Juventus Fan Club in Vietnam - Bảo tàng JFC
.: Juventus :. => BÌNH LUẬN VỀ JUVENTUS => Topic started by: Pavelvnr on May 05, 2010, 08:28 AM
-
Thời gian gần đây, khi mà ở bên lề sân cỏ, cuộc tranh cãi về việc ai nên và không nên dẫn dắt Juventus trở nên sôi nổi. (khốn nạn cho Juventus là lúc nào bên lề mà sôi nổi thì nghĩa là lúc đó bên trong sân cỏ nhìn thật thảm hại). Nhiều anh em nói về bản sắc Juventus cần phải giữ. Vậy nên huấn luyện viên ngoại (như Benitez), cầu thủ ngoại (như Diego) cần phải bị đẩy xuống hạng hai khi lựa chọn ở Juventus?
Vậy theo anh em bản sắc Juventus là gì, phong cách là gì? (có dẫn chứng nhé). Hãy xem một cách tường tận để thấy rằng thực ra, đâu là bản sắc Juventus trong suốt lịch sử 113 năm qua. Hay là chúng ta đang cố áp đặt cách hiểu của mình vào nó, bắt nó theo suy nghĩ của mình. Và khi Juventus đi không đúng hướng suy nghĩ của chúng ta thì chúng ta trở nên khó chịu . Mọi người thử gõ phím vài dòng cho anh em mở mắt xem nào
-
Không có chỗ cho người Brazil và Tây Ban Nha. Mùa này đã thảm hại với "Samba hoá Juve", mùa sau với ý tưởng "Tây Ban Nha hoá Juve" thì không biết Bianconeri sẽ ra sao
-
Theo em bản sắc của Juve chúng ta chính là 1 đội bóng "khôn ngoan" ở mọi lĩnh vực ... trong thi đấu lúc nào nên thắng thì thắng nên buôn thì buôn, thắng thì không cần thắng đậm làm gì, nhưng lúc cần thì sẵn sàn cho mưa bomb....theo truyền thống thì lúc nào cũng 1/2 đội hình của azzurri có thể cầu thủ ấy chỉ là dự bị ở bianconeri
Trong chuyển nhượng thì mua những cầu thủ thuộc dạng tiềm năng, phổng tay trên của các đối thủ trực típ(đại khái là cái việc inter nó làm 2 năm nay) bán đi những ngôi sao được giá. Và có 1 điều em nhận thấy là "không quan trọng chuyện quốc tịch".Tuy nhiên chưa thấy 1 cầu thủ brazil hay TBN nào thành công ở Juve có lẻ là vì 2 loại cầu thủ đó hoa mỹ quá không phù hợp với chất thực dụng của Juve. Ở Juve các cầu thủ quốc tịch pháp, Cộng hòa Czech, Ý trong lịch sử rất nhiều người thành công.
Về HLV thì em nghĩ 1 HLV chú trọng hàng thủ và hàng TV sẽ hợp với phong cách của Juve
-
Về lối chơi, từ lúc được xem Juve thi đấu, em thấy Juve luôn có một hàng phòng ngự chắc chắn, một hàng tiền vệ có khả năng thu hồi bóng và giữ bóng tốt. Có thể Juve ko cầm nhiều bóng và nhường sân cho đối phương nhưng khi cần là có thể kết liễu trận đấu. Juve chỉ cần chiến thắng. Có thể ko phải là thắng đẹp chỉ đan bóng cũng buồn ngủ nhưng đó là bản sắc về lối chơi. Theo em được biết thì lối chơi này đã được đóng đinh cho Juve từ lâu. Nhưng mấy mùa gần đây đáng buồn là đã mất đi cái cách chơi này rồi.
Về HLV, em thấy hợp với Juve là những người có tư tưởng thực dụng hoặc chú trọng vào việc phòng ngự . Vd như Lippi và Capello.
-
Suốt ngày mơ Lippi với Capello.Capello thì không đời nào về rồi.Lippi thì rộ lên đã mấy năm nay rồi,chả biết có về hay không nữa.
Kêu là đòi hỏi HLV Italy vậy thì hãy chỉ ra cái tên nào hợp lý trong lúc này.Ngoài lựa chọn Prandelli là Italy ra chẳng thấy ai nữa.Mà ông này thì chưa lên đỉnh cao khi nào,liệu có hơn gì Ranneri hay không?
Tỉnh ra thì Benitez vẫn là sự lựa chọn hợp lý lúc này.ông ấy cũng có lối đá khá thiên về phòng thủ mà
-
chuyện , mơ ai thì mơ nhưng vẫn phải mơ về những người Ý thuần chủng kiểu Amauri cũng ko chấp nhận đc íh . Bản sắc ư ? Nói nhìu quá rồi nhưng bây giờ cụ thể là thời điểm vừa qua cả cái chất Ý Juve còn đánh mất chứ nói gì đến chuyện bản sắc nghe phù phiếm xa hoa quá .
Nào là cầu thủ ngoại , chiến thuật mới rồi đến hlv ngoại . Nếu đã thay đổi đc cái gọi là ban lãnh đạo mới thì phải cho thấy rõ thay đổi theo hướng nào : 1 là thay đổi theo cách tốt nhất có thể mặc cho hlv ngoại ( ông hlv đó muốn cái giống gì hóa Juve cũng đc ) hay là thay đổi để lấy lại thể diện và những gì Juve đã mất - nói cách khác là họ ( ý nói đến các vị ban lãnh đạo ) thực sự quan tâm đến cái gì ?
Còn fan , nếu nói là ko thèm khát danh hiệu thì là nói dối , nhưng trc tiên phải định hình Juve về mọi mặt trong đó có chiến thuật ( 442 ) , lối đá ... và kể cả quốc tịch nữa ( xin lỗi vì nào h vẫn ultra theo kiểu ko ưa cầu thủ ngoại làm rối đội hình ) để Juve lại là Juve cái đã . Sau đó mơi từ từ mà chinh phục các danh hiệu ( điều này sẽ khả thi nếu Juve lại là Juve 1 khi chơi đúng với sức mạnh và sở trường của mình ) cứ từ từ ma chớp thời cơ , chậm mà chắc cứ như lối đá thực dụng đến lạnh lùng của Juve ( ở trong lẫn ngoài sân cỏ ) như em đã biết hơn 10 năm qua ( và có lẻ là trước đó nhìu năm nữa ) .
Và hứa 1 câu danh dự , nếu các bác tai to mặt lớn mà đem 1 lão hlv ngoại ko hiểu Juve kiểu Rafael , 1 gã hlv chỉ thích chinh phục như Hít Đinh ( cũng chưa chắc đã hiểu Juve ) hay 1 tên lắm mồm đầy tham vọng như Mourinho thì sẽ ko xem Juve đá nữa , iu thì vẫn iu nhưng iu theo cach khác ...... ko thích bọn dở hơi xoay Juve của em theo cách của bọn chúng ....
Ôi , bản sắc
-
chuyện , mơ ai thì mơ nhưng vẫn phải mơ về những người Ý thuần chủng kiểu Amauri cũng ko chấp nhận đc íh . Bản sắc ư ? Nói nhìu quá rồi nhưng bây giờ cụ thể là thời điểm vừa qua cả cái chất Ý Juve còn đánh mất chứ nói gì đến chuyện bản sắc nghe phù phiếm xa hoa quá .
Bạn có thể nói rõ hơn không? bạn quan niệm bản sắc của Juve là như thế nào?
Còn fan , nếu nói là ko thèm khát danh hiệu thì là nói dối , nhưng trc tiên phải định hình Juve về mọi mặt trong đó có chiến thuật ( 442 ) , lối đá ... và kể cả quốc tịch nữa ( xin lỗi vì nào h vẫn ultra theo kiểu ko ưa cầu thủ ngoại làm rối đội hình ) để Juve lại là Juve cái đã .
Tớ nghe câu này cảm thấy cực đoan và có phần hơi khó chịu. Nhớ lại những cầu thủ như Nedved, Trez hay Montero...., họ đều là những người ngoại quốc đó, có ai bảo họ không có chất Juve trong người không? Thậm chí những Juventini như chúng ta còn cảm thấy tự hào khi nhắc đến tên họ nữa là đằng khác... Sao lại có thể quy chụp vô lý như thế được.
-
Bạn có thể nói rõ hơn không? bạn quan niệm bản sắc của Juve là như thế nào?
Tớ nghe câu này cảm thấy cực đoan và có phần hơi khó chịu. Nhớ lại những cầu thủ như Nedved, Trez hay Montero...., họ đều là những người ngoại quốc đó, có ai bảo họ không có chất Juve trong người không? Thậm chí những Juventini như chúng ta còn cảm thấy tự hào khi nhắc đến tên họ nữa là đằng khác... Sao lại có thể quy chụp vô lý như thế được.
Nedved , Trez và Montero có làm rối đội hình ko ? Bạn đọc thì đọc rõ 1 chút nhé .
Còn bản sắc theo quan niệm của mình là :
1. Lối đá : thực dụng lạnh lùng , thủ chắc đá chậm chớp thời cơ ghi bàn .
2. Chiến thuật : 442 bất diệt .
3. Yêu tố con người : vẫn nòng cốt là những cầu thủ Ý trải dài ra 3 tuyến và mỗi tuyến đó ít nhất 1 người Ý làm chủ . HLV cũng vậy , tốt hơn cả là 1 ng Ý còn ko thì cũng là 1 người như Deschamps ( chắc ko cần nói lý do vì sao chứ ?) .
4. Quan trọng hơn cả ở Azzurri , Juve luôn là lá cờ đầu về số lượng cả chất lượng và những cái tên Juve co mặt ở đó .
Giá trị truyền thống , chiều dài lịch sử và tất cả những gì đã thể hiện ko thể thay đổi 1 sớm 1 chiều bởi những kẻ vớ vẩn chỉ biết vụ lợi cho bản thân trở nên vô ơn bội bạc đối với fan và những ng đã đổ mồ hồi , nc mắt và cả sức trẻ cho Juve .
Đối với mình , khái niệm bản sắc chưa bao h rõ ràng vì mình chỉ biết có thế , mình ko phải là 1 chuyên gia phân tích đơn giản là chỉ yêu qua những gì mình đc xem và những con người mặc áo Juve đã làm mình hâm mộ và rơi nước mắt vì họ .
-
mình nghĩ juve phải được xây dựng dựa trên nền tảng là các cầu thủ ý, như năm 2006 có đến 7 cầu thủ juve trong đội hình chính đội tuyển ý.
bản sắc của juve chúng ta nói quá nhiều về nó, và thực chất nó ăn vào trong máu những người xem juve, lầm lì, chắc chắn, lạnh lùng, thực dụng, khôn ngoan đó là những gì gọi là bản sắc juve.
-
Nedved , Trez và Montero có làm rối đội hình ko ? Bạn đọc thì đọc rõ 1 chút nhé .
Xin lỗi nếu tớ hiểu nhầm, nhưng nếu bạn đọc kỹ lại câu bạn viết thì câu đó có thể có 2 cách hiểu.
Còn bản sắc theo quan niệm của mình là :
1. Lối đá : thực dụng lạnh lùng , thủ chắc đá chậm chớp thời cơ ghi bàn .
2. Chiến thuật : 442 bất diệt .
3. Yêu tố con người : vẫn nòng cốt là những cầu thủ Ý trải dài ra 3 tuyến và mỗi tuyến đó ít nhất 1 người Ý làm chủ . HLV cũng vậy , tốt hơn cả là 1 ng Ý còn ko thì cũng là 1 người như Deschamps ( chắc ko cần nói lý do vì sao chứ ?) .
4. Quan trọng hơn cả ở Azzurri , Juve luôn là lá cờ đầu về số lượng cả chất lượng và những cái tên Juve co mặt ở đó .
Giá trị truyền thống , chiều dài lịch sử và tất cả những gì đã thể hiện ko thể thay đổi 1 sớm 1 chiều bởi những kẻ vớ vẩn chỉ biết vụ lợi cho bản thân trở nên vô ơn bội bạc đối với fan và những ng đã đổ mồ hồi , nc mắt và cả sức trẻ cho Juve .
Đối với mình , khái niệm bản sắc chưa bao h rõ ràng vì mình chỉ biết co thế mình ko phải là 1 chuyên gia phân tích đơn giản là chỉ yêu qua những gì mình đc xem và những con người đã làm mình hâm mộ và rơi nước mắt vì họ .
Vậy cho tớ hỏi thêm, theo như tớ thấy thì Juve bây giờ hội tụ đủ 3/4 điều kiện trên, vậy Juve bây giờ có phải là 1 Juve bản sắc không?
Ah thêm một câu hỏi nữa, muốn hỏi mọi người luôn. Giả sử bây giờ 1 HLV ngoại mang lối đá tấn công đến Juve, và thành công với lối đá đó (cứ cho là mỗi trận đều thắng cách biệt 2,3 quả đi). Trong đội hình vẫn giữ lại Chiellini, Buffon và Marchisio làm nòng cốt. Khi đó mọi người sẽ phản ứng sao? Vui mừng vì thành công Juve có được hay không chấp nhận nổi lối đá tấn công và thiếu chất Ý trong đó? hay có phản ứng nào khác nữa. Xin mọi người cho ý kiến (Ps: nhưng vẫn không đc lạc đề topic , kẻo Mod cho lên cột).
-
Nếu nói về bản chất Juve thì nên chú trọng vào Lối đá còn tất cả những cái khác chỉ là phu.
Lối đá: Vốn dĩ chất Juve nổi tiếng chính là Lạnh lùng, Thực dụng, làm chủ trận đấu bằng cách phòng ngự khôn ngoan và cầm bóng chắc chắn phát động tỉnh tạo
Vậy nên nói Inter có lối đá giống Juve mình không thích tí nào. Vì Juve của chúng ta xoay quanh những cầu thủ làm chủ trung tuyến tốt nhờ khả năng cầm bóng phối hợp và bắt chết đường bóng phát động của đối phương. Hoàn toàn khác cách chơi của Mourinho với việc tập trung đông nhân lực khu vực trung tuyến và sự hiện diện của hai hoặc ba cầu thủ cơ bắp nhằm bóp nghẹt lối chơi của đối phương nhờ thể lực và lối chơi chặt chém.
Còn về chiến thuật 4-4-2 bất hủ thì thực sự cũng không bất hủ đâu. Vì dưới thời Lippi thì 4-4-2 nhưng lại là 4-3-1-2 nhưng ai tinh ý sẽ thấy thường xuyên là 3-5-2 hay 3-4-1-2. Capello thì có xu hướng 4-4-2 rõ nét hơn với cặp tiền vệ cánh có xu hướng tấn công tốt hơn trung tâm, nhưng đôi khi lại để 1 trong 2 lao lên khá cao giải phóng trách nhiệm phòng ngự (Nedved) và đôi khi chơi như 4-3-3.
Còn về đóng góp cho đội tuyển QG thì từ trước đến nay ngoại trừ Juve thì còn có Milan là 2 đội bóng được coi là lá cờ đầu của Quốc gia nên việc đóng góp phần lớn cầu thủ cho ĐTQG là điều dễ hiểu. Nhưng đóng góp bao nhiêu còn phụ thuộc vào người nắm tuyển thân Juve hay thân Milan mà triệu tâp. Vd: Lippi hay Zoff thì rõ ràng nhân tố JV là xương sống. Nhưng nếu là Arigo Sacchi thì Milan sẽ là xương sống. Chưa kể dưới thời Donadoni gần đây do quá mạnh tay cách tân chiến thuật mà đa phần các cầu thủ Italia không quen thuộc nhưng không ai dám nói JV là xương sống nhưng cũng không thể phủ nhận đóng góp của Dona cho tuyển như việc phát hiện Quaglia lên tuyển và có thể cho đá dạt cánh như 1 tiền đạo ảo hay tiền vệ công. Tương tự là Iaquinta cũng có thể đá cắm hoặc tiền đạo lùi
Còn về chuyện đóng góp bao nhiêu cầu thủ cho đội tuyển, nhiều chưa chắc tốt. Mọi người thử nghĩ 8 vị trí của Juve lên tuyển và cũng đá chính thì sau 1 cái vòng loại WC hay Euro cầu thủ về CLB đá được bao nhiêu phần. 7 hoặc 8 cầu thủ Italia thường xuyên hiện diện trong đội hình Juve là tốt nhưng nếu đóng góp cho tuyển thì nếu chắc suất đá chính cũng không nên nhiều hơn 6 cầu thủ. Chưa kể Juve là tập hợp đồng đều về các tuyến của các cầu thủ tốt chứ không phải là nơi tập trung các ngôi sao hàng đầu ở vị trí của ho. Vd: G.Persotto cánh trái cũng lên tuyển chưa bao h lấy chỗ được của Maldini nhưng thử hỏi thống trị Italia và làm nên 1 CL trong thập niên 90 là ai Juve hay Milan, và Persotto có phải là mắt xích yếu nhất của chúng ta không. Hay Ciro Ferrara lên tuyển có bao h đá chính ở hành lang phải hay là DiLivio hay Panucci mới là lựa chọn số 1. Cặp trung vệ cũng vậy trước khi Cana về Del Alpi thì chúng ta đóng góp vị trí nào ở cặp trung vệ nòng cốt đội tuyển, khi mà ở đó Mark Iluiano là lựa chọn thứ 4 sau những Canavaro, Nesta, hay Costacusta.
Bóng đá ở Juve là một lối chơi của tập thể, cả tập thể mạnh và thấu hiểu lối chơi lẫn nhau sẽ tạo nên mội khối đồng nhất không khuyết điểm chứ không phải là tập trung của hàng đống ngôi sao quốc nội và quốc tế mà không làm nên điều j. Inter những ngày còn chạy theo 1 nửa Milan và 1 nửa nước Ý (Juve ta chứ ai) cũng như vậy thôi. Nếu đặt lên bàn cân từng vị trí chưa chắc họ đã kém chúng ta (sợ còn hơn về độ chất cá nhân) nhưng nếu không thể giúp 1 tập hợp cầu thủ đó trở thành 1 chỉnh thể đội bóng thì vào sân mạnh thằng nào thằng đó đá. Chưa kể lúc đó còn cần đến tài năng HLV có thể xoay vòng cầu thủ làm sao để tất cả đều có thể vào sân với điểm rơi phong độ tốt nhất cũng như có sự thay đổi hợp lí nhất khi khuyết 1 vị trí vì chấn thương.
-
Theo mình nghĩ thì "bản sắc" của Juve là chiến thắng, không quan tâm đến bất kì yếu tố nào khác.
Thắng ít hay thắng đậm đều là thắng, miễn là không hòa và thua là được rồi.
Theo mình nhớ thì trong lịch sử Juve thì có rất nhiều cầu thủ và HLV ngoại thành công ở Juve ( cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho Juve là 1 cầu thủ ngoại )
Tất nhiên vẫn muốn Juve là 1 Italia thu nhỏ ( Vì mình thích Italia nhất mà ) nhưng nếu ai có khả năng mang đến chiến thắng cho Juve, dù xấu xí hay hoa mĩ thì mình đều chào mừng cả, miễn là phải CHIẾN THẮNG!!!
-
Tớ thì thấy Benitez là tốt nhất cho Juventus thời điểm hiện tại.
Lối chơi:
Benitez theo đuổi lối chơi thực dụng và cũng lấy hàng tiền vệ làm trung tâm (David Albelda, Rubén Baraja & Xabi Alonso, S. Gerrard). Những đội bóng của Benitez thường để thua rất ít, ngoại trừ mùa giải bết bát hiện tại của Liverpool. Cái này thì thấy hợp cho Juve rồi.
Prandelli vẫn khoái lối chơi tấn công, khoáng đạt hơn. Nên họ có thể thắng đậm, thắng đẹp nhưng cũng có thể thua lãng nhách.
Kinh nghiệm
Benitez có thừa kinh nghiệm ở C1 hay UEFA với Valencia & Liverpool. Hơn nữa Benitez đã huấn luyện 2 CLB lớn với các siêu sao nên việc quản lý cũng đơn giản hơn.
Trong khi Prandelli mới chỉ thành danh với các CLB tầm trung và các ngôi sao chưa nổi, nên ko có mầm mống nổi loạn cho lắm.
Mua sắm
Prandelli ko phải mua sắm gì nhiều nên cũng ko đánh giá được. Benitez đã mua sắm nhiều nhưng khả năng tiêu tiền như đốt của bác Ben thì công tử Bạc liêu phải bái làm sư phụ.
Thế nên nhấc anh Marotta về phụ trách mua sắm thì vai trò của hai bác này ngang nhau.
Thế nên tớ vote cho Benitez, mặc dù khả năng Ben về Juve là 50-50 vì vừa có anh nhà giàu China nhảy vào, sẵn sàng bơm 100M cho Benitez mua sắm. Khả năng Ben ở lại Liverpool là khá cao, lão Agent vừa tái khẳng định là chả có hợp đồng nào với Juve cả, cuối tuần này Benitez sẽ làm việc với BLD sau đó mới quyết định tương lai.
Sau Guus Hiddink, Juve lại tuột khỏi tầm tay 1 con cá vàng. Đành quay lại đánh bắt gần bờ, nghe đâu anh Spaghetti vừa đánh tiếng
-
Tớ thì thấy Benitez là tốt nhất cho Juventus thời điểm hiện tại.
Theo mình nghĩ thì "bản sắc" của Juve là chiến thắng, không quan tâm đến bất kì yếu tố nào khác.
Thắng ít hay thắng đậm đều là thắng, miễn là không hòa và thua là được rồi.
Theo mình nhớ thì trong lịch sử Juve thì có rất nhiều cầu thủ và HLV ngoại thành công ở Juve ( cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho Juve là 1 cầu thủ ngoại )
Tất nhiên vẫn muốn Juve là 1 Italia thu nhỏ ( Vì mình thích Italia nhất mà ) nhưng nếu ai có khả năng mang đến chiến thắng cho Juve, dù xấu xí hay hoa mĩ thì mình đều chào mừng cả, miễn là phải CHIẾN THẮNG!!!
Mình rất đồng ý với bạn.
Khi nhắc đến Juve thì người ta nghĩ đến môt đội bóng thế nào?Theo mình, đó là một đội bóng có phong cách lạnh lùng và thực dụng, có bản sắc gồm nhiều cầu thủ nội trụ cột của đội tuyển quốc gia, và quan trọng nhất là truyền thống chiến thắng. Chiến thắng nên đặt lên hàng đầu, là cái để hướng tới, bên canh đó là cố gắng giành chiến thắng mà vẫn giữ được phong cách và bản sắc của mình. Cái này còn phụ thuộc vào tài năng của BLĐ đội bóng có lèo lái được đội đi đúng hướng không. Nếu như phải lựa chọn chỉ 1 trong ba yếu tố đó, tớ sẽ chọn như bạn, chọn chiến thắng dù xấu xí hay hoa mỹ hay mất phần nào bản sắc của mình .
T nghĩ cái này cũng tùy, có thể có người cảm thấy không chấp nhận được cái chiến thắng mà mất đi bản sắc, hoặc phong cách vốn có. Tùy suy nghĩ và quan điểm của mỗi người thôi .
-
Bản sắc cuối cùng là 3 điểm bằng mọi giá, tỉ số bao nhiêu không quan trọng
Juve có thể thua bao nhiêu trận cũng được nhưng Sờ cu phải là của ta, và CL phải nằm trong phòng truyền thống
-
Bản sắc của Juve thì tớ nghĩ đến thời Capello hoặc Lippi I hơn.
Thích xem Juve vì Juve luôn có 1 hàng tiền vệ ngon nhất Châu Âu (ngày xưa thôi)
Hàng thủ là nòng cốt của Azzurri (bây giờ vẫn nòng đấy, nhưng Azzurri cũng chỉ là đội bóng hạng 2 ở Châu Âu thôi)
Và luôn có những thủ môn giỏi
-
Vẫn thích cái phong cách thực dụng pressing của Juve thưở nào .Không thích cái lối đá ngẫu hứng giống Barca hay Chelsea bây giờ
-
Theo mình thì bản sắc của Juventus được hình thành cùng một lối chơi phòng ngự chắc chắn. Từ xưa đến nay, Juve luôn nổi tiếng bởi hàng thủ trứ danh với sự hiện diện của những cầu thủ là nòng cốt trong đội tuyển quốc gia. Cách phòng thủ của đội bóng thành Turin không phải theo kiểu phòng ngự số đông giống Inter Milan hay co cụm như một số đội bóng nhỏ thường làm để gây khó khăn cho các đội bóng lớn.
Phòng ngự khu vực, kiểm soát thế trận trên sân chính là tôn chỉ cho lối phòng thủ của La Vecchia Signora. Trước đây, ở thời nào cũng vậy, Juve luôn đặt nền tảng phòng ngự lên hàng đầu và thật tuyệt khi được xem họ chơi dưới thời Marcelo Lippi hay Fabio Capello. Trong giai đoạn được dẫn dắt bởi những HLV này, tuyến dưới và giữa của Juventus có chất lượng rất tốt. Có thể nói họ đã chơi rất kín kẽ và không mấy khi các đội bóng khác tìm được đường vào khung thành. Hầu như tất cả những đợt tấn công của đối phương đều "bung ra" sau khi "húc vào" khối bêtông chính hiệu Italy...
Một đặc điểm nữa trong style của Bianconeri là sự tài tình khi ru ngủ đối phương. Juve có thể chủ động không tấn công, nhường lại khu trung tuyến cho đối thủ... Nhưng chỉ cần một, hai đợt phản công sắc bén, ngay lập tức họ đã kết liễu "con mồi tội nghiệp" theo cách của mình. Juve có thể chỉ thắng tối thiểu Bologna "nhỏ bé" nhưng hoàn toàn sẵn sàng trừng phạt một số kẻ "rắn mặt" như AS Roma với cách biệt lên tới 4-1. Bởi đơn giản số phận của những ai ngoan ngoãn sẽ dễ chịu hơn rất nhiều
Kiến thức của mình có hạn Đôi điều trên đây không thể nói hết được bản sắc chảy trong huyết quản của đội bóng thân yêu. Mời các bạn bàn tiếp...
-
Bản sắc Juve : 1 lối đá khôn ngoan, chắc chắn, ko cần hoa mỹ, ko cần sự ào ạt trong tấn công, chỉ thích 1 lối đá điềm đạm , khiêm tốn nhưng luôn làm cho mọi đối thủ,HLV phải nhức đầu không biết nên sử dụng đấu pháp hay chiến thuật nào để đá với chúng ta. ---> sự khôn ngoan là thế...
Về chuyện cầu thủ và HLV, rất cần những sản phẩm của chính Azzurri vì Juve rất mang đậm chất Azzurri từ trước tới nay, còn về việc cầu thủ ngoại hay nội... em nghĩ là không quan trọng...điều chúng ta cần là cầu thủ nên made in SA chứ việc made in Italy là em nghĩ ko cần thiết cho lắm...
-
Theo mình thì bản sắc của Juventus được hình thành cùng một lối chơi phòng ngự chắc chắn. Từ xưa đến nay, Juve luôn nổi tiếng bởi hàng thủ trứ danh với sự hiện diện của những cầu thủ là nòng cốt trong đội tuyển quốc gia. Cách phòng thủ của đội bóng thành Turin không phải theo kiểu phòng ngự số đông giống Inter Milan hay co cụm như một số đội bóng nhỏ thường làm để gây khó khăn cho các đội bóng lớn.
Phòng ngự khu vực, kiểm soát thế trận trên sân chính là tôn chỉ cho lối phòng thủ của La Vecchia Signora. Trước đây, ở thời nào cũng vậy, Juve luôn đặt nền tảng phòng ngự lên hàng đầu và thật tuyệt khi được xem họ chơi dưới thời Marcelo Lippi hay Fabio Capello. Trong giai đoạn được dẫn dắt bởi những HLV này, tuyến dưới và giữa của Juventus có chất lượng rất tốt. Có thể nói họ đã chơi rất kín kẽ và không mấy khi các đội bóng khác tìm được đường vào khung thành. Hầu như tất cả những đợt tấn công của đối phương đều "bung ra" sau khi "húc vào" khối bêtông chính hiệu Italy...
Một đặc điểm nữa trong style của Bianconeri là sự tài tình khi ru ngủ đối phương. Juve có thể chủ động không tấn công, nhường lại khu trung tuyến cho đối thủ... Nhưng chỉ cần một, hai đợt phản công sắc bén, ngay lập tức họ đã kết liễu "con mồi tội nghiệp" theo cách của mình. Juve có thể chỉ thắng tối thiểu Bologna "nhỏ bé" nhưng hoàn toàn sẵn sàng trừng phạt một số kẻ "rắn mặt" như AS Roma với cách biệt lên tới 4-1. Bởi đơn giản số phận của những ai ngoan ngoãn sẽ dễ chịu hơn rất nhiều
Kiến thức của mình có hạn Đôi điều trên đây không thể nói hết được bản sắc chảy trong huyết quản của đội bóng thân yêu. Mời các bạn bàn tiếp...
Đúng đấy cái ru ngủ đối phương, nhường cho đối phương kiểm soát bóng nhưng đâm 1 cú bất ngờ là style của Bianconeri
Ngày xưa xem Juve thi đấu,người ta có cảm giác Bianconeri là 1 đội bóng của những ông già, vì sao? vì thấy chả có chạy nhải bức tốc độ ào ào gì thế mà chỉ lua khua,phá bóng,chuyền bóng .... đối phương tấn công 1 lúc nãn ...rầm thế là ta chọt cho nó 1 quả
Còn bây giờ thì khi xem Juve chúng ta đá cũng có 1 cảm giác tương tự như vậy ... nhưng mà cảm giác lúc này là sự thật chứ không phải là cái bẩy ảo như ngày xưa
-
Bản sắc của một đội bóng là điều rất khó nói. Điển hình nhất mình xin nêu trường hợp của Arsenal. Rất nhiều cổ động viên hiện nay của Arsenal đồng nhất họ với lối chơi đẹp, quyến rũ mà không biết Arsenal từng có biệt danh là "Boring Arsenal", từng là đội bóng chơi chán, đá rắn nhất nước Anh. Bản sắc, cách chơi được định hình trong một khoảng thời gian khi có đội ngũ lãnh đạo ổn định, huấn luyện viên ổn định. Nghĩa là nó có thể thay đổi theo thời gian. Nếu nói bản sắc của Juventus là phải có nhiều tuyển thủ Italia thì ở hai lần vô địch World Cup đầu tiên của Italia (1934. 1938), Juventus không chiếm số lượng áp đảo trong đội hình vô địch mà tương đương với các đội khác. Đó là chưa kể đội hình Torino trước thảm họa Superga từng chiếm đến 10/11 vị trí trong tuyển Italia.
Nói về bản sắc của Juventus có lẽ chúng ta chỉ giới hạn trong giai đoạn của bộ ba lãnh đạo Moggi - Giraudo - Bettega mà thôi. Vì những anh em ở đây không có mấy người biết được lối đá, phong cách của Juventus những thời kỳ trước đó. Cái mà mọi người muốn thấy chính là cách chơi của Juventus trong giai đoạn cuối những năm 1990 đầu 2000. Hiện nay, Juventus bị thua ngược đã trở thành bình thường. Đó là điều khó chấp nhận với những người đã quá quen với việc Juventus mà dẫn 1-0 thì còn lâu mới thua (trận thua ngược đau nhất là Juventus - MU năm 1999 ngay trên Delle Alpi). Hệ thống thi đấu của Juventus khi đó dựa trên sự chắc chắn nhưng Juventus không chỉ có bài phản công. Tứ kết Champions League giữa Juventus - Monaco năm 1998 chúng ta đã được chứng kiến một Juventus bùng nổ như thế nào với ngôi sao sáng nhất là Del Piero. Hàng tiền vệ Juventus thời kỳ đó có khả năng giữ bóng được xem là tốt nhất châu Âu. Hàng tiền đạo từ Viali, Alen Boksic, Vieri, Inzaghi tới Trezeguet đều có hiệu suất ghi bàn cao, chơi hiệu quả và đơn giản. Về vấn đề quản lý con người, mình nhớ Michel Platini đã từng nói, khi ông mới đến Turin, cảm giác đầu tiên là thất vọng. Lúc đó ông đã là một ngôi sao nhưng sự đón tiếp dành cho ông không hơn gì các cầu thủ khác. Tuy nhiên, dần dần Platini đã yêu Juventus, yêu Turin vì cách đối xử chu đáo, rất người của đội bóng. Tất cả nhu cầu cơ bản đều được đáp ứng nhanh chóng. Ông đến Turin, gặp gỡ ban lãnh đạo, đi may đồng phục, làm quen với các đồng đội mới và huấn luyện viên. Tóm lại, ở Juventus chỉ có một ngôi sao, đó là JUVENTUS. Không có ngôi sao nào khác, đội bóng là một tập thể, tất cả mọi người được tôn trọng và đối xử công bằng.
-
Bản sắc của một đội bóng là điều rất khó nói. Điển hình nhất mình xin nêu trường hợp của Arsenal. Rất nhiều cổ động viên hiện nay của Arsenal đồng nhất họ với lối chơi đẹp, quyến rũ mà không biết Arsenal từng có biệt danh là "Boring Arsenal", từng là đội bóng chơi chán, đá rắn nhất nước Anh. Bản sắc, cách chơi được định hình trong một khoảng thời gian khi có đội ngũ lãnh đạo ổn định, huấn luyện viên ổn định. Nghĩa là nó có thể thay đổi theo thời gian. Nếu nói bản sắc của Juventus là phải có nhiều tuyển thủ Italia thì ở hai lần vô địch World Cup đầu tiên của Italia (1934. 1938), Juventus không chiếm số lượng áp đảo trong đội hình vô địch mà tương đương với các đội khác. Đó là chưa kể đội hình Torino trước thảm họa Superga từng chiếm đến 10/11 vị trí trong tuyển Italia.
Nói về bản sắc của Juventus có lẽ chúng ta chỉ giới hạn trong giai đoạn của bộ ba lãnh đạo Moggi - Giraudo - Bettega mà thôi. Vì những anh em ở đây không có mấy người biết được lối đá, phong cách của Juventus những thời kỳ trước đó. Cái mà mọi người muốn thấy chính là cách chơi của Juventus trong giai đoạn cuối những năm 1990 đầu 2000. Hiện nay, Juventus bị thua ngược đã trở thành bình thường. Đó là điều khó chấp nhận với những người đã quá quen với việc Juventus mà dẫn 1-0 thì còn lâu mới thua (trận thua ngược đau nhất là Juventus - MU năm 1999 ngay trên Delle Alpi). Hệ thống thi đấu của Juventus khi đó dựa trên sự chắc chắn nhưng Juventus không chỉ có bài phản công. Tứ kết Champions League giữa Juventus - Monaco năm 1998 chúng ta đã được chứng kiến một Juventus bùng nổ như thế nào với ngôi sao sáng nhất là Del Piero. Hàng tiền vệ Juventus thời kỳ đó có khả năng giữ bóng được xem là tốt nhất châu Âu. Hàng tiền đạo từ Viali, Alen Boksic, Vieri, Inzaghi tới Trezeguet đều có hiệu suất ghi bàn cao, chơi hiệu quả và đơn giản. Về vấn đề quản lý con người, mình nhớ Michel Platini đã từng nói, khi ông mới đến Turin, cảm giác đầu tiên là thất vọng. Lúc đó ông đã là một ngôi sao nhưng sự đón tiếp dành cho ông không hơn gì các cầu thủ khác. Tuy nhiên, dần dần Platini đã yêu Juventus, yêu Turin vì cách đối xử chu đáo, rất người của đội bóng. Tất cả nhu cầu cơ bản đều được đáp ứng nhanh chóng. Ông đến Turin, gặp gỡ ban lãnh đạo, đi may đồng phục, làm quen với các đồng đội mới và huấn luyện viên. Tóm lại, ở Juventus chỉ có một ngôi sao, đó là JUVENTUS. Không có ngôi sao nào khác, đội bóng là một tập thể, tất cả mọi người được tôn trọng và đối xử công bằng.
Đúng Chính xác hoàn toàn thế
Với em cũng vậy, ngôi sao nào cũng có thể bán nhưng Juve thì phải trường tồn, Cầu thủ thì có thời nhưng CLB là muôn đời
Juve từ những năm gần đây mới có cái gọi là biểu tượng đội bóng, từ trước đến nay những cầu thủ được coi là biểu tượng đều có thể ra đi nếu giá hời. Tức là biểu tượng chỉ có tính giai đoạn chứ không phải là mãi mãi
Phương châm của Triade cực kì thành công của Juve có thể đơn giản gói gọn trong câu:
KHÔNG BAO GIỜ BÁN ĐỨNG BẠN BÈ (CẦU THỦ TRỤ CỘT ÁH MÀ)
trừ khi được giá
-
Bản sắc của một đội bóng là điều rất khó nói. Điển hình nhất mình xin nêu trường hợp của Arsenal. Rất nhiều cổ động viên hiện nay của Arsenal đồng nhất họ với lối chơi đẹp, quyến rũ mà không biết Arsenal từng có biệt danh là "Boring Arsenal", từng là đội bóng chơi chán, đá rắn nhất nước Anh. Bản sắc, cách chơi được định hình trong một khoảng thời gian khi có đội ngũ lãnh đạo ổn định, huấn luyện viên ổn định. Nghĩa là nó có thể thay đổi theo thời gian. Nếu nói bản sắc của Juventus là phải có nhiều tuyển thủ Italia thì ở hai lần vô địch World Cup đầu tiên của Italia (1934. 1938), Juventus không chiếm số lượng áp đảo trong đội hình vô địch mà tương đương với các đội khác. Đó là chưa kể đội hình Torino trước thảm họa Superga từng chiếm đến 10/11 vị trí trong tuyển Italia.
Nói về bản sắc của Juventus có lẽ chúng ta chỉ giới hạn trong giai đoạn của bộ ba lãnh đạo Moggi - Giraudo - Bettega mà thôi. Vì những anh em ở đây không có mấy người biết được lối đá, phong cách của Juventus những thời kỳ trước đó. Cái mà mọi người muốn thấy chính là cách chơi của Juventus trong giai đoạn cuối những năm 1990 đầu 2000. Hiện nay, Juventus bị thua ngược đã trở thành bình thường. Đó là điều khó chấp nhận với những người đã quá quen với việc Juventus mà dẫn 1-0 thì còn lâu mới thua (trận thua ngược đau nhất là Juventus - MU năm 1999 ngay trên Delle Alpi). Hệ thống thi đấu của Juventus khi đó dựa trên sự chắc chắn nhưng Juventus không chỉ có bài phản công. Tứ kết Champions League giữa Juventus - Monaco năm 1998 chúng ta đã được chứng kiến một Juventus bùng nổ như thế nào với ngôi sao sáng nhất là Del Piero. Hàng tiền vệ Juventus thời kỳ đó có khả năng giữ bóng được xem là tốt nhất châu Âu. Hàng tiền đạo từ Viali, Alen Boksic, Vieri, Inzaghi tới Trezeguet đều có hiệu suất ghi bàn cao, chơi hiệu quả và đơn giản. Về vấn đề quản lý con người, mình nhớ Michel Platini đã từng nói, khi ông mới đến Turin, cảm giác đầu tiên là thất vọng. Lúc đó ông đã là một ngôi sao nhưng sự đón tiếp dành cho ông không hơn gì các cầu thủ khác. Tuy nhiên, dần dần Platini đã yêu Juventus, yêu Turin vì cách đối xử chu đáo, rất người của đội bóng. Tất cả nhu cầu cơ bản đều được đáp ứng nhanh chóng. Ông đến Turin, gặp gỡ ban lãnh đạo, đi may đồng phục, làm quen với các đồng đội mới và huấn luyện viên. Tóm lại, ở Juventus chỉ có một ngôi sao, đó là JUVENTUS. Không có ngôi sao nào khác, đội bóng là một tập thể, tất cả mọi người được tôn trọng và đối xử công bằng.
Cũng không hẳn thế đâu. Nếu xem lại các trận đấu của Juventus thập kỷ 80 thì cũng vẫn thấy Juve chơi kiểu đấy mà. Luôn lấy sự chắc chắn làm nền tảng cho lối chơi nên các huyền thoại của Juve phần lớn đến khu vực phòng thủ
-
Nói gì thì nói chứ vẫn thích cái lối chơi áp đặt ru ngủ của Juve .NẾu một ngày nào đó nếu Juve chơi lối đá kiểu Barca thì
-
Thì người hâm mộ của Juve ( ít nhất là mình ) cũng sẽ vẫn đứng về phía đội bóng
-
Cái này có phải là một phần nhỏ trong bản sắc của Juventus không nhỉ: Mua một cầu thủ về để cầu thủ đó chơi theo phong cách của đội bóng, chứ không phải mua một ngôi sao về và cả đội phải thay đổi để phù hợp với cách chơi của cầu thủ đó!
-
Theo em thì BẢN SẮC của 1 clb bóng đá trong thời buổi hiện nay, khi mà mọi công thức chiến thuật trở nên bão hòa,cùng với tình trạng đào tạo và chuyển nhượng ồ ạt như bây giờ thì thật khó để xác định. Người ta thường nói tới bản sắc của một tập thể, một đội bóng như là tấn công tốt, đẹp mắt, tấn công biên, hay phòng ngự khoa học thậm chý là chơi đẹp đá xấu hoặc đá với tinh thần cao, lỳ lợm cũng là một bản sắc. Bẳn sắc của 1 đội bóng hok phải tự dưng mà có, đó nhất định phải xây dựng về lâu về dài và nó trở thành một phong cách riêng, hay chí ít cũng là riêng trong cái chung . Trên thế giới hiện tại cũng có đó những đội bóng mang bản sắc dân tộc đất nước ( VD: bản sắc Ý. ANh .... ) nhưng quả thực đó là 1 điều rất khó xác định khi mà trong đội hình cũng như đội ngũ huấn luyện vốn là 1 hợp chủng quốc thu nhỏ !
-
Cuối cùng thì Benitez đã quyết định ở lại Liverpool.
Như thế thì khả năng Juve sẽ chọn 1 HLV Italia là rất cao, nhưng Prandelli và Spaletti đều ko đến, Mancini cũng không nốt.
Mình bắt đầu nghi ngờ một khả năng Lippi sẽ quay lại xây dựng Lippi III lắm. Vì những UCV còn lại toàn những người mới nổi, còn kém xa Zac, như Del Neri, Allegri....
-
Chà không biết hồi kết huấn luyện viên nào sẽ đến Juve nhỉ .Chắc chắn đó không phải benitez rồi ,lão vậy chứ yêu liverpool lắm .Thôi đành quay về một huấn luyện viên italia vậy có thể là Conte chăng
-
Chà không biết hồi kết huấn luyện viên nào sẽ đến Juve nhỉ .Chắc chắn đó không phải benitez rồi ,lão vậy chứ yêu liverpool lắm .Thôi đành quay về một huấn luyện viên italia vậy có thể là Conte chăng
Đây nhé, cuối cùng Gianluigi Del Neri đến Juventus. Vậy bản sắc của Juventus dưới thời Del Neri là cái gì? Ai có thể trả lời giúp tớ không. Và theo các bác thì Juventus dưới thời Del Neri sẽ thành công, hoặc ít ra là có bản sắc Juve <---- trong ý nghĩ của các bác không
-
Đây nhé, cuối cùng Gianluigi Del Neri đến Juventus. Vậy bản sắc của Juventus dưới thời Del Neri là cái gì? Ai có thể trả lời giúp tớ không. Và theo các bác thì Juventus dưới thời Del Neri sẽ thành công, hoặc ít ra là có bản sắc Juve <---- trong ý nghĩ của các bác không
Thành thật mà nói tớ chả tin.
Del Neri còn xách dép cho Ranieri về mặt kinh nghiệm, chiến thuất... bla bla.
Cái mà Del Neri có lợi thế hơn Ferrara, Ranieri & Deschamps đấy là sự hậu thuẫn của BLD và Juve đã bị đẩy xuống tận bùn đen rồi nên ko thể xuống sâu hơn được nữa -ngoại trừ xuống hạng).
Bản sắc của JuveDelneri vẫn phụ thuộc vào sự tỏa sáng của Diego và Melo.
Diego sẽ đóng vai trò tự do (tiền đạo lùi, hộ công...) còn Melo sẽ là Regista Vers. 2.0. Nghĩa là Marchisio sẽ là điểm chốt cuối cùng, còn Melo hoặc Momo sẽ là tiền vệ phía trên để oánh đập đội bạn lấy bóng cho Marchisio.
-
Như De Neri đã nói , Juve sắp tới sẽ đá cống hiến , sẽ tấn công đẹp mắt chứ không chỉ là chiến thắng .
Mình khá nghi ngờ điều đó , nhưng Juve cũng khó mà thấp hơn mùa giải kỉ lục mùa rồi .
Để tấn công đẹp mắt mà thành công thì phải có những cầu thủ có kĩ thuật , các ngôi sao , thời gian ... thì Juve chẳng có . Với sự khiêm tốn về lực lượng thì nên chọn cách đá chặt chẽ thì hơn , nhưng đây lại không phải phong cách của HLV này .
Cho nên có thể Juve mùa này sẽ thi đấu với phong cách lăn xả giống như các đội bóng mà De Neri từng dẫn dắt , sẽ có những trận thắng ròn rã nhưng cũng có những lúc bước ra sân trong tủi hổ . Dự đoán sẽ kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 3 đến thứ 5 .
Với sự ủng hộ của BLD thì ít có khả năng De Neri sẽ bị sa thải giữa mùa .
-
Juve vẫn thiếu một người điều chỉnh nhịp độ ở khu trung tuyến. Nếu là Marotta và có 30M tớ sẵn sàng gạt Dzeko sang một bên để đem về Montolivo và Krasic
-
Chính xác , quá thừa tiền đạo rồi. Cần gia cố tuyến giữa và hàng thủ là hay hơn cả !
-
[!--quoteo--][div class=\\\'quotetop\\\']QUOTE[/div][div class=\\\'quotemain\\\'][!--quotec--] Juve vẫn thiếu một người điều chỉnh nhịp độ ở khu trung tuyến. Nếu là Marotta và có 30M tớ sẵn sàng gạt Dzeko sang một bên để đem về Montolivo và Krasic[/quote]
Gọi Tiago về đi Tiago là mẫu cầu thủ chuyên đi nhặt nhạnh bóng rơi vãi từ các công nhân và chuyển lên 1 cách nhanh và có hiệu quả nhất cho các cầu thủ tấn công ( khá giống Pirlo ) Ở Nam phi vừa rồi thì Tiago cũng chơi ko đến nỗi nào ở trung tâm tiền vệ. Bán Tiago cho A.Madrid là 1 sai lầm. Tớ là Marotta và có 30M tớ sẽ mang ra thưởng cho những cầu thủ nào chơi hay trong mùa bóng
-
Gọi Tiago về đi Tiago là mẫu cầu thủ chuyên đi nhặt nhạnh bóng rơi vãi từ các công nhân và chuyển lên 1 cách nhanh và có hiệu quả nhất cho các cầu thủ tấn công ( khá giống Pirlo ) Ở Nam phi vừa rồi thì Tiago cũng chơi ko đến nỗi nào ở trung tâm tiền vệ. Bán Tiago cho A.Madrid là 1 sai lầm. Tớ là Marotta và có 30M tớ sẽ mang ra thưởng cho những cầu thủ nào chơi hay trong mùa bóng
Pirlo có là cái thá gì so với Tiago , ngay cả Xavi hiện nay còn kém xa . 3 năm ở Juve là 3 năm chói lọi trong sự nghiệp của cầu thủ này , đáng ra phải được 3 quả bóng vàng liên tiếp . Không chỉ là cầu thủ lớn , Tiago còn có tấm lòng nhân hậu , chẳng hạn trong mùa giải vừa qua anh đã tặng Napolo 3 điểm trong lúc CLB này đang khó khăn . Ngoài ra cầu thủ này rất có óc hài hước , điển hình là việc nhốt chủ tịch CLB trong nhà xí .
Cho nên cực kì sai lầm khi Tiago ra đi , đáng ra nên tôn thờ như vị thánh sống mới phải .
-
Pirlo có là cái thá gì so với Tiago , ngay cả Xavi hiện nay còn kém xa . 3 năm ở Juve là 3 năm chói lọi trong sự nghiệp của cầu thủ này , đáng ra phải được 3 quả bóng vàng liên tiếp . Không chỉ là cầu thủ lớn , Tiago còn có tấm lòng nhân hậu , chẳng hạn trong mùa giải vừa qua anh đã tặng Napolo 3 điểm trong lúc CLB này đang khó khăn . Ngoài ra cầu thủ này rất có óc hài hước , điển hình là việc nhốt chủ tịch CLB trong nhà xí .
Cho nên cực kì sai lầm khi Tiago ra đi , đáng ra nên tôn thờ như vị thánh sống mới phải .
anh Kinh dùng lời lẽ cay độc quá thật ra thì Tiago củng không đến nỗi tệ vì lối đá của anh không phù hợp với Juve cả anh và Poulsen
-
Bản sắc của JUve là :
THỰC DỤNG và BẢN LĨNH
Không cần hoa mỹ, không cần đẹp, nhưng muốn là làm được
-
Bản sắc của Juve tập thể thực dụng nhưng hòa quện nét hoa mỹ của cá nhân nào đó trong từng thời kỳ, lúc là baggio , zidan , del piero
-
Bản sắc của Juve tập thể thực dụng nhưng hòa quện nét hoa mỹ của cá nhân nào đó trong từng thời kỳ, lúc là baggio , zidan , del piero
Nói chung là hàng phòng ngự còn kém như bây h thì chả bao h còn thấy được bản lĩnh của Juve đâu nữa. Ko biết năm nay Tứ vệ Motta - Bunucci - Chielini - De Ceglie có đem lại sự an tâm hơn ko ?
-
Khi nhắc đến Juve thì ai cũng nhĩ ngay đến lối chơi thực dụng và khoa học. Hiển nhiên đây là bả sắc của Juve. Phòng thủ không có nghĩa là không tấn công bằng chứng là Juve đã và đang có những con người chơi tấn công vô củng xuất sắc: Platini, Zidane, De Piero, Baggio...
Hình ảnh của Juve cũng chính là hình ảnh của Azzurri khi rất nhiều kì EURO hay WC thì Juve là CLB đóng góp nhiều tuyển thu nhất