“Andrea Pirlo”, một lần nữa tên anh được xướng lên trong lễ trao giải Oscar Del Calcio 2014. Những tràng vỗ tay không ngớt giành cho anh, khuôn mặt anh tươi rói nụ cười: anh vẫn ở một đẳng cấp quá cao so với các cầu thủ trẻ. Buồn cho nước Ý, mừng cho anh.
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi1230.photobucket.com%2Falbums%2Fee490%2Fdellealpi10%2Fmilan2.jpg&hash=3d3085d13bd5be5a1a9c50a459a9135f8465b6fa) (http://s1230.photobucket.com/user/dellealpi10/media/milan2.jpg.html)
Anh là một Milanista đích thực. Với sự nghiệp ngắn ngủi của một cầu thủ, mười năm khoác lên mình một màu áo là một khoảng thời gian dài, rất dài. Cuốn tự truyện của anh ngập tràn những ngày tháng vinh quang và cay đắng ở Milan như thể chúng mới ngày hôm qua. Những giờ phút hạnh phúc nhất trong sự nghiệp của anh cũng như những thời điểm tăm tối nhất, 6 phút điên rồ ở Istambul… đều là ở Milan. Với anh, màu áo đỏ đen như máu thịt của mình
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi1230.photobucket.com%2Falbums%2Fee490%2Fdellealpi10%2FMilan.jpg&hash=dedaf6e8300652fddef23893ea026bccdcda4294) (http://s1230.photobucket.com/user/dellealpi10/media/Milan.jpg.html)
Vậy với anh, Juve là cái gì? Đó là nơi đã làm sống dậy sự nghiệp của anh, là màu áo anh đang góp sức để giành chiến thắng theo cách chuyên nghiệp nhất. Anh giúp Juve 3 lần giành danh hiệu Vô địch quốc gia, nhưng anh từ chối đề nghị của BHL là giã từ đội tuyển Ý sau VCK EURO 2012 để tập trung cho CLB, anh luôn nhắc đến ước mơ được kết thúc sự nghiệp ở nước ngoài thay cho vì màu áo sọc trắng đen và anh luôn nói đến việc trả thù Milan trong mọi bài phỏng vấn. Có lẽ với anh, Milan là tình yêu, là thù hận, là nỗi ám ảnh một đời. Ở Milan, người ta được thấy một Pirlo lãng tử, hào hoa với những đường chuyền và những cú sút phạt đẹp như những bức tranh. Ở Juve là một Pirlo phong trần với bộ râu quai nón bất cần đời và ánh mắt căm căm đầy thù hận. Mỗi bước chạy, một cú sút phạt của anh là một lời nhắn gửi “Milan, các người đã sai khi loại bỏ tôi”.
Với một Juventini như tôi, dù rất yêu mến và trân trọng anh, chưa bao giờ tôi coi anh như một Bianconeri đích thực. Anh không phải là Ravanelli, người đã dám một mình đứng trên khán đài Perugia năm nào để cổ vũ Juventus (và sau đó bị CĐV Perugia đánh), anh cũng không phải là Enzo Maresca, dù đi đâu cũng một lòng hướng về thành Turin. Dù những gì Juve mang lại cho anh không hề kém Milan, dù số Scudetto anh giành được trong 3 năm ở đây còn nhiều hơn 10 năm ở Milan, dù màu áo này đã giúp anh 3 lần thắng Oscar Del Calcio, giải thưởng mà khi ở Milan anh chưa từng đạt được, anh vẫn là Andrea Pirlo và trái tim anh mãi nằm ở Milan không thay đổi.
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi1230.photobucket.com%2Falbums%2Fee490%2Fdellealpi10%2FJuve.jpg&hash=5d5a08df69e745f6b6dcc55619acdb9bb48b19dd) (http://s1230.photobucket.com/user/dellealpi10/media/Juve.jpg.html)
Cảm ơn vì những đóng góp của anh, Andrea Pirlo!