chẳng biết điều
Tôi đã đến với anh rồi đấy ...)

Rồi theo từng hơi thở của anh
Hương thơm ấy thấm sâu vào lồng ngực
Anh lên đường
Hương thơm sẽ theo đi khắp

Họ chia tay
Vẫn chẳng nói điều gì
Mà hương thầm thơm mãi bước người đi
[/div]
[div align=\\\"right\\\"]Hai người có thấy rằng trò đuổi bắt là rất mệt mỏi ko?[/div]
[div align=\\\"right\\\"][snapback]10260[/snapback][/div]


Quote
Xúc động thật!


Ơ thằng Bian này công nghệ xì pam cao thật ... anh CU mày cũng pó tay đó. Mờ có jì mà xúc động đâu em, Kẹo bắt chiếc tài xì pam của anh đó thui mờ, Kẹo nhỉ   nhưng trình kém nên chú chỉ khen được đến thế thui, chứ anh mà xì pam chú cứ gọi là ngồi khen cả ngày ... xong vỗ tay bộp bộp.

Để anh phân tích cho chú coi nhé:

Thứ nhất, làm jì có người nào bỏ ăn sáng tận 2 tháng xong sáng nào cũng ngồi viết thư ... có mà hâm, ấy vậy mà Kẹo làm như vậy ~~~> Kẹo bị hâm  

Thứ 2, đã gọi là chơi tiếng Anh không ai hét "Yeahh! Me too!" cả   sành địu nó chỉ hét "Yeahhhhhhhhhhh" thui, cùng lắm thì hét Ơrekaaaaaaaaaaa như ông pác học ngày xưa là cùng  

Thứ 3, bên nớ bão to, lo chạy bão còn hơn lo ăn, lo chi viết thư về cha nội   mà thế này chứng tỏ Kẹo chẳng xem thời sự jì cả, bão nớ vào đến Mĩ thì tụt một phát xuống cấp 1 roài, chỉ vớ vẩn thui ... còn có gần 200km/h mà       Kẹo đúng là ...

Thứ 4, pài thơ của người ta hay thế, đã đạo rồi còn bình loạn 1 câu ở cuối ... chẳng ra làm sao cả  


Nếu khen thì chú khen đc mỗi một phát ... cái chữ kí í Bian ... chép í xì cái bài "Bức thư tình thứ 2" không sai một chữ   kể ra chí nhớ cũng not bad  
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 26, 2005, 04:58 PM
Quote
Buồn cũng có năm bảy loại buồn, tiền hết tình tan đời tàn ta đau khổ thế là buồn, vô công rồi nghề ngồi ngắm mây trôi nước chảy thế cũng buồn, nhanh bước nhanh ra đồng không thì nó.. lại càng buồn, buồn này buồn kia làm sao kể hết buồn được he he nhưng buồn thì phải đi giải quyết nỗi buồn là sướng nhất, nhanh chân như bác Ku thì làm sao mà buồn cho được, buồn phát chạy ngay vào nhà trắng ai mà tranh nổi nhở....... ku pin tiểu buồn quá ngồi gặm nhấm sầu riêng thì làm sao cho hết buồn được, phải lên đây rủ anh đi uống rượu mới tan được nỗi buồn, Hôm nay có bão uống rượu thế mới sướng.

ka ka ka ... thật chẳng bõ công papa mày cho ăn học hết lớp 12 hoathuong ạ, cám ơn Đảng và Nhà nước quan tâm giúp đỡ, có cái chữ nó khác ... ăn nói nó nhớn hẳn   ní nuận nó phải đanh thép, xúc tích như vầy mới là ní nuận, cho anh bon chen 1 vài điều nghe chú hoathuong:

- Đi qua quán rượu thấy chúng nó nhậu mà kô được zooooooo thế là buồn.
- Tiền hết mà mẹ nhờ chạy ra chợ mua cho mớ rau có khìn bạc cũng không có thế là buồn.
- Đi uống rượu lẻ như thằng hoathuong chiều nay thế là buồn.
- Dốc cạn túi táng con lô kiếm tí hơi ấm cuối tháng nhưng trượt ... thế là chẳng buồn lắm ru      

Ờ đúng đó, Pin tiểu hôm nào lên HN đi, anh em mình gọi là ba say chưa chai ... cho cái thằng Búp phôn to kèn làm fan câu lạc bộ Liverphun lunnnnnnnnn ... cái thằng ... giết gà không cần dao mổ trâu.

Thôi, bon chen nốt với các hạ một bài xong anh xin tái typing tại đây.


Say[/color]


Nước cay rót xuống tận đáy lòng
Men đắng tan vào khắp châu thân
Môi mềm, mắt đỏ, đầu sao nặng
Đổ đất, nghiêng trời, hất rơi trăng ./.


Nguyên Phong



Đổ đất ... nghiêng trời ... hất rơi trăng: Thơ kiểu này thằng Pin tiểu khoái thì phải.
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on September 28, 2005, 01:57 PM
Quote
Thứ nhất, làm jì có người nào bỏ ăn sáng tận 2 tháng xong sáng nào cũng ngồi viết thư ... có mà hâm, ấy vậy mà Kẹo làm như vậy ~~~> Kẹo bị hâm   
Này! Đừng có mà hóng hớt chuyện của xinh đẹp nhà người ta nhá! Uýnh chít jừ!                          
Nể tội già rùi nên nhẹ tay đấy!      

Quote
Thứ 2, đã gọi là chơi tiếng Anh không ai hét "Yeahh! Me too!" cả   sành địu nó chỉ hét "Yeahhhhhhhhhhh" thui, cùng lắm thì hét Ơrekaaaaaaaaaaa như ông pác học ngày xưa là cùng   
Có anh ko bít gì thì có. Xê ra đi! Đã hông hỉu jì rùi lại còn bày đặt. Xìiiiiiiiiiiiii!      

Quote
Thứ 3, bên nớ bão to, lo chạy bão còn hơn lo ăn, lo chi viết thư về cha nội   mà thế này chứng tỏ Kẹo chẳng xem thời sự jì cả, bão nớ vào đến Mĩ thì tụt một phát xuống cấp 1 roài, chỉ vớ vẩn thui ... còn có gần 200km/h mà       Kẹo đúng là ...
Lại cái tội hóng hớt nhưng hóng lệch pha rùi. Chẹp! Tụi nghiệp anh quá! Về xem lại thời sự đê!          

Quote
Thứ 4, pài thơ của người ta hay thế, đã đạo rồi còn bình loạn 1 câu ở cuối ... chẳng ra làm sao cả   
Nếu khen thì chú khen đc mỗi một phát ... cái chữ kí í Bian ... chép í xì cái bài "Bức thư tình thứ 2" không sai một chữ   kể ra chí nhớ cũng not bad 
[div align=\\\"right\\\"][snapback]10324[/snapback][/div]
Hê! Lần này thì ai là người sai nhỉ?       Đã ko bít rùi lại còn bày đặt cơ! "Bức thư tình thứ hai" ở đâu ra hả?      Về update lại đê!     :lol
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 28, 2005, 06:03 PM
Quote
Hê! Lần này thì ai là người sai nhỉ?       Đã ko bít rùi lại còn bày đặt cơ! "Bức thư tình thứ hai" ở đâu ra hả?      Về update lại đê!     [div align=\\\"right\\\"][snapback]10819[/snapback][/div]


hé Kẹo ... bỏ chút time xì pam nhìn xuống dưới cái ảnh Beauty and The Beast của em xem là cái chi đó ... chẳng phải là "BTTT2" sao


Bức thư tình thứ hai[/color]



Có khi bước trên đường hun hút
Em tự hỏi mình, ta đang đi về đâu
Nếu ngày ấy em không đi về phía anh
Không gặp nhau, giờ này ta thế nào?

Có khi nhìn kim đồng hồ quay
Em tự hỏi mình, ý nghĩa những phút giây
Nếu ngày ấy, vào một phút giây khác
Có chắc, mình trông thấy nhau.

Nếu thời gian có quay trở lại
Ngày em gặp anh, ngày cơn gió bồi hồi
Em sẽ vẫn bước về phía ấy
Phía tầm rèm buông khung cửa sổ nắng nơi anh ngồi

Gọi em "người xinh đẹp ơi"
Hãy cứ gọi em, như xưa anh đã gọi
Nếu không gian có quay trở lại
Đêm có nến vàng, đêm sắc hoa tươi.

Em sẽ vẫn đợi, khoảnh khắc ấy
Khoảnh khắc thấy mùa hạnh phúc đang trào dâng
Lặng nghe, lời dịu dàng anh nói:
"Anh yêu em, anh yêu em rất nhiều"

Nhìn theo, đường hun hút còn xa
Xin cám ơn nhưng điều đã qua
Gọi anh người đương thời ơi
Em yêu anh, em yêu anh rất nhiều.

Nhìn theo, đường hun hút còn xa
Xin cám ơn nhưng điều đã qua
Gọi anh người đương thời ơi,
Em yêu anh, em yêu anh rất nhiều ./.



Nói chung là không thèm chấp cái tội xì pam, hôm nay tha không del bài, có 2 lí do:

1. Bài này nghe hay ... ít khi nghe nhạc trẻ Việt Nam nhưng HQH hát nghe cũng đc.
2. Không del vì hôm nay kỉ niệm bài post thứ 100  
Title: Yesterday and Now
Post by: alexthuyduong on September 30, 2005, 01:19 PM
Ảo Mộng

tình muôn thủa phải chăng là ảo mộng
tựa màn sương, bao ước vọng tiêu tan
vượt cầu vồng, Chức Nữ gặp Ngưu Lang
cầu rút nhịp, cho cung Hàn giá lạnh

cõi thiên tiên kiều diễm ngàn ảo ảnh
điện nguy nga tỏa muôn ánh pha lê
thuyền Từ Thức bồng bềnh tới bến mê
rồi ngơ ngẩn khi trở về hiện thực

đâu ảo ảnh ?
đâu là nguồi hạnh phúc ?
sông Ngân Hà đêm sáng rực một mầu
đợt sóng tình đưa thuyền mộng nơi đâu
hay ngày ấy ...
cập bến sầu ...
... vô vọng ...

Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on September 30, 2005, 04:45 PM
hức hức ... xong, đỗ cái công chức Nhà nước, đời thằng mình coi như vứt đi rồi      

Chỉ vì một lỗi tắc trách, cô bé đó làm mình ở nhà, vậy là bái bai cái Hàn Quốc ... hức hức hức ... nhưng thôi ... 9 bỏ làm 10 ... không đi lần này thì đi lần sau ... đã vào tầm ngắm roài ... kô trượt đi đâu mà sợ.

hé ... Bộ Công an kinh vật ... có 1 câu nói, săn bằng được thằng mình, tưởng đứa nào thử số   ai ngờ, mà tài thật, đúng là làm ở Bộ Công an ... có năng khiếu nấu cháo điện thoại ghê ... làm tiêu cái điện thoại lởm của mình ... hoan hô Bộ Công an ... nhờ công của Bộ Công an, CU mới được đổi điện thoại  

@ Bộ Công an: chân thành gửi lời cảm ơn đến quí Bộ, nhờ quí Bộ mà tôi đã có được 1 sự đổi mới. À, nhờ Bộ Công an nhắn hộ tới cô bạn của Bộ: túi nay Bộ Công an đi vắng ... sẽ liên lạc để nấu cháo ... đanh đá vật ... thương thế  

Xì pam thơ nốt phát ~~~> một ngày perfect ... tặng bà già  


Con yêu mẹ[/color]


Con yêu mẹ bằng ông trời
Rộng lắm không bao giờ hết

Thế thì làm sao con biết
Là trời ở những nơi đâu
Trời rất rộng lại rất cao
Mẹ mong bao giờ con tới.

Con yêu mẹ bằng Hà Nội
Để nhớ mẹ con tìm đi
Từ phố này đến phố kia
Là con gặp ngay được mẹ.

Hà Nội còn là rộng quá
Các đường như nhện giăng tơ
Nào những phố này phố kia
Gặp mẹ làm sao gặp hết.

Con yêu mẹ bằng trường học
Suốt ngày con ở đấy thôi
Lúc con học, lúc con chơi
Là con cũng đều có mẹ.

Nhưng tối con về nhà ngủ
Thế là con lại xa trường
Còn mẹ ở lại một mình
Thì mẹ nhớ con lắm đấy.

Tình mẹ cứ là hay nhớ
Lúc nào cũng muốn bên con
Giá có cái gì gần hơn
Con yêu mẹ bằng cái đó.

À mẹ ơi có con dế
Luôn trong bao diêm con đây
Mở ra là con thấy ngay
Con yêu mẹ bằng con dế ./.


Xuân Quỳnh
Title: Yesterday and Now
Post by: nhuboconganh on October 01, 2005, 12:59 PM
Quote
hé ... Bộ Công an kinh vật ... có 1 câu nói, săn bằng được thằng mình, tưởng đứa nào thử số   ai ngờ, mà tài thật, đúng là làm ở Bộ Công an ... có năng khiếu nấu cháo điện thoại ghê ... làm tiêu cái điện thoại lởm của mình ... hoan hô Bộ Công an ... nhờ công của Bộ Công an, CU mới được đổi điện thoại   

@ Bộ Công an: chân thành gửi lời cảm ơn đến quí Bộ, nhờ quí Bộ mà tôi đã có được 1 sự đổi mới. À, nhờ Bộ Công an nhắn hộ tới cô bạn của Bộ: túi nay Bộ Công an đi vắng ... sẽ liên lạc để nấu cháo ... đanh đá vật ... thương thế   




Ứ tặng thơ miềng ... tức dze' ... đúng là những kẻ tên Trung đều tồi tệ hại    thoai, để tặng lão quán một bài

Chuyện của 2 người
Lê Minh Quốc

Hiền như hạt gạo
Là em trong đời
Điên hơn cơn bão
Cũng là em thôi
Đưa tôi lên trời
Dẫn về địa ngục
Đau trong đòn roi
Có vui hạnh phúc
Em là gỗ mục
Lại lẫn trầm hương
Tưởng gặp ác quỷ
Ngờ đâu thiên đường
Vùi trong tai ương
Xanh mầm hy vọng
Thấy từ môi ngon
Ghen hờn nổi sóng
Tưởng em lạnh cóng
Ngờ đâu nồng nàn
Lẫn trong bướng bỉnh
Là tình rất ngoan
Thấy gió thu sang
Đem về hạ đỏ
Gặp giữa ngàn năm
Là duyên lẫn nợ
Nên khi ta thở
Phải cần có nhau.

Chờ hoài hổng thấy gọi ... chắc là để dành cuộc đầu tiên cho con nào khác mất roài   bọn VT tệ thiệt, chưa được 15' đã cắt   may, ko thì con bạn miềng cũng được dịp đổi mới luôn    
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 03, 2005, 09:33 AM
Quote
Ứ tặng thơ miềng ... tức dze' ... đúng là những kẻ tên Trung đều tồi tệ hại    thoai, để tặng lão quán một bài

hức ... chỉ vì không tặng thơ quay lại chửi mình ngay cho dù tối hôm qua vừa ...       đúng là chỉ có Bồ nông mới đủ trình làm những chuyện này với CU.

Anh bảo em roài ... thằng Thánh ala nó không thể tồi tệ bằng anh được đâu ... em đừng có đánh bùn sang ao vậy ... tụi nghiệp nó nghen em   chẳng phải thằng nào tên Trung cũng tồi tệ như anh đâu ... yup ... nhưng chắc chằn đứa nào tên Thùy thì khỏi nói luôn  

Quote
Chờ hoài hổng thấy gọi ... chắc là để dành cuộc đầu tiên cho con nào khác mất roài   bọn VT tệ thiệt, chưa được 15' đã cắt    may, ko thì con bạn miềng cũng được dịp đổi mới luôn     

Ờ ... cố kiếm con nào 098 để gọi buôn đó nhưng chằng có ai cả ... định gọi cho cái con dùng 098...8883 nhưng sợ nó chửi miềng nên thui em ạ. Mờ đúng là cái bọn VT tệ hại thiệt, mình cứ ngỡ cuộc gọi đầu tiên trong ngày mà quên béng mất sáng gọi rùi ... đi 15 phút ... may vẫn còn tỉnh mà dừng kịp ... mĩ nhân kế thiệt đáng sợ.

hờ hờ hờ ... bon chen vào kiếm thơ thì tặng cho bài nè bé ... đỡ tủi thân  


Thơ tình cuối mùa thu[/color]



Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu và hoa cúc
Chỉ còn anh và em.

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má.

Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em.

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại
Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may./.


Xuân Quỳnh
Title: Yesterday and Now
Post by: nhuboconganh on October 03, 2005, 10:07 AM
Quote
hức ... chỉ vì không tặng thơ quay lại chửi mình ngay cho dù tối hôm qua vừa ...       đúng là chỉ có Bồ nông mới đủ trình làm những chuyện này với CU.

Anh bảo em roài ... thằng Thánh ala nó không thể tồi tệ bằng anh được đâu ... em đừng có đánh bùn sang ao vậy ... tụi nghiệp nó nghen em   chẳng phải thằng nào tên Trung cũng tồi tệ như anh đâu ... yup ... nhưng chắc chằn đứa nào tên Thùy thì khỏi nói luôn   
Ờ ... cố kiếm con nào 098 để gọi buôn đó nhưng chằng có ai cả ... định gọi cho cái con dùng 098...8883 nhưng sợ nó chửi miềng nên thui em ạ. Mờ đúng là cái bọn VT tệ hại thiệt, mình cứ ngỡ cuộc gọi đầu tiên trong ngày mà quên béng mất sáng gọi rùi ... đi 15 phút ... may vẫn còn tỉnh mà dừng kịp ... mĩ nhân kế thiệt đáng sợ.

hờ hờ hờ ... bon chen vào kiếm thơ thì tặng cho bài nè bé ... đỡ tủi thân   

  Hoá ra một mũi tên trúng một đống cái đích   em đâu nói anh Trung đó đâu hehe ... còn cái tên Thuỳ thì khỏi nói   ... làm chuyện gì chứ, chuyện tương tự với anh thì nhỏ lắm hehe

Đạo thơ cái nhảy, ko lại bị warn thì bỏ ..



Hà Nội mùa thu
 Phan Thị Thanh Nhàn

Lâu lắm rồi mới ra đường buổi tối
Hà Nội vào thu quá dịu êm
Gió rất nhẹ làm ánh đèn xao động
Và như xao động cả màn đêm
Đường phố vẫn đông người qua lại
Những đôi lứa nắm nhẹ tay nhau
Từng tốp em trai và em gái
Dạo trên đường ríu rít bên nhau
Một vài quán nước ánh đèn xanh
Kê ghế ra hiên đón gió lành
Vài bác về hưu ngồi đàm đạo
Thoáng nhìn như cảnh ở trong tranh
Như chẳng hề suốt ngày bận rộn
Những công trường xưởng máy lò hơi
Như chẳng hề suốt ngày tất bật
Trong bụi đường áo lấm mồ hôi
Buổi tối mùa thu êm dịu quá
Hoa sữa thơm ngào ngạt khắp đường
Đã bao mùa đến rồi đi mất
Vẫn ngỡ ngàng mùa thu quê hương.
Title: Yesterday and Now
Post by: mainoel on October 03, 2005, 06:56 PM
Cái gì mênh mông, sâu thẳm và dịu dàng?

....Đêm....

----------------------------


Ngọn nến

(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fimg.photobucket.com%2Falbums%2Fv624%2Fmainoel83%2Fnen.jpg&hash=8c15923ac534be53adf4540fbaa0f80bceb4e3e0)

Khi từng giọt nến lặng lẽ rơi vào đêm sâu
Em có thấy thời gian đã qua đi vội vã
Khi từng giọt nến lặng lẽ rơi vào đêm xa
Ta chợt nghe mùa thu trắng trên đầu

Sao tình yêu còn vương trong mắt em
Cho ta nhớ một thời trai trẻ?
Sao mùa thu còn vương trong mắt em
Cho ta tiếc một thời xa đến thế?

Dẫu một mai tình xa trong đắng cay
Sẽ còn mãi những phút giây này
Bài Thánh ca cho ta, cho em
Và ngọn nến lung linh trong đêm...

(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fimg.photobucket.com%2Falbums%2Fv624%2Fmainoel83%2Fntcuabac.jpg&hash=870d3dd83949780dcea39bd5a1dd022ecc0998dc)
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 04, 2005, 05:19 PM
Đầu tiên cảm ơn em conlaumoiden Noel phát ... thơ thì có hay nhưng ảnh attach theo thì nặng quá ... con Dial_up 65K của anh mãi mới nóng máy   hì hì hì (chẳng biết đây là lời trách hay cảm ơn nhỉ)

hì ... đây là món quà nho nhỏ như con thỏ gửi tới diudang như lời hứa


Mười tám tuổi[/color]


Mười tám tuổi em có nghĩ gì không
vẫn long lanh đôi mắt, thắm môi hồng
vẫn bồi hồi, nao nao khi lá đổ
vẫn thả thuyền gieo mộng khắp ven sông ...

Mười tám tuổi, em có ước gì không
bao giấc mơ như ngủ kín trong lòng
hồn theo những vì sao, rong bốn bể
những đêm trăng tròn chiếu sáng qua song ...

Mười tám tuổi, em có biết gì không
khi mình em, khóa cửa kín trong phòng
nhìn kính chiếu lòng em như chợt tỉnh
ô hay kìa ... mười bảy mới qua xong ./.


1996
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 05, 2005, 01:43 PM
[div align=\\\"center\\\"]Hoa cỏ may[/color]


Hồn anh như hoa cỏ may
Một chiều gió cả bám đầy áo em./.


Nguyễn Bính[/div]


     
Title: Yesterday and Now
Post by: lily83 on October 06, 2005, 06:22 PM
[div align=\\\"center\\\"]Hoa cỏ may
..........
Khắp lối dâng đầy hoa cỏ may.
Áo em sơ ý cỏ găm dầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay
.......

     
Trích thơ Xuân Quỳnh[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: lily83 on October 06, 2005, 06:34 PM
[div align=\\\"center\\\"]Nào thì giận nhau đi

Mới giận có một ngày.
Xem ai làm lành trước?
Mặt chưa kịp quay đi
Dạ đã thầm đếm bước.
         

Xem ai làm lành trước?
Xem ai làm lành sau?
Ai xa nhau thì nhớ?
Ai thiếu nhau thì đau?
         

(Chưa kịp nói hết câu
Mắt đã nhoà ngập nước
Nào thì giận nhau đi
Xem ai làm lành trước?)

           
Đoàn Thị Lam Luyến[/div]
P/S: gửi tặng bác CU  
Title: Yesterday and Now
Post by: GianluigiBuffon on October 06, 2005, 10:49 PM
Ke ke, sáng nay thu về, em cũng xin đóng góp bài thơ nhân dịp trọng đại này phát  

[div align=\\\"center\\\"]Sáng nay mùa thu[/div]

[div align=\\\"center\\\"]Trời không nắng cũng không mưa
chỉ hiu hiu gió cho vừa nhớ nhung.
Em còn nhớ đến quê không?
Bãi dâu vẫn đợi , con sông vẫn chờ.
Bâng khuâng câu chuyện tình cờ,
không mong nên hẹn, không ngờ thành thân.
Rất xa bỗng hóa rất gần
dù chưa gặp mặt một lần, lạ chưa!
Sáng nay Hà nội giao mùa,
Hồ thụ Tóc liễu. Tháp Rùa lung linh.
Nước non đầy nghĩa đầy tình.
Đọc thơ em sẽ thấy mình trong thơ.
[/div]

(Hồ Dzếnh)
Title: Yesterday and Now
Post by: bianconerivn on October 07, 2005, 12:45 AM
Hoa cỏ may[/color]



                       Khắp lối dâng đầy hoa cỏ may.
                       Áo anh sơ ý cỏ găm dầy
                       Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
                       Ai biết lòng ai có đổi thay
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 07, 2005, 08:46 AM
Quote
[div align=\\\"center\\\"]Nào thì giận nhau đi

Mới giận có một ngày
Xem ai làm lành trước
Mặt chưa kịp quay đi
Dạ đã thầm đếm bước.
 
Xem ai làm lành trước
Xem ai làm lành sau
Ai xa nhau thì nhớ
Ai thiếu nhau thì đau.

(Chưa kịp nói hết câu
Mắt đã nhoà ngập nước
Nào thì giận nhau đi
Xem ai làm lành trước?)


Đoàn Thị Lam Luyến
[/div]


P/S: gửi tặng bác CU
[div align=\\\"right\\\"][snapback]12302[/snapback][/div]


Cảm ơn bé Nini nha (thông cảm anh bị trúng gió ...       nói ngọng roài)



[div align=\\\"center\\\"]Hoa cỏ may[/color]
..........

Khắp lối dâng đầy hoa cỏ may.
Áo em sơ ý cỏ găm dầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay
..........
   
Trích thơ Xuân Quỳnh
[/div]


hị hị hị ... bé Nini định đú với lão à ... sao đánh đu với đạo thơ quán chủ được đây ta   xem chừng trình đạo thơ của bé với thằng Bian thật là tùi tệ ... đạo được có mỗi đoạn ... chán ... xem công phu của ta nè      


[div align=\\\"center\\\"]Hoa cỏ may[/color]


Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay./.


Xuân Quỳnh[/div]


P/S: reply lại cho bé Nini  
Title: Yesterday and Now
Post by: nhuboconganh on October 08, 2005, 08:43 AM
kapuchiva qua chơi với Admin (https://juvevn.net/forum/index.php?showtopic=251) đê   tính phá hỏng topic của anh CU hả  

Làm bài ko bảo mình câu  

Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu

....

Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...
Title: Yesterday and Now
Post by: alexthuyduong on October 12, 2005, 11:44 AM
Truyện tình của Đất _ Trời

Ngày nhỏ thường nghe bà kể chuyện
Trời Đất bén duyên mà chẳng lấy được nhau
Để nỗi hận đọng lại đến ngàn sau
Nhớ về Đất, Trời cúi đầu rơi lệ

Em quen anh vào một ngày như thế
Hai đứa mình chẳng hẹn cùng trú mưa
Cơn mưa lớn hắt vào lòng hiên nhỏ
Em sượng sùng đứng nép sau vai anh

Sau cơn mưa trời đất lại thanh bình
Gieo sự sống cho tình mình theo năm tháng
Em đi bên anh cùng niềm tin trong sáng
Cả cuộc đời mình sẽ mãi có nhau

Câu chuyện tình của Trời, Đất mãi còn đau
Nhưng đâu phải cuộc tình trong mưa nào cũng buồn đến thế
Đã đến lúc khép lại một mối tình đẫm lệ
Để nắng về sau những ngày mưa.

 
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 12, 2005, 02:30 PM
Quote
Truyện tình của Đất_Trời

Ngày nhỏ thường nghe bà kể chuyện
Trời Đất bén duyên mà chẳng lấy được nhau
Để nỗi hận đọng lại đến ngàn sau
Nhớ về Đất, Trời cúi đầu rơi lệ

Em quen anh vào một ngày như thế
Hai đứa mình chẳng hẹn cùng trú mưa
Cơn mưa lớn hắt vào lòng hiên nhỏ
Em sượng sùng đứng nép sau vai anh

Sau cơn mưa trời đất lại thanh bình
Gieo sự sống cho tình mình theo năm tháng
Em đi bên anh cùng niềm tin trong sáng
Cả cuộc đời mình sẽ mãi có nhau

Câu chuyện tình của Trời, Đất mãi còn đau
Nhưng đâu phải cuộc tình trong mưa nào cũng buồn đến thế
Đã đến lúc khép lại một mối tình đẫm lệ
Để nắng về sau những ngày mưa.
[div align=\\\"right\\\"][snapback]13184[/snapback][/div]


hức hức hức ... Thùy Dương có tâm sự jì mà ghé quán anh chơi thế em   chắc lại mới mần được một vụ làm từ thiện hả ... cố nghen em gái  

mà, cho anh hỏi phát ... em làm thế nào mà mới vào đc một thời gian đã đc hơn 200 bài thế   hỏi thiệt thì nói thiệt nghen, kô đc tranh thủ xì pam trong này ... anh Del bài đó ... sợ chưa  

.................

cái nì là post tặng No & Đói   khai thác trên Internet đc là em í thích bài nì


Thơ duyên[/color]


Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên
Cây me ríu rít cặp chim chuyền
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá
Thu đến nơi nơi động tiếng huyền.

Con đường nhỏ nhỏ, gió xiêu xiêu
Lả lả cành hoang nắng trở chiều
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn
Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

Em bước điềm nhiên không vướng chân
Anh đi lững đững chẳng theo gần
Vô tâm nhưng giữa bài thơ dịu
Anh với em như một cặp vần.

Mây biếc về đâu bay gấp gấp
Con cò trên ruộng cánh phân vân
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Ai hay tuy lặng bước thu êm
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy
Lòng anh thôi đã cưới lòng em./.


Xuân Diệu
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on October 13, 2005, 04:51 PM
Thơ tặng cho 1 thời chưa...xa.
 Mùa của những cơn mưa đã qua rồi và...1 mùa đông nữa lại đến.
Hy vọng mùa đông năm nay, "những cơn mưa của nỗi buồn" sẽ không bao giờ...có cơ hội "nhỏ giọt" được nữa.

Mưa muốn khóc, hãy khóc đi![/color]

Những hạt mưa nhỏ
chợt rơi xuống giữa biển người mênh mang
Rồi lần lượt vỡ vụn trước mắt em
Trong lòng em,
cơn mưa của nỗi buồn cũng đang bắt đầu nhỏ giọt
Em đã lặng im..mà chờ mong anh nhớ tới
Nhưng vẫn chẳng thể...tránh được cơn mưa
trong trái tim mình
Ôi! Cơn mưa nhỏ.....
Nơi nào là con đuờng mà anh muốn bước tới?
Mưa đến phiêu du, rồi cũng đi....
mà không cần phương hướng
Em yêu anh hết lòng....sao vẫn thấy...cô đơn???

Mưa ơi! Mưa muốn khóc thì hãy khóc đi
Dẫu rằng em...là cô gái dại khờ nhất
Nhưng thế giới này, phương trời nào cũng có thể tìm được bạn
Em đã ngốc nghếch...biết bao!!!!

Mưa ơi! Mưa muốn khóc thì hãy khóc đi
Em sẽ chẳng còn tin vào những lời nói của anh
Dù cho anh...đã sớm rời xa em
Đi về phía...những chân trời xa thẳm...
Title: Yesterday and Now
Post by: Nuage on October 14, 2005, 07:08 PM
Quote
hức hức hức ... Thùy Dương có tâm sự jì mà ghé quán anh chơi thế em   chắc lại mới mần được một vụ làm từ thiện hả ... cố nghen em gái   

mà, cho anh hỏi phát ... em làm thế nào mà mới vào đc một thời gian đã đc hơn 200 bài thế   hỏi thiệt thì nói thiệt nghen, kô đc tranh thủ xì pam trong này ... anh Del bài đó ... sợ chưa   

.................

cái nì là post tặng No & Đói   khai thác trên Internet đc là em í thích bài nì
Thơ duyên[/color]
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên
Cây me ríu rít cặp chim chuyền
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá
Thu đến nơi nơi động tiếng huyền.

Con đường nhỏ nhỏ, gió xiêu xiêu
Lả lả cành hoang nắng trở chiều
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn
Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

Em bước điềm nhiên không vướng chân
Anh đi lững đững chẳng theo gần
Vô tâm nhưng giữa bài thơ dịu
Anh với em như một cặp vần.

Mây biếc về đâu bay gấp gấp
Con cò trên ruộng cánh phân vân
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Ai hay tuy lặng bước thu êm
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy
Lòng anh thôi đã cưới lòng em./.


Xuân Diệu
[div align=\\\"right\\\"][snapback]13222[/snapback][/div]
Hôm nay ghé qua quán của anh chơi, không ngờ biết được anh vẫn nhớ là em thích bài này, tưởng anh quên rồi,cảm ơn ông anh.Đố anh biết vì sao em thích bài này???
Title: Yesterday and Now
Post by: mainoel on October 15, 2005, 07:14 PM
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fimg.photobucket.com%2Falbums%2Fv624%2Fmainoel83%2FHNmuadong.jpg&hash=29b184ce09d5e6219bc0518b405cfdecb972d405)

"Tôi muốn mang hồ đi trú đông
Nhưng làm sao mang nổi được sông Hồng?
Làm sao gói nổi theo mây rét?
Thôi đành để hồ cho gió bấc trông..."

- Trần Mạnh Hảo -
Title: Yesterday and Now
Post by: kapuchiva on October 15, 2005, 09:50 PM
Anh đi rồi - Môi, mắt có buồn không?
Mắt vẫn long lanh..... Môi vẫn mặn nồng
Em ngước mặt.....nghe thời gian dừng lại
Anh đi rồi.... Em chợt biết... yêu Anh
 
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 17, 2005, 11:15 AM
Tặng ai vừa cắt tóc       còn ai cắt thì tự biết   mà biết rồi thì đã biết bài này tặng ai   còn đã vào đây đọc mà không đoán được thì là đồ   là cái đồ jì thì tự biết  


Tóc rối[/color]


Tóc mây Hà Nội năm nào
Em đem từng sợi buộc vào đời anh
Bây giờ tóc bạc, tóc xanh
Tình xưa anh vẫn quẩn quanh tìm hoài.

Dịu dàng đầu ngả bờ vai
Rất âm thầm tiếng thở dài thân quen
Kể từ ngày tháng không tên
Xin thôi nhớ mãi mãi đêm cuối cùng
Ôm anh mắt lệ rưng rưng
Dẫu xa nhau ... nhớ, xin đừng quên nhau.

Bốn mươi năm, cuộc tình sầu
Bốn mươi năm, mối duyên đầu khó quên
Vẫn bờ tóc rối nhung êm
Mỗi lời yêu, mỗi lời thêm ngập ngừng
Môi ai lay động khẽ rung
Tình như tóc rối, xin đừng gỡ ra ./.


Nhất Tuấn
Title: Yesterday and Now
Post by: tocnau89hn on October 17, 2005, 03:18 PM
Tặng anh basana để mang đi tặng cô bé hay khóc nhè của anh


Này cô bé dễ dàng rơi nước mắt
Anh còn đây, nhất định chẳng rời xa
Trái tim em, hồn thánh thiện thật thà
Thôi đừng khóc bỏ đi buồn một xó

Trăm chim sẻ không bằng con én nhỏ
Mùa Xuân hồng, mùa Hạ đỏ trong anh
Mùa Thu mơ, mùa Đông lửa thơ tình
Em là cả bầu trời thơ mộng mị

Đừng đi nhé, hỡi người yêu, tri kỷ
Chỉ mình em, ý nghĩa vạn đời sau
Có phải chăng kiếp trước đã hẹn nhau
Giờ gặp lại chắp duyên thề nguyện trước

Gọi Anh: thầy, bạn, người yêu hạnh phúc
Hãy vì nhau chia sẻ những cô đơn
Anh sẽ buồn, sẽ dỗ lúc em hờn
Sẽ gánh cả những thương tâm khó nhọc

Nửa hồn anh, thôi em đừng dỗi khóc
Mắt mờ kia, lệ đã đẫm bờ vai
Kệ trần gian, anh sẽ dỗ em hoài
Thương em mãi trọn đời này chẳng dứt
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 18, 2005, 09:18 AM
Quote
Tặng anh basana để mang đi tặng cô bé hay khóc nhè của anh


Này cô bé dễ dàng rơi nước mắt
Anh còn đây, nhất định chẳng rời xa
Trái tim em, hồn thánh thiện thật thà
Thôi đừng khóc bỏ đi buồn một xó

Trăm chim sẻ không bằng con én nhỏ
Mùa Xuân hồng, mùa Hạ đỏ trong anh
Mùa Thu mơ, mùa Đông lửa thơ tình
Em là cả bầu trời thơ mộng mị

Đừng đi nhé, hỡi người yêu, tri kỷ
Chỉ mình em, ý nghĩa vạn đời sau
Có phải chăng kiếp trước đã hẹn nhau
Giờ gặp lại chắp duyên thề nguyện trước

Gọi Anh: thầy, bạn, người yêu hạnh phúc
Hãy vì nhau chia sẻ những cô đơn
Anh sẽ buồn, sẽ dỗ lúc em hờn
Sẽ gánh cả những thương tâm khó nhọc

Nửa hồn anh, thôi em đừng dỗi khóc
Mắt mờ kia, lệ đã đẫm bờ vai
Kệ trần gian, anh sẽ dỗ em hoài
Thương em mãi trọn đời này chẳng dứt
[div align=\\\"right\\\"][snapback]14085[/snapback][/div]


hì ... 222222222 em gái mem mới ... nhìn ảnh xinh thía   cứ như diễn viên xinê Hong Kong  

@ tóc nâu môi trầm: em tặng ai chứ tặng cái thằng Cá ươn đấy thì phí ròi ... nó có bao giờ vào đọc ở đây đâu mà   lần sau cứ typing ra Word xong gửi thư cho nó, may ra nó ngó ngàng chút đỉnh  

..........

Đù ___ ... ốm ròi       sáng nay nói chuyện với bà già cứ tưởng thằng Micheal Bolton nó ở nhà miềng ... sáng ni mà chơi phát thi When the man loves the woman ... chắc nó cũng phải chấp hòa miềng.

3 ngày ... 2 trận 7, 1 trận 11 ... bố thằng Tây nó cũng không chịu đc chứ nói jì mình, gặp cái thời tiết như dở hơi này nữa ... ốm mama nó ròi   thui phải giữ gìn sức khỏe cái ... sau vợ con còn đc nhờ   dạo này gầy quá ... nhưng thế thì còn bóng ai đá cho nhỉ  

Mịe ... kết con Ơ398 rùi đó ... nghe MP3 sướng thiệt ... nhưng hôm nay ... 2 cái đám cưới lận ... nhục này biết tỏ cùng ai  

Hi vọng đêm nay Juve hoành tráng phát ... Juve mà thắng ... thằng Bian khóc hưng hức  

Xì pam thơ phát ... cái mùa Thu thật là thích nhưng thời tiết thế này nghe chừng tổn thọ quá ... hắt xì iiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii


[div align=\\\"Center\\\"]Thời tiết[/color]


Qua đường gặp nắng
Vai em

Gió bay hương nhẹ
Chợt thèm môi ngon

Mưa rơi song cửa
Mắt buồn

Trời lên cơn bão
Giận hờn miên man ...


Nguyên Phong[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 19, 2005, 04:50 PM
Ngâu ...

Có những điều nó cứ nằm yên ở trong lòng, nó giống như một món kỷ vật nằm trong tủ, nó xinh đẹp, nó đáng quý, mình chỉ thỉnh thoảng nhìn nó rồi im lặng ko thể nói gì, cũng ko cầm, không động vào nó ...

Nó là cái gì? Ta gọi nó là "tình cảm", là cái ta dành cho một số người ta quen biết. Nó vẫn luôn còn đó, nhưng nó cứ ngày một bị đẩy lùi sâu vô trong và nằm đọng lại đó. Có lẽ vì do hoàn cảnh và có lẽ một phần cũng do ta ... change my life./.


Cô bé không phải của anh[/color]


Cô bé có nụ cười lặng lẽ
Trông thật xinh mà cũng thật buồn
Ta yêu giọng em cười khe khẽ
Cả nét buồn nhân dáng dễ thương.

Cô bé dấu môi cười ngượng ngập
Tay vụng về đan lấy bàn tay
Sợi nắng vô tình làm em chớp mắt
Cho mắt nai nhẹ khép mi gầy.

Cô bé đứng chờ buổi chiều tan học
Tay ngoan hiền ôm sách vở cười xinh
Mong cô bé đừng đợi ai đưa đón
Cho anh theo cô như bóng với hình.

Cô bé về bàn tay nắm tay
Của một người yêu dáng dấp hao gầy
Của một người anh hay người thân thuộc
Cũng đủ anh buồn ... cô bé có hay./.


Băng Tuyết



Trông người lại ngẫm đến ta ... xấu hổ, cái thằng đó sinh nhật bà già nó nó không làm jì nhưng còn tạo 1 cái topic để kỉ niệm, chẳng bù cho mình ... đến cái ngày cũng chẳng nhớ ... mà 27 tuổi rồi, cũng chẳng giúp đếch jì đc, suốt ngày lang thang ngoài đường không thì lại đánh vật ở sân bóng ... thía mà còn này nọ, sách nhiễu: hôm nay mẹ kô đi chợ à, sao canh mặn thế, cơm hôm nay chán nhỉ chẳng có jì ăn    phải nghĩ lại phát nữa thôi ... có lẽ thằng mình vẫn chưa lớn hẳn ^-^

Vậy là có quyết định ... sẽ chuyển công tác, chuyển phòng, Sếp mới, công việc ... chẳng có jì quen xừ nó ròi   ~~~> 1 thay đổi nho nhỏ ^^ cuộc sống luôn vận động mà ^^
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 20, 2005, 09:40 AM
Tặng chọi em nhân ngày 20 - 10 phát không lại bảo kô quan tâm ... phụ nữ đúng là vớ vẩn   cực kỳ vớ vẩn  


Thơ vui về phái yếu[/color]


Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chính phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.

Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất

Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét...

Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày...

Nếu không có ví dụ chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.

Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học... hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.

Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.


Xuân Quỳnh
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 21, 2005, 10:37 AM
Sáng nay, hàng loạt những tờ báo của Hà Lội phố đã đăng những hình ảnh của một nhóm thanh niên "kô đc ngoan lắm" ăn chơi tụ tập nhân dịp sinh nhật một cậu ấm có nick name HOATHUONG lúc 02h pm đêm qua 20/10/05 tại quán Bar "Bông hồng nhỏ" tin do phóng viên CU - Ban Phòng chống tệ nạn xã hội của Tờ CMM thực hiện  

Khách mời   toàn chơi hàng độc à nghen

 phù hợp với nick Hoathuong của cậu ấm này

 

 vả lại, cậu ấm đã có lời mời trân trọng tới Ban Thời sự tối nay dự buổi rượu cóc Hồ Tây để ... chắc để xin đừng đăng nữa   cứ để xong tối nay đã ... xét sau  
Title: Yesterday and Now
Post by: bat_lay_sao_roi on October 21, 2005, 05:40 PM
Gửi những anh chàng si tình

CHIA

Chia cho em một đời tôi
...................một cay đắng
...................một niềm vui
...................một buồn.
Tôi còn cái xác không hồn,
Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai.

Chia cho em một đời say
...................một cây si
...........................với
...................một cây bồ đề.
Tôi còn đâu nữa đam mê
Trời chang chang nắng tôi về héo khô

Chia cho em một đời thơ
...................một lênh đênh
...................một dại khờ
...................một tôi.
Chỉ còn cỏ mọc bên bờ
Một bông hoa nhỏ lặng rơi..mưa dầm..

(BLSR sưu tầm, tặng bác chủ quán đạo thơ "CU" như món quà nhỏ làm quen!)
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on October 21, 2005, 06:27 PM
Quote
Hôm nay ghé qua quán của anh chơi, không ngờ biết được anh vẫn nhớ là em thích bài này, tưởng anh quên rồi,cảm ơn ông anh.Đố anh biết vì sao em thích bài này???
[div align=\\\"right\\\"][snapback]13692[/snapback][/div]
Xuân ý

Trời đẹp như trời mới tráng gương
Chim ca, tiếng sáng rộn ven đường
Có ai bên cửa ngồi hong tóc
Cho chảy lan thành một suối hương

Sắc biếc giao nhau cành bắt cành
Nước trong, hồ ngợp thuỷ tinh xanh
Chim bay cánh trĩu trong xuân ý
Em đợi chờ ai khuất bức mành?
Giữa một giờ thiêng tình rất đep
Rất buồn và rất rất thanh thanh
Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ
Em ạ, yêu nhau chết cũng đành!


*******************
Chả bít sao nữa. Vào đây bắt chước anh Cu đạo một bài thơ. Cũng chả bít Nuage có giống mình không ha? Đọc cả "Thơ duyên" và "Xuân ý" đều có cùng một cảm giác giống nhau.
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 22, 2005, 10:27 AM
Quote
Gửi những anh chàng si tình

Chia[/color]

Chia cho em một đời tôi
một cay đắng
một niềm vui
một buồn.
Tôi còn cái xác không hồn
Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai.

Chia cho em một đời say
một cây si
với
một cây bồ đề.
Tôi còn đâu nữa đam mê
Trời chang chang nắng tôi về héo khô.

Chia cho em một đời thơ
một lênh đênh
một dại khờ
một tôi
Chỉ còn cỏ mọc bên bờ
Một bông hoa nhỏ lặng rơi ... mưa dầm./.


(BLSR sưu tầm, tặng bác chủ quán đạo thơ "CU" như món quà nhỏ làm quen!)
[div align=\\\"right\\\"][snapback]14965[/snapback][/div]

Cảm ơn BLSR nghe ... thú thật là bài này anh cực thích ... hồi xưa cũng post rồi nhưng vì 4room 1 lần bị mất hết dữ liệu nên kô còn ... ui nhắc tới kỉ niệm ... khóc nè   mất hơn 500 bài của miềng

Chúc em vui ve trong JFC nghen  


Quote
Chả bít sao nữa. Vào đây bắt chước anh Cu đạo một bài thơ.

Sao lại chẳng bít sao, vào đạo thơ là vào đạo thơ ... lại kêu chẳng bít sao   em kì thật ... đôi lúc   à thui ...

@ Công chúa: cảm ơn vì 2 bông hoa sen nghen   đẹp lắm, nhưng kô phải 20/10 thì hợp lý hơn ... dù sao ... cũng thanh củi phang vào mặt em ... cấm đc tức nè  

À, em tập thành công bí quyết nhẩy từ tầng 10 xuống chưa   chưa đc contact anh nghen  

     

Tặng em[/color]


Tặng em chiếc lá sắp vàng
tôi đà đánh dấu trên hàng cây xanh
tặng em chút ít lòng lành
tôi bao năm tháng để dành không tiêu.

Tặng em một sợi dây diều
giữ hồn tôi khỏi đánh liều lên mây
còn gì để tặng em đây?
nghĩ nhanh kẻo lá trên cây sắp vàng …


Nguyễn Thế Hoàng Linh


********************

Hum qua thiệt vui, nhưng về thì bùn thiệt lun, vậy là chính xác, nó dính phốt ròi ... cái thằng thiệt là   ___ biết nghĩ jì cả, 27 tuổi rồi mà còn làm thế. Mày kô hiểu nghiện có nghĩa là mày tự đào mồ trôn mày kô ... mày dại lắm thằng chó   tao chỉ muốn nện cho mày một trận, đấy là tất cả những jì tao có thể làm ... mày và tao khác nhau nhiều quá, suy nghĩ, lối sống ... giá mà nhà mày đừng có lắm tiền như thế ... mày xin tiền mua SH mà cứ như tao mời chúng nó một bữa bia cỏ í   tao chỉ ân hận là kô thể làm jì đc ... dù jì tao và mày cùng lớn lên cùng nhau mà ... đi học, chơi, cả chửi và đánh nhau nữa   ông già tao đau lắm, ông í bảo dò la thông tin muộn quá, lúc biết thì muộn rồi, dù sao ông già mày cũng là chiến hữu của ông già tao ... nhưng thằng chó, mày chưa biết đc ông già mày suy sụp thế nào đâu ... khi mà thằng con trai độc nhất của gia đình lại là thằng như mày ... đời người ta, chỉ 1 lần đi nhầm đường quá xa là kô còn cơ hội đâu ... buồn lắm  
Title: Yesterday and Now
Post by: Nuage on October 22, 2005, 03:25 PM
Chẳng biết đã ai post bài này chưa nữa, hôm nay tìm trong cặp có bài thơ này, không biết dể từ bao giờ nữa
           
Dại khờ

Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhắm người
Có kho vàng cũng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì thương không được nữa

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngõ
Đến khi hay gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng chẳng kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi theo mây
Dấn thân mãi để kiếnm trời dưới đât

Người ta khổ vì đi chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nhưng càng quyết xông vào
Rồi bị thương người ta giữ gươm đao
Không muốn giữ không muốn lánh thứ độc



Xin lỗi đã sửa trong bài của diudang nhưng do em post bài bị lỗi nên phải Edit lại.
Title: Yesterday and Now
Post by: bat_lay_sao_roi on October 22, 2005, 10:14 PM
Quote
Cảm ơn BLSR nghe ... thú thật là bài này anh cực thích ... hồi xưa cũng post rồi nhưng vì 4room 1 lần bị mất hết dữ liệu nên kô còn ... ui nhắc tới kỉ niệm ... khóc nè   mất hơn 500 bài của miềng

  Cám ơn anh, em rất ấn tượng với bài đó, nên năn nỉ mãi mới chép đc của con bạn! Nếu có anh chàng nào si tình như thế chắc tụi con gái bọn em cũng..      

À tiện hỏi lun bác chủ quán, trong tủ lạnh của quán bác có bài nào có đoạn thế này ko ạ :
..." tôi biết rằng tôi chẳng xứng người,
lòng cô đơn hơn 1 đứa mồ côi
nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi...
rồi tự nhủ ta được yêu đấy chứ!"....

Hình như của Xuân Diệu thì phải, em đang mòn mắt kiếm tìm, bác giúp em phát, xin hậu tạ   !!  


Xin lỗi đã Edit bài của bạn nhưng do nó có nhiều lỗi quá, mong bạn thông cảm.
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on October 23, 2005, 10:12 PM
Mạn phép bác C U gởi đến bắt lấy sao trời bài này.
Chúc cậu vui khi tham gia JFC . Có thời gian hãy đi off cùng mọi người để hiểu gần nhau hơn . Them một người bạn bớt một kẻ thù .  

[div align=\\\"center\\\"]
 Dối trá
 
 
Nói chi nữa tiếng buồnghê gớm ấy
Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?
Tất cả tôi run rẩy tựa dây đàn
Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kĩ,
Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ,
Vâng, nói chi để khêu lại nguồn sầu.
Tôi ngỡ đã cạn hẳntrong bấy lâu
Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửa
Tưởng gần tàn-yêu? yêu nhau? làm chi nữa!
Tôi vẫn biết rằng tôichẳng xứng người,
Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;
Tôi như chiếc thuyền hư, không bến đỗ;
Tôi là một con chim không tổ,
Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,
Nhặt nụ cười của thiênhạ, than ôi,
Để tự nhủ: "Ta được yêu đấy chứ!"
Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ
Mãi mãi yêu nhưng giấu giếm luôn luôn
Mà người thì, lơ đãng, giậm trên buồn,
Bận đi hái những cành vui xanh thắm.,
Tôi biết lắm, trời ơi,tôi biết lắm!
Hỡi lòng dạ sâu xa như vực thẳm!
Tôi biết rằng người nói vậy cười chơi.,
Tiếng đã làm tôi tê tái cả người
Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,
Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt nặng.
Tôi biết rằng chỉ cáchmột ngày sau,
Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,
Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh quẽ.
Vì vội đến kiếm tìmnhau, tôi sẽ
Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương,
Và như màu, theo nắng nhạt như hương
Theo gió mất, tình người đà tản mác.
Tôi sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,
Trái tim buồn như một bãi tha ma.
Gượng mỉm cười: "người quên nghĩ rằng ta
Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội".
Vì, khốn nỗi! Tôi vẫncòn tin mãi
Sự nhầm kia: - tôi không thể không yêu.
Dầu không tin, tôi càngcứ yêu nhiều:
Khi người nói, tiếng người êm ái quá...
Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,
Tay vô tình gieo một đám cháy to:
Người tưởng buông chi đôi tiếng hẹn hò
Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm.
Đang rạo rực, thì thào,rối rắm.
Ngập lòng tôi. - Mà ai ngó tới đâu;
Tôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau
Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!
Vậy trót lỡ, tôi sẽđành lẳng lặng
Chịu mối tình gây lại bởi tay ai.
Không cầu xin, không trách móc, vì - ôi!
Tôi chẳng biết làm cho lòng người cứng cỏi
Cứ như thế cho đến giờđen tối
Hoa ái tình chung phận đoá hồng khô,
Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ
Sẽ chung phận của tro tàn bếp lạnh.
Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,
Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vui.
Không thấy người bằng không thấy mặt trời
Tôi ôm ngực thử nhìnxem biên giới
Của sầu tủi. Nhưng, hỡi người yêu hỡi!
Nó mênh mông vô ảnh, bủa vây tôi,
Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,
Mơ ước tới, mà chán chường cũng lại.
Và mơn trớn cả một kho ân ái,
Tôi một mình đối diện với tình không
Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng.  



-= Xuân Diệu =-
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: bat_lay_sao_roi on October 23, 2005, 10:52 PM
Thankx rí chi ồ    
 tớ mới bít JFC mình vừa làm đại hội hum nay, huhu, sao mà duyên số của tớ với JFC tréo ngoe thế    thui hẹn lần sau dzị nhá! Rất vui được làm quen với mọi ng`, trước hết là bác chủ quán và cậu chi ồ!  
 góp 1 bài thơ cho xôm tụ nào  
( 1 bài thơ về mẹ rất hay của nhà thơ nổi tiếng người Đức: E.Hai nơ)

 MẸ

 Con thường sống ngẩng cao đầu Mẹ ạ,
Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ
Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt
Con sẽ chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi
Nhưng Mẹ ơi con xin thú thật
Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào
Đứng trước Mẹ dịu dàng chân chất
Con thấy mình bé nhỏ làm sao
Trong cơn mê con từ Mẹ ra đi
Con muốn đi tận cùng trời đất
Để tìm kiếm tình yêu đẹp nhất
Trong cánhh tay con sẽ ôm ghì
Con đã đi khắp nơi khắp nẻo
Con gõ vào các cánh cửa mỏi rời tay
Con đã van xin như một kẻ ăn mày
Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo
Không tìm thấy tình yêu con trở về với Mẹ
Tâm trí chán chê, thân thể rã rời
Con bỗng thấy một tình yêu đẹp nhất
Trong đôi mắt dịu hiền của Mẹ, Mẹ ơi!

à cả nhà có ai thích thơ Vi Thùy Linh ko, share cho em mí bài nha! Nghe tiếng đã lâu nhưng chưa thực sự đc thưởng thức  
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 24, 2005, 07:11 PM
Quote
Rất vui được làm quen với mọi người, trước hết là bác chủ quán và cậu chi ồ!   

Cảm ơn bạn, chào mừng bạn đến với ngôi nhà của fan Juventus, hy vọng bạn luôn vui vẻ khi vào 4room. You're wELcoMe  

Quote
à cả nhà có ai thích thơ Vi Thùy Linh ko, share cho em mí bài nha! Nghe tiếng đã lâu nhưng chưa thực sự đc thưởng thức 
[div align=\\\"right\\\"][snapback]15275[/snapback][/div]

CU không thích lắm, mà nói thật là kô biết thì đúng hơn, nhưng vẫn có thể post cho bạn được 1 bài mình biết ... chúc vui vẻ khi đọc nó


Giấc mơ đi qua[/color]


Em gặp mình
Qua hợp âm giấc mơ
Màu xanh mơ ước
Sao trời phiêu linh
Vòm đêm vỡ sáng
Vầng trăng mê mải tròn đầy...

Đêm rơi qua dải khăn mây
Gió đợi chở nhau thơ thác
Nảy đọt yêu thương
Lớn trên tay những mầm khao khát
Khẽ về sắc cỏ thanh miên...

Và bình minh thở phía trời xa
Ngày lên ! Giấc mơ tung cánh
Không gian mở bao đường tuyệt đích
Mùa về thức đợi riêng em./.


Vi Thùy Linh


Còn nếu muốn đọc những bài khác ... mời bạn vào trang Web sau

Trang Web đăng những bài thơ của Vi Thùy Linh (http://dactrung.net/tho/noidung.aspx?BaiID=PRT1xeFFVwgdvHXVcbbYcw%3d%3d)


***************************

Một ngày củ chuối ... bận rộn nhưng vô ích ... mệt mỏi ... tất cả chỉ tại thằng chết tiệt đó, nó làm mình mấy hôm nay ... kiểu này phải hết thứ 4 chắc mới đỡ, cứ quyết định như vậy đi ... all the way to the My Dinh stadium ... phải loại bỏ ngay cơn stress này ... dù sao mình cũng kô có jì ân hận, nó làm thì tự nó phải chịu trách nhiệm ... 27 rồi, có phải thằng trẻ con đâu ... hết rồi.
Title: Yesterday and Now
Post by: old_trot on October 26, 2005, 10:01 PM
Triết lý khi yêu            

--------------------------------------------------------------------------------
Chừng mực với mọi điều
Với tình yêu xin đừng chừng mực
Đã yêu thì yêu như lửa đốt
Cây cành nào cũng phải cháy thành tro
Đã yêu thì yêu như rượu bốc
Trên có trời, dưới đất, giữa hai ta

Đã yêu thì yêu như ông bà
Tam tứ núi cũng trèo, ngũ lục sông cũng lội
Lên đò sang ngang, vai mang khăn gói
Thương mẹ thì thương, con cứ theo chồng

Đã yêu thì yêu như Tiên Dung
Đẳng cấp sang hèn không bàn đến
Đã yêu thì yêu như Mỵ Châu
Đầu dù rơi vẫn không sai lời hẹn
Đã yêu thì yêu như Trương Chi
Thân dù tan, hồn lặn vào đáy chén ...

Nồng ấm thế ơi em thương mến
Rượu bốc trên môi, lửa rực trong tim
Nghe anh nói, vòng tay em siết chặt
Đã yêu thì quý nhất khoảng lặng im !

(st)
------------------------------------------------------------------------
Tặng anh chị em trong nhà bài này này !!!
 Bài thơ hay phết !!!  
Bây giờ người ta yêu nhau tình cảm cũng chỉ là một yếu tố thôi !
Nhiều khi là bị cảm giác nó đánh lừa mà ngộ nhận. Phải đi một quãng đường dài mới ngộ ra đc nhiều điều
Title: Yesterday and Now
Post by: xp2612 on October 27, 2005, 08:09 AM
Hai cơn mưa
 Trần Anh Khôi
 
 
 
  Ta chọn cho nhau hai con đường
Em một ngã và anh một ngã
Đường ta đi có gập ghềnh vất vả
Cũng chỉ một mình, không bước chung đôi

Ta đã chọn cho nhau cảnh chia phôi
Bàn tay sẽ không còn tay ấm nữa
Đôi mắt lạnh bởi không còn ánh lửa
Của một thời ta đã thiết tha yêu

Ta đã chọn cho nhau nỗi cô liêu
Bỏ nồng ấm, lấy đôi môi khô khốc
Mỗi buổi chiều cô đơn nhìn gió thốc
Thổi tung mù những hoài niệm xa xưa

Ta đã chọn cho nhau hai cơn mưa
Tự nhỏ xuống mỗi đời ta day dứt
Những giọt mưa không bao giờ chạm đất
Không bao giờ hòa thành một dòng sông...
       P/s:  Mưa dai dẳng.....
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 28, 2005, 02:24 PM
Quote
Lão quán, vui lên chút cho đời nó còn biết buồn nào.

Đã bảo ta hết bùn rùi mà, ứ thèm bùn nữa, đời nó đẹp thế này ... mà, sao mày nói lắm thế nhỉ, thích ăn Càn khôn di đại pháp à   cho 1 chưởng giờ ... Bạch mi sư vương của Võ đang vừa dậy ta nè  

À, anh vừa đoạt được Cửu dương chân kinh, anh post cho chú tập nhé, nhưng chú cẩn thận, với công lực của chú ... chỉ đủ tán gái thui chứ chưa đủ trình luyện Cửu dương như thằng Phọt zaaaaaa đâu ... nhờ Phọt zaaaaaaa nhờ      

Khẩu quyết nè


Ví dầu[/color]


Thương hồi
mười sáu, mười lăm
Thôi thì anh nói ...nói thầm em nghe
Ngại gì lắt lẻo cầu tre
Qua vườn bẻ trái
Nghe
Bìm bịp kêu
Gập ghềnh sớm sớm chiều chiều
Hò ơi ...
Ai bắc cầu Kiều anh sang

Tháng mười
Gió chướng
Diều băng
Sông tràn lũ cuốn còn chăng câu thề ?
Nước ròng nước lớn
Anh ơi
Đời người thay đổi đổi thay kim tiền

Người ta
Gỡ ván đóng thuyền
Vườn cây tức tưởi ôm riêng nỗi sầu
Sang sông
Không ngoái nhìn cầu
Em đi
Quên mất
Ví dầu ầu ơ ./.


Nguyên Phong


hehehe ... 1/11 mình sang trang mới ... kô hiểu cuộc đời sáng ra hay tăm tối hơn, thui kệ bu nó ... rồi cũng sẽ ổn thôi    hờ, thằng cha đó nó làm mình hơi áy náy, đến lúc mình quyết định chuyển rồi mới thế à, ngại lắm, thôi ... đã quyết định rồi ... không nuối tiếc.

Ông già quay trở lại hắn Hà Nội ... hix, vừa bùn vừa vui vui, ổng về thì nhà đỡ bùn hơn, nhưng mà, thía là miềng hết đc rượu chè thả giàn nữa, bóng cũng bị cấm đá nhiều, ổng mà hiểu đc cho mình chút xíu thì đỡ hà, cái thằng đàn ông nào mà không khoái bóng thì sang U ét xì a phẫu thuật chuyển sang làm female cho xong.
Title: Yesterday and Now
Post by: hoathuongphagioi on November 09, 2005, 12:26 PM
Trung Ku chuồn đâu mất rồi chẳng thấy tăm hơi gì cả thế này, điệu này bị con bé nào dắt mất mũi rồi bỏ anh em cô đơn một mình, dạo này bị atula nhập nhiều quá làm cái gì cũng đổ vỡ thằng ku a chuồn mất tự mình tặng mình bài thơ vậy:
[div align=\\\"center\\\"]
Nhẫn

Có khi nhẫn để yêu thương
Có khi nhẫn để tìm đường lo toan
Có khi nhẫn để vẹn toàn
Có khi nhẫn để tránh tàn hại nhau !

[/div]


Dạo này sống cứ như bù nhìn rơm, thằng anh ơi có chỗ nào chơi cho thằng e chơi với có cô e gái nào giới thiệu đeeeeeeeeeeeeeeeeeeee
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on November 15, 2005, 03:52 PM
Quote
Trung Ku chuồn đâu mất rồi chẳng thấy tăm hơi gì cả thế này, điệu này bị con bé nào dắt mất mũi rồi bỏ anh em cô đơn một mình, dạo này bị atula nhập nhiều quá làm cái gì cũng đổ vỡ thằng ku a chuồn mất tự mình tặng mình bài thơ vậy

hehehehe ... thằng cu hòa thối này dạo này có bài ăn nói hay nhỉ   đọc xong chẳng hiểu đếch jì, hay phết, anh mày phải học tập phát.

Bị gái nó xỏ mũi dắt đi chẳng qua cũng là 1 trong 10 cái dại của thằng đàn ông thui ... không nên hối tiếc, không nên hối tiếc tiểu hoathuong à.

Hỏi chú mày phát, anh tra bách khoa toàn thư không tìm đc bị atula là bị cái đếch jì ... What's đa dít min  

Quote
Dạo này sống cứ như bù nhìn rơm, thằng anh ơi có chỗ nào chơi cho thằng e chơi với có cô e gái nào giới thiệu đeeeeeeeeeeeeeeeeeeee
[div align=\\\"right\\\"][snapback]19414[/snapback][/div]

thằng em có chỗ nào chơi gọi thằng anh đi đú với, có cô em gái họ hàng thân thích jì giới thiệu đê ... sống cứ như cơm nguội dạo này ... chán thí mồ

Để anh tặng chú mụt bài


Nhận ra[/color]

Đêm dài như lá cỏ
Đi qua những chập chùng
Vừa ngút ngàn nỗi nhớ
Bỗng trở thành hư không ./.


Y Mai
Title: Yesterday and Now
Post by: hitman on November 15, 2005, 05:36 PM
Chả nhời ênh xê-u phát !
Atula là chiến thần (thần chiến tranh ấy mà  ) của người Ấn-3 đầu sáu tay 12 con mắt !
đụng đến đâu là đổ nát đến đấy
Title: Yesterday and Now
Post by: nhuboconganh on November 17, 2005, 12:44 PM
Ơi..., nỗi buồn không tên
Thèm được dựa vào một bờ vai mà khóc
Có bao nhêu niềm vui sao vẫn thấy mình cô độc
Dài, thật dài là đêm.
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on November 22, 2005, 04:52 PM
Có 1 chút thắc mắc nhỏ muốn hỏi ông chủ quán thơ và Pintu 1 tẹo.       Hai người có bít tên của bài thơ này hông?
[div align=\\\"center\\\"]" .......
Tôi nghe kể chuyện nàng Mỵ Châu
Trái tim nhầm chỗ để lên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Đến nỗi cơ đồ đắm bể sâu.
.......
[/div]

Em chỉ nhớ được có mấy câu như thế này thôi và ko tài nào nhớ nổi tên bài thơ cũng như tác giả của nó. Hai người có bít thì tìm giùm em nha!      
BA có nói đó là của Tố Hữu... nhưng em ko tin lắm vì thơ của bác ý toàn thuộc thể loại CM với lại giọng thơ nghe cũng khác.       Hai người để ý hộ nha!
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on November 22, 2005, 05:22 PM
Quote
[div align=\\\"center\\\"]" .......
Tôi nghe kể chuyện nàng Mỵ Châu
Trái tim nhầm chỗ để lên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Đến nỗi cơ đồ đắm bể sâu.
.......
[/div]

Em chỉ nhớ được có mấy câu như thế này thôi và ko tài nào nhớ nổi tên bài thơ cũng như tác giả của nó. Hai người có bít thì tìm giùm em nha!

BA có nói đó là của Tố Hữu ... nhưng em ko tin lắm vì thơ của bác ý toàn thuộc thể loại CM với lại giọng thơ nghe cũng khác. Hai người để ý hộ nha!
[div align=\\\"right\\\"][snapback]21961[/snapback][/div]


Tìm đúng chỗ cần hỏi rùi đó   anh đã đọc bài này nên tìm được ngay nhưng không biết tên của nó, may thì thằng pin tiểu nó biết, mà nó biết mà kô post lên thì em cứ gọi là điện chửi rủa nó cho anh   Kẹo đanh đá thế nào ai chả bít.


Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu
Trái tim nhầm chỗ để trên đầu
Nỏ thần sơ ý trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm bể sâu.

Tôi kể ngày nay chuyện của tôi
Trái tim chẳng phải đặt trên đầu
Tình yêu thơ dại trao người hết
Nên nỗi cơ đồ nhận ... đắng cay.

Ai trách được đâu chuyện Mỵ Châu
Trái tim nhầm chỗ đặt nơi đâu
Bể sâu gìn giữ tình yêu đẹp
Trọng Thuỷ cũng về với giếng sâu.

Ai biết được đâu chuyện của tôi
Trái tim chẳng biết đặt nơi đâu
Tình yêu tôi đã trao người hết
Trọng Thuỷ ngày xưa chắc giống tôi./.


Kẹo bị ấm đầu à mà search bài tâm trạng thế ...

P/S Kẹo: anh nói thiệt, em chơi thì cứ chơi với EU   nhưng mà á ... không tin là đúng sách đấy   tin sao được cái người như thế ... con gái mà nhồm nhoàm 1 lúc hết 2 đĩa nem chua nướng ... hãi  

Đừng nói cho EU biết nhé Kẹo ... hị hị hị ...
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on November 23, 2005, 04:16 PM
Quote
Tớ xin lỗi cậu , nhưng đại loại đang mò kim đáy bể  Vẫn đang mò  Chờ tớ nhá .
[div align=\\\"right\\\"][snapback]22108[/snapback][/div]

Ui! được rùi! Kẹo sẽ chờ đến khi nào Pintu tìm ra tên của bài thơ đó cũng như tác giả của nó mà. Yên tâm! Sẽ chờ và ko thúc giục đâu.      
Với lại cậu chịu tìm hộ tớ là tốt rùi, tớ cảm ơn còn chưa được nữa là..., có gì mà phải xin lỗi đâu.      

 Nhân tiện, post bài thơ này, coi như là lời Kẹo muốn nói với Pintu dzậy!(he..he)      

 
Chờ Đợi[/color]

buổi chiều rơi xuống cùng một cánh hồng
như thủy tinh
vỡ nát
những chiếc xe qua cuốn theo khói bụi thị thành
cuốn theo từng mảnh vỡ của hồn em

chiều cuối tuần bồng bềnh trôi mang theo một món qùa chưa mở
góc phố ấy chỉ mình em đứng đó
hoa không còn trên tay
chút bơ vơ tiễn biệt một ngày
gượng gạo cười với niềm vui
vừa mất

bên cột đèn nghiêng nghiêng
em trở thành bức tranh tĩnh vật
lạ lùng nhìn màu nắng quái chiều hôm
và chờ mãi một người
không đến

nụ hồng lại vỡ
món qùa vẫn chưa mở
cô đơn đâu phải là lời nguyền
mà suốt một thời quanh quẩn bên em
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on November 25, 2005, 04:45 PM
Quote
Sao lại chẳng bít sao, vào đạo thơ là vào đạo thơ ... lại kêu chẳng bít sao  :lol: em kì thật ... đôi lúc  :lol: à thui ...

@ Công chúa: cảm ơn vì 2 bông hoa sen nghen  :wub: đẹp lắm, nhưng kô phải 20/10 thì hợp lý hơn ... dù sao ... cũng thanh củi phang vào mặt em ... cấm đc tức nè  :devil:

À, em tập thành công bí quyết nhẩy từ tầng 10 xuống chưa  :lol: chưa đc contact anh nghen  :w00t:

 :lol:  :lol:  :lol:

Tặng em[/color]
Tặng em chiếc lá sắp vàng
tôi đà đánh dấu trên hàng cây xanh
tặng em chút ít lòng lành
tôi bao năm tháng để dành không tiêu.

Tặng em một sợi dây diều
giữ hồn tôi khỏi đánh liều lên mây
còn gì để tặng em đây?
nghĩ nhanh kẻo lá trên cây sắp vàng …


Nguyễn Thế Hoàng Linh
Anh trai! Em đôi lúc làm sao? Chắc lại ngớ ngẩn, lẩn thẩn hay những câu đại loại như thế chứ gì. Quá đáng!   :angry:

@Anh trai: khỏi cần cảm ơn em vì 2 bông hoa sen (mặc dù em thấy nó đẹp đến nỗi k cảm ơn k được   ^_^ ), em vốn tốt bụng :lol: . Hơn nữa, ý của em là tặng anh vào đúng ngày 20/10 mà. Anh trai iu quý của em bao giờ chẳng xinh đẹp :grin: .
Ôi giời! Anh khỏi lo đi. Tức ai thì tức chứ em biết thừa tức anh thì chỉ có...  hoài công.

Xem nào!Trong thời gian dưỡng bệnh, em có thọ giáo những bậc cao thủ trong môn Yoga, nhưng đáng tiếc là k ai có cái bí quyết nhảy từ tầng 10 xuống cả. Kiểu này chắc là chỉ có anh mới có cái công phu tuyệt đỉnh này thôi. Được rồi, bất kể anh nói gì, em cũng quyết định sẽ thọ giáo anh. Để công phu cao thủ của anh được thể hiện một cách triệt để nhất, em đề nghị anh tìm toà nhà nào cao cỡ khách sạn Daewo đi. Anh làm mẫu trước, rồi dạy cho em :grin: . Em sẽ tặng anh một vòng hoa và  :smilie_cry: (nếu anh thất     bại) ,  :rose:  :rose:  :rose:  :rose:  :rose:  và bái phục anh làm sư phụ :bow: (nếu anh thành công). Yên tâm đi, anh k sợ thiệt đâu :w00t:. Anh là anh trai em cơ mà. Nỡ nào từ chối em gái, phải k ạ? Anh đồng ý, anh nhé! :lol: .
Tặng anh! Cũng xin nói thêm là bài thơ này em viết hoàn toàn theo trí nhớ nên k khỏi có phần sai sót. Nếu có gì thất lễ thì cũng xin kính cẩn nghiêng mình tạ lỗi trước tác giả bài thơ:" I'm sorry!" :grin:

Làm anh
Làm anh khó lắm
Phải đâu chuyện đùa.
Với em gái nhỏ,
Phải người lớn cơ.

Khi em bé khóc
Anh phải dỗ dành
Nếu em bé ngã
Anh nâng dịu dàng

Mẹ mua quà bánh
Cho em phần hơn
Có đồ chơi đẹp
Cũng nhường em luôn

Làm anh thật khó
Nhưng mà thật vui
Ai yêu em gái
Thì làm được thôi.
   
^_^  ^_^  ^_^
Title: Yesterday and Now
Post by: qua_TaO_tau on November 25, 2005, 10:15 PM
Nếu cả khi
Anh đưa bờ vai mà em không nhận thấy,
Anh đưa bàn tay mà em không nắm lấy
Có phải vì em đã đổi thay?



Em cười trong khoé mắt
Bao nhiêu là chứa chan
Tôi quay đầu lặng bước
Nghe con tim nát tan




Anh vẫn là anh thôi
Chưa một lần thay đổi
Nhưng em đã xa rồi
Ai đã từng lừa dối?
Title: Yesterday and Now
Post by: qua_TaO_tau on November 25, 2005, 10:20 PM
Điều Không Nói Cùng Em...

Bao buồn đau anh không nói cùng Em
dẫu anh hiểu tình yêu cần chia xẻ
dẫu anh biết khi nào anh vấp ngã
Em sẽ là người nâng anh dậy đầu tiên.

Sao bao buồn đau anh không nói cùng Em?
cô gái của anh mảnh dẻ dịu hiền
Em gánh những gì tren đôi vai nhỏ
chẳng ai biết, chỉ mình anh thấu rõ
anh ương bướng ngang tàng, yếu đuối khóc trong đêm.

Bao buồn đau không nói cùng Em
anh âm thầm nuốt sâu vào lồng ngực
có thiếu đâu những điều anh dằn vặt,
Em tuyệt vời nhưng nhỏ bé nhường kia.

Anh đã hiểu vì sao anh lặng lẽ
những đau buồn không thê nói cùng em !


hope
Title: Yesterday and Now
Post by: hoathuongphagioi on November 27, 2005, 09:31 AM
Bố Ku à chiều nay đi đá bóng đấy đi xem ko. Đọc được bài thơ hay quá mỗi tội chả hiểu gì cả ko hiểu tác giả nói về cái gì nữa đọc đi đọc lại thấy hoá ra tác giả cũng thèm lấy vợ như mình thì phải, bố ku xem có đúng ko

Khoảng khuất


Tôi thường đi giữa phố đông
Bóng mình đổ xuống khoảng không của đời

Đôi khi em nhận nhầm tôi
Đôi khi tôi lẫn vào người lại qua
Đôi khi xa chẳng là xa
Đôi khi mình chẳng nhận ra quanh mình
Đôi khi thành sự vô tình
Đôi khi ta thoáng giật mình với ta

Để rồi thấy giữa bao la
Có một khoảng khuất đi qua cuộc đời


Quang Chuyền
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on November 28, 2005, 05:33 PM
Quote
Làm anh


Làm anh khó lắm
Phải đâu chuyện đùa.
Với em gái nhỏ,
Phải người lớn cơ.

Khi em bé khóc
Anh phải dỗ dành
Nếu em bé ngã
Anh nâng dịu dàng

Mẹ mua quà bánh
Cho em phần hơn
Có đồ chơi đẹp
Cũng nhường em luôn

Làm anh thật khó
Nhưng mà thật vui
Ai yêu em gái
Thì làm được thôi.
   
[div align=\\\"right\\\"][snapback]22701[/snapback][/div]


Bài thơ nì sai lè  

Xét một cách toàn diện, anh nghĩ anh sẽ là 1 thằng anh trai tốt nếu có 1 cô em gái dễ xương   (tất nhiên kô phải loại cứng đầu cứng cổ như Đếch có jì cả) 1 đứa em gái kém khoảng 10 tuổi thì tốt (dễ bắt nạt, bắt nó nấu cơm, quét nhà v.v... vô điều kiện) nói chuyện với nó, dằn mặt mấy thằng trả vờ đến mượn vở   nói chung, có 1 đứa em gái tốt hơn 1 thằng em trai ... ít nhất là đỡ phải dùng bạo lực trong gia đình, chấm hết

Quote
Bố Ku à chiều nay đi đá bóng đấy đi xem ko. Đọc được bài thơ hay quá mỗi tội chả hiểu gì cả ko hiểu tác giả nói về cái gì nữa đọc đi đọc lại thấy hoá ra tác giả cũng thèm lấy vợ như mình thì phải, bố ku xem có đúng ko

Đếch đi đc Hòa thân ạ ... tình hình là sáng đá 11, chiều đá 7 bia. Hịm, anh vẫn nợ chú 1 trận sân 11 ... sẽ nhanh chóng trả, chỉ hi vọng chú sáng chịu khó dậy chạy mấy vòng quanh giường cho khoẻ, kô đến lúc anh lùa các chú như vịt mắc H5N10 thì chán phèo. Hum nào bia đê   cu

thằng STUPID, bài thơ thế mà cũng kô hiểu    bài thơ đó kể về ... hừm hừm hừm  

Anh tặng chú và công_chúa tập nhẩy lầu 1 bài ... một ngày cuối thu (___ ông Trời, thu đẹp thía mà cuốn đánh vèo một cái ... qua rùi) I hate winterrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr rrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr rrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr



Thơ tình cuối mùa thu[/color]



Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu và hoa cúc
Chỉ còn anh và em.

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má.

Hơi lạnh qua bàn tay
Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão.
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em.

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại
Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may./.


Xuân Quỳnh


@ Công chúa: bái phục ... viết đc những dòng như thế về con người của CU ... ít người lắm ... bái phục ... em gái  
Title: Yesterday and Now
Post by: vntonkin on November 30, 2005, 10:21 AM
Mỗi con người gắn với một tuổi thơ, ở đó có quê hương, có mái trường, bạn bè và những kỷ niệm đẹp.
  Không ít những kỷ niệm đó, đôi khi ta nhớ về, nó khiến ta bùi ngùi.
  Và cũng còn những kỷ niệm, theo ta suốt cuộc đời.

  Tặng cho Tôi, cho mọi người, cho những người có tuổi thơ gắn liền với bụi tre, ao cá, có những buổi trưa hè trốn ngủ đi chơi...
  "Khi ta ở,
              chỉ là nơi đất ở
      Khi ta đi,
              đất bỗng hoá Tâm hồn
"
   

QUÊ HƯƠNG

                                              Giang Nam

            Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường          

            Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

            "Ai bảo chăn trâu là khổ "

            Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

           
            Nhớ những ngày chốn học

            Đuổi bướm cầu ao

            Mẹ bắt được ...

            Chưa đánh roi nào đã khóc

            Có cô bé nhà bên nhìn tôi cười khúc khích.

           
            Cánh Mạng bùng nên

            Rồi kháng chiến trường kì

            Quê tôi đầy bóng giặc

            Từ biệt mẹ tôi đi

            Cô bé nhà bên  (có ai ngờ )

            Cũng vào du kích

            Gặp lại tôi vẫn cười khúc khích

            Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi )  

           
            Giữa cuộc hành quân không nói được một lời

            Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại

            Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

           
            Hòa bình, Tôi trở về đây

            Với mái trường xưa ,bãi mía, luống cày  

            Gặp lại em

            Thẹn thùng nấp sau cánh cửa

            Khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

            Chuyện chồng con  (khó nói lắm anh ơi! )

            Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

            Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng

           
            Hôm nay nhận được tin em.

            Không tin được dù đó là sự thật

            Giặc bắn em rồi quăng mất xác

            Chỉ vì em là du kích em ơi !

            Đau xé lòng tôi chết nửa con người.


            Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm

            Có những ngày chốn học bị đòn roi

            Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

            Có một phần xương thịt của em tôi.
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on November 30, 2005, 10:34 AM
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww.photoblog.be%2Fcarmen%2Fimages%2F001%2F572%2F1572350.jpg&hash=566d37be42b7465953a87dd95b1973daf2f6f8fb)


[div align=\\\"center\\\"]Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào khiến tan nát lòng anh
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: nhuboconganh on December 01, 2005, 04:28 PM
MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời
Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?
Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...

(st)
Title: Yesterday and Now
Post by: nhuboconganh on December 04, 2005, 12:21 PM
TÂM CẢM
Lê Trúc Anh

Anh đừng đến khi em đang quá vui
Bởi lúc ấy em là người hào phóng
Em có thể cho đi những gì thiêng liêng nhất
Để rồi ân hận một đời

Lúc em buồn cùng đừng đến anh ơi
Mọi cửa ngõ tâm tư – khép mình trong câm lặng
Thì cũng mặc anh đừng nhìn lo lắng
Phiền muộn nào rồi cũng nguôi đi

Như bóng mây đổi sắc bất kỳ
Anh đừng đến đợi em ngày yên tĩnh
Dồn dập bước chân hút tầm ánh mắt
Em vẫn là em – xa lắc một khoảng trời

Nhưng sẽ đến một ngày có thể chẳng vì ai
Em hoá mình trong bão mưa dữ dội
Vẳt cùng kiệt những giọt đời hoang dại
Trắng tay rồi anh có đến cùng em?!
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on December 06, 2005, 10:50 AM
Quote
Chả thấy ở đôi mắt đó có jì buồn cả

Người trần mắt kô đeo kính như mày thì biết cái quái jì mà bon chen vào đây Pin tiểu, mày biết thế nào là trong thực ngoài hư, hư hư mà thực thực chưa thằng này    nói chung, mày kô cảm nhận đc cái ảnh đó đâu  

............

@ Công chúa: em gái có vẻ sành phết nhỉ, thích toàn bài vào loại kô up trên mạng, thế mới choáng   nhưng mà nghe bài này, bảo mẫu hậu cho ít kinh phí, vào Huế bảo thằng Trương Tam Phong nó dắt đi nghe ca Huế trên sông Hương mới phê như con tê tê em ạ ... ố tang ố tang tình tang   tình tang tình ... Lý mười thương nè ...


Một thương tóc bỏ đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên
Ba thương má lúm đồng tiền
Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua

ố tang ố tang tình tang
tình tang tình
ố tang ố tang tình tang

Năm thương cổ yếm đeo bùa
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng
Bẩy thương nết ở khôn ngoan
Tám thương ăn nói mặn mà thêm xinh
Chín thương cô ở một mình
Mười thương con mắt có tình với tôi ...

ố tang ố tang tình tang  



Đúng là hay nhỉ ... nét đẹp theo tiêu chuẩn SO2000 của con gái thế kỷ 18 nhưng so với công chúa em gái ta có phần kém xa   chỉ cần cái 2 & 3 thương là đủ cho khối thằng đần liêu xiêu   nhỉ

Nhân tiện, post luôn cái 10 chê cho nó đủ bộ, không chị em đọc bài trên lại phê như con tê tê, cứ tưởng hay, tối về cứ đứng trước gương cười 1 mình ... choáng đây kỳ này.


Mười chê[/color]


Một chê em tánh đèo bồng
Có chồng vẫn muốn các ông theo mình
Hai chê em khoái shopping
On sale ... em cứ ring vô chật nhà
Ba chê em tính lê la
Chuyện 2 đồn 4, chuyện 3 thành 10
Bốn chê em xạo quá trời
Gặp chồng là mắng, gặp người giả nai
Năm chê em lải nhải hoài
Chuyện xưa mấy kiếp tụng dai cả đời
Sáu chê chót lưỡi đầu môi
Gặp ai cũng bảo là tôi yêu chồng
Bẩy chê em thích hàng rong
Quán nào cũng ghé, còn đòi giữ eo

(*)

Mười chê em thích cải lương
Ra đường son phấn trông như con già  

ố tang ố tang tình tang ... tình tang tình



(*) 8 & 9 chê không tiện post do không đủ tiêu chuẩn về thuần phòng mĩ tục của Việt Nam ta nên CU kô post ... mong pà con thông cảm và bớt xén ít chút hiếu kì  
Title: Yesterday and Now
Post by: Metallica21 on December 08, 2005, 06:42 PM
Thế không ai tìm hộ em bài thơ Ngày về của Chính Hữu à? T_T


Anh Cheer giúp hộ em vụ này nha! [/color]
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on December 09, 2005, 05:53 PM
@Anh trai: khỏi khỏi, em đã đi Huế rồi. Còn được vừa nghe ca Huế, vừa ngắm cầu Trường Tiền mờ mờ ảo ảo qua màn mưa giăng giăng trên sông Hương nữa cơ, lãng mạn kinh khủng . Có bài Lý mười thương, chính vì thế mới thích. Nhưng mờ lúc cái cô tóc dài ca bài đó, có một anh người Huế ngồi bên cạnh em cứ lải nhải bảo sẽ thuyết minh cho em rõ hơn về Huế  . Bực lắm đấy, nhưng chảng lẽ lại bảo"Anh im mồm đi cho em nghe " à?  Thành ra, em chỉ nghe được loáng thoáng "ố tang ố tang tình tang.." gì đó  Giờ đành phải nhờ đến anh. Em cảm ơn anh ạ!  
Hi hi, anh trai iu quý, cái khăn em đan cho... em, sắp xong rùi, chỉ còn thiếu mấy cái tua. Em chắc là em quàng vào sẽ rất xinh  . Cơ mà em muốn người em làm cho liêu xiêu chỉ cần bình thường là được rùi, k cần phải đần đâu ạ. Thông minh ít thôi. Thông minh quá cũng k tốt, anh nhỉ?
Ừm, chỉ định trả lời anh thui, nhưng anh bảo k có thơ thì anh del cho nên...  . K phải thơ đạo đâu nha  

           
 Anh làm vỡ rồi
Đền em đi
Quả cầu nhỏ
Chứa mùa hè trong đó

Nó vỡ rồi
Em sẽ dỗi anh
Trong tận một tuần nhé
Em sẽ vẫn trả vờ
Dù lúc nào đó
Có hết giận
Hay là... nhớ anh...
******

(tự dưng tìm thấy nó, ko nhớ viết từ bao lâu rùi  )
Title: Yesterday and Now
Post by: Friday on December 12, 2005, 01:06 PM
Nhiều lúc tự băn khoăn hỏi : Với mình, bây giờ cái gì thật sự là quan trọng nhất. Lắc đầu....

Nhiều lúc muốn trái tim mình rộng mở hơn. Nhưng rồi lại tự bảo: thật ra bây giờ mình đang rất đầy đủ mà, có thiếu gì đâu. Mình cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại...... Rồi lại cứ vô tâm như thế.

Nhiều lúc mình muốn mình chín chắn hơn. Nhưng mình là một con bé mải chơi, chẳng muốn lo nghĩ gì nhiều. Rất sợ rằng nếu như mình không thể "cho" như mình đã "nhận" .....



[div align=\\\"center\\\"]Em nghĩ về anh nỗi nhớ vu vơ
Những băn khoăn đong đầy trong mắt
Có phút giây em bỗng dưng thấy sợ...
...tin một điều em - đang - nhớ - anh...

Em cảm nhận được anh - những an lành
Nụ cười ấm trên môi và đôi mắt sáng
Cơn gió lạnh - hay nỗi buồn năm tháng
Xua tan hết rồi trong hơi ấm vòng tay[/div]
[/b]
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on December 12, 2005, 05:04 PM
Chẳng có gì đâu, thấy hay thì post thui. À, nhưng chắc chắn đây là thơ đạo


 Truyện cổ tích
Nguyễn Bính

Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm
Kén nhân tài mở Điệp lang khoa
Vua không lấy trạng, vua thề thế
Con bướm vàng tuyền đậu Thảm hoa.

Vua liền gọi gả con gái yêu
Nàng đẹp như em, chả nói điêu
Vua nuông hai vợ chồng phò mã
Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều.

Một hôm hai vợ chồng quan Thám
Mê mải xem hoa lạc lối về
Vợ khóc: "Mình ơi! Em hãi lắm!"
Trời chiều lạc lối tới vườn lê.

Vườn đầy hoa trắng như em ấy
Bỗng một bà tiên hiển hiện ra
Sao mà đẹp thế! Tiên mà lại!
Nữ chúa vườn lê đi thăm hoa.

Bà thấy vợ chồng con bướm dại
Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê
Đến bên âu yếm bà thương hại:
"ý hẳn hai con lạc lối về?

"Đây về nước Bướm đường thì xa
"Về tạm nhà ta ngủ với ta
"Có đủ chăn thêu cùng gối gấm
"Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa...

Đêm ấy chăn êm và gối êm
Vợ chồng ăn bánh với bà tiên
ăn xong thoắt chốc liền thay lốt
Chồng hoá làm anh, vợ hoá em
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on December 12, 2005, 05:31 PM
Đang hứng, post thêm bài nữa  

Hôn

Phùng Quán


Trời đã sinh ra em

Để mà xinh mà đẹp

Trời đã sinh ra anh

Để yêu em tha thiết!



Khi người ta yêu nhau

Hôn nhau trong say đắm

Còn anh, anh yêu em

Anh phải đi ra trận!



Yêu nhau ai không muốn

Gần nhau và hôn nhau

Nhưng anh, anh không muốn

Hôn em trong tủi sầu!



Em ơi rất có thể

Anh chết giữa chiến trường

Đôi môi tươi đạn xé

Chưa bao giờ được hôn!



Nhưng dù chết em ơi

Yêu em anh không thể

Hôn em bằng đôi môi

Của một người nô lệ!
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on December 13, 2005, 06:20 PM
Quote
Thế không ai tìm hộ em bài thơ Ngày về của Chính Hữu à? T_T
Anh Cheer giúp hộ em vụ này nha! [/color]
[div align=\\\"right\\\"][snapback]26260[/snapback][/div]


hơ hơ hơ ... pà con trong JFC dạo nì yêu thơ ngất trời à ... ngạc nhiên đây kì này, hết Công chúa Turin post thơ đến lượt nhóc mê Mettalic, lại còn cả Thứ Sáu nữa ... lâu lắm mới thấy ghé quán chơi ... nhưng mà bài thơ của bé Metallic khó quá   ta pótay.com.vn nhờ thằng Pin tiểu đêeeeeeeeee ... thằng đó cừ lắm a  

Quote
Hi hi, anh trai iu quý, cái khăn em đan cho ... em, sắp xong rùi, chỉ còn thiếu mấy cái tua. Em chắc là em quàng vào sẽ rất xinh. Cơ mà em muốn người em làm cho liêu xiêu chỉ cần bình thường là được rùi, k cần phải đần đâu ạ. Thông minh ít thôi. Thông minh quá cũng k tốt, anh nhỉ?

hơ hơ, đã vào Huế, đã biết sông Hương núi Ngự   mà lại không đc nghe cái cô tóc dài mắt nâu xinh như con trâu đó hát bài Lý mười thương thì đúng là ... sao kô đứng dậy cho thằng ôn con lớn tuổi đó 5 cái đá, 10 cái tát xong quẳng xuống dòng Hương cho nó biết tay ... người Hà Nội dịu dàng em  

Chắc rùi em, cái khăn em đan ... cho em, chắc chắn sẽ rất đẹp, và em choàng vào sẽ rất xinh ... chỉ có điều, anh không chắc có xinh = con tinh tinh hay không thôi   thôi thế này em về nhất   tinh tinh về nhì  

Ờ ... thông minh quá, nó search được bài Lý mười chê nó đọc ... thì chỉ có nước ế chồng ...

Quote
Nhiều lúc tự băn khoăn hỏi : Với mình, bây giờ cái gì thật sự là quan trọng nhất. Lắc đầu....

Nhiều lúc muốn trái tim mình rộng mở hơn. Nhưng rồi lại tự bảo: thật ra bây giờ mình đang rất đầy đủ mà, có thiếu gì đâu. Mình cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại...... Rồi lại cứ vô tâm như thế.

Nhiều lúc mình muốn mình chín chắn hơn. Nhưng mình là một con bé mải chơi, chẳng muốn lo nghĩ gì nhiều. Rất sợ rằng nếu như mình không thể "cho" như mình đã "nhận" .....

Lâu quá nhỉ Thứ Sáu ... lặn đâu mất tiêu, tự dưng hôm nay vào quán chơi, lại post mấy câu này ... chắc đang tâm trạng. Hì, dạo này vẫn mạnh giỏi chứ hả?

Gì phải băn khoăn bạn, vào những lúc thế này, tại thời điểm này, chắc chắn có gia đình là thật sự quan trọng nhất (đó là ý kiến chủ quan của tôi, còn tùy bạn nghĩ )

Định post mất bài tâm sự mót được nữa nhưng mà thôi ... kô biết có giúp jì đc Thứ Sáu không ... thử hỏi tay Robinson Cruxo xem sao nhé ... dù sao bạn và hắn cũng có một thời gian dài trên đảo hoang. Chúc vui.

hà ... bài này ai đọc đc thì coi như CU tặng người đó ... nếu suy nghĩ kỹ một chút về nó ... hà, thấy nó rất hay đó. Bài nì do thầy CU sáng tác ... ổng là người đa tài ... chắc cũng đa tình


Hoa tặng cho đời[/color]


Biết tặng jì cho cuộc sống hôm nay
Ngày đón xuân sang là ngày vui số một
Tôi xin tặng người những bông hồng thắm nhất
Một năm mới về, một tuổi thêm lên.

Xin dâng tặng người một bình thủy tiên
Hoa sẽ đơm hương tỏa vào cuộc sống
Cầu cho cuộc đời ngày thêm gió lộng
Cho con cháu mình nương gió đi lên.

Lại xin cho đời một giò phong lan
Loài hoa dạy mình sống khiêm tốn nhất
Cứ lặng lẽ khép mình bên suối mát
Mà sắc hương ngào ngạt cuộc đời ta.

Kính tặng mọi người một nhành hoa mai
Chỉ mong cuộc đời thanh cao mãi mãi
Con hổ về trời, tấm da còn để lại
Ta sống cuộc đời này, để tiếng đời sau.

Lại xin dâng tặng một chùm hoa cau
Để yêu lấy cây trầu không vương vấn
Có tình yêu là có mầm cuộc sống
Hãy yêu lấy người, người sẽ yêu ta.

Tôi mong cuộc đời mãi mãi là hoa
Mong ước mơ là mầu xanh vĩnh viễn
Mong tình bạn cứ thủy chung mầu tím
Và tình yêu ... là ngọn cầu vồng./.


Thầy Lê Đức Mẫn (một ngày cuối năm 2000)
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on December 14, 2005, 01:53 PM
LÃNG DU CA
Em chẳng thể hiểu đến cùng tận nỗi buồn
Cũng không hiểu tận cùng những niềm vui thầm lặng
Đời chợt chênh vênh làm chòng chành thực tại
Gió thổi đôi khi làm nghiêng ngả phố chiều.

Em đã từng góp nhặt bao nhiêu?
Buồn và vui mà đủ ngồi đong đếm.
Dù nước mắt biết rơi, dù tim hiền biết đợi
Nhưng biết không ngày dài và sẽ dài...

Cuộc đời ơi, rồi cũng sẽ phôi phai ?
Sông có khi không nhớ đường ra biển
Thuyền có lúc lạc mất phương về bến
Chim ăn hết rồi những vụn bánh ngày xưa.

Và đôi khi chỉ cần một cơn mưa
Đủ ướt hết những điều mình đã có
Em không sợ phải hong mình vào gió
Để tìm thấy con đường, trong câu hát lãng du.
MTBV
Title: Yesterday and Now
Post by: mainoel on December 18, 2005, 10:03 AM

HÀ NỘI - PHỐ
[/color]

Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân?

Chương một

1.
Em ơi ! Hà Nội - phố!
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa .
Tiếng giầy gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...

2.
Ta còn em một gốc cây
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang
Xoã xoã bờ vai ...
Ta còn em ngã ba nào ?
Chiếc khăn quàng tím đỏ,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ !
Góc phố ấy mở đầu
Trang tình sử! ...

3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn lốc nhỏ
Gót chân ai qua mùa lá đỏ ?
Nhà thờ Cửa Bắc,
Chiều tan lễ,
Chuông nguyện còn mãi ngân nga ...

Chương hai

6.
Ta còn em khúc tự tình ca
Đôi chim khuyên gọi nhau
Trong bụi cỏ
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá,
Tiếng ve ra rả mùa hè ...
Còn em đường cũ Cổ Ngư
La đà,
Cành phượng vĩ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ,
Nắng chiều phai trên sóng Tây Hồ.
Những bước chân tìm nhau
Rất vội,
Tiếng thì thầm sớm hôm buổi tối,
Cuộc tình hờ
Bỗng chốc
Nghiêm trang ...

Chương ba

9.
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cũ,
Tháng năm buồn lệch xô ngói âm dương
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quen ai kia
Đứng đợi bên đường.

Chương bốn

10.

Em ơi! Hà Nội - phố !
Ta còn em đám mây in bóng rồng bay
Cổng đền Quan Thánh
Cờ đuôi nheo ngũ sắc
Còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa ...
***
Ta còn em tiếng trống tan trường
Áo thanh thiên điệp màu liễu rủ.
Đôi guốc cao mài mòn đại lộ,
Một ngả nào lưu dấu gót tài hoa .
Còn em mãi mãi dáng kiêu sa
Lặng lẽ theo em về phố ...

11.

Ta còn em những ánh sao sa,
Tia hồi quang
Chớp chớp trên đường
Toa xe điện cuối ngày,
Áo bành tô cũ nát ...
Lanh canh! Lanh canh!
Tiếng hàng ngày hay hồi âm
Thuở chiềng khua ? ...
Ta còn em ngọn đèn khuya
Vùng sáng nhỏ
Bà quán mải mê câu chuyện
Nàng Kiều
Rượu làng Vân lung linh men ngọt
Mắt cô nàng lúng liếng, đong đưa
Những chàng trai say suốt mùa ...

Chương năm

13.
Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó.
Bâng khuâng nhớ tuổi học trò
Còn em giàn thiên lý chết khô,
Cỏ mọc hoang trong vườn nắng,
Còn em tiếng ghi-ta
Bập bùng
Tự sự
Châm lửa điếu thuốc cuối cùng
Xập xoà
Kỷ niệm.
Đêm Kinh Kỳ thuở ấy,
Xanh lơ ...

17.

Ta còn em chiếc lá bàng đầu tiên
Nhuộm đỏ
Cô gái gặp nắng hạnh
Chợt hồng đôi má
Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
Một chút xanh hơn
Trời Hà nội hôm qua ...
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu
Qua cổng chợ
Những chùm hoa tím
Ngát
Mùa thu ...

Chương sáu

18.

Em ơi! Hà Nội - phố !
Ta còn em một mầu xanh thời gian
Chợt nhoè,
Chợt hiện
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh
Một dáng
Một hình

20.

Ta còn em một phút mê cuồng
Người nghệ sĩ lang thang hè phố
Bơ vơ
Không nhớ nổi con đường.
Ngay trước cổng nhà mẹ cha
Còn em một bóng chiều sa
Những câu thơ, những bức tranh
Đời đời
Lỡ dở ...

Chương bảy

21.

Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em những giọt sương
Nhoà nhoà bóng điện
Mặt nước Hồ Gươm
Một đêm trở lạnh.
Cánh nhạn chao nghiêng
Chiều cuối,
Giã từ...

23.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em cánh tay trần
Mở cửa
Mùa Xuân trong khung:
Giò phong lan
Điệp vàng rực rỡ
Từng cây khô óng ả sợi tơ hồng
Đường phố dài
Chi chít chồi sinh
Màu ước vọng in hình
Xanh nõn lá ...
Ta còn em,
Hà Nội - phố, em ơi !
Ta còn em,
Em ơi ! Hà Nội, phố ...

Tháng Chạp, 1972
PHAN VŨ
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on December 19, 2005, 08:16 PM
[/QUOTE(anh trai)]hơ hơ, đã vào Huế, đã biết sông Hương núi Ngự    mà lại không đc nghe cái cô tóc dài mắt nâu xinh như con trâu đó hát bài Lý mười thương thì đúng là ... sao kô đứng dậy cho thằng ôn con lớn tuổi đó 5 cái đá, 10 cái tát xong quẳng xuống dòng Hương cho nó biết tay ... người Hà Nội dịu dàng em    

Chắc rùi em, cái khăn em đan ... cho em, chắc chắn sẽ rất đẹp, và em choàng vào sẽ rất xinh ... chỉ có điều, anh không chắc có xinh = con tinh tinh hay không thôi    thôi thế này em về nhất    tinh tinh về nhì    

Ờ ... thông minh quá, nó search được bài Lý mười chê nó đọc ... thì chỉ có nước ế chồng ...
Quote
-- ---------------------------------------------------------------------------------------------

Được lắm anh trai, định trẻ k thương già k tha hả, được...

Mà thôi  , tại sao em cứ ngoan ngoãn tử tế thì anh lại k được như thế cho em nhờ nhỉ?  
Quý anh lắm đấy nên cho qua lần này,chẳng qua em k muốn xảy ra cảnh "huynh muội tương tàn" thôi. Chứ chẳng lẽ em lại nói thẳng:
"Em rất hân hạnh khi được anh ưu ái như thế này. Đúng rồi anh ạ. Mà em gái thế thì anh trai cũng phải tương tự chứ. Quyết định nhé, em về nhất   tinh tinh về nhì   còn anh về ba "
Anh em mà thế người ta cười cho ý chứ  
Quý hoá quá cơ, rượu mừng k uống muốn uống rượu phạt đây. Hừ, để đó đã! Rõ là "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ" mà.
Còn câu cuối cùng nữa, xỏ xiên hơi bị thông minh quá đấy. Cái tật xỏ xiên, em học của anh k sai mà.

  Mong manh mấy sợi tóc dài
Mà em quấn được chân người lãng du
Mong manh tựa thế s­ương mù
Tình yêu cứu được phù du kiếp ng­ười


Hức, mỗi đoạn một phong cách. Nhiều lúc k hiểu nổi chính mình
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on January 03, 2006, 06:08 PM
Tặng Bà ...


Ngọn nến[/color]



Người ta không tin
Có sự sống bắt nguồn từ cái chết
Tôi vẫn nhủ với lòng mình
Khởi đầu sẽ bùng lên từ chấm hết ...

Ai đi mãi đôi chân không mỏi mệt
Ngoảnh lại sau lưng đã được mấy phần đường
Đôi vai trần oằn gánh yêu thương
Có mang nổi tất cả quên và nhớ ...

Rồi một ngày trần gian thôi nặng nợ
Tôi sẽ đi đến phía cuối trời
Trên môi vẫn nở nụ cười
Vẫn làm ngọn nến cho đời lung linh...




Nhà lắp điện thoại, bà già bảo: "Quê lắp điện thoại rồi đấy, mày lưu số xong gọi điện về cho bà" vâng vâng dạ dạ, lưu nó vào phonebook, thầm nghĩ ... ông già dạo này hoành tráng nhỉ, xây nhà cho bà xong là trang bị đủ hết.

2 tuần trôi qua từ ngày bà già nói, cứ ậm ậm ừ ừ, định gọi lại thôi ... hồi trước nói điện thoại bà có nghe thấy jì đâu, nói mãi mới hiểu.

Tổng kết Viện ... chúc mừng ... zoooooooo tới bến. Bất ngờ đứa em gọi điện bảo thu xếp về ngay Bà mệt nặng. Tiếng ông già qua điện thoại nghe lạc giọng ... hình như ổng khóc.

Chỉ kịp xốc 1 tay vào đưa Bà ra đồng ... có lẽ, con người ta khóc lúc này là lúc chân thành nhất.

Ân hận ... nếu chỉ 1 cú điện thoại.

Bà ơi ... Cháu xin lỗi./.
Title: Yesterday and Now
Post by: cogai_dentuhomqua on January 04, 2006, 02:59 PM
Quote
Tặng Bà ...
Nhà lắp điện thoại, bà già bảo: "Quê lắp điện thoại rồi đấy, mày lưu số xong gọi điện về cho bà" vâng vâng dạ dạ, lưu nó vào phonebook, thầm nghĩ ... ông già dạo này hoành tráng nhỉ, xây nhà cho bà xong là trang bị đủ hết.

2 tuần trôi qua từ ngày bà già nói, cứ ậm ậm ừ ừ, định gọi lại thôi ... hồi trước nói điện thoại bà có nghe thấy jì đâu, nói mãi mới hiểu.

Tổng kết Viện ... chúc mừng ... zoooooooo tới bến. Bất ngờ đứa em gọi điện bảo thu xếp về ngay Bà mệt nặng. Tiếng ông già qua điện thoại nghe lạc giọng ... hình như ổng khóc.

Chỉ kịp xốc 1 tay vào đưa Bà ra đồng ... có lẽ, con người ta khóc lúc này là lúc chân thành nhất.

Ân hận ... nếu chỉ 1 cú điện thoại.

Bà ơi ... Cháu xin lỗi./.
[div align=\\\"right\\\"][snapback]31498[/snapback][/div]

Đến khi người ta mất đi một điều gì đó, người ta mới nhận ra giá trị thật sự. Chỉ đến khi mọi việc đã trở nên quá muộn, người ta mới cảm thấy ân hận. Vì thế đôi khi cần biết quan tâm đến những người thân yêu của mình hơn, dù chỉ là một lời hỏi thăm, động viên. Nhưng bạn tốt cũng đừng tự trách mình như thế, không có bầu trời ủ dột khi trái tim ta toả sáng. Bạn hãy sống thật tốt nhé!

Tặng bạn tốt bài thơ này


BẾP LỬA[/color]


Một ngọn lửa chập chờn sương sớm
Một ngọn lửa ấp iu nồng đượm
Cháu thương bà biết mấy nắng mưa

Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói
Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi
Bố đi đánh xe khô rạc ngựa gầy
Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu
Nghĩ lại giờ sống mũi vẫn còn cay
Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm bếp
Tu hú kêu trên những cánh đồng xa
Khi tu hú kêu bà có nhớ không bà
Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế
Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế

Mẹ cùng cha công tác bận không về
Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe
Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học
Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc
Tu hú ơi chẳng đến ở cùng bà
Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa

Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi
Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi
Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh
Vẫn vững lòng bà dặn cháu đinh ninh
"Bố ở chiến khu bố còn việc bố
Mày có viết thư chớ kể này kể nọ
Cứ bảo nhà vẫn được bình yên"

Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen
Một ngọn lửa lòng bà luôn ủ sẵn
Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng
Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa
Mấy chục năm rồi đến tận bây giờ
Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm
Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm
Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi
Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui
Nhóm dậy cả tâm tình tuổi nhỏ
Ôi kì lạ và thiêng liêng bếp lửa

Giờ cháu đã đi xa
Có ngọn khói trăm tàu
Có niềm vui trăm ngả
Nhưng vẫn chẳng khi nào quên nhắc nhở
Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?


Bằng Việt
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on January 04, 2006, 06:56 PM
Dạo này sao thế nhỉ? Đi đâu cũng thấy nhắc đến ông bà. Đầu tiên là anh trai, rồi đến một lô một lốc những đứa bạn khác của mình. Hôm trước, một cô bé đã đứng ở bãi cát sông Hồng gục đầu vào vai mình mà khóc "Hình như em vô cảm rồi chị ạ. Em sẽ chết mất, bà em dạo này hay nói đến cái chết lắm. Mà em thì chẳng biết làm gì, nói gì để hết hối hận cả. Hồi bé em đã từng nói là em k yêu bà. Chị ơi!", nghe mà thắt ruột.  . An ủi một hồi, con bé nguôi dần, tiếng khóc chỉ còn là những tiếng nấc nhẹ. Cuối ngày, trước khi chia tay, con bé bảo:" Cảm ơn chị, nói chuyện với chị, em nhẹ lòng đi rất nhiều". Mình quay đi, trời tối quá nên con bé k biết, nước đã dâng đầy trong mắt rồi. Ừ, khi mình sinh ra, ông bà đã k còn ở trên đời nữa. Để hôm nào đấy sẽ viết một bài về ngôi nhà của bà nội, giờ viết về hiện  tại thôi. Hôm trước vừa về quê.

Về quê bà nội. Cái ko khí và con người ở đây sao mà khác thế. Dịu êm ,trong lành, mát mẻ và thoải mái vô cùng. Không khí lúc nào cũng thơm dịu mùi của đồng lúa, lúc nào cũng nghe thấy tiếng chim, tiếng mấy con gà trong vườn, tiếng cá dưới nước,... Lúc nào cũng chỉ muốn ngồi ở cái võng bên bờ ao để gửi, để nghe, để nghĩ, để ru mình trong cái không gian ấy...nhẹ nhàng... yên ả...

Ngôi nhà bây giờ ko như trước, tường rào giữa các nhà xây bằng gạch, bỏ đi cái hàng rào bằng râm bụt, bằng bụi tre. Hai nhà ko thông sang nhau được nữa. Nhà mái ngói được thay bằng nhà mái bằng. Nhà nào cũng cổng sắt và có một con cún gầm gừ ở đấy. Mấy cái hồ bị lấp để lấy chỗ làm sân chơi, sân phơi. Ai cũng đang hối hả cho một guồng quay mới... Ko còn từ nhà nọ chạy sang nhà kia dễ dàng...

Đổi mới, tất nhiên, mọi việc đều có hai mặt. Cả tốt và xấu đều luôn cùng tồn tại, cùng tồn tại để phát triển...

Về quê được hai ngày thì nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ chị, nhớ cái phòng, nhớ cái máy tính, nhớ cái gối ôm, nhớ cái nhộn nhịp của HN, nhớ cái cách mà phố HN làm người ta di chuyển, nhớ nhà,...


Một dòng sông trắng nắng chang chang
Bãi đất xanh tươi nhuốm ánh vàng
Lửa trời rực sáng nhân gian rộng,
Nóng được bằng lửa cháy trong tim?
Title: Yesterday and Now
Post by: tayeunhau on January 07, 2006, 06:39 PM
lâu ngày ông Tre úp dạo này đi đâu để quán xá bùn heo zị nè    


Với em
- Bui Sy Nguyen-

Em đừng để hồn mình
Đi qua miền nhiều gió
Rồi như cây xấu hổ
Khép nỗi đau vào lòng.

Bầy sẻ sẻ mùa đông
Đã tìm nơi trú lạnh
Bầy lá khô bất hạnh
Cũng tìm hơi đất ngàn.

Em đừng tắt nồng nàn
Từ trong đôi mắt biếc
Để mình ta đơn chiếc
Bên nỗi buồn đời em.
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on January 09, 2006, 10:30 AM
[div align=\\\"center\\\"]Sóng[/color][/b][/div]


Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng[/color] tìm ra tận bể.

Ôi con Sóng[/color] ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ.

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào Sóng[/color] lên ?

[div align=\\\"right\\\"]-  Sóng[/color] bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con Sóng[/color] dưới lòng sâu
Con Sóng[/color] trên mặt nước
Ôi con Sóng[/color] nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương.

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dẫu muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ. [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on January 12, 2006, 06:21 PM
Tặng cho mẹ của Anh  


[div align=\\\"right\\\"]Người đàn bà thứ 2[/color][/div]


[div align=\\\"right\\\"]Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể quên con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ, mẹ ơi!!!

Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai

Mẹ đừng buồn những hoàng hôn, những sớm mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh

Con chỉ là một cơn mơ mỏng manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu trọn đời âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ thôi

Anh ấy có thể sống với con suốt cả cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngày mai có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ thứ hai.
[/color]
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: hoathuongphagioi on January 16, 2006, 12:02 PM
Lâu ko trồng khoai đất này thấy vắng tanh vắng ngắt tợn, Bớ Trung Ku nghe thấy về khao anh em chầu bia, lượn đâu rồi, già rồi vẫn máu đú à quên chưa vợ vẫn trẻ chán, lkạdfkjaioèịaịádmfklmsdkvmskdv lksdvm kalsdmvklád
Kêu khóc một hồi chả nhẽ lại vi phạm luật khó xử Trung Ku, chiến thôi,
Về đây ku ơi về đây ku ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Thơ Từ Tâm
 
Thơ từ tâm
Tình cũng từ tâm
Tâm tình qua thơ từng chút lòng nho nhỏ
Cám ơn người, nỗi thông cảm vô bến bờ!

Tình tôi buồn
Nhưng tâm không buồn
Bởi có bạn, có người chia sẻ
Bởi tấm lòng ai còn rộng mở
Đón nhận lòng người, đón nhận tôi

Nỗi niềm tôi lan tỏa bao ngày
Nỗi niềm bạn ai người soi tỏ
Thơ và tình thơ - nỗi lòng bỏ ngỏ
Yêu và tình yêu - nỗi cay đắng trọn đời

Gửi một chút tình trong chút nắng chơi vơi
Tới ai đó xa vời, dòng thơ nhỏ !
Title: Yesterday and Now
Post by: 23ra on January 16, 2006, 06:51 PM
@ Sm1


"Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Đời vắng em rồi vui với ai?"
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on January 17, 2006, 06:05 PM
Em ứ lấy chồng công an đâu
 Pháp luật luôn luôn ở trong đầu
Đêm về hai đứa đang yên giấc
Giật mình anh hỏi giấy tờ đâu

Em ứ lấy chồng phi công đâu
Bay bay luợn lượn ở trên đầu
Đêm về hai đứa đang yên giấc
Giật mình anh hỏi tọa độ đâu

Em ứ lấy chồng bộ đội đâu
Mũ cối luôn luôn đội trên đầu
 Đêm về hai đứa đang yên giấc
Giật mình anh hỏi bắn vào đâu

Em biết lấy ai bi giờ?  
Tết rùi! Vui một chút thôi
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on January 22, 2006, 06:23 PM
1 mình ở nhà bác..lật album ra xem thấy học trò bác nhiều quá..tự dưng nhớ hôm chở thằng em đi diễn văn nghệ..gặp ông thầy dạy cờ vua năm cấp 1 , ngày xưa mình quý ông ấy nhất, thầy hỏi mình còn chơi cờ không..1 chút giật mình, ừ, lâu lắm rồi mình không giở bàn cờ ra chơi cùng em, cũng không đến thăm 1 thầy cô nào..những thầy cô bây giờ , thậm chí đối với mình cũng không 1 chút tình cảm, đơn giản như 1 lần mua và bán...mình tệ đến vậy sao..bạc bẽo đến vậy sao..


Viết tặng một người thầy ...
-Võ Trung Hiếu-
( Kính tặng cha , người thầy của con ... )



Bài thơ con làm hôm nay
Chắc chẳng kịp gửi về cho cha đọc
Bao nhiêu năm đi học
Con chưa làm thơ tặng một người thầy

Chắc là cha vui lắm hôm nay
Học trò chắc đã thăm cha nhiều lắm
Chắc là hoa sẽ hồng , sẽ thắm
Căn nhà chắc sẽ vui , đầy ắp tiếng cười

Mấy mươi năm cha đi trồng người
Cánh rừng của cha chắc bây giờ đã lớn
Những bài tập của cha đã đi vào cuộc sống
Những bình phương niềm vui , những hội tụ thành công

Như người lái đò đưa khách sang sông
Những người thầy như cha vẫn âm thầm lên bục giảng
Tri thức mãi là ngọn đèn chiếu sáng
Cho bao trái tim , cho nghìn triệu cuộc đời

Những ngày khó khăn giờ đã tạm qua rồi
Cuộc sống đã mỉm cười với những giáo sư đầu bạc
Bó rau muống đã không còn đèo sau xe đạp
Không còn " nhất nông nhì sỹ , hết gạo chạy rông " ...

Bài toán ngày nào cha đã dạy xong
Giờ con vẫn cố tìm thêm đáp số
Giữa những sướng vui và đau khổ
Con vẫn khai căn , vẫn lập phương trình

Và mỗi buổi bình minh
Trước mắt con lại là một bài toán đố
Cuộc đời vẫn cứ là dãy số
Nhắm mắt xuôi tay vẫn cứ thấy vô cùng


Nếu có huy chương để tặng những anh hùng
Những người thầy như cha vẫn là xứng đáng
Một ngày Hiến chương bình lặng
Bài thơ này con viết tặng riêng cha ...
 

 Hôm nay chẳng phải ngày Nhà giáo..Thầy cô ơi..
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on January 26, 2006, 03:00 PM
Quote
lâu ngày ông Tre úp dạo này đi đâu để quán xá bùn heo zị nè

Đa tạ các hạ đã quan tâm, tại hạ dạo này bận chút quốc gia đại sự, đã để nhện chăng khắp quán ... thật là có lỗi.

À, có nghe tên thí chủ trong giang hồ, nhưng chưa có dịp tái ngộ ... đã thất lễ. Mong các hạ bỏ qua cho quán chủ ta.


ha ha ha ... hôm nay nhằm ngày 27 tháng 12 âm lịch cuối năm Ất Dậu, sang năm Bính Tuất, gọi là tiễn đưa năm cũ, đón chào năm mới, đất trời trăm hoa đua nở, cảnh vật như khoe sắc, mọi người mừng vui hớn hở. Thiết nghĩ, chúng con sinh nơi trần thế, đương buổi u mê, tuệ cạn chướng sâu, nghiệp dầy phúc mỏng, kô biết phải trái, nên con: người đời gọi là CU   xin thay mặt cho toàn thể JFC cầu mong Ông Trời, Bà Quan âm nghìn tay nghìn mắt, Ông Thiên lôi, Ông Bác của Ông Thiên lôi và các thần gần xa, thần trên trời thần dưới đất, thần núi thần sông, thần đèn, thần của các loại thần phù hộ độ trì cho toàn thể JFC được khỏe mạnh, năm mới sức khỏe như voi như cọp, làm việc jì là thành việc đấy, tiền vô cứ là như nước, tiền ra cứ là nhỏ giọt (không phải ki bo đâu ạ) CU con cắn rau cắn thịt nạc lạy các Cụ ạ ... Amennnnnnnnnn ...

     

Nay con xin pót một bài thơ tặng mọi người ... gọi là bài thơ ăn tất niên


Hoa tặng cho đời[/color]


Biết tặng jì cho cuộc sống hôm nay
Ngày đón xuân sang là ngày vui số một
Tôi xin tặng những bông hồng thắm nhất
Một năm mới về, một tuổi thêm lên.

Xin dâng tặng người một bình thủy tiên
Hoa sẽ đơm hương tỏa vào cuộc sống
Cầu cho cuộc đời ngày thêm gió lộng
Cho con cháu mình nương gió đi lên.

Xin tặng cho đời một giò phong lan
Loài hoa dạy mình sống khiêm tốn nhất
Cứ lặng lẽ khép mình bên suối mát
Mà sắc hương ngào ngạt cuộc đời ta.

Kính tặng mọi người một nhành hoa mai
Chỉ mong cuộc đời thanh cao mãi mãi
Con hổ về trời tấm da còn để lại
Ta sống đời này, để tiếng đời sau.

Lại xin tặng người một chùm hoa cau
Để yêu lấy cây trầu không vương vấn
Có tình yêu là có mầm cuộc sống
Hãy yêu lấy người, người sẽ yêu ta.

Tôi mong cuộc đời mãi mãi là hoa
Mong ước mơ là mầu xanh vĩnh viễn
Mong tình bạn cứ thủy chung mầu tím
Và tình yêu ... là ngọn cầu vồng./.


Thầy Lê Đức Mẫn
Title: Yesterday and Now
Post by: mainoel on February 05, 2006, 06:02 PM
 

"Chờ mãi anh sang, anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng"
Title: Yesterday and Now
Post by: Nuage on February 13, 2006, 05:48 PM
Cảm ơn anh Pintu về bào thơ tặng em nhé.Để em về điểm tô lại nhan sắc xem có cười ngạo với nhân gian được không nhé
Title: Yesterday and Now
Post by: Millennium on February 14, 2006, 08:28 AM
Ặc ặc , ghe ghê quá bạn gì đó ơi !
 Đời còn dài tương lai còn rộng mà .Tặng lại bạn đôi câu thơ này :
                     
                   Hồng nào mà chẳng có gai
              Đời ai mà chẳng phải một hai lần buồn !
 Chúc 1 ngày VALENTINE vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc ! ! !  
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on February 25, 2006, 08:29 AM
Quán thơ dạo này buồn ghê! chắc là do sự vắng bóng lâu ngày của lão quán chủ. Tặng anh bài thơ này nè! Lâu ngày ko được "đấu khẩu" với anh cũng thấy nhớ lắm!  

[div align=\\\"center\\\"]Đây Thôn Vĩ Dạ[/color]

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: tayeunhau on February 25, 2006, 10:17 AM
Ước gì
 
Ngô Thiên Tú
 
 
 
  ước gì...!?!
Trong trái tim em
Có con đường hẻm
để tôi lạc vào

Thẫn thờ...!
Chẳng biết đường ra
Cho tim lơ lửng
Giữa chiều lả lơi

Ngỡ ngàng...!
Tôi bước lang thang
Bâng khuâng thơ thẩn
Lâng lâng lạc loài

ước gì...!?!
Trong trái tim em
Hãy còn kẻ hở
để tôi chui vào

Âm thầm...!
Tôi trốn lim dim
Mong em khép cửa
Đừng cho tôi về

Ngất ngây...!
Rung động đam mê
Thầm thì tôi ước
cho hồn ngẩn ngơ
 
   Tặng kẻ mà ai cũng biết là ai đấy!! Thượng lộ bình an anh nhé!!!
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 12, 2006, 03:31 PM
Quote
Cà phê cuối ngõ[/color]
Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế ...


Vì viên đá tròn xinh
Vì bông hoa be bé
Mà nụ cười em trong hơn.

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?

Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông
Anh chỉ thấy toàn người lạ
Người lạ thì chẳng là gì cả
Thế giới thu vào một mái tóc em.

Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười.

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
Anh đã trao, dẫu em không nhận ./.

[div align=\\\"right\\\"][snapback]1641[/snapback][/div]

Bài thơ này hay quá, làm em nhớ tới một bài thơ của Duong_chieu_la_rung.

Nhớ
Duong_chieu_la_rung


Em trở về quán cũ thân quen
Tìm đến chỗ ngồi kỷ niệm
Vết café loang lổ mặt bàn…

Ở một nơi nào đó trong tâm hồn
Những điều ngỡ đã ngủ yên
Bỗng cựa mình thức dậy
Cánh ngọc lan vương vãi trên sân
Cũng làm em nhớ lại
Ngày xưa… Ngày xưa… Mình yêu nhau…

Nắng buổi chiều hờn dỗi trốn đi đâu
Giấu biệt hơi ấm một thời từng cảm nhận
Rồi nắng cũng tắt thôi
Có gì mà trách hận
Nắng làm sao giữ nổi bóng người !

Nợ nần gì gió khéo trêu ngươi
Đi qua bao nẻo đường
Mà cứ trả mãi về em tiếng cười anh dạo ấy
Mỏi chân rồi gió ơi người có thấy
Hạnh phúc xa hoa một cách đau lòng ?

Liệu bây giờ anh còn nhớ gì không
Có thoáng nghĩ về em có sống cùng kỷ niệm ?
Tình yêu vốn buồn như là định mệnh
Định mệnh buộc chúng mình xa nhau…

Chờ đợi quá lâu
Tách café nguội ngắt !
Thôi về thôi, nắng đã tắt thật rồi…
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 12, 2006, 03:35 PM
Âm thầm
Nguyễn Quang Hà



Nỗi trống trải như vết thương nhỏ máu
Từ bấy đến nay chưa kín miệng bao giờ
Anh cảm thấy thời gian như đứng lại
Và em vẫn là em của ngày xưa

Những gì tưởng đào sâu chôn chặt
Có ai ngờ vẫn sống mãi cùng ta
Anh ân hận vì dại khờ nhút nhát
Đã có em rồi lại để em xa

Em ơi, mối tình đầu dang dở
Cho anh biết thế nào là yêu em
Em ơi, đường đời sóng gió
Cho anh biết thế nào là thiếu em

Thời gian đủ cho anh hiểu
Hạnh phúc không đơn giản chút nào
Những gì âm thầm nén chịu
Thành tiếng thở dài lang thang tìm nhau

Cuộc đời này ai hiểu chúng ta đâu
Ai hiểu em từng theo anh suốt những thăng trầm nghiệt ngã
Ai hiểu em nói gì với anh trong ánh nhìn lặng lẽ
Và ai hiểu phút giây này anh nhớ em.


-- ------------------
Và ai hiểu phút giây này em nhớ anh...
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 12, 2006, 03:38 PM
Vì em cần thấy anh yêu đời
Duong_chieu_la_rung


Em hát bản tình ca này cho anh
Vang vọng giữa núi đồi
Chỉ tiếng lá rơi xào xạc đáp lại
Tiếng hát buồn bay mãi
Vút tận trời cao
Những đám mây bất chợt giật mình
Tan đi
Rất vội

Em viết bài thơ này cho anh
Bài thơ có dòng sông trôi
Giữa hai bờ cỏ dại
Có chú dế một đêm hè quên gáy
Nên không gian thinh lặng đến bồn chồn
Có những ngày không được nghe anh nói
Em lang thang
Nghe gió
Ngỡ anh cười

Em khóc giọt nước mắt này cho anh
Giọt này nỗi nhớ
Giọt này niềm vui
Giọt này đau khổ
Và lại khóc cho giọt nước mắt bất hạnh
Đến lúc vỡ tan cũng chẳng thấy mặt người

Em giấu hết nỗi niềm đa cảm
Thật sâu trong trái tim mình
Chỉ xin yêu anh và dành cho anh những ngôn từ cháy bỏng
Em đem đốt những bài thơ
Lau khô nước mắt
Và hát
“Vì tôi cần thấy anh yêu đời”
Vì em cần thấy anh cười
Nên xin anh đừng trách
Những đau buồn không thể nói cùng anh
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on March 15, 2006, 10:29 AM
Em gửi gì trong gió trong mây
Mà sáng nay lên Vàm Cỏ Tây
Hoa tràm e ấp trong vòm lá
Mà khắp nơi mây hương tỏa bay.

Dù đi đâu dù xa cách bao lâu
Dù gió mây kia đổi hướng thay mầu
Dù trái tim em kô trao anh nữa
Một thoáng hương tràm cho ta bên nhau./.



Một ngày nắng đẹp, cạnh cơ quan mình có đến 2 cái đám cưới, nhìn họ thật hạnh phúc ... God bless them    mừng cho họ đến được với nhau. Sáng nay lại nhận được 2 cái thiếp mời nữa ... tự dưng thấy chạnh lòng    kì thiệt, chắc muốn lấy vợ rùi  

Lâu lắm mới ghé thăm vô quán, chống huyếch chống hoác. Lại tình cờ nghe bài hát phổ thơ trên ... tự dưng lại bùn bùn ... hâm vãi.

Tự dưng muốn được làm trẻ con 1 vài ngày, quay lại ngày xưa, cả ngày trên đường Hoàng Diệu hái cơm nguội bắn ống phốc ... nhớ lắm. 79 lận đận ... lần đầu tiên mình tin tin mấy lời vớ vẩn này.

Anyway ... life is beautiful.


Em có biết

Em có biết
Ta một ngày đông lạnh
Co ro trên ghế ngồi
Con chim sẻ xù lông đón nắng
Tách cafe bốc khói
Điếu thuốc ngượng ngùng ngọ ngoạy trên môi.

Em có biết
Ta một ngày đông lạnh
Lang thang trên phố không người
Co gái thạch cao cười qua tủ kính
Trái đất này băng giá ... chỉ em thôi.

Em có biết
Ta một ngày đông lạnh
Con gấu tìm hang trú qua mùa đông
Ta chết cóng trong vòng tay một người xa lạ
Hồn lay lắt 1 đóa môi hồng./.


Goldmund
Title: Yesterday and Now
Post by: Fly on March 15, 2006, 10:41 AM
Quote
Quán thơ dạo này buồn ghê! chắc là do sự vắng bóng lâu ngày của lão quán chủ. Tặng anh bài thơ này nè! Lâu ngày ko được "đấu khẩu" với anh cũng thấy nhớ lắm!  

[div align=\\\"center\\\"]Đây Thôn Vĩ Dạ[/color]

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
[/div]
[div align=\\\"right\\\"][snapback]37019[/snapback][/div]

Bài này em đang ôn để mai kiểm tra nè  
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 17, 2006, 08:28 AM
Yêu như Gamzatốp  

Gửi người phụ nữ
Raxun Gamzatốp


Hỡi người phụ nữ
nếu có nghìn người đàn ông yêu em
em có biết trong nghìn người ấy
có Raxun Gamzatốp nữa mà

Còn nếu như chỉ có
trăm đàm ông yêu em
em hãy nhớ trong số trăm người đó
nhất định Raxun Gamzatốp có tên

Còn nếu như yêu em
đàn ông chỉ còn một chục
thì Raxun Gamzatốp
đứng thứ bảy thứ tám trong hàng

Nếu đàn ông chỉ còn lại một người yêu em
tôi xin thề_người đó không ai khác
ngoài Raxub Gamzatốp em ơi

Còn nếu em đi cô đơn buồn tủi trên đời
không ai yêu em nữa
thì có nghĩa ở một nơi nào đó
trên núi cao , Gamzatốp chết rồi.
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 17, 2006, 09:20 AM
Khúc Trương Chi

tặng T. và mùa Hè

Có một ngày em đến tựa cơn mưa
Cho anh khát cái nắng mùa hạ cũ
Tuổi hai mươi nồng nàn như hơi thở
Bất chợt yêu, bất chợt cũng mùa hè.

Có một ngày em đến tựa giấc mơ
Với ánh mắt ru anh về dĩ vãng
Nửa vẫn đây, nửa đã là ảo ảnh
Khát khao ơi, Em có thật trong đời ?

Có một ngày em chỉ đến thế thôi
Mà xáo động cả trời chiều xứ lạ
Anh gom nhặt những bình yên một thuở
Gói đa tình trong khúc hát Trương Chi.

Có một ngày em đến để rồi đi
Mưa sẽ tạnh, mùa hè rồi cũng hết
Sau giấc mơ là nỗi buồn rất thực
Sau em rồi, anh còn có là anh ?

Budapest, 2003.07.04
Giang Tuấn Đạt
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 19, 2006, 01:10 PM
Bỏ C-uộc
Y Sa


Bỏ C-uộc rồi
bỏ C-uộc chơi
Bỏ thân
bỏ thế
bỏ người
bỏ ta
Bỏ ngày ni
bỏ hôm qua
Bỏ mai
bỏ mốt
bỏ ta
bỏ mình
Bỏ tri âm
bỏ bóng hình
(Dòng đời - bến tạm ...
vô tình gặp nhau!)
Luyến lưu đầy ải nguyện cầu
Ta đi trên những bậc sầu nhân gian
Buồn vui - chẳng vội thiên đàng
Có không - chẳng vội
cung đàn đầy vơi
Vỗ tay reo - vỡ C-uộc đời
Nẻo ta ta đến -
phương người người đi
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 19, 2006, 01:11 PM
Trớ trêu
Đào Phong Lan


Mùa đông giăng võng ngang trời
Đê hàng cây trút những lời chia xa
Và người đi qua đời ta
Như là mắc nợ...
Như là trớ trêu...

Mà môi trót buột lời yêu
Mà tim trót níu những điều nhớ mong
Qua đò nấn ná dòng sông
Lên bờ nấn ná mênh mông đất trời.

Giá ta cầm tiếng yêu người
Đem đi mà đổi được thời cả tin!
Giờ xa thì biết đâu tìm
Lỡ đem một sợi lạt mềm buộc nhau...

Người xa
Trầu héo, già cau
Trông xa
Cải ở vườn sau úa vàng
Trách nhầm cái kiếp đa mang
Yêu nhau chi...
Để...
Lỡ làng nhau ra.
Title: Yesterday and Now
Post by: bat_lay_sao_roi on March 20, 2006, 10:37 PM
Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều
Cám ơn cuộc đời cho tôi một người
Người bước vào đền trong tim ta im vắng
Chiều bước vào đền cho tim ta chút nắng
=======================
Rồi người cứ vô tình người đi
Rồi chiều cứ vô tình chiều qua
Rồi người cứ vô tình người xa
Rồi chiều cũng vô tình chiều quên

========================
Giữ sao được người đi qua cuộc đời
Giữ sao được chiều đi qua mặt trời
Người cứ đi người mang theo bóng
Chiều cứ qua chiều mang theo nắng

=========================
Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều
Cám ơn một chiều cho tôi một người
Cám ơn một người cho tôi một lần biết yêu

================
Giữ sao người đừng đi?
Giữ sao chiều đừng qua?
Giữ sao người đừng xa?
Giữ sao chiều đừng quên?


Mọi người có bít đây là thơ hay lời hát ko ạ? Em cú thắc mắc suốt
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 21, 2006, 08:15 AM
Theo như mình nhớ thì đây là lời một bài hát, còn là bài nào và của ai thì mình không bít  
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 21, 2006, 08:18 AM
Giữa chúng mình không thật là yêu

Đọc những bài thơ
Chưa đặt một cái tên
Em thấy mình trở nên yếu đuối
Từng dấu phẩy, đến dấu chấm câu cũng làm em đau nhói
Cứ như mũi tên đâm tận đáy tim này

Anh cố ý
Làm em rứt ray
Nghĩ suy về ngày hôm qua
Về những đổi thay như chong chóng
Giật mình nhận ra
Ngọn lửa trong tim không còn nóng
Lòng lạnh những yêu thương

Lật ngửa bàn tay nhìn những con đường
Đường chỉ tình yêu vẫn còn dang dở
Đoạn cuối cuộc tình đương bỏ lỡ
Dở dang đâu -- em tự ngạo -- chẳng do trời

Lý lẽ nào bày tỏ rõ người ơi !
Khi ngôn ngữ hạn hẹp trong suy nghĩ
Khi lời nói ẩn mình trong tâm ý
Khi trái tim - lý trí rối trong lòng
 
Có đôi khi em quá mềm lòng
Nhân nhượng trước nỗi nhớ mong khắc khoải
Chuốc vào tim những nỗi đau tê tái
Đêm trở mình lại ngẫm cùng suy

Ngày mai này những con đường anh đi
Sẽ không có bóng em
Cùng những gì gọi là ký ức
Bởi vì ngày hôm qua không thực
Giữa chúng mình cũng không thật là yêu

T_LS
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on March 21, 2006, 02:57 PM
Quote
Theo như mình nhớ thì đây là lời một bài hát, còn là bài nào và của ai thì mình không bít 
[div align=\\\"right\\\"][snapback]40565[/snapback][/div]

Lại tranh thủ xì pam hả cô bé.

Tặng cabasa một bài thơ, vì thành tích liên tục post những bài thơ đọc đau hết cả đầu trong thời gian qua  


Tóc ngắn


Sao em không để tóc dài
Hay em sợ gió hôn vai bồng bềnh
Gió đi từ biển gió lên
Em đi cho gió lung liêng nụ cười
Tóc ngắn là tóc ngắn ơi
Tóc em và gió
Rối bời lòng anh./.


(quên mất tên tác giả)
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on March 21, 2006, 04:32 PM
Đà Nẵng một ngày đẹp rời: tặng emsapyeu bài thơ sau ... vui lên em hén    kệ tía nó ... anyway, life is beautiful    

P/S: hum nay ăn nói ngọt như mía lùi, không hiểu có phải giả nai để lại đòi quà chuyển phát không nhỉ  


Cô bé không phải của anh[/color]


Cô bé có nụ cười lặng lẽ
Trông thật xinh mà cũng thật buồn
Ta yêu giọng em cười khe khẽ
Cả nét buồn nhân dáng dễ thương.

Cô bé dấu môi cười ngượng ngập
Tay vụng về đan lấy bàn tay
Sợi nắng vô tình làm em chói mắt
Cho mắt nai nhẹ khép mi gầy.

Cô bé đứng chờ buổi chiều tan học
Tay ngoan hiền ôm sách vở cười xinh
Mong cô bé đừng đợi ai đưa đón
Cho anh theo cô như bóng với hình.

Cô bé về bàn tay nắm tay
Của một người yêu dáng dấp hao gầy
Của một người anh hay người thân thuộc
Cũng đủ anh buồn ... cô bé có hay./.



Kể ra bài nay cũng hay      
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 22, 2006, 08:41 AM
Quote
Lại tranh thủ xì pam hả cô bé.

Tặng cabasa một bài thơ, vì thành tích liên tục post những bài thơ đọc đau hết cả đầu trong thời gian qua   
Tóc ngắn
Sao em không để tóc dài
Hay em sợ gió hôn vai bồng bềnh
Gió đi từ biển gió lên
Em đi cho gió lung liêng nụ cười
Tóc ngắn là tóc ngắn ơi
Tóc em và gió
Rối bời lòng anh./.


(quên mất tên tác giả)
[div align=\\\"right\\\"][snapback]40683[/snapback][/div]

Hì, không phải em tranh thủ xì pam mà là nếu có người hỏi, mình không trả lời thì kì lắm  

Em thích thể thơ tự do, nó như những lời tâm sự vậy, tự do trong ngôn từ, tự do trong biểu hiện, tự do trong suy nghĩ và vì em cũng là một người yêu tự do  Có thể em đọc những bài thơ đó trong lúc đang tâm trạng nên không cảm thấy đau đầu. Nhưng nếu tỉnh ra thì có lẽ em cũng thấy đau đầu thật  

Cám ơn anh đã tặng em bài thơ trên   Như một sự tình cờ thì em cũng để tóc ngắn  


Trường huyện
Nguyễn Bính


Học trò trường huyện ngày năm ấy
Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ
Những buổi học về không có nón
Ðội đầu chung một lá sen tơ

Lá sen vương vấn hương sen ngát
Ấp ủ hai ta chút nhụy hờ
Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc
Theo về tận cửa mới tan mơ

Em đi phố huyện tiêu điều lắm
Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi
Mà đến hôm nay anh mới biết
Tình ta như chuyện bướm xưa thôi.
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 22, 2006, 09:51 AM
Tặng anh, "Hạnh phúc vì được sống"  

Giữ lại...
-st-


Gửi bao nhiêu phiền muộn
Theo gió bay về trời
Gửi nhọc nhằn cho sóng
Tan biến vào trùng khơi
Gửi nỗi niềm cay đắng
Mặc bão giông dập vùi
Và em xin giữ lại
Chỉ một mình anh thôi...
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on March 22, 2006, 01:12 PM
Ai đó ơi..!

Ai đó ơi....tháng ngày qua thầm lặng
Có biết rằng...áo trắng đã...khác xưa
Dấu yêu đó...khắc lòng là muôn thuở
Chỉ có thân mình..là lầm lỡ..những bước đi

Ai đó ơi..ta còn lại những gì
Theo ngày tháng...tình thi..rồi cũng nhạt
Dấu yêu ơi...có khi nào...bất giác
Nhớ về tôi...khao khát..phút sum vầy

Ai đó ơi...còn khoảnh khắc này đây
Biết đâu rằng..mai....mây trời..vắng gió
Dấu yêu xưa....nếu mình còn gặp gỡ
Ngõ thiên đường....bỡ ngỡ...một dấu chân...!!!
[/color]
[/b]

Xin tặng cho 1 thời áo trắng đã sắp qua và cho P
Title: Yesterday and Now
Post by: Nuage on March 22, 2006, 04:25 PM
Anh Cu ơi, em muốn có bài Biển của Xuân Diệu, anh có thể tìm giúp em không?
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on March 23, 2006, 09:27 AM
Vì Quán chủ dạo này bận bịu với những bon chen đời thường, anh giúp một tay vậy.

[div align=\\\"center\\\"]
Biển[/b][/color]

-=Xuân Diệu=-
 
Anh không xứng là biểnxanh
Nhưng anh muốn là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê
Bờ đẹp đẽ cát vàng
- Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng ...
Anh xin làm biển biếc
Hôn mãi cát vàng êm
Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi
Đã hôn rồi hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...
Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc chiều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm.
Anh không xứng là biểnxanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết
Để những khi bọt tungtrắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!


4-4-1962  

 [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on March 23, 2006, 10:50 AM
Quote
Anh CU ơi, em muốn có bài Biển của Xuân Diệu, anh có thể tìm giúp em không?
[div align=\\\"right\\\"][snapback]41038[/snapback][/div]

thằng Pin tiểu nó nhanh chân hơn anh rùi đó iem  

...........


Đố ai định nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ, gió đìu hiu.


@ em gái: có mấy câu thơ của Cụ Xuân Diệu, iem gái đọc xem, nếu kô thuộc nổi thì lấy giấy bút ra mà ghi lại. Còn thì đừng suy nghĩ nhiều, đến Cụ XD Cụ í sống bạc cả đầu còn kô giải nghĩa được tình yêu nó là cái giống gì mà oái oăm thế nói gì đến em  

Kể ra cái thằng (ui chết suýt buột miệng)       đó cũng đc đó, hơi ham chơi nhưng đc cái ngoan, tình củm   mà em kô nói cho nó bít, phải tội nó    ai chứ iem gái anh CU thì đỉnh nhất quả đất, xinh như con yêu tinh, ngoan hơn ông công an, hiền nhưng tham tiền, tình cảm nên rất hay bị cảm  
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on March 27, 2006, 02:51 PM
[div align=\\\"right\\\"]Gió Và Cát[/color][/div]


[div align=\\\"right\\\"]Em lặng im
về nghe gió cát
đuổi tràn những cơn mê
qua đồi...

Cát mải miết
chạy ùa theo gió lốc
chuyển mình
thành gò đống không tên...

Bàn chân mơ
bước qua những cuộn sóng cát nhấp nhô
em cứ ngỡ
buổi nào xa dạt mãi
tình ta...

Có những cụ già
ngồi trên những đụn cát hỏi :
" cô bé  tìm gì thế?"
Em trả lời: " tôi đi tìm ngày xưa..."
Họ cười...
[/div]


Thân tặng bài này cho Lollypop.
Gió  giờ đã biến mất rồi cậu ạ, chỉ còn cát lặng lẽ chờ mong được cuốn đi theo thôi. Hãy vui vẻ lên nhé bạn của tớ. Tớ biết là cậu sẽ vượt qua đc mà, cậu mạnh mẽ lắm, phải không? Hãy kiếm tìm 1 cơn gió khác, nhẹ nhàng hơn, lãng mạn hơn và nhất là cơn gió ấy chỉ của riêng cát mà thôi, bạn nhé
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on March 27, 2006, 03:18 PM
Cuối con đường sẽ không ai đợi ai
Hồng Thanh Quang


Cuối con đường sẽ không ai đợi ta
Mặt trời lặn vẫn ngoài tay với
Bụi ba gian đỏ nỗi niềm đắm đuối
Cháy xanh ngời còn một vạt rừng chăng

Ta trở về nơi đã khép vầng trăng
Như chưa sống, chưa yêu, chưa hát
Người đàn bà ngực trần bỏng rát
Tuổi trẻ tôi em giấu đâu rồi?

Bao nước mắt lăn tròn đá sỏi
Bao niềm vui hóa đá ngủ vùi
Bao giận dữ ghen hờn đốt trụi
Những câu thơ trầm tích nơi nào

Tôi một mình đứng dưới thanh cao
Những cổ thụ muôn đời thiếu tán
Bao năm rồi lòng còn thấy hạn
Một cái nhìn không hữu ý từ em

Cuối con đường lại ngút ngát cao nguyên
Ta đã mệt rồi chăng hả gió?
Lại hối thúc bên tai mình tiếng thở
Suốt một thời mơ hái mặt trời đêm
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on March 27, 2006, 05:49 PM
Tặng nhóc simba, vì biển VT và ĐN    
Biển ơi ...!
[attachmentid=535]
Thôi đã hết biển xưa không còn sóng
Trời nhạt nhòa lạnh lẽo giọt mưa qua
Một lần đã nhìn theo ai lần cuối
Để biết rằng từ ấy nghìn trùng xa.
Nước mắt thấm vào tận lòng biển cả
Biển bây giờ có hiểu hết ta không?
Ta muốn gởi cho ai lời thương nhớ
Hỏi biển rằng người có đợi có mong?

Ta đứng lặng nghe hoàng hôn trong gió
Tiếng sóng buồn rền rĩ vẳng xa đưa
Một lần đến nhớ thương ta chờ đợi
Để bây giờ ngơ ngác giữa âm xưa.

Trả lại hết ngàn nỗi đau cho biển
Xin một lần cúi mặt khóc chia ly
Ta sẽ bước ... như chưa bao giờ hẹn
Biển hiểu gì? Tiếc nuối bóng người đi
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on March 30, 2006, 12:58 PM
[div align=\\\"right\\\"]Dù biết tình yêu không phân sau hay trước
Nhưng ghen tuông có phân trước sau đâu
Anh yêu chị ấy trọn vẹn mối tình đầu
Em lách mình đi vào tình cuối

Cố bảo với mình,
Em không ghen với chị ấy đâu
Người con gái đã cướp đi nửa trái tim anh
Để còn lại nửa trái trái tim thương tật
Gìn giữ hôm này và sợ mất hôm mai...

Chị ấy là người hạnh phúc hơn ai
Khi mang theo bên mình một tình yêu như pha lê không vỡ
Những đóa hoa hồng, những ngày hội, lễ
Em đợi một lần được nhận trước...
Nhưng sự thật em là kẻ đến sau

Em có ghen với chị ấy đâu
Chị ấy yêu anh nhiều
Và em yêu anh sâu
Tình yêu không có lối nhường
Nhưng nếu không vì thế
Em đã có được anh đâu?!
[/div]


Tặng anh nè. Hum nay anh đc tặng hơi bị nhìu nhá, sướng nhỉ ^^
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on March 30, 2006, 04:29 PM
Quote
Tự dưng muốn được làm trẻ con 1 vài ngày, quay lại ngày xưa, cả ngày trên đường Hoàng Diệu hái cơm nguội bắn ống phốc ... nhớ lắm.
[div align=\\\"right\\\"][snapback]39406[/snapback][/div]

Và có sang cả đường Phan Đình Phùng để hái sấu ko hả anh? Nếu thế thì cũng giống em hồi nhỏ rùi! Toàn theo chân các anh chị hàng xóm để đi lang thang thôi.  

Nếu anh đã nhớ như vậy thì... Tặng anh bài hát này nè:

[div align=\\\"center\\\"]Em Vẫn Như Ngày Xưa[/color][/b]

Biển chiều đầy sóng vỗ
Chúng ta hát ca vui như trẻ thơ
Bao năm dưới mái trường mộng mơ
Ta như con sóng nô đùa

Biển chiều đầy sóng vỗ
Giấc mơ đã xa bao giờ, bao giờ
Ai cách xa phai mờ nỗi nhớ
Em vẫn như ngày xưa...

Biển chiều đầy sóng vỗ
Tóc em xoã bay mênh mang, biển xa
Em đã đến bên tôi hồn nhiên
Đôi chân giỡn sóng xô bờ

Biển chiều đầy sóng vỗ
Giấc mơ đã qua bao giờ ... bao giờ
Bao cách xa phai nhòa năm tháng
Em có quên chiều xưa

Bạn đừng quên nơi ấy
Chúng ta sống bên nhau vui hồn nhiên
Em trốn dưới bóng cây thần tiên
Cho tôi ngơ ngác đi tìm

Biển chiều đầy thương nhớ
Giấc mơ đã qua bao giờ
Ta mãi cách xa cánh buồm xanh thắm
Ôi giấc mơ tuổi thơ
Bao cách xa xóa nhòa năm tháng
Em có quên chiều xưa
Ai cách xa phai mờ nỗi nhớ
Em vẫn như ngày xưa
Biển chiều, biển chiều đầy sóng vỗ
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Nuage on March 30, 2006, 05:44 PM
Em không nhớ tên bài thơ này ,chỉ nhớ trong bài thơ có câu
" Mẹ đâu mẹ quả riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi"
Bìa nì của Xuân Quỳnh. Anh Pintu giúp em cái
Title: Yesterday and Now
Post by: nhuboconganh on March 30, 2006, 06:17 PM
Quote
Em không nhớ tên bài thơ này ,chỉ nhớ trong bài thơ có câu
" Mẹ đâu mẹ quả riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi"
Bìa nì của Xuân Quỳnh. Anh Pintu giúp em cái
[div align=\\\"right\\\"][snapback]43372[/snapback][/div]

Chị giúp được ko nì  

Mẹ Của Anh

Xuân Quỳnh
 
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.
Title: Yesterday and Now
Post by: dịu dàng on April 01, 2006, 03:21 PM
Quote
Em không nhớ tên bài thơ này ,chỉ nhớ trong bài thơ có câu
" Mẹ đâu mẹ quả riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi"
Bìa nì của Xuân Quỳnh. Anh Pintu giúp em cái
[div align=\\\"right\\\"][snapback]43372[/snapback][/div]
 Câu này của anh Khánh đây mà,sao không đt hỏi trực tiếp ổng á  (ổng còn nhớ được tao chết liền  )
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on April 01, 2006, 08:51 PM
Quote


Đố ai định nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ, gió đìu hiu.


@ em gái: có mấy câu thơ của Cụ Xuân Diệu, iem gái đọc xem, nếu kô thuộc nổi thì lấy giấy bút ra mà ghi lại. Còn thì đừng suy nghĩ nhiều, đến Cụ XD Cụ í sống bạc cả đầu còn kô giải nghĩa được tình yêu nó là cái giống gì mà oái oăm thế nói gì đến em   

Kể ra cái thằng (ui chết suýt buột miệng)       đó cũng đc đó, hơi ham chơi nhưng đc cái ngoan, tình củm   mà em kô nói cho nó bít, phải tội nó    ai chứ iem gái anh CU thì đỉnh nhất quả đất, xinh như con yêu tinh, ngoan hơn ông công an, hiền nhưng tham tiền, tình cảm nên rất hay bị cảm 
[div align=\\\"right\\\"][snapback]41174[/snapback][/div]

Anh trai iu quý! Đã bảo là em k yêu mà lại. Cái kiểu như yêu mà chẳng phải yêu thế này khó nói lắm. Tạm thời chuyện này cứ gác lại đã. "Chàng" của em hình như chả biết gì đâu. Thôi, tạm tha. Cho "chàng" trong sáng thêm một thời gian nữa đã  

Chuyện mà em nói với anh hôm trước ý. Làm em bứt rứt đến tận bây giờ. Tại anh ý, k thèm invite em vào Y!360 cơ  . Quyết định viết vào đây. Dù thế nào, anh trai cũng là người hiểu em nhất mà.

Khi anh bước lên máy bay sau khi quay lại nhìn em lần cuối. Nhìn mắt anh đầy hi vọng, em biết mình đã sai lầm. Anh biết k? Trái tim em chưa trao cho ai cả, nhưng nó đã bắt đầu có những nhịp đập bất thường. K phải vì anh, thật tiếc. Em k hối hận, nhưng cứ áy náy k yên. Bài viết cuối cùng này dành cho anh. Dù sao dứt khoát cũng tốt hơn.

Bây giờ, em yên ắng đến độ mặc lòng. Ngay cả tình yêu cũng khó mà làm cho mảy may run rẩy. Anh biết không. Nước mắt. Rồi sẽ khô đi. Dù nỗi buồn: Vô tận! Đã đành kỷ niệm thường khiến người ta bàng hoàng nuối tiếc thì, xin anh đừng sợ hãi ngay chính nỗi nhớ của bản thân mình.
Em không giấu nổi sự thờ ơ nhưng cách xử sự và niềm yêu thương làm anh khó lòng mà nhận ra nổi. Anh băn khoăn. Anh khổ sở mong đợi. Anh hỏi, dẫu anh biết, câu hỏi nào mà người hỏi chẳng mong tới một câu trả lời. Hả ta? Ôi, chúng mình đứng bên nhau thật gần nhưng có bao giờ dám chạm vào nhau đâu. Bởi vì. Hay là vô tâm...
Những bài thơ, nếu không lừa dối thì cũng đớn hèn. Em quên hết rồi. Anh quên hết chưa?...

Hi, anh trai! Còn đây là bài thơ em mới đạo được, thấy nó cũng giống cảm xúc của mình, chỉ tội thay chữ thích bằng chữ thương mà thôi. Xin anh mà!  Invite em vào Y!360 đi.

Nhớ người và làm thơ
Câu thơ k chải chuốt
Người ở đâu bây giờ?

Có thương nên có nhớ
Thương nên ấm hơn yêu
Thương nên chẳng dám liều.

Chỉ đủ đi ngang ngõ
Khoanh tay nhìn từ xa
Thương nên chưa dám ngỏ

Thương nên hoa hồng đỏ
Gửi chẳng dám ghi tên
Nhớ đủ vừa để quên

Như k hẹn mà mong
Như k tìm lại gặp
Như nói bằng ánh mắt

Chẳng phải là của nhau
Cũng chẳng xa lạ lắm
Nên chẳng gọi: Tình đầu

Thì gọi là tình...chỏm
Một thuở nao nao lòng
Mai sau còn bâng khuâng

Chẳng yêu! Chỉ là thương
Thơ chẳng cần chải chuốt
Tình mỏng manh như sương.

P/S: K thể ngờ được, có ngày mình viết được một bài như thế này  
Hôm nay. Một ngày buồn.
Title: Yesterday and Now
Post by: old_trot on April 03, 2006, 11:14 AM
Quote
Tặng lại mọi người bài thơ sau ... theo OT bảo thì rất nhiều người khen hay sau khi CU post nó lên
 

Cà phê cuối ngõ[/color]


Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen
Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế ...


Vì viên đá tròn xinh
Vì bông hoa be bé
Mà nụ cười em trong hơn.

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?

Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông
Anh chỉ thấy toàn người lạ
Người lạ thì chẳng là gì cả
Thế giới thu vào một mái tóc em.

Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh
Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười.

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
Anh đã trao, dẫu em không nhận ./.

[div align=\\\"right\\\"][snapback]1641[/snapback][/div]

Khi yêu, người ta tin và những cái lý luận rất ngây ngô của nhau. Cô gái cười đùa trả lời, vì uống cà phê nhiều nên mắt em mới nâu đến thế... Khi yêu, người ta trở nên nhạy cảm và tinh tế hơn bao giờ hết. Viên đá tròn xinh, bông hoa be bé, tiếng cười trong vắt ... vài ba hình ảnh chấm phá nho nhỏ về khung cảnh buổi chiều tại một quán cà phê vỉa hè để rồi tất cả được lưu giữ lại. Mỗi lần trở lại quán nước, người con trai lại được sống lại những giây phút băn khoăn khi đối diện với tình yêu của mình.

Cà phê nâu, mầu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng mầu gì, em có biết không?

Hình như đấy là một buổi chiều thu. Tất cả những gam mầu trầm của khung cảnh buổi chiều, những mầu sắc chấm phá của chiếc ghễ gỗ mun đen, cái bàn gỗ và cốc cà phê nâu, mái tóc cô gái mầu đen, và đôi môi đo đỏ ... gợi lên một không khi trầm trầm, buồn buồn. Và đó là tâm trạng của chàng trai khi yêu mà không được đáp lại. Tình yêu của người con trai đó thật nhẹ nhàng và tinh tế.
Sự cảm nhận vô tư về xung quanh, tiếng cười trong trẻo của cô gái như một sự đối lập với tâm trạng của kẻ si tình. Những âm thanh như thưa thớt, ít dần ít dần để rồi, cái cảm nhận về xung quanh chỉ còn là hình ảnh về mái tóc. Chàng trai đã không dám nhìn vào đôi mắt ấy một lần nữa, hướng cái nhìn về một nơi khác .... Một cái nhìn xa xăm, một nỗi buồn xa xăm. Không lời ....

Nói chung, thấy ngôn từ và cách biểu đạt thật tinh tế. Rất thích !!!


hé ... OT có vụ gì mà bới cái bài thơ anh post từ lâu lắm rùi ra mổ xẻ thế iem    nói chung bài này càng đọc càng thấy vào, học thuộc bài này xong ra caffee mà ngồi rung đùi thì cứ gọi là ..., nhưng mà nếu đc, ông nhà thơ nên đổi 1 từ trong 2 câu cuối thì có lẽ đẹp thơ hơn, để sống mà còn hi vọng chứ  

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời
Anh đã trao, dẫu em chưa nhận

@ OT: lâu quá rùi kô nói chuyện, dạo này OT có được mạnh giỏi không vậy, công việc thía nào rùi iem?
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on April 05, 2006, 02:16 PM
Duyên[/color][/i]


Anh đến bên em
Như ánh sáng mặt trời
Chảy tràn vào đêm tối
Vẫn ánh mắt bình yên không dữ dội
Em ngả lòng trìu mến nửa vòng tay
Có nụ cười nào đẹp như chiều nay
Khi anh nhìn em đắm say miền hạnh phúc
Trong nỗi cơ cực
Biết ngày nào mình tìm đến bên nhau
Tình yêu làm phép nhiệm màu
Mang em và anh xuôi bến bờ cổ tích
Xua tan những niềm đau bất tận
Hai ngả cuộc đời rẽ lối một lời
duyên./.

Nguyễn Thị Thuận


hề hề, kể cũng đúng, cái duyên cái số nó đưa người ta đến với nhau      cầu Chúa đừng xô đẩy CU con với một con mụ da đen gốc Phi nào ở tít tận Cơ mơ run ... nghĩ đã hãi  
Title: Yesterday and Now
Post by: lollypop on April 06, 2006, 02:47 PM
[div align=\\\"center\\\"]
Nếu có thể em mong mình là gió
Được cùng anh dạo chơi khắp thế gian
Không suy nghĩ lo toan đời là thế
Để tình yêu sẽ trọn vẹn ý thơ

Nếu có thể em mong anh là sóng
Để đưa thuyền đến bất cứ nơi đâu
Thế gian này chỉ đôi ta hạnh phúc
Một tình yêu đẹp mãi đến ngàn thu

Nếu có thể em mong anh là nắng
Sưởi ấm lòng em để khỏi giá băng
Nắng rọi mãi tình em không hề tắt
Tình yêu ấy bất tận cùng tháng năm

Nhưng tất cả vẫn chỉ có thể là nếu
Biết khi nào mới có được ước mơ
Từ mơ ước sẽ trở thành sự thật
Để tình yêu không có những khổ đau.........
 

 

[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on April 07, 2006, 04:28 PM
Bài nì để tặng riêng cho iem gái của CU  


Tình đầu[/color]


Tình đầu
Viết lên trang giấy
Những chữ gầy nồng nàn
Đợi chờ

Tình đầu
Dáng liễu mềm một bóng
Để ai người chờ ngóng
Ngày dài

Tình đầu
Lá mướt mầu ngọc biếc
Bỗng giật mình nuối tiếc
Thu vàng

Tình đầu
Chỉ còn là vùng nhớ
Của một thời dang dở
Đã qua ...



@ iem gái: tìm đỏ mắt đc bài nì, chắc hạp tâm trạng rùi    thui đã bảo rùi, iem kệ tía nó, cứ về ăn ngon ngủ say là ổn ngay, chuyện đó chưa nghiêm trọng bằng cái chuyện thằng Giám đốc International School của iem bị tóm đâu    vớ vỉn là thành đứa thất học đó. À, xui thế thôi, đừng có dại mà chơi thuốc lắc nhé      đi thiệt đó.

À, đừng có cop bài nì cho chị đọc, coi chừng bà í khóc tu tu cả đêm, kô can được đâu, lại to chuyện  
Title: Yesterday and Now
Post by: lollypop on April 08, 2006, 04:03 PM
[div align=\\\"center\\\"]Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng thành người lớn bao dung

Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Vì tráI tim anh có thừa người khác
Những bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ một người nào diễm phúc thay em

Em biết rằng rồi anh sẽ quên em
CáI gì thoáng qua mấy ai còn đọng lại
Cho dù với em đó sẽ là mãI mãi
Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường

Ðừng dằn vặt mình vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút giây yếu lòng như thế
Em chẳng trách anh đâu vì tình yêu có thể:
Ðến trong nhau bằng những phút dối lừa
[/div]


Một bài thơ lượm nhặt đc, nhưng k biết tên của bài thơ này, thấy nó hay và tự nhiên mún share với mọi người ^^
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on April 10, 2006, 06:53 PM
Quên

Đến lúc này thì chẳng thể nào quên
Anh! Em cứ tưởng quên là dễ lắm
Em cứ tưởng xa là quên hẳn
Chẳng có gì để nhớ về nhau
 Anh! Giờ này anh đang ở đâu???
Có biết rằng: đến giờ em vẫn nhớ
K thể nói là nhớ anh trong từng hơi thở
Nhưng cũng chẳng lúc nào có thể nguôi quên
Anh k là giấc mộng của từng đêm
Cũng k hẳn là niềm vui nào cả.
Bởi một lẽ: Anh xa em quá.
Biết nghĩ gì, khi em nghĩ về anh?
Anh là một gì đó rất đỗi mong manh
Có thể tan biến trong lúc em hạnh phúc
Nhưng người ta k thể vui trong mọi lúc
Khi em buồn là khi em nhớ anh.



@Anh trai iu quý, cảm ơn anh. Giờ em đã đỡ nhiều rồi, sau khi ngủ dậy. Vẫn còn buồn, nhưng k tệ như trước nữa. Tệ nhỉ! Em tệ nhỉ. Mấy hôm nay toàn làm phiền anh bằng những câu chuyện k vui của mình, mai lại típ tục cho mà xem. Cũng tại anh cơ, cái kiểu người luôn làm cho người ta tin tưởng đến mức có thể nói ra hết mọi chuyện cho nhẹ lòng mà k phải lo lắng gì cả. Những chuyện anh biết, chẳng ai biết cả, kể cả bố mẹ em. Cảm ơn anh trai!
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on April 11, 2006, 02:10 PM
Quote
@Anh trai iu quý, cảm ơn anh. Giờ em đã đỡ nhiều rồi, sau khi ngủ dậy. Vẫn còn buồn, nhưng k tệ như trước nữa. Tệ nhỉ! Em tệ nhỉ. Mấy hôm nay toàn làm phiền anh bằng những câu chuyện k vui của mình, mai lại típ tục cho mà xem. Cũng tại anh cơ, cái kiểu người luôn làm cho người ta tin tưởng đến mức có thể nói ra hết mọi chuyện cho nhẹ lòng mà k phải lo lắng gì cả. Những chuyện anh biết, chẳng ai biết cả, kể cả bố mẹ em. Cảm ơn anh trai!
[div align=\\\"right\\\"][snapback]46416[/snapback][/div]
Chời , anh CU tuyệt vời nhỉ ? Chị Nothinh hạnh fúc xế    , cho em làm em gái anh mí anh CU ơi  
 Tặng anh bài thơ làm quà ( hối lộ ) nì  

Nói với MECGHI

Em đừng khóc khi nghe chim hót
Tiếng hót cuối cùng nơi những bụi mận gai
Gai nhọn rất dài...
Đâm qua trái tim thổn thức

Và tiếng hót cất lên
Đẹp hơn nghìn lần nỗi đau trong lồng ngực

Em biết không
Sau nỗi đau là những thiên đường
Bông hồng trong tay em còn ướt sương
Đừng tặng tôi khi em là bông hồng đẹp nhất
Tôi đã đọc trong mắt em một tình yêu rất thật
Tro của hoa hồng xa mãi còn vương.

Dẫu biết rằng em dành cho tôi cả trọn vẹn yêu thương
Thì trái tim tôi vẫn chia làm hai nửa
Nửa của chúa trời
Nửa của riêng em...

Em có thể giận dữ hờn ghen
Như bao nguời có một tình yêu tuyệt đối
Nhưng em có hiểu tôi không hề nói dối
Phía sau chúa trời, cuộc sống chỉ là em.

Cuộc sống chỉ là em duy nhất thân quen
Từ thủa ấu thơ tới thời thiếu nữ
Tình yêu tôi chưa bao giờ là đủ
Có sự san sẻ nào trọn vẹn được đâu?

Những mùa thu đã xa lắc từ lâu
Chỉ những bông hồng sắc màu không đổi
Suốt một đời tôi là người có tội
Khi đến bên em lại nhớ đến chúa trời

Con chim kia đã chết để thượng đế mỉm cười
Bằng tiếng hót cất lên cả nhân gian im lặng
Có phải thế không khi đi qua những niềm đau cay đắng
Ta biết thiên đường là nơi có tình yêu???
( thơ dich_sưu tầm )

Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on April 14, 2006, 02:03 PM
Tháng Tư - mùa loa kèn, năm nào cũng tự dặn lòng mua một vài cành, thế mà rồi lại loanh quanh đủ chuyện trên đời, đôi khi toàn những chuyện không tên. Ngoảnh đi ngoảnh lại, đến lúc chợt nhớ ra thì mùa hoa đã tàn.

Hương thơm của hoa loa kèn, quyến rũ theo một lối rất riêng. Từ lúc còn hàm tiếu đến lúc mãn khai, cái mùi hương lúc thoang thoảng lúc nồng nàn như thể muốn níu giữ, lại như thể muốn tan biến vào hư không. Không ai nắm bắt được, lại đành để một mùa hoa đi qua …

Chắc ít người biết tên chính xác của loa kèn là hoa Huệ Tây, cái loài hoa cũng đến lạ, mỗi năm chỉ rộ có đúng một lần khi đất trời giao mùa, chợt đến rồi chợt đi như chỉ đủ để cho người ta hối tiếc một điều gì đó, chẳng để ai kịp nhận ra.

Loa kèn tháng Tư - qua thời khắc ấy đã thành lỗi hẹn. Đời người kể chi âm được mấy người, loa kèn đến và đi nhanh như một cuộc tình lãng mạn, dịu êm nhưng vô cùng chóng vánh, chưa hết ngỡ ngàng đã phải chia ly. Cái màu trắng như nỗi buồn man mác, mùi hương nồng nàn mà vẫn thuần khiết, không ai sống bằng hoài niệm … chỉ mùa loa kèn đến rồi lại đi.

...............

  kể ra mình cũng VIP    bảo mấy thằng nhà đài rồi, các chú kô cần làm hoành tráng đâu, nhân dân ta còn nghèo, phải tiết kiệm chứ bộ, cứ thuê một cái hotel nho nhỏ khoảng 4 - 5 tầng gì đấy xong nhờ má mì Hiền "chèo" call cho mấy em chân dài dài đến là được    bầy vẽ tổ chức cả một giải bóng đá quốc tế để mừng sinh nhật mình, thôi thì cố gắng bỏ chút thời gian đi xem vậy chứ còn là bận lắm chứ bộ  
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on April 15, 2006, 08:23 AM
hì! nhanh thật đấy. Mai đã lại là SN của anh Cheer rùi. Năm ngoái tặng SN muộn nên năm nay quyết sửa sai, vào tặng anh quà luôn từ hôm nay vậy. Hy vọng anh sẽ thích bài thơ này. (nghe cai giọng thơ "ngang ngược" giống anh lém)      


[div align=\\\"center\\\"]Lại Là Ngày Sinh Nhật[/color]

Không thể buộc thời gian dừng đứng lại
Nên ta đành thả tuổi  ta trôi đi
Ngày sinh nhật làm lơ không muốn nhắc
Sợ mốt mai miệng lỗ đã gần kề  

Nhưng em lại vô tình theo mừng tuổi
Ngoài mặt vui, ta nhột nhạt trong lòng
Cảm thấy giận thời gian chơi quá đểu
Đợi ta già rồi quất ngựa truy phong

Ta cũng giận trái tim này lộn xộn
Đạp lung tung giữa lồng phổi phẳng lì
Nhánh tóc ấy trên đầu ai mặc kệ
Hà cớ gì tự thắt cột thành dây  

Ngày sinh nhật hồn ta bèn say rượu
Trái tim bầm vì trúng chưởng yêu đương
Hai con mắt chìm sâu trong đáy ngực
Ngạc nhiên nhìn lên mặt ta đăm đăm

Chạy không khỏi phải già thêm một tuổi
Em mừng ta có lẽ chắc hơi thừa
Chuyện hôm nay . .. Ngày mai thành ký ức
Em có còn gõ cửa trái tim xưa?
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on April 15, 2006, 09:09 AM
Mai là sinh nhật anh CU rồi à?!    
Em lại post những bài thơ đọc lên đau cả đầu anh nhé?!

Cho năm tháng qua đi
- Khuyết danh -


Em trở ngược về xóa mọi vết dấu từ anh
Những nẻo đường đi qua cây khô gầy rũ lá
Em đang chạy trốn hay đang trú vào kỷ niệm
Mà cứ tìm, rồi đau ?

Trả lại anh bản romance ngày nào giấu trong mắt nhau
Người đã cũ, phím tơ chùng hoang phế
Và nước mắt là điều không thể…

Ừ thì đồi vẫn gió và hoa
Lông ngỗng trắng một thời con gái
Biết ai người ngốc dại !
Tình yêu…

Trả lại anh đóa ngọc lan từ trong nỗi nhớ nhau
Bồ câu thôi dẫn đường
Hương bay nẻo khác !
Em đã gánh nỗi nhớ qua bao điều bất trắc
Chiều nay bất chợt ngại ngần…

Dốc đồi xưa còn in vết chân trần
Một thời romance, anh của em, và khóc cười, và gió
Xin tất cả vẹn nguyên cùng ngủ yên với cỏ
Cho năm tháng qua đi bình thường, bình thường…


-----------------------------------------------
Và nước mắt là điều không thể...
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on April 15, 2006, 06:15 PM
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi11.photobucket.com%2Falbums%2Fa159%2Fthanhloanvnn2%2FThang%25204%2F13-04-0602.jpg&hash=f85df28c365a27f0cf5acdb719bec93f42eddedf)

Đêm thuỷ tiên!
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on April 15, 2006, 06:17 PM
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi11.photobucket.com%2Falbums%2Fa159%2Fthanhloanvnn2%2FThang%25204%2F14-04-0609.jpg&hash=15f1611746cd57c04c736a27d1baa2549e5b85da)

Test!
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on April 15, 2006, 06:18 PM
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi11.photobucket.com%2Falbums%2Fa159%2Fthanhloanvnn2%2FThang%25204%2F14-04-0613.jpg&hash=1bf057a0fc1a8b0c4476c85506a444bebb0df179)

Hoa trên cát
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on April 15, 2006, 06:31 PM
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi11.photobucket.com%2Falbums%2Fa159%2Fthanhloanvnn2%2FThang%25204%2F14-04-0632.jpg&hash=ca5f47bb99c73403a0ddfdc7c98160f1e247089c)

Giao mùa

Hoa thật đẹp phải không bạn? Mạn phép được cọp vào đây, vẫn biết post không đúng nơi quy định nhưng chả biết thả cảm xúc khi nhìn những cánh hoa xinh đẹp kia vào đâu cả?

Lang thang một lúc ghé chân đến đây, nán lại dăm phút, đọc thơ, đọc những bài viết của mọi người và vô tình biết mai là sinh nhật của người chưa quen biết nào đó.

Không phải là vô duyên nếu chúc sinh nhật một người lạ chứ? Mặc kệ có vô duyên hay không duyên, việc mình mình làm: Chúc bạn sinh nhật vui vẻ!  (hoặc không cần mình chúc, họ cũng vui mà)

Hihi! tháng tư! lặp lại câu nói của ai đó: "Tháng tư-mùa hoa loa kèn" Đinh ninh trong đầu hoa loa kèn mình đã thấy rồi, cầm nắm, ngửi rồi...nhưng nếu một ai hỏi hoa loa kèn màu gì, mùi hương thế nào...? mình sẽ bối rối ngay vì thực-không biết câu trả lời. Vậy thì, chính xác mình đã thấy hoa loa kèn thật chưa? đã ngửi hương hoa chưa? chính mình cũng không nhớ.
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on April 15, 2006, 06:57 PM
Ghét ghét đọc bài thơ này cách đây vài ngày. Ghét ghét thấy thích nên gửi :

-----------------------------------------
Đàn sếu
Gamzatov

Tôi cảm thấy đôi khi, người lính
Tử thương rồi không nằm lại đồng xa
Không yên nghỉ như xưa trong đất
Tự hoá thành đàn sếu trắng bay đi.

Từ buổi ấy và đến ngàn sau nữa
Đàn sếu bay cất giọng gọi chúng ta
Có phải vì nỗi buồn mùa ly biệt
Ta ngẩng nhìn lặng ngắm sếu bay qua.

Bay bay mãi đến cuối ngày mệt lả
Trong sương chiều bảng lảng ánh hoàng hôn
Giữa đàn sếu bỗng lộ ra khoảng nhỏ
Có thể là một chỗ đợi tôi chăng!

Ban mai đến và tôi cùng đàn sếu
Cất cánh bay trong sương khói xám nhoà
Từ trên cao vừa bay vừa cất tiếng
Gọi mọi người dưới mặt đất bao la.

Tôi cảm thấy đôi khi, người lính
Tử thương rồi không nằm lại đồng xa
Không yên nghỉ như xưa trong đất
Tự hoá thành đàn sếu trắng bay đi.


Đoàn Tuấn dịch
(Phụ bản Thơ – Báo Văn nghệ)
----------------------------------
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on April 17, 2006, 09:33 PM



Đơn độc



Nguoi_thuong



 







Có những lúc em phải tới một mình,



Những con đường lại cứ dài quá thể!



Đêm thành mưa, và ngày còn hơn thế,



Vỗ nhịp nhàng những tiếng chẳng say mê.



 



Biết anh vẫn chờ ở phía xa kia



Con đường không còn dài, nhưng mệt mỏi,



Như những đám mây cõng mặt trời gắng gỏi



Nghe tiếng nước rồi, có thấy dịu niềm mong?



 



Em đi về phía anh, đi về phía mênh mông



Bằng những ảo ảnh đã hoá thành cuộc sống,



Hãy đón em với vòng tay ấm rộng



Và nụ hôn dài,



... dài đến triệu năm không?



 
Title: Yesterday and Now
Post by: basana on April 18, 2006, 12:29 PM
Quote
Không gian là chiếc quan tài
  Thời gian là những áo dài mầu đen
  Quá khứ là kỷ niệm buồn
  Tương lai là những con đường bỏ hoang
  hiện tại là một nén nhang
  Tình yêu là chiếc khăn tang đội đầu !
[div align=\\\"right\\\"][snapback]48319[/snapback][/div]

Em thua Lạng hồi Xuân gòi  
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on April 18, 2006, 03:51 PM
TRÁI TIM CON GÁI
Minh Nga

Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và dễ tổn thương
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường
Bỗng một ngày run lên bối rối

Trái tim đập những điều em không nói
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim

Trái tim em chẳng một phút bình yên
Cứ gào gọi, cư vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Để trao anh minh chứng của tình yêu

Nhưng trái tim phiền muộn đã nhiều
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu
Sẽ hạnh phúc hay sẽ là đau khổ

Trái tim em trái tim bé nhỏ
Trĩu nặng thế em không mang nổi một mình
Muốn sẻ bớt nửa thương nhớ sang anh
Nhờ anh giữ cùng em trái tim con gái  


------------------------------

Đọc bài này thấy hay! vì thế tiếp tục gửi. Lần này cũng biết tựa thơ và nội dung bài thơ này không có liên quan gì Yesterday And Now cả nhưng hihihi thông cảm
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on April 19, 2006, 09:22 AM
[div align=\\\"center\\\"] Viên Xúc Xắc Mùa Thu[/color][/b]


Tình yêu đến trong đời không báo động
Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
Viên xúc xắc mùa thu trong cỏ
Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng


Anh đi qua những thành phố bọc vàng
Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ
Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh

Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
Anh đi qua tổ chim non mới dựng
Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm

Anh đi qua tất cả mối tình câm
Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở
Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
Trọng Thủy đứng suốt đời không hết lạ
Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xóa
Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng

Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
Khi mở mắt Mỵ Châu em ngồi đó
Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
Suốt đời anh mang tội với con tàu

Sẽ tan đi những thành phố bảy màu
Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
Nhưng giọt mực thứ ba
             em ơi không thể lỡ
Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi


Giọt mực em thong thả đến trong đời
Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh
[/div]


Tặng anh bài thơ này, có lẽ chỉ để giải trả lời hộ anh vì sao... mọi chuyện....lại nhanh đến thế.....
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on April 19, 2006, 09:32 AM
 Tặng anh bài này nhé , để anh luôn vui sống , luôn yêu đời  
Cầu chúc cho anh những gì tốt lành nhất  

TỰ SỰ[/b]
- Nguyễn Quang Vũ -


Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn ngay tự trong tâm?
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận được ra ta!
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc như bầu trời này vậy
Không chỉ để dành cho một riêng ai.

     


Title: Yesterday and Now
Post by: miss1612 on April 20, 2006, 08:50 AM
TÂM HỒN

Bao năm rồi anh đã có người yêu
Em cũng thế thêm bao lần rung động
Hai chúng ta bị cuốn theo cuộc sống
Chắc chỉ còn hai chấm nhỏ trong nhau.

Em không còn thao thức suốt đêm thâu
Không nhặt cánh hoa rơi và đi tìm ký ức
Không có anh trong những niềm mơ ước
Em không buồn chua xót đến như xưa.

Người yêu anh đã nói với anh chưa
Cô ấy yêu anh có bằng em thủa trước
Có cùng anh thương yêu sánh bước
Dưới bầu trời mưa phơ phất như em?

Bao năm rồi anh ngoái lại mà xem
Em yêu anh, anh còn yêu hơn nữa
Ta trẻ quá trước cuộc đời bỡ ngỡ
Xa mất rồi vẫn không hiểu vì đâu.

Chiều hôm nay bụi bay trắng mái đầu
Đóng gót lại tình yêu đầy kỷ niệm
Cánh lá nhớ thương trong hoàng hôn tím sẫm
Kỷ niệm buồn ngơ ngác đến mênh mông.

Tất cả nhắc anh - em nhớ không?
Em nhỏ bé mà dòng đời rộng quá
Em chỉ ước khi tim mình băng giá
Kỷ niệm về em đủ sưởi ấm lòng anh.
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on April 20, 2006, 10:30 AM
Nhật ký bú tí mẹ  ()

Vậy là mình chào đời đã đc 4 hôm, hôm nay mắt mình mới ti hí được một tí, chói quá, cứ hé ra một tẹo là phải nhắm ngay lại, mà mình chưa bít mặt ông già mình thía nào cả, akay quá, thằng bé đẹp rạng ngời mà kô chói lóa như mình ra đời mà ổng lại đi công tác đâu kô bít, để má mình phải kêu ông ngoại đèo đi bệnh viện, rùi, cứ nhớ đấy (>_<)

hihihi, mình chưa thấy thằng ôn nào khóc kinh như mình, kô chơi cùng thì khóc, kô bế thì khóc, nói chung, cứ khóc được là mình lăn đùng ra khóc, lúc đó mình cũng chẳng hiểu vì sao mình lại thế, chắc khóc luôn để sau này đỡ phải khóc nhiều.

Xem nào, mình sẽ cao 1m70 và nặng 60kg, ba mẹ chắc chưa bít điều này đâu vì mình mới nhỏ xíu à. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí cả việc mình đá bóng hơi bị được, thích hoa sen, thơ và một số cái vớ vỉn nữa kô tiện nói  nhưng mà mình bị cận mới đau, một tin bùn bùn.

Từ hôm qua tới giờ mình tè dầm nhiều quá, khổ thân ngoại mình đi giặt tã liên tục  chỉ tại mình muốn lớn thật nhanh, cứ đòi bú tí liên tục    nên    mà mình Akay quá, mấy cái bà tới thăm mình, đường sữa thì chẳng thấy cho, cứ vào một lúc là chăm chăm "để cô xem quả ớt    thằng cháu cô nào, ôi xương quá" ___, mình mà chưa tè mình cho phát vào alô, ra mua Listerine mà xúc miệng

… to be continue  ()


Tặng Mom  


Quê hương[/i][/color]


Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều.

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay.

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông.

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè.

Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm.

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi./.
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on April 20, 2006, 11:16 AM
[div align=\\\"center\\\"]ĐỊNH MỆNH

Ván bài hẹn anh đã thua định mệnh
Như bài thơ em ước hẹn cùng anh
Chưa đến đích đã bị luồng gió chướng
Chắn hướng đi về vùng đất yên lành

Bao ý tình chôn vùi miền đất lạnh
Tiếc bài thơ yểu mệnh lúc chào đời
Đã sắp đặt nên không đường để tránh
Định mệnh buồn hẹn tan vỡ từ nơi

Điểm khởi hành biết là không thể tới
Nên hồn thơ trôi nổi đợi hiển linh
Trong giấc mộng đã hiện về từ giã
Trở về nơi xuất phát của ý tình

Vần hẹn ước như ý trời đã định
Có cưỡng cầu cũng khó tránh bể dâu
Âm thầm tiễn hồn thơ về nguồn cội
Để trong mơ con chữ hết ưu sầu [/div]

Tặng cho thời quá khứ...
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on April 23, 2006, 11:33 AM
LÀM THINH

Hỏi rằng em có yêu anh?
Thì em cúi mặt làm thinh mỉm cười
Hỏi em sao chẳng một lời?
Thì em cúi mặt mỉm cười làm thinh
Bất thần, Em lại hỏi anh:
Có ai cười với kẻ mình không yêu?



hihi! dễ thương ghê hì! Con gái là thế á! này nhé:

Chẳng chịu nói lời yêu bao vờ,
Nói thì giả bộ làm ngơ.
Nhớ mà nói quên đó mờ
Con gái là chúa thờ ơ
Thờ ở ngoài mặt chứ
Lòng trong..hơ hơ  không thờ.

Có ai hiểu thấu nổi lòng
Con gái bướng thế nói vòng không thôi
 
 Rắc rối thế! Lòng vòng thế mà con trai ấy cứ iu là sao, nhỉ?

Viết vài câu chơi vui, ghét ghét đang tập làm thơ. Ấy chết! hình như đang quậy trong topic.
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on April 24, 2006, 02:50 PM
Tặng nhỏ  
Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em.

Hữu Thỉnh
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on April 24, 2006, 04:27 PM

Có thể là em không nhớ. Em quên
Chiếc áo cũ lâu ngày không mặc nữa
Chiếc áo có những nét chữ bạn bè yêu quý
Có nồng nàn sắc phượng trên vai.

Có thể là em không nhớ. Em quên
Những nhành hoa tim tím mùa yêu cũ
Dọc bờ sông là hai hành lang cỏ
Cánh chim dỗi mùa trốn học rong chơi.

Có thể là em không nhớ. Em quên
Thuở những lẻ loi tìm nhau cất cánh
Thuở những hẹn hò ủ bao chồi lộc
Cho vườn xưa thơm ngát nụ thơ đầu

Có thể em quên màu hoa đỏ trong tim
Khi câu thơ xưa không còn là nắng lửa
Khi kỉ niệm ngủ ngon lành không quẫy cựa
Trong chiếc kén vàng năm tháng se lên.

Có thể là em không nhớ. Em quên...

Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on April 24, 2006, 05:02 PM
Có cách nào để đỡ nhớ em không?
Anh tự hỏi và thấy lòng bối rối
Anh hỏi gió thì gió còn rất vội
Nắng ngập ngừng không giúp được anh.

Có cách nào để đỡ nhớ em không?
Hỏi trăng ư? Trăng làm sao nghe thấy
Bầu trời cao triệu vì sao nhấp nháy*
Chẳng thể trả lời cho nỗi nhớ không tên

Có cách nào để đỡ nhớ em không?
Để lúc buồn thấy lòng không trống vắng
Anh vẫn hỏi trong từng chiều phải nắng
Rồi tự trả lời, tự anh biết mà thôi !

Đọc bài thơ này thấy hay thật đấy. Mình mà là con trai thì...  
* = "lấp lánh" có đc ko nhỉ ?
____________
Đang nghe "Everyday I love U" thì... Hi, trùng hợp.

Chầm chậm, lá chạy theo gió hay gió đuổi theo lá ? Nắng gió cứ lẫn lộn, hòa quyện, muốn ở một điểm cao
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on April 25, 2006, 08:52 AM
Quote
Có cách nào để đỡ nhớ em không?
Anh tự hỏi và thấy lòng bối rối
Anh hỏi gió thì gió còn rất vội
Nắng ngập ngừng không giúp được anh.

Có cách nào để đỡ nhớ em không?
Hỏi trăng ư? Trăng làm sao nghe thấy
Bầu trời cao triệu vì sao nhấp nháy*
Chẳng thể trả lời cho nỗi nhớ không tên

Có cách nào để đỡ nhớ em không?
Để lúc buồn thấy lòng không trống vắng
Anh vẫn hỏi trong từng chiều phải nắng
Rồi tự trả lời, tự anh biết mà thôi !

Đọc bài thơ này thấy hay thật đấy. Mình mà là con trai thì...  
* = "lấp lánh" có đc ko nhỉ ?
____________

Đang nghe "Everyday I love U" thì... Hi, trùng hợp.

Chầm chậm, lá chạy theo gió hay gió đuổi theo lá? Nắng gió cứ lẫn lộn, hòa quyện, muốn ở một điểm cao
[div align=\\\"right\\\"][snapback]49981[/snapback][/div]


Em gái khùng giỏi nhỉ, vừa zượt Net, vừa đọc thơ, vừa nghe "Tao yêu mày hàng ngày"   thì pó tay rùi, thẳm nào cứ nhăn nhăn nhở nhở như đứa bán phở >_< mà bài đó có phải của mấy thằng Boyzon không vậy ta, nghe boyband hát thì nghe hát ả đào nhà mình còn hay hơn, hát sến bỏ xừ

It's a touch when I feel bad
It's a smile when I get mad
All the little things I am
Everyday I love you

If I asked would you say yes?
Together we're the very best
I know that I am truly blessed
Everyday I love you
And I'll give you my best
Everyday I love you

Hát gì được có mấy câu mà cứ nhai đi nhai lại "Tao yêu mày cả ngày"  

P/S: em gái nói chuyện với papa chưa  

Quote
Viết vài câu chơi vui, ghét ghét đang tập làm thơ. Ấy chết! hình như đang quậy trong topic.

Lại suy nghĩ, lại quan trọng hóa vấn đề rùi    đã bảo đừng có để ý làm gì, thích quậy thì cứ quậy, cùng lắm Mod del bài là đc chứ rì.

Quote
Anh xa em
Trăng cũng lẻ
Mặt trời cũng lẻ
Biển vẫn cậy mình dài rộng thế
Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em.

Hữu Thỉnh

Kinh nhỉ ... hum nay post được bài thơ hay thế, vỗ tay phát ... bộp bộp bộp ^^ nhưng mờ bài nì a post có 3 lần rùi, bé kô đọc à.


Nếu thật buồn[/color]


Nếu thật buồn em cứ về với biển
Biển vẫn xanh rờn như thủa ấy vừa yêu
Giấu hết bão giông vào đáy lòng sâu thẳm
Biển yên bình, biển hát phiêu diêu.

Nếu thật buồn em cứ về với biển
Về bãi cát xưa tìm dấu tích lâu đài
Em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu chân ai.

Nếu thật buồn em cứ về với biển
Viết ước mơ lên những vỏ sò
Và hãy viết ước mơ lên cát
Ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa.

Nếu thật buồn em cứ về với biển
Sẽ gặp vầng trăng ngụp sóng phía xa mờ
Sẽ thấy bóng một người nôn nao thức
Sẽ thấy còn nguyên vẹn một giấc mơ./.



Sáng ăn xong bát phở gà ^^ thấy bùn bùn, chẳng hiểu thế nào cả, thỉnh thoảng lại dở chứng thế này ... post bài thơ zậy.

Mai sẽ là một ngày quan trọng, hi vọng đội sẽ vào đc trận chung kết, dù sao, hôm qua mình cũng zui, chấm dứt kỷ lục 10 năm không thắng đc VQLKTTW, bố khỉ, nhìn ai cũng nhăn nhăn nhở nhở ... chắc đang sướng ^^

Vui lên nào em vui lên nào ... sao lại xì trét thế nhỉ  
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on April 25, 2006, 11:13 AM
[div align=\\\"right\\\"]CƠN BÃO CỦA EM[/div]

[div align=\\\"right\\\"]Anh gọi em là con ngựa bất kham
Em bướng bỉnh chẳng dịu dàng gì hết
Em như là cơn bão quay mải miết
Để lòng anh không 1 phút nào yên.

Vâng, anh ơi, em không chút dịu hiền
Em luôn muốn dậy mình thành cơn bão
Để xem anh, người em yêu dấu
Sẽ thế nào trong cơn bão của em..

Giống như bao cơn bão thiên nhiên
Bão của em cũng mưa châm gió quất
Thấy thương anh như vào cuộc chiến
Chỉ có hai đường: chiến thắng hoặc chịu thua

Bão tình yêu chẳng theo tháng theo mùa
Anh mà thua ?..Thêm 1 lần em khóc
Em lại dậy thành cơn bão khác
Để lại 1 lần mong phần thắng về anh
[/div]

Tặng cho kể hiếu thắng    
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on April 25, 2006, 03:29 PM

Những con đường đi mãi vẫn giống nhau
Cũng như hàng cây xanh, những khúc quanh ngã rẽ
Những con đường giống nhau quá thể
Lạc rồi có tìm được lối về???...

Ta đã từng đi trên những con đường như vậy
Trời xanh rất xanh nắng gắt trên đầu
Hết lá đổ lại đến ngày lá mọc
Cơn gió cồn cào thổi giữa tim đau...

Mọi người bảo cơn mưa mùa xuân khác cơn mưa mùa hạ
Ngôi sao mùa thu khác ngôi sao đông tàn
Bốn mùa quẩn quanh trăng tàn lại mọc
Ta - cảm nhận mùa bằng tim đập xốn xang...

Những con đường chẳng cần biết thời gian
Đếm sao hết người qua - dấu giày năm tháng
Nên nằm lặng yên
...........................Thản nhiên quên lãng
Nên người ta bảo chúng giống nhau...
Có phải những con đường ngày càng giống nhau???"

( Thuỵ Thảo )

Có fải thế ko anh  ?
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on May 08, 2006, 11:49 AM
Thư Gởi Mẹ

Căn gác trọ một mình con đêm nay buồn quá
Mẹ ơi!
Sao con lại cô đơn đến thế?
Không gian rất đen không thấy rõ bầu trời

Lại một lần thất bại ở đời
Bước chân con ngựa mòn gục ngã
Không có ai bên con cả
Buồn và sợ ghê cơ
Con những tưởng là mình đã lớn
Đứng vững hơn tuột khỏi vòng tay Người

Đêm nay ở cạnh căn gác trọ
Có một cậu nhóc ốm vòi mẹ bỏ ăn
Con chẳng thể nhìn và quay đi
Vậy mà con vẫn khóc

Đêm ngày ngoài hè đường đó mẹ
Có mấy đứa nhỏ ngủ ngoài hè
Con nhớ chuyện cô bé bán diêm mẹ kể
Giờ cứ đâu đây trong tiếng ve

Hè rồi mẹ ạ!
Không còn những ngày sinh viên
Đi về tận những miền quê nghèo rất xa
Còn khổ hơn quê mình nữa
Nhưng giữa mọi người con là người lớn
Con thích thế hơn

Mẹ ơi!
Xin mẹ đừng buồn và nhớ con
Rằng đêm nay chắc con lại mở đèn, lười mắc màn và bật quạt
Con vẫn hư mẹ nhỉ?
Với mẹ, có lẽ con sẽ chẳng bao giờ ngoan
  Ps: bài này có chưa anh trê nhỉ???   bài thơ về bỉn của anh làm em xém khóc
Title: Yesterday and Now
Post by: vizz on May 09, 2006, 04:57 PM
Quote

 Michel nho nhỏ
Môi đỏ tóc nâu
Trăm ngọn cây sầu
Ngày mưa nghiêng ngã

Một chiều ngồi khóc
Sách vỡ lãng quên
Nghe tiếng đàn quen
Nhớ Michel nhỏ

Michel nho nhỏ
Mi thắm làm sao
Nhớ nụ cười nào
Ngày đầu niên học

Michel lá cỏ
Mưa rũ tóc mềm
Và đôi mắt êm
Một trời ký ức ...


 Em không biết tựa của bài thơ rất dễ thương này, ai biết chỉ dùm em với.Em cảm ơn trước, tặng hoa lun   
[div align=\\\"right\\\"][snapback]49447[/snapback][/div]
Bài này mình đã trả lời rùi thía mà giờ nó lại cuốn theo chìu gió...  
Theo mình nhớ thì tựa của bài thơ dễ thương này là "Nhớ Michel nhỏ"
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on May 09, 2006, 05:52 PM
[div align=\\\"right\\\"]Em muốn được bỏ rơi mình nơi góc phố
Chỉ để thấy lại dáng anh qua
Em muốn được bỏ quên bên hiên chiều mưa trắng
Chỉ để cảm nhận hơi ấm đã xa .
Muốn ngủ vùi trong quá khứ anh ơi
Để chẳng bao giờ phải xa rời vòng tay ấy
Để được ở trong anh đôi vai run rẩy , đôi má ửng hồng mỗi lúc ặp mắt anh
Đôi mắt trong xanh ru em , vời vợi.
Nay ở một nơi nào anh sẽ lại nhìn ai .
Sẽ chẳng bao giờ em nguội tắt khát khao
Mỏi mòn xanh xao tháng ngày chờ đợi
Để thấy anh về trong những cơn mơ .
[/div]

Tặng cho ai đang cô đơn    
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on May 09, 2006, 06:11 PM
[div align=\\\"center\\\"]Nàng Lọ Lem của riêng ta[/div]


[div align=\\\"center\\\"]Ta đi tìm cho mình một nàng Lọ Lem
Em đi tìm cho mình chiếc giày chân trái
Giữa cuộc đời này ngu ngơ vụng dại
Em vẫn cứ chân trần, ta vẫn cứ cô đơn

Đi tìm Lọ Lem, ta chỉ thấy buồn hơn
Ta chỉ gặp lắm những là công chúa
Họ quen yêu những bạc vàng, nhung lụa
Nên chẳng hơi đâu tìm một chiếc giày

Đi tìm Lọ Lem trong tưởng tượng thơ ngây
Ta muốn hoá thành chiếc giày chân trái
Em sẽ đi tìm, chẳng hề quản ngại
Nếu em chính là cô bé Lọ Lem ...

Câu chuyện ngày xưa nghe thật êm đềm
Ba hạt dẻ - Lọ Lem thành công chúa ...
Mua hạt dẻ về bày trước cửa,
Ta đợi người sang tìm một chiếc giày .....
[/div]



Thân tặng anh Quang Maj- ông anh zai iu quý của AClove. Hy vọng bài này anh sẽ k chê là k tâm trạng nữa ^^
Chúc anh Quang luôn vui vẻ và sẽ kiếm đc cho mình 1 nàng Lọ Lem thật tuyệt vời ^^    
( Pozt lần này là lần thứ 3 roài, hy vong diễn đàn k bị hack nữa ^^)
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on May 10, 2006, 04:17 PM
2 nhỏ nhà mình đang thưởng thơ à? GG đọc được thêm 1 bài thơ ghét ghét cũng yêu thích, không biết tựa là gì nhưng do TPB - người gg yêu thích qua những vần thơ của TPB sáng tác


là số phận không anh?
Mà chúng ta yêu nhau chỉ qua mọi ánh nhìn
Mà chúng ta cảm nhau chỉ giữa nụ cười xinh
Và thân thiết ngay buổi đầu tay nắm

Em chẳng dám lao xuống vực tình sâu thẳm
Chẳng dại thêm một lần làm kiếp thiêu thân
Chẳng dám đặt niềm tin dưới mỗi bước chân
Vì em khổ, em đau đã một lần em biết

Em sợ rồi cái định mệnh chết tiệt
Đặt để người này, lại sắp đặt người kia
Rồi thương nhớ, phủ phàng...rồi cách chia
Rồi khóc thầm, phân vân...trước cuộc đời cạm bẫy

Nhưng số phận diệu kỳ đã cho em nhìn thấy
Đã lại cuốn em vào vòng xoáy của yêu đương
Đã mang anh tới cho đời rộ sắc hương
Và phía trước là thiên đàng mộng ước

Em chẳng dám tin anh người của kiếp trước
Lưu lạc kiếp này để nặng nợ cùng em
Hình bóng cũ hết còn nhá nhem
Nơi trái tim có nữa thời bồng bột

Em non nớt, ngây thơ, em nữa thời ngốc nghếch
Anh bỗng tới giữa đời làm nỗi nhớ trong nhau
Không còn giống như định mệnh buổi hôm nào
Mà Số Phận gắn đời ta vĩnh viễn

Đừng hờn ghen quá khứ, em không còn lưu luyến
Khi bánh xe số phận đang nghiền nát đôi ta
Chỉ ánh mắt, môi cười thế là thôi tất cả...!
Hai tâm hồn tự dâng hiến thời gian.

Chúc mọi người vui vẻ!

Lí do sửa: gõ thiếu 2 chữ  sáng tác
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on May 10, 2006, 05:29 PM
Chẳng biết gọi là jì, ừ thì là thơ vậy!!!

Em chỉ có một mình
Đôi bàn tay hằn những vết chai
Hạnh phúc của ai
Đôi khi làm em bật khóc
Rồi lén lau nước mắt
Học cách tự đứng lên.

Em chỉ có một mình
Lặng lẽ quên
Mình cũng là con gái
Tim cũng cồn cào những điều không thể nói
Nhưng chiếc bóng cứ hao gầy.

Em chỉ có một mình
Thèm da diết bàn tay
Một bàn tay ấm áp
Những ngày cuối tuần không đi qua chậm chạp
Cho em quên… em chỉ có một mình
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on May 11, 2006, 05:37 AM
Thơ là thơ

Ghét ghét buồn
Gg hóc, hị hị
Gg không biết đâu. Hôm qua không vui là thế, hôm nay, mới sáng gg đã cảm thấy ghét ghét

Chúc mọi người một ngày vui vẻ!
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on May 11, 2006, 08:30 AM
[div align=\\\"right\\\"]Tặng anh![/div]


  [div align=\\\"center\\\"]Thuyền Và Biển[/color][/b]

Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển
"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa ... còn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió"

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
[/div]


Anh ah, trong bài thơ này người con gái được ví là Biển còn người con trai là Thuyền. Nhưng với chúng ta, em lại muốn điều ngược lại cơ! Anh hãy là biển lớn tình yêu của em nha  . Đại dương bao la và yên bình sẽ luôn yêu thương và che chở cho Thuyền nhỏ, phải ko?   Và Thuyền nhỏ cũng sẽ chỉ bơi lội trong lòng Đại dương của riêng nó mà thôi.
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on May 13, 2006, 11:30 AM
Quote
Kẹo à, anh cắn rau cắn thịt a xin e đó, e post cho thằng nào thì e mail cho nó hay vào Tâm sự đó, chứ làm thế này ở đây mất khách quá   đọc cứ tưởng viết cho anh, đang sướng nè ^^
Hết làm suối giờ chuyển sang làm thuyền với biển, hết thuốc chữa rồi 
[div align=\\\"right\\\"][snapback]52167[/snapback][/div]

oài!, anh CU nói thế là trách em lâu rồi ko tặng thơ cho anh hả?   Cái tật "hóng hớt" có bao giờ bỏ được đâu! Nếu là thơ cho anh thì phải có dòng đề tặng như thế này chứ bộ:" Thương iu tặng anh CU"  

Mà thôi, anh đã có lòng chả nhẽ em lại ko có dạ.

[div align=\\\"right\\\"]Thương iu tặng anh CU[/div]

[div align=\\\"center\\\"]Khi em yêu ....

Là khi em thấy mình bỗng vui lạ
Giữa nhạt nhoà bỗng thấy có tiếng ai
Rồi giữa đêm nghe lẫn tiếng thở dài
Nếu biết rằng ngày mai không gặp gỡ .

Khi em yêu , khi sương mai tan vỡ
Em mỉm cười sẽ lại được gặp anh
Nhưng thật lạ , sao thời gian qua lâu ?
Có phải chăng em nhớ nên là vậy ?

Khi em yêu , mỗi sáng khi thức dậy
Vẫn mơ màng nghĩ đến hình bóng ai
Rồi nước mắt , giọt vắn lẫn giọt dài
Kèm nhung nhớ mỗi khi ai xa vắng

Khi em yêu , những mong trời đừng nắng
Để ai kia không vất vả đường dài
Để mồ hôi không chảy dài trên vai
Để mỗi tối không xót ai mệt mỏi .

Khi em yêu , vẫn thường đặt câu hỏi
" Có khi nào , anh thương nhớ ta không ? "
Và hằng đêm trong những giấc mộng nồng
Em tự hỏi phải mình em vương vấn ?

Khi em yêu , là khi em không giận
Nếu có ai chả chịu gọi cuối tuần
Nhưng sẽ khóc những khi hai ta gần
Và trách móc " Anh chả thương chả nhớ " .

Khi em yêu , vẫn hay nghĩ vu vơ
" Rằng giờ này , anh đi ăn chưa nhỉ ?"
Và rồi em vẫn thường hay nghĩ suy
Rằng khi yêu thì như thế nào đây ?
[/div]

P/S: đừng hiểu lầm là viết cho anh nhá!   chỉ để giải thích thắc mắc hộ anh về những cái status của em dạo này thôi!
Hy vọng Pintu sẽ ko tới tìm tớ để đòi tiền bản quyền.
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on May 15, 2006, 08:56 AM
Cho năm tháng qua đi...

Em trở ngược về xóa mọi vết dấu từ anh
Những nẻo đường đi qua cây khô gầy rũ lá
Em đang chạy trốn hay đang trú vào kỷ niệm
Mà cứ tìm, rồi đau ?
Trả lại anh bản romance ngày nào giấu trong mắt nhau
Người đã cũ, phím tơ chùng hoang phế
Và nước mắt là điều không thể…

Ừ thì đồi vẫn gió và hoa
Lông ngỗng trắng một thời con gái
Biết ai người ngốc dại
Tình yêu…

Trả lại anh đóa ngọc lan từ trong nỗi nhớ nhau
Bồ câu thôi dẫn đường
Hương bay nẻo khác
Em đã gánh nỗi nhớ qua bao điều bất trắc
Chiều nay bất chợt ngại ngần…

Dốc đồi xưa còn in vết chân trần
Một thời romance, anh của em, và khóc cười, và gió
Xin tất cả vẹn nguyên cùng ngủ yên với cỏ
Cho năm tháng qua đi bình thường, bình thường…

- KHƯƠNG HÀ -
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on May 15, 2006, 03:50 PM
Tình Thiên Thu
-Trường Phi Baỏ-

Em sẽ mang theo suốt cuộc đời
Tình yêu duy nhất có anh thôi
Một chuyện tình buồn trong dĩ vãng
Một thoáng hương xưa lắm ngậm ngùi

Em sẽ nhớ hoaì bóng hình anh
Từ mắt, từ môi, dáng hiền lành
Nhịp đập ân tình ru em giấc
Ngủ ngoan trong hạnh phúc mỏng manh

Em sẽ không quên đó là anh
Từng như nắng ấm chiếu trời xanh
Từng nắm tay em, từng che chắn
Từng dắt niềm vui dạo phố quanh

Mãi mãi vết tình khắc trên môi
Em mãi yêu anh trọn cuộc đời
Dù ai chia rẽ hay ngăn cách
Tình yêu ly biệt vẫn thắm tươi

Em chắc là em của riêng anh
Mặc lá mùa thu trót lìa cành
Mặc trái đất xoay vòng thế kỷ
Và mình gián đoạn cuộc trăm năm

Ngày nào em xuôi tay về đất
Mình chưa lại lần thấy mặt nhau
Nhưng tình sống mãi cùng chân thật
Thiên thu tình ta chẳng phai maù.
Title: Yesterday and Now
Post by: AClove on May 15, 2006, 04:12 PM
Chị kẹo yên tâm, bài đấy Pintu tặng cho ai đó roài, nên Pintu đâu còn quyền sở hữu baì đó nữa. Chắc chắn người chủ mới của bài ấy đồng ý mờ ^^


@ anh Cu : Em xin fép pozt k thơ vì hum nay em bận chút, hum khác edit em pozt thơ anh Cu nhá
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on May 15, 2006, 04:21 PM
GG không tặng thơ chỉ muốn khoe rằng chiều nay mình đã đọc được những 2 bài thơ mình thích. Cười tiếp đây: hihihhi ! Lời thơ dễ thương hì!


Giận
-Trường Phi Bảo-

Giận rồi đó em ghét anh thiệt đó
Bộn bề ơi cứ giấu biệt anh đi
Em chẳng thèm ngồi nhung nhớ làm chi
Mà chanh chua cùng ô mai khế chát

Giận anh nè bởi anh tên lường gạt
Hứa mai về tặng một trái tim si
Vườn địa đàng mình dìu bước nhau đi
Bên chân chúa em ước gì được nấy

Mắt dại dột ngùi trông nào đâu thấy
Chỉ thấy lòng rưng rức bóng mưa qua
Đã giận rồi đừng hòng năn nỉ nha
Thư tình đó, anh không về, tôi đốt...

Thời gian bận đem anh đi mà trốn
Em chẳng chờ giây phút để suy tôn
Giận tình yêu cứ sa bẫy tâm hồn
Con người ấy...chao ôi sao đáng ghét

Bỏ bê em cùng mùa đông chết tiệt
Lạnh run người đâu ai sưởi ấm em
Buồn anh rồi, lệ thắm mặn môi mềm
Thương không hết, mới thành ra giận dỗi
Title: Yesterday and Now
Post by: vizz on May 16, 2006, 07:43 AM
[div align=\\\"center\\\"]Đợi
- Bình Nguyên Trang -

Vì sao em lại đợi anh ?
Như người yêu đợi 1 người yêu
Như trời xanh mơ 1 cánh diều
Như người bộ hành mơ về dòng suối mát

Thành phố lên đèn và hàng cây đẫm ướt
Một đêm hè mỏi mệt
Sao em ngồi một mình
Thương con tàu sắp sửa rời ga

Không nghĩ về anh như 1 mái nhà
Chở che em những ngày mưa nắng
Không nghĩ về anh như 1 bến bờ yên lặng
Em con đò sẽ bớt cô đơn

Chỉ đợi anh và không nghĩ gì hơn
Em đâu cần anh tới
Em đâu cần anh nói
Và đâu cần anh biết nỗi đợi này

Sao em còn ngồi mãi dây ?
Dằng dặc trên đầu 1 nỗi niềm chưa tỏ
Trăng 15 mà lòng em vẫn khuyết
Mà ngổn ngang 1 dải Ngân Hà

Anh quá gần và anh quá xa
Chỉ ý nghĩ mang hình đôi cánh
Em bề bộn trong ngàn lời câm lặng
Tháng ngày đi như 1 tiếng thở dài

Như 1 chiều đè nặng đôi vai
Lẽ nào em lại nhớ anh nhiều đến thế ?
Đôi mắt ấy đừng về trong nỗi buồn sắp vỡ
Cho lòng em bớt chút đa đoan.  [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on May 16, 2006, 04:24 PM
Quote
Chị kẹo yên tâm, bài đấy Pintu tặng cho ai đó roài, nên Pintu đâu còn quyền sở hữu baì đó nữa. Chắc chắn người chủ mới của bài ấy đồng ý mờ ^^
[div align=\\\"right\\\"][snapback]53340[/snapback][/div]

hì, vậy hả?   Cám ơn em nha! Mà cũng cám ơn lun cả "người chủ mới" của bài thơ nhá!   (dù chả bít là ai nhưng tò mò chít đi thôi!)  Nhân tiện để cảm ơn, tặng "người chủ mới" và em ACLove bài thơ này của XQ nha. Hy vọng mọi người sẽ thích.  


[div align=\\\"center\\\"]Thơ tình cho bạn trẻ[/color][/b]

Vẫn con đường, vạt cỏ tuổi mười lăm
Mặt hồ rộng, gió đùa qua ké lá
Lời tình tự trăm lần trên ghế đá
Biết lời nào giả dối với lời yêu...

Tôi đã qua biết mấy buổi chiều
Bao hồi hộp, lo âu và hạnh phúc
Tôi trăn trở nhiều đêm cùng hoa cúc
Đợi tiếng gà đánh thức sự bình yên

Dòng sông này, bãi cát, cánh buồm quen
Hoa lau trắng suốt một thời quá khứ
Tôi đa đi đến tận cùng xứ sở
Đến tận cùng đau đớn, đến tình yêu

Buổi chiều này sặc sỡ như thêu
Muôn màu áo trong hoàng hôn rạng rỡ
Bàn tay ấm, mái tóc mềm buông xoã
ánh mắt nhìn như chấp cả vô biên
Chẳng có thời gian, chẳng có không gian
Chỉ tuổi trẻ, chỉ tình yêu vĩnh viễn.

Người mới đến những nơi tôi từng đến
Lại con đường vạt cỏ tuổi mười lăm
Lại hàng cây nghe tiếng thì thầm
Lời thành thật, dối lừa trên ghế đá...

Nào hạnh phúc, nào là đổ vỡ
Tôi thấy lòng lo sợ không đâu
Muốn giãi bày cùng ai đó đôi câu
Về tất cả những gì tôi sẽ trải
Mong rút ngắn đặm đường xa ngái
Để cho người tới đích bớt gian truân
Bao khổ đau, sung sướng đời mình
Xin tặng bạn làm bước thang hạnh phúc

Nhưng tôi biết chẳng giúp gì ai được
Những vui buồn muôn thuở cứ đi qua.
[/color][/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on May 20, 2006, 11:41 PM
Sau khi dạo một vòng dưới mưa cùng người bạn, ghé vào quán uống một cốc coca lạnh và nhìn mưa rơi. Trông thật lãng mạn..hí hí. Lúc này, gg nghĩ lại thấy mình và nó thật khùng điên làm sao!. Trời mưa rõ to, hạt mưa rõ lớn, rơi lên tay, đập vào mặt đau.Nước mưa cứ tạt vào mặt nhoà cả mắt...thế mà 2 đứa tưng tưng lang thang trong mưa. Rõ điên!

Mưa! tiếp tục cơn mưa hôm qua mưa từ khi chiều muộn đến tối ...mưa lại nghỉ ( ngừng rơi) một lúc lại tiếp tục làm việc (mưa). Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt hơn. Hạt mưa có màu trắng khi nó được chiếu dưới ánh đèn đường trắng, rẽ sang ngã khác với ánh đèn vàng hạt mưa chuyển thành màu vàng. Giả như có đèn màu "7 sắc" thì hạt mưa có màu 7 sắc giống cầu vồng không?

Một cảm giác trống rỗng đang đè...
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on May 22, 2006, 04:16 PM
Quote
oài!, anh CU nói thế là trách em lâu rồi ko tặng thơ cho anh hả?   Cái tật "hóng hớt" có bao giờ bỏ được đâu! Nếu là thơ cho anh thì phải có dòng đề tặng như thế này chứ bộ:" Thương iu tặng anh CU"  

Không dám nhận 2 chữ thương iu đâu à   anh mà hóng hớt á    tò nhâm rùi.

Quote
Sau khi dạo một vòng dưới mưa cùng người bạn, ghé vào quán uống một cốc coca lạnh và nhìn mưa rơi. Trông thật lãng mạn..hí hí. Lúc này, gg nghĩ lại thấy mình và nó thật khùng điên làm sao!. Trời mưa rõ to, hạt mưa rõ lớn, rơi lên tay, đập vào mặt đau.Nước mưa cứ tạt vào mặt nhoà cả mắt...thế mà 2 đứa tưng tưng lang thang trong mưa. Rõ điên!

Mưa! tiếp tục cơn mưa hôm qua mưa từ khi chiều muộn đến tối ...mưa lại nghỉ ( ngừng rơi) một lúc lại tiếp tục làm việc (mưa). Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt hơn. Hạt mưa có màu trắng khi nó được chiếu dưới ánh đèn đường trắng, rẽ sang ngã khác với ánh đèn vàng hạt mưa chuyển thành màu vàng. Giả như có đèn màu "7 sắc" thì hạt mưa có màu 7 sắc giống cầu vồng không?

Một cảm giác trống rỗng đang đè ...

Đang họp bàn & suy nghĩ một cách nghiêm túc xem có nên đổi topic này thành một cái na ná Tâm sự kô  


Nâu nâu không post thơ, làm phát tặng ai tình cờ ghé chơi quán thơ  


Tỉnh mộng[/color]


Mộng mơ, mộng mơ
Còn đó chăng êm đềm
Giờ trôi về đâu, ngọt ngào tình đêm sâu
Niềm vui giờ xa cùng bao mộng mơ
Ta một bóng âm thầm
Lặng lẽ trong đêm trường
Trở mình lắng nghe.

Niềm vui giờ xa, cùng giấc mơ qua
Giữa màn đêm lắng êm sâu
Một mình thao thức
Niềm vui giờ vương
Giữa màn đêm lắng êm sâu
Còn ta vấn vương.

Tình yêu, tình yêu
Hãy lắng nghe nguyện cầu
Thầm mong từ nay
Lại về trong cõi mơ.


Ctuxu: A.C. Puskin
B. tekct: Lê Nhân
My3uka: Phan Bích


P/S: Bé Kẹo học ngoại ngữ giống anh chắc bít thầy Bích và thầy Nhân khoa tiếng Nga, bé nhờ?
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on May 23, 2006, 04:43 PM
Quote
Nâu nâu không post thơ, làm phát tặng ai tình cờ ghé chơi quán thơ   
Tỉnh mộng[/color]
Mộng mơ, mộng mơ
Còn đó chăng êm đềm
Giờ trôi về đâu, ngọt ngào tình đêm sâu
Niềm vui giờ xa cùng bao mộng mơ
Ta một bóng âm thầm
Lặng lẽ trong đêm trường
Trở mình lắng nghe.

Niềm vui giờ xa, cùng giấc mơ qua
Giữa màn đêm lắng êm sâu
Một mình thao thức
Niềm vui giờ vương
Giữa màn đêm lắng êm sâu
Còn ta vấn vương.

Tình yêu, tình yêu
Hãy lắng nghe nguyện cầu
Thầm mong từ nay
Lại về trong cõi mơ.


Ctuxu: A.C. Puskin
B. tekct: Lê Nhân
My3uka: Phan Bích


P/S: Bé Kẹo học ngoại ngữ giống anh chắc bít thầy Bích và thầy Nhân khoa tiếng Nga, bé nhờ?
[div align=\\\"right\\\"][snapback]55194[/snapback][/div]

Dạ biết chứ ah! hồi em mới vào trường, trong buổi khai giảng đầu khoá thấy Nhân có lên hát tặng các tân SV 1 bài hát tiếng Nga do thầy tự sáng tác mà. Thầy hát hay lắm! chỉ tiếc là em ko phải là SV khoa thầy thôi.
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on May 24, 2006, 09:57 AM
Tớ nói với cậu điều này nhé, tớ biết cậu không bộc lộ mình, không thể hiện mình, rất muốn giấu mình sau nhưng tiếng cười. Nhưng tớ biết cậu có nhiều tâm sự lắm, nhiều điều phải suy nghĩ lắm. Cậu chưa bao giờ nói về mình, về những điều trăn trở của mình, về những suy nghĩ của mình nhưng tớ cảm nhận thấy những con sóng trong mắt cậu. Có thể mọi người cảm nhận cậu là một người vui vẻ đáng yêu nhưng điều tớ thấy ở cậu lại là sự kín đáo sâu lắng. Mọi người luôn cười khi nghe cậu cười, cậu mang niềm vui đến cho mọi người nhưng lại giữ nỗi buồn cho bản thân.
 
Cậu có biết là ưu điểm của cậu cũng chính là nhược điểm không. Cậu kín đáo, cậu giấu mình rất khéo nhưng chính vì thế cậu lại phải kiềm chế rất nhiều. Cậu có thể giấu nhưng như thế có tốt hơn khi cậu có thể nói ra điều mình suy nghĩ không. Thực ra tớ cũng không hoàn toàn thích việc cứ phơi mình ra để người khác biết, nhưng cậu cũng đừng cố giữ nhiều như thế chứ, cậu hãy chia sẻ với những người cậu tin tưởng, không hoàn toàn thì cũng là 1 phần, đừng cứ quanh co mãi với những suy nghĩ của riêng mình nhé.

Tớ chưa đủ thân thiết và biết cách để chia sẻ với cậu suy nghĩ của tớ và tớ cũng không mong tớ là người đc cậu chia sẻ, đơn giản tớ chỉ muốn nhìn thấy nụ cười thực sự trong mắt những người bạn. Cậu đừng cười khi trong lòng có nỗi buồn, vì như thế nỗi buồn sẽ nhân lên nhiều lắm. Và khi cậu thực sự không muốn cười, nếu không có ai cậu hãy gọi tớ nhé, tớ không biết chia sẻ như thế nào nhưng tớ có thể lắng nghe.

Mong cậu vui nhiều …    ^^


Hôm nay đọc được cái này, hình như có mình trong đó ^^ em gái có thấy đúng kô  

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on May 25, 2006, 06:23 PM
Anh thân!
Dù chẳng muốn nhưng em vẫn phải viết những dòng màu đỏ- màu của sự chia tay. Bây giờ 2 từ đó đối với anh có thể nhẹ nhàng lắm nhưng đối với em... Dù sao anh em mình cũng đã là gì của nhau đâu nhỉ? Chỉ riêng em... đành trách mình sao đa mang và nặng nợ với người.
Anh và em quen nhau đã 10 tháng vào một ngày tháng 8. 10 tháng trước đây, một hình dáng đã đi vào trái tim em và ngự trị cho dù em đã nhiều lần cố gắng quên và mang thay thế bằng hình ảnh khác. Nhưng... chẳng ai nghĩ một đứa con gái như em lại thích một thằng con trai như anh cả. Một thằng con trai lạnh lùng, phiêu du lãng đãng và có một chút gì đó ma mãnh trong người.
10 tháng quen nhau, anh và em đã được mấy lần gặp nhau anh nhỉ? Chỉ mấy lần thôi, nhưng lần nào em cũng cảm thấy nỗi sợ hãi của chính bản thân mình. Em như vừa hoảng sợ, muốn lẩn vào đám đông để trốn tránh, lại muốn kiêu kì lờ tịt anh đi, xem thái độ và cách cư xử của anh như thế nào. Nhưng rồi em lại chẳng thể làm được điều đó, em lại loăng quăng đến bên anh và cười nói tíu tít. Anh đến bất ngờ và đi cũng bất ngờ, lúc nào em cũng phải cuống quít chạy theo.
Anh đang nói đúng:" Em đang sợ hãi với nỗi nhớ của chính bản thân mình". Em cảm thấy sợ với nỗi nhớ anh ngày càng tăng lên, nó mòn mỏi, im lặng và chờ đợi... nhưng dường như nó k còn đủ kiên nhẫn mà đã cất lên tiếng nói, nhưng cũng chẳng dám.
Những bài anh viết, những bài em viết, liệu chúng ta có tình cảm gì với nhau khi viết những bài đó. Nhiều lúc em cảm thấy chán nản với những bài viết đó, hình như chúng ta đang đánh đố lẫn nhau, k chỉ có mình anh yêu thích bài viết đó còn em thì lại mong muốn một kết cục rõ ràng.
Liệu em có phải là nguời quá tưởng tượng hay suy diễn khi đọc những bài viết của anh và nghĩ rằng anh có một chút gì đó với em.
Liệu anh có tình cảm với em k? Có hay k, có hay k? Em trông chờ một kết cục rõ ràng. Có thì... mà k thì cũng chẳng sao, đau thì hơi đau nhưng có lẽ là dễ chịu.
Cho dù em đã có tình cảm với anh ngay từ hôm đầu, em đã chẳng thể quên được anh.
Rồi em lại bặt tin anh, chẳng gặp cho đến hôm tổ chức Trung thu nhưng em lại chẳng dám đến bên cạnh anh. Dù chẳng muốn chỉ đứng xa xa để ngắm nhìn.
Nỗi nhớ, đau đớn, chỉ gửi hết vào bài viết mong anh hiểu nhưng lại mong anh k hiểu gì. Liệu anh hiểu thì em phải làm gì đây, nếu như thế đứng trước anh em sẽ chẳng thể là chính mình nữa. Dù em biết có thể anh đã hiểu nhưng cũng như em tất cả đều mơ màng.
Nhiều lúc em cảm thấy giận anh kinh khủng, tủi thân vì thái độ của anh, muốn xoá quách anh khỏi bộ nhớ, muốn lấp đầy tình cảm của mình bằng một người khác, một người có thể chẳng bao giờ làm cho em đau khổ và chờ đợi. Nhưng rồi em lại sẵn sàng tha thứ tất cả chỉ với suy nghĩ:" Anh bận việc", chỉ thế thôi.
Nhưng em có thể tha thứ chứ k thể biểu hiện. Bởi vì anh là người mà em dành tình cảm chứ k phải là một người nào khác. Nếu như anh là một người nào khác thì có thể em sẽ gọi điện suốt ngày, có thể.

Em mãi mãi là em
Dù cố gắng biến mình thành người anh mơ ước
Như hoa dại ven đường
Nghìn năm sau vẫn như nghìn năm trước
Cả một đời chẳng đủ là vướng mắt người đi.

@Anh trai: Hơ, k biết nói sao đây....
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on May 26, 2006, 12:53 PM
Quote from: cheer_up1979
Không dám nhận 2 chữ thương iu đâu à   anh mà hóng hớt á   tò nhâm rùi.
Đang họp bàn & suy nghĩ một cách nghiêm túc xem có nên đổi topic này thành một cái na ná Tâm sự kô  
Nâu nâu không post thơ, làm phát tặng ai tình cờ ghé chơi quán thơ  
Tỉnh mộng[/color]
Mộng mơ, mộng mơ
Còn đó chăng êm đềm
Giờ trôi về đâu, ngọt ngào tình đêm sâu
Niềm vui giờ xa cùng bao mộng mơ
Ta một bóng âm thầm
Lặng lẽ trong đêm trường
Trở mình lắng nghe.

Niềm vui giờ xa, cùng giấc mơ qua
Giữa màn đêm lắng êm sâu
Một mình thao thức
Niềm vui giờ vương
Giữa màn đêm lắng êm sâu
Còn ta vấn vương.

Tình yêu, tình yêu
Hãy lắng nghe nguyện cầu
Thầm mong từ nay
Lại về trong cõi mơ.


Ctuxu: A.C. Puskin
B. tekct: Lê Nhân
My3uka: Phan Bích


P/S: Bé Kẹo học ngoại ngữ giống anh chắc bít thầy Bích và thầy Nhân khoa tiếng Nga, bé nhờ?


Thầy Nhân và thầy Bích đều dạy năm thứ nhất  , nhưng năm ngoái em chỉ được học thầy Bích thôi , thấy đặc biệt yêu văn nghệ và ca hát  , mấy hôm trước trên VTCV4 cũng có một chương trình về thầy thì phải
Còn thầy Nhân - dù chưa được học trực tiếp thầy bao giờ nhưng thầy là người thầy em kính trọng nhất trong tất cả các thầy cô ở khoa , có lẽ vì một phần ngay từ hôm khai giảng ở khoa , lời đầu tiên thầy nói là lời chào và chúc mừng bọn em đến với khoa tiếng Nga bằng tiếng Nga - dù thầy biết là gần một nửa số SV ngồi đó ko thể hiểu - dù chỉ một chữ  - Chất giọng thầy trầm ấm đã thực sự thu hút em . Qua một số thầy cô tụi em cũng được biết thầy Nhân có lẽ là một trong những giảng viên tiếng Nga xuất sắc nhất Việt Nam
Hôm trước có đêm nhạc văn hoá Nga , thầy Bích và thầy Nhân cũng có lên giao lưu cùng SV , hai thầy hát song ca một bài hát rất hùng tráng - chỉ có điều em ko thể nhớ tên
Dù chưa bao giờ coi Tiếng Nga như một niềm đam mê nhưng em thật sự rất kính trọng thầy Nhân  
Title: Yesterday and Now
Post by: mainoel on May 28, 2006, 07:19 PM
Lâu lâu không thơ thẩn gì, hôm nay nghĩ lại bao chuyện ngày xưa và không ngờ mình vẫn thuộc bài thơ này. Bài thơ của thủa 18 tuổi.

[div align=\\\"center\\\"]TRÒ TRẺ


Dương Thị Ngà

Rồi một ngày sẽ hết những câu thơ
Ta viết tặng riêng ta - Mười tám tuổi
Ta viết cho những tháng ngày nông nổi
Để dối diện với mình - thảng thốt, nghĩ suy

Rồi một ngày ta như kẻ đa nghi
Ta không tin những gì đã có
Rồi một ngày ánh đèn vàng đại lộ
Soi giọt mưa hắt chéo bước hai người

Rồi một ngày ta thờ ơ nở nụ cười
Xốc ba lô lên vai rảo bước
Vẫy tay chào hai người rồi đi trước
Có điều gì chống chếnh sau lưng?

Rồi một ngày vơi dần những bâng khuâng
Ta phác hoạ ra ta thành kẻ khác
Mũ lưỡi trai và thùng thình áo khoác
Nguỵ trang mình kiêu ngạo, thản nhiên
 
Rồi một ngày gặp nhau trong quán quen
Loa thùng cũ và những bài ca cũ
Ta mỉm cười, giả đò: "Chao, buồn ngủ"
Tớ phải về, hai ấy ở lại vui

Một mình đi trên vỉa hè, quen rồi
Không đợi nữa, tiếng phanh xe đánh "két"
Mà nếu có, ta cũng đau cần biết
Ta hôm nay đã khác hôm qua

Mọi người quen, gặp hỏi: "Quên rồi à
Cái thắng hay đi cùng dạo trước"
Ta mỉm cười, vẫy tay, cất bước
"Tớ bây giờ phớt hết, bye bye"

Cơn mưa mùa đông hôm nay chợt lạnh vai
Thèm đến khóc một người để tin cậy
Chiếc ô đó trog tay như dấu phẩy
Ngắt giữa chừng, niềm kiêu hãnh ngã nhoài.[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on May 29, 2006, 05:31 AM
Ơ! Yesterday và Now thay đổi nhiều đến thế mà gg chẳng biết để tìm đọc gì hết! Sáng này, gg nghe lời vịt tìm đọc thơ của ngươì ta nên mới nán lại đọc.

Hôm nay, một tuần mới đã đến những gì mình viết trong những tuần qua đã là quá khứ-đôi khi tìm lục đọc những gì mình viết ngày xưa trông thật ngớ ngẩn, mình đã cười cho sự vớ vẫn ấy. GG không biết rồi hôm nay-hiện tại mình có lớn và chín chắn lên được tí nào không? hay cứ tiếp những chuỗi suy nghĩ hí hí phải nói là "dớ dẫn" ngô ngố  như xưa ?


Không dưng gg "múa phím" giễu mình chi thế không biết? Dù mình có linh tinh lúc này thì đã sao? Tí rồi lại hết mà! tí xíu khi nắng hà lên cao mọi công việc của tuần mới lại khiến con người ta không còn có những phút lặng lẽ (yên tĩnh) mà nghĩ, mà suy, mà phía lên những điều đang nghĩ đến như lúc này.

Lan man mãi nhưng vẫn chưa tìm ra câu kết ?  Tối qua xem chương trình trực tiếp " Bão số 1-Nỗi đau cùng chia sẽ" a ĐH có đọc một bài thơ thật hay!. Thế nhưng với cái đầu hí hí "kém" hí hí gg chưa kịp thuộc (mà mình đang hí hí gì thế không biết? - rõ vô duyên!).

Lí do sữa: lúc sáng sớm không bật đèn mò bàn phím nên gõ sai chính tả lung tung phèo. Thêm tí màu mè cho nó hihi !
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on May 30, 2006, 08:24 AM

Chỉ một chữ " Buồn "

Đã biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Chẵng chịu nhoà khi tới giữa mùa trăng

Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Có điều chi em mải miết đi tìm?

Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người

Ngay cả nếu âm thầm em hoá đá
Bầu lặng yên cũng đã vỡ rồi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi ???

Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on June 02, 2006, 08:20 PM


có người úp mặt khóc hoàng hôn....

CHO EM VÀ MÙA HẠ [/size]
Từ Dạ Thảo

Hình như bên kia là mùa thu
Ngàn lá rụng mang theo lời tiễn biệt
Nơi ký ức hóa vầng trăng đẫm ướt
Con dế buồn rủ cỏ hát tình ca

Bên kia là năm tháng đi qua
Còn gặp lại cũng vô tình ánh mắt
Bóng hồng ấy cuối chân trời tít tắp
Dấu muộn phiền từng cánh mỏng manh rơi...

Bên kia là còn lại mình tôi
Mùa hạ và em xa vời ảo ảnh
Hoa cúc cháy trong nỗi niềm đa cảm
Thuở yêu em trong trắng vô ngần

Bên kia là còn lại dòng sông
Cánh buồm anh nửa đời đi không hết
Em xa quá, mùa thu thì chẳng biết
Có một người úp mặt khóc hòang hôn

Lẽ nào em không nhớ ? Lẽ nào quên
Giọt nước mắt đã tan thành hòai niệm
Thành muối mặn, thành muôn trùng sóng biển
Để vơi đầy năm tháng cũng vì nhau

Bên kia là còn lại nỗi đau
Khao khát ấy của một thời hoa phượng
Lẽ nào em, lẽ nào tôi hoang tưởng ?
Lá vàng thu tiếc nuối giữa tay người

Bên kia là day dứt khôn nguôi
Đồng vọng mãi lời chia ly thầm lặng
Phải mùa hạ dâng hết mình cho nắng
Nên mùa thu chớm lạm đã se lòng ?

Thì đừng buồn bốn phía mưa giăng
Bong bóng vỡ theo về nguồn cội
Ngắt cánh phù dung ngồi đếm tuổi
Thấy trong hư vô khuôn mặt của mình

Thì ta quay về tìm lại dòng sông
Tìm lại xác thân phiêu bồng một thuở
Để thấp thóang em hiện về đâu đó
Mùa hạ ấy xa như có thật trong đời...
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on June 03, 2006, 03:44 PM
Nắng, Gió Tình Yêu
-Trường Phi Bảo-

Mai về, cho em xin chút gió
Thổi nhớ nhung nào đến con tim
Xoa dịu nỗi buồn hoen mắt đỏ
Tình anh còn mãi với êm đềm

Thầm thì gió nhẹ hôn lên tóc
Ngỡ tay anh thường hay vuốt ve
Dịu dàng gió ru em thật khẽ
Mát rượi tâm tư buổi trưa hè

Mai về, em gởi anh chút nắng
Nắng sưởi ấm tình lúc đơn côi
Thức đêm mới biết đêm dịu vợi
Tương tư khẽ gọi một tên người
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on June 04, 2006, 01:35 PM


Chút Tình Đầu
Đỗ Trung Quân

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng
Em chở mùa hè của tôi đi đâu ?
Chùm phượng vỹ em cầm là tuổi tôi mười tám
Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì ?

Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại... mang về

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp
Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào cây
Người con gái mùa sau biết còn có gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay....

Mối tình đầu của tôi có gì?

Chỉ một cây đàn nhỏ
Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm
Ai cũng hiểu - chỉ một người không hiểu
Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi... thành câm

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng
Em hái mùa hè trên cây
Chở kỷ niệm về nhà
Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại
Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.

   
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on June 07, 2006, 03:42 PM
Buổi sáng bên anh

Khi những câu hát mùa xuân về bên cửa
Như vẫn còn nguyên vẹn một mùa xanh
Em biết rằng em lại yêu anh
Sau mọi con đường hư ảo
Sau hạn hán và những mùa dông bão
Ngọn nến em vẫn cháy cuối đêm dài
Như tuyệt vọng nào rồi cũng sẽ tàn phai
Những con đường trước anh
Dẫu hoang tàn đến mấy
Dẫu niềm tin đã nhiều lần trôi tuột qua tay…
Vẫn rộng lòng trong gió ban mai
Sài Gòn lại ấm giọt cà phê buổi sáng
Em lại đợi anh
Trong khoảng sân đầy nắng
Như hò hẹn đầu tiên
Như con thuyền đã mỏi chuyến lênh đênh
Về cập bến cuối cùng
Khi đông dài rồi cũng cạn mùa đông
Vai em ấm bên vai người yên lặng
Buổi sáng cũng đâu cần lên tiếng
Mùa xuân đâu cần phải tỏ bày
Khi tay người tìm thấy một bàn tay…

Cao Thị Tố Râm

 Anh ạ, nothing gonna change my luv 4 u.... ( đỉu đấy, chớ dại tin anh nhá  )
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on June 07, 2006, 04:24 PM
Em Yêu Anh...
Trường Phi Bảo

Em yêu anh em chỉ biết cúi đầu
Mang nhớ thương vùi sâu trong lồng ngực
Trái tim đơn phương tự mình thổn thức
Và dòng đời cứ tất bật trôi nhanh

Trăm năm sau! Ngàn năm sau! Em yêu anh!
Bằng lặng im, bằng nín thinh, cam chịu
Dẫu biết rằng anh không bao giờ hiểu
Những thầm kín riêng mang

Dang tay ra hứng lấy giọt muộn màng
Em tự nguyện yêu anh dù nông nỗi
Chỉ lặng lẽ âm thầm mà không nói
Thật đau lòng chẳng thể thốt thành câu

Vòng tay nào anh dành cho em đâu?
Sao chỉ thấy toàn đắng cay chát ngắt
Mãnh chăn hẹp làm sao mà đắp
Cho anh cùng người thiếu hụt phía tình em

Em yêu anh em chỉ biết lặng im
Che giấu hết thảy mọi nỗi niềm trắc ẩn
Mong một ngày, một ngày anh nhìn nhận
Bóng hình em ở góc trái con tim
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on June 08, 2006, 05:18 PM
Mưa bóng mây như đùa
Thế mà anh ướt áo
Tình ngỡ đã quên đi
Mà suốt đời giông bão...


Uiiiiiii, phuuuuuuuuùu. Mệt quá "chời" ơi.
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on June 09, 2006, 01:07 PM

Một ngày xưa chưa xa....

Em đã viết một lá thư cho anh
Bằng tất cả Tình yêu và Nỗi nhớ
Cả ánh mắt những ngày đầu bỡ ngỡ
Sao anh chẳng trả lời...

Để lòng em như con nước đầy vơi
Lặng lẽ thét gào khi đông về qua lối
Gió lạnh thầm thì em ơi đừng có vội
Một ngày mai rồi anh sẽ trả lời

Dòng đời mong manh theo tháng năm cuộn trôi
Gió vẫn thổi và lòng em vẫn đợi
Suốt những đêm đông dài tăm tối
Chờ nắng hanh vàng về sưởi ấm trái tim

Em đã nói lời... sao anh cứ lặng im???


Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on June 10, 2006, 10:51 PM
Còn không?
Ngô Văn Phú


Còn không, những đóa hoa quỳnh trắng
Trăng sớm vừa lên, sương mới sa!
Còn không, con phố vương đầy lá
Nắng dưới chân mình lốm đốm hoa

Còn không, đôi mắt nâu buồn ấy,
Bữa đó, sao em cứ thở dài?
Còn không, hơi ấm bàn tay nhỏ,
Và gió thu về, mái tóc bay!

Còn không, những bước chân lầm lụi
Dọc một hành lang cũ, khói hoen.
Còn không, gian gác và ô cửa
Đêm chiến tranh, Hà Nội không đèn!

Còn không, những nỗi buồn vô cớ,
Sắc lạnh như dao mỗi sớm, chiều?
Còn không, giây phút cùng im lặng
Liệu còn kiếp khác để mà yêu.

-------------------------

Anh ơi, liệu còn kiếp khác để mà yêu?!

Em chỉ trông đợi vào kiếp này mà thôi, như lời trong một bài hát của Trịnh Công Sơn: “Hãy yêu nhau đi, khi mùa đang tới. Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau!” Chỉ ở trong kiếp này không thể khác.
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on June 10, 2006, 11:17 PM
Mưa Xuân
Nguyễn Bính


Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay".

Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!

Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!

Mình em lầm lũi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: "Mùa xuân đã cạn ngày".

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?

1936
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on June 11, 2006, 07:54 PM
Cuộc đời này là thế phải không anh?

Cuộc sống này nghệ thuật quá phải không anh
Em đứng ngoài cuộc chơi
Và vì thế, em đâm ra thành kẻ lạc lối
Em mệt mỏi
Nhưng như con thiêu thân liên tiếp phạm sai lầm
Anh chẳng bao giờ nghĩ đến em nhiều hơn
Với anh cuộc sống là con tàu trên biển cả
Anh thận trọng với những điều dù rất nhỏ
Anh sợ bão dông, sợ va phải đá ngầm

Còn em mơ về anh giấc ngủ chẳng an lành
Cuộc sống trong em là thảm cỏ xanh mềm hy vọng
Em đối với anh bằng bản năng chân thật
Nên nhiều lúc vô tình đến ngu ngơ

Ừ, anh sẽ chẳng bao giờ....
...

Nhưng em tin vào em
Dẫu có buồn vui em vẫn đi đúng hướng
Dẫu miệng lưỡi thế gian cay độc
Em vẫn sẽ một mình tìm lối cho em
Em sẽ một mình đi qua những chê khen
Cho dù anh vẫn luôn hiện hữu
Không có anh ở bên, em không buồn đâu, em hiểu
Em sẽ một mình vượt qua cả cô đơn
Em sẽ giữ anh ở trong tim
Không xa hơn, không buồn hơn anh ạ

Nếu lúc nào, anh thấy những nghệ thuật sống kia trở nên xa lạ
Thì thử như em, sống với bản năng của chính mình...
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on June 11, 2006, 08:04 PM
Em không thể nói lời từ biệt
-Đào Phong Lan-

Em không thể nói lời từ biệt
Như vung tay ném đá qua trời
Nơi ta đứng
Mùa thu ngơ ngác
Đám cúc hoa óng ả xanh ngời

Bài hát cũ
Con đường xưa anh hát
Gió giận nhau, đi mãi không về
Đám lá nép vào nhau
Buồn xơ xác
Ngã xuống mặt đường chiếc bóng tái tê..

Câu thơ rơi như lá vàng trên đất
Khẽ cuốn theo gót gió la đà
Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúc
Như đón em vào
Lại đuổi em ra...

Em không thể nói lời từ biệt
Giọt thu rơi vỡ tan tành
Anh nhìn kìa,
Muôn ngàn chiếc lá
Chỉ run run
Lặng lẽ
Xa cành...

PS: hôm nay vé số ế cả nhà ạ, xông cảm nhá!!!
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on June 12, 2006, 07:15 AM
Mùa Thu Chia Tay
-Trường Phi Bảo-

Chia tay, nào phải lỗi tại anh đâu!
Chỉ tại mùa thu nói lời tạm biệt
Tình yêu buồn, tình yêu còn thắm thiết
Vậy đó mà mình chia xa

Ngậm ngùi đi giữa phồn hoa
Mọi nẽo đường, góc phố, bóng anh chưa lần tồn tại
Chia tay em biết là mãi mãi
Mắt khép dần rồi cũng bặt dấu người xưa

Ở nơi này lạnh lẽo những gió mưa
Vòng tay lạ đâu thể truyền hơi ấm
Chắc tại em dành cho anh nhiều nhớ thương sâu đậm
Chia tay, lỗi tại cao xanh chia rẽ duyên tình mình

Không thuộc về nhau, dập tắt cả niềm tin
Giờ tuyệt vọng, tâm hồn ta héo hắt
Mùa thu vẫn ngập đầy nước mắt
Chia tay, thật lòng em không muốn đâu anh!
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on June 12, 2006, 07:30 AM
Mấy hôm nay, hôm nào nắng cũng ghé cửa lúc sáng sớm. Ngủ chưa đã giấc sau một đêm vất vả haha vì phải haha thì nắng chưa chi đã tọt tọt nhảy vào chíu chíu vào mắt khiến người ta chói cả mắt, nóng cả tai, vì thế dù có muốn ngủ gượng thêm đôi phút cũng chẳng thể. 5.30 đã phải dậy! "Đêm tháng năm chưa nằm đã sáng" Thật chẳng ngoa chút nào. Hừ hừ, dù có ghét cũng ráng chịu, đúng hôn?

Nắng buổi sáng sao mà nóng thế không biết? chả thế người ta cứ ùa ùa rủ nhau đi biển từ sớm tinh mơ. Biển buổi sáng tháng 6 có gì lạ không nhể? vẫn là những cơn sóng ấy, vẫn là bờ cát mịn kia, vẫn khơi xa xăm...? Mình không biết, vì mình đã đi biển lần nào kể từ 2 tháng trước đây đâu.
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on June 12, 2006, 08:37 AM
Nơi đâu tình yêu
-st-


Có thật trên đời còn tình yêu không anh?
Em tìm suốt tuổi qua mà không gặp
Có thật còn Chí Phèo để riêng em kẻ ngốc
Cũng được yêu?

Em cũng giống bao người, có khác gì đâu?
Cũng khao khát con tim nguyện cầu một nửa
Sao hạnh phúc chẳng bao giờ gõ cửa
Anh hoài dửng dưng?

Mơ ước chi đâu phải quá mông lung
Điều đơn giản với bao người ... em vẫn là bất hạnh
Cuộc đời sao giống trò đuổi bắt
Anh cũng đi tìm, người đó ... chẳng là em

Cánh cửa khép hờ tình yêu không tên
Phút cô đơn nghe giọt buồn thầm lặng
Anh chờ tình yêu nơi một miền khát vọng
Còn em...
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on June 12, 2006, 08:50 AM
[div align=\\\"right\\\"]Tặng anh![/div]

[div align=\\\"center\\\"]Đôi Bờ [/size]

Đêm dài qua, dưới mưa rơi, em mong chờ anh tới
Cây cỏ hoa như nói nên lời em hạnh phúc nhất đời
Lòng em riêng biết có yêu anh, giữa tình đôi lứa ta,
một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng
Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng
Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với tình yêu thiết tha
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Đêm dần qua ánh ban mai đang lan tràn dâng tới.
Trên bờ sông soi bóng em dài, xa xa phía chân trời.
Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…
[/div]


Đây ko phải là thơ mà là 1 bài dân ca Nga, anh ạ. Nhưng phần lời của nó có ý nghĩa quá nên em vẫn muốn tặng nó cho anh. "Đôi bờ đâu cách xa" mà, phải ko anh?  
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on June 13, 2006, 07:01 PM
Có thể

Có thể,
chỉ là chuyện không đâu
Như hàng trăm chuyện không đâu
trong đời anh đã trải
Em cũng chỉ là người con gái
Đến một lần rồi vội vã ra đi

Có thể,
Sớm mai này anh quên
Nhớ sao hết giấc mơ đời chật chội
Những lời nói
phút giây nông nổi
Chẳng thể nào dằn vặt nhau lâu

Có thể,
Em là con sóng nhỏ lao xao
Giữa đại dương anh bao mùa giông tố
Đời rộng thế bao buồn vui sướng khổ
Chờ một ngày ta nhận ra nhau

Có thể bây giờ, có thể mai sau
Dưới bầu trời xanh
Em là hạt nước
mát lành
tan lẫn đời anh  
- Trần Thị Thu Trang
    Có thể em sẽ không bắt anh phải chờ, có thể em sẽ nói yêu anh như ngày nào....và mọi thứ đều có thể.
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on June 14, 2006, 12:13 PM
Chiều Sài Gòn mưa rơi rả rích
Gác trọ buồn phố vắng đìu hiu
Cơn gió lạnh khẽ luồn qua khe cửa
Tôi thẩn thờ nghe gió buốt qua tim
Kỷ niệm xưa xa khuất biết đâu tìm
Tôi thơ thẩn, hồn chìm vào nổi nhớ …

Bất chợt …
Ai nép xe dưới hiên nhà nhỏ
Dáng gầy gầy, tóc xoã bờ vai
Dang đôi tay hứng làn mưa lạnh
Mắt xa xăm lặng ngắm chiều mưa.
Sao giống thế,
Phải em không đó !
Em của tôi, của thủơ thơ ngây.

Kỉ niệm xa xưa,bất chợt hiện về…
Bao dấu ấn một thời trong trắng
Trong sâu thẳm buồn vui ngọt đắng
Bỗng dâng trào thức giấc hồn tôi
Thuở ngày thơ, lên năm lên sáu
Chiều mây giăng, cầu gọi mưa về
Để cùng em, cô hàng xóm nhỏ
Được tung mình thoả thích ...
Hai đưa nắm tay chạy vòng khắp phố
Rồi thi nhau “bắt” bong bóng phập phồng
Rồi cùng cười, cùng nhảy, cùng la
Rồi những trận đòn … vì tắm mưa mê mãi.

Hai đứa lớn lên học chung một lớp
Vẫn từng ngày, chiếc xe đạp cùng đi
Áo ướt đẫm mà sao không thấy mệt
Tiếng ai cười khúc khích sau lưng

Rồi những chiều tan trường, mưa chợt đến
Anh nép xe, đứng che em khỏi ướt
Em không cho, giơ tay đòi hứng nước
Dáng gầy gầy, tóc xoã bờ vai.
Nhưng ai ngỡ, mối tình kia lại vỡ
Đã yêu rồi, sao ai nỡ xa ai
Anh không trách, chỉ buồn em không nói
Nước mắt tạ từ, em hòa giọt mưa tuôn
Năm tháng trôi qua kỉ niệm nhạt nhòa

Chia tay nhau, một vài ngày sau đó
Em lấy chồng rồi bặt tin nhau
Phương trời lạ bây giờ em còn nhớ
Có chạnh lòng lúc ngắm mưa rơi.

Cơn mưa chiều gợi lòng bao nỗi nhớ
Nhớ thật nhiều …
bóng dáng của ngày xưa.
Phố nhỏ, chiều mưa …

     Dạo này mình tâm trạng fết, khè khè...
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on June 15, 2006, 07:47 PM

Quen thuộc quá thôi, một con đường
Sáng nay chợt nhỏ hút trong sương
Nước rơi ươn ướt bên hàng cỏ
Em kéo khăn cười, mắt thấy thương...

Chầm chậm, vai mang buồn xuống núi
Em đi như thể một làn hương
Đừng vội, đôi chân xinh hãy đợi
Giọng khèn tôi tỏ nỗi yêu thương.

Gùi đầy sương rơi, gùi đầy mây
Mắt người lúng liếng, má hây hây
Thẹn gì tay ấp trong khăn áo
Ngơ ngẩn riêng đây những tháng ngày.

Title: Yesterday and Now
Post by: hoathuongphagioi on June 16, 2006, 11:06 AM
Triết Lý Khi Yêu
Vương Trọng
Trích từ tập thơ " Ngoảnh lại " - NXB Thanh Niên    
 
Chừng mực với mọi điều
Với tình yêu xin đừng chừng mực
Đã yêu thì yêu như lửa đốt
Cây cành nào cũng phải cháy thành tro
Đã yêu thì yêu như rượu bốc
Trên có trời, dưới đất, giữa hai ta

Đã yêu thì yêu như ông bà
Tam tứ núi cũng trèo, ngũ lục sông cũng lội
Lên đò sang ngang, vai mang khăn gói
Thương mẹ thì thương, con cứ theo chồng

Đã yêu thì yêu như Tiên Dung
Đẳng cấp sang hèn không bàn đến
Đã yêu thì yêu như Mỵ Châu
Đầu dù rơi vẫn không sai lời hẹn
Đã yêu thì yêu như Trương Chi
Thân dù tan, hồn lặn vào đáy chén ...

Nồng ấm thế ơi em thương mến
Rượu bốc trên môi, lửa rực trong tim
Nghe anh nói, vòng tay em siết chặt
Đã yêu thì quý nhất khoảng lặng im !
 
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on June 16, 2006, 04:19 PM
Giống như một người sau khi chạy thường phải dừng lại để thở ... Hôm nay tôi nhận thấy nghe rõ tiếng thở mạnh của mình , hụt hơi và gấp gáp .Đôi khi , mặc chiếc áo mình thích rồi xuống phố một chiều , những tưởng sẽ vui vẻ hơn nhưng hoá ra không phải vậy .Lại thấy những gương mặt người lướt qua , chưa gặp lần nào mà đã thấy nhàm chán . Hối hả có , thong thả có ..nhưng rút cuộc tôi vẫn không thể hiểu con người ta mưu cầu điều gì trong cuộc sống vô vàn những bụi bặm , lo toan này ...Tôi không muốn cô ca sĩ chân dài hát bản tình ca yêu thích một cách hời hợt  , tôi thèm nghe một giọng hát Chaien hát tình ca từ chính trái tim mình , khi ấy người ta sẽ thấy được lời ca đang tan chảy qua đôi mắt ....Những đau buồn của một trái tim vỡ ra vỡ ra ..." Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi.Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi .Một sớm mai kia , chợt thấy hư vô trong đời . Người vẫn đâu đây , người cũng đã như xa rồi " Tôi nghe bạn tôi hát , cảm nhận được bạn đang ngột ngạt , thiếu khí trong nỗi nhớ của chính mình .Nỗi nhớ của những giấc mơ đêm thâm quầng mất ngủ , nỗi nhớ dài như tiếng bà ve chai chạy  dọc khắp phố phường...Nỗi nhớ là khi tôi và bạn đứng đợi bus , bạn lấy mũi giày di di đất dưới chân- mặt cúi xuống , mắt nhìn vào mũi giày mà tâm hồn bay nhảy trôi dạt về tận mãi đâu đâu !
Tôi muốn phá tan sự im lặng . Tôi vu vơ -Rằng một bài hát của nhạc sĩ Vĩnh Tiến viết : Ai ví tình yêu như trò nghịch dại ...Bạn ngẩng lên , ánh nhìn khiến tôi hối hận . Âm thanh không phải lúc nào cũng có nghĩa và sự lặng im cũng có những giá trị riêng của nó . Giá như tôi không nói mà cứ nhìn bạn đứng di di mũi giày như thế , một buổi chiều đẹp sẽ không bị mẻ hay rạn vỡ ...
Thôi thì bạn cứ nhớ đi , bởi đi hết tận cùng nỗi nhớ sẽ là sự lãng quên .Ừ , ta biết rằng cố quên lại càng nhớ ...Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên !

[div align=\\\"right\\\"]



Có thể tất cả chẳng còn yên tĩnh nữa
Em đa mang, em ngộ nhận, em tin
Có thể tất cả chỉ riêng mình lưu cữu
Trên đường xa có một kẻ đi tìm.



Rốt cuộc trở về thành thật với con tim
Lời ước nguyện không còn linh thiêng nữa
Rốt cuộc chỉ mình vẫn nồng nàn như lửa
Nụ hôn xưa khản giọng mấy cho vừa.



Gửi trả thuở xưa một chút duyên thừa
Ðời hạn hẹp cho mình quên nông nổi
Bong bóng vỡ rồi mà suốt đời vẫn thổi
Ngạo nghễ vay đời tri kỷ niềm tin.



Cứ o ép mình trong chao chát nhớ quên
Sợ bỏ mặc dấu xưa thành ký ức
Sợ tháng năm tím bầm trên quầng ngực
Sợ gió lạ vụng về mơn trớn ướt mi cong...          

[/div][/i]
Title: Yesterday and Now
Post by: cabasa on June 17, 2006, 11:07 AM
Nỗi nhớ
Như trẻ con chơi trò tay không tay có - Em giấu nỗi nhớ trong lòng tay...
 

Như trẻ con chơi trò tay không tay có
Em giấu nỗi nhớ trong lòng tay
Nỗi nhớ ngọ nguậy đòi nghiêng trên trang giấy
Em đành giấu nỗi nhớ vào thơ
Thơ buông dài tiếng thở
Giấu nỗi nhớ vào đêm
Đêm càng lạnh lùng hiu hắt

Có thể giấu nỗi nhớ từ đáy mắt
Bằng những tiếng cười
Có thể giấu nỗi nhớ trên môi
Bằng màu son tươi thắm
Nhưng, tự cõi lòng sâu thẳm
Em không biết giấu nỗi nhớ vào đâu
Trong tim, nỗi nhớ ứa giọt sầu
Ơi nỗi nhớ không màu
Sao rất thực
Làm nhói đau lồng ngực

Chiều nay
Em gửi nỗi nhớ vào chiếc lá
Thả xuôi theo dòng
Anh có nhận được không?

-st-
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on June 19, 2006, 05:29 PM
Cỏ bùa mê


Cỏ ở thung xanh trên núi Tản
K hề có gió cũng đung đưa
Ai yêu, k được yêu thương lại
Hái cỏ ngầm đem đi bỏ bùa.

Hẳn có bao người lên đến nơi
Trăng non, cỏ ngát một phương trời.
Mỗi người chỉ được hái một lá,
Và bỏ riêng cho mỗi một người.

Tôi cũng lên đây, cũng sững sờ,
Cũng toan xin cỏ một nhành tơ
Đêm về ngầm thả cho ai đó
Hồi hộp đêm đêm thức đợi chờ.

Một đêm, hai đêm, ba bốn đêm,
Cỏ bùa tôi bỏ đã lên men,
Cái đêm em đến, trăng đưa lối,
Cỏ lại bay về núi Tản Viên.
Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on June 20, 2006, 12:29 PM
Quote from: Casanova
Mến tặng chị Blueweb bài này. Hì, có thể không vừa ý chị nhưng cách đây ba năm, với em, đó là một kỉ niệm buồn.

[div align=\\\"center\\\"] Tặng biệt[/b][/color]

Ngàn duyên gửi lại cho người
Biệt ly đã khiến tay rời khỏi tay.
Héo hon vầng nguyệt từ nay,
Hoa rơi như máu trong ngày chia phôi...

Ngàn lời nấc nghẹn trên môi
Lệ không thấm mắt cho người quay đi

Trăm ngàn ước hẹn...
....còn chi?
Trăm ngàn ấm lạnh...
....còn gì cho nhau?

Ngàn vui đổi lại một sầu,
Ta đây, người đấy, ai rầu hơn ai?

Đêm tàn, còn đến sớm mai
Người đi ta chỉ u hoài một thân.
Trăng lên bàng bạc ngoài sân
Gió lên ve vuốt một hồn đớn đau

Khóc cho...
... ướt đẫm trăng thâu
Khóc cho....
.... tan nát một bầu đêm khuya.
Khóc cho...
..... vơi cạn lời thề...
Khóc cho ....
....nát vụn má kề vai ôm.

Lời cuối gửi lại tình nhân
Đôi dòng huyết lệ, có gần nhau thêm?


 [/div]
Cám ơn em, bài thơ buồn thật. Hy vọng đời thật không buồn đến như thế hoặc có chăng chỉ mong là một thoáng trong cuộc đời...

[div align=\\\"center\\\"]BẾN BỜ ẢO VỌNG[/div][/color]


[div align=\\\"center\\\"]Tôi trở về miền vắng
Thinh lặng chẳng một bóng người
Câu chữ đầu môi
Ngậm vào nơi tim ray rứt

Ngóng trông đỉnh đời chân thực
Và mệt nhoài heo hút vực dối gian
Thấu xương lạnh buốt gió ngàn
Vợi cao bến bờ tin cậy

Đây dẻo dai lau sậy
Đó trơ dại cỏ tranh
Ôi miên man thân xác oằn cành
Nghiệt ngã cảnh đời ... trần trụi

Trao gì trong nông nổi ?
Nhận gì trong xót xa ?
Mù lòa trong diệu sắc hương hoa
Quên nếm đắng cay nhựa sống !

Vắt tin yêu dệt thành ảo mộng
Kết ân tình nguyện nối tri âm
Nào hay vạt đất âm thầm
Lở từng miếng trong tâm khảm

Tiếng thơ ngân một trời ảm đạm
Cạn lòng chẳng nấc nên câu
Trong mưa rơi níu chạm nhịp cầu
Ai ngờ ... cầu vồng ảo giác

Tiếng đời loạn lạc
Vô tình gieo nhịp đớn đau
Thả lòng rớt xuống vực sâu
Mắt vẫn ngước ngu ngơ : đâu bờ ảo vọng ?![/div]

(Bài thơ này khg phải chị làm đâu mà chị cũng khg thấy đề tên tác giả nên thôi cứ post )
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on June 20, 2006, 08:00 PM
[div align=\\\"right\\\"]LỆ ĐÁ XANH


tôi biết những người khóc lẻ loi
không nguôi một phút
những người khóc lệ không rơi ngoài tim mình
em biết không
lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi

đôi khi anh muốn tin
ngoài trời chỉ còn trời sao là đáng kể
mà bên những vì sao lấp lánh đôi mắt em
đến ngày cuối
đôi khi anh muốn tin
ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế
mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em
nguồn sữa mật khởi đầu
đôi khi anh muốn tin
ngoài đời đầy cỏ hoa tinh khiết
mà bên cỏ hoa quyến rũ cánh tay em
vòng ân ái
đôi khi anh muốn tin
ôi những người khóc lẻ loi một mình
đau đớn lệ là những viên đá xanh
tim rũ rượi

[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on June 22, 2006, 04:56 PM
[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]
Lão quán, hình như lão không có mặt ở quán thì quán lại đông khách thì phải.  Hôm nay về đây có chuyện gì thế nhỉ?  

Kiếm được bài thơ rất thú vị, muốn lão đọc thử, xem bài thơ này thế nào nhá.[/quote]

hơ hơ, lâu không vào quét nhà thằng này láo, à anh thấy mày có tên bên cạnh anh ở phần tên Smod ^^ chú chịu khó nhá, anh sắp vắng quán lâu lâu đó. Tao mang tiếng quán chủ, nhưng về trình thơ tao nhận là thua mày    thưởng xong quả thơ kia của chú chắc anh tẩu hỏa mứt ^^

[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]
[div align=\\\"right\\\"]Tặng anh![/div]

[div align=\\\"center\\\"]Đôi Bờ [/size]

Đêm dài qua, dưới mưa rơi, em mong chờ anh tới
Cây cỏ hoa như nói nên lời em hạnh phúc nhất đời
Lòng em riêng biết có yêu anh, giữa tình đôi lứa ta,
một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng
Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng
Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với tình yêu thiết tha
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Đêm dần qua ánh ban mai đang lan tràn dâng tới.
Trên bờ sông soi bóng em dài, xa xa phía chân trời.
Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…
[/div]

Đây ko phải là thơ mà là 1 bài dân ca Nga, anh ạ [/quote]

Dân ca cái con khỉ    học tiếng Tây Bán Nhà mà đòi bon chen tiếng Nga à, gặp cướp rùi bé    đây là bài "Đờva berega" hiểu chưa

@ Kem: chào mừng bạn đến với JFC và Quán Thơ ^^
@ Hòa thân: anh công nhận về rịu thì anh thua chú chứ chạy xe thì chú hít smoke anh rùi    đấy là chưa vận dụng hết võ đó, chẳng là hồi trai trẻ từng quấn khăn, tháo phanh chạy trên Hồ ^^ Mà, mày đi học Englít mà ăn mặc thế á ?????? choáng

Nhớ Huế, tặng ESY mấy câu thơ  


Ngắt một chút mây trên lăng Tự Đức
Thả vào mắt em thêm một dáng u hoài
Đôi mắt ấy vốn đã buồn thăm thẳm
Thêm mây vào khiến tan nát lòng anh


Mấy bữa nữa có times post bài "Nữ sinh Đồng Khánh"
Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on June 22, 2006, 05:11 PM
Tặng...

Viên Thuốc Tình Yêu

Phải làm sao em mới có thể quên
Những ước mơ đã một thời yên ả
Bước qua anh ,và làm như xa lạ
Để cuộc tình mình sẽ tan biến, hư vô?

Vẫn biết đời như một chiếc lá khô
Trước chiều gió làm sao mà định hướng
Biết mất anh ,đời một mình lẻ bóng
Em vẫn ngang bướng hoài ,riêng mình giữ tình yêu

Anh đừng hỏi em ,sao mất hết tự kiêu?
Làm con gái ,yêu hết mình - Thế đấy !
Người bỏ đời em ,thì tim này vẫn vậy
Đủ rộng một đời để chứa mỗi mình anh

Chỉ một điều thôi - rằng tất cả phải quên
Thì con tim đã chịu thua ,cúi gục
Kỷ niệm ngày xưa đã biến thành viên thuốc
Em ,trái tim tật nguyền - Viên thuốc quý lắm thay !

Từ ngày ta bỏ đời nhau

Xa anh ,nổi nhớ dâng đầy
Tưởng như lấp cả trời mây ,rụng rời
(Ngoài trời mưa cứ hoài rơi
Ngỏ lòng dắt nổi nhớ người về quanh )

Ngàn đời biển vẫn màu xanh
Tim em - nổi nhớ cùng anh thắm màu
(Từ ngày ta bỏ đời nhau
Niềm thương hụt hẩng ,niềm đau ngập tràn )

Mãnh đời vỡ nát ,tiêu tan
Tâm tư rệu rạo ,hoang tàn ,đau thương
(Cô đơn trước bốn bức tường
Nhặt gom nổi nhớ ,mắt vương nét sầu )

Thời gian lướt giữa đêm thâu
Em ngồi bó gối...Tìm đâu ,bóng người?
(Ngày xưa - giờ đã xa xôi
Giữa đêm bừng tỉnh ,lệ rơi ...Vỡ òa !)
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on June 23, 2006, 03:33 PM
Tháng Sáu trời không mưa, trời buồn hiu hắt. Hè rồi! Có gì khác biệt hơn những ngày thường không? Không! cũng những buổi sáng thức dậy sớm, cũng những buổi trưa nấu cơm, rửa chén. Cũng là những buổi chiều buồn nhìn gió khẽ rung lá. Phải chăng tháng Sáu năm nay bắt đầu cho những ngày hè buồn - nóng?  Và không một ai muốn buồn, ta cũng thế! Hẳn nhiên để không buồn ta phải làm một việc gì đó, nghĩ một kế hoạch nào cho dịp hè này? Chưa nghĩ ra, còn mãi vu vơ với những vần thơ mà

"Tháng sáu ngồi đọc thơ Nguyên Sa
Mưa rơi mù cảnh, lệ nhạt nhòa
Xác phượng nhặt về thay xác bướm
Ép trong lưu bút dợi hè qua"

Linh tinh tiếp! Không như ở Huế, hè đến ở nơi ta đang sống không có một tiếng ve, vắng bóng những nhành phương quanh khu xóm nhà ta. Phượng trốn biệt nằm tít phố LTT. Nhớ lại lúc xưa, ta thường đạp xe cùng mấy đứa bạn học lang thang nhặt hoa phượng ở khu đó, bất kể nắng nôi thế nào cũng đi. Ta dang tay trần, đầu trần đạp xe cộc cộc giữa trưa hè nóng bức. Vậy mà vui!

Sông Hàn gió mát đưa bọn ta đến với những quán cóc vỉa hè trước sông . Con gái đúng là chúa ăn hàng, tụm 3 tụm 4 phút chốc làm ồn cả một không gian im ắng, lại còn không biết giữ gìn vệ sinh hè phố (xả rác nữa chứ!). Không hiểu sao 14 tuổi đầu rồi mà còn chưa có ý thức. Hư thật!

"Tháng sáu ơ thờ thơ với thơ
Tiếng ve hay tiếng kẻ dợi chờ
Dèo nhau trên chiếc xe dạp cũ
Anh chở tình về bến ước mơ"

Những câu thơ trên tuy không khớp với những lời linh tinh kia nhưng thoáng thấy lại kỷ niệm. Dễ thương! đúng không?

Kỷ niệm chỉ là kỷ niệm, đôi chút thoáng qua giúp ta lấy lại cảm giác vui vẻ của thuở còn đi học vô tư hồn nhiên đến lạ kia. Thật quý những kỷ niệm ấy biết bao! Giờ trở về với hiện tại nhá! Ta đang ngồi buồn một mình, nóng và cầu mong có một cơn mưa dịu dàng làm mát lòng người dân mình. Dẫu chỉ là một cơn mưa thoáng qua, không đủ làm ướt đường chỉ cần làm không khí dịu mát là đủ.

Tháng sáu trời mưa, mưa lưa thưa
"Trời không mưa anh vẫn lạy trời mưa...
Tìm mái hiên nào mình hơ lửa
Áo ướt dôi tà, trắng áo xưa"

Thơ Nguyên Sa, ta đọc không nhiều nhưng những bài ta đọc ta thuộc (tuy không làu). Ta tự nghĩ như thế là tốt lắm với kẻ không hề yêu thích thơ như ta rồi. "Không có anh lấy ai lau nước mắt cho em" - "không có anh lấy ai làm thơ cho em đọc". Hí hí!
Lang man quá! Không có chút liên kết nào trong mạch này. Thiệt tình! (ai giả tình đâu nào?)

"Tháng sáu bãi trường tay vẫy tay
Thức bên trang vỡ tính nhẫm ngày
Ba mùa xa cách, ba mùa nhớ
Tâm tình gói trọn gởi tương lai"

Hè đúng đã đến với ta rồi! Hôm trước, ta có nói với một người bạn: ta nhiều khi mâu thuẩn, rằng lúc đi học ta chỉ mong chóng đến hè nhưng khi hè đến ta lại tiếc nuối, cảm giác nhớ bạn, cảm giác nhớ trường, nhớ lớp ta lại khiến lòng ta không thể vui vẻ. Ta hy vọng tâm trạng của ta sẽ không buồn như mấy hôm nay nữa. Thật! (lại thật) ta không nói dối: ta nhớ những ngày đi học vừa qua. Không đến lớp, không nghe tiếng thầy cô giảng bài ta cảm thấy thiếu vắng. Tất nhiên, cảm giác nhớ này không như nhớ người yêu vì thế ta nghĩ ta có thể nguôi đi. Dẫu cần có thời gian - 1 tuần chăng? Có lẽ như thế là kịp lúc bạn ta về ĐN. Hí hí! Những đứa bạn học chung cấp hai hí hí sẽ lại rôm rả không gian hè buồn ngay mà.

"Tháng sáu mưa hoen ướt mãng trời
Tím cả tâm hồn, tím dôi nơi
Nỗi buồn cũng dượm màu tím tái
Bóng lệ chập chờn lạc mắt ai".

Lời thơ vẫn buồn! đúng thế không? có mưa và lệ nhưng không phải tâm trạng của ta giống thế đâu. Vì cái vui tối qua vẫn còn dư âm đến tận hôm nay. Hí hí! Ý ẹ đã nhất bảng E. Thêm nữa, Ronaldo răng thỏ ta yêu thích đã ghi những 2 bàn trong trận gặp Nhật đó nghe! đừng nghĩ "gã béo" mà vụng về nữa nghe!

Chúc mọi người vui! Xem bóng đá không ngủ gà, ngủ gật trong dịp cuối tuần này!
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on June 24, 2006, 05:06 AM
Những gì mình viết đó ư? Mèn ơi! linh tinh quá!
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on June 24, 2006, 01:52 PM


Tan giấc mơ chiều [/size]
Hai đêm buồn giống nhau, một bài thơ viết lại, một nỗi nhớ âu sầu, một người đi đi mãi...
Ta chẳng thể nào có được cùng em
Giấc mơ xanh thuở cũ
Để vệt nắng vàng lụi bên thềm
Khi mặt trời chưa ngủ

Ta chẳng thể nào có được vì sao
Ngày xa nhau em ước
Chỉ gió bên tai,
nắng trên đầu
Và con đường trải ngược

Khi bước chân sang mùa
vinh hãnh già nua
Thông minh, nhan sắc ngày một cũ
Chỉ nỗi buồn thôi, chẳng bao giờ
Những ước mơ
thôi ước mơ
Lối cũ em đi
Ta vẫn thắp vệt nắng vàng muôn thuở
Để con phố chia ly
Vẫn còn nhớ đôi chân chiều thiếu nữ
Chiều hoàng hôn không đam mê
Tắt nỗi đau
Ta chỉ tiếc
Khi xa nhau
Đôi mình còn quá trẻ.

Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on June 25, 2006, 10:06 AM
VỀ THÔI  

Phải không khi chút mặn mà
Đã theo mây gió trôi xa ơ hờ
Bàng hoàng chợt tỉnh giấc mơ
Phôi pha treo ngược vần thơ tháng ngày

Về thôi...
tỉnh lại cơn say
Về trong thinh vắng của ngày xa xưa
Thả rơi trong gió ngày mùa
Nghe trăm giọt đắng bỗng ùa về ngang

Về thôi...
dẫu biết ngỡ ngàng
Về thôi...
ủ lại giấc hoang đời mình
Đi ngang qua những chênh vênh
Chỉ hồn ta với gập ghềnh chưa tan

Còn không ... một chút nồng nàn?
Cho nhau dẫu đã muộn màng từ khi
Chao nghiêng vỡ giấc xuân thì
Buồn rơi trong gió vương mi hững hờ

Còn không anh...
... còn dại khờ
Người xa ...
Ta vẫn cơn mơ hôm nào
Bây giờ ảo mộng xanh xao
Chút mặn mà cuối đã vào hư vô

Về thôi...
Đã cạn giấc mơ
Thênh thang nguơì đã hững hờ buông lơi
Về theo những áng mây trời
Cho hồn đá nát cạn lời rêu phong
Về xa xưa...
ủ rơm đồng
Giấu trong khói rạ mênh mông vệt buồn.
       cuộc đời ta lại lật sang 1 trang mới, cố lên c3 ơi!!!!!!!!!!!
Title: Yesterday and Now
Post by: Flowersin_ice_2005 on June 26, 2006, 06:29 PM
Tôi Cho Anh

Tôi trao cho anh,nụ cười
Lắc đầu anh bảo :thôi thôi ..chẳng cần !
Tiếng cười đang chực long lanh
Bổng dưng bật vỡ biến thành khóc thương

Tôi cho anh ,sợi nhớ thương
Quay lưng anh bảo :vấn vương thêm sầu
Sợi Thương chợt biến sợi Đau
Thắt lòng ,từ đó tôi sầu thiên thu

Tôi cho anh ,một lời ru
À ơi giấc ngủ khi trưa nắng vàng
Ngờ đâu tôi dạ nát tan
Khi anh đem cắt phím đàn ,
ầu ơ...

Tôi cho anh ,những lời thơ
Ngọt ngào chan chứa những chờ ,nhớ ,mong...
Anh rằng :thơ chẳng thành dòng
Mặc tình tôi gởi cứ bồng bềnh trôi

Tôi cho anh ,trái tim tôi
Nhỏ nhoi nhưng đủ cả đời chứa anh
Đưa tay ,anh bóp tan tành
Trái tim tôi vỡ ...
máu thành sông sâu ...

Anh cho tôi ,những nổi đau
Tôi đưa tay nhận ..ấp vào trong tim !!!

(PTH)

Cớ Sao Cứ Mãi "Phải Chi" ?!

Phải chi ta hiểu được chính ta
Điều đã mất sao vẫn hoài nuối tiếc
Tình thật - hư ...mãi hoài không phân biệt
Để lửa tình cứ ngùn ngụt, toả lan

Ôi Phải Chi, ta ôm lấy, than van
Bởi quá khứ khiến thân ta trầy trụa
Ai biết trước yêu là mang đau khổ
Để loạn điên một chân dấu địa đàng

Suốt cuộc đời ta phiền muộn, trở trăn
Cả ngàn năm phong sương đường ta bước
Mỗi nhịp tim là một lần ta khóc
Mà sao lòng không vơi bớt yêu thương.

(PTH)

(s.t)
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on June 26, 2006, 06:33 PM
[div align=\\\"center\\\"]Mãi mãi ngày đầu tiên

Cần những nhành hoa mới
Nở cho anh và em
Cần những tuần trăng mới
Đưa ta vào trời đêm...
Tình yêu k dừng lại
K sa vào thói quen
Tình yêu luôn luôn mới
Như những ngày đầu tiên.

Cần có những hờn dỗi
Để nhớ và để quên
Cần có những gặng hỏi
Để nghi ngờ, hờn ghen,
Cần những bài ca mới
Để hát về niềm tin
Cần những điều ngóng đợi
Cả con đường chờ em...

Tình yêu k dừng lại
K sa vào thói quen
Ngày qua rồi ngày tới
Tốt thêm và đẹp thêm,
Tình yêu luôn luôn mới
Mãi mãi ngày đầu tiên.[/div]

@anh trai: Sao mãi k thấy bài "Nữ sinh Đồng Khánh" đâu ta?
Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on June 28, 2006, 10:18 AM
    Phải đọc thơ để con người thô lỗ giống ta không cộc cằn đáng ghét chứ. Phải rồi, thơ có thể khiến con người ta trở nên đằm thắm dịu dàng hơn. Ai cũng biết thơ cũng là thuốc trị hữu hiệu nỗi buồn. Có phải khi buồn các thi sĩ thường làm thơ? Không một bài thơ hay nào không có hoàn cảnh ra đời lạ, đặc biệt và nhiều kỷ niệm cảm xúc.

                   Khi cảm xúc ngập tràn thì người ta mới có thể biến cái không thể thành có thể. Biến cái cộc cằn thành dịu dàng, biến sự nhàm chán bằng lsự lãng mạn, biến những cơn mưa thành nỗi nhớ ... Trong muôn vàn cảm xúc thơ ca ấy, có nhiều nhà thơ, người viết văn khiến ta gưỡng mộ, yêu thích và TPB là một trong những người ta cực yêu mến! Phải chăng vì ngôn từ mộc mạc giản dị, ý nghĩa thực tế mà không thiếu cảm xúc lãng mạn. Hơn nữa, thơ TPB mang tâm trạng của người con gái (giống ta) hí hí! Ở đây! gg không nói đến những nhà thơ lớn đâu nghe, gg chỉ nhắc đến những nhà thơ hiện thời mà gg có may mắn đọc qua. Tất nhiên, với gg lúc nào cũng viết bài bằng cái nhìn 1 mặt nổi (nói có học hơn là cái nhìn phiếm diện) hí hí! vì thế khi viết chỉ là để viết cho vui.

                  Ai chẳng biết là câu văn xộc xệch, từ ngữ vô duyên cực khi đọc lên những câu chữ ấy.Nhiều khi mình tự cười mình, cười vì vui, cười vì biết mình ngố, cười vì nhận ra rằng tâm hồn mình có đôi khi lãng mạn "gớm" nhể? Cười vì mọi "nhẽ" ! Hehe! cười tiếp! Ai cũng bảo "1 nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ" mà để gg tính xem nãy chừ gg không mất tiền mua mấy chục thang thuốc bổ rồi. Có lợi lắm đó nghe, nhất là dịp Uôn Cắp này.

                   Gõ mỏi tay ghê! phải dùng hình thức cọp và dán thay thế đôi bàn tay thô cứng này thôi. Hihi! Bẳng cách nào ta? à! cọp một bài thơ của TPB và dán vào đây. GG đọc bài thơ này rồi - không những lưu lại mà còn chép tay để học thuộc nữa kia. Ngu ngốc thật! học bài Ta va Hắn lâu rồi mà có thuộc đâu à.

Tình yêu! Tình Yêu!
-Trường Phi Baỏ-

Tình yêu bắt đầu từ đâu?
Mà em bắt đầu biết nhớ
Cái nhớ thì nhớ thế naò?
Để nhiều đêm mình mất ngủ

Vì sao tình như thác lũ,
Ào ạt xô xát đời nhau?
Nụ hôn bắt đầu ngọt ngaò,
Tại sao thì em chưa rõ?

Trái tim tự dưng màu đỏ
Chan chứa mạch nguồn yêu thương
Hóa ra tim biết vấn vương
Vấn vương từ đâu mà có?

Bóng ai thấp thoáng ngoaì ngõ
Hôm qua đã biết hẹn hò
Tình yêu khi không mà có
Chắc gì duyên phận trời cho...


Một bài khác nữa nghe!

Giận
-Trường Phi Bảo-

Giận rồi đó em ghét anh thiệt đó
Bộn bề ơi cứ giấu biệt anh đi
Em chẳng thèm ngồi nhung nhớ làm chi
Mà chanh chua cùng ô mai khế chát

Giận anh nè bởi anh tên lường gạt
Hứa mai về tặng một trái tim si
Vườn địa đàng mình dìu bước nhau đi
Bên chân chúa em ước gì được nấy

Mắt dại dột ngùi trông nào đâu thấy
Chỉ thấy lòng rưng rức bóng mưa qua
Đã giận rồi đừng hòng năn nỉ nha
Thư tình đó, anh không về, tôi đốt...

Thời gian bận đem anh đi mà trốn
Em chẳng chờ giây phút để suy tôn
Giận tình yêu cứ sa bẫy tâm hồn
Con người ấy...chao ôi sao đáng ghét

Bỏ bê em cùng mùa đông chết tiệt
Lạnh run người đâu ai sưởi ấm em
Buồn anh rồi, lệ thắm mặn môi mềm
Thương không hết, mới thành ra giận dỗi.

Hai ngày tiếp theo không có bóng đá nhưng bóng đá vẫn là đề tài hấp dẫn không chỉ đối với con trai mà ngay cả con gái cũng thích. Thích chứ không mê! Linh tinh chút! Chúc mọi người vui vẻ!!

Sửa vì viết sai chính tả!
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on June 28, 2006, 05:22 PM
[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]
@anh trai: Sao mãi k thấy bài "Nữ sinh Đồng Khánh" đâu ta? [/quote]

   bít cái gì mà bon chen, trật tự mà chat với teacher đi    hí hí    

P/S: có dịp ghé Huế, tối bớt tí times dành cho việc đú đởn xuống thuyền nghe ca Huế, mấy cái cô xưn xưn tóc dài dài má lúm đồng xiền nó mà hò bài nì với Trăng tàn bến Ngự, Huế thương thì ối giừi ơi là giừi ưi      

Nữ sinh Đồng Khánh


Nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa
Xui hoàng hôn tím trang thơ học trò
Nữ sinh Đồng Khánh qua đò
Xui dòng Hương cất giọng hò xa xôi

Nữ sinh Đồng Khánh dạo chơi
Phấn thông vàng rải ngát trời Thiên An
Trống trường Đồng Khánh vừa tan
Trên đường Lê Lợi từng đàn bướm bay
Gió vờn tà áo trắng bay
Nữ sinh Đồng Khánh thơ ngây mỉm cười
Bóng ai khuất nẻo phố rồi
Vô tư đâu biết có người nhìn theo
Âm thầm một cách phượng gieo
Nữ sinh Đồng Khánh trong chiều nhặt hoa
Bâng khuâng ngắm áng mây qua
Cảm thương một cánh chim xa lẻ đàn
Mùa thu thả chiếc lá vàng
Nữ sinh Đồng Khánh mơ màng lắng nghe
Trầm ngâm trong quán cà phê
Nhạc buồn chạm mái tóc thề chớm vai.

Nữ sinh Đồng Khánh nhớ ai
Mi cong khẽ chớp mắt nai thẫn thờ
Đâu còn là chuyện ngày xưa
Nữ sinh Đồng Khánh bây chừ là em./.


Mai Văn Hoan
Title: Yesterday and Now
Post by: Flowersin_ice_2005 on June 28, 2006, 06:25 PM
KIẾP RÊU PHONG

Mà thôi,
có nghĩa gì đâu
Nhớ thương, thương nhớ, u sầu...
cũng qua
Trượt tay,
chạm nổi xót xa
Khiến cho cả ánh trăng ngà chơi vơi
Dáng xưa giờ đã xa rồi
Nổi buồn chắp cánh bên đời,
lai sinh
Tôi - Anh, giờ đã đoạn tình
À không !
tôi vẫn một mình yêu anh
Ôm lòng, gọi nhớ buồn tênh
chao nghiên trước gió,
mong manh nụ hồng
Dáng xưa đã quyết thay lòng
Còn tôi một kiếp rêu phong
đợi chờ... !
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on June 30, 2006, 03:03 PM
Giữa hai chiều quên nhớ

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu    
Chưa đủ quên mà thành xa lạ
Anh ám ảnh em hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thầm thì của gió
Ngủ ngon thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

Trái tim đa mang chở tình yêu chòng chành
Yêu với nhớ lắc lư nhịp sóng
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên!?


Anh trai có nguy cơ trở thành rể xứ Huế  . Lần nào đi Huế về cũng đơ đơ mất mấy ngày. Tội quá! Hic...  
Có người đang dụ khị mình về làm dâu xứ Huế. Hay là....nhỉ?  . Anh trai nhỉ?
Title: Yesterday and Now
Post by: vizz on June 30, 2006, 05:42 PM
Bạn Nothing có ý định làm dâu xứ Huế à?  
Cẩn thận nhé, mí anh chàng người Huế nổi tiếng gia trưởng lắm đấy      

Không đề
- Đinh Thị Thu Vân -

Anh đã ồn ào như chỉ biết vô tư
Chẳng biết nhớ, chẳng biết buồn và chưa hề xao động
Em nhói buốt nhận ra mình lạc lõng
Thương trái tim bé bỏng tội tình

Như anh chỉ còn là của một mình anh
Ly rượu đắng - niềm vui đang có thật
Anh và bạn bè anh một niềm vui duy nhất
Một tâm hồn không quá khứ, chẳng tơ vương

Anh dấu đâu rồi những day dứt đau thương
Cười cợt lắm và hồn nhiên quá đỗi
Niềm vui trong men cay, niềm vui không đọng mãi
Đớn đau nào ở lại cuối cơn say

Anh hãy dạt dào, hãy khao khát, đầy vơi
Đừng quên lãng, thôi anh đừng quên lãng
Xin đừng trông mình trong men đắng
Như bao lần em đã trốn lòng em

Đừng như em bao lần vờ vĩnh hồn nhiên
Uống nước mắt đầy hồn không thể chảy
Ôi nước mắt đắng cay đâu như rượu ấy
Em uống một mình riêng lẻ, một mình say

Em uống một mình nhưng làm sao uống giúp cho ai
Giọt nước mắt ngược dòng tê tái chảy
Giọt nước mắt chỉ riêng em nhìn thấy
Thôi xin đừng giấu nữa, mến thương ơi!


 
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on July 01, 2006, 07:43 PM
QUÊ HƯƠNG TÔI

Quê hương tôi là bờ cõi Việt Nam
Nơi sinh tôi con sông dài chảy dốc
Bãi cát trắng những đêm trăng thần thoại
Những mùa bão dông dệt thành tuổi thơ.

Quê hương tôi dãi đất dài Miền Trung
Dang đôi tay nối hai miền Nam Bắc
Tuổi thơ tôi những đêm nằm tỉnh giấc
Đếm xe tàu quê hương đi qua.

Quê hương tôi có Sông Trà Núi Ấn
Người quê tôi đã đi khắp mọi miền
Quảng Ngãi ơi ! sao mà thân thương thế
Chiều ba mươi sao chưa thấy anh về ?

        Mẹ ơi, con sẽ về mẹ đừng mong nhé..và con hứa là con sẽ về    
Title: Yesterday and Now
Post by: Flowersin_ice_2005 on July 02, 2006, 10:47 PM
Sáng nay thức dậy, em cứ ngỡ mùa Đông,
Bởi vì em cảm thấy, trong lòng em lạnh lắm,
Nhìn lên bầu trời trông thật là ảm đạm,
Niềm vui đã đi xa, từ lâu vẫn chưa về !

Lại thêm một ngày dài nữa quá lê thê,
Cánh hoa cũ đã nẩy chồi bông hoa mới,
Chiếc lá xanh cũng không có gì thay đổi,
Chỉ có cuộc tình, còn dang dỡ mà thôi !

Tiếng nhạc buồn rơi vào trong khoảng trống chơi vơi,
Em cố gượng để cho mình đứng thẳng,
Cả nổi lòng ôm trọn niềm cay đắng,
Hồn em bay theo làn khói hương bay !

(st.)
Title: Yesterday and Now
Post by: Flowersin_ice_2005 on July 04, 2006, 05:44 PM
Lời Nguyện Cho Anh

Anh có biết bây giờ là tháng mấy ?
Mà sương mù giăng kín cả lối mơ
Để nơi đây có con bé thẫn thờ
Mắt hoen ướt long lanh mong hương nắng

Con bé buồn một mình trong thanh vắng
Lật từng trang , dòng nhật ký - vần thơ
Gió thoảng qua , con bé quên ngày giờ
Nâng cung nhạc , lời ca nghe sầu lắng

Nơi chân Chúa , tay nâng cành hoa trắng
Con bé qùy lặng bên Chúa bình yên
Chợt nhớ anh , dâng lên Chúa lời nguyện
Mong hạnh phúc mỉm cười bên anh nhé

Lời ca vang trong thánh đường khe khẽ
Con bé về trong cuộc sống tạm quên
Bao nhiêu lời âu yếm với dịu êm
Giờ bình lặng cúi đầu nơi chân Chúa !

Bàn tay ngà trên phi'm đàn như múa
Ước dịu hiền như vạn đóa hoa hồng
Chẳng còn thương , chẳng còn đợi , ngóng trông
Linh thiêng lắm , lời cầu xin Thượng Đế

Chúa yêu hỡi , tâm con bé nhỏ là thế
Yêu thương ai chỉ nói với Chúa thôi
Để mai đây trên những bước cuộc đời
Còn Thượng Đế luôn hằng đi bên nó

Bao lời kinh con bé cầu xin đó
Xin góp thành những nụ nhỏ ngây thơ
Và dệt đan nên hoà khúc đợi chờ
Một mình lặng , âm thầm luôn khấn nguyện !!!

(Ý Nhi)
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on July 06, 2006, 05:34 PM
@Vizz: Ờ ờ  , k hẳn thế . Tớ mà được chọn thì tớ chọn làm dâu xứ Iu nai tựt Sờ tết ợp Ơ me ri cờ cơ. Nhưng C'est la vie!  , có phải ai cũng sống được đúng như những gì mình ao ước đâu. Tớ mà làm dâu Huế thì nhất thiết anh trai tớ phải là rể xứ Huế. Có gì, ví dụ như thằng chồng gia trưởng với tớ chẳng hạn, còn đi mách anh trai dằn mặt cho nó chừa đi chứ  .
@ Bạn béo:thằng bạn bảo:" Dạo này thi thoảng tao thấy mình già đau già đớn. Cứ như sắp sửa như các cụ nhà mình về hưu đến nơi ý. (Thở dài) Tuổi xuân trôi qua cứ vun vút . (Chuyển sang cáu)  Mày anh trai anh treo ít thôi. Thử cho bạn thân một bài vịnh cảnh về hưu xem nào". Biết ngay thằng bé hay vào trang này xem bài viết của mình  . Kệ tao , tao anh trai thì liên quan gì đến mày. Thôi được rồi, nể bạn lắm đấy nhé, cho một bài vịnh. Cảm ơn bạn chưa  . Mà tao nói thật, mày già thật chứ trẻ với ai nữa mà than  

Phú quý phong lưu cũng đã vừa
Ngẫm mùi danh lợi ngọt hay chua
Vườn xuân cất bước vui đời mới
Bể hoạn buông chèo gác chuyện xưa
Sờ túi càn khôn tiền bac sẵn
Nghiêng bầu phong nguyệt rượu thơ thừa
Vuốt râu xem lại người trong cuộc
Xiêm áo, ô kìa bận sớm trưa
.

   
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on July 07, 2006, 09:35 AM
HOA TÍM BẰNG LĂNG
(Thuỳ Linh)

Tôi còn nhớ ngày xưa xa Thành Phố
Có người em gái nhỏ tuổi mười lăm
Bảo tôi rằng có hoa tím bằng lăng
Anh nhớ hái đem về cho em nhé!

Theo năm tháng tôi đi làm phận sự
Lúc sa trường khi rừng núi cao nguyên
Lúc gian nguy khi trở lại bình yên
Quà em gái nhớ hoài trong kĩ niện

Hoa rừng nở,bằng lăng khoe sắc tím
Màu u buồn gợi tôi nhớ thương em
Chiều hôm qua,thư tôi gửi không tem
Bằng lăng tím ép vào từng trang sách

Dòng thời gian lặng buồn như nước chảy
Thư hồi âm ,em đáp lại cho tôi
Em giận hờn lẫn thương nhớ xa xôi
Sao chỉ gửi mà anh không trở lại

Đường hành quân dặm mòn trên muôn lối
Đến một ngày tôi trở lại làng xưa
Hoa tím bằng lăng,tôi vừa hái ban trưa
Là kĩ vật của một ngày hội ngộ

Làng xơ xác như cuối mùa lá đổ
Tôi lắng buồn trên nấm mộ đìu hiu
Hoa tím bắng lăng đượm vẻ cô liêu
Hương nghi ngút trong bóng chiều im gió

Bông bằng lăng bên linh hồn bé nhỏ
Nằm im lìm say ngủ với thời gian
Chiều âm u cuốn từng chiếc lá vàng
Tôi lặng lẽ lên đường ra chiến trận.
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on July 09, 2006, 09:18 PM
Bản tình ca cho em
(Ngô Thụy Miên)

Anh hát cho em bài tình ca thiết tha
Anh hát cho em dù lòng nghe xót xa
Một lần gặp gỡ đã là bao thương nhớ
Thương dáng em cười nhớ nét mặt bờ môi
Anh nhớ năm xưa mùa xuân em đến thăm
Em nói yêu anh rồi tình qua rất nhanh
Một ngày chợt đến bỗng tình như đã lỡ
Một ngày chợt đến bỗng đời như tan vỡ

Ai đã yêu em những đêm buồn giá lạnh
Và ai âu yếm hát những lời thiết tha trìu mến
Ai đã nâng niu đón đưa ngày tháng dài
Giờ đâu còn nữa tình yêu đã hết tình ta đã chết

Anh chúc cho em đời yên vui đắm say
Anh chúc cho em dù lòng nghe đắng cay
Một ngày nào đó dẫu tình ta đã lỡ
Anh ngày nào đó ta vẫn yêu người thôi.
    Đôi khi nhạc cũng là thơ....đôi khi yêu rồi lại không..đôi khi buồn rồi lại vui..ôi có đôi khi thèm như con thú hoang sống kiếp lang thang...
Title: Yesterday and Now
Post by: vizz on July 10, 2006, 05:02 PM
Quote from: Tiểu Phương
Nhớ!

Chợt thèm một chút mưa Xuân
Se se mùa nhắc bao lần xa quê
Đành thôi khất lại ngày về
Lòng con gió thốc bốn bề rét non

Quê nghèo rơm rạ còn vương
Chiêm bao lắc rắc con đường lá xoan
Giêng, hai bờ cỏ xanh tràn
Nhòa cay khói bếp vẽ ngàn hoa văn

Mong về trước Mẹ ăn năn
Thơ con cơm áo nặng oằn hai vai
Con xa hút tháng năm dài
Thương con, tóc Mẹ trắng ngoài lũy tre

Xốn xang một sớm Xuân về
Nghe như có rét từ quê thổi vào
Quê nhà gần lại biết bao
Mùi hương xa ngái ngọt ngào tuổi con ...


 
 Vị bằng hữu nào biết được tác giả của bài thơ chỉ dùm TP nhé. Xin đa tạ trước.

Tác giả là nhà thơ Trương Nam Hương với tựa chính xác là "Nhớ quê"
Title: Yesterday and Now
Post by: vizz on July 10, 2006, 05:19 PM
@Nothing : Nhớ về thời gian ở H quá !  Nhớ buổi chiều ngắm hoàng hôn rơi trên bãi biển Thuận An, ngắm những vườn cây mát rượi dọc sông Hương chạy dọc về phía biển...thấp thoáng cánh cò trắng trên những cánh đồng ngút ngàn tầm mắt, chứa ẩn một điều gì đó như xa xôi lắm. Và cảnh làng quê thôn Vỹ ẩn hiện trong màu nắng chấp chới của ánh chiều...những cảm xúc đó cứ kéo dài, bất tận....

Tặng Nothing một bài thơ về Huế nhá!  

Mắt Huế

Dù ở đâu không thể nào lẫn được
Đôi mắt em thăm thẳm mộng bên trời
Mắt đợi chờ làm điếng cả hồn tôi
Tình như rứa làm răng tôi cất bước?

Dù ở đâu không thể nào quên được?
Mắt - Huế - em là lạ thuở yêu người
Mắt - Nội - thành soi rõ trái tim tôi
Thương là tặng dẫu ngày sau vô phước...

Dù đi đâu cũng không thể nào xa được
Mắt - Huế - xưa theo dõi bóng giang hồ
Tôi phải trôi về những cơn mơ
Áo - tím - Huế bay trong chiều lụa - bạch

Đôi mắt ấy thoạt nhìn như sắp khóc
Dẫu đời tôi hoá đá cũng chao lòng
Mắt u buồn vẫn liếc dáng thuỷ chung
Như mắt mạ chờ cha nơi phố cũ...

Dù ở đâu tôi không thể nào quên được
Mắt - Huế - em ngái ngút vẫn đâm gần
Mắt níu đời quen cho đến trăm năm
Tình như rứa làm răng tôi cất bước?
[/i]
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on July 11, 2006, 05:22 PM
@Cảm ơn vizz nhé. Bài thơ rất hay! Tớ quý ấy lắm đấy  . Tặng lại cho vizz bài thơ này, k có ý nghĩa gì cả. Chỉ đơn giản là thấy nó hay.  

Phải, anh chắc bướng hơn tất cả,
Anh k nghe thiên hạ đặt điều
Và k đếm trên ngón tay những kẻ
Gọi em bằng hai chữ:" Em yêu!"...

Anh k gọi em là thiếu nữ,
K giữa đường bứt hoa tặng em,
Trong mắt em, anh k tìm kiếm
Những ánh cười thời con gái trinh nguyên.

Anh k tiếc một thời dằng dặc
Em chẳng đợi chờ anh ở trong mơ,
Cũng k tiếc, khi gặp anh, em đã
Qua mất rồi năm tháng ngây thơ...

Và nếu như số phận rồi gắn bó
Cho chúng mình hai đứa thành đôi
Thì k phải vì em k được biết
Bao nhiêu người gần gũi, xa xôi...

Anh muốn được gọi em là vợ
K phải để rồi loan báo khắp nơi,
K phải bởi từ lâu em đã
Luôn bên anh trong mọi sự trên đời.

Nhan sắc và danh tiếng tuổi tên em
Đâu phải điều đã khiến anh mê đắm.
Anh chỉ cần em dịu dàng bí ẩn
Tới cùng anh như thầm lặng bao lần...
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on July 12, 2006, 03:33 PM
Để mụ jà tặng em 1 bài, hẹ hẹ, lãnh lương tháng đầu ko dẫn em đi nhậu, bài thơ này coi như bù nhá ( chị mới làm mất cái móc khoá Juve      )Bài này hông vui lắm nhưng được cái dễ xương  

"Nơi nào có em, nơi ấy là thiên đường!" - Mark Twain

Bài thơ về đôi lứa

Nếu như đêm nay anh ngồi gác một mình
Chỉ riêng anh và những vì sao còn thức
Anh sẽ chọn một vì sao đẹp nhất
Để bảo rằng - đấy chính là em

Nếu trưa nào anh qua một khoảng đường êm
Chỉ có nắng và chân mình đạp lá
Trời thành phố khép hàng mi êm ả
Anh đi cùng chiếc bóng của mình
Anh sẽ chọn một bóng râm dịu mát
Để bảo rằng - đấy chính là em

Nếu khuya nào anh vào xưởng ca đêm
Giờ ngon giấc của em trong giấc ngủ
Anh sẽ gọi hương ngọc lan đầu phố
Theo dọc đường và bảo - đấy là em

Ở nơi nào mà anh chẳng có em
Có cả lúc một mình đi xuống phố
Đi theo anh chỉ lá me và gió
Thì lá me và gió chính là em

Anh nghiêng mình cảm tạ Mark Twain
Đã phát biểu tuyệt vời về đôi lứa
Đã cho anh những thiên đường mở cửa
Khắp mọi nơi trong cuộc sống của mình

Ở nơi nào mà anh chẳng có em
Có khi ngủ nữa là khi anh thức
Anh đưa tay là chạm vào hạnh phúc
Trái táo hồng treo giữa những cành êm
Em là ban mai, là chiều vắng, là đêm ...  

Đỗ Trung Quân
Title: Yesterday and Now
Post by: vizz on July 13, 2006, 03:55 PM
Bài thơ dễ xương lém Nothing à, thnx nhé!  
Tặng Nothing nốt bài này, cũng không có ý gì chỉ vì nó là bài thơ mà khi xưa tớ thích    

Ông anh rai

Em chỉ coi anh như một người anh trai
Ồ, được thôi! Một ông anh trai ân cần và "ga lăng" hết ý:
Biết em thích yaourt, kem ký,
Biết nhủ khuyên em khi em chẳng chịu học bài thi.

Em chỉ coi anh như một người anh trai
Ồ, được thôi! Một ông anh trai gần gũi và dễ thương chi lạ!
Biết dỗ dành khi em khóc vì nhớ mẹ,
Biết chở em đi chơi trong những chiều thứ bảy phố đông.

Và... bỗng nhiên - trong sâu thẳm tâm hồn -
Em thấy anh hình như là ... tất cả
Bỗng chợt nghe con tim mình "là lạ",
Nghe ngập ngừng một nỗi nhớ vu vơ

Rồi lạ lùng chưa, "cô ấy" bỗng muốn rằng:
Anh chàng chẳng còn là anh trai "cô ấy" nữa..
 
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on July 18, 2006, 11:19 AM
Ngày đẹp trời, tạt qua thăm quán ^^ có vẻ thiếu mình quán càng đông vui, có thể gọi là "hữu xạ tự nhiên hương" cũng chẳng thấy rác, vứt quán lại cho thằng Pin chăm nom kô uổng công, thằng này hướng thiện rùi, thiệt là vui mừng lắm thay.

@ Pin: chú xem chừng đứa nào dở tà môn ngoại đạo "xì pam càn khôn đại na di" ra ở đây xử lý giúp anh cái  ^^

@ Tiểu Phương: Ciao, mem mới à   chúc vui trong JFC và quán Thơ của ta  ^^


Tặng Em gái, Pin, Tiểu Phương phát ... 1 ngày đẹp rời  ^^


Duyên


Anh đến bên em
Như ánh sáng mặt trời
Chảy tràn vào đêm tối
Vẫn ánh mắt bình yên không dữ dội
Em ngả lòng trìu mến nửa vòng tay
Có nụ cười nào đẹp như chiều nay
Khi anh nhìn em đắm say miền hạnh phúc
Trong nỗi cơ cực
Biết ngày nào mình tìm đến bên nhau
Tình yêu làm phép nhiệm màu
Mang em và anh xuôi bến bờ cổ tích
Xua tan những niềm đau bất tận
Hai ngả cuộc đời rẽ lối một lời duyên./.

 
Nguyễn Thị Thuận
Title: Yesterday and Now
Post by: mainoel on July 18, 2006, 04:52 PM
"Có điều gì nhói lòng anh sau đôi mắt ấy?
Đôi mắt em thăm thẳm nỗi buồn xưa
Chiều chơi vơi ta ngồi bên quán vắng
Nghe hoàng hôn chết lặng trên phố buồn

Từ bao giờ dạt trôi đời con sóng
Những cuộc tình hôm sớm đã tàn phai
Giờ chỉ còn cơn say bồng bềnh men đắng
Sao chiều nay tình chợt dâng đầy

Sẽ còn lại với ta một hoàng hôn ấy
Dù mai đây tình như chiếc lá cuối trời
Có điều gì giống như hư ảo
Khi mắt em ấm áp một niềm yêu"
-------------------------------------

Nhớ không rõ khổ cuối, nhờ Pintu edit dùm.. Kekeke
Title: Yesterday and Now
Post by: qua_TaO_tau on July 18, 2006, 09:45 PM
Cũng đến một ngày tất cả sẽ qua
Bước chân em dù âm thầm lặng lẽ
Dù nông nổi bước nhanh hay đứng giữa đường ngạo nghễ
Rồi cũng đến một ngày em đi ngược xa anh

Cuộc đời người là những ngày tháng lênh đênh
Trên con tàu thời gian vượt ngàn bão tố
Dẫu có nhiều khi buồn đau giận dữ
Vẫn sẽ một ngày tìm được bến bình yên.

Nên kỷ niệm ngày xưa dẫu em chẳng thể quên
Em hãy vẫn bước tiếp trên con đường em đã chọn
Hãy tràn ngập niềm tin vào một ngày sẽ tới
Em lại là mình trong khoảnh khắc đầu tiên...
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on July 21, 2006, 10:40 AM
Quote from: Casanova
Thiếu nợ lão quán thêm một bài thơ, mai trả.

[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]Tặng Pin 1 ngày đẹp rời ^^
[/quote]

hai lão quán chủ này quên mình rùi! Tặng thơ qua lại cho nhau kìa nhưng lại chừa mình ra.   Hix, quá đáng!thế mà đòi làm bạn tốt của người ta !  


[div align=\\\"right\\\"]Cổ Tích Của Em

Bây giờ em đã lớn ....
Em vẫn tin có thiên thần trong cổ tích
Sẽ vỗ đôi cánh trong veo tinh nghịch
Đặt vào lồng ngực một trái tim yêu

Và rồi anh xuất hiện trong đời sống của em
Tình cờ... không báo trước
Như thiên thần với bao điều ước
Cổ tích của em là... có Anh
........
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on July 21, 2006, 12:23 PM
Quote from: Casanova
Tặng chị Blue hen.    

Dịch Thơ:
-= Tản Đà =-
Cảnh sinh ly
Sung , mơ ăn khó , ai ơi !
Sung ăn thời chát , mơ thời chua sao !
Chưa bằng sống biệt ly nhau ,
Ruột gan chua chát lại đau bội phần .
Lần trăng gà gáy hai lần ,
Hét luôn tiếng ngựa giục dần khách ra .
Trông nhau một tiếng khóc oà ,
Mơ chua sung chát , như là mật ngon .
Nước sông trắng , mây vàng tuôn ,
Kẻ đi người ở , cơn buồn bên sông .
Ngủ đâu ? Trời lạnh , đồng không !
Đìu hiu ngọn gió loạn rung lá đường !
Biệt ly lúc ấy lạ nhường !
Mối lo chẳng dứt từ phương hướng nào ?
Quá lo , huyết khí tiêu hao ,
Chưa ba mươi tuổi , tóc sao trắng rồi ?

Hic... cảnh sinh ly kinh khủng thế hả em  

Cám ơn nhìu nhe   , lại copy & paste nữa nè   .
Cũng lại là chia ly...

Cách chia

Rồi một chiều anh bỏ lại yêu thương
Theo cơn gió đi tìm vui nơi khác
Trong tim em ẩn bao điều day dứt
Đau nhói riêng mình !

Tình đôi ta tưởng mãi được gần bên
Nay tỉnh giấc mới hay là ảo giác
Màu hồng tình yêu bổng chốc thành tẻ nhạt
Rơi rơi...

Em chẳng dám cân đo tình cảm một con người
Chẳng dám trách anh lỗi bao điều đã nói
Chẳng dám phạt đền khi bắt em đứng đợi
vì những bản tình ca nông nổi tự tim anh...

Chỉ tiếc đôi mình sao vội rẽ thời gian
Đoạn đường bên nhau đã đến hồi ngỏ cụt
Hai đứa nhìn nhau...lặng bàng hoàng, thảng thốt
Đành chấp nhận quay về nơi khoảng trống không nhau

Có mùa thu nào không có lá rụng đâu ?!

(st.)
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on July 21, 2006, 09:57 PM
Quote from: Casanova
Để mai nhá mụ, giờ chả tâm trạng nào để ê a cả.
Xả đã. AaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaAAaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.

___, giang hồ hiểm ác, nhờ Tiêu diêu thí chủ trông cho cái quán rách mà thí chủ làm vầy thì còn mặt mũi nào mà vênh với giang hồ nữa ... chán.

Giả nợ Blue nhá ... đừng ôm vào người thế ^^ sao lại là xin xỏ đc ^^ nhưng chẳng bít có đủ độ sad không nữa ^^


Đơn phương

Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa

Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư./.


Phạm Đức
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on July 26, 2006, 10:36 AM
Quote from: Casanova
Đáng lắm, ai kêu vui duyên mới chả nhớ đến ai.  
 

Hix! là cậu và lão CU quên tớ trước chứ bộ.   Với lại tớ chả đã nói với Pintu từ dạo trước rùi còn jì? Chuyện bỏ ống tiết kiệm ý, nhớ ko?  

Bài thơ cậu tặng nghe thú vị lắm nhưng ko hợp với tớ đâu!   Tớ thích bài này cơ!  

[div align=\\\"center\\\"]Bàn tay em[/size]

Gia tài em chỉ có bàn tay,
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy,
Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
Quá khứ dài là mái tóc em đen.
Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em,
Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng,
Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng,
Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay?

Bàn tay em ngón chẳng thon dài,
Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả.
Em đánh chắt, chơi thuyền thuở nhỏ,
Hái rau dền, rau rệu nấu canh,
Tập vá may, tết tóc một mình,
Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ.

Đường tít tắp, không gian như bể,
Anh chờ em, cho em vịn bàn tay
Trong tay anh, tay của em đây
Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ.
Trời mưa lạnh, tay em khép cửa,
Em phơi mền, vá áo cho anh.
Tay cắm hoa, tay để treo tranh,
Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc.
Năm tháng đi qua, mái đầu cực nhọc,
Tay em dừng trên vầng trán lo âu.
Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau
Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả.
Khi anh vắng, bàn tay em biết nhớ
Lấy thời gian đan thành áo mong chờ.
Lấy thời gian em viết những dòng thơ
Để thấy được chúng mình không cách trở.

Bàn tay em, gia tài bé nhỏ,
Em trao anh cùng với cuộc đời em.
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on July 27, 2006, 12:42 PM
Quote from: cheer_up1979
___, giang hồ hiểm ác, nhờ Tiêu diêu thí chủ trông cho cái quán rách mà thí chủ làm vầy thì còn mặt mũi nào mà vênh với giang hồ nữa ... chán.

Giả nợ Blue nhá ... đừng ôm vào người thế ^^ sao lại là xin xỏ đc ^^ nhưng chẳng bít có đủ độ sad không nữa ^^
Đơn phương

Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa

Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư./.


Phạm Đức
Hic, thơ mà sad là cứ phải là thơ thất tình à   .
Bảo tặng mình bài thơ thế là dzếnh ngay bài thơ này. Chẳng ai tương tư mình cả, đọc thấy thêm tủi  

Ừ Thôi...
Ừ thôi, nói tiếng từ ly
Ừ thôi, lưu luyến làm gì người ơi
Ừ thôi, duyên dỡ dang rồi
Bọt bèo một kiếp nổi trôi giữa dòng

Ừ thôi, bến đục bến trong
Ừ thôi, sóng vỗ khuất chìm nổi đau
Ừ thôi, chẳng nợ gì nhau
Tình ta ngắn ngủi, nghẹn nghào trong tim

Ừ thôi, chẳng phải đa tình
Ừ thôi, lạt buộc ba sinh sao còn...?!
Ừ thôi, rơi rớt sợi thương
Sợi tình, sợi tội... lạc đường chim bay

Ừ thôi, giờ biết trách ai
Ừ thôi , hương biển đã bay lên trời
Ừ thôi , kẻ khóc, người cười
Làm sao buộc lại tình người thiên thu ?

(PTH)

(   nói người, mình cũng có khác jì đâu)
Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on July 27, 2006, 11:30 PM
Quote from: Casanova
Lượm được bài thơ hay, mang về tặng chị Blue.  

   

Em ước một lần em ghé phố đời anh...!

Em ước một lần em ghé phố đời anh...!
Để lắng nghe những bản tình ca bất hủ
Lời yêu thương đo bằng ngàn nổi nhớ
Xua bão giông bằng một chuỗi ân tình

Em ước một lần em ghé phố đời anh...!
Ta dựa đời nhau nặng nghìn thầm lặng
Mắt mùa xuân sáng bừng nơi hò hẹn
Để tạ từ Buồn bằng những ngón tay đan

Em ước một lần em ghé phố đời anh...!
Ánh mắt trầm luân không vô hồn như trước
Nỗi nhớ chia đôi, nỗi sầu nằm lăn lóc
Những dấu chấm buồn cứ lặng lẻ - nằm im.

Em ước một lần em ghé phố đời anh...!

(PTH)
Title: Yesterday and Now
Post by: mainoel on July 29, 2006, 10:21 AM
[div align=\\\"center\\\"]Hoàng hôn dốc
Lưu Trọng Văn
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww.dalatwine.com.vn%2Fimages%2Fpis_dalat1.jpg&hash=a3282cd199b4bead3621579b1420d08b7d1e013b)


Hoàng hôn dốc
Em đứng một mình
Hoàng hôn dốc
Mình em khóc

Khi ta đi ngang em
Nhìn nghiêng, một giọt nước mắt rơi
Khi ta vượt qua em
Nhìn lại, em nước mắt đôi dòng

Vì sao em lại khóc?
Vì sao?
Vì sao em?

Rừng thông vẫn rì rào mà rừng thông nào biết
Con đường vẫn quanh co mà con đường thờ ơ
Chỉ có bông hoa cỏ ven đường nơi em vừa đứng
Còn rưng rưng giữ lại một giọt sương...[/color][/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: waddaarabia on July 29, 2006, 01:41 PM
[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]HÀ NỘI MÙA NÀY SẤU CHÍN CHƯA EM ?


Hà Nội mùa này sấu chín chưa em;

Hàng me Sài Gòn đang vào mùa thay lá

Thoang thoảng vị chua khiến lòng anh nhớ quá

Nhớ mùa sấu rụng phố Tràng Thi

Nhớ dáng em ngồi, nhớ bước em đi

Nhớ tiếng em cười, hờn ghen bóng gió

Yêu em, yêu em vì em là ngọn lửa

Hơ ấm lòng anh khi tất cả đã xa vời

Tuổi đang yêu chua chát cũng ngọt bùi

Trái sấu chia đôi tay và - tay - chấm - muối

Chỉ có vậy mà lòng mình bối rối

Để bây giờ thèm sấu nhớ tay ai ?

Anh muốn tức thì hoá cánh chim bay

Ra nhặt sấu giữa phố đông Hà Nội

Cho hai đứa lại xoè tay chấm muối

Có sao đâu, dù sấu đã trái mùa!...

Hà Nội vào thu vắng những cơn mưa

Em hát với Sài Gòn, mưa lâm thâm mái phố

Thấm vào anh từng hạt thương, hạt nhớ

Hạt sấu nào chín rụng giữa lòng tay!.[/quote]
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 02, 2006, 09:48 AM
[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]
Hix! là cậu và lão CU quên tớ trước chứ bộ.[/quote]

hức hức, có thể khẳng định, trong JFC bây giừ kẻ tồi tệ nhứt kô còn là thằng Maj nữa mà chính là bé Kẹo ... chửi bậy thôi rồi    ngay đến 1 người nhã nhặn, điềm đạm như CU cũng choáng ... bé Kẹo cẩn thận nhé    chỉ vì kô ra coi mặt thằng rể xứ Sài mà thía à, lần này anh tha.


[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]
Lão quán chết tiệt, nên nhớ đây là một nơi thanh tao nhã nhặn. Ví như là đại nhã chi đường của cái JFC này, thế mà lão cứ văng tục linh tinh. Lão thích bị phá quán hử?[/quote]

"Đại nhã chi đường" cái đầu mi. Tau thích phải có đủ ái, ối, hỉ, nộ nó với vui ... ví như uống rượu phải có bạn hiền, chè tam thì rịu phải tứ, thế mới gọi là Đạo thơ quán ... không dám nhận 4 chữ hoa mỹ kia của Tiêu diêu thí chủ  


[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]
Hic, thơ mà sad là cứ phải là thơ thất tình à.
Bảo tặng mình bài thơ thế là dzếnh ngay bài thơ này. .[/quote]

Chí lí, thất tình ~~> buồn, mà sad tiếng Anh cũng có nghĩa là buồn ~~> thơ thất tình = sad, trình tiếng Anh của Blue thật là uyên thâm, giang hồ không đối thủ, CU thật lấy làm khâm phục lắm đó ^^

Thía Blue thử đọc bài sau đây xem thía nào ... có sad nữa kô ^^



Mắt em

Mắt em mềm mại con đò
Anh nhìn chẳng thấy hẹn hò một câu
Mắt em trong mát êm sâu
Anh nhìn chẳng thấy nhịp cầu bắc qua
Mắt em là một vườn hoa
Vắng anh, thắm nở chói lòa sắc hương
Vườn hoa ấy, cảnh thiên đường
Anh nhìn chỉ thấy cửa thường đóng nghiêm./.


Nguyễn Chí Thiện
Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on August 02, 2006, 09:56 AM
Tặng anh (còn anh nào thì... hông bít   )


Nắng và Lá

Em không biết phải bấu víu vào đâu
Và không biết phải gửi thương yêu của mình cho ai nữa
Dũng cảm một lần em gõ cửa
Sao cánh cửa lòng anh chẳng mở cho em?

Em quay lưng với đôi mắt ướt mềm
Nhưng khô ngay bởi vì em kiêu hãnh
Sống với đời bằng khuôn mặt lạnh
Sống với đời bằng cảm giác héo khô.

Bây giờ đối với anh em cũng chẳng chờ
Chỉ cảm thấy lòng mình bức bối
Đi trên đường có lúc nào bước vội
Anh nhớ tới một người đang lặng lẽ lang thang.

Có bao giờ anh cảm thấy hoang mang
Cái mà người ta gọi là hạnh phúc
Em không biết nhưng một lần em đã khóc
Chỉ duy nhất một lần em đã khóc…..vì anh…….

Bởi bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em không hiểu nổi
Tim ta ơi sao tự mình lừa dối
Lừa dối mình và lừa dối cả anh?

Ta có lỗi gì không hả chiếc lá xanh?
Có lỗi gì khi trót gửi tặng trời những vần thơ đầy nắng
Chỉ muốn lá gom những tia nắng vàng để khi trời lạnh
Lá trải những nắng vàng sưởi ấm lòng ta...

(st.)
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on August 02, 2006, 08:52 PM
Quote from: blueweb
Tặng anh (còn anh nào thì... hông bít   )
Nắng và Lá

Em không biết phải bấu víu vào đâu
Và không biết phải gửi thương yêu của mình cho ai nữa
Dũng cảm một lần em gõ cửa
Sao cánh cửa lòng anh chẳng mở cho em?

Em quay lưng với đôi mắt ướt mềm
Nhưng khô ngay bởi vì em kiêu hãnh
Sống với đời bằng khuôn mặt lạnh
Sống với đời bằng cảm giác héo khô.

Bây giờ đối với anh em cũng chẳng chờ
Chỉ cảm thấy lòng mình bức bối
Đi trên đường có lúc nào bước vội
Anh nhớ tới một người đang lặng lẽ lang thang.

Có bao giờ anh cảm thấy hoang mang
Cái mà người ta gọi là hạnh phúc
Em không biết nhưng một lần em đã khóc
Chỉ duy nhất một lần em đã khóc…..vì anh…….

Bởi bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em không hiểu nổi
Tim ta ơi sao tự mình lừa dối
Lừa dối mình và lừa dối cả anh?

Ta có lỗi gì không hả chiếc lá xanh?
Có lỗi gì khi trót gửi tặng trời những vần thơ đầy nắng
Chỉ muốn lá gom những tia nắng vàng để khi trời lạnh
Lá trải những nắng vàng sưởi ấm lòng ta...
 Em nhớ bài này là Bài thơ viết về chiếc lá, phải không nhỉ? của chị Doanminhang
Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on August 03, 2006, 09:12 AM
Quote from: emsapyeu
Em nhớ bài này là Bài thơ viết về chiếc lá, phải không nhỉ? của chị Doanminhang
Ai bít đâu nè, chị thấy trên Blog của 1 người bạn mà hổng thấy đề tên tác giả, mà người bạn đó hổng phải tên Doanminhhang như em nói  
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on August 03, 2006, 09:47 AM
Quote from: cheer_up1979
hức hức, có thể khẳng định, trong JFC bây giừ kẻ tồi tệ nhứt kô còn là thằng Maj nữa mà chính là bé Kẹo ... chửi bậy thôi rồi    ngay đến 1 người nhã nhặn, điềm đạm như CU cũng choáng ... bé Kẹo cẩn thận nhé    chỉ vì kô ra coi mặt thằng rể xứ Sài mà thía à, lần này anh tha.

dạ ko dám đâu! em làm sao mà so sánh nổi với "cựu phu quân" của mình chứ?  mà cũng tại anh cơ, ai bảo hứa cuội với em làm chi?   em chỉ "trở về đúng nghĩa của trái tim" thui mờ    cho đáng đời!  

[div align=\\\"center\\\"]Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều em mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Nhưng biết "xử lý" anh những khi... hứa cuội quá nhìu!

 he..he  [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on August 11, 2006, 06:26 PM
Đôi khi.... một chút khó hiểu, một chút xao động. Cuối cùng thì chẳng còn gì cả. Chỉ cần nhìn vào mắt, phải k?...

Anh chỉ là cổ tích của em thôi
Một cổ tích toàn những điều bí mật
Dẫu cổ tích chẳng thể nào có thật
Em vẫn chờ...điều kì diệu xa xôi...

E hèm...  

Tản mạn cho một người <Tặng anh trai, Pin tiểu ngố, thêm chị Old trot, cả bạn yêu nữa>

Hãy quên em
Em không là cát
Thủy chung đợi sóng trở về
Nỗi nhớ mông lung khó hiểu
Vướng víu buồn chốn chạy trong mưa
Quên em đi
Như quên chiếc lá
Khi không còn sức xanh tươi trẻ
Đành dựa mình vào lòng đất đau thương
Hãy quên em
Như quên điều dối gian
Nhỏ nhoi lắm, giữa cuộc đời rất chật
Hạnh phúc con con trăm ngàn vết nứt
Em giữ phần mình tất cả nỗi đau...
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on August 28, 2006, 05:31 PM
Hôm nay la SN của Nothing đúng ko? Cậu là em gái của Đạo thơ lão quán chủ nên SN cũng cần phải được tặng 1 bài thơ chứ nhỉ? Tớ ko bít cậu thích thơ của ai nhất nên cứ lấy tạm 1 bài thơ của XQ để tặng cậu vậy. Hy vọng Nothing sẽ thích!  


[div align=\\\"center\\\"]Tự hát

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay.

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em.

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết,
Biết lấy lại những gì đã mất,
Biết rút gần khoảng cách của yêu, tin.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dãi đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh.

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập cồn cào không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi khi đi rồi
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on August 28, 2006, 06:07 PM
@ E/g: sinh nhật vui vẻ.
@ Kẹo: sến nó vừa thui.
@ Cả hai: mấy tuổi rồi mà suốt ngày nhật với cả nhẽo  ^^


oài ... làm phát "Áo lụa Hà Đông" vậy  ^^


Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
mà mua thu dài lắm ở chung quanh
linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
bay vội vã vào trong hồn mở cửa

gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
thơ học trò anh chất lại thành non
và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

em không nói đã nghe từng gia điệu
em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
em đi rồi, sám hối chạy trên môi
những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng./.


Nguyên Sa
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on August 30, 2006, 08:04 PM
Lâu lém roài mới vào đây... khè khẹ khè  tặng cả nhà và lão Cu già trê úp bài nì( lâu roài không nháy máy Cu)  
     
 
Khúc Thuỵ Du
--Du Tử Lê--

Hãy nói về cuộc đời
Khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì
Về bên kia thế giới
Ngoài trống vắng mà thôi
Thụy ơi, và tình ơi !

Như loài chim bói cá
Trên cọc nhọn trăm năm
Tôi tìm đời đánh mất
Trong vũng nước cuộc đời
Thụy ơi, và tình ơi !

Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh rung
Vì sao chân không vững
Vì sao, và vì sao !

Hãy nói về cuộc đời
Tình yêu như lưỡi dao
Tình yêu như mũi nhọn
Êm ái và ngọt ngào
Cắt đứt cuộc tình đầu
Thụy bây giờ về đâu ?
   
p/s: mai này mìn sẽ đặt tên con là Thụy An  
Title: Yesterday and Now
Post by: Nothing on August 31, 2006, 05:24 PM
Kẹo ạ, kệ anh ý, trông thế thôi chứ anh trai tớ lãng mạn và sống tình cảm lắm. Chị dâu tương lai sẽ là người hạnh phúc, tớ chắc chắn thế, anh nhờ?  
Em đang mặc áo lụa Hà Đông này,  . Ai mà chả có ngày sinh, mấy tuổi cũng thế thôi, chẳng qua khi già rồi thì người ta chuyển thể từ ngày sinh nhật qua ngày mừng thọ thôi. Anh đúng là vớ vẩn.
Pin tiểu gửi hay chưa còn k biết. Đúng là ngố k để đâu cho hết  

SN, giới thiệu con bạn với thằng bé bạn thân làm IT. Con bé cười ngặt nghẽo, kết luận:

Tớ ứ lấy chồng IT đâu
Máy tính luôn luôn ở trong đầu
Đêm về 2 đứa đang ngon giấc
Giật mình anh hỏi :"Ổ mềm đâu?"
Làm thằng bé đỏ mặt, hehe, con bé dở hơi, tao mơ lấy chồng làm IT mà k được, mày lại còn oẻ oẹ hả? Dạo này thấy thằng bé trầm hẳn, k còn láu táu như trước, chắc "dính chưởng" rồi. Mình cũng k tiện hỏi, bao h cũng thế, nếu thích thì nó sẽ tự nói. Chỉ có điều, hình như k phải vì con bạn hôm SN. Hà, cô gái nào đánh gục được nó nhỉ?
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on September 03, 2006, 08:26 PM

Khúc ca của Đường xa vạn dặm!

Ngày...

Phía sau những tiếng cười...
Bỗng nhận ra một ngày lòng mình hoang vắng
Có không trong nước mắt...
sẽ đọng nhiều yêu thương???

Ai cũng đi qua năm tháng như lẽ thường
Nhận lớn khôn từ mỗi điều khờ dại
Những cảm xúc tuổi thơ ngây xa mãi
TA cũng vô tình với chính TA...

Góc trời xưa, khoảng chiều xưa thân ái - vỡ oà
Nhưng chẳng mảnh xước nào làm đau trái - tim - người - xa - lạ
Cuộc đời ngược xuôi đánh chìm mọi dư âm êm ả
Lời yêu dịu dàng cũng biết dối gian...

Đốt cháy bình yên cũng không thành tro những ám ảnh muộn màng
Vẫn không đủ niềm tin để đối diện với ngày xưa êm đềm quá đỗi
Thời gian hằn lên tâm tư một nét cười giả dối
Chờ kết thúc trò chơi...

TA - phơi bạc bình yên trên sắc áo Hai mươi
Cứ tưởng mình không lầm lỗi
Buồn - vui vo thành khối
Ném ra giữa đời...

Và ta lại nhận về những hoang vắng xa xôi
Sau những tiếng cười...
vỡ nát...!
.......
ĐXVD
Vô tình đọc được những câu thơ hợp tâm trạng mình. Buồn vui lẫn lộn...Những ngày đã qua, những ngày sắp tới...rồi sẽ còn những chuyện gì???
Một câu hỏi lớn ko lời đáp!

Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on September 08, 2006, 09:02 AM
Quote
Kẹo ngọt này ( tự nhiên dạo này thấy quan tâm đến mọi người hơn, tớ tin là Ty làm con người ta tuyệt vời hơn rất nhiều, cậu cũng thế

hơ, vậy mà bọn bạn tớ lại bảo rằng tớ từ ngày fall in love đến giờ lại ít quan tâm đến bạn bè hơn cơ đấy.   Lạ thật! mỗi người 1 ý kiến khác nhau nên tớ chẳng bít thế nào để theo nữa. Nhưng nói chung thì tớ theo chủ nghĩa sống "nội tâm" mà anh satthu đưa ra từ dạo xưa    nên nothing nghĩ rằng tớ ít quan tâm đến mọi người cũng phải.  
Mà cái lão Cu ý, mình sến thì ko sao. Lúc người ta mới lãng mạn 1 chút   thì lại kêu gào là người ta "sến". Miễn bình luận và miễn cãi nhau luôn vì ko bít ai củ chuối hơn ai.  

@ Pintu: Văn chương kém, ko dám múa rìu qua mắt thợ nhưng vẫn cố bon chen 1 chút. Đặt tên bài thơ đó là :"Thôi đành !" có được ko?  

Thôi đành!

Thôi thế là em về với người
Đánh rớt bên đời một xinh tươi
Yêu dấu không chờ em được nữa
Chỉ nhớ xa xôi một bóng người

Đã bảo là phải cố quên đi
Ngày vui không lụy những sầu bi
Ân tình cay đắng không xa xót
Mà giọt lệ nào đẫm hoen mi

Em về với người rồi hỡi anh
Trầu cau , duyên mới thướt tha mành
Anh về chén đắng cạn có hết
Gầy đen nhung nhớ những mỏng manh
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on September 09, 2006, 05:50 PM
Có một thời Em yêu anh như thế
Băng qua bão giông vượt lên khỏi nỗi buồn


Đã bao giờ anh nói tiếng yêu đâu
Chỉ ánh mắt
Chỉ vòng tay
Chỉ lời thì thầm như sóng
Vậy mà...
Ám ảnh cuộc đời Em mỗi khi về với biển
Những khát khao xưa dậy như sóng muôn trùng.

Phai tàn rồi một giấc mơ chung
Em - kẻ chài mòn tay với biển
Cứ loanh quanh bên bờ bến cũ
Tìm ánh mắt anh trong bão giông đầy...

Biển vẫn hiền hoà - Biển vẫn còn đây
Nhưng biển của ngày xưa Em làm sao tìm lại?
Dẫu là biển của thét gào giông bão
Nhưng là biển của chúng mình, biển của tình yêu.

Biển của một thời giờ đã mất rồi anh
Sóng của ngày hôm qua cũng không còn nữa
Chỉ còn Em bên bến bờ lặng lẽ
Như dã tràng, khóc lệ cát tròn xoe...
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on September 12, 2006, 08:11 PM



Thành phố khi mùa sang
Yên lặng
Lang thang bước trên đường Cổ Ngư náo nhiệt
Giữa những Kỷ Niệm bộn bề
… Không Anh…
Hồ Tây vẫn gió lộng
Chiếc thuyền nhỏ thuở nào
Chao đảo phía không anh…



Hồ Tây lồng lộng gió chiều
Ánh mắt, nụ cười ai đó lao xao
Khen đôi lứa ấy..
Có câu nói vu vơ cứa vào trái tim em đau nhói
….
Kỷ Niệm hóa Gió
Nỗi nhớ hóa Sông
Không anh, Hạ cũng hóa Đông
… Cô quạnh…

……. !!! ….



Nghe thơ mà muốn khóc luôn  
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on September 13, 2006, 09:10 PM

[div align=\\\"center\\\"]Nỗi nhớ

Như trẻ con chơi trò "tay không tay có''
Em giấu nỗi nhớ trong lòng tay
Nỗi nhớ ngọ ngoạy đòi nghiêng trên trang giấy
Em đành giấu nỗi nhớ vào thơ
Thơ buông dài tiếng thở
Giấu nỗi nhớ vào đêm
Đêm càng lạnh lùng hiu hắt

Có thể giấu nỗi nhớ từ đáy mắt
Bằng những tiếng cười
Có thể giấu nỗi nhớ trên môi
Bằng màu son tươi thắm
Nhưng, tự cõi lòng sâu thẳm
Em không biết giấu nỗi nhớ vào đâu
Trong tim, nỗi nhớ ứa giọt sầu
Ơi nỗi nhớ không màu
Sao rất thực
Làm nhói đau lồng ngực

Chiều nay,
Em gởi nỗi nhớ vào chiếc lá
Thả xuôi theo dòng
Anh có nhận được không?

Bùi Nguyễn Trường Kiên[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on September 15, 2006, 11:32 AM
[div align=\\\"right\\\"]Tặng Pintu![/div]


[div align=\\\"center\\\"]Hư Vô Và Vĩnh Viễn

Cũng vô lý như lằn kia dưới lá
Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành
Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ
Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh

Buổi trưa đi vào lòng lá nhỏ
Tiếng kêu kia còn chút mong manh
Dòng nức nở như tia hồng đốm đỏ
Lạc trời cao kết tụ bóng không thành

Lá cũng mất như một lần đã lỡ
Trời đã xanh như tuổi ngọc đã xanh
Trời còn đó như tháng ngày lỡ dở
Hồn nguyên tiêu ai kiếm lại cho mình

Đường vất vả vó ngựa chồn lảo đảo
Cồn sương đi vào sương lạnh miên man
Bờ bến cũ ngậm ngùi sông nước dạo
Đêm tàn canh khắc ngợi nguyệt gương ngàn

Một lần đứng lên mấy lần ngồi xuống
Ngón trên tay và tóc xõa trên đầu
Tình đếm lại muôn vàn thôi đã uổng
Để bây giờ em có biết nơi đâu

Bờ trùng ngộ một phen này phen nữa
Tờ cảo thơm như lệ ứa pha hồng
Hồn hoa cỏ phượng thành Hy Lạp úa
Nghe một lần vĩnh viễn gặp hư không
(Bùi Giáng)
[/div]

tớ tin là cậu cũng thích bài thơ này. Sn vui vẻ nha.  
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on September 16, 2006, 02:45 PM
[div align=\\\"center\\\"]Có lẽ ...

Có phải nơi kia chỉ là hư ảo
Những cánh buồm con vẫy sóng mù khơi
Có phải nơi kia, trăm tàu lạc lối
Để thuyền em chống chếnh, chơi vơi

Có phải trăm sông đều về biển lớn
Sóng dạt đôi bờ, rạch nát cơn mơ
Con tim nhỏ run run từng nhịp thở
Len giữa nhân gian vô cảm, hững hờ

Có phải anh - em chỉ là mộng ước
Bởi chặng đường mình gai góc ngàn xưa
Có phải đôi mình chỉ là lá cũ
Để rữa thành cát bụi sau mưa.

[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: hoathuongphagioi on September 16, 2006, 08:45 PM
Lâu không vào thay đổi nhiều quá nhẩy, bác ku tè chán quá chả máu bia bọt gì cả.
Có bài thơ đứa bạn kiếm ở đâu đọc nghe hay phết

[div align=\\\"center\\\"]Tình yêu là hạt thóc
Niềm tin là cánh đồng
Mặt trời là bài hát
Tóc dài là dòng sông
Mùa thu là giọt nước
Đồng xu là mặt trăng
Em không là chim chóc
Anh là chàng thợ săn
Thương nhớ là tuổi tác
Cúc vàng là tháng năm
[/div]

hìhì
đọc nghe hơi ngang cũng thấy hay hay
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on September 21, 2006, 12:47 PM

Nhàm
Nguyễn Vĩnh Tiến

Những ngày nhàm chán này
Tôi bay đi dữ dội
Bay từ đông sang tây
đuổi theo bóng đổ ngày

Tôi muốn hét thật to
Phổi rung như bụng trống
Gào bật ra cái nhàm

Nhàm gì bằng nhàm ngày
Nhàm thì giờ, nhàm buồn
Nhàm bay, nhàm mồm to

Tôi bay đi dữ dội
Trong sắc trời đỏ ối
Nhàm gì bằng nhàm trời
Người người nhàm bầu trời

Tôi bay đi dữ dội
Phải bay đi dữ dội …

Chẳng biết phải bay đi đâu để tránh cảm giác chán nản như lúc này.Mở đầu một ngày mới với một cảm giác khó chịu và hệ quả của nó là...
Trời cũng chẳng nắng to như mọi ngày. Đi đâu cũng thấy một màu xám ngắt...Thường thì màu xám làm người ta muốn nép mình lại nhưng lạ quá,sao lại muốn hét thật to thế này??!

Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on September 25, 2006, 05:57 PM
!!! Vô Đề !!!

Như một con ốc nằm yên lặng lẽ
Chẳng xiết màng mặc sóng gió đẩy đưa
Mệt mõi lắm chẳng còn tha thiết nữa
Chuyện của đời và chuyện của riêng ta

Sóng vô tình làm như là kẻ lạ
Gió hững hờ lôi ngã cuốn mất đi
Đi về đâu giữa sóng gầm ầm ĩ
Rất hung tàn y như một thú hoang

Chiều hoàng hôn mặt trời dần khuất dạng
Bờ cát buồn mang một nỗi cô liêu
Mây về đâu...gió về đâu....có ai dùm hiểu
Một tâm hồn lạc lõng thiếu tình thương

Đừng bò ra...rồi lạc hướng
Cứ hãy cuộn mình
Mi chớ có vội tin
Đời gian dối
Đời là giòng oan nghiệt
Cạm bẫy ngập tràn...... mi biết hay không???

Như chợt muốn làm vơi khoảng trống
Lấp vào trong bằng cát biển nhám thân
Hay nước mặn của biển kề lân cận
Hoặc nắng vàng đốt thân kẻ ngu ngơ

Sóng vẫn dồn ...nhấp nhô hoài muôn thuở
Cát vẫn đùa như cái thuở ngày nao
Chỉ có ốc bị dìm mất tự lúc nào
Chẳng ai nhớ...
Hay đau.....
Dù trong giây phút

ĐTNH
Title: Yesterday and Now
Post by: blueweb on September 26, 2006, 04:13 PM
Quote from: Casanova
Bài thơ của anh Dương post hay tệ. Đọc lạ lẫm thiệt. Nhân tiện tặng một bài thơ của thi sĩ Bùi Giáng cho chị Blue đọc cho zui.

[div align=\\\"center\\\"]Vỗ Về
Ta đứng lại bên này chờ đợi
Ồ phải không ? Em đó phải không
Ta đếm lại từng ngón tay lẩy bẩy
Đời chúng ta là mấy trăng tròn
Ngày vui ngắn? Lòng đã vơi mấy bận
Ngày vui đi? mấy bận giữa lòng ta
Đổ lây lất mưa về xuân lấm tấm
Ồ thiều quang tan biến vội sao mà
Em có khóc ? ta xin em đừng khóc
Em nhìn ta? lệ chảy có vui gì
Trang phượng mở giữa nguồn em hãy đọc
Nước xuôi giòng ngàn thu hận tan đi.
[/div]
Mắt Buồn

Bóng mây trời cũ hao mòn
Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
Tấm thân với mảnh hình hài
Tấm thân thể với canh dài bão dông
Cá khe nước cõng lên đồng
Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một giêng
Tạ từ tháng chạp quay nghiêng
Ầm trang sử lịch thu triền miên trôi

Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
Bỏ người yêu bỏ bóng ma
Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con

Bùi Giáng

Title: Yesterday and Now
Post by: solo_enti on September 26, 2006, 04:27 PM
Tro tàn quá khứ.

--------------------------------------------------------------------------------

Lả tả bay trên thành phố đông người.
Tro quá khứ tình yêu anh đã đốt.
Cái quá khứ ko nếm mà ăn được.
Nhưng con người ko thể nguôi quên.

Dẫu bây giờ ko được nắm tay anh
Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy.
Nhưng em vấn nhớ tro tàn đêm ấy.
Có những thứ đốt mãi chẳng thành tro.


Title: Yesterday and Now
Post by: Flowersin_ice_2005 on September 28, 2006, 11:37 PM
Tóc thề buông xoã sợi tơ vương
Ngẩn ngơ trong gió gửi nỗi buồn
Người phương xa ấy hồn xa ấy
Cho ta nhắn hoài sợi nhớ thương

Tương tư gối mõi chùn chân bước
Sợi Thương sợi nhớ rũ che rồi
tìm về viễn xứ hoài mệt mõi
đứng lặng nơi đây nhớ bóng người ...

Một mảnh hồn ai vương theo gió
Luyến lưu này chẳng ngỡ trông thêm
Một mình đứng lặng bên thềm
Nhớ người xa ấy tình thêm ngọt ngào ...

(sưu tầm)
Title: Yesterday and Now
Post by: Flowersin_ice_2005 on September 30, 2006, 11:38 AM
Hôm nay tình cờ đọc được 1 bài thơ trên dactrung.net, làm cho mình suy nghĩ, càng suy nghĩ càng buồn và sợ...

Rồi Mai Đây

Rồi mai đây, khi buông tay nhắm mắt
Giã biệt đời trở lại cuối trời quên
Không tưởng tiếc những gì ta đã mất
Vì trần gian đã tràn ngập ưu phiền

Rồi mai đây, ta trả về hơi thở
Thân xác này nằm lạnh dưới mồ sâu
Đất ôm kín nỗi niềm riêng chẳng mở
Khép thời gian trong đáy huyệt nhiệm mầu

Rồi mai đây, môi khô không cất tiếng
Nụ cười nào quyến rủ trái tim đơn
Tình đã mất sau màn tang vải liệm
Còn gì đâu mà thương xót tủi hờn?...

Rồi mai đây, hồn lang thang khắp ngả
Bến bờ xa quạnh quẽ nẻo hư vô
Xuân chẳng đến với màu hoa sắc lá
Chỉ ánh trăng lạnh lẽo hắt trên mồ

Rồi mai đây, trầm tư cho thân phận
Với đêm dài bất tận cõi thiên thu
Thịt xương ấy vẫn đau và uất hận
Như còn vương khổ nhục kiếp lao tù

Rồi mai đây, chuông giáo đường không đổ
Đêm Giáng Sinh chẳng vọng tiếng kinh cầu
Xác khô héo nằm im trong lòng gỗ
Đợi chờ chi, sao hồn bỗng buốt đau?...

Rồi mai đây, mái chùa xưa rêu phủ
Tiếng mõ khuya chìm lắng vũng trời xa
Sương buông nhẹ trên nẻo về lối cũ
Hồn bơ vơ như kẻ mất quê nhà

Rồi mai đây, bạn bè xa vắng hết
Lấy ai mà thương tiếc buổi chia ly
Đời tẻ ngắt, rã rời, bao mỏi mệt
Hồn chơi vơi theo tiếng hát sầu bi!...

Rồi mai đây, nhân gian không còn nữa
Chỉ mình em chung thủy với tình ma
Mỗi buổi chiều đổ dáng vàng khuôn cửa
Em quỳ bên mồ tối gọi hồn ta

Rồi mai đây, không còn gì nữa hết
Cõi sống này không còn thuộc về ta
Vì tất cả đều chìm theo cõi chết
Người, người ơi, dĩ vãng đã phai nhòa!...

(SUỐI MÁU 1976 _ Mây Bay, thơ Tạ Tỵ)
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on October 03, 2006, 02:10 PM

[div align=\\\"center\\\"]NGOẢNH LẠI

Tôi tìm một vạt cỏ êm
Thảnh thơi nằm ngắm sao đêm trên trời
Tôi tìm một nhúm từ rơi
Rãi ngang một cuộc à ơi thơ mình
Trời đêm đếm những mông mênh
Từ thơ tôi có nhớ quên gọi là
Ngày xa mấy thế kỷ xa
Người xa mấy chút gọi là quên nhau
Nên tôi sợ nắng nhạt màu
Mà không sợ chính mình đau cuộc đời....
[/div][/i]
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on October 04, 2006, 08:45 PM

Mỗi dịp thu về nhớ Trung Thu
Năm xưa còn bé khóc lu bù
Đòi đi xuống phố mua quà bánh
Để rước lồng đèn đón trăng thu

Vui quá thu xưa nhớ thật nhiều
Bạn bè trong xóm đến nhà kêu
Rủ nhau ra phố cùng ca hát
Bao chiếc đèn xinh đẹp mỹ miều

Dập dìu đủ sắc ánh đèn lồng
Ánh nến lập lòe nho nhỏ trong
Bướm Trắng, Két Xanh và Ngựa Tím
Xe Tăng, Thỏ Ngọc bước song song

Ông trăng nhìn xuống dưới trần gian
Bầy trẻ vui cùng ca hát vang
Rạng rỡ hân hoan mừng chú Cuội
Chị Hằng xinh xắn bước chung đàng

Khuya về ăn bánh với mẹ cha
Hạnh phúc đơn sơ dưới trăng ngà
Trà thơm một tách ấm lòng trẻ
Thu này nhớ mãi đến thu qua...
     Trung thu đến rồi cả nhà ới!!!!  
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on October 05, 2006, 01:43 PM

Giật mình !

[div align=\\\"right\\\"]Một nửa vầng trăng
( Hoàng Hữu )
Tình cờ anh gặp lại vầng trăng

Một nửa vầng trăng thôi, một nửa

Trăng vẫn đấy mà em xa quá

nơi cuối trời em có ngóng trăng lên?


Nắng tắt đã lâu rồi, trăng thức dậy dịu êm

Trăng đầu tháng có lần em ví

Chữ D hoa như vầng trăng xẻ nửa,

Tên anh như nửa trăng mờ tỏ

Ai bỏ quên lặng lẽ sáng lên trời.


Ơi vầng trăng theo con nước đầy vơi

Trăng say đắm dào trên cỏ ướt

Trăng đầu tháng như đời anh chẳng thể nào khác được

trăng cuối tháng như đời anh hao khuyết

em đã khóc

trăng từng giọt tan vào anh mặn chát


em đã khóc

nhưng làm sao tới được

Bến bờ anh tim dội sóng không cùng

Đến bây giờ trăng vẫn cứ còn xanh


Cứ một nửa, như đời anh, một nửa

nhưng trăng sẽ tròn đầy, trăng sẽ...


Trăng viên mãn cuối trời đêm đêm em có nhớ?

Mặt trăng từng khuất nửa ở trong nhau./.

[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on October 10, 2006, 09:25 PM
Hạnh phúc là gì anh có biết ko?
Hạnh phúc là được nghĩ về anh dù trong mọi lúc
Hạnh phúc khi em biết tình anh là chân thật
Sẽ chẳng đổi thay...

Hạnh phúc là gì anh có hay?
Hạnh phúc là có bờ vai anh mỗi khi em khóc
Hạnh phúc là khi em hiểu mình sẽ chẳng bao giờ đơn độc
Dù em xa anh....

Hạnh phúc là gì anh có biết ko?
Hạnh phúc là được gặp anh khi em nhớ nhất
Hạnh phúc là khi mắt em gặp mắt
Em thấy ngọn lửa nồng nàn trong trái tim anh...

Hạnh phúc là gì anh có hiểu không anh?
Hạnh phúc là được bên anh lúc em cần anh nhất
Dù lặng im nhưng sự đồng cảm trong em là có thật
Em đã ước rằng mình gánh được nỗi đau...

Hạnh phúc của em anh chẳng hiểu được đâu
Hạnh phúc bắt đầu từ khi em gặp anh ngày ấy
Cho dù cuộc đời vẫn còn nhiều sóng dậy
Hạnh phúc vẫn yên bình khi em có anh bên.

   P/s: em yêu anh...
Title: Yesterday and Now
Post by: Sleeping_Sun on October 14, 2006, 09:45 AM


CHIỀU BUỒN

Em đi xuyên nắng vào mưa
Giặt phơi cái nhớ mà chưa nhạt lòng
Bảo rằng không... mà chẳng không
Con tim cứ muốn sổ lồng thoát ra.

Ai ngăn đâu cứ hát ca
Em đừng bay để xót xa chiều buồn
Cỏ cây như cũng có hồn
Cứ vương cứ níu bồn chồn chân đi.

Hàng Xanh cũng khác mọi khi
Tiếng xe nín thở thầm thì nhắc câu:
Đừng nô đừng rỡn, gợi sầu
Người đi im lặng về đâu hỡi người.

Kìa em mây bổng trên trời
Hỏi em có nhắn... gửi lời gì không!
Trải lòng ra với mênh mông
Thu về nỗi nhớ lắng trong mắt buồn.


Kim Giang


Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on November 04, 2006, 04:59 PM

Tóc mai sợi vắn sợi dài.
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm...

- Phạm Duy -


"Tóc mai sợi vắn sợi dài..."
Nhớ đâu nỗi nhớ chiều nay ta buồn
Ngước lên nhìn áng mây suông
Gió lay cành lá để buồn cho ta
Qua cầu dạ cũng xót xa
Tóc mai quyện gió là sà ướt mi
Người ơi gặp gỡ mà chi!
Trăm năm - duyên kiếp - ta đi - người chờ
Chiều nay... ngơ ngẩn ngẩn ngơ...  Tóc mai theo gió... che mờ... người xa
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on November 18, 2006, 01:22 PM
Hình như cả chủ quán lẫn khách hông thèm nhớ đến nơi này...

Nếu như có nắng sớm
Thì cũng có mưa chiều
Nắng sớm vui bao nhiêu .
Thì mưa chiều rỉ rả

Cuộc đời gồm tất cả
Những vui-khóc-buồn-thương
Tất cả những con đường
Đều về bên bến đó

Hoa thì thầm trong gió
Rồi hoa cũng úa màu
Nắng sớm hoa tàn mau
Để một màu thương nhớ

Phút giây nào chợt ngỏ
Rồi bay vào xa xăm
Thuyền ra đi âm thầm
Rời xa bờ biển vắng...

(st)
Title: Yesterday and Now
Post by: juverofan on November 21, 2006, 05:58 PM
Quote from: Pinturicchio
P/S: thằng Hidu đừng có tức làm gì, sẽ cố gắng có những bài mới dành cho tâm trạng của mi hiện tại.
Mi biết tâm trạng của tau hả? Đến tau còn chả biết tao đang thế nào nữa là    

Có thể bộc bạch 1 tẹo như thế này.

Yêu em đến dại khờ
Yêu em đến cuồng điên
Yêu em đến buồn phiền...
Chẳng thằng nào bằng được  
Title: Yesterday and Now
Post by: hoathuongphagioi on November 27, 2006, 08:31 AM
Fozza Juventus, fozza Italia...........~^^~
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on December 11, 2006, 03:35 PM

Bán Duyên

Người đời buôn bán trăm miền
Còn tôi đem bán chút duyên muộn mằn
Người ta buôn chục bán ngàn
Tôi thì gom những... bàn chân hững hờ...

Chợ đời, ai biết đông, thưa ?
Cố vui chỉ sợ đến trưa một mình
Người vui gom được bao tình
Tôi thì vẫn chỉ một mình tay không!...

Bao nhiêu áo lụa, bóng hồng
Bao nhiêu lẫn lộn, nát lòng vàng thau
Bao nhiêu lời hứa... hẹn nhau
Bao mùa tiếp nối... mùa sau... duyên hờ!

Ngẩn ngơ mang khối tình thơ
Chợ tan, còn nữa... để chờ chợ sau?
Title: Yesterday and Now
Post by: Vicenzo on December 14, 2006, 09:17 AM
Chim

Con chim nho nhỏ
Cái mỏ xinh xinh
Bàn tay thì nhỏ bé
Bàn chân cũng nhỏ bé
Mà sao lông lại mượt thế
Chim ơi, chim ơi.
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on December 17, 2006, 06:11 PM

Giấc mơ thảo nguyên

Giấc mơ thảo nguyên của em
Là cỏ hoa êm đềm
Lồng lộng ngày và gió lao xao
Suối vu vơ nằm hát ở chân trời

Em một lần đội mũ cowboy
Mặt bết đầy bụi đỏ
Roi trên tay, bay giữa ngày nắng gió
Thúc mặt trời tiếng ngựa hý bao la

Thảo nguyên mông mênh
Giữ chân người nhỏ bé
Đứng giữa ngày, tay bứt cỏ say mê
Cho em mơ, em mơ thảo nguyên về...

ps: thời tiết thế này, lên thảo nguyên có ổn lắm không nhỉ? Suy nghĩ lại anh ui..
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on December 24, 2006, 05:59 PM

Thánh ca buồn
Sáng tác: Nguyễn Vũ

Bài thánh ca đó còn nhớ không em
Noel năm nào chúng mình có nhau
Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt
Áo trắng em bay như cánh thiên thần
Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân

Cùng nhau quỳ dưới tượng Chúa cao sang
Xin cho đôi mình suốt đời có nhau
Vang trong đêm lạnh bài ca Thiên Chúa
Khẽ hát theo câu đêm thánh vô cùng
Ôi giọng hát em mênh mang buồn...

Rồi mùa giá buốt cũng qua mau
Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu
Rồi một chiều áo trắng thay màu
Em qua cầu xác pháo bay sau

Lời nguyện mình Chúa có nghe không
Sao bây giờ mình hoài xa vắng

Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian
Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu

Rồi những đêm thánh đường đón Noel
Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu
Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối
Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn
Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi.
Title: Yesterday and Now
Post by: juverofan on December 25, 2006, 10:33 PM
CHO EM VÀ MÙA HẠ

Hình như bên kia là mùa thu
Ngàn lá rụng mang theo lời tiễn biệt
Nơi ký ức, hóa vầng trăng đẫm ướt
Con dế buồn rũ cánh hát tình ca
 
Bên kia là năm tháng đi qua
Còn gặp lại? Cũng vô tình ánh mắt
Bông hồng ấy cuối chân trời típ tắp
Dẫu muộn phiền từng cánh mỏng manh rơi
 
Bên kia còn lại mình tôi
Mùa hạ và em? Xa vời ảo ảnh
Hoa cúc cháy nỗi niềm đa cảm
Thuở yêu em trinh trắng vô ngần

Bên kia còn lại một dòng sông
Cánh buồm anh nửa đời đi không hết
Em xa quá, mùa thu thì chẳng biết
Có một người úp mặt, khóc hoàng hôn
 
Lẽ nào Em không nhớ? Lẽ nào quên?
Giọt nước mắt đã tan thành hoài niệm
Thành muối mặn, thành vô tư sóng biển
Để vơi đầy, năm tháng cũng vì nhau
 
Bên kia là còn lại nỗi đau
Khát khao ấy của một trời hoa phượng
Lẽ nào em, lẽ nào tôi hoang tưởng?
Lá vàng thu tiếc nuối giữa tay người

Bên kia là day dứt khôn nguôi
Đồng vọng mãi lời chia ly thầm lặng
Phải mùa hạ dâng hết mình cho nắng?
Nên mùa thu chớm lạnh đã se lòng
 
Thì đừng buồn bốn phía mưa giăng
Bong bóng vỡ theo về nguồn cội
Ngắt cánh phù du ngồi đếm tuổi
Thấy trong hư vô gương mặt của mình
 
Thì ta quay về tìm lại dòng sông
Tìm lại xác thân phiêu bồng một thuở
Để thấp thoáng em hiện về đâu đó
Mùa hạ ấy xa ... như có thật trong đời


..Từ Dạ Thảo..
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on December 31, 2006, 04:20 PM
TIỄN CON GÁI LỚN VỀ NHÀ CHỒNG
(Nguyễn Hoàng Sơn)
 
Hóa ra bố lại yếu lòng hơn mẹ
Lúc người ta đến xin dâu
Mẹ cười rất tươi
Mà bố thì rưng lệ
Lời thơ ngập ngừng nghẹn giữa câu...  

Bố chẳng buồn đâu
Ai lại buồn trong một ngày như thế
Bố chỉ thương con
Vất vả hồi thơ bé
Thủa ấy nhà ta thật nghèo
Con vừa sinh ra đã phải cùng chia sẻ
Một quả trứng ba người nhường nhau
Mền bông rách truyền hai thế hệ

Thời khốn khó tránh sao điều nặng nhẹ
Con buồn nhiều không khi bố mẹ bất hòa ?

Giờ con thành con người ta
Phận gái lớn rồi phải thế
Con mặc váy cưới kiêu sa
Cổ mang vòng vàng sang quý
Bố không ưa bày vẽ
Nhưng muốn ngày vui con không thua kém bạn bè...

Xe hoa đưa con đi
Căn nhà đột nhiên trống trải.
Vẫn biết mai các con lại về
Nhưng có điều gì đã rời xa... xa mãi...

Nâng ly rượu trong nắng chiều nán lại
Ta già rồi ? ...

PS: iu papa nhìu lắm      
Title: Yesterday and Now
Post by: juverofan on March 12, 2007, 11:51 AM
[div align=\\\"right\\\"]Ngẩn ngơ...

Chẳng phải gió sao vô tình hiu hắt
Chẳng phải mây sao hờ hững trôi đi
Chẳng phải thu sao chiều về vẫn tím
Chẳng phải vui sao vẫn cứ phải cười?

Ngẩn ngơ đếm gió trên trời
Chợt mang nỗi nhớ thả nơi phiêu bồng.
Nắng vàng tỏa ánh mênh mông
Trải buồn ra cả mùa đông ... úa vàng

Buồn hay vui mà mắt ai ngơ ngác?
Tiếng thở dài buông vội giữa chiều đông
Vì mây hay gió phũ phàng?
Hay vì thu đã vội vàng bước qua?

- Ngẫu hứng một ngày đông -
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: juverofan on May 02, 2007, 11:16 AM
Ngược mưa
   
Nguyễn Thiên Ngân

Ta băng mình lao vỡ tường mưa
Mưa quất vào mặt như những nhát roi
Đau nhói
Phố dường đã quen với những kẻ dại khờ nông nổi
An nhiên nhếch môi cười
Mưa ghim buốt vai
Xoá một bóng hình trong mắt người cay buốt
Mưa gào buốt tai
Xoá hết lời nói cố khỏa lấp cho những điều rất thật

Ngược mưa
Bỗng thấy thương mình
Kẻ dại khờ háo hức lao đi giữa tầm tã, mông mênh
Để nghe lại những điều đã cũ
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on May 05, 2007, 12:19 PM

KHÔNG PHẢI TƠ TRỜI ... KHÔNG PHẢI SƯƠNG MAI

Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em !

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến

Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...

Đỗ Trung Quân

Title: Yesterday and Now
Post by: juverofan on May 30, 2007, 08:46 PM
Em gần quá mà sao xa xôi quá!
Em bên ta nhưng chẳng phải bên ta
Vẫn đôi má xinh, ánh mắt hiền hòa
Nhưng dường như ta chẳng hề bắt được...

Ánh nắng chiều nhẹ nhàng như chiếc lược
Vuốt tóc em ngơ ngẩn, ngẩn ngơ
Nhưng bên em sao ta thấy bơ vơ?
Em gần quá mà sao xa xôi quá!

Phải chăng em không còn thuộc về ta?
Hay là ta đang vẩn vơ nghĩ quẩn?
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa...
Ta vẫn muốn giữ em trong cánh tay ta.
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on June 02, 2007, 09:37 AM

Cho tôi xin chiếc lá
Giấu dưới mùa yêu thương
Này tháng năm ngập nắng
Này ngày cũ chúng mình

Cho tôi xin hạt giống
Gieo lên vết thương buồn
Nẩy mầm từ da thịt
Một màu xanh xanh xanh

Cho tôi xin giọt nắng
Đắp phía hồn thu xưa
Buổi chiều buông đầy gió
Buổi chiều buổi chiều mưa

Cho tôi xin trăng khuyết
Ru ai giấc mộng đầy
Như là em vẫn vậy
Tháng ngày quanh đâu đây...  
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on July 09, 2007, 10:42 PM
[div align=\\\"center\\\"]Có những khi
Vũ Trung Hiếu


Có những khi
Ta chẳng khóc chẳng cười
Chỉ muốn ngồi bên hiên im lặng
Nhìn mãi theo từng giọt nắng
Rơi rơi trên đá cuội bùn rêu

Có những khi
Trong đỏ rực ráng chiều
Xa tít một chân trời tím
Ta nghe lòng chết lịm
Giữa con tim là yên lặng hoàng hôn

Có những khi
Ngồi đếm những nụ hôn
Của con sóng mãi dành cho bờ cát
Chợt nghe lòng dào dạt
Muốn được như thuyền yêu biển ngàn năm

Có những khi
Nghe tiếng hát xa xăm
Nối hai đầu thương nhớ
Ta chợt thấy lòng mình hé mở
Chợt xôn xao như chưa thế bao giờ

Có những khi
Bừng tỉnh một cơn mơ
Chợt thấy lòng trống vắng
Chợt như giữa đầu môi là vị đắng
Chợt gặp mình cô quạnh đến bơ vơ

Có những khi
Như chưa thế bao giờ
Chỉ trong mơ và thiên đàng mới có
Ta chợt thấy mình giữa hoa hồng và cỏ
Giữa yêu thương về ngọt lịm đầu môi

Có những khi
Là mơ mộng mà thôi
Chỉ ước phải chi cuộc đời đẹp thế
Chỉ muốn hư không trở thành có thể
Chỉ muốn thảnh thơi lòng nhẹ nhàng vui  [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on July 09, 2007, 10:59 PM

Khua mạng nhện, vác thêm bài thơ vào trưng. Vừa đọc vừa ngáp. Quán rách.

Ta đội nón mời em uống rượu

Cao Thoại Châu


Ta đội nón mời em đi uống rượu,

Cuộc tình sầu xin tạm gác qua bên,

Vì lát nữa đây mặt trời sẽ chết.

Mùa đông về không có chử dung thân,

Ta đứng run trong giá lạnh.

Dáng bơ vơ như một kẻ thất tình,

Để ta trông thấy em như một bờ dốc đứng.

Còn ta là chiếc xe đò nổ lốp đứng chơ vơ!

Vậy thì xin em hãy uống,

Uống cho tàn, cho mạt kiếp nhân sinh.

Em không uống nên ta lẻ bạn,

Ta tủi hờn bóp nát chiếc ly không!...
 
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on July 10, 2007, 07:59 PM
[div align=\\\"center\\\"]
Ca dao vọng về
Nguyễn Duy

1.
Chờ em từ bấy tới giờ
Lại làm ra vẻ tình cờ qua đây
Tình cờ gió thổi lá bay
Hoá ra đã hẹn từ ngày chưa quen

2.
Chao… đêm đẹp biết chừng nào
Vẫn xin em chớ làm sao giữa trời
Sáng hoài mà chẳng có đôi
Đẹp như trăng cũng lẻ loi khuyết tròn

3.
Bảo rằng nói một lời đi
Lại thôi… nào đã có gì với nhau
Nhùng nhằng những chuyện chi đâu
Gần xa như bạn như bầu thế thôi

4.
Ngả bàn tay nhớ bàn tay
Hương thơm thuở ấy thoáng bay trở về
Nói nhiều cũng chỉ mình nghe
Nhớ nhau mình lại vuốt ve tay mình…
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on July 12, 2007, 05:34 PM
BẾN MY LĂNG

Yến Lan


Bến My Lăng nằm không, thuyền đợi khách
Rượu hết rồi, ông lái chẳng buông câu
Trăng thì đầy rơi vàng trên mặt sách
Ông lái buồn để gió lén mơn râu

Ông không muốn run người ra tiếng địch
Chở mãi hồn lên tắm bến trăng cao
Vì đìu hiu, đìu hiu, trời tĩnh mịch
Trời võ vàng, trời thiếu những vì sao

Trôi quanh thuyền những lá vàng quá lạnh
Tơ vương trời, nhưng chỉ giải trăng trăng.
Chiều ngun ngút dài trôi về nẻo quạnh
Để đêm buồn vây phủ bến My Lăng

Nhưng đêm kia có một chàng kỵ mã
Nhúng đầy trăng màu áo ngọc lưu ly
Chàng gọi đò, gọi đò như hối hả
Sợ trăng vàng rơi khuất lối chưa đi

Ông lão vẫn say trăng, đầu gối sách
Để thuyền hồn bơi khỏi bến My Lăng.
Tiếng gọi đò, gọi đò như oán trách
Gọi đò thôi run rẩy cả ngành trăng

Bến My Lăng còn lạnh bến My Lăng
Ông lái buồn đợi khách đã bao trăng

Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on July 14, 2007, 11:39 AM
MỘT TRỜI QUAN TÁI
Nguyễn Bính


Chiều lại buồn rồi, em vẫn xa
Lá rừng thu đổ, nắng sông tà
Chênh vênh quán rượu mờ sương khói
Váng vất thôn sâu quạnh tiếng gà.

Tôi đi mãi mãi vào sơn cước
Em vuốt tơ rèm cửa vọng lâu
Lá úa kinh thành rơi ngập đất
Lòng vàng hỏi vẫn nhớ thương nhau?

Có những mâm cau phủ lụa điều
Đi vào trong gió lạnh hiu hiu
Những xe hoa cưới, sao mà đẹp!
Cửa kính huy hoàng vạt áo thêu.

Em có buồn chăng? Tôi vẫn xa
Chiều nay say nhắp chén quan hà
Bao giờ cau được tươi màu lụa?
Được đón em bằng xe kết hoa?

Thân em là liễu dạ em tơ
Mềm yếu bền chăng với đợi chờ?
Chua xót lòng tôi mơ ước mãi
Áo bào nguyệt bạch ngựa kim ô!

Tôi lạnh đầu sông giá ngọn nguồn
Nhớ nhà thì ít, nhớ em luôn
Chênh vênh bóng ngả sầu lau lách
Chiều ngái hương rừng lối nhạt son

Đã mấy năm rồi thương mến nhau
Em còn thơ dại biết chi đâu!
Đến nay ba bảy mai đương độ
Ai đánh em bằng giá ngọc châu?

Châu ngọc làm sao hái được nhiều
Tôi là thi sĩ của thương yêu
Lấy đâu xe cưới ngời hoa trắng?
Với những mâm cau phủ lụa điều?

Chiều nay... thương nhớ nhất chiều nay
Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy
Tôi uống cả em và uống cả
Một trời quan tái, mấy cho say !
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on July 20, 2007, 10:29 AM
::: Du Tử Lê :::

Về Từ Vô Vọng

Về tự một dòng sông
em nồng nàn như biển
gió cuốn muôn nghìn năm
lấp chôn tình vô vọng

Về tự một mùa đông
em rầu rầu sương cỏ
hồn mưng mưng mây mù
mắt bơ phờ cõi nhớ

Về tự một ngày mưa
em não nùng oan khổ
cây khẳng khiu đợi chờ
lá một đời héo úa

Về tự một tình đau
môi ứ tràn máu mặn
ngực ngậm lời trăm năm
hồn đìu hiu rũ bóng.

(4-72)

Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on July 26, 2007, 10:41 PM

 You
    - Berdil Parmil Ayuborlu -

    Nếu phải chọn
    Muối hoặc đường
    Anh chọn muối

    Nếu phải chọn
    Biển hoặc đất liền
    Anh chọn biển

    Nếu phải chọn
    Em hoặc mình
    Anh chọn em
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on September 06, 2007, 07:44 PM

 [div align=\\\"center\\\"] :::Bùi Giáng:::

Ly Tao I

Giờ ngẫu nhĩ như hồng bay em ạ
Và yêu thương như lá ở bên hoa
Và luyến ái như tơ vàng bốn ngả
Bủa vi vu như thoáng mộng la đà

Em đã lại với đời về nắng ấm
Thắm không gian thương nhớ bóng hình em
Anh đã đợi chờ em từ lâu lắm
Ngày đi không để lại lạnh trăng rằm

Anh mơ ước với ngàn xuân mở rộng
Quên não nùng sa mạc của yêu thương
Chân cứ bước theo nhịp hồn cử động
Em là em anh đợi khắp nẻo đường

Em có nụ cười buồn buồn môi mọng
Em có làn mi khép lá cây rung
Em có đôi mắt như sầu xanh soi bóng
Hồ gương ơi! sao sóng lục vô chừng!

Con mắt ấy có gieo buồn rớt lệ
Trê n nẻo đường lạnh lẽo lối lang thang
Môi thắm ấy mấy lần thao thức kể
Với đèn khuya vò võ mộng khôn hàn

Trời đất nhớ lần đầu ... năm trước ...
Đó một lần đôi mắt đã nhìn lên
Và trời hiểu ngày sau đôi mắt ngước
Một lần kia sẽ còn dịp đáp đền

Em ở lại với đời ta em nhé
Em đừng đi. Cho ta nắm tay em
Ta muốn nói bằng thơ bay nhẹ nhẹ
Vào trong mơ em mộng giấc êm đềm

Ta sẽ đặt mười ngón tay lên mắt
Để nhìn em qua khe hở du dương
Vòng theo máu hai vòng tay khép chặt
Ồ thưa em ta thấy mộng không thường

[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on September 10, 2007, 09:51 PM
[div align=\\\"center\\\"]Tống biệt - Tản Đà

 Lá đào rơi rắc lối thiên thai
Suối tiễn oanh đưa luống ngậm ngùi
Nửa năm tiên cảnh
Một phút trần ai
Ước cũ duyên thừa có thế thôi
Đá mòn rêu nhạt
Nước chảy huê trôi
Cái hạc bay lên vút tận trời!
Trời đất từ đây xa cách mãi
Cửa động
Đầu non
Đường lối cũ
Ngàn năm thơ thẩn bóng trăng chơi...

(Tản Đà tùng văn, 1972)[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Song Nhi on September 13, 2007, 09:55 PM

 Trời Nắng Em Về



Trời nắng em về lá có rơi.
Lấp đầy trên những vết chân hời.
Ta nghe nghìn giọt mưa hoài nhớ
Nặng cả màu mây nặng cả trời.

Trời nắng em về gió có bay
Thổi qua vườn cũ chút hương ngây.
Nhẹ nhàng em nhặt cành hoa rụng.
Ta ngỡ hồn ta cũng đọa đày.

Trời nắng em về tóc có khô.
Đan thành võng nhện đốt hồn thơ.
Em quơ tóc khẽ bay vào cửa.
Như bắt rằng ta phải đợi chờ.

Trời nắng em về mưa có buông.
Điểm trên tà áo chút yêu thương.
Xôn xao đôi guốc hồng khua rộn.
Dẫm nát hồn ta vạn nỗi buồn.

Trời nắng em về mắt có vui.
Bâng khuâng hàng nến thắp lên ngời.
Em đi những bóng cây đường cũ.
Ngơ ngẩn chìm trong giấc ngủ vùi.


Khuyết danh
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on September 14, 2007, 02:37 PM

  :::Bùi Giáng:::

Ly Tao II

Bàn chân bước nghe một lần sóng dậy
Sắc khuynh thành một thuở động binh đao
Người lên ngựa ngoảnh đầu về có thấy
Bờ xa bay tuyết bạch phủ sương đào.

Vì mong đợi ngày về xuân hối hả
Ở bên mành thỏ lặn bóng ngàn dâu
Sầu lục thúy sầu thu sen thủy tạ
Mộng hoa đầu trong nước ngập theo nhau

Vì con mắt một lần kia đã ngó
Giữa nhân gian bủa dựng một màu trời
Đài vũ trụ hồn chiêm bao rạng tỏ
Một nụ cười thế giới sẽ chia đôi

Giòng nước bạc giòng sông trôi theo dõi
Cuối chân trời hình bóng một chân mây
Đời xiêu đổ nguồn xưa anh trở lại
Giữa hư vô em giữ nhé chừng này.
Title: Yesterday and Now
Post by: Song Nhi on September 16, 2007, 06:14 PM

 Điều huyền bí

Em muốn sống với những lời nói thật
Bởi hết yêu người ta dễ nuốt lời
Em muốn yêu mà không hề nóng vội
Kỷ niệm nhiều ta sẽ hiểu nhau hơn !

Nếu tất cả chỉ để rồi lãng quên
Thì tình yêu đâu quan trọng thật - dối
Và người ta đâu dễ gì từ chối
Nhận lời rồi cũng chỉ để...vu vơ.

Nếu tất cả chỉ là một giấc mơ
Thì tình yêu là canh giờ thứ nhất
Nói lời yêu sau buổi đầu gặp mặt
Phút xao lòng là lúc giấc mơ tan.

Em mong rằng anh chẳng biết dối gian
Dù vẫn tin vào những lời anh nói
Lẽ nào em lại đang tâm từ chối
Một tình yêu sau thời khắc ban đầu?!

Và tình yêu - không ai hiểu hết đâu
Có những thứ vượt ra ngoài chân lý
Bởi tình yêu mang những điều huyền bí
Chỉ yêu rồi ta mới hiểu được thôi !

             31/05/2004.
Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on September 19, 2007, 12:32 AM
Trong đây cũng buồn nhỉ!  lại viết thêm một bài gạt mạng nhện đi nhé!


Xa xôi,
Những mảnh đời riêng lẻ
Chắp vào nhau, có vẻ tốt hơn rồi
Cảm được chút nắng hồng môi
Những ngày xao xuyến niềm vui hao gầy

Những lưu luyến như mây với gió
Bao yêu thương biết tỏ cùng ai
Buổi chiều, nắng cũng nhạt phai
Nỗi lòng vương vấn, hay mai anh về

Bỏ đi những đam mê, hờn dỗi
Còn đâu bao nhiêu nỗi đắng cay
Chỉ là một bước hôm nay
Nhớ về xao xuyến của ngày hôm qua

26.06.2007
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on September 22, 2007, 10:46 PM
::: Du Tử Lê :::

Bài: Môi Người Cũng Như Một... Giỏ Hoa

ta sớm biết vườn địa đàng tuổi nhỏ
giữa sân trường: - kỷ niệm lén... soi gương/
người xuất hiện / dậy tôi bài học mới
bài: bâng khuâng cũng mang theo mùi hương

ta sớm biết những hành lang rất cũ
mà chân ai như mới chạm lần đầu
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: đợi chờ dài như một trận... đau

ta sớm biết có nỗi buồn đến... ngọt
như những ngày nắng ấm rất... căm căm
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: yêu người như yêu cây cà-rem

ta sớm biết tâm hồn như cửa biển
sóng quanh năm nở bọt gọi, mời
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: dã tràng giống... ai mà hổ ngươi?

ta sớm biết đôi khi mình cũng... điệu
(một chút thôi! ai nỡ quở bao giờ)
người xuất hiện dậy tôi bài học mới

bài: hân hoan đỏ... mặt theo quả... dâu

ta sớm biết đường xa mà rất ngắn
mỗi khi niềm hớn hở dắt... ta đi
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: ngập ngừng nhón gót lúc... chia ly

ta sớm biết đôi mắt còn biết... nhớ
buổi chiều ưa treo nắng, gió trên cây
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: đêm về nghe hồn... bơi trên tay

ta sớm biết những con đường rất ngắn
giấc mơ dài mang tưởng tượng đi xa
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: môi người cũng như một giỏ... hoa

ta sớm biết thời gian như thước... gẫy
kẻ sao ngay đường thẳng đến... êm đềm
người xuất hiện dậy tôi bài học mới
bài: thấy mình như vật người bỏ... quên!?!
Title: Yesterday and Now
Post by: Người xấu on September 25, 2007, 05:13 PM
Uống Trăng

Bóng Hằng trong chén ngả nghiêng
Lả lơi tắm mát làm duyên gợi tình
Gió lùa mặt nước rung rinh
Lòng ta khát miếng chung tình từ lâu
Uống đi cho đỡ khô hầu
Uống đi cho bớt cái sầu miên man
Có ai nuốt ánh trăng vàng
Có ai nuốt cả bóng nàng tiên nga

Hàn Mặc Tử
Title: Yesterday and Now
Post by: New member on October 03, 2007, 09:17 PM
A.P post bài thơ này của HMT lên, không biết là cậu có thích thơ Hàn Mặc Tử không nhỉ? Còn tớ, tớ mê thơ của nhà thơ này... Thơ điên! Hình như cứ thơ điên là mình thích thì phải. Tớ thích cả Vũ Hoàng Chương, và Chế Lan Viên nữa....
Vào để paste một bài của Hàn Mặc Tử vào đây. Một bài thơ tớ có rất nhiều kỷ niệm

Những giọt lệ

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi ?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tựa si?

Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu ?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu ?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu ?
Title: Yesterday and Now
Post by: Forever Young on October 16, 2007, 02:37 PM
Hôm nay, vừa lang thang trên mạng thì gặp phải một bài thơ, của Hoàng Anh Tú. Đọc thấy hay...
Nhưng mà, ôi giời ạ! Nghĩ lắm lắm, bày tỏ cảm xúc thì thật khó...

NHẤT ĐỊNH SẼ QUÊN

Nhất định sẽ quên em
Như chưa bao giờ nhớ
Dẫu trong tim ngọn lửa
Thiêu đốt mình mỗi hôm

Nhất định sẽ thôi buồn
Như đời vui biết mấy
Dẫu nụ cười rất chảy
Mặt dài hơn cái bơm

Nhất định sẽ thôi luôn
Tự cancle ánh mắt
Dẫu đôi lần se sắt
Khi thấy em thoáng qua

Nhất định, nhất định là...
Nhất định, nhất định xa
Nhất định và nhất định
Úp mặt khóc cái oà

Quên thế nào cho nổi
Trừ phi mất trí rồi
Nhớ để đâu cho hết
Nẻ bợt cả bờ môi

Thì gục đầu vào gối
Thì kéo thuốc hết ngày
Thì vào ngồi quán cũ
Khói thuốc se mắt cay

(Không biết đã có ai post bài này lên chưa nhỉ? Mình đọc cái topic này rồi, nhưng giờ quên mất! )
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 24, 2007, 08:51 AM
Quán xưa vắng vẻ quá nhỉ
Title: Yesterday and Now
Post by: Người xấu on October 24, 2007, 10:45 AM
Lớp 9
-- Lưu Hoài Anh --
( cho 9A yêu thương)

Năm cuối cùng được đón Tết trung thu
Rước đèn ông sao và tưng bừng phá cỗ
Gương mặt chị Hằng ta còn đang vẽ dở
Mà tuổi về...đong quá những ngón tay

Lớp 9 rồi bao mới lạ mê say
Những nỗi buồn xen trong từng trang vở
Mãi vô tư, hồn nhiên như "quỉ nhỏ"
Cô giáo lắc đầu "Lớp 9 quá trẻ con!"

Lớp 9 rồi có lẽ sắp lớn hơn
Nên cãi nhau ko ai còn mít ướt
Đám con trai xem chừng ngang ngược
Con gái nổi khùng, những cái lườm
xuyên thế kỉ chẳng quên

Lớp 9 rồi cô giáo cũng ưu tiên
Không còn doạ bắt ngồi xen kẽ
Những cái miệng trong giờ Văn rất khỏe
Cô chợt buồn, còn lũ học trò
nháy mắt nhìn nhau

Lớp 9 rồi cô nhắc "chưa lớn đâu!..."
Và cô cấm "Ko được buồn vô cớ (???)"
Có buồn đâu, vẫn hồn nhiên phát sợ
Ai mà buồn, lập tức búng tai ngay

Lớp 9 rồi, tất cả vẫn thơ ngây
Khóc lại cười, sớm chiều như chim chích
Những từ trường, đen-ta hay dung dịch
Thích pha trò, lớp ngập tiếng cười vui

Một ngày kia, cô nhắc "Sắp thi rồi!"
"Thi chuyển cấp phải học hành cho tốt"
Những con mắt nhìn nhau trong thảng thốt
"Sắp thi rồi! Vun vút thời gian!"

Lớp 9 rồi, lòng bỗng thấy mênh mang
Năm cuối cấp chia xa thời thơ dại
Trước cổng trường tiếng ve khắc khoải
Phượng ủ màu và lớp 9 sắp qua

Phút chia tay những khoé mắt thiết tha
Trang lưu bút vẹn nguyên màu kỉ niệm
Lớp 9 ơi giá như đừng đến
Để khỏi nghẹn lòng khi nói tiếng chia xa...

(Hoa Học Trò - số bao nhiêu nhớ chết liền )

Nhớ ngày xưa, nhớ cả tác giả, thần tượng một thời của mình, hay búng tai mình nữa.
Title: Yesterday and Now
Post by: Người xấu on October 31, 2007, 03:54 PM
[div align=\\\"right\\\"]Cảm xúc mùa

Thu mới vừa đến thôi, đông cũng sắp sang rồi...
Gió lạnh ùa vào trong từng hơi thở
Cơn mưa đầu mùa cũng mang theo cơn gió mùa vội vã
Người người vội vã đi về, tìm một chỗ chở che...

Cơn gió đầu mùa len vào cả những hàng me
Những cụm lá vàng thu... giờ đi đâu hết cả
Trong cái lạnh đầu mùa... những vòm cây buồn bã
Sao trong đầu ra rả tiếng ve ngân...

Đi về đâu? Trong dạ cứ bần thần
Bao nhiêu suy tư mà không sao nói được
Mà lúc nào cũng muốn một điều, thầm ước...
Giá như... rồi lại tiếp... giá như...

Giá như buồn trong một chút suy tư
Giá như vui trong từng khoảnh khắc
Giá như cảm xúc trong tâm... mình cũng mặc
Giá như thôi khắc khoải mãi một điều...

Mùa đến thật nhanh, mưa cũng lạnh, thật nhiều
Gió mưa táp qua đời... phảng phất
Giống như xúc cảm trong tim, giờ có thật
Mà sao cứ ngập ngừng, mãi chẳng nên câu...

Thì vội vàng, ta cứ nói thật mau...

Cammy[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Forever Young on November 01, 2007, 09:33 AM
Hình như cũng là cảm xúc mùa!

Thu vừa mới đến thôi, đông cũng sắp sang rồi...
Gió lạnh ùa vào trong từng hơi thở
Cơn mưa đầu mùa mang theo nỗi nhớ
Của một ngày thu chợt ghé bước chân...

Phải thu không? Mà sao thấy bần thần...
Muốn giữ lấy 1 chút thu cất vào trong lọ
Mà hỡi ơi vô tình sao cơn gió...
Vội vã cuốn thu đi, để mùa đông lạnh lẽo tràn về...

Cơn mưa đầu mùa lạnh buốt đến tái tê
Tay lạnh cóng thèm tay ai sẻ chia hơi ấm
Giữa cơn mưa, ta bước đi chầm chậm
Nhờ nước mưa gột bỏ nỗi buồn...

Mùa vội vàng đến sau trận mưa tuôn
Người vội vã về cuối đường vắng lạnh
Ta ru mình vào trong sâu lắng
Tự dối mình rằng trời vẫn đang thu...

A.P Culi
Title: Yesterday and Now
Post by: Forever Young on November 06, 2007, 11:23 AM
Không đề

_ Tản Đà _

Suối tuôn róc rách ngang đèo
Gió thu bay lá, bóng chiều về Tây.
Chung quanh những đá cùng cây,
Biết người tri kỷ đâu đây mà tìm?
Hỏi thăm những cá cùng chim
Chim bay xa bóng, cá chìm mất tăm.
Bây giờ vắng mặt tri âm,
Lấy ai là kẻ đồng tâm với mình?
Nước non vắng khách hữu tình,
Non xanh nước biếc cho mình nhớ ai?

Đây là một bài "không đề" mà mình rất thích. Mình vốn thích những bài thơ   có tên là "Không đề" mà! Thích cả Tản Đà nữa. Đọc bài này tự nhiên thấy nhớ quê thế!  Muốn về nhà thế!
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on November 06, 2007, 07:54 PM
[div align=\\\"center\\\"]
 Cung đàn tưởng niệm.

Đinh Hùng


Khi anh chết, các em về đây nhé,
Vị chút hương tình lưu luyến với nhau xưa.
Anh muốn thấy các em cùng nhỏ lệ
Tay cầm hoa, xõa tóc đứng bên mồ.

Em lả lướt, Em là Buồn cố kết,
Tự ngày anh ra sống kiếp trần ai.
Em khóc cho anh mối hận tình dài,
Em nói cho anh tấm lòng cô lữ.
Và em nữa, ôi Sầu Hoài Thương Nữ !
Anh thường mê tiếng hát của Em xưa.
Những ngày vui, bóng mộng mất không ngờ,
Em thân ái vẫn cùng anh tưởng nhớ.
Anh quên đấy: còn người em duyên số.
Em đã về chưa nhỉ hỡi Đau Thương !
Nhớ cùng Em đối bóng mấy canh trường,
Tự đêm ấy cầm tay nhau không nói...

Anh tưởng niệm các Em về một buổi,
Ở bên mồ, cỏ úa sắc chiều rơi.
Ngược Sông Mê, bàng bạc nẻo luân hồi,
Sầu rủ tóc, ngậm ngùi in khóe mắt.

Anh đã thấy dáng em buồn cuối mặt,
Anh cảm lòng vì lệ của Thương Đau.
Các Em sang vĩnh biệt tấm thân sầu...
Các Em khóc, các Em buồn lắm nhỉ ?
Phải xa anh, từ đây đường nhân thế,
Các Em đi, phiêu bạt giữa thời gian.
Và từ đây trong khe núi, bên ngàn,
Các Em dạo, làm những hồn oan khổ.
Anh bơ vơ lạc trên đường thiên cổ.
Lạnh tâm tư, mờ tỏ ánh tinh cầu.
Mất anh rồi, các Em sẽ về đâu ?[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Forever Young on November 12, 2007, 12:36 AM
Lại thêm một bài thơ khác của Tản Đà.

Thư trách người tình nhân không quen biết

Ngồi buồn ta lại viết thư chơi
Viết bức thư này gửi trách ai
Non nước bấy lâu lòng tưởng nhớ
Mà ai tri kỷ vắng tăm hơi

Đỉnh non Tản, mây trời man mác
Dải sông Đà, bọt nước lênh đênh
Bao nhiêu cảnh, bấy nhiêu tình
Nước kia, mây nọ như mình với ta
Người đâu tá, quê nhà chưa tỏ
Tuổi bao nhiêu, tên họ là chi?
Đã sinh cùng nước cùng thì
Cùng ta không biệt mà ly hỡi mình!
Kệ từ độ thư tình gửi nhắn
Trải bao năm tin nhạn chờ mong
Những là ngày hạ đêm đông
Hồi âm chẳng thấy, như không có mình
Hỏi cùng núi, mây xanh chẳng biết
Hỏi cùng sông, nước biếc không hay
Sông nước chảy, núi mây bay
Mình ơi có biết ta đây nhớ mình?
Cuộc trần thế công danh chẳng thiết
Áng phong lưu, huê nguyệt đã thừa
Nhớ mình, ra ngẩn, vào ngơ
Trông mây, trông nước, nay chờ mai mong
Mong giáp mặt, mặt không giáp mặt
Chơ tin thư, thư mất tin thư
Tháng ngày thấm thoắt thoi đưa
Tuổi ba mươi lại đã dư một vài
Câu tri kỷ cùng ai tri kỷ?
Chuyện chung tình, ai kẻ chung tình?
Bụi hồng vắng vẻ mắt xanh
Mình ơi ta nhớ... mà mình quên ta!
Không quen biết cũng là quen biết
Ta nhớ mình ta viết thư chơi
Thư tình này bức thứ hai
Tiếp thư, xin chóng trả lời cho nhau.
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on November 13, 2007, 03:32 PM

 [div align=\\\"center\\\"] Lỡ thì

Vũ Thị Huyền

Bao nhiêu bầy con nít
Đã tình bằng qua sông...
Bao nhiêu thời thiếu nữ
Khốp ngựa ô theo chồng
Thôi than chi một thời
Như lá thu cuối nắng
Lòng thuyền đâu dài rộng
Mà đi mênh mông đời
Anh đánh đắm nụ cười
Giữa ngã ba biển cả
Em vớt làm tao nôi
Ru một thời nghiệt ngã
Xanh ngàn nǎm biển cả
Người ơi... người chẳng về
Ngựa ô rơi nước mắt
Thành cỏ vàng chân đê[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on November 23, 2007, 07:02 PM
[div align=\\\"center\\\"]Trút linh hồn [/div]

[div align=\\\"right\\\"]Hàn Mặc Tử
[/div]

[div align=\\\"center\\\"]Máu đã khô rồi, thơ cũng khô
Tình ta chết yểu tự bao giờ
Từ nay trong gió - trong mưa gió
Lời thảm thương rền khắp nẻo mơ

Ta còn trìu mến biết bao người
Vẻ đẹp xa hoa của một thời
Đầy lệ, đầy thương, đầy tuyệt vọng
Ôi! Giờ hấp hối sắp chia phôi.

Ta trút linh hồn giữa lúc đây
Gió sầu vô hạn nuối trong cây
- Còn em sao chẳng hay gì cả ?
Xin để tang anh đến vạn ngày.[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on November 30, 2007, 02:01 PM
Vừa đọc bài này. Thấy hay thì post vào đây. (Dù cũng chả hiểu mấy)

Đào Nguyên hành - Vương Duy

Ngư châu trục thuỷ ái sơn xuân
Lưỡng ngạn đào hoa giáp cổ tân
Toạ khán hồng trụ bất tri viễn
Hành tận thanh khê bất kiến nhân

Sơn khẩu tiệm thành thỉ ôi áo
Sơn khai khoáng vọng triền bình lục
Diêu khán nhất xứ toản vân thụ
Cận nhập thiên gia tán hoa trúc
Tiều khách sơ truyền Hán tính danh
Cư nhân vị cải Tần y phục

Cư nhân cộng trú Võ Lăng nguyên
Hoàn tùng vật ngoại khởi điền viên
Nguyệt minh tùng hạ phòng long tịnh
Nhật xuất vân trung kê khuyển huyên

Kinh văn tục khách tranh lai tập
Cạnh dẫn hoàn gia vấn đô ấp
Bình minh lư hạng tảo hoa khai
Bạc mộ ngư tiều thừa thuỷ nhập

Sơ nhân ti địa khứ nhân gian
Cánh văn thành tiên toại bất hoàn
Giáp lý thuỳ tri hữu nhân sự
Thế trung diêu vọng không vân sơn

Bất nghi linh cảnh nan văn kiến
Trần tâm vị tận tư hương huyện
Xuất động vô luận cách sơn thuỷ
Từ gia chung nghỉ trường du diễn
Tự vi kinh quá cựu bất mê
An tri phong hát kim lai biến

Đương thời chỉ kí nhập sơn thâm
Thanh khê kỉ độ đáo vân lâm
Xuân lai biến thị Đào hoa thuỷ
Bất biện tiên nguyên hà xứ tầm.

Ai quan tâm thì xem bản dịch thơ ở đây: - http://annonymous.free.fr/Thivien/viewpoem.php?ID=4154 (http://annonymous.free.fr/Thivien/viewpoem.php?ID=4154)
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on December 03, 2007, 10:54 AM
Phạm Không Trùng
 RU EM

Ru em nhè nhẹ giọng trầm
Ca dao ủ mật ngàn năm trôi về
Ru em lời gió đam mê
Băng qua vời vợi sơn khê mịt mùng
Ru em ánh lửa bập bùng
Từ trong lạnh giá chưa từng nắng lên
Ru em khúc nhạc không tên
Thành dòng sông nhỏ thật hiền thật trong
Ru em mấy tiếng mặn nồng
Loang ra như biển mênh mông sóng gào
Kìa trông! một giấc chiêm bao!
Có nghe hương vị ngọt ngào không em?

Title: Yesterday and Now
Post by: a.p on December 04, 2007, 01:40 PM
Truyện cổ tích

Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm
Kén nhân tài mở Điệp Lang Khoa
Vua không lấy trạng, vua thề thế
Con bướm vàng tuyền đậu Thám hoa

Vua liền gọi gả con gái yêu
Nàng đẹp như em, chả nói điêu
Vua nuông hai vợ chồng phò mã
Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều

Một hôm hai vợ chồng quan Thám
Mải miết xem hoa lạc lối về
Vợ khóc: "Mình ơi! Em hãi lắm!"
Trời chiều lạc lối tới vườn lê

Vườn đầy hoa trắng như em ấy
Bỗng một bà tiên hiển hiện ra
Sao mà đẹp thế? Tiên mà lại!
Nữ chúa vườn lê đi thăm hoa

Bà thấy vợ chồng con bướm dại
Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê
Đến bên âu yếm bà thương hại
"Ý hẳn 2 con lạc lối về?"

" Đây về nước Bướm đường thì xa
Về tạm nhà ta ngủ với ta
Có đủ chăn thêu cùng gối gấm
Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa..."

Đêm đấy chăn êm và gối êm
Vợ chồng ăn bánh với bà tiên
Ăn xong thoắt chốc liền thay lốt
Chồng hóa thành anh, vợ hóa em

Nguyễn Bính
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on December 06, 2007, 11:36 AM
MƠ  
                                                                   Phạm Không Trùng

Có lúc chỉ vì cơn gió nhẹ
Mà buồn hiu hắt suốt đêm thâu
Có khi cây lá lay thật khẽ
Mà cả không gian quay quắt sầu
 
Nỗi nhớ giữa trời đông lạnh giá
Về thăm những chốn nhiều vu vơ
Về thăm một cõi trời hư ảo
Thoang thoảng hương nồng một giấc mơ
Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on December 22, 2007, 02:24 PM
Thêm một ___ Trần Hòa Bình

Thêm một chiếc lá rụng,
Thế là thành mùa thu.
Thêm một tiếng chim gù,
Thành ban mai tinh khiết.

Dĩ nhiên là tôi biết,
Thêm một - lắm điều hay.
Nhưng mà tôi cũng biết,
Thêm một - phiền toái thay!

Thêm một lời dại dột,
Tức là em bỏ đi.
Thêm một chút lầm lì,
Thế nào em cũng khóc.

Thêm một người thứ ba,
Chuyện tình đâm dang dở.
Cứ thêm một lời hứa,
Lại một lần khả nghi.

Nhận thêm một thiệp cưới,
Thấy mình lẻ loi hơn.
Thêm một đêm trăng tròn,
Lại thấy mình đang khuyết.

Dĩ nhiên là tôi biết,
Thêm một lắm điều hay...

Ừ... Đúng là hay thật!
Tự nhiên thấy thích post bài này.
Title: Yesterday and Now
Post by: New member on December 26, 2007, 11:20 AM
[div align=\\\"center\\\"]MƯA MÙA ĐÔNG

Cứ đến như không hề hẹn trước
Mưa mùa đông làm ướt cả không gian
Chẳng thể làm xanh lại chiếc lá vàng
Mặc cho những tâm tư em ướt lạnh

Ánh đèn chiếu những hạt mưa lóng lánh
Em ướt mưa đi đến cuối con đường
Chẳng thấy ai chờ đợi với yêu thương
Để một sớm trái tim em mở cửa

Giống cơn mưa, cũng giống như hoa sữa
Chợt đến chợt đi, vương vấn mãi khôn nguôi
Không có dáng ai, không có nụ cười ai
Nhưng có gì khiến lòng em ấm lại

Một chiều mùa đông, một cơn mưa rơi vãi
Em ngu ngơ đi lạc giữa con đường
Giữa vu vơ, giữa nỗi nhớ niềm thương
Giữa những hạt mưa mùa đông lạnh lẽo

Em bước đi, lòng bộn bề, muôn nẻo
Nẻo nhớ về những ký ức xa xưa
Nẻo thương về bất chợt cơn mưa
Giống như anh bước ra từ thảng thốt...
[/div]

[div align=\\\"right\\\"]Sunday December 2, 2007[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on December 26, 2007, 01:09 PM
Em sẽ kể về một chiều thu....

Nơi chiều buông ....nắng không thèm mở mắt

Nơi hiu hắt buông chút nắng....bồng bềnh.....

Em sẽ kể về một buổi chiều thu....

Nơi rặng lúa xanh xám xịt....trầm ngâm.....

Màu đất âm thầm...còn in dấu chân ai đó...

Em sẽ kể về buổi chiều như thế....

Nơi em chưa đến bao giờ phải không anh....???

Nơi ấy.....không màu vàng vọt....không tình yêu...không có cả màu hồng...

Em sẽ kể về một buổi chiều thu....

Ở nơi ấy.....anh chưa kịp giấc mơ trưa.....

Ở nơi ấy.....nứơc mắt anh thành vũng.....

Trũng xuống đêm đêm....sáng lấp lánh lối em về....

Em sẽ kể một chiều thu như thế......

Nơi ...dài lê thê...nỗi nhớ trong em......

(Kin)
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on January 03, 2008, 07:03 PM

[div align=\\\"center\\\"]
Ru, Khúc Miên Trường

Niệm Nhiên
[/b]
À.. ơi... em ngủ giấc lành
thảnh thơi vào mộng vén mành hư vô
bỏ quên năm tháng cằn khô
nụ vui, khốn khó, chẳng tô môi hồng
bỏ lòng người, tựa nhánh sông
nhân gian mùa hạn, cạn giòng từ tâm
bỏ cội si lả bóng râm
lá tương tư rụng âm thầm, tình đau
bỏ thơ tiều tụy hư hao
ngữ vần ướt đẫm mưa rào ngày thu
bỏ ta lạc giữa lời ru
ngùi thương em - sợi sa mù mong manh
à.. ơi.. em ngủ, mơ lành
giấc miên trường thảnh thơi vành nôi yên
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: New member on January 04, 2008, 02:16 PM
Hôm nay lang thang trên TTVN đọc thơ, tự nhiên đọc được mấy bài thấy hay hay. Không phải vì hay mà là tự nhiên thấy hay. Cho tớ post nhờ vào đây nhé!

Nỗi nhớ

Như trẻ con chơi trò “ tay không tay có “
Em giấu nỗi nhớ trong lòng bàn tay
Nỗi nhớ ngọ ngoạy đòi nghiêng trên trang giấy
Em đành giấu nỗi nhớ vào thơ
Thơ buông dài tiếng thở
Giấu nỗi nhớ vào đêm
Đêm càng lạnh lùng hiu hắt

Có thể giấu nỗi nhớ từ đáy mắt
Bằng những tiếng cười
Có thể giấu nỗi nhớ trên môi
Bằng son môi tươi thắm
Nhưng, tự cõi lòng sâu thẳm
Em không biết giấu nỗi nhớ vào đâu
Trong tim, nỗi nhớ ứa giọt sầu
Ơi nỗi nhớ không màu
Sao rất thực
Làm nhói đau lồng ngực

Chiều nay,
Em gửi nỗi nhớ vào chiếc lá
Thả xuôi theo dòng
Anh có nhận được không?

Thật tiếc là không biết tác giả của bài thơ nhỉ?  Cái nỗi nhớ có nhiều màu sắc thật đấy!

Còn dưới đây, bài thơ này lại khiến cho tớ nghĩ đến "Không đề" của Đàm Huy Đông "Em đã đợi cạn cả ngày chủ nhật, gió đánh lừa thả lá giả bước chân..." Nỗi đợi nỗi chờ cũng bắt đầu từ nỗi nhớ...

Em chờ

Chắc gì anh đến hôm nay
Mà em cứ đợi tàn ngày, trắng đêm
Hết đi ra cửa ngóng nhìn
Vào nhà ngồi xuống, đứng lên thẫn thờ
Chắc gì anh đến bây giờ
Trà pha để nguội, nhạt mờ vị hương
Chắc gì?
Mà dạ cứ thương
Cứ day dứt nỗi vấn vương trong lòng
Đã yêu, yêu đến tận cùng
Đã thương, thương đến nát lòng vì nhau.
Chắc gì?
Đã chắc gì đâu?
Hôm nay, cả những ngày sau
Em chờ...

Vũ Thị Hương
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on January 30, 2008, 10:25 AM


[div align=\\\"center\\\"]Anh đến thăm em...

Một lời hỏi thăm cho một sáng...
Một nụ hôn ướt cho chiều tàn,

Anh đến thăm em vào đông trắng.
Vấn tóc lạnh lùng ...... khung cửa hoen...
Anh đến thăm em vào ngày lạ...
Chẳng có hoa thơm ,chẳng có nắng,

Lạnh rồi...chờ đợi xa xôi...
Một lời hỏi thăm cho buổi sáng...
Một nụ hôn ướt cho chiều tàn...

Chờ đợi...

Dù ngày không hoa thơm...cũng không nắng...
Dù...đông trắng lạnh lùng...

(Kin)[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on February 15, 2008, 06:57 PM
[div align=\\\"center\\\"]:::Vân Di:::

Đầu Năm Xếp Lại Lòng Mình


Đầu năm xếp lại lòng mình
Ngăn thương nhớ cất để dành hư hao
Ngăn thơ thẩn cứ tuôn trào
Ngăn lang thang cứ rạt rào lang thang
Đầu năm xếp lại từng trang
Trang nào cũng cất miên man mắt người
Trang nào còn sót tiếng cười
Dòng tôi mê mãi biết nơi nào ngừng
Ủa sao mắt lại rưng rưng
Mà sao nỗi nhớ lưng chừng buông lơi
Nghe chừng môi mặn bờ môi
Đầu năm nỗi nhớ lôi tôi tìm về
Bần thần giũ rớt cơn mê
Sửa sang xống áo kéo lê môi cười
Môi cười tươi mấy mà tươi
Nghe trong sâu thẳm hồn rơi khóc thầm
Tưởng vu vơ, tưởng ngàn năm
Rồi ra bia đá lặng câm kiếp người
Tà tà nắng đổ về xuôi
Tôi ngơ ngẩn đạp tả tơi bóng mình
Ừ thôi bia đá lặng thinh
Mình tôi ngồi gõ lanh canh nỗi buồn
Mưa ơi ! từ cõi vô thường
Giọt đan tíu tít mười phương giăng đầy
Giọt nào thấm giữa cơn say
Nẩy thành gai độc đoạ đầy xác thân
Thôi thì tình chỉ phù vân
Cho tôi gửi lại một lần yêu anh

[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on March 03, 2008, 03:23 PM



Việc Gì Em Phải Khóc

 Du Tử Lê

Tim ta: đài khí tượng
canh chừng gió mưa em
mắt: con sào trên sông
đứng đo mực nước xuống

Tim ta: đèn lưu thông
hỏi han em tốc độ
từ khi em mất tăm
đèn không hề xanh nữa

Tim ta: dòng suối trong
(chỉ mỗi mình em biết)
đêm đêm em khỏa thân
soi mình trong gương biếc

Tim ta thùng rác không
em thồn chi chẳng được
kỷ niệm: xanh dung nhan
việc gì em phải khóc ?

Bây giờ dòng sông khô
tim vẫn còn ở đó
suối qua đòi ơ hờ
ta trở về gỗ đá

9-93
Title: Yesterday and Now
Post by: Fly on March 06, 2008, 07:06 PM
[div align=\\\"center\\\"]......[/div]


Đôi mắt anh  


Đắm đuối em
Đôi mắt anh
Mang bình minh và bóng tối

Em đã nhìn thấy quá khứ nặng nề náu trong đó những nỗi buồn, dẫu anh luôn cười
Tiếng cười vang như gió đại dương thổi qua núi đá

Vũ trụ có lỗ đen bí ẩn
Đôi mắt là lỗ đen của Vũ trụ - Người
Khi hôn mắt anh, mắt trong mắt anh
Em nhìn thấy sự vận động của thế giới từ những hạt mầm còn nằm trong ngấn nước.  

Khi nằm nơi anh,
Em như ở trên hòn đảo bình yên của cuộc đời mình.
Khi áp vào tai anh,
Em nghe thấy muôn tiếng sóng vỗ về miên man, như áp con ốc biển
Khi em hòa trong toàn vẹn anh,
Em đã vén được bức màn bí ẩn về sự sống…


Và em biết
Với tình yêu của em
Anh có thể ngẩng cao, trở thành chính anh

Mặt trời - cuộn len màu lửa đang xổ tung triệu sợi
Gió thổi rối những sợi len nắng đan nhau đan chúng ta.
Giữa những trật tự và rối loạn sinh động,
Nỗi buồn lại bùng lên
Ngày mai là một huyền viễn


Trái đất vẫn xoay quanh những chiếc giường
Hãy tin ngày mai trong sự ngây ngất
Phản chiếu chúng ta, đám cỏ mọc từ dậy thì tới lúc chết
Hãy cứ tin ở huyền viễn, dẫu trí óc ta lẫn lộn những vô định, mô phỏng
Trong cả cơn thịnh nộ khiến ánh sáng rớm tím hóa sứ thành những cánh hoa



Em tin ở ngày mai của đôi ta
Khi đôi mắt anh nhìn thấy trong mắt em những đứa bé chưa được sinh ra và hoan hỉ gọi
Không còn biết một chấn động nào hơn
Anh xoáy vào em
Cơn lốc.


-VTL-

For 2B and all
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on March 07, 2008, 11:46 AM
[div align=\\\"center\\\"]Nói đi em... [/div]


[div align=\\\"right\\\"]Lá thu rơi rồi mà người chưa tới...
Đợi bao giờ cho hết cả mùa cây???
Lặng thầm mãi rồi mà người chẳng chịu nói,
Mặc bên này gió đã ghé hỏi thăm...

Nhặt nhánh thơ khô khốc bên lá nhỏ.
Ngỏ đôi lời tôi có gì là sai?
Em bảo tôi ném tình vào hoài niệm...
Tình em đã...tôi có nhận bao giờ...
Em oán trách ...đến bao giờ có thể,

Ngậm ngùi hiểu nhau mà chẳng phải một câu...
Nước mắt em như hằng sa suối chảy,
Chẳng bao giờ tôi có thể nhoà khô,

Tôi chẳng thấu em và tôi không thể đào kĩ...
Những góc khuất chìm im trong bể lặng...
Những sầu thương phải mặc em gánh chịu,
Vì tôi biết đâu em đã giấu lúc nào...

Hãy nói đi em...

...Một lời...

Rằng em có thể...

Dựa vào anh dẫu không đến một đời...

Nói đi em...

Rằng anh có thể...

Quệt mắt khô ....

...để thấu đáy một đời
 (Kin)[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on March 11, 2008, 11:01 AM

Giao mùa...

Bao yêu thương, lòng người sao lạnh quá
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông
Năm tháng qua đi, tình ấy có nồng
Đêm có lạnh? Sắc có phai một nửa?

Nỗi nhớ nhung, hướng về đâu chan chứa
Cả cõi lòng tan nát những chia ly
Đương anh đi, đường em cũng sẽ về
Xa xót quá mối tình câm một thuở

Giờ em chỉ cần, chỉ cần em, một nửa
Sao anh lại đứng giữa con đường em qua
Sao anh không lặng lẽ bước thật xa
Để trong em tan bóng hình xưa cũ

Để trong em không còn hoài ấp ủ...
Những niềm yêu trọn vẹn tuổi thanh xuân...

Tặng cho em, một người chưa biết tên
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on March 17, 2008, 11:24 PM
Hỏi                                          [div align=\\\"right\\\"]    Hữu Thỉnh[/div]

[div align=\\\"left\\\"]Tôi hỏi Đất: Đất sống với đất như thế nào? - Chúng tôi tôn cao nhau.

Tôi hỏi Nước: Nước sống với nước như thế nào? -Chúng tôi làm đầy nhau.

Tôi hỏi Cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào? -Chúng tôi đan vào nhau.

Tôi hỏi Người: -Người sống với người như thế nào?

Tôi hỏi Người: -Người sống với người như thế nào?

Tôi hỏi Người: -Người sống với người như thế nào? "[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: New member on March 25, 2008, 10:31 AM
Về từ vô vọng - Du Tử Lê    

Về tự một dòng sông
Em nồng nàn như biển
Gió cuốn muôn nghìn năm
Lấp chôn tình vô vọng

Về tự một mùa đông
Em rầu rầu sương cỏ
Hồn mưng mưng mây mù
Mắt bơ phờ cõi nhớ

Về tự một ngày mưa
Em não nùng oan khổ
Cây khẳng khiu đợi chờ
Lá một đời héo úa

Về tự một tình đau
Môi ứ tràn máu mặn
Ngực ngậm lời trăm năm
Hồn đìu hiu rũ bóng.
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on March 30, 2008, 12:25 PM
[div align=\\\"center\\\"]Thao Thức
[/div]

[div align=\\\"center\\\"]Em còn thao thức với mưa khuya
Nơi ấy nghìn trùng đêm cách chia
Viết nỗi buồn vào vần điệu cũ
Gửi theo trăng gió tới phương xa

Tiếng than buông nhẹ xuống đêm sâu
Đọng lại hồn thơ những giọt sầu
Chợt giữa trời thu vang vọng lại
Lời tri âm rót tới nghìn sau

Sáng nay mưa nhẹ rớt bên đời
Phiền muộn còn bay bay cuối trời
Anh bỗng tương tư lời vọng ấy
Lòng như cơn gió thoảng xa xôi
[/div]
[div align=\\\"right\\\"]Đỗ Hồng (dohuhong)[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: New member on April 14, 2008, 12:42 PM
Đợi
----Bình Nguyên Trang


Vì sao em lại đợi anh ?
Như người yêu đợi một người yêu
Như trời xanh mơ một cánh diều
Như người bộ hành mơ về dòng suối mát

Thành phố lên đèn và hàng cây đẫm ướt
Một đêm hè mỏi mệt
Sao em ngồi một mình
Thương con tàu sắp sửa rời ga

Không nghĩ về anh như một mái nhà
Chở che em những ngày mưa nắng
Không nghĩ về anh như một bến bờ yên lặng
Em con đò sẽ bớt cô đơn

Chỉ đợi anh và không nghĩ gì hơn
Em đâu cần anh tới
Em đâu cần anh nói
Và đâu cần anh biết nỗi đợi này

Sao em còn ngồi mãi đây ?
Dằng dặc trên đầu một nỗi niềm chưa tỏ
Trăng mười lăm mà lòng em vẫn khuyết
Mà ngổn ngang một dải Ngân Hà

Anh quá gần và anh quá xa
Chỉ ý nghĩ mang hình đôi cánh
Em bề bộn trong ngàn lời câm lặng
Tháng ngày đi như một tiếng thở dài

Như một chiều đè nặng đôi vai
Lẽ nào em lại nhớ anh nhiều đến thế ?
Đôi mắt ấy đừng về trong nỗi buồn sắp vỡ
Cho lòng em bớt chút đa đoan.

Không nhớ là bài này có chưa, nhưng tự nhiên mình nghĩ đến nó!
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on April 28, 2008, 12:44 AM
Em xếp vội mùa đông vào ngăn cặp.
Sợ gió chiều se lạnh lối đi xưa.
Bài thơ cũ ngày nao còn bỏ ngỏ.
Anh không về, dòng cuối viết trao ai?

Ngăn cách đường dài, tình có nhạt phai?
Hương thời gian còn đọng mùi thương nhớ?
Mới hôm qua mà nghe chừng bỡ ngỡ.
Anh xa rồi cuộc sống lững lờ trôi...

Sót lại đây những điều chưa kịp nói.
Gom thật nhiều em ướp mật vào thơ.
Cuộc đời buồn, không phải giấc mơ.
Nhưng hạnh phúc, em tin là có thật.
Ngày nào đó trên dòng đời tất bật.
Em mong mình lại được đến bên nhau...!

(Vân Lam)
Title: Yesterday and Now
Post by: dịu dàng on April 28, 2008, 04:53 PM
Ở lại nghe anh
Em gửi nơi đấy chút nắng cuối đông
Rồi sẽ còn những mùa mưa khác
Sẽ còn nhiều ngày vui nơi đây
Và còn người cùng anh sẻ chia đời giông bão...

Ngày mai ra đi
Em mang theo mảnh tình đông cũ
Hoa đầu mùa đã rụng xuống vườn xưa
Tìm em chi lúc chiều đà nắng tắt..

Em sẽ quên
Mảnh tình ta phải sống ngày giá rét
Hai chúng ta không chịu nổi qua mùa
Lại bươn bả kiếm tìm tình xuân ấm
Biết có bằng.....hạnh phúc ngày có nhau????
Title: Yesterday and Now
Post by: dịu dàng on May 11, 2008, 07:38 PM
Vòng tay lạc
(thơ của chị Lala viết tặng,thanks chị nhìu nhìu  )


Cuộc sống vẫn trôi...

Thời gian không dừng lại.

Nhưng ...

Có một chuyện tình đang dừng lại đấy thôi!!!

Chúng ta đã ..

Định đưa tay đón lấy đời nhau...

Nhưng bất chợt vòng tay lạc mất.

Giờ đây..

Em vẫn còn hụt hẫng...

Còn anh đã qua thời hụt hẫng...

Dẫu biết rằng..

Nỗi buồn này không phải lỗi riêng ai...

Em hoảng hốt .hoang mang..

Trong cả trời ngơ ngác..

Luôn cố giữ kỷ niệm xưa

Cho riêng mình ..

Riêng cả tình anh...

Em ngốc nghếch và tự cao..

Cố thuyết phục mình:

"Không có anh thì đời em vẫn thế"

Nhưng sự thật thì:

Vắng anh rồi em mất nửa trái tim.

Em biết rằng ..

Cuộc sống vốn đã là như thế.

Có đau buồn mất mát mới thương yêu..

Thì đành thôi...

Mình lỡ mất nhau em không tiếng trách hờn

Một lần nữa đổ thừa cho số kiếp..

Mong anh luôn vui với tấm lòng tha thiết....

Chuyện ngày nào em sẽ giữ cho em....


Title: Yesterday and Now
Post by: dịu dàng on May 27, 2008, 04:20 PM
Bài này không biết tên gì,cũng không biết của ai,chỉ thấy dễ thương quá nên post vào đây,sợ sau này không tìm thấy nữa,hehe

Rồi mai này anh sẽ quên em
Cô gái nhỏ thương anh nhiều biết mấy
Trước mặt anh em kiêu kỳ là vậy
Mà đêm về nước mắt ướt nhòe mi
Rồi mai này khi đã chia ly
Tên em sẽ chìm vào muôn ngàn tên khác
Như một vật thừa anh vô tình đánh mất
Trong cuộc đời chẳng thiếu sự lỡ tay
Rồi mai này, ừ mai này đây
Sẽ có người lo cho em từng buớc
Dạy em biết đặt niềm tin vào phía trước
Vào con nguời vào sức mạnh tình yêu
Người ấy dù mạnh mẽ đến bao nhiêu
Biết nhịn, biết chiều, biết nâng khi em ngã
Dù người ấy sau này làm tất cả
Em vẫn chẳng quên rằng đó không phải là anh...

Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on May 27, 2008, 09:48 PM
[div align=\\\"right\\\"]Em bảo em là mùa xuân mới....
Nhưng rồi lại tin mình hoài thu cũ kĩ già...
Em bảo rằng em giống những buổi chiều tà...
Nhưng hóa ra lại là đêm tối giữa trùng khơi...
Em bảo anh là mưa rơi...
Khi kịp đến chỉ tìm vui trong nước mắt...
Hóa ra anh là nắng.....
Bằng yêu anh đỡ cả mắt ròng....
Tự em hỏi hay tự em bằng lòng.....
Là tự lẽ tự nhiên....hay là quan niệm nhỏ...
Thôi em cứ đành bỏ ngỏ....
Sống để yêu ...nên chẳng dám trách lòng...

(Kin) [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on June 15, 2008, 12:24 PM

  :::Nguyên Sa:::

Hải Âm

Áo trắng bay em bẽn lẽn chào
Mây nghiêng nghiêng mình xuống dẫy phi lao
Anh trong khoảnh khắc vô cùng đó
Thấy động cây rừng chỗ núi cao

Em có hoa lan giữa tóc thề
Mặt trời xen kẽ ngón tay che
Phương Đông vào chỗ hồng đôi má
Chiều xuống lưng chừng mái tóc thưa

Tiếng hát bay đi tiếng vọng trôi
Ngàn năm cong xuống nhánh sông dài
Hải âm em sẽ giữ ngàn năm đó
Anh lạc đường trong xứ Liêu Trai

Núi cũng như sông vẫn lạ lùng
Chiều toàn mây trắng, nhớ nhau chăng
Mây tìm chỗ em ngồi soi bóng
Anh lậy trời cho nước thật trong...
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on June 22, 2008, 11:17 PM
[div align=\\\"right\\\"]Em điên [/div]
[div align=\\\"right\\\"]- Hàn Mặc Tử  -[/div]

[div align=\\\"right\\\"]Em xé toang trong hơi gió
Em bóp nát tơ trăng
Em túm muôn trời lại
Em cắn vỡ hương ngàn...
Em cười thì sao rụng
Em khóc thì đá bay
Em nhớ chàng quá trí
Mà chàng vẫn không hay!

Em trong bài thơ này fải gọi là Super girl í   [/div]

Anh điên
-Hàn Mặc Tử-

Anh nằm ngoài sự thực
Em ngồi trong chiêm bao
Cách xa nhau biết mấy
Nhớ thương quá thì sao ?

Anh nuốt phứt hàng chữ
Anh cắn vỡ lời thơ
Anh cắn, cắn cắn cắn
Hơi thở đứt làm tư!

Anh  này cũng "khủng" ko kém  
Title: Yesterday and Now
Post by: VIN on June 22, 2008, 11:43 PM
Em vứt ô rồi có phải ko?...♥
Cái ô nhỏ, bảy sắc cầu vồng...♥
Có phải vì em mua ô khác...♥
Hay là ô có cũng như ko?... ♥
Ô nhỏ che được cơn mưa giông...♥
Ô nhỏ che được nắng hồng hồng...♥
Ô che được cả mưa to nữa...♥
Nhưng ko che được bão trong lòng...♥
Anh nhớ em đã nói gì ko?... ♥
Em nói "mưa xong có cầu vồng"...♥
Như chuyện của anh và em ý...♥
Giận nhau chỉ 1 lúc là xong....♥
Thế mà hôm nay mưa khô cong...♥
Nắng to lên chẳng thấy cầu vồng...♥
Hay bởi vì cơn mưa to quá...♥
Em thay đổi rồi có phải ko???♥... ♥... ♥

Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on June 24, 2008, 11:01 PM
[div align=\\\"center\\\"]Đi tìm[/div]
[div align=\\\"right\\\"]Xuân Sách[/div]

[div align=\\\"center\\\"]Anh đi qua sông xanh
Qua cánh rừng đầy hoa dại
Qua con đường đất đỏ
Đi tìm em
 
Anh đi qua những tháng năm mòn mỏi
Đi qua tuổi xuân anh chờ đợi
Qua ngày và qua đêm
Đi tìm em
 
Đến gặp em nhưng không còn là em nữa
Em nhìn anh như một người xa lạ
Kỷ niệm xưa còn lại
Chia tay nhau
Đường cũ anh trở về
 
Anh lại đi qua con sông xanh
Qua con đường đất đỏ
Qua cánh rừng đầy hoa dại
Riêng tuổi xuân
           Không có cách nào
                                quay trở lại[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on June 26, 2008, 04:33 PM
Về chưa?  - Miên Đáng

Chỗ này dành để anh về,
Gió em vừa lạnh, ngủ mê một mình.
Mình về đừng khóc nhe mình,
Còn đôi môi nhỏ gọi tình đêm xanh.

[div align=\\\"center\\\"]Ru từng ngón[/div]

[div align=\\\"center\\\"]Người nằm mê, đêm van lơn,
Một hôm sen biếc dỗi hờn duỗi ra.
Chiều rơi từng ngón thật thà,
Đi ngang bỏ giọt chuông sa ru người.[/div]

[div align=\\\"right\\\"]Quán Âm sầu[/div]

[div align=\\\"right\\\"]Quán Âm bặt chín vạn lời
Sầu bi cười nụ và sen hiện hình
Lời thương rộn rã bên mình
Lời không thương để lặng thinh phận người[/div]  

Đã lâu mới có một buổi chiều hiếm hoi như thế này  
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on July 06, 2008, 11:50 PM
Mưa - Nắng

Em hỏi:
Chị ơi, mưa khác gì nắng?
Nhé, mưa trăng trắng
Nắng lại trong trong
Mưa chéo nhà cong
Nắng bò mái sóng
Em lại ngóng:
Chị thích mưa hay nắng?
Chị thích mưa cơ
Mưa về ngày thơ
Nhé, mẹ giọt nhỡ
Ba giọt mưa to
Cho mình giọt nhỏ
Chui vào tránh bão
Em nhớ hoài… em nhớ

(Press)

Trời lại mưa nhỉ?
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on July 13, 2008, 11:53 AM
[div align=\\\"center\\\"]Có một ngày nắng

Có một ngày...Em thôi chờ đợi
Những điều viển vông anh hứa tự mùa nào
Nắng phai dần trên cành cây trụi lá
Cũng qua rồi bao nỗi nhớ chênh chao
Có một ngày ...em trả hết khát khao
Vào ký ức, vào mùa, vào kỷ niệm
Nụ cười trong veo, đôi mắt nhìn thánh thiện
Cũng lênh loang nếp sơn cũ chuyển màu
Có một ngày ...em để lại đằng sau
Con đường rong rêu, lớp sương mờ ký ức
Có người cô đơn đang chờ em phía trước
Thèm một nụ cười toả nắng phía sau lưng
Có một ngày... như thế đã từng!
Con tim yêu trở lạiVà tình yêu kéo em về thực tại
Trái tim ơi bao giờ hết mê say???[/div]

[div align=\\\"center\\\"](Moonee)[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on August 10, 2008, 02:15 PM
Tháng Năm biển và em

Tháng năm xòa tóc theo gió
Bay xuống đời xanh biển mơ
Ta về nét cười con gái
Bước nhẹ về từ trong thơ...

Ta về...em trần...như biển
Không dấu vết của loài người
Chỉ có nỗi niềm của sóng
Hiền hòa triền tóc em thôi!

Tháng năm buồn qua nỗi nhớ
Theo ta ra biển một mình
Biển trầm chìm...mênh mông quá
Ta chợt thấy đời lặng thinh

Ta chợt hóa thân làm cát
Khô khan giữa đời bơ vơ
Ngàn năm nghe biển hát
Chờ em...nỗi chờ hư vô!

Tháng năm mộng tròn giấc ngủ
Trôi chiều hạ vàng ngẩn ngơ
Có em...biển tràn hồ mắt
Khát đời ta...giọt lệ khô...

( Hạc Tiểu thư )
Link : http://blog.360.yahoo.com/blog-QaFKE306cKi...?cq=1&p=402 (http://blog.360.yahoo.com/blog-QaFKE306cKiYonq8Rqg-?cq=1&p=402)
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on September 14, 2008, 04:30 PM

[div align=\\\"center\\\"] TTL

Bài Luận Văn Đầu Tiên[/color]
Mở đề:
Giọng Ai ca thật ngọt ngào
Thấp, cao, trầm, bổng, hồn lao đao ... chìm

Thân bài:
Áo dài, tóc xỏa nghiêng nghiêng
Long lanh mắt biếc, lạc miền mộng mơ
Thẩn thờ, ngớ ngẩn, vu vơ
Đêm dài sắp chữ dệt thơ... miên trường

Kết luận:
Vấn lòng khẽ hỏi : Yêu? Thương?
Tim rung những nhịp khác thường ... thấp cao .

[/div]
 
 Sinh nhật. Tự tặng mình bài thơ.
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on September 16, 2008, 09:04 AM
Quote from: Pinturicchio
Sinh nhật. Tự tặng mình bài thơ.
SN tự tặng mình không bằng có người tặng.  Lại 1 món quà như mọi năm thui, SN vui vẻ  

[div align=\\\"center\\\"]Buồn Đã Nhiều

Buồn đã nhiều giờ xin vui nhiều nữa
Nhiều không xong thì ít cũng được rồi
Miễn tí chút long lanh là đủ lắm
Cạn ly này ? nâng nhẹ nhẹ lên môi

Thử gắng gượng làm bài thơ chưa biết
Đã biết rồi ? chưa biết , nói cho vui
Từ vạn thuở , trăm năm là bất diệt
Từ thiên thu , chỉ đón một đời người

Em chịu đón hay là không chịu đón'
Chịu đón thì đón rước cho tươi vui
Đừng mặc cả éo le là lẫn lộn
Lẫn lộn là hỗn độn lấp chôn vùi

Những từ đó về sau sẽ có lúc
Bất thình lình tuế nguyệt tới sau lưng
Không báo trước là giây hay là phút
Là giờ nào tất mệnh đóng kín bưng

Hai cánh cửa khóa chặt đời chưng hửng
Mặc tồn sinh gắng sức rúc chui ra
Và lúc đó còn đâu giờ để tưởng
Tới máu tim tiều tụy với ruột rà

Nằm im dưới đất thiết tha
Thương yêu đứt ruột lá hoa trên đời
Còn đâu nữa dịp phanh phơi
Tan hoang hào lũy dưới trời dửng dưng

Giận hờn đã lắm vô duyên
Còn đâu kỳ ngộ ngẫu nhiên ban đầu

Bài thơ có nói gì đâu
Bài thơ bắt buộc chậm mau hương mùa
Lúc khắng khít , lúc lưa thưa
Vì không một lúc nào ngừa mai sau

Nào ngờ có nghĩa gì đâu
Trăng thanh gió mát lần thâu đã nhiều
Đăm chiêu rất mực đến điều
Tử sinh liều giữa hoang liêu cuối cùng

 [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on September 23, 2008, 08:48 PM

 

[div align=\\\"center\\\"] Anh là người bạc bẽo
-=Xuân Diệu=-


     
Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,
Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay
Mới hôm kia tình tự đến mê say
Sang bữa nay anh làm như mất hết
Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,
Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?
Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,
Là đất xấu hạt gieo không nảy nở
Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ
Giận hờn như anh chẳng được em yêu
Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều
Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo.
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on September 25, 2008, 11:56 PM
“Biển kia,
sao níu trăng về.
Sóng mà khản cổ ai về với ai ?

Thuyền trăng,
trôi mãi trôi hoài.
Dã tràng xe cát xe dài bao năm …


Giận chi
rau cải rau răm
Câu kiều mà nát...trăng rằm phải tan.

Bạc đầu
con sóng mơn man.
Tình thôi trống vắng buông màn khói xương.

Xá chi
thân phận vô thường.
Câu ca bỏ ngỏ ai đường lấy đi …”

(ST)
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on October 10, 2008, 08:51 PM
Một bài thơ của Bùi tiên sinh. Rất hợp vào lúc này. Tặng nồng nàn những nỗi nhớ...

 
[div align=\\\"center\\\"] Vỗ về

Ta đứng lại bên này chờ đợi
Ồ phải không? Em đó phải không
Ta đếm lại từng ngón tay lẩy bẩy
Đời chúng ta là mấy trăng tròn

Ngày vui ngắn? Lòng đã vơi mấy bận
Ngày vui đi? Mấy bận giữa lòng ta
Để lây lất mưa về xuân lấm tấm
Ồ thiều quang tan biến vội sao mà

Em có khóc? Ta xin em đừng khóc
Em nhìn ta lệ chảy có vui gì
Trang phượng mở giữa nguồn em hãy đọc
Nước xuôi dòng ngàn thu hận mang đi. [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on October 14, 2008, 02:08 PM
[div align=\\\"center\\\"] Ngàn lần nói: Có yêu em!


Em bảo quả đất vuông
Anh bảo tròn
Em bảo vuông
Ừ, thì vuông!

Em bảo mặt trời màu đen
Anh cho rằng đỏ
Em bảo đen
Anh chữa lại vàng
Em bảo đen
Ừ, thì đen!

Em bảo biển sao hẹp thế
Anh nói rằng biển mênh mông
Em bảo: Không
Anh bảo: Có
Một hạt sương long lanh nho nhỏ...
Ừ, thì biển chẳng mênh mông!

Anh có yêu em không?
Anh bảo rằng có
Em lắc đầu: Không
Anh gật đầu: Có
Không có!
Ngàn lần là cứ: Có yêu em!


(Bùi Nguyễn Trường Kiên)[/div]
 
 Khi đọc bài này chợt nhớ tới Bryan Adams với " When you love someone":
 You'll deny the truth, believe a lie...

 Chợt bật cười
Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on October 15, 2008, 06:11 PM
Ha ha!
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on October 15, 2008, 10:08 PM
[div align=\\\"center\\\"]Lạc Vần

Đêm
nằm thao thức
cùng thu
Nghe
khuya khoắt gió -
bão từ phương xa
Một lần vội bước ai qua
Chạnh lòng -
nỗi nhớ vừa già trăm năm

Tháng mười
mưa về
âm thầm
Trăng nghiêng
đổ xuống
bềnh bồng cơn mơ
Cau ơi!
Quên hết lời thề
Để trầu không thắm nên giờ duyên phai !

Lời ru
ở phía
ban ngày
Ai gieo
câu lục bát gầy
xanh xao
Lạc vần,
lạc khúc ca dao
Mới hay mình đã thuở nào
...xa xăm...

Đêm nay
lạnh một chổ nằm
Tìm trong ký ức
vẫn mong
một người
Ngổn ngang -
tình lỡ
mất rồi
Đành thôi
ta giữ rối bời -
riêng ta![/div]

[div align=\\\"center\\\"]HTT[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: cheer_up1979 on October 23, 2008, 04:24 PM
Ghé thăm quán xưa cái nào, iêu xế  ^^  
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on October 30, 2008, 12:09 PM
[div align=\\\"left\\\"]Rồi khi miệng đắng môi cười [/div]
Anh đi lối khác bình yên
bỏ em ở lại, ngã nghiêng một đời…
thế là… là thế! thế thôi!
mong anh chọn được đúng người anh yêu

Em về cùng giọt nắng chiều
buồn lay lắt
dát
theo nhiều phôi phai
con đường, bờ cỏ còn ai?
em đi
đi mãi…
quá dài anh ơi!

rồi khi miệng đắng môi cười
cho em xin nửa con người của anh
nửa kia gởi lại bóng đêm
vì anh: nửa trắng, nửa đen vậy mà

thôi,
anh về với người ta
em về với mảnh trăng già ngày xưa
em về cùng những cơn mưa
lạnh căm… hiu hắt…
đong đưa… chuyện đời

sống chung một kiếp con người
lúc yêu nhau đấy,
một lời ra đi.

Tác giả : Hoa Nip tên thật Trần Quang Minh Giảng
(Có sửa ngôi cho hợp với tâm trạng người con gái )
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on November 18, 2008, 12:08 AM

Khách Quan

Có một ngày trời đất khách quan
Em xoay mặt lại, anh làm người dưng
Theo em địa ngục mấy tầng
Chỉ cho anh chỗ rất gần nhân gian
Chỗ phi lao đứng vài hàng
Anh ngồi ngó miết nắng vàng nhớ em...


Nguyên Sa
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on November 23, 2008, 10:50 PM

 Đăng Từ

Thơ Tình Cho Em

 

Chiều đang về đầy cô đơn chưa
Ai với sầu ai đến bao giờ
Đừng khóc chiều nay... Ngoan em nhé!
Xin khỏi đớn đau trong cơn mơ

Anh đi giữa chiều nghe gió lộng
Gió gọi tên em nhớ nhung ơi!
Chúng mình xa cách vì sao thế
Trong gió anh than được mấy lời

Bất chợt mùa hương bay lên không
Mùa hương non nớt chưa kịp nồng
Nên anh gói hương vàng trong nắng
Cố gợi mênh mông là mênh mông

Và mỗi lần em biết nhớ thương
Xin ngắm hộ anh nắng bên đường
Em có thấy tình anh trên ấy
Cũng tương tư em đến rất buồn

Mắt lệ em dấu xa xôi nào
Một phương trời sầu đến xanh xao
Anh mãi đi tìm hương mê cũ
Trót để tình em chở mây vào

Cho anh gối mộng giữa bàn tay
Mơ hồ đôi chút thế mà say
Và hãy yêu nhau thật lòng nhé
Kẻo trễ một đêm gió lạnh đầy


Gửi K.K
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on November 25, 2008, 09:19 PM
[div align=\\\"center\\\"]Mời Anh [/div]
[div align=\\\"center\\\"]Trời cao thả gió bất ngờ,
Bàn tay khép vội, chiều phơ phất trầm.
Mời anh qua chốn em nằm,
Sầu chung dưới tiếng chuông thầm thì trôi. [/div]

[div align=\\\"center\\\"]Miên Đáng [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on December 06, 2008, 11:41 AM

[div align=\\\"center\\\"]BÁN MÌNH
 -=Kim Oanh=-

Khẽ tay rung một nhành thơ
Mà sao thành bão thẫn thờ - Tình ơi!

Cùng chung giọt nước mắt rơi
Hai ta chia cắt đôi nơi cũng dòng,
Đừng buông giọt mắt xuống sông
Đò em dù chỉ đò không cũng chìm.

Mong sao anh vẹn nghĩa tình
Thì em xin nguyện bán mình cho...Thơ.
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on December 14, 2008, 11:53 PM
[div align=\\\"center\\\"]
Tình yêu và huyền thoại


 Nàng mọc cánh bay đến nơi chân trời

Chàng đuổi theo trên chuyến xe cuộc đời

Nàng vươn tay hái sao trời đỉnh núi

Kết lên tóc mây như đôi mắt tình yêu

Nàng cầm đuốc soi sáng tâm tư chàng

Bầy thỏ ngoan đi trốn đôi tay chàng

Hồn chết đuối nơi sông dài yêu đương

Bóng đêm đứng trông chiều khóc ai sương mù

Trên đồng bằng ân ái, môi nàng là hoa thắm

Cho mật ngọt tình yêu, đam mê đừng trốn mất

Mây mùa hè thiêu đốt, sa mạc lòng rực cháy

Chim rừng về hỏi lá, đàn quạ bên cười rũ

Nàng là đá bao tuổi xanh hỡi nàng

Chàng là rêu ôm đá mơ thiên đàng

Bằng đôi chân mang linh hồn rã điếu

Đá xanh chở rêu về núi ta tự tình [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: juverofan on December 24, 2008, 10:17 AM
Quote from: Pinturicchio
[div align=\\\"center\\\"]
Tình yêu và huyền thoại
 Nàng mọc cánh bay đến nơi chân trời

Chàng đuổi theo trên chuyến xe cuộc đời

Nàng vươn tay hái sao trời đỉnh núi

Kết lên tóc mây như đôi mắt tình yêu

Nàng cầm đuốc soi sáng tâm tư chàng

Bầy thỏ ngoan đi trốn đôi tay chàng

Hồn chết đuối nơi sông dài yêu đương

Bóng đêm đứng trông chiều khóc ai sương mù

Trên đồng bằng ân ái, môi nàng là hoa thắm

Cho mật ngọt tình yêu, đam mê đừng trốn mất

Mây mùa hè thiêu đốt, sa mạc lòng rực cháy

Chim rừng về hỏi lá, đàn quạ bên cười rũ

Nàng là đá bao tuổi xanh hỡi nàng

Chàng là rêu ôm đá mơ thiên đàng

Bằng đôi chân mang linh hồn rã điếu

Đá xanh chở rêu về núi ta tự tình [/div]

Download 192kbps: http://www.box.net/shared/7oz54k5nm1 (http://www.box.net/shared/7oz54k5nm1)
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on December 25, 2008, 04:39 PM
[div align=\\\"center\\\"]Thôi thì giã biệt

Thôi thì lời đã cạn lời
Khuôn trăng chả tiếc bỏ rơi tan tành.

Thôi thì người cứ ngát xanh
Hoa xinh cứ nở trái lành cứ thơm.
Thôi thì người cứ tươi son,
Mặc em ngọt đắng héo hon phai nhoà.
Thôi thì người cứ chi xa
Kết sao bắc giải Ngân Hà mình em...

Giọt lệ đắng rơi vào đêm
Thành long lanh ngọc sương êm trong ngần.

Ai về bến cũ sông Ngân
Cho em gửi giọt sương thầm về theo!


Kim Oanh[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on December 26, 2008, 12:15 AM
[div align=\\\"center\\\"]Chạng Vạng [/div]

Cứ như là cơn gió
Vụt đến rồi vụt đi
Gặp gỡ và chia ly
Bên nhau và xa cách

Cứ như là làn khói
Mong manh trong cuộc đời
Những hạnh phúc đầy vơi
Những tù đầy vất vả

Cứ như là mùa hạ
Nắng hanh vàng tóc ai
Cứ như là mùa thu
Trời se buồn con phố

Cứ như là nỗi nhớ
Trong tim ta, một người…
Cứ như là niềm quên
Trong dặm dài cách trở

[div align=\\\"center\\\"]Cứ như là mắc nợ
Cứ như là cho vay
Cứ như là đang say
Cứ như là rất tỉnh…

Thôi em về đường xinh
Thôi em về lá rụng
Thôi em về giấc mộng
Thôi em về mưa bay

Thôi em về chiều nay
Thôi em về mai nữa
Thôi em về quá khứ
Thôi em về tương lai…

Cứ như là ta sai
Cứ như là em đúng...[/div]
[div align=\\\"right\\\"]Phan Đăng[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on December 29, 2008, 07:32 PM
[div align=\\\"center\\\"]Lỡ bước sang ngang

Nguyễn Bính
     
I
- Em ơi em ở lại nhà,
Vườn dâu em hái, mẹ già em thương.
Mẹ già một nắng hai sương,
Chị đi một bước trăm đường xót xa.
Cậy em, em ở lại nhà,
Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương.
Hôm nay xác pháo đầy đường,
Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng.
Chuyến này chị bước sang ngang
Là tan vỡ giấc mộng vàng từ đây ...
Rượu hồng em uống cho say,
Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.

Rồi đây sóng gió ngang sông,
Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ.
Miếu thiêng vụng kén người thờ,
Nhà hương khói lạnh chị nhờ cậy em.
Đêm qua là trắng ba đêm,
Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn.
Một vai gánh vác giang san ...,
Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thương.
Mắt quầng, tóc rối tơ vương,
Em còn cho chị lược gương làm gì!
Một lần này bước ra đi,
Là không hẹn lại ngày về nữa đâu .
Cách mấy mươi con sông sâu,
Và trăm ngàn vạn nhịp cầu chênh vênh.
Cũng là thôi, cũng là đành!
Sang ngang lỡ bước riêng mình chị sao ?
Tuổi son nhạt thắm phai đào,
Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người ?
Em đừng khóc nữa em ơi!
Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em!

Một đi bảy nổi ba chìm,
Trăm cay nghìn đắng con tim héo dần.
Dẫu em thương chị mười phần,
Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi ....

Chị tôi nước mắt đằm đìa,
Chào hai họ để đi về nhà ai.
Mẹ trông theo, mẹ thở dài,
Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.
Tôi ra đứng ở đầu làng,
Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa.

II
Trời mưa ướt áo làm gì ?
Năm mười bảy tuổi chị đi lấy chồng.
Người ta pháo đỏ rượu hồng,
Mà trong hồn chị một vòng hoa tang.
Lần đầu chị bước sang ngang,
Tuổi son sông nước, đò ngang chưa tường.

Ở nhà mẹ nhớ em thương,
Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ.
Mẹ ngồi bên cửi se tơ,
Thời thường nhắc "Chị mầy giờ ra sao ?"
"Chị bây giờ ... nói thế nào ...?
Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang.
Chị từ lỡ bước sang ngang,
Trời dông bão, giữa tràng giang, lật thuyền.
Xuôi dòng nước chảy liên miên,
Đưa thân thế chị tới miền đau thương.
Mười năm gối hận bên giường,
Mười năm nước mắt bữa thường thay canh.
Mười năm đưa đám một mình,
Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên.
Mười năm lòng lạnh như tiền.
Tim đi hết máu, cái duyên không về.

Nhưng em ơi! một đêm hè,
Hoa soan nở, xác con ve hoàn hồn.
Dừng chân trên bến sông buồn,
Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang.
Đoái thương thân chị lỡ làng,
Đoái thương phận chị dở dang tháng ngày ....
Rồi ... rồi ... chị nói sao đây ?
Em ơi nói nhỏ câu này với em ...
... Thế rồi máu chảy về tim,
Duyên làm lành chị, duyên tìm về môi.
Chị tôi lòng ấm lại rồi,
Mối tình chết đã có người hồi sinh.
Chị từ dan díu với tình,
Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng.

Tim ai khắc một chữ "nàng",
Mà tim chị một chữ "chàng" khắc theo.
Nhưng yêu chỉ để mà yêu,
Chị còn dám ước một điều gì hơn.
Một lầm hai lỡ keo sơn,
Mong gì gắn lại phím đờn ngang cung?
Rồi đêm kia lệ dòng dòng,
Tiễn đưa người ấy sang sông, chị về.

Tháng ngày qua cửa buồn the,
Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa.

III
Úp mặt vào hai bàn tay,
Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm!

Đã đành máu chảy về tim,
Nhưng khôn ướt nổi cánh chim giang hồ,
Người đi xây dựng cơ đồ,
Chị về trồng cỏ nấm mồ thanh xuân;
Người đi khoác áo phong trần,
Chị về may áo lịm dần nhớ thương.
Hồn trinh ôm chặt chân giường,
Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây.
Năm xưa đêm ấy giường này,
Nghiến răng ... nhắm mắt ... cau mày ... cực chưa!
Thế là tàn một giấc mơ,
Thế là cả một bài thơ não nùng!
Tuổi son má đỏ môi hồng,
Bước chân về đến nhà chồng là thôi.
Đêm qua mưa gió đầy trời,
Trong hồn chị có một người đi qua.
Em về thương lấy mẹ già,
Đừng trông ngóng chị nữa mà uổng công!
Chị giờ sống cũng bằng không,
Coi như chị đã sang sông đắm đò! ...[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on January 08, 2009, 02:51 PM

[div align=\\\"center\\\"]Em có biết
 
Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Co ro trên ghế ngồi
Con chim sẻ xù lông đón nắng
Tách cà phê bốc khói
Điếu thuốc ngượng ngùng ngọ ngoạy trên môi

Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Lang thang trên phố không người
Cô gái thạch cao cười qua tủ kính
Trái đất này băng giá - chỉ em thôi

Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Con gấu tìm hang trú qua mùa đông
Ta chết cóng ngoài vòng tay một người quen xa lạ
Hồn lắt lay một đoá môi hồng


Khuyết danh[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on January 09, 2009, 09:23 AM
[div align=\\\"center\\\"]Thương Một Người

--- Trịnh Công Sơn ---


Thương ai về ngõ tối
Sương rơi ướt đôi môi
Thương ai buồn kiếp đời
Lạnh lùng ánh sao rơi
Thương ai về ngõ tối
Bao nhiêu lá rơi rơi
Thương ai cười không nói
ngập ngừng lá hôn vai

Thương nụ cười
Và mái tóc buông lơi
Mùa thu úa trên môi
Từng đêm qua ngõ tối
Bàn chân âm thầm nói
Lặng nghe gió đêm nay
Ngại ai vuốt đôi vai
Bờ vai như giấy mới
Sợ nghiêng hết tình tôi

Thương ai về xóm vắng
Đêm nay thiếu ánh trăng
Đôi vai gầy ướt mềm
Người lạnh lắm hay không
Thương ai mầu áo trắng
Trông như ánh sao băng
Thương ai cười trong nắng
Ngại ngùng áng mây bay ...

oOo

Thương nụ cười
Và mái tóc buông lơi
Mùa thu úa trên môi
Từng đêm qua ngõ tối
Bàn chân âm thầm nói
Lặng nghe gió đêm nay
Ngại ai vuốt đôi vai
Bờ vai như giấy mới
Sợ nghiêng hết tình tôi

Thương ai về xóm vắng
Đêm nay thiếu ánh trăng
Đôi vai gầy ướt mềm
Người lạnh lắm hay không
Thương ai mầu áo trắng
Trông như ánh sao băng
Thương ai cười trong nắng
Ngại ngùng áng mây bay ...[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on February 02, 2009, 05:20 PM
Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi...
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on February 05, 2009, 12:12 AM
[div align=\\\"center\\\"]Chỉ là gió nói thôi

Từ Nguyễn[/i]

Gió đôi khi rất lành
Dịu dàng như em vậy...
Muốn mang niềm vui tới
Xoa dịu nỗi đời anh...

Gió có đêm mong manh
Nhẹ hơn cả hơi thở
Thổi qua từ bờ nhớ
Một lời thương chưa đành...

Gió những đêm trăng thanh
Xao xác niềm thầm kín
Có bao lời câm nín
Gió gửi về
Vây quanh...[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on February 06, 2009, 11:01 AM

 Cỏ, chim sẻ và châu chấu

-=Hoàng Phủ Ngọc Tường=-
    
1.
Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mong về ngồi dưới cội cây xưa
Em có nhắn điều gì theo lá rụng
Ký ức nào khẽ động vai tôi

Dáng ai như tôi đi qua cánh đồng
Thu nhặt lại mình trên ngọn gió
Giống như con chim sẻ nọ
Thu về từng cọng vàng khô

2.
Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mong chung quanh chỗ tôi ngồi
Mọc lên thật nhiều cây cỏ
Cây xấu hổ đau gì mà rủ lá
Tôi gập người trên bóng tôi

Không nghe tiếng ai nói cười
Tôi còn ngồi chi đây một mình
Cắn móng tay từng ký ức mong manh
Giống như con châu chấu nọ
Gặm hoài lá cỏ xanh.
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on February 09, 2009, 09:53 PM

 Chú bò tìm bạn

Mặt trời rúc bụi tre
Buổi chiều về nghe mát
Bò ra sông uống nước
Thấy bóng mình, ngỡ ai

Bò chào: "Kìa anh bạn
Lại gặp anh ở đây!"

Nước đang nằm nhìn mây
Nghe bò cười toét miệng
Bóng bò chợt tan biến
Bò tưởng bạn đi đâu
Cứ ngoái trước nhìn sau
"Ậm ò" tìm gọi mãi.....

 Ko nhớ tác giả.
P/S: Đùa chứ, lâu lâu gặp đc mấy bài thơ như này thấy mình trẻ ra 30tuổi
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on March 01, 2009, 07:21 PM
:::Nhất Tuấn:::

"Trẫm" Nhớ Ái Khanh Không



Chỉ tại anh, nên hôm qua về trễ
Cứ “phim hay, tài tử trứ danh hoài
Anh quảng cáo và ‘tô mầu’ giỏi thế”
Hỏi ai còn nỡ khất hẹn ngày mai

Chỉ tại anh nên trờì thu đổi gió
Mimosa … phủ kín mặt đường khuya
Vương đầy tóc em bắt đền anh đó
Gỡ dùm đi đứng cười mãi... ô kìa

Chỉ tại anh, em về nhà không ngủ
Trằn trọc hoài, thao thức suốt một đêm
Và bỗng thấy hình như là thoáng nhớ
Đến một người không biết lạ hay quen

Chỉ tại anh nên hôm nay dậy muộn
Sáng thứ hai bỏ mất một giờ đầu
Bốn consigne (cô giáo già ác gớm
Còn bắt em chép phạt mấy trăm câu!)

Ngày thứ tám, em vào ngồi chép phạt
Mấy trăm câu mà viết mãi không xong
Bà giám thị cầm giấy xem chỉ thấy
Chúa nhật này “Trẫm”… nhớ… Ái khanh không

Title: Yesterday and Now
Post by: péAn_Juve on March 01, 2009, 08:12 PM
Em là ngọn cỏ trên đồng
Anh là ngọn gió trên đầu cỏ non
Nắng vàng làm cỏ héo hon
Anh là nguồn nước tưới xanh cỏ vàng
Anh là mây trắng lang thang
Che em bóng mắt cho em đến trường
Anh là biển thái bình dương
Cho em ngọn sóng triền dâng của đời
Cho em vui hát ngàn nơi
Đôi ta là nắng là mưa của trời

:::::::::: CHO EM ::::::::::::::::

bài thơ nhận đc năm học lớp 11 nhân ngày sinh nhựt !  
Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on March 03, 2009, 05:54 PM
Quote from: Pinturicchio
[div align=\\\"center\\\"]Em có biết
 
Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Co ro trên ghế ngồi
Con chim sẻ xù lông đón nắng
Tách cà phê bốc khói
Điếu thuốc ngượng ngùng ngọ ngoạy trên môi

Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Lang thang trên phố không người
Cô gái thạch cao cười qua tủ kính
Trái đất này băng giá - chỉ em thôi

Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Con gấu tìm hang trú qua mùa đông
Ta chết cóng ngoài vòng tay một người quen xa lạ
Hồn lắt lay một đoá môi hồng


Khuyết danh[/div]

- http://5nam.ttvnol.com/thica/58871/trang-13.ttvn (http://5nam.ttvnol.com/thica/58871/trang-13.ttvn)

[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--]
Em có biết
Goldmund

Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Co ro trên ghế ngồi
Con chim sẻ xù lông đón nắng
Tách cà phê bốc khói
Điếu thuốc ngượng ngùng ngọ ngoạy trên môi

Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Lang thang trên phố không người
Cô gái thạch cao cười qua tủ kính
Trái đất này băng giá - chỉ em thôi

Em có biết - ta một ngày đông lạnh
Con gấu tìm hang trú qua mùa đông
Ta chết cóng ngoài vòng tay một người quen xa lạ
Hồn lắt lay một đoá môi hồng
.Giáng Sinh 1993. [/quote]


Thấy nó ở đó đó! Thấy bài này hay hay nên thử tìm xem, và chỉ tìm được có vậy! Mùa đông qua rồi, nhưng hôm nay trời như vẫn tiếc mùa đông... Lạnh thật! Nhưng thanh thản!


Quote from: Pinturicchio
Chú bò tìm bạn

Mặt trời rúc bụi tre
Buổi chiều về nghe mát
Bò ra sông uống nước
Thấy bóng mình, ngỡ ai

Bò chào: "Kìa anh bạn
Lại gặp anh ở đây!"

Nước đang nằm nhìn mây
Nghe bò cười toét miệng
Bóng bò chợt tan biến
Bò tưởng bạn đi đâu
Cứ ngoái trước nhìn sau
"Ậm ò" tìm gọi mãi.....

 Ko nhớ tác giả.
P/S: Đùa chứ, lâu lâu gặp đc mấy bài thơ như này thấy mình trẻ ra 30tuổi

Bài này không biết bạn Pin không nhớ thật hay không nhớ đùa, nhưng cứ nói ra cho nhớ lại! Của Phạm Hổ ạ, nhà thơ này viết rất nhiều thơ cho thiếu nhi. Đây cũng là một bài mà tớ rất thích, chỉ sau mỗi bài "Thương ông" thôi


À quên, tặng bạn Pin cái link của nhà thơ thiếu nhi dễ thương này! Có rất nhiều bài giống như thế nhé! Nhớ là vào đó thì đăng nhập để ngó nghen!  http://www.thivien.net/viewauthor.php?ID=348 (http://www.thivien.net/viewauthor.php?ID=348)
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on March 09, 2009, 12:00 AM
Mưa

Mưa là nước mắt của trời
Em tìm chi nữa cõi người mong manh
Hãy về đi, khóc cũng đành
Cơn mưa lẻ hạt bỗng thành hư không

Về thôi em, đã hết mong
Những con nắng lạ đi vòng mùa sau
Chỉ còn mưa với nỗi đau
Quặn rơi từng giọt về đâu đêm dài

Ngủ đi em, sắp ban mai
Cơn mưa cũng trọn hình hài trinh nguyên
Trách làm chi những lời nguyền
Ru mưa, mưa đến những miền vô ưu


-Trân Giang-

Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on March 09, 2009, 12:30 AM
Hôm nay cưng online muộn vậy à? Không hỏi thăm sao?  Bùn đấy nhé! Nhưng chắc là cưng đang có tâm sự gì! Chúc cưng một tuần vui vẻ nghen!



Title: Yesterday and Now
Post by: ghet_ghet on March 09, 2009, 08:01 PM
Ta và Hắn...!
-Trường Phi Bảo-

Ờ! mặc kệ hắn kêu ta bằng "bé"
Bởi vì ta có lớn hớn hắn đâu
Tuổi ta nhỏ và thấp hơn hắn một cái đầu
Đứng bên hắn, ta cũng xưng bằng "chú"

Hắn buồn bã lên đường đi nhập ngũ
Ngày cuối cùng hắn còn ghé thăm ta
Tặng cho ta chiếc nhẫn cỏ làm quà
Ta thấy hắn có điều chi khó nói

Gặn hỏi mãi hắn vẫn lắc đầu chối
Vờ giận dỗi ta hất mặt làm ngơ
Bẽn lẽn cười, hắn bảo: Chú sẽ chờ...
Ngày bé lớn mang trầu cau dạm hỏi

Ta đỏ mặt, thẹn thùng duyên con gái,
Hắn ngây ngô nhìn ta thật đắm say
Ta bật cười: Chúc chú lên đường ngày mai
Không thuận buồm thì cũng vững chèo xuôi mái

Thế là hắn ra đi quên trở lại
Mấy mùa rồi ta cứ đợi, cứ mong
Bạn bè ta đứa nào cũng có chồng
Chỉ riêng ta còn phòng không chiếc bóng

Ta đã nhớn cùng mùa xuân mơ mộng
Tóc ta dài đâu che hết ngày xưa
Nhớ lời hắn thương biết mấy cho vừa
Thầm ao ước hắn về làm lễ hỏi

Rồi chiều nao hồn ta thay áo mới
Nghe tin hắn về ta vội vã sang thăm
Nhà hắn rộn ràng áo tím, áo xanh
Ta ngơ ngác khi hay hắn sắp cưới vợ

Ta thất thỉu quay về trong nức nở
Mưa lâm râm trên lối cũ hẹn hò
Ném vào thinh không chiếc nhẫn cỏ hắn cho
Như ném bỏ kỷ niệm đầu vụng dại

Qua hôm sau, hắn tìm ta - ta ngại!
Hắn xin ta cho được nắm bàn tay
Ta mặc kệ, ngỡ hắn định chia tay
Ừ, thì nắm, để rồi sau ly biệt

Nhưng sao hắn lại cầm hôn thắm thiết
Ngón tay tình, hắn lồng chiếc nhẫn yêu
Ghì đầu ta vào ngực hắn, hắn kêu:
Nhớ, nhớ quá, nhớ không sao chịu được!

Ta ngỡ ngàng đẩy hắn về phía trước
Hắn ngỡ ngàng quỳ sụp dưới chân ta
_Lấy chú nha, chú yêu bé thật mà
Ta chới với chẳng hiểu mô tê gì rứa ???

Hắn giải thích lòng ta thôi buồn nữa
Ta chợt tức con bé khờ trong ta quá.
_Cổng tân hôn hóa ra chú dành đón bé hả???
Hắn khẽ gật đầu, ta sung sướng khóc òa

8-4-2004


 
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on March 11, 2009, 01:17 PM
[div align=\\\"center\\\"] Em về bến gió


Em về bến gió một mình
Sông quê phiêu lạc lục bình chưa hoa
Cuối chiều mưa bỗng khóc òa
Ướt hoàng hôn, ướt nẻo xa, ướt người...

Em về bến gió không tôi
Chái tranh lệch một dáng ngồi trầm tư
Đèn khuya bấc lụi tù mù
Duyên xa mờ ảo, hao hư tình gần...

Em về bến gió tần ngần
Con đường mơ một bàn chân đã từng
Bờ sông ngấn nước rưng rưng
Tiếc người dưng, khóc người dưng, để mà...

Em về bến gió vợi xa
Nhòe con mắt ngóng quê nhà chân mây
Nhớ run mười ngón hao gầy
Nôn nao hơi ấm bàn tay một người...

Em về bến gió mồ côi
Thềm xưa thừa một chỗ ngồi yêu đương
Tiểu quỳnh chưa kịp khoe hương
Đã thiêm thiếp giấc vô thường cuối đông...

Em về bến gió mênh mông
Đò xưa rã ván lòng không tay chèo
Có người mắc cạn sông yêu
Xoay vần hết quãng đời chiều buồn tênh...

Em về bến gió một mình
Có hay đời dạt cuộc tình về đâu?!...

PHAN CHÍN[/div]
[/size]
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on March 18, 2009, 09:03 AM
Lâu rồi không vô đây hè  

HAI MẶT ĐỒNG TIỀN.

Hai mặt đồng tiền xu
Là thiện và cái ác
Tung đồng xu lên trời
Mặt nào úp xuống đất

Nếu ngửa lên mặt thiện
Thế là ta khoe khoang
Vì dưới kia mặt đất
Cái ác đang tràn lan

Nếu ngửa lên mặt ác
Còn đâu là đức tin
Vì mặt thiện úp xuống
Cái ác sẽ lấn xâm

Dẫm đạp lên tình thân
Để mưu cầu vụ lợi
Mới nghe thoạt rùng mình
Nhưng đấy là cơ hội

Đề cao lòng tự trọng
Không khuất phục cúi đầu
Thất cơ và thua thiệt
Đến chết vẫn còn đau

Anh hùng giờ ở đâu
Chí dời non lấp bể
Thiện,ác đối diện nhau
Trên đồng tiền nhỏ bé...
 (st)

Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on March 18, 2009, 10:51 PM
[div align=\\\"center\\\"]

 
ĐIỆP KHÚC THÁNG BA
 
Tháng Ba buồn như một vần thơ
Heo heo mưa cho hoa xoan ươn ướt nở
Em ép mùa xuân thẹn thùng trong trang vở
Nghe tháng Ba về sao rất đỗi bâng qươ
 
Tháng Ba dài như một bài thơ
Đọc suốt cuộc đời vẫn không sao hết nỗi
Những niềm vui nỗi buồn rất vội
Khe khẽ ca vang hạnh phúc cuộc đời mình
 
Tháng Ba vui như khúc hát tự tình
Mưa ướt tóc ta để tim mình bối rối
Ta hát ca về nỗi lòng dịu vợi
Đấy tháng Ba hờn rồi sẽ quay đi
 
Tháng Ba hiền nhưng rất dễ khi
Ai bảo tháng Ba sinh ra là con gái
Bao tình yêu nơi trái tim thơ dại
Góp lại thành Điệp Khúc Tháng Ba.....

                                                                      Sưu tầm

[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Cammy on March 20, 2009, 02:12 AM
4 my dear, just now...

[div align=\\\"center\\\"]Không đề


Thế là em bước đi
Bỏ mình anh ở lại
Cơn gió nào xa ngái
Thổi nhớ về phương em

Nỗi khắc khoải hằng đêm
Mong em ngày trở lại
Thế mà em đi mãi
Lạc hồn ở nơi anh

Cơn gió nào mong manh
Thổi tình anh mải miết
Có khi nào em biết
Anh còn có ngày mai?

Thao thức những đêm dài
Lạc mình trong men rượu
Anh thấy mình khuyết thiếu
Ngỡ một phần nơi em…

Em bỏ hết nỗi niềm
Để mình anh ở lại
Với niềm yêu còn lại
Với khắc khoải cơn đau

Mình đã rời khỏi nhau
Để tình yêu ở lại
Cơn sóng nào khờ dại
Cuốn hết cả yêu thương…[/div]
 
Just hope that you could forget all the pains and sorrows and could stand up, go on... Everything will be ok... I'lll be by your side, whenever you need...
Title: Yesterday and Now
Post by: juveforever on March 21, 2009, 12:09 AM
Giận Hờn
Đã bao lần ta tránh nhìn nhau.
Em giận vu vơ còn anh hờn vô lí
Thế mà bảo yêu là thú vị
Là tin yêu nồng cháy đến nên thơ.
              Đã bao lần giả bộ làm ngơ
              Anh hững hờ còn em thì lạnh nhạt
              Thế mà bảo yêu là hạnh phúc
              Trăn trở bao đêm chưa thể làm lành.
              Em đợi ở anh những tiếng dỗ dành
             Anh đợi em những lời âu yếm
            Thế mà bảo yêu là mộng mơ.
                    Là thiên đường là tuyệt đỉnh yêu đương.
                    Chẳng biết sao ta hoang phí quá chừng.
                    Vẫn biết với anh Ninh là duy nhất.
                    Và chính em cũng nồng cháy chân thật
                    Đã bao lần ta giận hờn nhau.
Ngày xưa lãng mạn quá...    
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on March 23, 2009, 12:06 AM
[div align=\\\"center\\\"]Sóng biển vô tình

Sóng biển như mây trắng
Lững lờ trôi chiều quê
Em xinh như hạt nắng
Làm anh quên lối về

Hôm nay sao trời mưa
Mênh mang bờ cát trắng
Khát vọng về hạt nắng
Mắt buồn trong giọt mưa

Em đâu rồi ngày xưa
Anh cô đơn xứ lạ
Chúng mình mong manh quá
Lẻ loi giữa thiên hà.

Biển trời khuya đêm vắng
Anh quên rồi niềm đau
Có còn trong hò hẹn
ước đi một phép màu...

Chúng mình giờ xa nhau
Ở hai đầu nỗi nhớ
Anh làm thơ dang dở...
Thuở sóng vỗ hai bở

Nghiêng nghiêng chiều hò hẹn
Tím biếc trong thuỷ chung
Sóng về mang huyền diệu
Lối về trong vô cùng.[/div]

[div align=\\\"center\\\"]Hoài Vũ Nam Giang[/div][/color]
Title: Yesterday and Now
Post by: péAn_Juve on March 23, 2009, 02:20 AM
[div align=\\\"center\\\"]Tự Hát  

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng .
Trái tim em anh đã từng biết đấy .
Anh là người coi thường của cải .
Nếu cần anh bán nó đi ngay !

Em cũng không mong nó giống mặt trời .
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống .
Lại mình anh đi với đêm dài câm lặng .
Mà lòng anh xa cách với lòng em .

Em trở về đúng nghĩa với trái tim !
Biết làm sống những hồng cầu đã chết .
Biết lấy lại những gì đã mất .
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin !

Em trở về đúng nghĩa trái tim em .
Biết khao khát những điều anh mơ ước .
Biết xúc động qua nhiều nhận thức .
Biết yêu anh và biết được anh yêu !

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều .
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng !
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm .
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh !

Em lo âu trước xa tắp đường mình .
Trái tim đập những điều không thể nói .
Trái tim đập cồn cào cơn đói .
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn ?!

Em trở về đúng nghĩa trái tim em .
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có .
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa .
Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi !


Xuân Quỳnh [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on March 23, 2009, 08:37 AM
Vẫn như trẻ con

ở một nơi, đau và thương còn trộn lẫn
em có như xưa, hay ngơ ngẩn nhìn trăng?
tôi nơi đây cố sống đời thầm lặng
kỷ niệm xưa giờ trắng một màu thôi!

đã đưa nhau đến đoạn cuối cùng rồi
canh bạc lớn, tôi đã thua nghiêng ngửa
dại đến mức không dại hơn được nữa
rồi cưu mang một chút ái ân thừa

mùa hè qua với những ngày rực lửa
đã chực khơi lại một đám tro tàn
tôi bước lần vào cõi nhớ miên man
nuốt mật đắng vẫn mang lòng yếu đuối

tôi, muôn đời đứa trẻ con...nhiều tuổi
vẫn ngây ngô đi tìm hái sao trời
vẫn lôi thôi, lếch thếch giữa cuộc chơi
bước chập chững chỉ để chờ...vấp ngã

những mảnh tình, những vùng trời xa lạ
nhiều chông gai, nhiều thích thú mê tơi
cố hái quả xa ngoài tầm tay với
rồi té đau, ngồi khóc ngất bên đời!


Thúc sinh
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on March 26, 2009, 11:07 AM
[div align=\\\"center\\\"]

Thăm Bạn Trên Núi

Tháng ba bỏ phố đi thăm bạn
Bạn ở trên non mà ta buồn
Trên cao có thấy lòng thanh thản
Ở cùng cây cỏ có vui hơn?
Tháng ba lên núi ta tìm bạn
Bạn đã say mèm quên tuổi tên
Không quen uống rượu nhưng ta cũng
Nhấp một vài hơi say lấm lem
Tháng ba lên núi ta thăm bạn
Những rớt đời trôi như đám bông
Những tan tác cũng như lòng vậy
Bỗng dưng ta thấy hồn rỗng không
Mấy ngày ở núi buồn như chấu
Nỗi nhà lạnh trắng những vòm cây
Những con sông quẩn, chồn chân ngựa
Thôi người ở lại, ta về đây
Ừ, đâu cũng thế, là cơm áo
(cơm áo thì buồn, buồn như ta)
Ít ra nơi đó ta còn có
Chút tình hiu quạnh, chút mưa sa


Du Tử Lê [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: juveforever on March 27, 2009, 02:35 AM
Ngày xưa có một em Nhân Văn đọc cho bài này. Mỗi lần đi chơi em đều đọc cho mình nghe. Tiếc là em không thể như người con gái trong bài thơ. Chúc em hạnh phúc bên gia đình mới.


HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU
Đàm Thị Lam Luyến

[div align=\\\"center\\\"]Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò, dù phải chờ lâu biết mấy
Em sẽ chờ,
Như thể một tình yêu

Em sẽ chờ như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xưa mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước
Sắc cầu vồng chấp chới phía trời xa
Em sẽ chờ như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau

Em ở hiền em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải trầu đâu mà trầu dập mới cay
Em vẫn chờ vẫn đợi vẫn say
Ngâu xa nhau có ngày Ngâu gặp lại
Kim Kiều lỡ duyên nhau cũng có ngày quan tái

Em vẫn chờ, vẫn đợi
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on March 27, 2009, 10:52 PM
[div align=\\\"center\\\"]Nợ
- Nguyễn Duy-

Nợ thương, nợ nhớ, nợ yêu
Toác toàng toang vỡ bao nhiêu nợ nần
Nợ đời ngót ngét tấm thân
Nợ con đường xác dấu chân chôn vùi
Nợ ly trắng nỗi đầy vơi
Nợ bè bạn dốc cuộc chơi tưng bừng
Nợ người khoé mắt rưng rưng
Nợ sông giọt nước, nợ rừng bóng cây
Nợ em lận đận tháng ngày
Ánh trăng ngọn gió áng mây - nợ trời
Nợ hương sắc cõi thắm tươi
Giấc mơ nợ xứ xa vời thần tiên...

Dễ gì quỵt nợ đâu em
Nợ không trả được bằng tiền - đau chưa![/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on April 08, 2009, 12:11 AM
[div align=\\\"center\\\"]Nhớ Người
-Từ Nguyễn-

 Nơi này đang nắng ban mai
Ngọt lành biết mấy lời ai mặn mà!
Gió về từ chốn phương xa
Bên hiên thả khúc tình ca khẽ khàng
Tiếng chim thánh thót rộn vang
Trà Mi thắm đỏ ngỡ ngàng nỗi chi?
Luyến lưu chẳng nỡ rời đi
Xuân còn đọng ở bờ mi...nhớ người[/div]

Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on April 12, 2009, 08:35 PM
[div align=\\\"center\\\"]Nhạt nắng [/div]
[div align=\\\"center\\\"]- Đỗ Trung Quân - [/div]
[div align=\\\"center\\\"]Tháng Chín bao giờ không như mùa thu
Hàng me ấy lá đã vàng màu nhớ
Ngôi nhà ấy ngói đã vàng màu phố
Như lòng anh giờ đã cũ hơn xưa
Tháng Chín bao giờ không gặp trời mưa
Anh ướt áo một mình trong góc tối
Con sẻ gầy xù cánh ướt bên chân
Tháng Chín nào không mây bâng khuâng
Và hoa tím rụng xuống lòng bất chợt
Ai khăn áo trong một ngày chớm lạnh
Không là em mà vẫn cứ là em
Tháng Chín nào trời chẳng thấp hơn
Anh xuống phố gió mùa rơi trên áo
Gió có thổi qua nhà em không đấy
Sao mùi hương quen quá thoảng qua lòng
Tháng Chín nào không lá rụng đầy sân
Anh vẫn quét gom như ngày hò hẹn
Em đã vắng – khói lên trời hiu quạnh
Khói tan đi – như chuyện cũ tan đi
Và để lại một mình anh trên phố
Buồn chẳng rõ và vui gì không rõ
Lặng lẽ cầm chiếc lá nhặt bâng quơ
Lặng lẽ cầm chút nắng giống ngày xưa
Còn sót lại trong một chiều rất nhạt[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on April 13, 2009, 10:22 AM
[div align=\\\"center\\\"]Bài Thơ Lạc Hướng

Mới tháng Tư mà dường như tháng Bảy
Mưa ngâu về mây xám phủ kín trời
Vừa lập xuân đã thấy phượng đỏ rơi
Như cuối hạ trên bài thơ, nức nở

Vần hẹn ước chợt trỗ mầm dang dở
Con chữ buồn chưa gặp đã chia phôi
Mưa tháng Tư tràn ngập nhánh sông đời
Thơ lạc lối nỗi trôi miền vô định.

Hương phấn đời bám phủ không toan tính
Người vô tình đưa mũi nhọn cho người
Vỡ mạch tim giọt tình chảy, rã rời
Thơ rỉ máu và hồn thơ hấp hối

Dù vẫn biết tình người không gian dối
Nhưng rong rêu tình ái chảy chung dòng
Suối tình yêu, nước lẫn lộn đục trong
Làm vẩn đục trắng trong nguồn thánh thiện

Tình thiên thần như đã hằng ước nguyện
Bụi trần gian chợt che mất niềm tin
Trong giấc mơ nghe tiếng nấc tội tình
Từng vần chữ của bài thơ lạc hướng.


TTL [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on April 13, 2009, 10:41 PM
[div align=\\\"center\\\"]Đợi
- HTT-[/div]
[div align=\\\"center\\\"]hôm nay xuống phố rong chơi
lung linh mưa gội ướt mười ngón tay
nghiêng đầu, tóc chẳng còn bay
gió choàng qua cổ buốt ngày thơ xưa

có bàn chân bước hững hờ
vẫn đi tìm những ước mơ lạc loài
mắt nâu dõi bóng ai hoài
yêu không - sao chẳng một lời, tình ơi.. ?!

mùa này mưa vẫn còn rơi
vỡ đôi giọt nhớ trên môi biếng cười
hôm nay về giữa cuộc đời
thấy em đứng đợi một người vừa xa!
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Casanova on April 16, 2009, 04:50 AM

 [div align=\\\"center\\\"]Thư tháng Tư

Tháng tư về gọi nắng anh nghe không
Đẹp tinh khôi những đoá hoa kèn trắng
Mây ngừng trôi giữa lòng trưa yên vắng
Gió cũng khẽ khàng sợ thức hè sang...
Em vẫn hay mơ những giấc hoa vàng
Vẫn đem lãng đãng phủ lên màu phố
Dẫu biết con đường không còn chung được nữa
Không phải nỗi buồn nào cũng rực rỡ như nhau
Thương yêu bây giờ ở mãi tận sâu
Đan vào âu lo, bộn bề, dang dở
Ánh mắt nhìn không xanh như mùa cũ
Sự lựa chọn nào cũng khó phải không anh?
Nhưng sẽ dịu dàng như câu hát ngày xưa
Em sẽ chạy bằng đôi chân mình trên cát
Và mỗi tháng tư nắng ngời lên trong vắt
Mang yêu thương về trong đáy mắt cho em...

-st- [/div]

 Chúc mừng sn lão quán già, hề hề.
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on April 25, 2009, 01:42 PM
[div align=\\\"center\\\"]Nhớ [/div][/b]
[div align=\\\"center\\\"]Ví chăng nhớ có như tơ nhỉ,
Em thử quay xem được mấy vòng?
Ví chăng nhớ có như vừng nhỉ
Em thử lào xem được mấy thưng!

Anh ơi! Em nhớ, em không nói,
Nhớ cứ đầy lên, cứ rối lên
Từ đấy về đây xa quá đỗi,
Đường đi bằng ngựa hay bằng thuyền?

Gieo thoi, gieo thoi, lại gieo thoi
Nhớ nhớ, mong mong, mãi mãi rồi ...
Thoi ạ làm sao thoi lại cứ
Đi về giăng mắc để trêu tôi?

Hôm qua chim khách đậu trên cành,
Kêu mãi làm em cứ tưởng anh.
Nội nhật hôm qua về tới bến
Ai ngờ chim khách cũng không linh!

Anh bốn mùa hoa, em một bề
Anh muôn quán trọ, em thâm khuê
May còn hơn được ai sương phụ
Là nhớ người đi có thể về .[/div]
[div align=\\\"center\\\"]- Nguyễn Bính -[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on April 29, 2009, 10:43 AM
[div align=\\\"center\\\"]Vì ai - Tú Yên - [/div]
[div align=\\\"center\\\"]Vì ai...
Em mới làm thơ
Vì ai em trải nỗi chờ, nỗi mong
Gió dịu dàng,
Gió mênh mông...
Không gian thăm thẳm... và dòng sông trôi.

Vì ai em tỏ khúc nôi
Tình xa vạn dặm, nên thôi...
cũng đành!

Câu thơ nào ở bên anh?
Câu nào còn lại để dành cho em?

Ngày xa...
rồi lại đến đêm
Và em vẫn mãi đầy thêm đợi chờ.

Vì ai...
Em mới làm thơ.[/div]
[/color]
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on May 14, 2009, 12:14 AM
[div align=\\\"center\\\"]Tháng năm về phố cũ [/div][/i]
[div align=\\\"center\\\"]Tháng năm em về ngang con phố cũ
Ngồi một mình trong quán cà phê
Nỗi buồn thấm sâu và trời đã mưa
Người ta mở những bài ca sầu não

Em linh cảm một mùa hè gió bão
Hoa loa kèn thôi trắng phía bờ sông
Có chút gì tràn lan như cỏ trong lòng
Âm thầm nhắc những điều vô thường lắm
Em đã bao lần úp bàn tay lên mặt
Tự hỏi lòng năm tháng sẽ về đâu
Em sợ trời mưa người ta bên nhau
Một mình em đi về trên phố cũ
Có thể nào em lại không hát nữa
Bài hát ngày xưa giai điệu học trò.

Gương mặt anh trở về xa xôi như mùa thu
Lời anh nói giờ đã thành quá khứ
Giá em đừng nặng lòng với mùa hoa cũ
Hẳn chiều nay phố đỡ nhạt nhòa hơn
Tháng năm cô đơn phượng nở dỗi hờn (...)

Đèn đã thắp lên, thành phố võ vàng
Như người ốm, bước em về chếch choáng
Âm nhạc bao dung và cà phê đắng
Không sẻ chia được gì với buồn em.
Chiều lạnh lùng chiều đã lặn vào đêm
Bước chân em, rồi mưa sẽ xóa
Nhưng mà tháng năm và con phố cũ
Mỗi mùa nhớ thương em vẫn quay về.[/div]
[div align=\\\"center\\\"]-Bình Nguyên Trang-[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on May 27, 2009, 11:25 AM
[div align=\\\"center\\\"]Một thoáng mong manh

Mong manh một chút hương xưa
Mong manh một chút dư thừa trăm năm
Tình đầu mãi chỉ xa xăm
Tình đầu mãi chỉ thì thầm trong mơ...

Là người...
Sao quá thờ ơ
Là tôi...
Sao quá thẫn thờ loanh quanh?

Một đời thấp thoáng qua nhanh
Thời gian trôi mãi... để dành được đâu!

Mong manh một chút tình đầu
Mong manh một chút tình sau lặng thầm.
Yêu người tôi chỉ lặng câm
Yêu người tôi chỉ âm thầm mà thôi.

Giờ thì tôi vẫn là tôi
Chỉ thầm mơ ước chia đôi cuộc đời
Nửa dành để tặng cho người...
Nửa dành để lại... cho tôi tặng mình.

Tú Yên [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: hoangvu on May 28, 2009, 12:27 AM
chia tay rùi ....
em bảo anh quên đi tất cả ....
....


anh ko chắc rằng anh sẽ quên ?
khi mà anh vẫn còn yêu tha thiết
con tim anh vẫn chưa ngừng thổn thức
trước nụ cười và ánh mắt của em

cứ chiều chiều bước trên con đường quen
mắt vẫn đưa tìm bóng hình quen thuộc
tim nhói đau khi gật mình tình giấc
nhớ bây giờ đã ko còn có em ...

làm sao mà anh, có thể quên
người anh yêu, anh thương, anh nhớ
không phút nào tim không thổn thức
một bóng hình anh yêu mãi là em .....
Title: Yesterday and Now
Post by: hoangvu on May 28, 2009, 10:35 PM
Em có biết ?
Chiều chiều anh đứng chờ trên cát
Trước muôn trùng sóng vỗ mênh mông
Dù biết trước Tình em ko trở lại
Vẫn dối lòng Anh sẽ đợi được em

Chiều chiều anh lại về Phố cũ
Trước muôn người vui vẻ bên nhau
Dù vẫn biết sẽ chỉ là dĩ vãng
Vẫn dối lòng ta sẽ lại có nhau ?

Chiều chiều anh lại qua nơi ấy
Lại nhớ về hình bóng em yêu
Dáng thẹn thùng lộ vẻ yêu kiều
Khi lần đầu chúng mình gặp gỡ .

Thế rồi thời gian cứ thế đưa
Anh vẫn đi về qua chốn cũ
Bỗng chạnh lòng nhớ về ny cũ
Lòng nhủ thầm hạnh phúc nghe em .

       bài này em làm ko đạo của ai hết ^^!
Title: Yesterday and Now
Post by: Phẽo on June 09, 2009, 07:36 AM
[div align=\\\"center\\\"]GIỮA HAI CHIỀU QUÊN NHỚ
Bùi Sim Sim

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia.

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh.

Trái tim đa mang chở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên ...
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on June 10, 2009, 03:31 PM
[div align=\\\"center\\\"]Không sao

Không sao,
đời vẫn màu xanh
Và em luôn ở bên anh dịu dàng.

Giao mùa
để gió Xuân sang
Cho mây theo ánh chiều loang... tím chiều.

Không sao
Đời vẫn đáng yêu?
Và em muốn nói một điều mà thôi
"Hình như...
Trăng sáng lên rồi".[/div]
[div align=\\\"center\\\"]Tú Yên [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Phẽo on June 12, 2009, 01:41 PM



Đi Giữa Đường Thơm




Đường trong làng: hoa dại với mùi rơm...
Người cùng tôi đi dạo giữa đường thơm,
Lòng giắt sẵn ít hương hoa tưởng tươ.ng.

Đất thêu nắng, bóng tre rồi bóng phượng
Lần lượt buông màn nhẹ vướng chân lâu:
Lên bề cao hay đi xuống bề sâu ?
Không biết nữa. -- Có chút gì làm ngợp
Trong không khí... hương với màu hoà hợp...


Một buổi trưa không biết ở thời nào,
Như buổi trưa nhè nhẹ trong ca dao,
Có cu gáy, có bướm vàng nữa chứ,
Mà đôi lứa đứng bên vườn tình tự.
Buổi trưa này xưa kia ta đã đi,
Phải cùng chăng ? lòng nhớ rõ làm chi !


Chân bên chân, hồn bên hồn, yên lặng,
Người cùng tôi đi giữa đường rải nắng,
Trí vô tư cho da thở hương tình,
Người khẽ nắm tay, tôi khẽ nghiêng mình
Như sắp nói, nhưng mà không; -- khóm trúc
Vừa động lá, ta nhận vào một lúc
Cả không gian hồn hậu rất thơm tho;
Gió hương đưa mùi, dìu dịu phất phơ...


Trong cảnh lặng, vẫn đưa mùi gió thoảng...
Trí bâng quơ nghĩ thoáng nhưng buồn nhiều:
"Chân hết đường thì lòng cũng hết yêu".
Chân đang bước bỗng e dè đứng lại
-- Ở giữa đường làng, mùi rơm, hoa dại...


Huy Cận
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on June 13, 2009, 12:46 PM
[div align=\\\"center\\\"]Rượu này là rượu một mình
Có trăng, có bóng, có hình người xưa
Rượu này nhạt mối duyên thừa
Cố nhân giờ cũng đã vừa gió sương
Rượu này là rượu nhớ thương
Nhớ thì một hớp thương thường cạn chung
Rượu này là rượu tương phùng
Mười năm tỉnh mộng lại cùng nhau ca
Rượu này rượu khóc người xa
Giờ trong chén ấy còn ta, không mình...[/div]
[div align=\\\"center\\\"]Cô Chu [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on June 18, 2009, 06:03 PM
[div align=\\\"center\\\"]Gió cứ cuốn đi
Hãy để gió cuốn đi, gió cuốn đi
Những tầm thường, vị kỷ
Những mảnh vụn của tàn tro và hoen gỉ
Để ngày mai trong nắng sớm chan hòa
Gió lại mang về
Muôn tiếng reo ca...

Gió cứ cuốn đi tất cả những gì
Xấu xa và độc ác
Chỉ xin gió đừng dập vùi, tan nát
Những mầm xanh của ngày mới đang lên!

Gió hãy gieo vào trong ngày tháng không tên
Nếu có thể
Những ước mơ trong trẻo...
Hãy nuốt vào lòng những lời giông bão
Ngày sẽ dịu êm
Và hờn giận cũng trôi xa...
(Từ Nguyễn 19/11/07)[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on June 21, 2009, 10:16 AM
[div align=\\\"center\\\"]Những khi ta buồn

Tìm một cọng rơm khô , hạnh phúc đôi khi bất ngờ,
Tìm người bạn thân quen, buổi sáng tươi vui không ngờ!
Những khi ta buồn, lại đến bên em ta ngồi,
Khép mi mơ màng, hạnh phúc trôi qua êm ái.

Tìm gì ở xa xôi , chỉ thấy con tim rối bời !
Một lần được hôn em, ngày tháng trôi qua êm đềm...
Những khi ta buồn, lại đến bên em ta ngồi,
Ngắm sao trên trời , lại thấy tin yêu phơi phới.

Tìm trong nắng sớm chiếu lấp lánh biết bao em thơ đang vui đến trường,
Tìm trong đôi uyên ương bên nhau ngày dài hạnh phúc chiếc hôn vội trao.
Tìm trong đêm  đêm khuya sương rơi dáng cô phu đang lom khom quét đường...
Ngày đang tới trên đôi lưng cong một ngày phơi phới nắng lên mọi nơi.

Võ Thiện Thanh [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Phẽo on June 21, 2009, 10:09 PM
Dòng suối trăm năm

Chẻ đôi sông núi đêm bưng mặt
Mưa quấn khăn vào sầu ấu thơ
Chẻ đôi thân thế mù tăm tích
Ta nghĩa trang nào chôn cất nhau

Chẻ đôi tâm thức canh mương cạn
Hương tóc tuy trầm vai thất tung
Tưởng ai oan khuất vừa quay gót
Xương thịt đời sau máu rất buồn

Biển chưa chôn kín mầm ung độc
Người đã chia triền dựng vách ngăn
Rừng thu quen trái khổ bi lụy
Rơi thấu đời sau lọn tóc người

Chẻ đôi con gió cây ly biệt
Tiếng chân thương cùng mỗi tháng năm
Phạt ngang ký ức rừng thao thiết
Dòng suối trăm năm bỗng mất nguồn

Thơ: Du Tử Lê
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on June 23, 2009, 11:15 PM
[div align=\\\"center\\\"]Năm tháng... đi đâu

À ơi!
Năm tháng đi đâu ?
Cho lưng Mẹ gánh nỗi sầu xa xăm
Bờ sâu!
Nắng dãi, mưa dầm
Nhọc nhằn muôn nỗi với đồng mạ non!
Cha về!
Cho lúa xanh hơn
Mồ hôi nhỏ giọt cho con nên người
À ơi!
Những tiếng ru hời
Gió sương che phủ một đời...
Tơ vương!...

Tú Yên [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on June 25, 2009, 12:03 AM
[div align=\\\"center\\\"]Phôi pha

    Một chiều trắng nỗi cô đơn
    Mưa giăng phố thị cho sờn lòng son.
    Hồ cầm mau nhặt nỉ non
    Họa theo mưa gió xói mòn tâm can.
    Ngọc uyển đẫm sắc hoàng lan
    Mưa tuôn xối xả màu hoen bạch ngà.
    Cao lâu tưởng vọng vời xa
    Mây mù giăng lối bóng tà âm u.
    Ngóng trông đã mấy tàn thu
    Bụi đường vẫn đỏ mù u chưa vàng.
    Khéo thương phận liễu đa mang
    Nặng tình con gió sang ngang mặt hồ
    Mặc cho bèo nước đẩy xô
    Lưa thưa tơ liễu dệt mơ tương phùng...
    Đến nay màu úa đã cùng
    Phôi pha ngóng đợi bách tùng tàn khô...
Link: http://blog.360.yahoo.com/blog-wH8ad2Elbqn...cq=1&p=1204 (http://blog.360.yahoo.com/blog-wH8ad2ElbqneLvka4cw_rW.J6HbvnVc-?cq=1&p=1204)[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on June 29, 2009, 04:38 PM
[div align=\\\"center\\\"]Đợi

Ôi biết tìm đâu cánh chim trời
Sông màu chung thuỷ biếc chia phôi
Bâng khuâng hồn trúc buồn nghe lá
Trăng chiều bạc mệnh khóc hoa rơi

Đợi anh từ buổi ngõ mưa rơi
Từ ly hoang phế nhuộm chân trời
Lất phất heo may về lối mộng
Sương đổ sầu giăng những dặm khơi

Đợi anh từ buổi nắng lên trời
Đợi hoài như nước đợi trăng rơi
Tàn đêm sầu lắng vào cô tịch
Hạ buồn man mác bóng nhạn khơi

Đợi anh từ thuở biết yêu người
Biết sầu hoa lá úa xuân tươi
Biết mênh mông giữa lòng đảo vắng
Biết lắng niềm đau giữa tiếng cười

Đợi anh từ thuở gió sang trời
Man mác tình em lộng biển khơi
Trăng vương màu áo buồn như thuở
Chửa biết sầu vương mộng xanh ngời  
HVLY 15-01-2008[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on July 05, 2009, 11:32 PM
[div align=\\\"center\\\"]Một chiều ngược gió

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
ngược lòng mình tìm về nông nổi
lãng du vô định cánh chim trời....

Em ngược thời gian, em ngược không gian
ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
ngược trái tim từ bao giờ chai lặng
...em đánh thức nỗi buồn....
em gợi khát khao xanh...

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
chợt sững lai... trước cây mùa trút lá
trái đất sẽ thế nào nếu màu xanh không còn nữa
và sẽ thế nào khi trong em không anh ?!?
em trở về im lặng của đêm
chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
riêng chiều nay em biết - một mình em....

(Bùi Sim Sim)
[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: emsapyeu on August 19, 2009, 08:08 PM
[div align=\\\"center\\\"]Vì yêu anh không nói hết được thôi!

Em nói rằng: Em loanh quanh trong căn nhà nhỏ.
Em nói rằng: Đàn kiến tha viên kẹo em đánh rơi.
Rồi, em đá những viên cuội mỗi khi về nhà...
Em nói: Con chim hôm nay nó đã biết hót khác!
Ngồi buồn, em chăn con sâu quấn chiếu
....từ viên gạch đen sang viên gạch vàng.
Em nói: em trò chuyện với cái áo!
Về mồ hôi anh thì mặn,
Hơi thở anh thì cay!
Em nói về những mẩu giấy.
Viết mãi cho anh không biết gửi về đâu...
Em còn nói cho anh về khúc hát.
Hát cho anh và hát cả cho em!
Em nói cho anh về những giấc mơ.
Về bầy chim én núi bay xa,
Rồi chúng lại bay về đúng hẹn!
Em nói cho anh về những ngày đã qua,
Mà vô tình anh vãi rơi trong kí ức.
Em nói cho anh nhiều, nhiều lắm!
Và...nghĩ rằng anh mãi chẳng nhớ ra.
Anh biết không?
Giấc mơ của em...là thấy anh trong căn nhà nhỏ ấy!
Để hàng ngày kể chuyện kiến đi hoang.
Để em không chỉ thuộc một câu trong bài hát!
Để anh thấy những gì em thấy.
Để ta uống những giọt nồng cay!
Để em viết những lá thư không bao giờ cần gửi.
Vì em yêu anh không nói được hết thôi....
Love you more than I can say[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on September 11, 2009, 12:05 AM
[div align=\\\"center\\\"]Nơi em ở là phía ngày nắng tắt
Nỗi buồn nhiều như gió
Em ước được thả lên trời như bóng bay…
…Gió vẫn thổi, buồn phiền không mất nổi

Chỉ còn phía anh thôi
Em không nhớ đã gặp anh bao lần, bất kể khi nắng còn hay đã tắt

Để rồi đêm nay
Em cay đắng khi anh đẩy em bằng ánh mắt!
Ánh mắt anh - không - bay - được
Lòng em vỡ

....

Em không nhớ đã thả bao nhiêu nỗi buồn buộc bằng tóc rụng
Tóc mỗi năm một mỏng
Em tức tưởi trở về khoảng trời bóng đỏ
Bóng chèn nhau
vỡ
Lòng em
vỡ

......
Sau lưng em ngày nắng tắt... [/div]
[div align=\\\"center\\\"](Vi Thùy Linh)[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on September 14, 2009, 12:13 AM
[div align=\\\"center\\\"]Em sẽ đến...

Em sẽ không đến bên lúc anh buồn
Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi
Lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa.

Em sẽ không đến đâu nếu anh lạnh giá
Bởi trái tim dẫu có cháy bùng lên như lửa
Rồi cũng có ngày lửa tàn ...

Em không thể theo bước chân lang thang
Khi anh cô đơn một mình trên phố
Lỡ đâu phố có thêm người ...

Bởi tình yêu không đơn giản là những nụ cười
Nên em không đến đâu nếu anh đang hạnh phúc
Chỉ khi nào anh bật khóc
Em sẽ đến...

để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mắt của anh...

(Lam Điền)
[/div]
CMSNA
Title: Yesterday and Now
Post by: ^CIAO^ on November 11, 2009, 04:07 PM
[div align=\\\"center\\\"]Khung cửa mùa thu
***Tú Yên***

Mùa Thu về ngang cửa
Em ngơ ngẩn trông gì?
Hình như người đã hứa...
Sẽ trở về, đôi khi.
....[/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on December 06, 2009, 07:03 PM
[div align=\\\"center\\\"]NHỚ VÀ QUÊN [/div]
[div align=\\\"center\\\"]"Có thể rồi em sẽ lãng quên
Dù ngày mai nắng vẫn về qua ngõ...
Tình trao anh mong manh như ngọn cỏ
Héo tàn rồi, vết úa vẫn hằn sâu.."
[/div]
[div align=\\\"center\\\"]Em chông chênh giữa hai miềng Sáng - Tối.
Nhớ và Quên nhức nhối mỗi đêm về.
Bao người đi qua, để lại những cơn mê...
Tay chới với, lời thề nào sau cuối?

Em từng tiếc thương một thời đắm đuối.
Rồi cũng ngỡ ngàng, chỉ là hạt muối giữa đại dương.
Hãy nói với em, đâu là mộng bình thường?
Để tỉnh giấc, vẫn nghe lòng hạnh phúc?

Mùa thu xưa lối về vàng hoa Cúc.
Rồi cũng tàn sau cơn gió mùa sang.
 Có lẽ nào thu đã sang ngang.
 Và hoa Cúc vẫn úa tàn như ngày cũ?

Nhớ và Quên, chẳng vỗ đầy giấc ngủ.
Nên mảnh trăng gầy cứ khát một liềm trăng.
Người nói với lòng bằng muôn nỗi ăn năn.
Sẽ trân trọng cho lời yêu lần sau cuối..

Nhớ và Quên, có bao giờ tàn lụi ?
Khi Ngân Hà vẫn hát khúc chia xa.
Chuyện Chức Ngưu sao mãi vẫn chưa già.
 Em thổn thức trông hoài cầu Ô Thước..

Nhớ và Quên, như bao điều Mất - Được.
Trăn trở bao lần muôn nỗi Riêng - Chung.
Người sống cùng em trong sâu thẳm tận cùng.
Gần nhau lắm, nhưng xa tầm tay với..!

Nhớ và Quên, như mưa miền nhiệt đới.
Tháng 6 dầm dề, tháng 7 những mùa ngâu.
Em sợ rồi sau bao chuyện bể dâu.
 Ta lạc lối, hỏi "đâu người tri kỷ"?

Nhớ và Quên, đắm chìm trong mộng mị.
Người khẽ đi - về nơi hạnh phúc mong manh.
Em cứ trông về một khoảng trời xanh.
Để Quên - Nhớ, nhòe trên mi rất nhẹ..

Nhớ và Quên, rồi sẽ trôi rất lẹ.
Khi thời gian, lặng lẽ xóa yêu thương...
[/div]
(Viết cho những điều trong quá khứ - trong hiện tại - và cả trong tương lai.
Cho cả những ai đang bồng bềnh giữa Quên và Nhớ!
(Vân Lam )
Title: Yesterday and Now
Post by: Lavie on February 06, 2010, 11:16 AM
[div align=\\\"center\\\"]CŨNG ĐÀNH[/div]
[div align=\\\"center\\\"]Cũng đành phải thế mà thôi
Qua cầu, nước lại sẽ trôi theo dòng
Đò dừng ghé một bến sông
Khách qua đò mãi phiêu bồng dặm xa...
Yêu thương rồi cũng phôi pha
Gió ru hời mãi câu ca ai hoài...
Thôi đừng đứng ngẩn trông vời
Trần gian vẫn thế...có vơi không đầy!

(Từ Nguyễn 26/12/07)[/div]

P/S: Đã lâu ghé lại chốn này,
       còn ai nhớ gió mỗi mùa xa...
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on June 20, 2010, 01:49 PM
Khổ đương nhiên

Em nghiêng đầu qua phải

Ánh nhìn tôi bên trái lao đao

Chân em gác chéo phương nào ?

Tôi xin sửa góc chiêm bao thuận chiều

 

Kính Em thẫm thẫm mầu kiêu

Mắt tôi tìm mắt gặp nhiều gian truân

 

Tóc bồng nổi sóng trên lưng

Trăm con mắt nhát ngập ngừng phía sau

Chỉ tôi phía trước hư hao

Tự chủ, tự ái, tự hào, tự tin

Là tôi phần số điêu linh ?

Hay Em có định chương trình hành tôi

 

Dáng cao ngay cả khi ngồi

Em gieo mặc cảm rằng tôi bị ...lùn

 

Vai gầy gánh tội trầm luân

Tôi đứng sớ rớ đành khuân vác dùm

 

Bàn tay vuông ngón anh hùng

Hôm nay thèm chết trên vùng eo non

 

Em ngồi tôi đứng mỏi mòn

Cái chỗ bên trái trống trơn không mời

 

Búp măng cong ngón lơi lơi

Như đe dọa nắm chổ đời tôi đau

 

Chân xinh Em xỏ dép Lào

Mắt tôi hệ lụy dính vào đôi quai

Em đi mòn mắt là may

Có khi kéo trọn tháng ngày theo chân

 

Em hàng nhan sắc vĩ nhân

Đương nhiên tôi khổ trăm phần đương nhiên

Em hàng nhan sắc thần tiên

Trăm phần tôi khổ đương nhiên trăm phần


 

Canhcong
Title: Yesterday and Now
Post by: keo_ngot on September 19, 2010, 11:34 PM
[div align=\\\"center\\\"]TÌNH CA BAN MAI
Chế Lan Viên[/color]

Em đi như chiều đi
Gọi chim vườn bay hết

Em về tựa mai về
Rừng non xanh lộc biếc

Em ở, trời trưa ở
Nắng sáng màu xanh tre

Tình em như sao khuya
Rải hạt vàng chi chít

Sợ gì chim bay đi
Mang bóng chiều đi hết

Tình ta như lộc biếc
Gọi ban mai lại về

Dù nắng trưa không ở
Ta vẫn còn sao khuya

Hạnh phúc trên đầu ta
Mọc sao vàng chi chít

Mai, hoa em lại về…[/div]

[div align=\\\"right\\\"]@Pintu: thân tặng 2 vc cậu. mãi mãi hạnh phúc, cậu nhé      [/div]
Title: Yesterday and Now
Post by: Pinturicchio on August 12, 2011, 02:49 PM
        Vườn Thu

      Võ Văn Trực
    
Một ban mai bỗng thơm gió hanh về
Tiếng lá rụng ngoài vườn cây xào xạc
Em mở cửa, hương lùa vào man mác
Anh bàng hoàng tỉnh dậy: đã mùa thu.

Thời gian đi êm nhẹ tựa lời ru
Em lặng lẽ tháng ngày như thế đó
Anh thương lắm đôi bàn tay nho nhỏ
Đã làm nên bao chuyện lạ trên đời.

Mảnh đất em chăm nên nụ nên chồi
Ong hút mật rù rì chiều nắng biếc
Hoa thức suốt đêm dài không mỏi mệt
Chợt thu về chín ngọt một mùa hương.

Trái tim anh cũng chín với cây vườn
Thơ kết mật một đời em chiu chắt
Em đan áo cho anh mùa gió bấc
Như đan lời vào mỗi một trang thơ.

Dẫu đôi lần lòng thoáng lạnh bơ vơ
Nét chữ nhỏ run trên tờ giấy mỏng
Lại có em sưởi tình yêu ấm nóng
Như đại hàn, cây thúc nhựa chồi tơ...

Biết vậy rồi, sao vẫn cứ ngẩn ngơ
Khi hé cửa em vào sương đẫm ướt
Sau lưng em trĩu vườn thu quả ngọt
Lá rải vàng như những dấu môi hôn...