Juventus Fan Club in Vietnam - Bảo tàng JFC

.: Juventus :. => BÀI VIẾT DÀNH CHO TRANG CHỦ => Topic started by: miss1612 on March 10, 2006, 08:19 PM

Title: Bình luận tí chơi
Post by: miss1612 on March 10, 2006, 08:19 PM
Serie A week 29

Juve - Milan: Ngừng bắn ở Delle Alpi

Ngồi lặng lẽ ở một quán cafe nào đó trước trận đấu quan trọng với AC Milan, nhâm nhi ly bicerin đặc sản của thành phố Torino cổ kính mà thức thời, kinh đô xưa kia của đất nước Italia - Emerson đang nghĩ gì?! Trong tình huống giả định ấy, có lẽ cầu thủ đang có phong độ ấn tượng của bà đầm già cũng chẳng nghĩ nhiều đến AC Milan, cái tên mà trong suốt những năm qua là cái gai nhức nhối trên con đường gian khổ tìm đến Scudetto của họ, thay vào đó là cái tên Arsenal. Cùng lúc ấy, trên sân tập ở Milano, chắc Inzaghi cũng lơ đãng trong những bước chạy của mình, anh đang bồng bềnh trên mây sau trận cầu huỷ diệt đội bóng xứ Bavaria ở đấu trường Champions League và tò mò ngắm nghía đối thủ tiếp theo Lyon.

Chưa khi nào trong những năm gần đây, người ta lại thấy không khí trước trận đấu Juve - Milan của lịch sử nhạt nhoà đến vậy. Trận đấu của thù hận; liên minh, rồi lại đối đầu suốt hơn 100 năm qua bị người ta xem như một trận đấu bình thường của calcio. Đơn giản, khoảng cách mênh mông 10 điểm giữa họ, dù về vị trí, họ là số 1 và số 2, mang đến một sự chán chường với người này cũng như thờ ơ với người kia.

Ba ngày trước đó là tỉ số 2-1 nhọc nhằn pha chút may mắn trước W. Bremen, 4-1 kinh hoàng trước B. Munich như một hình ảnh thu nhỏ của chiến thắng 4-1 trước đó một tuần của đội quân áo thiên thanh trước đội chủ nhà World Cup '06. Juve và Milan đã bỏ lại đằng sau vòng 1/8 Champions League, bước qua những chiến luỹ của người Đức để tấn công Paris tháng 5 của trận chung kết. Một tuần nữa, Inter mới vào cuộc, nhưng có lẽ như thế cũng đủ để cả Serie A hướng đến Paris mà quên đi Serie A đã được định đoạt từ đầu mùa xuân, quên đi một thực tế đáng nguyền rủa (tất nhiên, là với Inter và Milan). Giờ đây, Serie A của người Ý là Champions League. Còn chủ nhật này, đó không còn là trận cầu đinh như ở lượt đi.

Ngày 27/10/05, vòng đấu thứ 10 của Serie A là một không khí trái ngược. Lúc ấy, Juve đang lập kỉ lục thắng 9 trận liên tiếp từ đầu mùa; Milan, sau phút khởi động bết bát cũng đã thằng liên tiếp 6 trận. Sức lan toả của trận đấu quyết định Scudetto mùa bóng 2004/2005 (8/5/05, Milan 0-1 Juve) vẫn còn chưa hết. Người ta nói, ngai vàng không đủ chỗ cho hai người, và trận đấu đó trở thành hồi một của cuộc chiến Scudetto không khoan nhượng. Với 9 trận thắng liên tiếp trong hoàn cảnh chấn thương hàng loạt, Juve như đang bay lên bằng đôi cánh thương tích; còn Milan như chiếc xe Opel rú ga mạnh mẽ sau thời gian chạy rốt-đa. San Siro đầy pháo khói, băng rôn, 3-1 cho Milan với 45 phút hiệp một đáng quên của cá nhân thủ thành Chimenti cũng như những Bianconeri, và người ta nói, Serie A đã được cứu sống!

Nhưng thực tế cho thấy, sau trận cầu kinh điển ấy, Juve lại bay lên cao hơn và không thua thêm một trận nào nữa, và có cố đến bao nhiêu, Milan cũng không đuổi kịp bởi gian đoạn sa sút trước mùa xuân (thua thêm 4 trận trước Fiorentina, Chievo, Inter và Roma). Sức mạnh khủng khiếp của Juve (hay khả năng tích điểm trước các đối thủ hạng lông?!) thể hiện ở điểm số. Họ đang hơn cùng kì mùa trước 10 điểm! Chiến thắng 23 (trong đó có 2 trận thắng Inter Milan) trên tổng số 28 trận với 73 điểm, con số kỉ lục trong lịch sử Serie A sau 28 vòng đấu. Có lẽ chính Juve cũng phải giật mình vì thành tích quá xuất sắc của mình.

Những người Milan phải ngao ngán nhìn vào bảng thành tích ấy dù họ đang tìm lại  sức mạnh của mình với 5 trận thắng liên tiếp ở Serie A, dù Ancelotti vừa trải qua loạt 6 trận đấu quyết định mỹ mãn (5 thắng) để vượt lên thứ 2 Serie A, lọt vào vòng tứ kết Champions League. Serie A tắt thở rồi!

Milan phải tự trách mình khi đã để mất quá nhiều điểm số trước các đội bóng nhỏ, phải hối tiếc vì đã để Abbatti - cá nhân nổi bật trong phần khởi đầu của Juve - đến với Juve. Cũng như Inter để Cannavaro đến Juve vào mùa bóng 2004/2005, với món quà Abbiatti, Milan hiến dâng cả Scudetto cho Juve. Nhưng chủ nhật này, Chimenti với những phản xạ chậm chạp trực tiếp dẫn đến 2 bàn thua 5 tháng trước không còn ở Delle Alpi - đã bị đẩy sang Cagliari từ mùa đông; không có Abbiatti để xát muối vào vết thương lòng Milan trong khung thành; mà là Buffon, đang trở lại phong độ tốt nhất. Hàng thủ Juve không còn thương tích nữa, bộ tứ của mùa bóng 04/05 (Zebina, Thuram, Cannavaro, Zambrotta) đã trở lại án ngữ trước Buffon.

Sự trở lại của Zambrotta bên cánh trái (Balzaretti dự bị) như một liều kháng sinh cực mạnh tăng cường cho cánh trái đang trở nên ốm yếu của Juve để chống lại biên phải Milan - nơi đã tàn phá cánh trái B. Munich 3 ngày trước đó. Hàng thủ Juve sẽ chắc chắn hơn để quên đi thảm cảnh thủng lưới 8 bàn trong 9 trận gần nhất ở Serie A. Nhưng gần như anh sẽ không thể có mặt bởi chấn thương chân trong trận đấu với W. Bremen và Balzaretti sẽ đá chính. Có hề gì đâu, bởi mức độ "nhẹ nhàng" của trận đấu; đồng thời thừa khả năng cho phép Don Capello quay vòng để Viera, Emerson được nghỉ ngơi trên hàng tiền vệ. Tuy vậy Don Capello chắc sẽ không làm thế. Có lẽ bộ đôi ấy chỉ không xuất phát khi nào họ... chấn thương! Còn người hùng của chiến thắng 1-0 trước Milan tháng 8/5/2005, Del Piero? Anh dự bị cho một người hùng khác đêm ấy - Trezeguet sẽ chơi cùng Ibrahimovic trên hàng công.

Ở phía bên kia, Gattuso "gầm gừ" sẽ phải gầm gừ y như trận đấu lượt đi (khi một mình anh đã kiềm chế cả bộ đôi Emerson - Viera) nếu muốn tranh giành việc kiểm soát trung tuyến với hàng tiền vệ Juve. Chỉ có điều chiến địa là Delle Alpi chứ không phải vùng đất San Siro, và Juve có hơn một ngày nghỉ chờ đợi đối thủ hành xác đến với hàng thủ chắp vá vì thiếu Maldini, Cafu  (may mắn thay lại trở nên chắc chắn, 8 trận đấu gần đây nhất ở Serie A, Milan mới để thủng lưới 2 bàn). Có lẽ Milan sẽ lại sống nhờ vào sự toả sáng của Kaka và cuộc hồi sinh mạnh mẽ của Inzaghi (ghi 9 bàn trong 7 trận gần đây). Thật khó để nói đến những toan tính chiến thuật của hai ông Capello và Ancelotti, và suy cho cùng điều đó cũng không còn quan trọng đối với các cổ động viên nữa. Bởi họ chờ đợi điều gì ở Delle Alpi?

Không, Milan không chờ đợi điều gì cả, họ cũng bình thản như chính đối thủ của họ. Serie A đã kết thúc và những người Milan mơ mộng nhất cũng chẳng nghĩ mình có thể trở thành một Lazio thứ 2 giành Scudetto mùa bóng 99/00 (kém Juve 9 điểm khi còn 9 vòng đấu). Giờ đây, họ đang đặt tất cả vận hội của mình vào Champions League. Có chăng mối nghi ngại duy nhất của họ là hơi thở bức bối của các đối thủ phía sau đang nhắm đến vị trí thứ 2 của họ. Inter, Viola, Roma đang hậm hực, mà có lẽ, sốt ruột nhất là Inter Milan với sự trở lại của Adriano đang muốn tái chiếm vị trí thứ 2 mà họ đã mất vào tay Milan (từ chỗ hơn Milan 6 điểm, giờ đây họ kém đối thủ 4 điểm). Chính vì điều đó mà Milan sẽ cố gắng hết mình, Juve cũng vậy?

Không, và lại không. Mệt nhoài sau trận đấu với W. Bremen, khoảng cách 10 điểm chẳng bắt Juve phải tốn công tranh đấu hay đôi công cùng Milan như họ đã làm trong lượt đi cũng như 2 trận đấu với Inter. Hành xác đến Delle Alpi khi còn đang ngây ngất với chiến thắng, 4 điểm hơn Inter không bắt Milan phải húc đầu vào bức tường Juve hòng giành lấy một trận thắng thuyết phục cho dù trong 71 lần đến đây, họ cũng tìm được 19 trận thắng (gần nhất 1-3, 14-3-2004 ) cùng 20 trận hoà, và 32 thua. Đó là một trận đấu giao hữu?

Với tình thế ấy, rất có thể, có không ít hơn một trận hoà cho AC Milan. Nhưng dù cho đó là gì trong bối cảnh đen trắng rõ ràng của Serie A này, người ta sẽ không ngạc nhiên nếu thấy sau trận đấu, ngài chủ tịch Milan A. Galliani  tay bắt mặt mừng với bộ ba lãnh đạo Juventus R. Bettega, L. Moggi và A. Giraudo, để bàn những kế hoạch hợp tác - điều mà họ đã thể hiện sau trận đấu lượt đi. Liên minh Juve - Milan đã ấm nồng trở lại sau thời gian nguội lạnh ở mùa giải trước. Sau trận đấu này, nhật báo Corriere dello Sport nên giật title thật lớn "Grande JuveMilan!" (JuveMilan vĩ đại) thay vì chỉ "Grande AC Milan!" như sau trận Rossoneri nghiền nát B. Munich?!

Nào, hãy tưởng tượng đi những tifosi, trên cửa đường hầm tiến ra sân Delle Alpi, Emerson lơ đãng quay sang Inzaghi, "Này Pippo, từ đây đến Paris hết mấy giờ bay nhỉ?" còn Inzaghi miên man hỏi lại, "Oh, không nhớ đội tuyển Azzurri đóng quân tại đâu ở nước Đức?". Vâng, cứ cho là như thế, Inzaghi đang mơ đến nước Đức, tất cả đang mơ. Nhưng đó lại là một câu chuyện khác...

Đội hình dự kiến:
+ Juventus: Buffon; Zebina, Thuram, Cannavaro, Balzaretti; Camoranesi, Vieira, Emerson, Nedved; Ibrahimovic, Trezeguet.
+ Milan: Dida; Stam, Nesta, Kaladze, Serginho; Gattuso, Pirlo, Seedorf, Kaka'; Shevchenko, Inzaghi.
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Azzurra515 on March 10, 2006, 08:39 PM
Hihi viết hay lắm, đẹp cho cả đôi đường có lẽ tỉ số sẽ là 1-1.
Title: Bình luận tí chơi
Post by: minh1103 on March 11, 2006, 09:30 AM
bài viết rất giàu cảm xúc
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Fly on March 11, 2006, 10:07 AM
Miss1612, Rossonera oh wonderful!

Milan thắng hay thua trong trận này, với em chẳng còn quá quan trọng. Thắng sẽ vẻ vang với Juve, thua sẽ lại cách xa scudetto. Nhưng kể cả thắng liệu scu có thể về tay Milan. Người Rossoneri đang mơ về 1 thiên đường chung kết C1 không còn những hoài niệm đắng cay. Forza.
Title: Bình luận tí chơi
Post by: RaiSad on March 11, 2006, 11:00 AM
Milan chỉ hơn Inter có 4 điểm thôi và còn 1 trận đối đầu trong khi Juve đã gần như cán đích. VÌ vậy điều Milan cần hơn 1 trận hoà, nhưng đúng là sau loạt trận giữa tuần qua thì mục tiêu thực tế của Milan năm nay là CL.
Bình luận rất hay!
Title: Bình luận tí chơi
Post by: basana on March 11, 2006, 11:05 AM
Quote
bài viết rất giàu cảm xúc
[div align=\\\"right\\\"][snapback]38761[/snapback][/div]

Vote 5* - Rất nữ tính - và đây cũng là một trận đấu .. "nữ tính", mềm mại và bình thản  
Title: Bình luận tí chơi
Post by: JTF1987 on March 11, 2006, 01:32 PM
Quote
Vote 5* - Rất nữ tính - và đây cũng là một trận đấu .. "nữ tính", mềm mại và bình thản 
[div align=\\\"right\\\"][snapback]38799[/snapback][/div]

Sao ai bác cũng vote 5* thế    

Bài này hay lắm, cảm xúc cực    
Title: Bình luận tí chơi
Post by: tiamo on March 11, 2006, 03:58 PM
Bài viết hay quá.Tình hình này bài viết trên trang chủ sẽ phong phú hơn roài
Title: Bình luận tí chơi
Post by: majesty on March 11, 2006, 05:12 PM
Mọi người đều đánh giá đây là một trận đấu nhẹ nhàng à??




   
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Fly on March 18, 2006, 10:48 AM
Quote
Mọi người đều đánh giá đây là một trận đấu nhẹ nhàng à??
   
[div align=\\\"right\\\"][snapback]38859[/snapback][/div]

Oh no. Buồn tẻ chứ ko fải nhẹ nhàng. Quyết liệt song vẫn thiếu lửa. Một trận đấu vô vị ngoại trừ những pha tấn công với hy vọng kiếm 3đ quan trọng của Milan. Juve hứng đạn và kiên cường thủ hoà. Chỉ có thế. Chả có gì đặc biệt.
Title: Bình luận tí chơi
Post by: basana on March 21, 2006, 08:07 AM
ô là la .. trận Juventus - Roma đã tới roài  
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on April 03, 2006, 07:32 PM
Juventus - Arsenal: Giữ chặt những ngón tay

Người châu Âu có thói quen giữ chặt ngón tay cái của mình trong lúc những người thân yêu đang chiến đấu. Họ tin rằng như thế những người thân yêu của họ sẽ có nhiều may mắn giành chiến thắng. Và khi Juventus tiếp Arsenal trong trận đấu lượt về vòng tứ kết Champions League, có lẽ không chỉ ở châu Âu mà trên khắp thế giới, các cổ động viên của Juve đều hồi hộp nguyện cầu như thế. Delle Alpi cũ kĩ sẽ đón những nhóm cổ động viên cuống nhiệt nhất của Juve như Drughi, Viking, Arditi ở khán đài mang tên huyền thoại Gaetano Scirea (La Curva Scirea). Họ sẽ hát thật to để quên đi nỗi lo lắng và sợ hãi, để cổ vũ cho các cầu thủ công phá những khẩu thần công Arsenal trong tuyệt vọng nhằm khoả lấp khoảng cách 2 bàn thua ở trận lượt đi.

Có lẽ điều đó sẽ tiếp thêm rất nhiều sức mạnh cho những gã trai Bianconeri, khi trước trận đấu Lilian Thuram khẳng định một lời cảnh báo Arsenal "trận đấu lượt về sẽ rất khác". Còn Pavel Nedved lại tự tin pha chút đùa cợt: "có lẽ Juve cần một bác sĩ tâm lí!". Nhưng có một người dường như chẳng quan tâm đến những điều ấy. Đó là ''giáo sư'' Arsene Wenger. Ông đang nghĩ đến giấc mơ đang dần trở thành hiện thực ở giữa thành phố Torino.

Ngày 20/3/02, chính tại Delle Alpi này (trận đấu cuối cùng của vòng bảng thứ 2 Champions League), Juventus - bị loại từ trước đó - đã tung ra một đội hình gồm 9 cầu thủ dự bị với những cái tên gây buồn ngủ như Carini, Zeroni, Paramatti, Maresca, Guzman, Zalayeta để tiếp đón các pháo thủ thành London vẫn còn nhiều hi vọng lọt vào tứ kết. Nhưng chính những cầu thủ vô danh ấy đã cho Arsenal phơi áo bằng bàn thắng duy nhất của Zalayeta. Arsenal cuối cùng cũng bị loại bởi trên sân Riazor, Bayer Leverkusen đã vượt qua Deportivo(đã đoạt hoàn thành mục tiêu) với tỉ số 3-1 (Deportivo và Bayer Leverkusen cùng 10 điểm, Arsenal và Juve 7 điểm). Sau trận đấu ấy, ông Arsene Wenger đã cay đắng thốt lên: "hãy nhìn các cầu thủ dự bị của Juventus đã thi đấu như thế nào để biết các cầu thủ Deportivo đã chơi không đẹp".

Đó là quá khứ, còn hôm nay, sau trận thắng thuyết phục 2-0 trước Juventus ở trận lượt đi trên sân HighBury, ông chỉ có thể nói "tôi rất vui mừng vì chúng tôi đã ghi được 2 bàn thắng" trước khi không thể kìm nén được niềm vui như đang muốn bùng lên của mình. Không vui sao được khi tại HighBury, các cầu thủ trẻ của ông đã có một cuộc trình diễn ngoạn mục trước đội bóng đến từ Italia đầy những sai lầm từ chiến thuật đến quyết tâm, từ cá nhân đến tập thể. Có quá nhiều điều để nói đến sự thuyết phục của các cầu thủ Arsenal, có quá nhiều điều để nói về nhưng sai lầm của Juventus. Báo chí đã tốn không ít giấy mực để ngợi ca, để trỉ trích nhưng sự thật về 2 bàn cách biệt là không thể thay đổi. Điều quan trọng hơn với các cầu thủ Juventus và HLV Fabio Capello là họ sẽ làm thế nào để vượt qua được khoảng cách ấy và giành lấy thắng lợi mà, nếu có, sẽ là điểm sáng chói chang trong lịch sử Juventus cho dù trận đấu lượt về mới chỉ là tứ kết Champions League!
 
Ở Delle Alpi, Juve phải trả nợ Arsenal mà không có đến 3 cầu thủ đội một do bị treo giò là P. Viera, M. Camoranesi, J. Zebina. Tuy thế có vẻ như điều đó có lợi cho Juve hơn là những mất mát đáng tiếc. Người ta thường để ý và nói quá nhiều về sự trở lại đối mặt với Arsenal của Viera; họ đã liên tưởng đến việc Batigol trở lại Artemio Franchi (sân nhà của Fiorentina) sau 9 năm gắn bó, ghi bàn rồi khóc; họ đã nghĩ rằng có lẽ Viera giống như J. P. Papin và M.Owen, những người rời bỏ đội bóng của mình sau bao năm gắn bó để đi tìm vinh quang ở đấu trường Champions League thì chính câu lạc bộ ấy lại đoạt cup ngay sau đó (O. Marseille năm 1993 và Liverpool năm 2005). Nhưng người ta không hiểu, từ sau giáng sinh đến nay Viera thực sự chỉ là cái bóng của mình, là chàng hề bên cạnh Emerson trong hàng tiền vệ Juve.

 Những thể hiện của anh gần đây trên sân cỏ, đặc biệt hơn là ở trận đấu lượt đi khiến người ta cũng chẳng phải đắn đo nhiều về sự vắng mặt của anh. Có chăng chỉ làm Fabio Capello băn khoăn rằng không biết có nên tiếp tục sử dụng hai tiền vệ trụ (Emerson đá cặp với Gianichedda hoặc Blasi) hay chỉ để một mình Emerson. Phương án thứ nhất có nhiều khả năng được sử dụng khi Fabio Capello đã thử nghiệm trong trận gặp Treviso cuối tuần trước. Nhưng lựa chọn nào thì cũng đơn giản hơn và Juve có một sức mạnh cần thiết ở hàng tiền vệ để dâng cao hàng tấn công nhằm tìm kiếm bàn thắng - một sai lầm khi Juve có ý muốn lấn lướt Arsenal trên sân HighBury, nơi mà mới chỉ nghe thấy thôi J. Zebina và M. Camoranesi đã cảm thấy xấu hổ.

Một người mới trở lại sau trấn thương dài ngày để tiếp tục được Fabio Capello tin tưởng và tiếp tục trở thành nơi yếu nhất của hàng thủ Juve hai năm qua với lối đá công không được, thủ không xong (Zebina). Một người phong độ ngày càng thất thường và ngày càng khó ở tại Delle Alpi (Camoranesi). Cả hai đã có một màn trình diễn tệ hại ở trận lượt đi với 2 thẻ đỏ do không chịu được sức ép của các cầu thủ đá lệch cánh trái của Arsenal. Vắng họ, Balzaretti hoặc Chiellini sẽ được đá chính còn Mutu sẽ được kéo sang cánh phải. Sẽ chẳng mất quá nhiều thời gian để HLV tìm ra giải pháp ấy và các cổ động viên cũng không có lúc nào để mà nhớ đến hai cái tên thất vọng ấy trong trận đấu.

Ba cầu thủ bị cấm thi đấu của Juve trong trận lượt về là ba hình ảnh của Juve bạc nhược tại HighBury. Vắng họ cùng với sự trở lại của Nedved sẽ là một hình ảnh Juve chiến thắng?! Không ai biết Juve sẽ đi đến đâu nhưng chắc chắn sẽ là một thế trận tấn công dồn dập ở đầu và cuối mỗi hiệp đấu, thời điểm Juve luôn chơi quyết liệt nhất mỗi khi cần phải ghi bàn. Quan trọng hơn các cầu thủ Juve (thủng lưới nhiều nhất trong số 8 đội vào tứ kết Champions League mùa này) phải luôn đề phòng các pha phản công của Arsenal (thủng lưới ít nhất trong số 8 đội) qua chân T. Henry (đang có phong độ tuyệt vời). Và tất nhiên, đó sẽ là "một trận đấu rất khác",  bởi muốn chiến thắng chung cuộc Juve phải cố gắng hết sức khi chỉ có 22% cơ hội cho đội bóng đã thua trắng 2 bàn lượt đi tại Cup châu Âu (78% cơ hội cho Arsenal). Dẫu sao đó cũng là một con số không nhỏ. Juve có 90 phút (thậm chí là 120) để làm được điều đó và trở nên vĩ đại hơn. Nếu không? Lại một nỗi đau mang tên nước Anh nữa trong lịch sử Juve. Cho dù The Gunners chỉ có chất Anh ở cái tên khi ra sân với 11 cầu thủ không phải người Anh.

 Arsenal rất có thể sẽ không có cả C. Fabregas lẫn Eboue (chấn thương trong trận gặp Aston Villa), hai cầu thủ xuất sắc nhất lượt đi nhưng không thể coi thường họ (ồ không, Juve đâu dám coi thường nữa) bởi Arsenal mất Fabregas từ phút 16, không Eboue từ phút 65 đã có một cuộc chuẩn bị tâm lí và phong độ quá ấn tượng với chiến thắng 5-0 trong khi Juve trở về từ đông bắc Italia với 1 điểm không-biết-để-làm-gì trước tí hon Treviso, khi các ngôi sao của Juve chẳng biết làm gì để có thể sút bóng về phía cầu môn đối phương (cũng như khi gặp Arsenal, Juve chỉ sút được 2 lần về phía cầu môn Treviso!). Đó lại là hai hình ảnh trái ngược của một đội bóng trẻ trung và đầy khát vọng với một đội bóng cũng tham vọng nhưng đang kiệt sức, mở đầu cho một cuộc hội ngộ được chờ đợi. Điều gì đang ở phía trước?!

Đứng giữa lịch sử và Arsenal là Juventus. Để đến được vinh quang Arsenal cần phải chạm tay vào nó đã. Và chỉ vượt qua thử thách Juve, họ mới có cơ hội, để được người ta nhắc đến như một Ajax Amsterdam thứ hai. Khoảnh khắc C. Fabregas kéo tay P. Viera đứng dậy tại HighBury sẽ làm người ta nhớ đến lúc P. Kluivert mới 19 tuổi vượt qua lão tướng F. Baresi để ghi bàn thắng duy nhất vào lưới AC Milan mang về cho Ajax danh hiệu vô địch năm 1995. Ngược lại đứng giữa Juve và khát vọng 10 năm cho một Champions League lại là những tràng trai trẻ tuổi Arsenal dưới cây đũa thần của ngài A. Wenger.

 Lịch sử không đứng về phía Juve, thua quá nhiều ở Cup C1/Champions League nói chung và trước các đội bóng Anh nói riêng. Phong độ hiện tại không đứng về phía Juve khi Arsenal bừng bừng khí thế còn chính họ lại đang thở dốc, hàng loạt cầu thủ xuống sức còn đội trưởng Del Piero chưa chắc đã ra sân vì vẫn đang chấn thương. Chỉ còn lại bản lĩnh của một đội bóng vĩ đại và những nguyện cầu của các cổ động viên. Phải, chính sự cổ vũ của người hâm mộ sẽ là liều thuốc tinh thần tốt nhất cho họ. Dù ai cũng biết Delle Alpi sẽ vẫn không kín người nhưng những tấm Banner với những dòng chữ như A lè Bianca e Neira (tiến lên Trắng & Đen - tiếng địa phương) hay Quello Che C'è In Fondo Al Cuore Non Muore Mai (những gì nằm sâu trong trái tim không bao giờ lìa xa) sẽ hoà trong tiếng hát cùng những con tim đập như sắp lạc nhịp.

Còn các cầu thủ Juventus?! Tốt hơn họ hãy biết cách ghi bàn, điều mà họ đã quên mất trong hai trận đấu liên tiếp vừa qua và đừng mơ đến may mắn như trận đấu gặp W. Bremen. Chỉ có sự tỉnh táo và lòng quyết tâm của chính họ mới có thể thay đổi mọi thứ. Như câu chuyện về những người đánh cá và cơn bão biển của người kể chuyện ngụ ngôn cổ đại Hy lạp, Edop: khi gặp cơn bão biển bất ngờ ập đến tất cả những người đánh cá trên thuyền đều sợ hãi bỏ chèo và chắp tay cầu xin thượng đế cứu giúp, một người nói: "này các bác, cầu xin thì cứ cầu xin, những vẫn phải chèo đi đã chứ!". Vậy thì còn chờ gì nữa, hãy cứ chèo đi đã!
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Fly on April 08, 2006, 10:28 AM
Tuyệt, anh 3vẹt viết cứ fải gọi là..... mê ly...... Kết hợp rất khéo giữa chuyên môn và tình cảm.... Dễ em ko thèm mua báo thể thao đọc quá  
Title: Bình luận tí chơi
Post by: fromtd on April 08, 2006, 12:10 PM
Cái Topic hay đến nỗi mình không thể Edit nó bằng một từ khác !

 Không thích khen ai nhưng : TUYỆT !
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on April 13, 2006, 05:26 PM
Quote
Juventus đợi chờ mùa tuyết tan
Olympic mùa đông đã kết thúc trong pháo hoa và sự mãn nguyện của thành phố Torino. Ở những khu trượt tuyết như Via Lattea, Cesana-San Sicario, tuyết vẫn còn chưa tan, như thể Juventus vẫn đang đóng băng Serie A và làm mê hoặc châu Âu bằng màu trắng tinh khôi. Mùa xuân đang đẹp và Juve cũng đang tranh đấu quyết liệt để giữ vững quền lực ấy, để cho các đối thủ còn phải run sợ sức mạnh băng giá của mình, để giấc mơ châu Âu 10 năm thành hiện thực nhưng trong không khí không phải dễ chịu.

Lượt đi vòng 1/8 Champions league, thất bại đáng tiếc ở nước Đức trước một W. Bremen đầy nỗ lực đã cho thấy sự rạn nứt trong khối băng Juve. Nó không còn là sức mạnh không thể khoan thủng nữa, mà thay vào đó là đôi chút lo lắng về một hệ thống đã hoạt động quá sức. Hai bàn thua trong 3 phút cuối trận không chỉ đơn thuần là một tai nạn. Juve không còn đủ sức lực cũng như tỉnh táo chống lại những đợt tấn công điên cuồng của đối thủ như B. Munich hay W. Bremen, điều mà Lecce, đội bóng thừa nhiệt tình nhưng thiếu bản lĩnh, đã học tập bốn ngày sau đó ở Delle Alpi.

Lecce đến Turino với một niềm hi vọng mong manh, hàng thủ - hay cả hệ thống phòng thủ - của Juve đang khặp bất lợi. Họ đã làm được một nửa kế hoạch của mình, chơi nhanh ngay từ đầu và ghi bàn, nhưng không đủ bản lĩnh để kết liễu Juve. D. Vecchio đánh đầu tung lưới của Buffon trong sự bất lực của hai trung vệ Juve. A. Camorani đã khiến cánh phải của Juve thực sự lúng túng với sự quyết liệt của mình. Tiếc rằng đó là tất cả những gì họ làm được. Lịch thi đấu đã trở thành cứu cánh khi nỗ lực một đội bóng qua 11 trận không biết đến chiến thắng (7 thua) và đứng cuối cùng bảng xếp hạng Serie A chỉ có thể như vậy. Nhưng chính bàn thắng mở tỉ số của Lecce đã lột tả hoàn toàn bộ mặt thật của bà đầm già lúc này. Quan trọng hơn, 6 bàn thua trong 3 trận trên các mặt trận hay 16 bàn thua sau 15 trận gần nhất ở Serie A cho thấy cả hệ thống phòng thủ của Juve đang ngủ mê và kiệt sức.

Phòng thủ từ xa, nhiệm vụ chính của cặp tiền vệ trung tâm Viera, Emerson ngày càng lỏng lẻo. Khi Viera không còn là chính mình nữa thì Emerson cũng dần không đảm đương được vai trò quyết định. Với Viera, ở Juventus, chơi bên cạnh Emerson chưa hẳn đã đơn giản vào thời điểm này. Sau chấn thương trong trận giao hữu vô bổ của đội tuyển Pháp với Costa Rica (11/05), tầm ảnh hưởng của Viera giảm đi đáng kể và thiếu hiệu quả. Điều đó không trừng phạt Juve bởi Emerson đã làm thi đấu như cho cả Viera trong nhiều trận đấu, có mặt trên khắp mặt sân và mọi điểm nóng. Nhưng khi Emerson bắt đầu mệt mỏi (anh cùng với Canavaro đá chính 35 trong tổng số 36 trận từ đầu mùa của Juve!) không thể di chuyển nhiều nhiều nữa thì lập tức người ta thấy hai tiền vệ trung tâm của Juve như dẫm phải chân nhau, co cụm một chỗ để cho đối phương liên tục có những đường bóng thoải mái áp sát khung thành của Buffon. Cả hàng hậu vệ và thủ môn thường xuyên phải đương đầu với những pha tấn công của đối phương.

Đó là một điều tệ hại bởi hàng hậu vệ 4 người của Juve từ đầu mùa bóng chưa có bất kì lúc nào ổn định bởi chấn thương và thẻ phạt của hết Birindelli, Pessotto, Zebina lại đến Zambrotta; Balzaretti và Chiellini thường xuyên quên nhiệm vụ phòng thủ. Hơn hết, sự trở lại của Buffon sau 3 tháng chấn thương không phải là một món quà giáng sinh mà là một tai hoạ. Dường như sự trở lại của Buffon đã khiến cho cả hàng thủ Juve cho phép mình có lúc xả hơi, điều mà họ không bao giờ dám làm nếu đứng trong khung gỗ là Chimenti hoặc Abbiatti. Nhưng Buffon lại không thể khoả lấp những sai lầm của hàng thủ, bởi anh còn như đang ở trên mây. Nhiều trận đấu, anh ra vào như một gã điên, phản ứng chậm chạp trước các tình huống nguy hiểm. Kết quả, sau 10 trận đấu từ khi trở lại, Buffon để thủng lưới 9 trận. Có thể cho rằng Buffon hầu như không có lỗi quá đáng trong các bàn thua. Nhưng nếu như chỉ thể hiện được đến thế, anh cũng chỉ là một thủ môn tầm thường và tồi tệ hơn cả mùa giả kém phong độ 04/05. Buffon chưa có được phong độ tốt nhất, hay anh vừa thi đấu vừa nghĩ về một nơi nào đó mời gọi anh và cô người yêu của thể giới showbiz ồn ào Seredova. Madrid chăng?! Chỉ có Buffon mới hiểu, còn Juve thì vẫn phải gánh chịu những bàn thua liên tục chưa-hẳn-do-lỗi-của-anh.

Trước một Lecce thiếu bản sắc, máu đã chảy nhoà trên mặt Blasi, băng được cuốn lên đầu Emerson, còn Mutu và Viera đã dốc ra toàn bộ sức lực của mình. Tất cả, tất cả để đảm bảo một trận thắng cho Juve, để không ai nhắc đến nỗi ác mộng Lazio mùa bóng 99/00 (Juve mất chức vô địch ở vòng cuối cùng dù hơn Lazio 9 điểm khi chỉ còn 9 vòng đấu), để Werder Bremen lại thấy ớn lạnh khi hành quân đến Torino và để chính Juve củng cố niềm tin của mình ở đấu trường châu Âu.

Những trận đấu khó khăn tới đây, khi đối thủ lần lượt là Samdoria, W. Bremen, AC Milan Livorno, AS Roma, không biết Don Capello có dám tích cực quay vòng cầu thủ để các trụ cột lấy lại sức lực, hay tiếp tục vắt kiệt sức của họ như mùa bóng trước hay thời gian qua. Nhưng chắc chắn, Juve sẽ vẫn căng thẳng lắng nghe, cố gắng bịt kín những điểm yếu của mình và sống nhờ vào hàng tấn công, nơi bộ ba Ibrahimovic - Del Piero - Trezequet thay nhau toả sáng. Milan, Inter gần như đã bỏ Serie A để tập trung vào Champions League, Juve cũng yên tâm tìm kiếm vinh quan ở nơi mà suốt 10 năm qua họ chỉ là khách mời danh dự của những lễ trao cup. Cả Italia hướng về Paris tháng 5 của trận chung kết Champions League. Nhưng đó là chuyện của 3 tháng nữa, còn bây giờ, Juve đang đợi chờ mùa tuyết tan.

Xin phép được tiếp tục serie bài viết này. Mấy bài sau có một số đoạn một vài người sẽ không thích lắm nhưng thông cảm mình vì một số lí do nào đó.

Juventus & mùa giải 05/06: Nhìn từ mùa tuyết tan.

Khi mùa xuân đến bên dãy Alpes, tuyết tan và hoa bắt đầu nở rộ trên các sườn núi, người ta chờ đợi ngày lễ Phục sinh trong màu xanh hi vọng. Nhưng với các cầu thủ Juventus cũng như những Juventini (cổ động viên Juve) thì những mùa bóng qua, mùa tuyết tan thực sự chỉ là những cuộc hành xác đau đớn mà kết quả của nó là biết bao nhiêu lần tham vọng sụp đổ. Dù thành công vẫn đến ở một chừng mực nào đó, champagne sẽ vẫn nổ khi mùa giải kết thúc nhưng bao điều day dứt cứ tràn lên một dư vị cay đắng. Lễ mừng công của Juve trở nên nhạt nhoà bởi tất cả những tham vọng lớn nhất ở đấu trường châu Âu đã bị phá sập từ tháng tư, khát vọng lớn nhất trở thành ảo ảnh xa vời.

Khúc Metal buồn dang dở

Mùa giải bắt đầu với những niềm kiêu hãnh và tự tin quá lớn. Juve đã làm tất cả để có thể giành lấy vinh quang ở châu Âu mà mười năm qua họ chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, đã băng băng tiến lên trên con đường khẳng định quyền lực tuyệt đối tại Calcio mà dù có miễn cưỡng đến mấy những kẻ đối đầu cũng phải gật đầu công nhận. Tiền đã được chi ra để Don Capello kéo về Delle Alpi những gương mặt mà ông mong muốn, thảm đã trải để tống khứ những kẻ mà ông cho là vô dụng hay đơn giản chỉ là để cân đối tài chính. Viera đã được trào đón nồng nhiệt, Abbiatti, Chiellini tay bắt mặt mừng còn những Appiah, Micolli, Maresca, Tacchinardi theo chiều ngược lại lặng lẽ ra đi.

Người ta nói Viera là miếng lego cuối cùng trong trò chơi xếp hình của Don Capello. Tất cả điều tin như thế, "we are the champions" (chúng ta là những nhà vô địch - Queen), một niềm tin mãnh liệt. Và quả thực, Juve đã trở thành một tảng băng khổng lồ ở Serie A ngay từ những ngày đầu tiên. Sự tự tin và niềm kiêu hãnh của bà đầm già khiến cho cả Calcio run rẩy. Dù khởi đầu là những tin tức lo lắng dồn dập bay về từ phòng y tế; gần hết hàng thủ đã chấn thương sau đợt tập dượt quá mức cần thiết để đạt phong độ cao ngay từ khi màn sân khấu Serie A được khéo lên. Juve như bay lên trên "những cánh chim thương tích". Cả châu Âu đã ngả mũ trước bà đầm già với rất nhiều kỉ lục được thiết lập ngay từ đầu mùa như 9 trận thắng liên tiếp, số điểm kỉ lục sau lượt đi, bất bại trên sân nhà, ghi bàn liên tiếp,... Juve một mình trên cao ngạo nghễ đứng nhìn khi có lúc khoảng cách giữ họ và đội thứ nhì lên đến 12 điểm. Champions League, "did I see your figure in the haze?" (worth fighting for - Judas Priest), có phải anh đã nhìn thấy hình bóng của em trong sương mờ?!

Với một đội hình mạnh và sự chuẩn bị gần như hoàn hảo, Juve có thể trình diễn một lối chơi mạnh mẽ trong suốt cả trận đấu, sẵn sàng đánh trả trước mọi đối thủ giống như người ta có thể cất lên những nốt nhạc cao vút và ngân dài mà chẳng cần một phút nghỉ ngơi lấy sức. Juve đã chơi đôi công với những đội bóng lớn nhất từ Inter tới Milan, từ Munich tới Arsenal ngay cả khi thi đấu trên sân khách mà không phải lui mình kiềm tỏa đối phương, chờ đợi và ra đòn quyết định ở một vài thời điểm. Đó chính là sức mạnh hơn hẳn của Juve so với những mùa giải trước đó. Nó giúp cho họ đi đến một Scudetto đẹp nhất trong lịch sử, một Champions League đúng nghĩa. Nhưng cũng chính sức mạnh ấy đã mang đi gần như tất cả.

Mỗi Giáng sinh đi qua, kẻ thù lại chờ đợi những lần sa cơ, hay ít ra cũng là vấp ngã của Juve. Và nó đã đến, như một định mệnh, dù muộn màng nhưng lại đúng vào một thời điểm nhạy cảm cần thiết, tháng tư. Chẳng khác gì một vũ công thở dốc sau một điệu nhảy Flamenco cuồng nhiệt, những gã trai Bianconeri mệt mỏi lê bước trên thảm cỏ; những đôi chân ma thuật cuốn lên nhịp điệu salsa chệch choạc thành những tiếng gõ khô khốc. Đơn giản, với khoảng 19 cầu thủ cho một mùa bóng, không xoay tua, điều gì đến sẽ phải đến. Một đội hình đã được sử dụng gần hết mùa giải mà không có nhiều người thay thế, chiều sâu của đội hình ấy không làm cho người ta yên tâm. Một chiến thuật cứng nhắc và không màu sắc, chiến thuật ấy khiến người ta không có nhiều hi vọng. Juve đã thành công với cách làm của mình và Juve cũng đã thất bại với nó. Capello được tung hô với phong cách của mình và ông cũng phải nhận lấy những lời lẽ miệt thị từ phong cách ấy.

Vòng 1/8 Champions League, hoà 4-4 sau 2 lượt trận, những nhạc công thành Bremen không những không thể làm cho bà đầm già mê ngủ mà còn tự làm làm hỏng buổi trình diễn của mình bằng nốt nhạc sai nhịp của thủ thành Wiese. Nhưng đến vòng tứ kết, những pháo thủ đến từ thành Lodon đã làm được cái điều mà chẳng mấy ai tin nổi. Khát vọng của tuổi trẻ của Arsenal ào ạt như thứ âm thanh của Iron Maiden đã cuốn đi tất cả tham vọng và toan tính của Juve. Trước cơn cuồng phong giận dữ của biển cả, những tay chèo của đội quân trắng đen lại một lần nữa bị khuất phục như đã từng đầu hàng ở thành phố cảng Liverpool một năm về trước, đã từ bỏ ở la Coruna một năm trước nữa. "Dropped down one by one" (Rime of the Ancient Mariner - Iron Maiden) - "từng người ngã gục" và bất lực là hình ảnh của họ ở Champions League mà những chiếc thẻ đỏ sau hai trận đấu với Arsenal là lời chú dẫn đầy ý nghĩa. Thẻ đỏ của Camoranesi, Zebina chứng minh cho sự vô duyên và thua kém trong thời điểm quyết định nhạy cảm, còn với Pavel Nedved, nó chẳng là gì khác hơn sự kết thúc của những cố gắng vô vọng.

Lúc cần có nhiều sức mạnh để chiến thắng thì những cầu thủ chỉ có thể ú ớ "I'm not half the man I used to be" (Yesterday - The Beatles), tôi không còn là tôi dù chỉ một nửa. Còn Don Capello trống chênh thốt lên rằng "I lose control" (anh mất kiểm soát) nhưng chẳng phải "because of you, babe" (bởi vì em, cô bé) giống như lời Scorpions đã hát, mà bởi chính ông, Capello. Juventus đứng nhìn Ac Milan kiêu hùng tiến lên ở châu Âu, mà chẳng thể nào khác được. Không một lần nữa niềm tự hào hoà theo bài hát của Riccardo Cocciante "povero diavolo che pena ci fai" (kìa con quỷ hèn, chúng ta thương hại ngươi) được các cổ động viên thể hiện. Thế là hết, Juve cúi đầu rời khỏi Champions League, ngay tại Delle Alpi, rời bỏ một toan tính cả mùa giải, một khát vọng 10 năm. "Goodbye to Romance", tạm biệt mối tình lãng mạn! (Ozzy Osbourne).

Trở lại với Calcio Serie A, những trầy xước đau đớn mà Juve nhận được từ châu Âu sẽ lại lành lại dù vẫn có khi hằn lên nhức nhối. Scudetto là niềm an ủi và cũng như quyền sở hữu bất diệt của Juve dẫu cho một năm nữa Juve lại giành Scudetto trong yên lặng, yên lặng từ phòng họp báo và yên lặng cả trên những khán đài Delle Alpi. Những cổ động viên của Juve có lẽ là những người lãnh cảm nhất thế giới, nếu như muốn nói những người ủng hộ đội bóng xanh-đen tại Milano là những người kiên nhẫn nhất. Với những Juventini (như những gì đã thể hiện), những năm qua, Scudetto (niềm khao khát của những Interista) chẳng phải là ước mơ xa vời, họ muốn nhiều hơn thế, nhưng Capello và cả đội bóng không làm được hơn thế trong khi đi theo đội bóng thân yêu của mình được dẫn dắt bởi Don Capello ở Serie A chẳng khác nào cứ nghe đi nghe lại một bản Rock 'n Roll thừa ý nghĩa nhưng đơn điệu của Elvis Presley. Vậy thì có lẽ... yên lặng là điều chẳng thể thay đổi ngay cả khi Roberto Bettega cảm động: "là một Juventino đích thực, tôi muốn nói rằng các cổ động viên của chúng ta đã bỏ đi cơ hội ủng hộ đội nhà trong thời điểm khó khăn và nhạy cảm này".

Nhưng rồi một bình minh yên tĩnh của Juve ở Calcio sẽ lại đến, một lần nữa hi vọng và cả cuồng vọng. Bởi dẫu cho chức vô địch Champions League không có thì Scudetto vẫn còn ở phía trước, một Scudetto có lẽ là đẹp đẽ nhất trong lịch sử Juventus, Scudetto dành cho ngài chủ tịch đáng kính Agnelli, ông đã nói ước mơ lớn nhất của ông trước khi ra đi là nhìn thấy 3 ngôi sao trên ngực áo các Bianconeri. Ông đã không chờ được nhưng sắp đến lúc đó rồi thưa ngài chủ tịch đáng kính. Họ sẽ lại tự tin "from what I knew before, some things are worth fighting for", sau cả những gì ta đã hiểu, có nhiều điều giá trị để ta tranh đấu (worth fighting for - Judas Priest)...

__________________________
Phần 2: Paris sụp đổ và nơi đây bình minh yên tĩnh
(hi vọng sẽ viết được tiếp)
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on April 18, 2006, 03:01 PM
Juventus & mùa giải 05/06: Nhìn từ mùa tuyết tan.

Lodon không chỉ có sương mù, London còn có những cơn mưa ngắn bất tận vào mùa xuân. Nó tô điểm thêm cho những mối tình lãng mạn nhưng cũng rót đắng thêm cho những khát vọng bị vùi lấp trong đớn đau. Với Juventus, vòng tứ kết Champions League với Arsenal trong đêm mưa chẳng tầm tã ấy, Lodon chẳng có gì, chỉ có những chén đắng với cánh cửa mơ ước bị đóng sập và cũng mở ra những con đường mới nữa, những con đường của "tiếng gọi vĩnh cửu".

Paris sụp đổ

Đó không giống như những dòng mô ta về sự thất bại của phát xít Đức dưới ngòi bút của nhà văn người Ukraina Ilya Ehrenburg. Paris, nơi trận chung kết Champions League mùa bóng 05/06 được tổ chức, với các bianaconeri là những cuồng vọng tưởng như rất gần mà lại rất xa, chỉ gợi nên sự sụp đổ những toan tính của huấn luyện viên Fabio Capello cùng Juventus dưới cây đũa ma thuật của ngài Arsene Wenger, người thuyền trưởng Arsenal.

 0-2, lượt đi ở Highbury, "thua", một từ trần trụi đó không thể đơn giản lột tả được tất cả cục diện của một trận đấu, một mùa bóng đã đi qua, nhưng "thua" cũng đủ để cho người ta thấu hiểu được sự thật. Từ hi vọng, cuồng nhiệt và phấn khích; cảm giác của các tifosi trở thành thất vọng, chán chường, tuyệt vọng và buông xuôi bởi trước đó, Juve đã khởi đầu với tất cả niềm tin mà mình có, đã vươn dậy chói chang rồi lụi tan không thể cưỡng lại được nữa. Thế là hết, tỉ số 0-0 sau trận lượt về tại Delle Alpi chỉ như cái đinh cuối cùng đóng vào cỗ quan tài vinh quang đã được chuẩn bị từ trước để lưu vào quá khứ, như kế hoạch đã được những người Anh dự báo từ trước đó.

Juve đã thể hiện hết mình, như những câu lạc bộ dưới thời Don Capello từng thể hiện, chạy băng băng trên những bước đầu tiên như một con tàu tốc hành của người Nhật và lê lết từng bước trong giai đoạn nước rút như con lừa của Edov, "có cái áo cũng không chở được". Arsenal đã chiến đấu với hơn những gì họ có thể làm, như những câu lạc bộ Anh mỗi khi đối đầu với Juve, dù có ở hoàn cảnh nào, họ cũng ngạo mạn xát lên mình bà đầm già những nỗi đau vốn đã nhức nhối dưới những vết chân chim. Còn ngày tháng chờ mong của các bianconeri được cộng thêm một năm, tuần tự như bao năm qua dù cho mỗi một lần lại có một cảm xúc khác nhau. Dưới thời của Marcelo Lippi là tiếc nuối nghẹn ngào, với Carlo Ancelotti là tủi nhục xấu hổ và với Fabio Capello là ê chề đến vô cảm.

Khi Inter Milan 17 năm không đoạt Scudetto dù mỗi lần mùa giải mới bắt đầu, họ lại là một trong những ứng cử viên sáng giá nhất, người ta nói một thế hệ Interista đã bị phụ bạc, một thế hệ Interista không nhìn thấy Scudetto. Và khi 10 năm Juventus không đoạt được Champions League, dù suốt trong 10 năm ấy, lúc nào Juve cũng là ứng cử viên sáng giá vào tháng 9; dù cho phong độ của họ có tàn tệ, những nhà chuyên môn cũng không quên chú thích phía dưới một dòng chữ "Juve vẫn là cây đa cây đề tại đấu trường châu Âu", người ta có thể nói một thế hệ Juvetini đã bị bỏ rơi, một thế hệ mòn mỏi chờ đợi Champions League. Có rất nhiều thế hệ như thế, bởi trong lịch sử hơn 50 năm của các cup châu Âu, dẫu có tự hào rằng Juventus là một trong số ít ỏi các đội bóng cùng giành đủ 3 cup châu Âu, thì sự thật Juve chỉ  giành được 2 chức vô địch cup C1/Champions League, thất bại 5 trong tổng số 7 trận chung kết Champions League là không thể thay đổi được.

Sự thật ấy như một vết cắn của lịch sử, cứ có dịp là nó lại tràn lên tê dại. Nhưng lịch sử chỉ là lịch sử, nó sẽ được viết lại bởi hiện tại hay tương lai không xa. Những Bianconeri luôn được vỗ về như thế sau mỗi lần bị đánh tơi tả tại châu Âu. Calcio là ngôi đền thiêng tôn vinh Juventus, với 28 Scudetto đã qua, sắp tới nữa là 29, là sức mạnh của thần đất mẹ Gaia vĩ đại truyền cho đứa con của mình mỗi khi ngã xuống. Calcio với Scudetto là bầu sữa nuôi dưỡng những sức mạnh, mơ ước và cả tham vọng của Juventus trong cả quá trình lịch sử hơn một trăm năm. Đó cũng chính là nền tảng để cho mỗi mùa giải mới đang đến, Juve lại có một sự liên tục cần thiết (kể cả những lúc xuống vực sâu nhất) trên con đường mình đi.

Thống kê cho thấy chưa bao giờ quá 9 năm mà Juve không giành được một Scudetto (ngoài ra Juventus và Inter Milan 2 đội bóng duy nhất ở calcio chưa bao giờ phải xuống hạng) cũng là một minh chứng cho thấy tính liên tục của Juventus. Và sẽ không bất ngờ khi ở mùa giải tiếp theo, những người hay nghĩ về một cuộc cách mạng về nhân sự ở Juve phải thất vọng, khi Juve chẳng thay đổi nhiều chiến lược của mình so với mùa giải 05/06. Scudetto là giá trị nền tảng và châu Âu là "tiếng gọi vĩnh cửu" bởi cũng giống như cuộc sống, "để tìm được chân lý con người buộc phải trả cái giá đắt nhất - cuộc sống của mình" (Anatoli Ivanov)...
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on April 18, 2006, 10:53 PM
Juventus & mùa giải 05/06: Nhìn từ mùa tuyết tan.

Và nơi đây bình minh yên tĩnh

Sau mỗi trận cuồng phong, không khí thường hoang tàn và tĩnh lặng. Có lúc đó là sự yên ắng dịu mát nhưng cũng có lúc là sự yên lặng đến sợ hãi vì cô độc và hoang phế. Với Juventus, sau cơn vĩ cuồng ở Highbury, người ta cảm nhận được ý nghĩa thứ nhất, với vẻ bình yên đón đợi một mùa bóng mới hơn là lo lắng về một quá trình đi xuống nghiêm trọng.

"Paris sụp đổ" sẽ kéo theo sự thay đổi ào ạt về nhân sự với những đến và đi, những chiến lược mới, những cách nhìn mới, hay đơn giản chỉ là những con người mới. Không, sẽ chẳng có nhiều thay đổi bởi vì tất cả vẫn đang đi trên một con đường xưa cũ, khởi nguồn từ những thành công và tiếp nối bằng những giấc mơ.  Dẫu cho sau những gì đã qua là những đôi chân mệt mỏi trên sân bóng, những tiếng la ó trên khán đài, câm lặng gần như tuyệt đối trong phòng họp báo cùng với một loạt các trận hoà ở Serie A. Tất cả những điều ấy làm tạo nên một bầu không khí bi kịch ảo mà nhìn xa người ta thấy thê thảm. Nhưng chỉ là một thứ vỏ bọc, bên trong là sự thanh thản.

Không phải ngẫu nhiên mà những nhà bình luận đều coi mùa bóng 1994/1995 là một mốc son đẹp đẽ trong lịch sử Juve, mở ra một chu kì thành công cho đến tận ngày hôm nay. Năm 1994, sau 9 mùa bóng không giành Scudetto, Juve đã thay đổi hoàn toàn về phương cách quản lí cũng như nhân sự. Khi ấy, công ti mẹ Fiat đã cắt hoàn toàn viện trợ cho Juve để đội bóng phải thở bằng chính lá phổi của mình. Từ Roma, trùm chuyển nhượng Luciano Moggi được đưa về làm Tổng giám đốc; Antonio Giraudo, chuyên viên kinh tế của Fiat, được điều sang Juve; Roberto Bettega, một huyền thoại Bianconeri, được giao phó chức danh phó chủ tịch phụ trách chung về kĩ thuật, ngoại giao của đội. Với phương cách (một phần đặc biệt) Bettega tìm cầu thủ,  Moggi thương lượng và Giraudo chi tiền, Juve luôn có một đội hình đủ mạnh và một khả năng tài chính vững mạnh để thách thức mọi đối thủ ở Calcio và châu Âu cùng với huấn luyện viên tài ba Marcelo Lippi và tài năng trẻ Alessandro Del Piero. Scudetto lần thứ 23 đã đến sau một cuộc cách tân triệt để.  

Mười hai năm sau, những con người ấy (trừ Lippi, ông đã lên dẫn dắt đội quân áo thiên thanh) vẫn còn đó, dẫu cho đây là những ngày tháng cuối cùng của họ ở Delle Alpi (?). Số Scudetto giờ đây người ta nói đến đã là 29 và trong phòng truyền thống cũng thêm một lần nữa được đón về chiếc cup C1/Champions League. Nếu bộ ba mưu lược ấy không ra đi, sẽ chẳng có nhiều sự thay đổi khi mười hai năm qua, Juventus chỉ có một lần thay máu hàng loạt, dù chiến lược đã đôi lần thay đổi.

 Khi không được hưởng bầu sữa của Fiat, Juve phải tự mình tìm cách sống không trợ cấp. Điều đó ảnh hưởng lớn đến chính sách chuyển nhượng của Juve: không ai là không thể bán. Và những ngôi sao sáng nhất cũng có thể ra đi nhường chỗ cho những con người trẻ trung hơn, và tất nhiên, rẻ hơn. Đầu tiên là cuộc chia tay với R. Baggio, rồi đến A. Boksic, V. Jugovic, C. Vieri. Tất cả phải ra đi để Juve làm cái việc gọi là "cân bằng ngân sách". Hay khác hơn là để phục vụ những mục tiêu mới. Lúc ấy, Juventus nổi tiếng với phương châm mua rẻ bán đắt và có những quan hệ mật thiết với các lò đào tạo cầu thủ trẻ nổi tiếng (như Atalanta Bergamo). Những con người như còn vô danh đến để thế chỗ, từ huấn luyện viên (khi đến Juve, danh tiếng của Marcelo Lippi và Carlo Ancelotti là không nhiều) đến cầu thủ (D. Deschamps, Z, Zidane, C. Vieri, P. Inzaghi,...). Juve đã thành công trong một thời gian dài với chính sách ấy, đến hai mùa bóng thất bại thảm hại 99/00 và 00/01 dưới thời Carlo Ancelotti.

Đó là hai mùa bóng liên tiếp Juve không giành được Scudetto phải ngậm ngùi nhìn những người thủ đô chiến thắng, chạy chối chết khỏi đấu trường châu Âu cho khỏi tủi hổ với những trận thua bẽ bàng. Và đó cũng là thời điểm đánh dấu một sự chuyển mình trong chiến lược dùng người ở Juventus, với một cuộc cách mạng về nhân sự, một cuộc ra đi ào ạt của C. Ancelotti, P. Inzaghi, V. der Sar và đặc biệt là ngôi sao số một thế giới lúc đó, Z. Ziadane. Thay vì trung thành với phong cách mua rẻ bán đắt, ban lãnh đạo Juve đã mang về sân Delle Alpi những ngôi sao thực sự. Từ P. Neved, Thuram, G. Buffon đến Emerson, Ibrahimovic Viera; từ sự trở lại của HLV M. Lippi (lúc đó đã trở thành HLV tài ba!) đến chuyên gia Scudetto F. Capello (chính vì điều này mà mùa hè 2004, ban huấn luyện đã quyết định đặt niềm tin vào Fabio Capello chứ không phải là một cựu ngôi sao của Juve khác, HLV trẻ D. Deschamps, người vừa đưa AS Monaco đến chung kết Champions League - thua FC Porto của J. Mourinho). Và rồi người ta lại thấy một lần nữa Juve thành công (dù ngân sách lại không cần bằng) với M. Lippi và được nối tiếp bởi F. Capello. Chính sách ấy sẽ còn được tiếp tục.

Không có chức vô địch Champions League nhưng Scudetto vẫn là một giá trị không hề nhỏ đối với Juventus. Bởi như những gì đã nói ở trên, với phương thức ăn chắc mặc bền thì ở Torino, câu nói "vô địch Serie A là vô địch thế giới" vẫn còn nguyên giá trị của nó. Chừng nào hết thành công, chừng đó mới có những thay đổi lớn lao, nhưng hiện tại thì Juve vẫn đang điềm nhiên điền tên mình là câu lạc bộ số một ở Serie A, chẳng có lí do gì để thay đổi, để có một cuộc cách mạng. Trừ phi, chính những người đứng đầu muốn thay đổi, ấy là khi họ tan đàn sẻ nghé bởi những lí do ngoài chuyên môn, khi Luciano Moggi cùng Don Capello đang được đối thủ chèo kéo, Antonio Giraudo muốn trở về Fiat còn ông chủ trẻ Lapo Elkann bồng bột với những cuồng vọng và mâu thuẫn của mình.

Cha Martin Luther King nói, "chẳng có gì ngọt ngào hơn, êm ái hơn một cuộc hôn nhân tốt đẹp, nhưng cũng chẳng có gì cay đắng và đau khổ hơn một cuộc hôn nhân rạn nứt và đổ vỡ". Với Fabio Capello, cuộc hôn nhân với Juventus vẫn còn đang nồng nàn, đang toả hương thì những lo lắng về một cuộc chia li của những Ibrahimovic, Trezeguet, hay Camoranesi, Buffon hay Moggi, Bettega, Giraudo... như chạy khỏi tổ ong sắp vỡ chỉ là những điều viển vông. Nếu có, đó cũng chỉ là những đến và đi đơn giản... Một mùa giải mới sẽ đến, "và nơi đây bình minh yên tĩnh" (B.Vaxiliev)
 
hết.

18/4/06
+ Cảm ơn các bạn Ply, fromtd đã khen ngợi.
+ @ Mainoel, có lẽ anh sẽ làm điều anh muốn làm.
+ @ InternazionaleVN (nếu cậu đọc được những dòng này): chúc cậu luôn có niềm vui để làm những điều mình thích.
+ @ Friends: I say goodbye to romance, yeah, Goodbye to friends, I tell you, Goodbye to all the past, I guess that we'll meet, We'll meet in the end.
Title: Bình luận tí chơi
Post by: DelleAlpi10 on September 08, 2006, 03:08 PM
Hoàng hôn đang xuống dần trên khắp đất nước Italia. Những tia nắng cuối ngày còn vương trên từng ngọn cây, từng mái nhà trên các con đường hẹp ở thủ đô Roma không làm tan đi cái lạnh lẽo, u ám của màn đêm đang đến. Serie A đang chết! Calcio đang biến thành một bãi chiến trường hoang tàn sau trận đánh khi những ngôi sao lần lượt ra đi và biểu tượng lớn nhất trong suốt lịch sử của nó - Juventus Turin - bị kết án tử hình. Một mùa bóng tồi tệ nhất trong 20 năm qua đang đến gần.

Juventus sẽ chơi ở Serie B, cái điều không tưởng ấy đã trở thành sự thật. Một Serie A - không Juve - sẽ được khởi tranh vào ngày 10.09 tới đây, một Serie A không có linh hồn. “Không có một người nào là một hòn đảo, tự bản thân là một thể hoàn chỉnh hết thảy; mỗi người là một mảnh của đại lục, một phần của đất liền; và nếu sóng cuốn xuống biển một mỏm đá ven bờ, thì Châu Âu sẽ bé đi, cũng như là nếu nó cuốn mất một mũi đất hay phá đổ nhà bạn anh hoặc nhà anh; cái chết của bất cứ con người nào sẽ làm chính tôi bé đi, vì tôi là một thể thống nhất với toàn nhân loại” (John Don). Juve chết có nghĩa là một phần của Serie A đã chết. Trong hoạ phẩm “Guernica” nổi tiếng của mình, danh hoạ người Tây Ban Nha Pablo Picasso đã lột tả được hết nỗi đau khổ tột cùng của chiến tranh chỉ với 3 màu: trắng, đen và xám. Còn năm nay, bầu trời Calcio cũng nhuốm hai màu trắng - đen và bóng ma từ vụ scandal Calciopoli đã bao phủ toàn bộ bầu trời Calcio, vốn đã u ám từ lâu với những scandal Catania, Genoa, Torino … bao trùm lên nó.

Vậy tương lai các chiến binh thành Turin sẽ ra sao? Sẽ mất bao lâu để hàn gắn hết những vết thương do vụ Calciopoli mang lại và sẽ mất thêm bao nhiêu thời gian để sự sống mới nảy sinh từ những gì đã mất? Thời gian sẽ trả lời. Tuy nhiên, ngay trước mắt, tương lai Azzurri sẽ thế nào khi không còn tinh thần Juve? Khi bổ nhiệm Donadoni vào chức vụ HLV trưởng đoàn quân thiên thanh, người ta quên mất rằng 4 danh hiệu VĐTG của Azzurri đều mang đậm dấu ấn Bianconeri trong khi người Milan chưa từng mang lại điều gì đáng kể cho đội tuyển Italia trong lịch sử. Vậy mà Milan - dưới bàn tay và tầm ảnh hưởng của Berlusconi - đang thống trị cả Calcio lẫn đội tuyển quốc gia và họ gần như không phải chịu một ảnh hưởng gì từ Calciopoli, cơn đại hồng thủy đã nhấn Juve xuống đáy bùn.

Vậy Berlusconi sẽ mang lại điều gì tích cực cho Calcio? Bóng đá Italia có trở nên trong sạch hơn sau mùa hè khủng khiếp này không, hay Calcio càng trở nên hỗn loạn và thiếu công bằng hơn khi người ta đã chọn Juve như một vật thế mạng cho toàn bộ một hệ thống vốn đã tồn tại từ rất lâu? Trong những năm tới, Berlusconi - người đàn ông được coi là có quyền lực thứ 4 trên thế giới vì hội đủ sức mạnh của chính trị, truyền thông và kinh tế này sẽ lũng đoạn Calcio như thế nào? Không ai có thể tiên đoán được. Người ta chỉ biết rằng chính phủ Italia dưới quyền Berlusconi là một trong những bộ máy nhà nước được điều hành một cách yếu kém nhất: tỷ lệ thất nghiệp trên toàn nước Ý là 57% - cao nhất toàn Tây Âu, trong khi tài sản của bản thân Berlusconi thì tăng gấp 3 lần (đạt xấp xỉ 10 tỉ EURO) thì chỉ có một năm nước Ý có tỷ lệ tăng trưởng trên 1%... Khó có thể hy vọng gì nhiều về một tương lai tươi sáng cho dù vầng hào quang từ chức VĐTG của Azzurri vẫn chói loà và người Italia vẫn đang ngủ quên trong vầng hào quang ấy.



Nắng đã tắt trên bầu trời Calcio. Ở đấu trường Châu Âu, thời kỳ Serie A thống trị châu Âu đã thật sự trôi qua và giông bão sẽ nổi lên vào mùa xuân tới khi các CLB Italia bắt đầu vòng loại trực tiếp. Ở đấu trường trong nước, một Serie A lạ lẫm nhưng tầm thường, không Juve, thiếu cá tính, không derby Italia, không nhiều ngôi sao lớn sắp được khởi tranh. Một mùa bóng bình yên đang tới ...

Alt-F4: Cảm ơn cậu, DelleAlpi10. Khá lâu rồi mới được biên tập bài viết của cậu.
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on October 21, 2006, 07:39 PM
Chả phải bình luận, nhưng cứ để vào đây. Dào này thấy nhiều người cầm bút (à quên, gõ phím) viết thể thao quá. Thấy mình kém nên cụt hứng  

Lời tạm biệt sớm của Angelo

Chủ nhật vừa qua trên SVĐ Olimpico, Lazio hòa một trận đáng tiếc với Cagliari.  Đội trưởng Oddo đã thất bại từ chấm 11m lần đầu tiên sau 14 quả thành công và Lazio mất 2 điểm trong một nỗ lực mệt mỏi bù đắp 11 điểm trừ từ những scandal hồi mùa hè. Nhưng đó không phải là thiệt hại lớn nhất của Lazio. Sau trận đấu, Peruzzi đã tuyên bố sẽ kết thúc sự nghiệp thi đấu vào cuối mùa bóng mặc dù vẫn còn hợp đồng đến 6/2008.

(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww.geocities.com%2FColosseum%2F7366%2Fsuper4.jpg&hash=1ae57d5fc2d130376b8220969fbc4be48189ba20)

Từ giã sân cỏ, quyết định khó khăn

Thời điểm này là lúc Lazio cần nhất những người anh cả, những chỗ dựa tinh thần cho cả đội. Mùa hè vừa qua BLĐ Lazio đã cố hết sức để giữ lại đội trưởng Oddo. Anh cần phải ở lại để làm thuyền trưởng cho một Lazio đầy thương tích và kiệt quệ sức lực. Peruzzi cũng vậy. Ngoài Simone Inzaghi, người cuối cùng đã giành scudetto cùng Lazio năm 2000, thì có lẽ Peruzzi là người có thâm niên nhất tại clb. Anh đến đây từ mùa hè năm 2000, với một cái giá rất lớn cho một thủ môn: 18 triệu Euro, sau một năm không thành công cùng với Inter Milan và thầy Lippi.

Oddo đá hỏng penalty, các khán đài Olimpico chết lặng. Người ta hiểu, Lazio đang cực kỳ căng thẳng và mệt mỏi. Cựu chủ tịch Giorgio Chinaglia vừa bị lệnh bắt giữ trong khi tịch đương nhiệm Lotito cũng bị viện công tố Milan điều tra. Sau những tin tức ấy, họ cần có một động lực mạnh mẽ hơn nữa chứ không phải là lời chia tay sân cỏ của Peruzzi, dù nó chỉ đến vào cuối mùa bóng này. Không ai dám chỉ trích điều đó, không ai bất mãn vì điều đó, nhưng các CĐV của Lazio thực sự không muốn nghe đến điều ấy. Thực tế thì người đưa ra quyết định cũng chẳng bao giờ dễ chịu hơn. Đã chơi trên 200 trận trong màu áo xanh-trắng, đã cùng clb trải qua những giai đoạn nghiệt ngã nhất, đã chiếm chọn trái tim của người hâm mộ, làm sao Peruzzi có thể không day dứt khi quyết định!? Trước mặt anh là niềm tin của cả đội, là kỷ lục 401 lần khoác áo xanh - trắng của Favalli. Nhưng anh sẽ không phá kỷ lục ấy. Anh không muốn đi theo con đường của Pagliuca nữa, con người đầy duyên nợ.

Câu lạc bộ, không thể tốt hơn

Peruzzi khởi nghiệp ở Roma từ mùa bóng 86/87. Hai năm sau đó là một hợp đồng cho mượn với Verona và chơi 29 trận ở đây. Nhưng sự nghiệp của anh tưởng như đã kết thúc một cách thê thảm nhất nếu như không có Juventus. Số là tháng 10/90, Peruzzi bị phát hiện sử dụng doping sau một cuộc kiểm tra y tế, lập tức người ta cấm anh thi đấu 1 năm và Juve xuất hiện. Peruzzi đã trở thành một thủ môn lặng lẽ, chắc chắn & đầy nhẫn nhục từ ngày ấy. Còn Juve, đã trở thành nơi cứu vớt những cầu thủ sa cơ vì doping. Trước Peruzzi đã có huyền thoại Paolo Rossi, sau anh còn có Davids, Blasi, Mutu và nhiều người khác nữa.

Tất cả họ đều lập tức tỏa sáng trong màu áo đen-trắng, Peruzzi cũng không phải là ngoại lệ. Nhanh chóng thay thế người đóng vai chính trong khung thành Juve trước đó là Stefano Tancredi, anh bắt đầu những năm tháng thành công rực rỡ. Trong khung gỗ, anh điềm tĩnh, chắc chắn & lì lợm. Hình ảnh đó chẳng phải của ai khác mà là chính là người hùng Dino Zoff trong quá khứ: không bao giờ có đất cho những pha bóng biểu diễn. Angelo bắt đầu nổi tiếng bằng chức vô địch Uefa cup (cúp C3) cùng với Roberto Baggio trong đội hình. Nhưng chỉ đến khi HLV Lippi xuất hiện thì anh mới thực sự tận hưởng cảm giác chiến thắng. Đó chính là 3 scudetto, Champions League và vô số danh hiệu khác. Giai đoạn thành công nhất của Juve gần 10 năm trước với 4 lần liên tiếp vào đến bán kết Champions League (95/96 đến 98/99) có sự đóng góp không thể nào phản đối của Angelo. Nổi bật nhất có lẽ là màn trình diễn trong trận chung kết Champions League năm 96 gặp đương kim VĐ Ajax. Peruzzi đã khiến cho đội quân kiêu hùng Hà Lan phải nản chí và hoàn toàn chịu trận trong loạt 11m cuối cùng. Hai cầu thủ Ajax đã không thắng được anh trên chấm 11m và Juve đoạt chức VĐ Champions League, 11 năm sau ngày Heysen kinh hoàng của thế hệ Platini.

Thời hoàng kim ấy của Juve cũng kết thúc với một trong những quyết định sai lầm nhất của BLĐ Juve. Mùa hè năm 99, Juve có một cuộc thay máu hàng loạt. HLV Lippi đến Inter Milan và gần một chục cầu thủ khác cũng ra đi. Angelo cũng theo chân thầy đến Inter thay thế cho Pagliuca. Đây có lẽ là một trong những quyết định sai lầm nhất trong chính sách chuyển nhượng cầu thủ của bộ ba mưu lược Moggi-Giraudo-Bettega. Hãy khoan nói về Angelo & Lippi, mà xem Juve có những gì sau đó. Người thay thế Peruzzi là thủ môn cũng nổi đình đám như anh thời đó, Van der Sar, người đã thua anh trong trận ck năm 96. Còn Lippi được thay thế bằng HLV trẻ Ancelotti sau 3 mùa bóng khá thành công tạo Parma, một cựu Milan.

Vậy là BLĐ Juve đã lấy cái chắc chắn của Angelo trước khung gỗ để thay thế bằng sự linh hoạt trong vòng cấm địa của der Sar, dòng máu mới của Ancel thay cho đảm bảo thành công của Lippi. Thực tế là Van der Sar chơi bóng linh hoạt hơn Angelo, chơi chân hay hơn & thường xuyên có những pha phát bóng rất dài và lừa bóng bằng chân rất khéo, một thủ môn Hà Lan đặc trưng. Nhưng der Sar không có sự đảm bảo chắc chắn trước khung gỗ khiến đồng đội hoàn toàn yên tâm. Còn Ancel cũng có một phong cách phóng khoáng hơn, quyến rũ hơn Lippi. Nhưng với 2 con người ấy, Juve đã đánh mất nền tảng của mình. Nền tảng ấy chính là sự lì lợm & linh hoạt từ bên trong. Kết quả là hai năm liền Juve thất bại tại Serie A dù Ancelloti có lúc đã giành được đến 74 điểm trên bảng xếp hạng. Ở cup châu Âu, họ còn bị những đòn đau hơn thế gấp vạn. Một năm sau đến lượt bị loại ngay từ vòng bảng Champions League rồi năm sau đến lượt Celta Vigo sỉ nhục bằng chiến thắng 4-0, mà còn ở Uefa cup! Juve của Ancel chơi đẹp mắt hơn, nhưng lại tỏ ra yếu ớt hơn trong những trận cầu quyết định. Ông cùng với Van der Sar, Inzaghi, Zidane chắc không thể quyên những ngày tháng ấy.

Trở lại với Angelo, cùng với ông thầy Lippi, Angelo đã có một mùa bóng không thành công với Inter Milan. Họ thất bại trong cuộc đua đến scudetto cùng dàn sao Lazio. Sau mùa bóng đó, Lippi vẫn ở lại (bị sa thải sau 6 trận ở mùa kế tiếp) còn Angelo đến với chính Lazio với giá chuyển nhượng kỷ lục 18 triệu Euro (phá kỷ lục của Pagliuca từ Doria sang Inter, 8,5 triệu). Ở đây, Angelo được tận hưởng vinh quang không nhiều vì Lazio đã bắt đầu sa sút tài chính. Sự tiêu pha điên cuồng cùng những gian dối tài chính của chủ tịch Cragnotti  đã khiến Lazio trả giá. Hàng loạt ngôi sao đã bị bán đi để bù lỗ và Lazio khủng hoảng đến mức bị phá sản còn Cragnotti phải về vườn. Trong suốt những năm qua, Peruzzi vẫn là một trong những thủ môn nhất của Serie A mặc cho Lazio có khó khăn thế nào. Không khó để khẳng định anh chính là thủ môn ổn định nhất Italia 10 năm qua, chứ không phải là Pagliuca, Buffon hay Toldo.

Azzurri, nhiều cay đắng, nhiều niềm vui

Với Angelo, nếu hỏi anh rằng cầu thủ nào đã ám ảnh anh cả sự nghiệp thì có lẽ câu trả lời sẽ là Pagliuca. Những duyên nợ với Angelo tưởng như không bao giờ dứt. Và không phải ngẫu nhiên mà cứ khi nào nói về Angelo, người ta đều phải nhắc đến Pagliuca và ngược lại, mỗi khi tổng kết về sự nghiệp của Pagliuca, Angelo lại hiện lên sừng sững. Angelo khoác áo đội tuyển thiên thanh từ Olympic mùa hè năm '92 tại Barcelona. Nhưng với đội tuyển quốc gia thì Angelo đã bị cái bóng khổng lồ của Pagliuca án ngữ ngay từ những ngày đầu tiên. Tại Mundial '94, Pagliuca, được nhớ nhiều là thủ môn đầu tiên bị thẻ đỏ ở VCK Mundial (trận gặp Nauy) mới là người được Sacchi hi vọng. Thậm chí Angelo còn đứng sau cả Luca Marchegiani và Luca Bucci. Sau thành công tại Champions League mùa hè năm 96, Angelo đã được tin tưởng. Lần nay người ôm hận lại chính là Pagliuca. Tuy nhiên Euro '96 lại là một kỷ niệm đáng quên đối với Italia và Angelo. Họ bị loại ngay từ vòng đấu bảng, nơi mà 2 đội cùng bảng là Séc và Đức đã vào chung kết.

Đến năm 98, Pagliuca cả trở lại Azzurri sau 3 năm vắng mặt, không phải để đánh bại Peruzzi vì anh đã bị loại từ trước đó. Thủ môn số 1 của đội tuyển đã bị chấn thương trước VCK và đội quân áo thiên thanh hành quân đến nước Pháp với Pagliuca, Toldo và một thủ môn trẻ măng, Buffon. Hai năm sau lại là một lần nữa cay đắng, ngay trước VCK Euro 2000, lại chấn thương và Toldo bừng sáng dẫn dắt cả đội đến chung kết.Từ đó trở đi, Angelo vĩnh viễn rơi vào quên lãng, mặc dù phong độ rất ổn định của mình. Lần lượt Toldo và Buffon thống trị ở vị trí số 1 còn Angelo chỉ là người dự bị. Anh không còn cơ hội nữa, ngoài vài lần Buffon chấn thương. Chẳng hạn như tháng 4/2005, giao hữu với TBN hoặc những trận đấu vòng loại Mundial '06, khi Buffon bị chấn thương vai vì cú đạp kinh hoàng của Kaká.

Khi người đội trưởng Dino Zoff dẫn dắt đội quân áo thiên thanh lên ngôi số một tại Espana'82, ông đã xây nên một tượng đài ở tuổi 40 sau bao lần thất bại trước đó. Pagliuca đã là thủ môn thi đấu nhiều trận nhất mà không chờ đợi ở đội tuyển quốc gia nữa và trước Mundial '06, nếu có một ai đó muốn noi gương Zoff, người đó chỉ có thể là Angelo. Nhưng có lẽ cơ hội của cầu thủ 36 tuổi này hầu như không còn trừ phi Buffon dính một chấn thương. Rồi Buffon không vắng mặt và cơ hội của Angelo cũng chẳng có. Angelo lại một lần nữa nhẫn nhịn, vui vẻ cổ vũ cho Buffon để Italia lên ngôi. Chức vô địch là một phần thưởng xứng đáng dù anh chẳng ra sân một phút nào, cùng với Amelia. Đó là một danh hiệu mà ai cũng phải tự hào, Angelo cũng vậy.

Cuối mùa bóng này Pagliuca 40 tuổi (thi đấu nhiều trận nhất ở Serie A, chỉ sau Paolo Maldini) có lẽ cũng sẽ từ giã bóng đá giống như Angelo. Đó không phải là những tin tức gây shock hoặc bất ngờ, nhưng làm người ta xao xuyến. Pagliuca khép lại quá khứ với 39 trận bảo vệ cầu môn trong sắc áo thiên thanh, còn Angelo là 31. Cả hai đều đã trở thành người hùng dù họ chẳng bao giờ thi đấu cùng nhau trong đội hình 11 người cả. Họ sẽ trở về Bologna & Viterbo, nơi họ sinh ra, hay một nơi nào đó chẳng ai biết được. Calcio cuối mùa bóng mới sẽ tạm biệt với hai trong số những huyền thoại lớn nhất của mình. Mười năm qua, sau Bergomi, Baresi, Baggio, Signori, Zola, Protti là những người gác đền tin tưởng này. Sau họ là ai nữa, là những người cận vệ trung thành cuối cùng như Maldini, Del Piero. Rồi sẽ lại có những tượng đài mới  sinh ra. Calcio là dòng chảy vô tận, nhưng họ vẫn mãi là những người hùng trong lòng tifosi. Tạm biệt các anh, một lời tạm biệt sớm...
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on October 23, 2006, 11:31 PM
Chả phải bình luận nhưng cho vào đây  

Chuyện chưa hết về những Oriundi  

Hơn 100 năm trước, đất nước Italia sau khi thống nhất xác xơ và nghèo đói. Hàng triệu người đã phải tha hương đến khắp nơi trên thế giới để kiếm tìm cuộc sống mới. Ngày nay, con cháu của họ được gọi là những Oriundi.

[div align=\\\"center\\\"] )
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on November 03, 2006, 02:26 AM
Napoli - Juve: Chào mừng bạn đến San Paolo!


San Paolo, cái sân bóng rộng lớn ấy đã cũ kỹ lắm, cũ như ký ức về những trận đấu đỉnh cao của đội bóng con cưng SSC Napoli đã xa. San Paolo chìm trong bóng tối hơn 10 năm nay, kể từ ngày Diego Maradona rời khỏi nơi đây. Không phải do lỗi của Diego, là từ ngày ông chủ tịch Napoli giàu tham vọng nhưng cũng đầy mưu mô Corrado Ferlaino bán đội bóng miền Nam ấy cho Corbelli, mang đi chiếc két sắt đầy chặt các đồng lira và bỏ lại đằng sau Napoli với những ông chủ tham lam khác. Không còn những niềm hân hoan, phấn khích tột cùng ở San Paolo nữa dù lúc nào trên sân cũng đầy ắp khán giả. Họ đến để cùng hét lên bài ca hoài cổ.

Nhưng hôm nay, Napoli sẽ sống lại không khí những năm tháng huy hoàng nhất. Không phải vì họ trở lại Serie A (như mùa bóng 00/01) mà Juve đích thân xuống Serie B như để SSC Napoli (may thay, cuối cùng thì chủ tịch De Laurentiis đã đòi lại cho họ cái tên) ôn lại quá khứ hào hùng của mình. Và Napoli cũng đã khác đi rất nhiều so với thời điểm tháng 8/04. Đó là lúc mà Napoli phá sản vì nợ đến 70 triệu Euro và CLB mới Napoli Soccer được thành lập ngày 26/8. Ngày 10/9, De Laurentiis bỏ ra 29 triệu Euro để mua lại CLB. Trong vòng 18 tháng, họ thử việc đến 305 cầu thủ trẻ chỉ mong để chọn ra 11 chàng trai hay nhất. Chủ tịch De Laurentiis, một nhà làm phim, và là fan cuồng nhiệt nhất giúp cho Napoli hồi sinh. Trong vòng hơn 2 năm, De Laurentiis đã đầu tư không dưới 60 triệu Euro nữa, có thể sánh với bất kỳ ông chủ nào ở Serie A. Một năm ở Serie C và bây giờ Napoli hướng đến suất thăng hạng để trở lại nơi họ thuộc về nó, Serie A.

Tình yêu, tiền của De Laurentiis, sự tháo vát của giám đốc thể thao Pierpaolo Marino, tài thao lược của HLV lão làng Eddy Reja và những cầu thủ đầy tiềm năng; thế là quá đủ để Napoli có thể thách thức tất cả. Đầu mùa bóng này Domizzi, Paolo Cannavaro, Dalla Bona, Bucchi đã đến để cùng với Calaio, sát thủ ở Serie B, hợp thành một đội quân có sức mạnh đáng kể. Thực tế là từ ngay đầu mùa giải họ đã tỏ rõ sức mạnh của mình. Tại Giải Cúp Birra Moretti đã diễn ra ở San Paolo đầu tháng 8, Napoli đã thắng cả Inter với tỷ số 1-0 nhờ bàn thắng của Calaio. Họ chỉ thua Juve trong loạt 11m. Vài ngày sau đến lượt họ đá bay chính Juve khỏi Coppa Italia và kết liễu giấc mơ sớm trở lại châu Âu của đội bóng trắng-đen. Sau đó thì Juve đã bừng tỉnh và có một serie 8 trận thắng (hòa 1 trận đầu tiên). Còn các cầu thủ Napoli đã khởi đầu không được như ý. Nhưng bây giờ họ cũng đã trở lại mạch chiến thắng và đang bám sát Juve với 15 điểm.

Quả thật đã có quá nhiều thay đổi sau lần gặp nhau tại Coppa Italia 2 tháng trước. Juve đã đón chào sự trở lại của 2 nhà vô địch thế giới Tre và Camo cùng trung vệ đẳng cấp Boumsong. Chiến thuật Deschamps đặt ra đã được các cầu thủ thực hiện nhuần nhuyễn hơn và phong độ của chính họ cũng đã lên rất cao. Juve đang ở trong "vòng tay yêu thương" do BLĐ của họ xây nên bằng việc kêu gọi sự ủng hộ của các fan, giữ chân các ngôi sao và mới đây nhất là một lễ kỉ niệm sinh nhật hoành tráng chưa từng thấy. Trong khi đó các cầu thủ của HLV Eddy Reja vừa chịu thua 0-1 trên sân Albinoleffe. Nhưng điều đó dường như không phải là yếu tố quyết định. Trận chiến Napoli là trận chiến của lịch sử và của niềm tự hào. Chẳng có đảm bảo rằng bà đầm già sẽ không chịu thất bại đầu tiên ở Serie B ở San Paolo, đặc biệt là lúc đội bóng thành phố cảng đang như bị dồn vào chân tường ở thế bắt buộc phải thắng để duy trì tham vọng thăng hạng. Không thắng nghĩa là họ đã tự bắn vào chân mình. Đối thủ cạnh tranh 3 suất thăng hạng không chỉ có Juve mà còn có Genoa, Brescia, Bologna, Verona ở phía trước.

Một chiến thắng (dù rất khó) sẽ là món quà vô giá mà các cầu thủ Napoli dành cho các fan của mình. Chính họ là những người trung thành nhất, không ở đâu trên đất nước Italia này người ta say mê bóng đá hơn những người dân Napoli. Mùa bóng năm ngoái, họ đã lập một kỷ lục vô tiền khoáng hậu: 50.000 khán giả đến xem một trận đấu ở... Serie C (!) và tối thứ 2 tới đây hứa hẹn sẽ có không ít hơn 70.000 người ngồi chật kín San Paolo. Ngày cuối cùng mà các chàng trai áo xanh đánh bại Juve đã khó nhớ lắm rồi, 16 năm. Đó là trận tranh siêu cup Italia khởi đầu mùa giải 90/91, một trận đấu thảm họa của Juve khi Careca nã vào lưới của họ một hat-trick trong chiến thắng 5-1 (Baggio là người ghi bàn thắng vớt vát danh dự cho Juve). Kể từ ngày ấy họ không thắng Juve thêm một trận nào nữa mà chỉ hòa và thua. Nhưng cuộc gặp gỡ gần nhất giữa họ cũng có thể coi là chiến thắng cho Napoli dù phải qua loạt 11m (bạn còn nhớ không, thủ môn Buffon nhận đá quả đầu tiên cho Juve, và trượt). Đó cũng là một chút động viên khiến họ tự tin hơn.

Bây giờ Napoli không còn là ĐKVĐ Serie A như 16 năm trước. Careca, Alemao, Diego hay Ferarra cũng không còn ở đó nữa. Nhưng Napoli vẫn là thành phố lớn thứ 3 Italia, San Paolo vẫn hùng vĩ như thế, các tifosi vẫn cuồng nhiệt như thế và họ có những người hùng mới. Một trận đấu để ôn lại quá khứ và tiến lên đỉnh cao. Chẳng thể phủ nhận Napoli - Juve là một trong những cuộc đối đầu hay nhất Italia năm nay. Serie B thật hấp dẫn, và chỉ có một lần duy nhất mà thôi (!)

+ Đội hình dự kiến:
- Napoli: Iezzo; Cannavaro, Maldonado, Domizzi; Garics, Montervino, Dalla Bona, G rava; Bogliacino; Bucchi, Calaiò.

- Juventus: Buffon; Birindelli, Boumsong, Kovac, Balzaretti; Camoranesi, Gianichedda, Zanetti, Nedved; Trezeguet, Del Piero.

+ Dự đoán: 1-1
Title: Bình luận tí chơi
Post by: DelleAlpi10 on November 03, 2006, 08:10 AM
Hay quá, Pavel   Cậu làm tớ nhớ lại những năm đầu xem bóng đá. Cảm ơn

 
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on November 03, 2006, 12:57 PM
Quote from: DelleAlpi10
Hay quá, Pavel   Cậu làm tớ nhớ lại những năm đầu xem bóng đá. Cảm ơn

 

Cảm hơn cậu. Mình cũng rất hãnh diện vì một bài viết của mình có thể khiến cậu reply một đôi dòng
Title: Bình luận tí chơi
Post by: DelleAlpi10 on November 04, 2006, 11:11 AM
Quote from: PAVELVNR
Cảm hơn cậu. Mình cũng rất hãnh diện vì một bài viết của mình có thể khiến cậu reply một đôi dòng

Cậu nói đúng, dạo này mình ít viết bài thật. Một phần do công việc bận rộn, một phần do bây giờ ít xem bóng đá quá. Tuy nhiên chủ yếu là mình thấy mình già rồi   , nên nhường diễn đàn cho lớp trẻ thì hơn.
Thế nhé. See you again  
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavluchka on December 01, 2006, 10:08 PM
Genoa - Juve: Tôn vinh Buffon, bỏ tù Sculli


Buffon và Sculli, một người hùng và một thứ bỏ đi ở Comunale. Mùa hè vừa qua, trong khi cố hết sức để giữ lại Buffon như một báu vật thì BLĐ mới của Juve và HLV Deschamps đã đá bay tiền đạo Sculli ra khỏi Torino, dù cho anh mới trở về sau cả năm trời lang thang. Đáng ra, họ sẽ được gặp nhau ở Genoa vào tối thứ 7 này.

Lúc ấy, Buffon sẽ nhận danh hiệu thủ môn xuất sắc nhất do hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp FifPro vừa bầu chọn sau khi về nhì trong cuộc chạy đua danh hiệu QBV của France Football. Còn Sculli, trong màu áo Genoa, sẽ chiến đấu hết mình để Deschamps hiểu được mình đã sai lầm như thế nào (tất nhiên, nếu như anh không chơi tệ hại như 3 năm qua). Nhưng đó chỉ là tưởng tượng, 3 ngày trước khi trận đấu này diễn ra, sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp của Sculli có nguy cơ chấm dứt ở tuổi 25. Anh bị tuyên án cấm thi đấu 8 tháng vì dính líu đến vụ mua bán tỉ số từ... 4 năm trước trong trận đấu giữa đội bóng khi đó của anh là Crotone và Messina. Dường như bóng đá Italia tuần qua lại có một cơn địa chấn nho nhỏ nữa khi Sculli cùng 4 cầu thủ khác bị tuyên án còn chủ tịch Palermo, Zamparini, sau trận thua tức tưởi trước Inter, giận tím mặt hét lên "calciopoli trở lại"! Không, Sculli không còn cơ hội thể hiện nữa. Không phải vì án phạt 8 tháng treo giò mà do anh đã bỏ phí quá nhiều cơ hội trong 3 năm qua: một tiền đạo được coi là tài năng trẻ, được đại gia Juve săn đuổi, đã chơi 3 mùa bóng cho Chievo, Brescia, Messina với tất cả 79 trận và ghi được đến... 4 bàn thắng!

Sự đen đủi trong sự nghiệp của Sculli như đang vận vào chính đội bóng mới Genoa của anh. Sau khi dẫn đầu khoảng 10 vòng đấu đầu tiên họ đã trải qua liên tiếp 5 trận không thắng (trong đó có 2 trận thua liên tiếp gần đây) và tụt xuống thứ 7 trên bxh. Thế mà ngay lúc này đây, họ lại phải đụng vào Juve đang hừng hực khí thế. Nếu như không thắng trên sân nhà Luigi Ferraris chiều thứ 7 này, Genoa sẽ nằm lại ở Serie B ít nhất thêm một năm nữa. Khi ấy, giống như hàng chục năm qua, cái sân Luigi Ferraris vẫn chỉ được biết đến là thánh địa của người anh em sinh sau Sampdoria, dù nó mang tên người đội trưởng vĩ đại của chính Genoa, người anh hùng Italia đã ngã xuống ngay từ những ngày đầu tiên của thế chiến I khi mới 28 tuổi.

Cái tên Luigi Ferraris và chiếc logo có in cờ nước Anh của Genoa ấy gợi cho những người xứ Liguria nhớ về một quá khứ hào hùng của họ. Đội Criket & Bóng đá Genoa được thành lập bởi một nhà ngoại giao, Sir Charles Alfred Payton, năm 1893 chính là đội bóng có lịch sử lâu đời nhất Italia còn tồn tại cho đến hôm nay. Phải 4 năm sau, Juventus của xứ Pie-monte mới ra đời. Không những thế, khi Juve lần đầu tiên giành scudetto (1905) thì Genoa đã có đến 6 chiếc. Chính Juve đã chấm dứt sự thống trị của Genoa trong làng bóng đá Italia vào năm 1905 ấy và phải đến 10 năm sau, họ mới lại lên ngôi một lần nữa (1915). Năm 1923 và 1924 Genoa tiếp tục giành scudetto. Nhưng lúc ấy, không ai biết rằng đó chính là những scudetto cuối cùng cho đến ngày hôm nay và có thể còn rất lâu nữa. Sau đó là cả mấy chục năm ngụp lặn ở Serie B và cả Serie C cho đến năm 1989 họ mới ngoi lên được Serie A. Những năm đầu 90s, thành phố Genoa có thể tự hào về 2 người anh em Genoa & Doria, những đội bóng máu mặt ở Serie A: Genoa đã từng đứng thứ 4 và Doria vô địch mùa bóng 90/91. Đó cũng là thời gian ngăn ngủi mà những người Liguria ủng hộ Genoa còn thấy vui vẻ. Trong khi Doria vẫn là một đội bóng khá mạnh ở Serie A thì Genoa xuống hạng năm 95.

Lần gần nhất họ tưởng như trở lại được ngôi nhà xưa chính là mùa bóng 04/05. Genoa đã vô địch Serie B nhưng lại bị... giáng xuống Serie C thay vì lên Serie A. Lý do thật đơn giản, người ta đã phát hiện ra chủ tịch Preziosi đã dàn xếp  với Venezia trong trận họ thắng 3-2. Quá nghiệt ngã cho các tifosi và cả thương gia Preziosi. Đương nhiên chủ tịch Preziosi vẫn còn rất nhiều tham vọng với Genoa. Họ đã trở lại Serie B sau 1 năm, bây giờ vẫn còn hi vọng sẽ có mặt ở Serie A vào năm sau. Và chỉ có chiến thắng Juve thì hi vọng ấy mới thoi thóp được thêm lâu nữa. Họ phải làm cái điều mà lần gần nhất thành công là 14 năm trước, mùa bóng 91/92 (thắng 2-1). Nó cổ xưa đến mức mà chẳng còn ai nhớ tài năng trẻ Corini trận đó đã thi đấu và ghi được 1 trong số 2 bàn thắng hiếm hoi của mình cho đội bóng áo đen-trắng. Ngày ấy, Aguilera và Bortolazzi đã ghi được 2 bàn cho Genoa. Hôm nay đội bóng giành nhiều scudettto thứ 4 (9 chiếc, chỉ sau 3 ông lớn Juve - Milan - Inter) biết trông chờ vào ai khi không có Sculli? Tất nhiên, tiền đạo chủ lực Adaiton sẽ gánh trách nhiệm này. Nếu Adailton không nổ súng thì còn ai? Ilyas Zaytulaev, một người Uzbekistan, trưởng thành từ chính lò đào tạo hạng xoàng của Juve!

+ Đội hình dự kiến:
- Genoa: Barasso; Criscito, De Rosa, Stellini; Juric, Longo, Coppola, Fabiano; Adailton, Greco, Zeytulaev.
- Juve: Buffon; Birindelli, Kovac, Boumsong, Balzaretti; Camoranesi, Paro, Marchisio, Nedved; Bojinov, Palladino.
Title: Bình luận tí chơi
Post by: miss1612 on November 19, 2009, 10:02 AM
Juventus - Udinese:  Quả bóng vàng cho Piero

Mỗi một cầu thủ thường có một cột mốc đáng nhớ (hay đáng quên) nhất trong những năm tháng lăn lộn trên sân cỏ. Del Piero chắc cũng thế. Tôi chắc cái khoảnh khắc anh muốn quên đi nhất là chiều ngày mồng 8 tháng 11 năm 1998, chỉ 1 ngày trước sinh nhật lần thứ 24 của anh. Thành phố Udine, Udinese. Một pha ham bóng quyết liệt sau hậu vệ Udinese ngay sát vạch 5m50 của Udinese. Del Piero ngã xuống với tiếng thét từ đầu gối chân trụ. Và 6 tháng sau anh mới lại một lần nữa có mặt trên sân cỏ.
 

Trước buổi chiều hôm ấy, người ta nói anh sẽ giành Quả bóng vàng không lâu nữa. Trước buổi chiều hôm ấy, người ta nói anh sẽ trở thành vĩ đại như Platini và còn hơn cả Platini. Trước buổi chiều hôm ấy, người ta gọi anh là 'Il Fenomeno Vero', nghĩa là Người ngoài hành tinh đích thực chứ không chỉ là 'Il Fenomeno' như tay trọc vổ Ronaldo. Nhưng 11 năm từ buổi chiều Udine đã đi qua với biết bao nhiêu đổi thay. Cái tên đầy đủ Alessandro Del Piero vẫn chưa một lần và sẽ không bao giờ được ghi trên bảng danh sách Quả bóng vàng châu Âu. Anh có thể ghi hàng trăm bàn thắng nhiều hơn Platini nhưng sẽ mãi chẳng bao giờ có thể vĩ đại như Platini, người đã giành đến 3 lần liên tiếp danh hiệu ấy. Mười một năm đã trôi qua, rồi ai cũng hiểu cả 'Il Fenomeno Vero' lẫn 'Il Fenomeno' đều trở thành bi kịch và lùi vào quá khứ cả khi vẫn còn đang thi đấu bởi chấn thương khốn kiếp ở cái đầu gối và bắp đùi.
 
Ngày 22/11 tới đây sẽ là một ngày khác, một Udinese khác và ở sân nhà Olimpico chứ không phải cái sân Stadio Friuli đầy ám ảnh. Những đối thủ của anh như Martin Jorgensen, Marcio Amoruso hay Jonathan Bachini không còn ở đấy nữa. Những người bạn của anh Zidane, Davids, Deschamps, Ferrara đã giải nghệ hết cả. Vài người còn trở thành hlv của anh và chỉ còn Pippo Inzaghi vẫn còn thi đấu nhưng đã miệt mài ở Milan từ rất lâu rồi. Chẳng còn ai ngoại trừ anh. Người ta lại nhắc đến anh như một gạch nối giữa quá khứ và hiện tại, gạch nối xuyên qua bao nhiêu ngày tháng vui buồn.
 
Hôm ấy anh kết thúc trận đấu với băng cứu thương, 6 tháng tiếp theo là trong lò mổ của các bác sĩ phẫu thuật và vật lý trị liệu để bắt đầu chấn thương nghiêm trọng nhất trong sự nghiệp. Hôm nay, anh tiếp Udinese để kết thúc những chấn thương khác và sự khởi đầu mùa giải tồi tệ nhất, sau đúng 12 trận mới có 10' ra sân. Anh đã từng rời sân với tiếng nấc đau đớn 11 năm trước. Bây giờ anh trở lại sân cỏ với tinh thần như một 'cậu bé' mới lần đầu ra sân. Anh bảo, anh rất phấn chấn, anh sẽ đưa Juve san bằng khoảng cách 5 điểm với Inter Milan và đoạt scudetto. Rồi anh sẽ có mặt ở Nam Phi mùa hè tới trong màu áo cái đội tuyến áo thiên thanh giữ đầy giấy nợ của anh.
 
Quả là tinh thần trong sáng của một 'cậu bé' bằng tuổi con anh. Quả là một kế hoạch viển vông. Nó cũng giống như việc tân chủ tịch Jean-Claude Blanc gần đây cứ khoác lác rằng Juve phải được và sẽ gắn 3 sao vào ngực áo cho 30 scudetti nếu giành scudetto mùa bóng này. Ở Torino giờ người ta cứ phải viển vông như thế để tránh nói đến thực tế. Rằng họ đang có một hàng thủ hết hơi. Một đội hình què quặt mà lúc nào cũng chấn thương đến gần 1 nửa đội hình trong suất 3 năm qua như bị một lời nguyền khốn kiếp kể từ khi trở lại Serie A. Một đội bóng được đảm bảo bằng một ông trẻ hlv đang trong quá trình học việc không biết làm thế nào để trở thành ông chủ của trận đấu. Và scudetto với Juve cũng như đi world cup với Del Piero cứ như chuyện hài kịch.
 
Luciano Moggi bảo ‘không hiểu sao đến bây giờ Blanc mới nói ra những điều đáng ra phải nói từ lâu lúc cần bảo vệ Juve mới phải’. Rõ, Del Piero đáng ra cũng phải đoạt Quả bóng vàng châu Âu từ lâu rồi.  Còn trận đấu với Udinese tới đây đáng ra phải là một trong những trận đấu để tôn vinh anh chứ không phải hướng vào anh để hi vọng hồi sinh giấc mộng scudetto trả thù.
 
Udinese từ hơn mười năm trước đến nay vẫn là tay cứng đầu ở calico, dù ngông cuồng chẳng đê làm gì. Bản thân họ cũng chỉ là nơi tiếp quân cho những gã láng giềng Milan, Inter và Juve nhiều tiền hơn. Và 5 trận đã qua Udinese chỉ thắng 1 còn Juve lại thắng 4 thua 1. Nhưng chẳng ai biết chắc kết quả sẽ như thế nào, các tifosi ở Udine cũng chẳng hay shock bằng tifosi ở Torino, nhất là bây giờ. Udinese thì cứ sùi sụt mãi cũng quen. Còn Juve vừa thăng hoa chơi và thắng đẹp như múa kiếm rồi trận sau thua thê thảm như múa sinh tiền đám ma, như chưa từng là một ông lớn nào đó. Thế nên bạn là Juventini, nghĩa là người hâm mộ Juventus, vào lúc này nên thường xuyên uống thuốc an thần cho đỡ phát điên. Mà thuốc có lấy ở đâu thì cũng đừng tìm đến bác sĩ Ciro Ferrara. Người ta đã bảo một tay hlv học việc cũng như một tay bác sĩ học việc. Hoặc là tay này giỏi giang xuất chúng thì bạn khỏi tiệt, còn nếu không thì… chắc chết.
 
Chiều mười một năm trước Juventus mất Del Piero trẻ trung và rơi vào một cuộc khủng hoảng tệ hại. Hòa 2-2 ở Stadio Friuli sau khi đã dẫn 2-0 để rồi kết thúc mùa bóng ở vị trí thứ 6, không được dự Champions League mùa sau vì ở Champions League mùa ấy họ cũng còn bị Manchester làm nhục ở bán kết nữa. Bây giờ Juventus lại có Del Piero ông già trở lại để hi vọng ông (à quên, anh) truyền cho cảm hứng chiến thắng. Khổ thân Del Piero, anh phải đoạt Quả bóng vàng trao cho lòng kiên nhẫn với những hi vọng viển vông của cả anh và Juventini chúng ta.
 
[div align=\\\"right\\\"]Bài này Nguyễn Thường Nga viết ạ  [/div]

Title: Bình luận tí chơi
Post by: Crag Hack on November 19, 2009, 03:19 PM
Xúc động quá, xúc động vì người post bài..
Title: Bình luận tí chơi
Post by: péAn_Juve on November 19, 2009, 09:42 PM
các anh chị viết hay quá  ........ cứ đọc đc bài viết do chính fan viết thì hay và thích phải biết   . Các cư dân JFC phát huy nào    
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on December 01, 2009, 02:04 PM
[div align=\\\"center\\\"]Derby d'Italia - Không cần quan tâm![/div]


Sau trận thua choáng váng 2-3 Napoli ngay tại Comunale, tân chủ tịch Jean-Claude Blanc úy lạo và dọa nạt hlv Ferrara, 'chúng ta không được mắc thêm một sai lầm nào nữa'. Chỉ trong hai tuần sau đó Juve mắc thêm một serie sai lầm còn đắng ngắt hơn. Từ chỗ coi trận thua Palermo ở vòng 7 Serie A là tai nạn, đến sai lầm khi thua Napoli và bây giờ, khi nếm trải trận thua thứ ba chỉ sau 14 vòng đấu Blanc bảo, 'đấy là chuyện thường trong bóng đá mà rất nhiều đội bóng lớn cũng đã phải chịu đựng'. Ông quay lại ủng hộ hlv Ferrara mà nói rằng chiếc ghế của tay hlv trẻ kia vẫn an toàn.

Jean-Claude Blanc đã tự phủ định hoàn toàn quan điểm của mình hay chính ông đang bối rối trong ngõ tối mà chính mình đã chui vào. Ông sợ. Bởi vì khi chiến thắng, cả kẻ đê tiện và xấu xí nhất của đội bóng cũng được tung hô. Còn khi thất bại, kẻ hào hoa nhất, công thần nhất cũng bị vạch mặt chỉ tên. Khi chiến thắng, người ta dành cho nhau những từ ngữ đẹp đẽ. Còn khi thất bại, họ tìm đến nhau để sỉ vả lẫn nhau.

Tin thua từ đảo Sardegna mới bay về Torino thì John Elkann, PCT Fiat và là người chịu trách nhiệm điều hành FC Juventus trước hội đồng quản trị Exon S.p.A hiện nắm giữ 60% cổ phiếu FC Juventus, điên tiết gọi điện cho ông người Pháp Claude Blanc lẫn ông người Napoli Ferrara để mắng một trận xa xả. Jonh Elkann nhắc nhở để cấp dưới của mình hiểu rằng hội đồng quản trị Exon đã đồng ý ném một đống tiền vào Juve trong mùa hè vừa qua để giành lấy scudetto chứ không phải những trận thua. Chính ông ta, cũng sợ và không biết giải thích trước hội đồng quản trị như thế nào nên trước tiên phải mạt sát cấp dưới.

Chủ tịch Jean-Claude Blanc đã cảnh cáo Ferrara từ đấu tháng trước và giờ không biết nói cái gì hơn nữa. Huấn luyện viên Ferrara chịu đựng trỉ trích từ tứ phía nên cũng phải lấy một ai đó ra để xả tức khí. Không phải một mà là hai, ông rủa trọng tài và than thở về Diego. Ông bảo, trọng tài xử ép Juve một cách quá đáng, suốt 7 tháng qua không cho Juve hưởng một quả phạt đền nào còn Diego không tuân theo chỉ bảo bên ngoài đường piste. Giờ đây, đến lượt những người trực tiếp chạy dưới sân bóng lên tiếng. Sau Buffon, Chiellini, Del Piero, đế lượt những tay thấp kém hơn về ảnh hưởng cũng ra mặt góp lời. Marchisio nói cả đội đã tập luyện chăm chỉ cả tuần nhưng khi vào sân thì chơi tồi tệ. Diego đã úp mở rằng khi vào sân, một vài mắt xích đã không hoạt động. Buffon chỉ ra rằng cả đội tiếp cận trận đấu với trạng thái tâm lý yếu đuối chứ không hoàn toàn do chiến thuật gây ra. Một khi các cầu thủ đồng loạt lên tiếng về một mớ vấn đề phức tạp trong đội bóng, thì có nghĩa là lúc mà họ trỉ trích lẫn nhau hay quay lại chê trách cả hlv xem ra không còn xa nữa. Juventus hiện tại nội bộ đã hoàn toàn mất phương hướng.

Hai vấn đề ở Comunale

Thực tế trên sân chỉ ra rằng chiến thuật chưa hẳn đã là vấn đề gây nên đổ vỡ của Juve trong các trận đấu tệ hại vừa qua. Họ đã chơi 4-3-1-2 và chiến thắng liên tiếp đầu mùa, trong đó có những trận thắng đẹp trước Roma và Lazio; đã chơi 4-2-3-1 và đè bẹp Sampdoria lẫn Atalanta. Đấy rõ ràng là những trận thắg đẹp đủ cơ sở để người ta tin rằng chiến thuật của Ferrara đã phát huy hiệu quả. Vấn đề của Juve hay Ferrara thứ nhất là sự dứt đoạn. Đội hình của Ferrara không biết tạo ra chiến thắng từ những chiến thắng trước đó. Sau một trận thắng lớn, sau một chiến thuật thành công, nếu mất đi một hai mắt xích trong đội hình vì chấn thương hay thẻ phạt thì lập tức Ferrara và cả đội bối rối, không thể diễn lại được những gì đã làm được. Rõ ràng kinh nghiệm ít nên thích ứng với từng hoàn cảnh cụ thể của hlv tỏ ra chậm chạp, cả trước và trong trận đấu. Khi đã thay đổi được thì đội bóng đã mất vài điểm một cách vô nghĩa.

Thứ hai, quan trọng hơn nhiều, chính là điều mà Buffon và Marchisio đã than vãn, là tinh thần vào sân. Scudetto là mục tiêu phục thù. Tất cả hiểu rằng vinh quang ấy phải đạt được, nhưng họ đã biến nó thành áp lực nặng nề lên cái đầu và đôi chân, con tim và khối óc chính họ. Cuối cùng chính Juve đã biến thành con tin của chính mình bởi mưu đồ chiến thắng để trả thù quá nặng nề. Yêu cầu chiến thắng từng trận dường như là một gánh nặng khó chịu đeo bám vào sân. Các cầu thủ không còn sảng khoái sau đôi lần mất điểm, không còn tự chủ trước đối thủ khó chơi, không còn kiên nhẫn chỉ sau 30' vào trận khó khăn. Nếu nhập cuộc ngon chớn, Juve sẽ thắng ròn rã, sẽ chơi như múa ballet, như dàn nhạc tung hứng vun vút. Nhưng nếu không khởi đầu được trơn tru, cả đội biến thành những con người không còn sinh khí, cho đến khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên họ vẫn tê liệt, vẫn mộng du.

Nếu chỉ có thế, đội bóng bây giờ là Atletico Madrid, là Tottenham Hotspur, là Bayer Leverkusen của Serie A chứ không phải là Juventus. Đấy là những đội bóng chỉ chơi được theo cảm hứng và thời tiết chứ không biết cách phủ bóng lên đối phương uy lực của mình, không biết cách bóp chết tinh thần của đối thủ, không biết vượt qua những thời điểm khó khăn bằng những chiến thắng xấu xí, bằng những cố gắng nhọc nhằn nhưng vững vàng. Ciro Ferrara có lỗi khi ông không thể tháo bỏ được áp lực cho các cầu thủ của mình, không truyền được vào đội bóng tinh thần của một nhà vô địch, tinh thần của một ông chủ ở Serie A. Như chính Ferrara cũng trở thành con tin của Juve, hẳn ông cũng không hoàn toàn có lỗi. Claudio Ranieri cũng gặp vấn đề tương tự hai mùa bóng trước đó. Dù cách làm của họ khác nhau, nhưng kết quả thì không thay đổi: chỉ sau 1/3 chặng đường, cuộc đua đã chấm dứt với Juventus. Sau 1/3 quãng đường, quá muộn để thay hlv nhằm cữu vãn tình thế nhưng cũng quá sớm để thay hlv mà chuẩn bị cho mùa bóng mới. Nghĩa là phần lớn thời gian của mùa bóng các Juventini rơi vào tình cảm thờ ơ chán trường của một mùa bóng vứt đi, không danh hiệu, không cảm xúc, không còn vui khi chiến thắng, khồng cả muốn buồn khi thất bại. Điều đó được thể hiện ngay trong derby d'Italia chỉ vài ngày nữa thôi.

Một trận Derby d'Italia vô nghĩa

Ở Comunale cuối tuần này, cứ gọi sân nhà của Juve là cái tên từ trước năm 1990 hay Grande Torino như các tifosi của Torino gọi cho khỏi phải nhắc đến Olimpico chẳng có danh hiệu nào mà toàn thất bại gần 4 năm rồi, sẽ là trận Derby d'Italia nổi tiếng. Chẳng ai quan tâm, trừ những người Inter Milan. Họ định biến sân nhà của Juventus thành sân khấu của mình một cách ngạo mạn nhất. Diego Milito tuyên bố Inter sẽ chơi tốt hơn còn Eto'o đùa cợt để dành bàn thắng trong pha hỏng ăn vô duyên trước Fiorentina vừa qua cho Juve. Adriano Galliani vui mừng đến phát cuồng vì Milan chiến thắng và ủng hộ Juve đả bại Inter. Nhưng chẳng có người Juve nào còn hơi sức để lao vào cuộc đấu võ miệng ấy. Không ai lên tiếng khi mà đáng lẽ không khí phải sôi động lắm trước một trận Derby d'Italia. Họ đang tự gặm nhấm nỗi thống khổ của một nhà vô địch đã chết từ trước giáng sinh.

Trận Derby d' Italia thứ 180 ở Serie A sẽ mang đến chiến thắng thứ 80 cho Juventus hay 56 cho Inter Milan chẳng mang ý nghĩa gì nữa. Inter Milan có thua Juventus cả 2 lượt đi về cũng không có vấn đề gì, vì đối thủ của họ cứ liên tục tự thò cổ vào máy chém ở những cuộc đối đầu với những đội bóng đàn em. Ai quan tâm? À phải, các tifosi của Inter ít ỏi đến sân để cười cợt huýt sáo điếc tai, tifosi của Juventus đến để ngắm nhìn khán đài và dăm cầu thủ trên sân với ý nghĩ rằng ta đã ở bên đội bóng những lúc khó khăn. Các ông sếp của Juve trên khán đài ngồi nghĩ các phương án tìm hlv mới. Huấn luyện viên giỏi người Italia ra nước ngoài hết rồi. Kẻ gặp thời Roberto Mancini ư? Hay Guus Hiddink, một ý tưởng không tồi, mua một lô cầu thủ người Italia về rồi giao cho một người Hà Lan và 3 đội bóng hàng đầu Serie A được dẫn dắt bởi 3 hlv nước ngoài.

Hay không nên chọn một hlv giỏi người nước ngoài đã ở Italia lâu năm, rất hiểu Juventus và sẵn sàng đạp bay mọi rào cản tinh thần lẫn chiến thuật thủ cựu để đưa Juventus đến chiến thắng, sẵn sàng đương đầu với những đối thủ ghê gớm để bảo vệ cầu thủ của mình cả khi thân bại danh liệt? Còn gì bằng, thế thì tốt nhất hãy chọn Zdenek Zeman. Gã đang vui mừng nhất khi Juventus khốn khổ, nên hãy trao Juve cho gã, chẳng cần quan tâm ông ta là ai nữa cũng như chẳng cần quan tâm đến Derby d'Italia làm gì!
Title: Bình luận tí chơi
Post by: 23ra on December 07, 2009, 04:15 PM
[div align=\\\"center\\\"]Juventus - Bayern Munich: Trận đánh cuối cùng và chua chát của Louis Van Gaal[/div]
(tâm sự của một bé suýt thành fan của ông Van Gaal)


JFC - Lịch sử là những câu chuyện ngày xửa ngày xưa. Tôi hẳn đã cho rằng quá khứ không thể nào ảnh hưởng đến những gì đang diễn ra, không thể nào tạc nên hình hài của số phận một con người. Nó chỉ là những trang giấy hoen ố ghi lại những dòng nhật ký. Nhưng tối nghĩ, con người có cái tên Louis Van Gaal nếu có thể thay đổi cuộc đời mình, sẽ xóa hết những chữ Juventus và Ciro Ferrara xuất hiện trong những dòng nhật kí ấy. Bởi nó đã đóng đinh câu rút lên cuộc đời của lão.

 
Ngày 22 tháng 5 năm một ngàn chín trăm chín mươi sáu, Đương kim vô địch Ajax Amsterdam dưới tay cầm lái của Louis Van Gaal hành quân đến Roma Italia để bảo vệ ngôi vương. Không ai nghi ngờ sức mạnh tấn công như những cơn lốc Ajax, một năm trước đã đả bại đội quân của Fabio Capello, kết thúc những năm tháng thống trị châu Âu của đội bóng Milan. Không ai nghi ngờ về tài năng của Louis, người sau 5 năm từ 1991 đã xây dựng xong một đội Ajax trẻ trung và đầy sức mạnh với thứ bóng đá lôi luốn bậc nhất châu Âu. Ngoại trừ đội trưởng Danny Blind và Frank Raijkaard, tất cả những cầu thủ còn lại chơi trận chung kết Champions League năm 1995 đều dưới 25 tuổi! Họ là thủ môn Van der Sar, anh em nhà De Boer, Michael Reiziger, Clarence Seedorf, Finidi George, Edgar Davids, Jari Litmanen, Marc Overmars, Nwankwo Kanu, Patrick Kluivert. Đến nay hầu như không một đội bóng trẻ nào ở châu Âu có được sức mạnh như Ajax với những cầu thủ mới đôi mươi như thế. Nhưng đội quân của Louis Van Gaal đã không bảo vệ được thành quả của mình mà để thua Juventus một năm sau trên chấm 11m sau khi hòa 1-1.
 

Trung vệ Ciro Ferrara là người nhận trách nhiệm đá quả 11m đầu tiên và anh đã thành công với cú sút căng vào lưng chừng gôn của Van der Sar. Rồi sau đó liên tiếp 3 đồng đội của anh thực hiện những cú sút theo kiểu Andreas Brehme năm 1990 để đẩy Ajax và Louis Van Gal vào quá khứ. Van Gaal đã thua Ciro Ferrara, Marcello Lippi và Juventus trận đầu tiên khi mới gặp nhau. Năm ấy ấy Juve của Ciro Ferrara và Marcello còn reo rắc sợ hãi khi đã thắng 4 hòa 1 thua 1 (hòa và thua sau khi giành vé đi tiếp), ghi đến 15 bàn thắng sau 6 trận vòng bảng. Tất cả bằng vũ khí hủy diệt là sức mạnh cơ bắp, pressing trên khắp mặt sân, phòng thủ khu vực, bóp chết lỗi chơi tấn công của đối phương và kết liễu họ với những pha phối hợp tốc độ. Nhưng Van Gal phải mất 2 năm mới nhận ra được sức mạnh ấy.

 
Có lẽ vì lão đã thua không tâm phục năm 1996, có lẽ vì lão vẫn tự phụ vào đội bóng chơi như gió lốc của mình cho đến khi họ gặp lại nhau ở bán kết năm 1997. Ngày 23 tháng 4 năm 1997, Van Gal buộc phải học được ra rằng Ajax của lão thua không phải là trò may rủi trên chấm 11m. Bán kết ấy, những con người cũ gặp lại nhau và Juve của Ciro Ferrara làm nhục thứ bóng đá tấn công mà Van Gal xây dựng với tổng tỉ số 2 lượt đi về là 6-2, trong đó có màn xử bắn 4-1 tại pháp trường Delle Alpi để đẩy đối thủ vào quên lãng. Louis Van Gaal hiểu rằng thời của ông ở Ajax đã hết, thời của Ajax đã qua, và tan đàn sẻ nghé.



Kể từ ngày hôm ấy, mười ba năm đã đi qua, Van Gaal cũng như Ajax không bao giờ trở lại đỉnh cao châu Âu được nữa dù có đến Catalunya hay trở về quê nhà. Thứ bóng đá lôi cuốn mà lão đã xây dường như còn dang dở và sẽ mãi không hoàn thành. Và cái tên Juventus và Ciro Ferrara một lần nữa lại trở về ngăn cản những bước đi mệt mỏi cuối cùng trong sự nghiệp cầm quân của lão. Sáu mươi mốt tuổi, lão lại một lần nữa hành quân đến Torino để cứu vãn một mùa bóng với Bayern Munich ở Champions League. Nhưng tất cả như đang một lần nữa chống lại lão.
 

Đội quân của lão đã khởi đầu tệ hại để cho một tay cầm quân trẻ hơn ở Bordeaux qua mặt. Và Juventus cũng thế. Đội bóng của lão đã vài năm qua không biết đến một danh hiệu nào nên cần lắm một cái gì đó để cho thế giới hiểu rằng xe tăng Bayern Munich từng nghiền nát mọi đối thủ dưới bánh xích trên đường đi của mình. Và Juventus cũng thế.

 
Đội quân của lão phải chiến đấu đến trận đấu cuồi cùng của vòng bảng năm nay, một trận đấu phía trước đầy căng thẳng, để xem mình có được đi tiếp hay không, có vớt vát được chút danh phận gì ở châu Âu hay không. Và Juventus cũng thế.
 

Đội bóng của lão khởi đầu khó có thể tệ hơn ở Bundesliga mà mới chỉ trở lại cuộc đua sau 2 trận thắng liên tiếp vừa để có thể được gọi là đang hồi phục. Juventus còn tệ hơn thế, mới chỉ thắng Inter Milan vừa qua để gọi là nuôi một hi vọng mong manh.
 

Nhưng đội bóng của lão thì luôn sợ Juventus, mà Juventus thì lại không thế! Đấy mới là chua chát trong lòng lão. Quá khứ cứ quay về cắn rứt từng cơn và đây là thời điểm lão phải chấm dứt tất cả. Một nhát kiếm xuyên vào tim kẻ thù hoặc là lao đầu xuống vực và tất cả xong xuôi để chờ một lễ Giáng sinh ngọt lành trên thiên đường.  Bằng cách nào để đâm nhát kiếm ấy? Khốn khổ cho lão, bằng cách nào khi Juventus chơi dưới dãy Alpi giống như mười ba năm trước. Bằng cách nào khi lão đối đầu với Ciro Ferrara và gần 10 tay trẻ ranh được Marcello Lippi đào tạo. Bằng cách nào khi lão dẫn một đội bóng Đức chiến đầu với một đội bóng mà lão đã bị thua bằng những quả 11m theo kiểu Đức. Bằng cách nào khi những tay trẻ ranh ấy cũng không còn đường lùi và đang quyết tâm một lần nữa đóng đinh cuộc đời lão. Bằng cách nào khi những con ngựa vằn biến thành đàn sói Torino. Hay là cứ tin rằng đội quân của tay hlv non nớt (chứ không phải gã trung vệ ghê gớm) Ciro Ferrara này cứ thắng một trận yên hùng là y như rằng lại đứng lịm như mắc bệnh tim mạch. Ôi những dòng nhật ký hoen ố của số phận, thà chết ngất còn hơn là tin vào điều đó.

 
[div align=\\\"right\\\"]Nguyễn Thường Nga - Juventus Fan Club in Vietnam[/div]
Title: Bình luận tí chơi
Post by: mainoel on December 07, 2009, 04:35 PM
Mình cũng phải cảm ơn Van Gaal vãi cả chưởng. Vì Roma đầu hè 1996 ấy có một Ajax thật đúng là người khổng lồ. Đương kim vô địch với một thế hệ vàng mà danh tiếng bây giờ vẫn còn vang bóng. Khí thế hừng hực như những đợt nước biển Hà Lan, tràn, tràn định cuốn phăng cả dãy Alpi.

Mà mình, là gái. Mà gái thì bất kể thời khắc đầu tiên hay cuối cùng đều cảm tính, phi logic, thiếu thực tế, do vậy thường dành tình cảm cho những kẻ yếu hơn. Juve yếu hơn, hẳn rồi. Thế là trước trận đấu, nhất định ủng hộ Juventus bởi một lẽ, Ajax là đương kim vô địch, và quá mạnh.

Nhưng cuộc chiến giữa Thủy thần và Sơn thần một lần nữa lại diễn ra không khác truyền thuyết ở núi Ba Vì là mấy. Nước biển dâng, ở Hà Lan thì có những con để vươn lên để chắn, còn ở Roma, bảy quả đồi cứ dâng lên, cao mãi để vượt lên dòng nước lũ.

Nên, cảm ơn Van Gaal, vì ngày đó nếu không có ông, có khi cháu cũng ngu dại trở thành fan Milan rồi không biết chừng.

Title: Bình luận tí chơi
Post by: Inzaghi on December 07, 2009, 11:48 PM
Quote from: 23ra
[div align=\\\"center\\\"]Juventus - Bayern Munich: Trận đánh cuối cùng và chua chát của Louis Van Gaal[/div]
(tâm sự của một bé suýt thành fan của ông Van Gaal)
JFC - Lịch sử là những câu chuyện ngày xửa ngày xưa. Tôi hẳn đã cho rằng quá khứ không thể nào ảnh hưởng đến những gì đang diễn ra, không thể nào tạc nên hình hài của số phận một con người. Nó chỉ là những trang giấy hoen ố ghi lại những dòng nhật ký. Nhưng tối nghĩ, con người có cái tên Louis Van Gaal nếu có thể thay đổi cuộc đời mình, sẽ xóa hết những chữ Juventus và Ciro Ferrara xuất hiện trong những dòng nhật kí ấy. Bởi nó đã đóng đinh câu rút lên cuộc đời của lão.

 
Ngày 22 tháng 5 năm một ngàn chín trăm chín mươi sáu, Đương kim vô địch Ajax Amsterdam dưới tay cầm lái của Louis Van Gaal hành quân đến Roma Italia để bảo vệ ngôi vương. Không ai nghi ngờ sức mạnh tấn công như những cơn lốc Ajax, một năm trước đã đả bại đội quân của Fabio Capello, kết thúc những năm tháng thống trị châu Âu của đội bóng Milan. Không ai nghi ngờ về tài năng của Louis, người sau 5 năm từ 1991 đã xây dựng xong một đội Ajax trẻ trung và đầy sức mạnh với thứ bóng đá lôi luốn bậc nhất châu Âu. Ngoại trừ đội trưởng Danny Blind và Frank Raijkaard, tất cả những cầu thủ còn lại chơi trận chung kết Champions League năm 1995 đều dưới 25 tuổi! Họ là thủ môn Van der Sar, anh em nhà De Boer, Michael Reiziger, Clarence Seedorf, Finidi George, Edgar Davids, Jari Litmanen, Marc Overmars, Nwankwo Kanu, Patrick Kluivert. Đến nay hầu như không một đội bóng trẻ nào ở châu Âu có được sức mạnh như Ajax với những cầu thủ mới đôi mươi như thế. Nhưng đội quân của Louis Van Gaal đã không bảo vệ được thành quả của mình mà để thua Juventus một năm sau trên chấm 11m sau khi hòa 1-1.
 

Trung vệ Ciro Ferrara là người nhận trách nhiệm đá quả 11m đầu tiên và anh đã thành công với cú sút căng vào lưng chừng gôn của Van der Sar. Rồi sau đó liên tiếp 3 đồng đội của anh thực hiện những cú sút theo kiểu Andreas Brehme năm 1990 để đẩy Ajax và Louis Van Gal vào quá khứ. Van Gaal đã thua Ciro Ferrara, Marcello Lippi và Juventus trận đầu tiên khi mới gặp nhau. Năm ấy ấy Juve của Ciro Ferrara và Marcello còn reo rắc sợ hãi khi đã thắng 4 hòa 1 thua 1 (hòa và thua sau khi giành vé đi tiếp), ghi đến 15 bàn thắng sau 6 trận vòng bảng. Tất cả bằng vũ khí hủy diệt là sức mạnh cơ bắp, pressing trên khắp mặt sân, phòng thủ khu vực, bóp chết lỗi chơi tấn công của đối phương và kết liễu họ với những pha phối hợp tốc độ. Nhưng Van Gal phải mất 2 năm mới nhận ra được sức mạnh ấy.

 
Có lẽ vì lão đã thua không tâm phục năm 1996, có lẽ vì lão vẫn tự phụ vào đội bóng chơi như gió lốc của mình cho đến khi họ gặp lại nhau ở bán kết năm 1997. Ngày 23 tháng 4 năm 1997, Van Gal buộc phải học được ra rằng Ajax của lão thua không phải là trò may rủi trên chấm 11m. Bán kết ấy, những con người cũ gặp lại nhau và Juve của Ciro Ferrara làm nhục thứ bóng đá tấn công mà Van Gal xây dựng với tổng tỉ số 2 lượt đi về là 6-2, trong đó có màn xử bắn 4-1 tại pháp trường Delle Alpi để đẩy đối thủ vào quên lãng. Louis Van Gaal hiểu rằng thời của ông ở Ajax đã hết, thời của Ajax đã qua, và tan đàn sẻ nghé.
Kể từ ngày hôm ấy, mười ba năm đã đi qua, Van Gaal cũng như Ajax không bao giờ trở lại đỉnh cao châu Âu được nữa dù có đến Catalunya hay trở về quê nhà. Thứ bóng đá lôi cuốn mà lão đã xây dường như còn dang dở và sẽ mãi không hoàn thành. Và cái tên Juventus và Ciro Ferrara một lần nữa lại trở về ngăn cản những bước đi mệt mỏi cuối cùng trong sự nghiệp cầm quân của lão. Sáu mươi mốt tuổi, lão lại một lần nữa hành quân đến Torino để cứu vãn một mùa bóng với Bayern Munich ở Champions League. Nhưng tất cả như đang một lần nữa chống lại lão.
 

Đội quân của lão đã khởi đầu tệ hại để cho một tay cầm quân trẻ hơn ở Bordeaux qua mặt. Và Juventus cũng thế. Đội bóng của lão đã vài năm qua không biết đến một danh hiệu nào nên cần lắm một cái gì đó để cho thế giới hiểu rằng xe tăng Bayern Munich từng nghiền nát mọi đối thủ dưới bánh xích trên đường đi của mình. Và Juventus cũng thế.

 
Đội quân của lão phải chiến đấu đến trận đấu cuồi cùng của vòng bảng năm nay, một trận đấu phía trước đầy căng thẳng, để xem mình có được đi tiếp hay không, có vớt vát được chút danh phận gì ở châu Âu hay không. Và Juventus cũng thế.
 

Đội bóng của lão khởi đầu khó có thể tệ hơn ở Bundesliga mà mới chỉ trở lại cuộc đua sau 2 trận thắng liên tiếp vừa để có thể được gọi là đang hồi phục. Juventus còn tệ hơn thế, mới chỉ thắng Inter Milan vừa qua để gọi là nuôi một hi vọng mong manh.
 

Nhưng đội bóng của lão thì luôn sợ Juventus, mà Juventus thì lại không thế! Đấy mới là chua chát trong lòng lão. Quá khứ cứ quay về cắn rứt từng cơn và đây là thời điểm lão phải chấm dứt tất cả. Một nhát kiếm xuyên vào tim kẻ thù hoặc là lao đầu xuống vực và tất cả xong xuôi để chờ một lễ Giáng sinh ngọt lành trên thiên đường.  Bằng cách nào để đâm nhát kiếm ấy? Khốn khổ cho lão, bằng cách nào khi Juventus chơi dưới dãy Alpi giống như mười ba năm trước. Bằng cách nào khi lão đối đầu với Ciro Ferrara và gần 10 tay trẻ ranh được Marcello Lippi đào tạo. Bằng cách nào khi lão dẫn một đội bóng Đức chiến đầu với một đội bóng mà lão đã bị thua bằng những quả 11m theo kiểu Đức. Bằng cách nào khi những tay trẻ ranh ấy cũng không còn đường lùi và đang quyết tâm một lần nữa đóng đinh cuộc đời lão. Bằng cách nào khi những con ngựa vằn biến thành đàn sói Torino. Hay là cứ tin rằng đội quân của tay hlv non nớt (chứ không phải gã trung vệ ghê gớm) Ciro Ferrara này cứ thắng một trận yên hùng là y như rằng lại đứng lịm như mắc bệnh tim mạch. Ôi những dòng nhật ký hoen ố của số phận, thà chết ngất còn hơn là tin vào điều đó.

 
[div align=\\\"right\\\"]Nguyễn Thường Nga - Juventus Fan Club in Vietnam[/div]

Không nên nói vậy.

Mỗi đội bóng có một thời kỳ đỉnh cao của mình trong một giai đoạn phát triển bóng đá. Việc Louis Van Gaal là bại tướng khi đối đầu với Juventus trong 2 lần gặp vào năm 1996 và 1997 không nói lên điều gì nhiều. Ajax năm 1995-1996 đá tuyệt hay, Juve 1995-1998 là một thế lực thực sự của bóng đá châu âu (3 lần vào chung kết liên tiếp và một lần vào bán kết). Sau hơn một thập kỷ bóng đá đã khác đi rất nhiều, đặc biệt là chiến thuật sau khi tiền vệ phòng ngự hình thành (có nhiệm vụ chính là phòng ngự từ xa và phá lối chơi của đối phương). Trận đấu ngày mai Juve phải hoàn toàn tập trung và hy vọng vào chút lợi thế sân nhà trước Bayern, mới có thể có kết quả có lợi để dành suất vào vòng 1/16.
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on December 16, 2009, 01:26 AM
[div align=\\\"center\\\"]Vũng lầy của chúng ta[/div]

I. Mười chín năm và những kẻ tao nhã

Khi ta rơi vào lúc hoạn nạn khó khăn, kẻ thù của ta lần lượt ra mặt và lớn tiếng. Khi ta bị vây bủa vào cùng quẫn và bất lực không tìm ra lối thoát, những kẻ dốt nát, hèn hạ bắt đầu giễu võ dương oai, thể hiện tài năng và ném trứng ung.

Khi Luigi Maifredi, gã đàn ông tỉnh lẻ ở Brescia, một ngày mùa đông dám huênh hoang rằng ‘với đội quân như thế, tôi có thể giành scudetto và tiến xa ở Champions League’, thì điều đó cần phải được xem như một lời lăng mạ của một kẻ đáng ra không được phép mấp máy đôi môi của mình. Bởi vì Luigi Maifredi nói vậy cũng có nghĩa là ông ngụ ý rằng năm xưa tài năng của ông đã không được phát huy, rằng Juve đã cho ông quá ít để có thể đổi lấy một chiếc cúp, rằng Ferrara và những con người đứng đầu ở Juve hiện tại chỉ là một lũ ăn hại.

Nhưng bạn có thể tự hỏi Luigi Maifredi là ai? Những năm cuối 1980, ở calcio bắt đầu trở thành một thiên đường của đồng lira rộn rã. Luigi Maifredi, Giovanni Galeone và Arrigo Sacchi nổi lên và đại diện cho một phong cách bóng đá trẻ, mới mẻ và hiện đại: phòng thủ khu vực, bẫy việt vị và tấn công trung lộ. Thứ bóng đá ấy khiến cho đối thủ sợ, bởi khi một người cầm bóng sẽ chịu một thế trận cản phá liên tục trên đường đi từ vài ba đối thủ liên tiếp. Khi một người chuyền bóng thì đồng đội hoặc là đã bị vây hãm hoặc đã rơi vào bẫy việt vị bất lợi. Thứ bóng đá ấy giúp cho Bologna của Maifredi vươn lên đứng tận thứ 8 trên bảng xếp hạng chung cuộc Serie A 1989/1990, cũng khiến cho phó chủ tịch Juventus vừa được bổ nhiệm là Luca Cordero di Montezemolo đủ hài lòng.

Có lẽ lúc ấy Cordero di Montezemolo, người con của một dòng họ quý tộc ở miền bắc Italia đang phục vụ cho đế chế Fiat, đã nghĩ đến Arrigo Sacchi nhưng đã quá muộn. Silvio Berlusconi có cái ánh mắt tinh đời đã chọn Arrigo từ năm 1987 rồi. Ông đến muộn, nên ông hài lòng với Maifredi và cũng hài lòng khi ký thanh toán một đống lira cộng với mối thù với những người Firenze để mang Roberto Baggio trao vào tay hlv non trẻ ấy. Tất cả phục vụ cho mục tiêu scudetto sau 4 năm dài chờ đợi, khi mà trước đó cả Rino Marchesi lẫn Dino Zoff đều không làm được kể từ Giovani Trapattoni 1986, kể từ khi thế hệ những người hùng Espana ‘82 và Mexico ’86 như Antonio Cabrini, Michel Platini, Geatano Scirea, Michael Laudrup, Marco Tardelli lần lượt từ giã sân cỏ hay rời khỏi thành phố Torino để đến nơi khác.

Maifredi cũng trẻ trung, cũng bốn mươi hai tuổi như Ferrara bây giờ. Thứ bóng đá phòng thủ khu vực của ông cũng tươi mới như cách chơi phóng khoáng của Ferrara bây giờ. Juventus của ông cũng như của Ferrera, ngây ngô, vô hại và không đủ sức giữ được bất cứ cái gì đã nắm trong tay. Sau 16 vòng đấu, Juve của Maifredi có đôi chút lợi thế để dẫn đầu Serie A với 8 trận thắng, 6 hòa và 2 thua để giành 22 điểm và hơn hiệu số so với đội thứ 2 Inter Milan (2 điểm cho một trận thắng, nếu tính 3 điểm 1 trận thắng như ngày nay thì Juve của Mainfredi cũng đạt 30 điểm). Nhưng bắt đầu từ đó là một serie các trận đấu thảm hại, Juventus của Maifredi và Roberto Baggio thua thêm 8 trận và hòa thêm 5 trận và chỉ thắng thêm 5 trận để tụt xuống vị trí thứ 7 chung cuộc.
 
Họ có thể thắng Inter Milan 4-2 hay Roma 5-0 trên hồi đầu mùa bóng, có thể 2 trận liên tiếp ghi được 5 bàn thắng và xen kẽ là một trận thua 0-1. Trong 17 trận sân khách, các đồng đội của Roberto Baggio thua 7 trận. Một đội bóng ẻo lả và mưa nắng thất thường như thế rõ ràng đã tái hiện sau 19 năm. Và một kẻ bề ngoài trông tao nhã, nhu mì như Luigi Maifredi, một gã chỉ biết ôn tồn khuyên nhủ các cầu thủ khi thất bại, một gã được lòng những những anh chàng ủy mị như Roberto Baggio nhưng không biết cách tạo nên một đội bóng quyết đấu đến tận phút bù giờ cuối cùng, không có lí do gì để huênh hoang rằng mình giỏi hơn Ciro Ferrara và không gặp thời.

Thế mà Luigi Maifredi vẫn có thể chê bai Ciro Ferrara. Dĩ nhiên không phải tất cả chỉ vì lòng ghen tức, không phải chỉ vì ấm ức rằng gã đã phải cuốn gói khỏi Juventus cùng với phó chủ tịch Cordero di Montezemolo sau đúng một mùa bóng...

[div align=\\\"right\\\"][Còn tiếp][/div]



 

     
 
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on December 23, 2009, 01:45 AM

[div align=\\\"center\\\"]Vũng lầy của chúng ta[/div]

[tiếp]

Thế mà Luigi Maifredi vẫn có thể chê bai Ciro Ferrara. Dĩ nhiên không phải tất cả chỉ vì lòng ghen tức, không phải chỉ vì ấm ức rằng gã đã phải cuốn gói khỏi Juventus cùng với phó chủ tịch Cordero di Montezemolo sau đúng một mùa bóng. Mà bởi vì khi bạn đang ở thế thua thê thảm, những kẻ hèn nhát bắt đầu bộc lộ bản chất của mình trước mặt bạn.

Claudio Ranieri, con trai của một ông lão bán thịt ở Roma, lúc nào cũng tỏ ra là một người tao nhã. Hơn một tuần trước, gã nói rằng thấy Juve xuống chơi ở Europa League không phải là cảm giác trả thù ngọt ngào, gã không quan tâm. Nhưng bây giờ, gã bắt đầu thỏa mãn bằng những câu nói đầy ghen tức. Gã bảo ‘oh nếu tôi còn ngồi trên ghế hlv của Juve thì tôi có thể bị sa thải chỉ sau một trận giao hữu’. ‘Năm đầu tiên khi mới trở lại Serie A, chúng tôi giành vị trí thứ 3. Năm sau đó chúng tôi vào vòng 2 Champions League khi thừa 2 trận đấu bảng và giành vị trí thứ 2 ở Serie A. Tôi cũng không nhớ được một khoản đầu tư đến 50 triệu cho 2 cầu thủ nào’.

Đến tận bây giờ, lời lẽ của Claudio Ranieri vẫn còn dư vị cay đắng. Nhưng lão vẫn lẩm cẩm, vẫn nhầm lẫn, vẫn không nhận ra và vẫn sai lầm cả khi không còn ngồi trên băng ghế hlv ở dưới chân dãy Alpi. Juve không sa thải lão sau một trận giao hữu mà đã đợi lão đến hai năm. Juve không cần lão với vị trí thứ 2 hay thứ 3 ở Serie A, vòng 2 hay tứ kết Champions League mà cần scudetto và chiếc cup châu Âu dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Một hlv hơn 60 tuổi như Claudio Ranieri, chỉ mới có danh hiệu duy nhất là cup nhà Vua Tây Ban Nha với Valencia cách đây hàng thập kỷ, có thể coi vị trí thứ 2 hay thứ 3 ở Serie A là một thành công, có thể coi vòng 2 Champions League là một nỗ lực đáng khen ngợi. Nhưng với Juve thì không.

Thứ bóng đá nhợt nhạt, và nửa vời của lão trong 2 năm ở Juve khiến cho người ta không có một chút hi vọng nào về việc sẽ giành được chiếc khiên ba màu vào cuối mùa bóng. Cũng sau 17 vòng như Ferrara giờ này, với Ranieri, Juve mùa 07/08 kém Inter 8 điểm, mùa 08/09 kém 6 điểm và cũng gần như bỏ hi vọng scudetto ngay từ Giáng sinh. Juve của lão dù đến nhường nào vẫn chỉ là đội bóng tương đối mạnh chứ không phải là đội đã sở hữu 29 scudetti và còn nhiều hơn nữa. Đấy có phải là lý do để Juve cắt ngắn bản hợp đồng 3 năm với lão hay không, chỉ có lão, một người mà trong sự nghiệp cầu thủ và hlv nổi tiếng gặt hái được vinh quang lớn nhất là tổng cộng 6 lần lên hạng từ Serie B lên Serie A với 5 đội bóng khác nhau, không bao giờ chịu hiểu.

Nếu cần một mốc thời gian nào đó vừa gần vừa dễ nhớ thì hãy kể từ mùa hè năm 1986. Hai mươi ba năm kể từ scudetto năm ấy, Juve đã đi qua những năm tháng có bóng tối vây quanh đông đặc bao lần. Nhưng bất cứ hlv nào của Juve đều có cơ hội và thời gian để với tới một danh hiệu làm thỏa lòng tifosi hay đặt vào cho cái phòng truyền thống tham lam cứ đòi mỗi năm một chiếc khiên ba màu.

II. Bóng tối của 23 năm sau

Sau năm 1986 là chín năm liên tiếp Juventus trắng tay ở Serie A, một sự thật dường như vẫn còn khó tin. Nhưng nó đã xảy ra. Trong chín năm ấy, chiếc ghế hlv lần lượt được trao cho Rino Marchesi (2 mùa), Dino Zoff (2), Luigi Maifredi (1), Giovanni Trapattoni (3) nhưng không có ai bị mất việc ngay từ giữa mùa bóng dù bất kỳ ai cũng chỉ mang đến nỗi buồn và tiếc nuối. Sau thời gian vàng son chấm hết bởi quyết định từ chức của Marcelo Lippi, đến lượt Carlo Ancelotti có 2 mùa rưỡi, lại Marcelo Lippi (3), Fabio Capello (2), Didier Deschamps (1), Claudio Ranieri (2) và bây giờ đến lượt Ciro Ferrara.

Trước Ciro và sau Trapattoni, cũng không ai mất việc từ tháng Giêng, bây giờ tại sao những gã lịch lãm và những tifosi cuồng si lại phải mỉa mai và đòi lấy đầu Ciro?

[div align=\\\"right\\\"][Còn tiếp][/div]
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Laoai_Delpiero on December 23, 2009, 08:51 AM
báo Thể thao văn hóa có bài phỏng vấn cực hay và ý nghĩa của Anh Ngọc với Alex nhà ta. Anh em xem up lên trang chủ cho nhiều người biết nhỉ  
Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on February 05, 2010, 04:55 PM
Ciro Ferrara - Chưa kịp đặt tên

Tôi không nhớ hoặc không biết, có lẽ là không biết, lần đâu tiên con người ấy xuất hiện ở calcio Serie A và Juventus như thế nào. Ngày ấy, những tin tức hàng ngày về Italia đến với tôi thật ít ỏi. Nhưng sau đó và cho đến bây giờ, tôi không quá khó để lục tìm những bài viết, những thước phim về anh từ trong thế giới thông tin rộng lớn tôi đang sống và cả trong gia tài ký ức tí hon của tôi.

Tôi hay nhớ những câu chuyện buồn của tôi, những người quanh tôi và thường viết ra như một cách để mình nuối tiếc một điều gì đó không trọn vẹn, để mình nhận ra ngày hôm qua biết có bao điều đã xảy ra dù không như mong đợi lại làm ta trưởng thành và biết nâng niu những gì mình đang có. Và tôi nghĩ Ciro Ferrara đã xuất hiện đôi lần trong những câu chuyện kia.

Lecce ngày 1 tháng 2 năm 1998, thành phố cổ gần bở biển phía Nam Italia, nơi được coi là Firenze của phương Nam bởi những công trình kiến trúc lãng mạn Baroque xây dựng khắp nơi, nắng ấm rực rỡ xuyên chéo qua sân bóng trong những ngày mùa đông. Nhưng ĐKVĐ Juventus từ phía bắc xa xôi xuống đến đây không phải để tránh rét trên cái sân Via Del Mare ấy, họ đến để giành lấy 3 điểm và hướng về một Scudetto tiếp theo. Và Juve đã xong mục đích với chiến thắng 2-0, nhưng Ciro Ferrara, trung vệ xuất sắc nhất của đội thì không.

Phút thứ 21, Ciro Ferrara lao cả thân mình và hai chân để ngăn cản một pha cướp bóng thoát lên của Alessandro Conticchio. Quả bóng được chặn lại còn chân Ciro gẫy tan lúc chạm vào đầu gối của Conticchio. Thế là hết một mùa bóng ngay từ tháng đầu tháng 2. Thế là hết giấc mơ về trận chung kết cup C1 ở Amsterdam vào tháng 5. Thế là hết giấc mơ về mundial ở nước Pháp vào tháng 6 sau 11 năm khoác áo đội tuyển Italia. Những giấc mơ theo Ciro Ferrara trên cáng nhuộm đầy nắng vàng đi về bệnh viện. Những giấc mơ tan biến với anh, 30 tuổi và đang được ngợi ca là lúc sự nghiệp thăng hoa nhất.

Người ta bảo, đội tuyển áo thiên thanh anh chỉ là một nhân vật của ảo ảnh vô hình. Khi anh còn trẻ, vị trí trung vệ ở đội tuyển thuộc về những người hùng nhiều tuổi hơn anh như Baresi, Costacurta, Tassotti, Vierchowod, Ferri và Bergomi ở Italia 1990 và Euro 1992. Khi trưởng thành thì trước vck Euro 1996 vài ngày anh gặp vấn đề với mắt cá chân và không thể sang Đức, gẫy chân trước mundial 1998 dù đã chơi 7 trận vòng loại. Khi anh không còn chấn thương thì vị trí của anh đã có những người hùng mới như Nesta, Cannavaro và đội quân áo thiên thanh lại thua một trận chung kết đau đớn nhất ở Euro 2000 trước đội tuyển Pháp. Cả đời cầu thủ của anh không có chức vô địch nào với đội tuyển ấy, nhưng anh đã giành được cúp vàng thế giới  khi trở thành trợ lí hlv ở mundial 2006. Ngược lại, anh đã có mọi thứ lúc là cầu thủ với Juve mà những tháng ngày đầu tiên trở thành hlv của đội anh lại thất bại thê thảm rồi mất chức cũng ngay từ đầu tháng 2. Người ta sẽ nói gì? Rõ ràng anh không phải là con người vô hình với Juve. Lúc này anh chỉ là một câu chuyện buồn như năm 1998...

Torino không nhiều ánh nắng như Napoli. Cố đô cổ kính hai bên bờ sông Po, dưới chân núi Alpi không có những góc phố ngóc ngách nguy hiểm như Napoli.  Khán đài Delle Alpi không phải lúc nào cũng náo nhiệt như San Paolo. Nhưng Ciro Ferrara đã đến đây và dù mùa đông Torino ít nhất 2 lần làm trái tim anh tan vỡ, thì Torino đã trở thành một nửa cuộc đời của anh rồi. Vì anh đã chiến đấu vì nó cả khi không còn gượng dậy được như một võ sĩ giác đấu gan lì bên trong đấu trường La Mã, cho đến lúc người ta tước lấy thanh gươm khỏi tay và lệnh cho anh dừng lại. Tôi còn nhớ anh đã chơi thứ bóng đá cứng rắn nhất ở Serie A khắc nghiệt, đã đứng chắc chắn như cột đá giữa hàng phòng ngự Juve những năm 1990. Con người ấy không biết chơi láo cá như những tay người Napoli ở Juve như Cannavaro, Grosso. Anh đơn giản chỉ là một hình mẫu trung vệ mang trong mình những phần đẹp đẽ (đã cắt bỏ những phần xấu xa) của đàn anh máy chém Claudio Gentile.

Mười một năm, anh ghi tên mình vào trong trí nhớ của Juventini những pha cản phá quyết liệt và nhận lấy 74 thẻ vàng, 3 thẻ đỏ từ các trọng tài, cùng thời chỉ ít hơn Paolo Montero (57 thẻ vàng, 13 thẻ đỏ trong 8 năm). Anh vào trận với đội bóng bét bảng Lecce ở Serie A với tinh thần cũng như gặp Ajax Amsterdam ở chung kết cup C1. Đấy là lí do tại sao thẻ đỏ đến với anh trong trận đấu đơn giản trong trận đấu với Brescia ở Coppa Italia và gẫy cả đôi chân dù đối thủ chỉ là Lecce. Một cá tính như thế, vì sao bị coi như một gã phá hoại ở chính nơi mà mình đã dựng xây nên sự nghiệp từng được ngợi ca...?

[c-tiếp]
Title: Bình luận tí chơi
Post by: 23ra on October 02, 2010, 03:03 AM
Derby d'Italia: Ly rượu độc từ trăm năm

Niềm vui vừa đến rồi đi, tình yêu thương vừa đậm sâu cũng có khi là một ngày phai nhạt. Những người anh em có thể chia cho nhau những niềm vui, đôi lứa yêu nhau vẫn san sẻ tình yêu thương. Nhưng những người anh em ấy chẳng bao giờ chia đôi lòng hận thù, chỉ đắp thêm vào cho lớn hơn mà thôi. Rồi ngày này qua ngày khác, càng bồi đắp thì nó lại càng chẳng bao giờ vơi đi được.

Những người anh em Juventini có lẽ từ trăm năm qua đã xây nên bức tường thành khổng lồ kể về mối thù với những người Internazionale. Và tới đêm chủ nhật này, bức tường thành ấy lại cao thêm một chút sau trận derby d'Italia thứ 215 sau 111 năm kể từ trận đấu đầu tiên. Gạt sang một bên lòng tin, nỗi lo, hồi hộp và cả niềm phấn khích, trong những phút bình thản ít ỏi còn lại trước trận đánh lớn, thật tốt để thư giãn và nói về một câu chuyện quá khứ xa xôi.

Sự thật là Juventus phải đối mặt với lần đầu tiên xuống hạng ngay từ năm đầu tiên liên đoàn bóng đá Italia F.I.G.C áp dụng luật xuống hạng. Vào mùa giải 1912/13, đội bóng nghèo Juventus tiến gần đến bờ vực của sự tan rã vì chỉ còn lại quá ít cầu thủ. Họ thua trận liên tiếp và bị đẩy xuống đáy bảng xếp hạng vòng loại khu vực xứ Piemonte. Mùa giải 1913/14 vẫn chưa có một giải B hay là Serie B của F.I.G.C. Điều đó có nghĩa là, nếu đội bóng nào đứng bét bảng vào năm trước như Juventus, hầu như chắc chắn đội bóng ấy sẽ không được tham gia bất cứ một trận đấu nào trong giải năm sau.
 
Thế nhưng, vào mùa hè năm 1913, một cuộc biểu tình lớn diễn ra tại trụ sở liên đoàn, tham gia hầu hết là các đội bóng nhỏ, những đội mới thành lập và cả những đội bị xuống hạng năm trước. Lực lượng cảnh sát địa phương (Regi Carabinieri) đã phải ra tay để giải tán đám đông. Còn F.I.G.C cũng buộc phải đưa ra quyết định điên rồ khiến cho giải vô địch 1913/14 bùng nổ về số lượng. Các đội đã bị xuống hạng (Modena, Racing Libertas, Alba Roma, Pisa, Juventus) vẫn được tham gia, một loạt các đội mới cũng được góp mặt. Xứ Liguria (chỉ có Genoa và Andrea Doria) vốn đấu chung với Lombardia trong cùng một bảng vòng loại khu vực, nay chuyển sang đấu chung với Piemonte. Juventus ở xứ Piemonte được di đi sang xứ khác, cụ thể là Lombardia. Brescia của xứ Lombardia phải sang xứ Veneto để nhường chỗ cho Juventus. Tổng cộng 45 đội đã tham gia giải vô địch 1913/14. Đó quả là những quyết định rối ren và mang đậm dấu ấn cá nhân nhất trong lịch sử giải vô địch quốc gia Italia. Dẫu sao nó đã diễn ra.

Juventus đã được giải thoát, một loạt cầu thủ mới ra mắt và một thời kì mới lại bắt đầu. Tại vòng loại xứ Lombardia, Juventus trở lại một cách điên cuồng với hàng loạt trận thắng từ 9-0 đến 5-0. Sau 18 trận đấu, các cầu thủ Juventus đã nã vào khung thành các đội 67 lần, 7 trận thắng cách biệt 5 bàn trở lên. Inter Milan đứng đầu bảng còn Juventus thứ nhì, bỏ lại AC Milan đằng sau để dắt tay nhau vào vòng chung kết. Juventus quá mạnh trên sân nhà khi thắng Inter Milan 7-2, còn Inter Milan cũng quá mạnh trên sân nhà khi thắng lại Juventus 6-1. Những trận đấu được gọi là derby d’Italia sau này cũng có những ngày mở đầu kỳ lạ của nó.

Nhưng chưa bao giờ Inter Milan được coi là đối thủ xứng đáng của Juventus cho đến 50 năm sau đó. Từ những năm 1960, bóng đá Italia từ chỗ bị chia rẽ mối duyên nợ AC Milan - Juventus chuyển thành cuộc đối đầu không bao giờ dứt Inter Milan - Juventus. Cho đến ngày hôm nay, bao nhiêu thế hệ đã sinh ra và tàn lụi, bao nhiêu chiều chủ nhật đã đi qua trên những sân bóng ở Turin và Milano, từng ấy câu chuyện khắc vào lòng những Juventini những kỷ niệm không bao giờ quên. Cho đến ngày hôm nay, Juventus đã một lần bị xuống hạng thực sự. Kẻ đã gây ra bi kịch ấy không phải là các đối thủ tại xứ Piemonte khi xưa mà chính là Inter Milan.

Trước trận derby d'Italia thứ 215 trong lịch sử này, tòa án Napoli đang mở ra một chương mới cho vụ scandal 2006. Hàng trăm cuộc ghi âm mới có liên quan đến Inter Milan - những kẻ đang giương giương tự đắc - được dịch nghĩa và trình lên bồi thẩm đoàn trước sự chứng kiến của chủ tịch FIGC Giancarlo Abete. Rất có thể, chỉ ít lâu nữa thôi, FIGC của ông lại phải đưa ra một quyết định điên rồ nữa, như họ đã làm hàng chục lần trong quá khứ. Lần này, đoạt lại Scudetto đã trao cho Inter Milan từ tay Juventus chẳng hạn. Nhưng đó sẽ là một quyết định hợp lí. Trong một cuộc chiến khác, chủ tịch Andrea Agnelli đang nhắm những lời đanh thép của mình về phía Inter Milan. Ông cũng gửi thư tới tất cả các Juventini và kêu gọi tình đoàn kết giữa những người anh em. Nhưng cũng có thể không cần lời kêu gọi của ngài Chủ tịch. Trước kẻ thù, tự họ đã xích lại gần nhau hơn.

Bởi vì lòng thù hận chung tự nó đã có sức mạnh gắn kết những người anh em hơn bất kỳ tiền bạc, niềm vui hay tình yêu thương nào khác. Nó cũng như ly rượu độc, cứ mỗi ngày lại đặc hơn, mỗi ngày lại đầy hơn.



Title: Bình luận tí chơi
Post by: Pavelvnr on February 05, 2011, 04:16 AM
Đi tìm thời gian đã mất

Lâu lâu lại có người hỏi tôi rằng tại sao và từ bao giờ Juventus lại có cái tên La Vecchia Signora bà góa phụ già. Tôi cũng không biết và cũng chưa bao giờ tìm thấy một bài báo nào đủ sức thuyết phục tôi về cái tên nghe như nội dung của một câu chuyện truyền thuyết ấy.

Có một thời Juventus được gọi là La Fidanzata d'Italia người tình của nước Ý. Hồi đầu thập kỷ 1930, những chiến thắng của đội bóng áo màu đen-trắng làm siêu lòng cả trăm nghìn cổ động viên ở mọi tầng lớp xã hội. Những nhà thơ và nông dân, chính khách và thợ máy, kẻ cắp và thầy tu, cặn bã hay cao quý đều cùng có một niềm đam mê là cô, người tình ấy. Trong số họ, những người công nhân miền trung và miền nam đang làm việc trong những nhà máy của Fiat đã trở thành những tay hâm mộ nhiệt thành nhất. Fiat cho họ một công việc, và Juventus mang đến những niềm vui. Sau những giờ làm việc trong nhà máy là chiều chủ nhật trên khán đài. Đó là những tháng ngày đầu tiên, Juventus được gọi là La Fidazanta d’Italia, một người tình quyến rũ không phải vì sắc đẹp, mà vì những gì giản dị trong mối quan hệ êm ái giữa Fiat và Juventus mang đến cho họ: ổ bánh mì cho cuộc sống thường ngày và những tiếng cười vui sau giờ lao động. Có lẽ sự kết hợp giữa Fiat và Juventus đã mang đến một giá trị nào đó vượt ra ngoài giới hạn của thể thao, vượt ra ngoài giới hạn của một bài toán kinh tế, là tình yêu và niềm vui vô bờ bến.

Một ngày nào đó Juventus không còn chiến thắng nữa, ổ bánh mỳ sẽ trở nên khô khốc trong miệng còn người tình sẽ trở thành một bà góa phụ âu sầu. Thế nên tôi đoán cái tên La Vecchia Signora hẳn phải xuất hiện ở đâu đó trong quá khứ của Juventus, sau một thời gian tăm tối như một cái tên mà đối thủ nhạo báng họ hay chính những người bianconeri dùng để giễu cợt chính mình: "Người tình của đất nước Italia ư? hmmm, bà góa già thì có!" Như bây giờ chẳng hạn, ta nên gọi Juventus là một bà góa.

Khi là một người tình, người ấy mang đến cho ta những niềm vui dạt dào, thổi vào lòng ta cái cảm giác say đắm lâng lâng khiến cho ta - gã nhà thơ xuống bút những câu thơ tình để đời, ông thầy tu bất chợt huýt gió say sưa còn tay kẻ cắp điệu bộ vô tư mở cổng một ngôi nhà giàu có cứ như là một người khách quý đến thăm gia chủ. Nghĩa là người tình thổi vào lòng ta cảm hứng sáng tạo bất tận và khơi dậy những bản năng xô đổ tất cả mọi thứ định kiến có mặt trên đời. Ta yêu người tình hay chìm đắm trong một niềm khoái lạc và cảm giác mơ hồ mà tự ta không bao giờ biết đúng hay sai. Khi là một bà góa, người ấy chỉ đem đến cho ta ưu phiền. Bà đón tiếp ta bằng cái nhìn thiếu thiện cảm, thết đãi ta bằng những lời lẽ cay đắng, những câu chuyện đầy ưu tư mệt mỏi và cuối cùng xua đuổi ta ra đường sau khi đã tước đi của ta cái bản ngã của một gã đàn ông khiến cho ta - gã nhà thơ mềm nhũn nốc cái thứ rượu cồn khét lẹt, ông thầy tu quạu mặt với đám trẻ con và tay kẻ cắp ăn trở nên mạt hạng khi đánh cắp cả tiền của lão ăn mày. Nghĩa là bà góa khiến ta mệt mỏi ti tiện và rơi rớt tất cả sức lực tinh thần để rồi chìm đắm trong màn đêm mà tự ta cũng khó có thể băng qua được.

Hẳn là Juventus đã trở thành bà góa sau cái chết bất thình lình của ngài chủ tịch Edoardo Agnelli ngày hè chủ nhật 14 tháng 7 năm 1935 khi ông ngồi trên chiếc thủy phi cơ Savoia-Marchetti S.80 của cha mình. Chiếc thủy phi cơ đã đâm vào một khúc gỗ trôi nổi trên biển. Edoardo Agnelli chết đi để lại Juventus nổi trôi mà mãi 13 năm sau mới lại vô địch Serie A. Hẳn là Juventus đã trở thành bà góa vào cái năm hỗn loạn 1962 khi đang là ĐKVĐ Serie A mà tụt một mạch xuống thứ 12 vào cuối mùa bóng. Chủ tịch Umberto Agnelli viện cớ bận bịu công việc ở Fiat để tháo chạy khỏi chiếc ghế chủ tịch nóng bỏng và anh trai Gianni Agnelli phải đánh liều bổ nhiệm cựu phi công lái máy bay chiến đấu Vittore Catella vào chỗ đó. Thời ấy Juventus trắng tay 5 năm liên tiếp và chỉ giành được 1 scudetto trong 10 năm. Hẳn là Juventus đã trở thành bà góa sau khi huấn luyện viên Giovanni Trapattoni bỏ đi vào mùa hè năm 1986 để lại một đội bóng mất phương hướng và lạc lối suốt 9 năm trời mới lại tìm thấy scudetto cho riêng mình.

Hẳn là nhiều người căm phẫn bà góa lắm. Bởi vì bà mà nhà thơ đến lúc cũng biến thành kẻ nát rượu, ông thầy tu chết mòn trong cái nhà thờ cô quạnh. Nhưng trong những khoảng thời gian 9 năm, 10 năm hay 13 năm không có một scudetto ấy, bà góa lại dạy họ nhiều điều. Từ ấy họ bớt kiêu ngạo đi - biết thương cảm hơn, bớt đồng bóng đi - biết giản dị hơn, bớt nông nổi đi - biết kiên nhẫn, biết đợi chờ, biết hi vọng, biết chắt chiu và biết nâng niu những gì mình có. Thế là mấy mươi năm trước đã từng có những thế hệ những người si mê biết đợi chờ như thế. Bây giờ, mùa đông đầu năm 2011, Juventus vẫn còn đứng trong bóng tối, vẫn là bà góa mà không biết lúc nào mới xinh đẹp trở lại, thì ta lại có cơ hội để hiểu về những thế hệ ấy. Cho đến một ngày ta cũng có được cái cảm giác sung sướng như điên như dại mà họ đã từng có khi Juventus trở về là người tình của nước Ý, người tình của ta.

Hành trình đi tìm lại sắc đẹp của bà góa cứ như là hành trình đi tìm lại thời gian đã mất. Đó là những năm tháng đẹp đẽ nhưng đã trở nên xa vắng. Và dẫu cho Marcel Proust có nói "Những thiên đường thật là những thiên đường đã mất đi rồi" thì cũng chẳng có lí do gì để ta tin Marcel Proust cả. Bởi vì Marcel Proust lật lại từng trang quá khứ còn ta kiếm tìm trong tương lai, bởi vì ta đang biết đợi chờ, biết hi vọng, biết chắt chiu và biết nâng niu...