Juventus Fan Club in Vietnam - Bảo tàng JFC
.: Offline :. => JFC MIỀN BẮC => Topic started by: Lavie on October 26, 2007, 10:07 PM
-
Hà Nội vào thu se lạnh , một chút nắng hanh khô trưa trật, trời dịu mát như là cái cớ để người ta ra đường nhiều hơn.Cái thú vui rong ruổi trên đường phố để tiện đường ghé chân vào những quán coffee ven đường rồi tiện tay nhắn tin rủ rê bạn bè nhâm nhi 1 tách coffe buôn dưa lê thả giàn. Nằm ở địa chỉ 21-23 Nguyễn Thị Minh Khai Quận 1 HCM city coffe Ciao la 1 điểm hẹn lý tưởng như thế.Nếu có dịp đặt chân vao Sài Gòn 1 chuyến.Ghé thăm Ciao ban sẽ được phục vụ 1 cách dễ chịu và chuyên nghiệp.Tự cảm nhận và khám phá không gian quán,màu xanh tường như "xuỵệt tôn" với khóm chuối xinh xinh trước quán.1 chút nhạc thư thái sẽ làm bạn quên đi cái nắng hè gay gắt SG cảm giác thư giãn hoàn toàn sau khi trút gánh công việc qua 1 bên.Thực đơn phục vụ rất đa dạng phong phú từ đồ ăn đến thức uống.Kem dâu yahourt đá là 1 lựa chọn thú vị .Có thưởng thức cái cảm giác đó thì đợi chờ cũng trở nên thi vị hơn...Có dip thử nhe'....
-
Lavie ở HN hay SG mà rành thế?
Ai xuống HP tớ rủ đi uống trà bát bảo, trà hoa cúc, trà dũng sĩ, trà...đá các loại.
-
ơ sao lại nhầm nó nói là ở trong sài gòn chứ có nói là ở ngoài HN đâu anh này dạo này bị mắt cận lên số rồi à
=> "nó" là nó ở Hà Nội nhưng đã từng sống ở SG
-
Ai lên Linh Đàm đi uống cafe 4K ko? Có em phục vụ nhí nhảnh con cá cảnh lắm
-
Ai lên Linh Đàm đi uống cafe 4K ko? Có em phục vụ nhí nhảnh con cá cảnh lắm
chài ôi lên tận Linh Đàm uống á?? chưa đến nơi đã ngất xư rồi
-
Tớ đi xe bus xuống đấy uống cà phê 4k với bạn A.P rồi bạn A.P đưa tớ về nhà nhá!
-
Vậy có khi Lavie nên hợp nhất với Toku thành 1 hội
@người xấu: Il Divo là " cho em 1 ly sữa bỏ nhiều coffee" -> chiếu dưới là cái chắc
@tiamo : ko nên hợp nhất thành 1 hội với D2KD vì 1 số lý do sau:
1. "Quán ngon mọi miền" ko có nghĩa là chỉ nói về coffee
2.Tiêu chí của 2 hội chắc chắn là ko giống nhau rồi
anways thì thanks mọi người vì đã vào đây ủng hộ
-
Tình hình là bao giờ bạn Phởn bạn í mới cho mình uống Cà phê 4k đây nhỉ?
-
)
-
Oài, sẵn sàng chờ Cam thôi!
-
Colin cứ hỏi mình mãi về Chuồn chuồn phố of bạn Lavie mới sợ chứ
-
Colin cứ hỏi mình mãi về Chuồn chuồn phố of bạn Lavie mới sợ chứ
Sao anh Colin ko hỏi mình mà lại hỏi D mí sợ chứ ?
Thế bạn D "giả lời" anh Colin làm seo?
-
Ớ tớ chả biết, tự nhiên thấy Colin hỏi thôi. Sau đó tớ đã "giả lời" anh ý là có gì cứ liên hệ mới bạn Lavie. Cơ mà anh ý chưa nói gì với Lavie à? Hay là anh ý còn ngại
-
My Way, 24T2 Khu đô thị Trung Hòa - Nhân Chính, Cầu Giấy,Hà Nội
-
Tháng 11 mà thời tiết thấy mệt ghê, mùa đông HN trưa nóng toát mồ hôi làm cho bữa trưa cũng ko có cảm giác ngon. Loanh quanh cơm trưa văn phòng, cơm suất, cơm hộp cũng oải. Bún ngon và dễ ăn hơn nhiều. Lượn 1 vòng lên bờ Hồ rẽ qua Cầu gỗ bạn sẽ thấy quán bún ngon dọc mùng ( mọc mề, mọc thịt , mọc sườn....) vỉa hè thích hợp với những ai ưa ngồi quán nhỏ vỉa hè rất HN. Trong khi chờ đợi món chính bạn có thể gọi thêm 1 tô (mề gà, tim gà, trứng non) ăn kèm tươi ngon, sấn sật. 5 phút sau bạn có thể thưởng thức ngay 1 tô bún thơm ngon, nước dùng trong,ngọt và thơm đặc trưng của xương ( ngon từ thịt ngọt từ xương ), dọc mùng xanh và chín vừa phải, tất cả như hòa quyện tạo nên một tô bún thơm ngon, hấp dẫn đặc trưng, hãy ăn và cảm nhận theo cách của riêng bạn . Có một điều thú vị ở quán này đó là anh chàng phụ quán là 1 gay chính hiệu, ko xinh trai nhưng rất điệu , Man nào cao to, lực sĩ, đẹp zai 1 tý là sẽ được ưu ái phục vụ chu đáo kèm theo mấy cái đá lông nheo rất chi là sành điệu!
-
Mưa rươi…
Tháng Chín đôi mươi, tháng Mười mùng năm.
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2Fimages1085565_1.jpg&hash=de8b4e06c0e9cf0613b789a4a2562615e0b2251d)[/div]
Khi ấy giời thường mưa nhẹ. Những cơm mưa cuối thu đầu đông, lây rây đầy mặt đất. Đã lạnh rồi, mà chưa đủ để thành mùa đông…
Cũng là lúc mùa rươi đến. Rươi lên theo con nước. Và mưa mùa ấy được gọi là mưa rươi…
Buổi sáng ra chợ, các bà các cô bảo nhau, có rươi rồi đấy. Và thế là rươi bỗng dưng làm ồn ào cả một góc chợ ngày thường. Cũng phải thôi, cả năm mới có mấy ngày. Phải tranh thủ mua kẻo mùa sắp qua.
Rươi được mua về. Những con rươi nhầy nhầy, chuyển động lúc nhúc trong chậu. Nhìn ban đầu giống như giun đất, lại có chân tua rua như con rết. Con màu xanh, con màu vàng cam, con màu đỏ, như bảy sắc cầu vồng. Chính vì thế, trước đó ai chưa nhìn thấy con rươi sống bao giờ sẽ thấy… ghê ghê. Chẳng ai tin mấy cái con nhung nhúc kia lại có thể trở thành một thứ đặc sản.
Thêm một vài quả trứng vịt nếu muốn, một chút giò sống hoặc ba chỉ, nạc xay, hành khô, một chút cốm tươi, vài mớ nhỏ hành hoa, mùi, húng, dăm, lá lốt, là những thứ rau thơm của mùa, đặc biệt, không thể thiếu vỏ quýt, một thứ gia vị vô cùng quan trọng…
Rươi và trứng vịt, thịt xay được đánh nhuyễn, có thể thêm chút cốm tươi cho đỡ ngán. Vỏ quýt thì không bao giờ được quên cho vào. Chảo dầu bắc lên bếp. Và thế là hỡi ôi, không thể nào tả lại được cái mùi thơm đến điếc mũi của món chả rươi những ngày tháng ấy. Mùi chả rươi bay từ trong nhà ra phố, hít thôi cũng thấy ngon lạ lùng. Nó có thể khiến cả một đoạn phố nhỏ biết rằng nhà ấy đang làm món chả rươi. Có muốn ăn vụng cũng không xong.
Ăn rươi vào những ngày chớm lạnh. Gắp miếng chả rươi vào bát, cùng một ít nước chấm, gảy thêm vài cọng rau húng, rau thơm, thêm một vài chén rượu cay cay ấm ấm, giữa những mưa phùn, sau những thèm thuồng mùi vị, những nhìn ngó từ trong bếp đến trên mâm, thì không gì ngon tuyệt vời bằng.
Ngon đến nỗi vẫn thấy chép miệng mỗi khi nghĩ đến gió đông mưa phùn. Thấy nhớ và thèm lạ lùng một bữa ăn chiều thơm ngột ngạt. Nhớ cả cái mùi rượu quê thơm thơm, thơm đến nỗi khi chui vào trong chăn ngủ rồi, vẫn còn thấy thoang thoảng phập phồng…
Thế là “tháng chín đôi mươi, tháng mười mùng năm”, có một nỗi nhớ rất phàm trần dạo qua những nỗi nhớ khác, khi mùa đông sắp đến, khi bắt đầu mưa rươi…
( st : blog Ki_en)
-
Mưa rươi…
Rươi được mua về. Những con rươi nhầy nhầy, chuyển động lúc nhúc trong chậu. Nhìn ban đầu giống như giun đất, lại có chân tua rua như con rết. Con màu xanh, con màu vàng cam, con màu đỏ, như bảy sắc cầu vồng. Chính vì thế, trước đó ai chưa nhìn thấy con rươi sống bao giờ sẽ thấy… ghê ghê. Chẳng ai tin mấy cái con nhung nhúc kia lại có thể trở thành một thứ đặc sản.
Thêm một vài quả trứng vịt nếu muốn, một chút giò sống hoặc ba chỉ, nạc xay, hành khô, một chút cốm tươi, vài mớ nhỏ hành hoa, mùi, húng, dăm, lá lốt, là những thứ rau thơm của mùa, đặc biệt, không thể thiếu vỏ quýt, một thứ gia vị vô cùng quan trọng…
Ô ôi. Tưởng tượng ra cái con rươi như thế tớ đã phát hoảng rồi. Tớ ko sợ con giun, nhưng tớ sợ con rắn. Mà tớ toàn tưởng tượng con rươi là con đỉa có chân của con rết. Vì con giun nó ko biết bơi, con rươi nó biết bơi giống con đỉa. Thế thì khỏi nghĩ đến việc ăn! Cứ nghĩ đến con đỉa là tớ tưởng tượng ra cái cảnh nó bám vào chân tớ.
Thế thì thêm những cái gia vị ở dưới thì cứ thêm, tớ cũng chịu. Tại trí tưởng tượng của tớ nó phong phú lắm.
-
Tản mạn về Trà
Dường như có bao nhiêu sự tinh tế, trang nhã, thanh lịch của người Hà Nội đều đưa cả vào trà. Chén trà của người Hà Nội đôi khi cũng cầu kỳ, lệ bộ như chính lời ăn tiếng nói của họ. Ngày trước, đặc sản trà Hà Nội bao giờ cũng là trà (ướp hoa) sen, mà phải là sen trồng ở Hồ Tây.
Mỗi cân trà ướp từ 1000 - 1200 bông sen Tây Hồ, và phải là thứ sen chưa bóc cánh - để có độ hương cao nhất. Đấy là các cụ nói thế, chứ bây giờ sen đã bị thay bằng hương hóa học, trà cũng chẳng nhất thiết phải là thứ trà Thái Nguyên thân uốn móc câu, cánh nhỏ, có vị nhan nhác cốm Vòng, có nước màu xanh non nữa. Cuộc sống xô bồ hơn, bận rộn hơn, bản thân cách uống trà của người Hà Nội cũng… bị "tạp" hơn.
Từ Hà Nội xuôi xuống vùng đồng bằng hay vào miền Trung, thấy cách uống trà đã khác rất xa. Người nhà quê chỉ đơn giản là mua một mớ chè tươi hoặc thậm chí trồng mấy gốc chè ngay vườn nhà, khi cần cứ ra tuốt nắm lá, vò nát, bỏ cọng, hãm một nồi to để uống cả ngày. Chẳng biết do thổ nhưỡng hay do cách nấu mà nước chè xanh của nông thôn miền Bắc vẫn thơm dịu và xanh hơn ở miền Trung. Chè miền Trung thường đỏ nước, và rất đặc, người không quen uống nửa bát là đã có thể hoa mắt vì say.
Vào đến miền Nam, trà lại mang tinh thần hồn hậu, nhuần nhị và chân thực. Không chút cầu kỳ, trà được pha loãng ra, chủ yếu để giải nhiệt. Thế nên người miền Nam uống trà cứ tu liền một hơi cả cốc to chứ chẳng mấy ai nhâm nhi chén trà nhỏ xíu nóng hổi như người miền Bắc. Cứ so sánh độ đặc của trà ở miền Bắc và miền Nam là thấy ngay miền nào xởi lởi hơn.
Khi pha trà, phải lấy nước sôi độ 1, lăn tăn mắt cá, mắt cua (chưa sôi ùng ục) đổ nước thấp và đầy ấm để khi đậy nắp sẽ tràn ra một chút, bọt bẩn sẽ ra ngoài, gọi là "hạ sơn nhập thủy". Khi rót trà thì rót vào các chén 1/4 lượng nước chứa trong chén rồi lại quay vòng tiếp, như thế trà sẽ có độ đậm ngang nhau".
Dẫu gọi thế nào thì ngồi nâng cốc trà ngon lên môi cũng là bắt đầu cho một tâm sự, một nỗi niềm, một câu chuyện nhân tình thế thái...
(St)
-
Đọc cái tản mạn này của bạn Lavie, lại khiến tớ nghĩ đến Những chiếc ấm đất của cụ Nguyễn Tuân. Cái thú ăn chơi cũng thật là công phu nhỉ? Tớ thích uống trà mà lại không dám uống, như thế cũng là đánh mất rất nhiều cơ hội được "ăn chơi" rồi.
Tớ thích nhất là cái đoạn này:
""Ngày xưa, có một người ăn mày cổ quái. Làm cái nghề khất cái là phải cầm bằng rằng mình không dám coi ai là thường nữa; thế mà hắn còn chọn lựa từng cửa rồi mới vào ăn xin. Hắntoàn vào xin những nhà đại gia thôi và cố làm thế nào cho giáp được mặt chủ nhân rồi có xin gì thì hắn mới xin. Có một lần hắn gõ gậy vào đến lớp giữa một nhà phú hộ kia, giữa lúc chủ nhà cùng một vài quý khách đang ngồi dùng bữa trà sớm. Mọi người thấy hắn mon men lên thềm, và ngồi thu hình ở chân cột một cách ngoan ngoãn, mọi người không nói gì cả, để xem tên ăn mày định giở trò gì. Hắn chả làm gì cả, chỉ nhìn mọi người đang khoan khoái uống trà. Hắn đánh hơi mũi, và cũng tỏ vẻ khoan khoái khi hít được nhiều hương trà nóng tản bay trong phòng. Thấy mặt mũi người ăn mày đã đứng tuổi không đến nỗi bẩn thỉu quá, chủ nhân bèn hỏi xem hắn muốn xin cơm thừa hay là canh cặn, hay là hơn nữa, hắn lại muốn đòi xôi gấc, như kiểu người trong phương ngôn. Hắn gãi tai, tiến gần lại, tủm tỉm và lễ phép xin chủ nhân cho hắn "uống trà tàu với!". Mọi người tưởng hắn dở người. Nhưng tại sao không nỡ đuổi hắn ra và còn gọi hắn lại phía bàn cho hắn nhận lấy chén trà nóng. Hắn rụt rè xin lỗi và ngỏ ý muốn được uống nguyên một ấm trà mới kia. Hắn nói xong, giở cái bị ăn mày của hắn ra, cẩn thận lấy ra một cái ấm đất độc ẩm. Thấy cũng vui vui và lạ lạ, mọi người lại đưa cho hắn mượn cả khay trà và phát than tàu cho hắn đủ quạt một ấm nước sôi, thử xem hắn định đùa định xược với bọn họ đến lúc nào mới chịu thôi. Hắn xin phép đâu đấy rồi là ngồi bắt chân chữ ngũ, tráng ấm chén, chuyên trà từ chén tống sang chén quân, trông xinh đáo để. Lúc này không ai dám bảo hắn là ăn mày, mặc dầu quần áo hắn rách như tổ đỉa. Uống một chén thứ nhất xong, uống đến chén thứ nhì, bỗng hắn nheo nheo mắt lại, chép môi đứng dậy, chắp tay vào nhau và thưa với chủ nhà: "Là thân phận một kẻ ăn mày như tôi được các ngài cao quý rủ lòng thương xuống, thực kẻ ty tiện này không có điều gì dám kêu ca lên nữa. Chỉ hiềm rằng bình trà của ngài cho nó lẫn mùi trấu ở trong. Cho nên bề dưới chưa được lấy gì làm khoái hoạt lắm". Hắn lạy tạ, tráng ấm chén, lau khay hoàn lại nhà chủ. Lau xong cái ấm độc ẩm của hắn, hắn thổi cái vòi ấm kỹ lưỡng cất vào bị, rồi xách nón, vái lạy chủ nhân và quan khách, cắp gậy tập tễnh lên đường. Mọi người cho là một thằng điên không để ý đến. Nhưng buổi chiều hôm ấy, cả nhà đều lấy làm kinh sợ người ăn mày vì, ở lọ trà đánh đổ vung vãi ở mặt bàn, chủ nhân đã lượm được ra đến mươi mảnh trấu". (trích Những chiếc ấm đất - Nguyễn Tuân)
Hơ hơ... quả là hay nhỉ? Chứ mình bây giờ uống trà mà cứ như là uống nước lọc. Một buổi tối thay nước đến mấy lần. Quả là...
Thôi vậy... Nói chung là... Pha trà là cả một nghệ thuật, mà riêng uống trà thôi cũng là một nghệ thuật nữa. Uống trà, người ta chỉ nhấm nháp từng chút một, để vị chát nơi đầu lưỡi dần dần chuyển sang vị ngọt của trà. Nước trà phải có màu xanh nhạt, nhìn trong veo mới thích. Nhìn chén trà như vậy, chưa uống đã cảm thấy cái vị của nó đã ở nơi đầu lưỡi.
-
từ hôm đi uống trà với mọi người, về nhà tớ bắt đầu tò mò ngồi uống trà với bố tớ, thú vị phết
-
Vịt Nướng
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi205.photobucket.com%2Falbums%2Fbb139%2FCammywhity%2FVitNuongChao11832.jpg&hash=6e35265813781c83d9bc8116a4c54a8bbade78c1)
Khi những cơn gió lạnh ùa về mùa đông như hiện diện rõ hơn gần gũi hơn với cuộc sống. Trong cái giá lạnh ấy được quây quần quanh nồi lẩu miệng xuýt xoa ko ngớt , 2 tay huơ huơ xoa vào nhau chốc chốc lại tiếng cụng ly va vào nhau "lách cách" nghe thật rôm rả.
Cùng là vịt người ta có thể chế ra đủ các thứ món nghe tới thôi cũng thấy xốn xang cái dạ dày như: thịt vịt xào lăn, giả cầy, luộc, nướng, chân vịt hầm, tiết canh vịt và cháo vịt. Món nào cũng ngon nhưng hấp dẫn nhất vẫn là cháo vịt. Trước mặt bạn là một bát cháo đặc sánh được nấu bằng gạo nếp pha lẫn với đậu xanh và gạo tẻ. "Nhân" của bát cháo là gan, mề, tiết, lòng, thịt vịt được xào lăn, tỏa mùi thơm ngào ngạt. Chấm ngập miếng vịt luộc vào trong bát nước chấm tỏi, gừng. Nhón thêm miếng măng, thêm cái dọc hành, miếng ớt trứng bống. Ai chọn vịt mới khéo làm sao. Không là thứ vịt non bấy, toàn mỡ với da. Chọn thứ vịt hơi “đứng đắn” một chút, luộc khéo cho chín tới trong thứ nước dùng sánh màu, thơm mùi hành khô nướng. Miếng thịt đầm hẳn.
Chẳng giống chân gà nướng, phụ thuộc vào gia vị là chính. Cái món vịt nướng Vân Đình mộc mạc mà vẫn thật giữ trong mình vị ngon của cái giống ..... bầu. Chẳng biết họ tẩm thêm với ướp thêm những gì. Chỉ thấy ngon . Dùng tay xé vịt mà chấm với muối tiêu chanh. Liếc mắt trông ngang chắc thể nào cũng thấy có kẻ nuối tiếc miếng vịt nướng mà mút ngón tay ngon lành.
Om trong nồi đất với mẻ và nghệ vàng ươm. Thêm với lá răm. Vị chua thanh đâm ra lạ hẳn. Lại ấm nóng rừng rực. Kém gì lẩu dê với lẩu gà. Ăn kèm với bún. Nếu nhỡ nhà hàng có hết mất rau xanh rau sạch thì cũng chẳng sao.
Âu cũng là cái thú ẩm thực từ bao đời. Nó kéo người ta lại gần nhau hơn, vì thế mà ẩm thực trở thành một nét văn hóa ở mỗi dân tộc.
-
Mùa thu uống rượu cúc
Trong một căn gác nhỏ( quán Hoàng Hoa Tửu ở phố Khâm Thiên hoặc quán Tứ Hải ở gần Hồ Tây), dăm ba người bạn ngồi với nhau bên một be rượu cúc giữa tiết thu Hà Nội, thật không có cái thú nào bằng.
Rượu cúc có hai loại: hoàng cúc và bạch cúc. Bạch cúc hương không đượm bằng hoàng cúc, nhưng lên rượu hoàng cúc sắc lại hơn nên đắt hơn, chứ thực tình hai loại chẳng khác gì nhau. Ướp rượu cúc bây giờ thì đơn giản, ra phố thuốc bắc mua hoa cúc của Tầu về, hoa cúc tầu là tối ưu nhất, vì hoa to cánh hoa đẹp, đượm hương mang về nhà ngâm vào trong bình rượu cồn hoặc rượu gạo nồng độ cao như ngâm thuốc bắc, ngâm độ một tuần là lọc hoa ra có thể đem ra uống được.Hoa cúc bóp cho nát chỉ lấy những nhụy hoa đem sàng cho thật kỹ thì mới ngâm rượu, ngâm xong để bẩy bẩy bốn chín ngày cho rượu thấm hương cúc. Hoa cúc ta kém hương nên phải để lâu, trước khi uống, vợi ra hai nài một nài ngâm thêm ít cam thảo nam, uống ngọt ngọt, một nài thì để nguyên, màu rượu vàng sánh, uống một hụm không hề thấy gắt, tâm thật tĩnh thì mới thưởng được hết hương cúc trong chén. Uống rượu cúc không nên uống có đồ nhắm, cùng lắm là thêm vài lát xoài xanh hoặc dăm hột lạc.
Ngồi trên một hiên nhà tranh trước mặt là một giàn mướp trông ra hồ Tây trong một chiều thu, hơi lất phất những cơn mưa ngày thất tịch, tưởng chừng như không gian ngưng đọng trong phút chốc.
Nâng chén rượu cúc trong tiết lập thu...
Đạo thiền sinh ra từ chén rượu, uống rượu mà cảm được thiên nhiên, được trời đất, giao hòa lại như trong một nhất thể, uống rượu mà thấy thiên nhiên đẹp quý vô cùng, uống rượu mà nâng niu cuộc sống, trân trọng cuộc sống... các cụ ta không dưng là làm nên bài Tứ thời để dạy cho con cháu cách chơi, hưởng thụ cuộc sống:
Xuân du phương thảo địa
Hạ thưởng lục hà trì
Thu ẩm hoàng hoa tửu
Đông ngâm bạch tuyết thi
Có nghĩa là: mùa xuân thì đi chơi ngắm hoa cỏ đất trời, mùa hạ thì thưởng sen trong hồ, mùa thu uống rượu cúc, mùa đông ngâm thơ ngắm tuyết trắng.
Uống để trân trọng tự nhiên cũng là một cách uống.Uống rượu để tạo phật tính cũng là một cách uống, uống rượu để tạo nghiệp cũng là một cách uống, kiến tính thì thành Phật, tạo nghiệp thì luân hồi. Thành phật thì thoát tục căn, còn luân hồi thì tạo quả báo. Những triết lý đơn giản đó nhiều khi lại ít người hiểu được.
Ngoài hồ Tây chuông chùa Trấn quốc đã điểm khóa kinh sớm...
(St)
-
Phố Hà Nội, trăm miền thương nhớ ngay cả khi ta vẫn kề bên. Một sự pha trộn chi ly của sự gợi tả, của tính chất, màu sắc và phong vị: chút mộng mơ lãng đãng, chút nhếch nhác phồn thực rất đời bên cạnh sự đài các, thanh lịch của một đô thị ngàn năm tuổi. Sức tài hoa Hà Nội được hun đúc, được nhào trộn từ điều kiện lịch sử, khi mọi tinh tuý của đất Việt đều dồn cả về mảnh đất Kinh kỳ linh thiêng nhỏ bé. Những đặc sản, những tay thợ khéo, những cá tính vùng miền... tạo nên một Hà Nội thật đặc biệt: Thật chung, nhưng cũng lại là cái riêng không đâu có...
Một khía cạnh rất khác, ấy là cái tên. Chẳng nơi đâu, tên phố là sản vật, là món ăn, là phường thợ như Hà Nội. Cũng chẳng nơi đâu, tên phố lại bình dân nhưng cao sang, thực thà nhưng bóng bẩy đến thế. Cả một câu chuyện dài, rất dài về tên phố, về văn hoá, về ẩm thực trên những con phố nhỏ bàn cờ mà lai rai kể có lẽ chẳng bao giờ hết.
Trăm năm vật đổi sao dời, phố Hà Thành nay khác. Duy chỉ còn mỹ cảm về cái sự ăn của Hà Nội là mường tượng như không hề thay đổi. Nhiều phố Hà Nội liên quan đến sự “sung sướng không tài nào hoãn được” ấy. Một số phố mất tên, hay mất hẳn, để lại vấn vương muôn năm cũ. Hàng Bột thành Tôn Đức Thắng. Hàng Giò (đầu Bà Triệu bây giờ) chìm vào tịch mịch. Hàng Chè bị Hàm cá mập đớp trọn. Hàng Gạo mất tích nơi vệ sông Hồng... Thế nhưng, thật hay ho, người Hà Nội cũng đã sản sinh ra một Phố-món-ăn mới, như là sự đắp đền. Ở phạm vi nhỏ của bài viết này, ở buổi sáng nay, tớ chỉ muốn nhắc đến cái ăn, hay đúng hơn là một món ăn Hà Nội trong những ngày đầu đông bàng bạc gió. Và tên phố, đích xác là một cái tên: Phố Chả Cá. Món chả cá Hà Thành.
Chiều đông lãng đãng. Cái lạnh dịu dàng như luồn bàn tay vào khắp những con ngõ nhỏ Hà Nội. Trời rây rây mưa và phố hiu hiu vắng. Ấy là lúc nghĩ đến món chả cá Lã Vọng. Khẩu vị bạn ra sao, kiêng khem thế nào, tuổi tác, gái trai, đâu có gì là quan trọng. Mời bạn ngồi xuống đây với tớ, bên chiếc bàn này, ngấm đẫm cái hồn thanh tao của cụ Vũ Bằng thuở nọ mà nâng chén. Ngoài trời mưa bay gió lạnh, nồng ấm vị hương trong này xin ở lại…
“Thơm ngọt đã từng hai thứ tóc
Mà sao vụng đũa với tay run…”
(Chả cá - Tớ)
Bếp than hoa lách tách đượm nồng hơi ấm. Thì là, hành hoa, hành chẻ mượt mà, xanh mướt. Húng Láng giờ không còn Láng, nhưng vẫn thơm thảo ân cần. Mắm tôm qua thời giông bão, phơi màu tím thanh tịnh giả tạo và mời gọi trong bát bé. Quả chanh cốm mọng nước cắt đôi khoe màu ruột vàng óng, quả ớt xiêm đỏ hung hăng, đĩa bún rối trắng thanh tân, tất cả nằm cam chịu và âm thầm. Một bức tranh tĩnh vật đẹp đẽ trong chờ đợi. Để tôn lên, để tung hô và thần phục một nhân vật chính… Ấy là chả cá.
Thói đời, VIP thì thường đến muộn. Là khi thực khách đã ngấm trọn sự thèm thuồng, rau dưa, gia vị đã nằm phập phồng mãi, những miếng cá lăng vàng ruộm, thơm ngào ngạt ấy mới khụng khiệng lên mâm. Nào đã xong, mắm tôm phải được đánh bông lên bằng chanh, cà cuống và giọt rượu, điểm chút vàng của mỡ nước nóng, chảo mỡ phải reo vui lách tách, mới là lúc thực khách được dẹp bỏ cái thanh tao, cái nhàn thực giả vờ của mình để thoả mãn những giác quan đã khổ sở vì chờ đợi…
Nào bạn, chầm chậm thôi, hãy bỏ vào miệng vị ngọt ngào nóng bỏng của miếng cá, bỏ vào vị nồng của mắm tôm, vị cay của ớt, vị thơm bùi của hạt lạc rang khéo, vị chua dịu của chút chanh. Bỏ vào cả mùi thơm của riềng nghệ, của húng, của tiêu, của giọt tinh dầu cà cuống thơm lộng óc. Bỏ vào đi, để thấy cả hương và vị của cả non sông trời đất hoà trộn trong “một miếng ăn ngon tiếng để đời”. Chiêu thêm một hớp rượu nếp cái nồng cay thơm sực mùi quê cất, để hiểu tại sao Vũ Bằng, Băng Sơn, Nguyễn Tuân lại viết văn hay đến thế, để hiểu vì sao người Hà Nội, phố Hà Nội, cái ăn Hà Nội lại đẹp và nên thơ như thế…
Lấy sự suy xét mà nói, món chả cá nên kết thúc trong sự thèm thuồng, cũng giống như rượu chẳng nên uống thật say - ấy mới là phí rượu. Cái vị không thể nào quên của chả cá phải được giới hạn ở mức ăn thêm được, và cũng không nên ăn quá nhiều lần. Thế nên tớ đồ rằng những bác thực khách môi miệng béo nhờn kia không biết thưởng thức mà gọi đến 2, thậm chí là 3 suất cá. Chả cá mà ăn lấy no là bỏ, cái vị đặc biệt đâu quý ở đa. Phải để vị giác và thính giác của ta vẫn phân biệt được vị ngon, và rượu thì chưa mềm môi uống. Ăn, nhưng nhiều khi ngẫm thấy triết lý ở đời…
Kể cũng lạ, ối người cũng mua cá, phân biệt gia vị, cách ướp, nêm nếm hàng trăm kiểu, ấy vậy mà chả cá về làm vẫn không ngon, không ra vị. Này thì cá bở tơi, này thì nướng quá tay chút thôi đã khô xác, dối chút ít là mềm oặt ẹo, này là mùi tanh không thể hết... Chỉ có ra hàng, mà đích xác là chả cá Lã Vọng, miếng chả cá kia mới thật sự là nó.
Nói đến cái vị, cái đặc biệt của chả cá Lã Vọng đơn thuần, e rằng mọi người đều có đôi niềm bối rối. Kể làm sao được cái thần riêng của nó bằng dăm câu ba điều hoa ngôn xảo ngữ? Nó là sự tổng hoà đầy dị biệt : một chút của sản vật sông núi nước Nam, của chút tiết trời đất Bắc, của sự tài hoa đúc kết trong 5 đời, của tình tri kỷ chén tạc chén thù - có ai đi ăn chả cá tự thưởng rượu ngon một mình? Nó còn mang chút hồn thu thảo, cái tinh tế và nghiêm cẩn đã được lịch sử kiểm chứng trong văn hoá ẩm thực Hà Thành. Vậy nên đừng hoài công phân tích, bóc tách công thức hay bí quyết món chả cá ấy làm gì. Thiếu một chút thôi, cũng hỏng. Bỏ đi cái gì cũng chẳng ra. Vậy thì bạn cứ ngồi yên đó, nhấp tiếp với tớ chén này và coi nó như một điều tất lẽ : chả cá Lã Vọng, tự nó đã ngon rồi…
Hà Nội. Trăm miền thương nhớ ngay cả khi ta vẫn kề bên. Hà Nội khác xưa, và ta cũng khác. Bạn học cũ tản mát dần, bạn mới người đậm người sơ, cả những quan hệ công việc đầu môi chót lưỡi, tay bắt mà đầu mong về danh lợi. Nhưng chưa bao giờ ta vơi niềm yêu cuộc sống, chưa bao giờ ta thấy đời kém đẹp, dù chỉ với chút quà phố thị lành ngon. Như buổi muộn chiều nay, bên bếp than tí tách này, bạn, ta nâng chén. Vì Hà Nội. Và vì cuộc sống mến thương…
(From vnn.vn)
Chẹp chẹp
-
Bánh cuốn Thanh Trì được làm từ gạo gié cánh, tám thơm, tráng mỏng như tờ giấy. Món ăn ấy đã trở thành đặc sản được yêu thích nhất của vùng ngoại thành này.
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2F800px-BC3A1nh_cuE1BB91n_Thanh_TrC3A.jpg&hash=acfd4b5797ae445072270ceeb5c10ff02e65c827)[/div]
Gọi là bánh cuốn mà chẳng cuốn thứ gì hết, ấy là bánh cuốn Thanh Trì. Đó chỉ thuần là những lá bánh được tráng mỏng như tờ giấy, mướt như mạ non, xếp gọn gàng ngay ngắn từng lớp từng lớp trong lòng một chiếc thúng, trên phủ tờ lá sen hay lá chuối, lá dong. Bánh cuốn Thanh Trì không bao giờ nằm tòng teng trên hai đầu quang gánh. Người bán luôn đội thúng bánh trên đầu, ve vẩy đôi tay mà đi khắp ba mươi sáu phố phường Hà Nội.
Sở dĩ, bánh cuốn của miền ven ô Hà Nội mỏng mướt là nhờ bột xay thật nhuyễn. Những chiếc cối đá gia truyền mặt đá đã nhẵn lỳ, tay cầm bằng gỗ mít đã lên nước đen bóng, từ đời này sang đời khác đã biến những hạt gạo dẻo thơm thành thứ bột nước trắng ngần. Gạo phải tuyền loại gié cánh, tám thơm. Chẳng vậy mà có nhà nhất định không làm bánh cuốn từ gạo dẻo nhập khẩu tận Thái-lan.
Bếp lò tráng bánh cuốn phải là bếp than, để lửa được đượm. Không ai chỉ bắc một cái bếp mà tráng bánh. Ít nhất phải ba bếp đỏ lửa. Xoong bột gạo được thẩm định kỹ lưỡng: loãng quá bánh nát, mà đặc quá, bánh dày mình ăn khí thô, lãi lời lại chẳng còn được là bao. Múc lưng muôi bột, dàn đều trên khuôn vải. Đậy nắp vung lại. Rồi nồi thứ hai, nồi thứ ba cũng thế. Quay lại nồi thứ nhất, lấy que tre xọc ngang một cái, nguyên một tờ gạo mong manh được nhắc ra. Xoa một tý mỡ hành cho bóng bẩy rồi gấp lại. Cứ thế tiếp tục. Xoong bột vơi và thúng bánh cứ đầy dần.
Thường thì xế chiều, dân Thanh Trì lại nổi lửa tráng bánh. Mẻ bánh bán buổi sáng cho người Hà Nội cầu kỳ khảnh ăn điểm tâm. Hạ chiếc thúng xuống dưới chân cột đèn góc phố, người bán hàng, bày ra giang sơn của mình. Người ăn ngồi xổm chung quanh thúng bánh. Dăm lá mùi xanh mướt, miếng chả quế hồng, miếng bánh trắng đục, tất cả cứ nhuần đi trong vị nước chấm.
(st: hanoi.vnn.vn)
-
Bún đậu
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2Fbundauws2.jpg&hash=4c14baa61fd28051e9368a8f4a4b9715624a1d84)[/div]
Giữa chốn Hà thành, bún đậu như một cô gái quê mùa, chân chất nhưng lại có sức thu hút lạ lùng. Ở Hà Nội, có những quán, những gánh bún đậu không bao giờ ngớt khách như những hàng bún đậu ở ngõ Phất Lộc phố Hàng Bạc, ở phố Phạm Đình Hổ… Buổi trưa mà ra trễ một chút là hết chỗ, chỉ có nước đứng chờ những người đến trước ăn xong đứng dậy để xí lấy một chỗ. Mà lạ, hầu như người ta chỉ ăn bún đậu vào buổi trưa, không mấy ai ăn buổi sáng hoặc buổi chiều. Hỏi thăm, có người giải thích: Món bún đậu nhẹ bụng, ăn buổi trưa để chiều về có đói còn ăn được nhiều cơm. Nghe ra cũng có lý.
Một đĩa bún, một đĩa đậu phụ rán, một chén mắm tôm vắt chanh thật nhiều đánh lên cho sủi bọt, người thích ăn cay thì cho thật nhiều ớt. Thêm một đĩa rau gồm dưa chuột, kinh giới, rau mùi là tròn trịa một món ăn. Gắp một ít bún cho vào chén, lấy một miếng đậu phụ chấm vào chén mắm tôm, cố ý chấm nhiều vào một chút để khi bỏ miếng đậu vào chén, mắm tôm còn thấm bớt qua bún. Gắp thêm một lát dưa chuột, mấy lá rau mùi. Cố ý ăn làm sao để khi nhai trong miệng luôn có cả bún, cả đậu, cả rau. Lẫn trong vị mặn dễ chịu của mắm tôm là vị bùi, vị béo của đậu phụ rán, vị ngon trong trẻo của bún là một vị ngọt không thể giải thích được. Có người ghiền món bún đậu, ngẫm nghĩ mãi về vị ngọt này mới đưa ra lời giải đáp hết sức khoa học: Có lẽ vị mặn của mắm tôm giúp miệng tiết ra thật nhiều nước bọt. Chính lượng nước bọt này mau chóng thuỷ phân tinh bột trong bún, trong đậu thành đường manto tạo ra vị ngọt trên.
Món bún đậu ngon, nhờ vào miếng đậu thật nóng chấm với mắm tôm. Đậu phụ miếng nhỏ bằng hai đầu ngón tay. Người ăn gọi tới đâu người bán rán tới đó. Có người chỉ thích ăn những miếng đậu rán thật vàng, thật giòn, nhưng cũng có nhiều người chỉ thích ăn đậu phụ rán sơ, nóng thật nóng nhưng thật mềm. Gần đây, có lẽ thấy món bún đậu đơn giản quá nên có nhiều nơi tìm cách nâng cấp như cho thêm nem chua, có nơi bán chung với giò heo, giả cầy… nhưng chưa được mấy người chấp nhận.
-
Nhắc tới Phở Hà Thành , có lẽ nhiều người đã quen với những cái tên đã để lại dấu ấn như : Phở Thìn, Phở Thịnh , Phở Tư lùn, Phở Nam Định … Bên cạnh đó, những con phố có gắn với vị đặc trưng của phở, đã trở nên nổi tiếng nhờ “phở”, cũng không phải là ít hở Lý Quốc Sư , phở Bát Đàn , phở Hàng Bột, phở Nam Ngư …Và không biết tự bao giờ, phở đã trở thành một nét riêng, rất riêng của Hà Nội.
Phở cuốn hấp dẫn thực khách , có lẽ vì nó đã kế thừa được phong vị của bánh cuốn Hà Nội.
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2F0506At01L.jpg&hash=e20b82ca196c4274d759b0112475f40a7e165396)[/div]
Phở cuốn phải ăn ở vỉa hè mới thấy ngon. Phở xắt miếng vuông vắn diện tích 20x20 cm, bánh phở mỏng nhưng rất giòn lại dai, Phi thơm hành, tỏi trong mỡ , thịt bò đảo nhanh đều tay hơi săn vừa đủ độ chín đặt trên những rau mùi, xà lách và rau thơm, sau đó cuộn tròn lại. Bát nước chấm là nước mắm, giấm, đường, tỏi và những miếng du đủ xanh thái thành những lát mỏng hình vuông (hoặc chữ nhật).
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2Fpc4.jpg&hash=c3dca869d51def474bba48e2a1d98321eafd37f8)[/div]
khi thưởng thức, người ăn mới thấy yêu cái hương vị dễ chịu của món phở nguội, chỉ thoang thoáng mùi gạo thơm để làm nên miếng bánh phở trắng trắng, dai dai mà mềm mại. Thế nhưng khi bao lấy miếng thị bò xào nức vị hành tỏi phi, với mùi hăng hắc của rau thơm. Rồi khi trót chấm với bát nước mắm cay cay mùi ớt, miếng bánh phở bỗng dịu ngọt vị chua mặn, quyện với miếng thịt giòn mềm bên trong.
Phở cuốn vừa có thể dùng để ăn lót dạ, vừa có thể ăn cho no. Món ăn ngon mà dễ ăn, không kén người thưởng thức
-
Một món ăn rất quen thuộc, mà khi nhắc đến ẩm thực Nga, người ta nhớ đến món này đầu tiên. Một điều thú vị là: ở Nga người ta gọi món này là Salad Pháp!!
Món salad trộn sốt trứng (mayonnais) nổi tiếng nhất là món salad Nga (salad Russian) được làm bằng các loại rau củ, tôm thịt... cắt nhỏ.
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2Fimages784131_TOM_nbsp_SOT_nbsp_RAU_.jpg&hash=d521639fbb14d5c7b56fdeaecf00d8ec6f24fb0a)[/div]
Chuẩn bị riêng ít xà lách cứng, lá cần, sốt trứng riêng trang trí tùy sáng tạo.
- Trộn tất cả nguyên liệu với sốt trứng - riêng củ dền trộn riêng khi trình bày ra dĩa, để củ dền riêng một góc nếu trộn chung, củ dền sẽ loang màu tím làm sẩm đi màu sắc tự nhiên của những loại rau củ khác, dĩa salad sẽ không còn hấp dẫn – có thể cho thêm sốt để tất cả bám đều sốt trứng rồi mới nêm muối vào từ từ tùy khẩu vị riêng của bạn, trộn đều và tùy chất lượng sốt trứng có để thêm chút tiêu hoặc chanh vắt; rắc bột nụ hoa mướp ( nếu có).
- Món salad này có thể dùng tôm sú luộc, lột vỏ, để nguyên con và trộn kèm làm cho món ăn có hình thức hấp dẫn hơn. Có khi dùng tôm nguyên con thì không dùng kèm thịt, cá.
*) Salát kiểu sinh viên
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2Fdsc_1201.jpg&hash=72d0581d8386f5a1e12005bb838fe0cd08b52487)[/div]
Thành phần:
- khoai tây luộc, bóc vỏ, cắt vuông nhỏ cỡ đầu ngón tay
- thịt (nạc) luộc, dưa leo (chuột) ngâm dấm, cắt vuông nhỏ hơn một chút
- trứng gà luộc, cắt nhỏ
- sốt mayonnaise
- rau củ (tùy điều kiện: đậu cô ve, đậu que, suhào, ...) luộc cắt nhỏ
- rau thơm: hành lá, rau thơm (ngò), thì là
Chế biến: cực đơn giản là trộn các thành phần trên với nhau là xong.
Lưu ý: tùy khẩu vị và kinh nghiệm mà cho nhiều ít các thành phần, muối.
-
cái món salat mà bạn CIAO nói đó chỉ dành cho bạn thôi chứ bọn sinh viên bên này nó ko làm kiểu đấy đâu và hơn nữa cũng ko cầu kì như bạn đâu hí hí hí
còn cái món mà bạn nói là salat pháp ko có đâu ở nga làm gì có nhỉ lạ quá
-
Fast Food Quán 9 Gang. Giải thích cho cái tên quán "tại sao không fải là 3 gang mà lại là 9 Gang?"
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2Fres_3_1321091335.jpg&hash=0dd9d6c33bb323d4118a3bfb3de50a4c654ba5b1)[/div]
Phong cách quán được trang trí với hai màu chủ đạo là trắng và đỏ trông rất nổi bật được trang trí thêm các họa tiết nhỏ mang tính trẻ trung và hiện đại phục vụ cho teenage
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2Fres_3_348553592.jpg&hash=f308d0fd209440c0ecae90ac666b431ec4bfc6f8)[/div]
Những món ăn được ưa chuộng nhất là Combo 1 và Combo2, các món ăn đều trình bày rất đẹp và có hương vị cũng rất đặc biệt.
MENU cho các món đặc biệt giá rất teen
Bánh pancake dứa + nước ngọt + khoai rán 20,000 VND
Pancake chuối + nước ngọt + khoai rán 20,000 VND
Bánh pancake táo + nước ngọt + khoai rán 20,000 VND
Bánh pancake dâu tây + nước ngọt + khoai rán 22,000 VND
Bánh pancake xoài + nước ngọt + khoai rán 20,000 VND
Bánh pancake gà + nước ngọt + khoai rán 26,000 VND
Bánh pancake nấm, thịt + nước ngọt + khoai rán 26,000 VND
Bánh pancake bò sốt cà chua + nước ngọt + khoai rán 26,000 VND
Mì spaghetti bò xốt cà chua 16,000 VND
Salad hoa quả 10,000 VND
Địa chỉ : 37 Núi Trúc, Kim Mã, Q. Ba Đình, Hà Nội.
Giờ phục vụ 6:30 - 22:00
Giá trung bình 5.000 - 26.000VND
-
Mình đang có 1 số thẻ free tại quán YUMMY DESSERT. Địa chỉ: 28 Phan Đình Phùng, HN. Bạn nào có nhã hứng thưởng thức những món ngon lạ, mát mùa hè thì liên hệ nhé. Điều đặc biệt là quán này mang Hương vị đặc trưng Hongkong do đầu bếp bản xứ thực hiện. Quán được thiết kế với gam màu chủ đạo là vàng chanh tươi mát, màu sắc phong phú rất năng động và phù hợp với teenage. Thực đơn phong phú khoảng ~ 70món. Giá rất teen, thích hợp với tổ chức sinh nhật, hội họp, giao lưu. Trong số những món hôm nay thưởng thức mình đặc biệt kết món "Thạch Lô Hội" giá 19K thôi nhưng hương vị thực sự đặc biệt, thơm và mát, ngoài tác dụng giải nhiệt còn có tác dụng làm đẹp da.
Quán khai trương hôm nay ngày 11/5/2009. Thẻ free chỉ có giá trị đến hết ngày 17/05 thôi bạn nhé.
-
Mình đang có 1 số thẻ free tại quán YUMMY DESSERT. Địa chỉ: 28 Phan Đình Phùng, HN. Bạn nào có nhã hứng thưởng thức những món ngon lạ, mát mùa hè thì liên hệ nhé. Điều đặc biệt là quán này mang Hương vị đặc trưng Hongkong do đầu bếp bản xứ thực hiện. Quán được thiết kế với gam màu chủ đạo là vàng chanh tươi mát, màu sắc phong phú rất năng động và phù hợp với teenage. Thực đơn phong phú khoảng ~ 70món. Giá rất teen, thích hợp với tổ chức sinh nhật, hội họp, giao lưu. Trong số những món hôm nay thưởng thức mình đặc biệt kết món "Thạch Lô Hội" giá 19K thôi nhưng hương vị thực sự đặc biệt, thơm và mát, ngoài tác dụng giải nhiệt còn có tác dụng làm đẹp da.
Quán khai trương hôm nay ngày 11/5/2009. Thẻ free chỉ có giá trị đến hết ngày 17/05 thôi bạn nhé.
đi mới ,nếu lavie không ngại hoặc không sợ thời gian tùy ý trừ 5h -8h AM ,PM
-
Bún đậu
[div align=\\\"center\\\"] HN có lẻ chỉ mỗi Phở là dễ lùa với dân miền NaM
-
ôi thèm, khéo trưa nay ra táng bún đậu mắm tôm
-
đi mới ,nếu lavie không ngại hoặc không sợ thời gian tùy ý trừ 5h -8h AM ,PM
Còn ai muốn đi với NBV nữa ko nào? Pé An đi ko? Làm phát bay ra HN ăn Sango xoài lô hội và hoa quả giao lưu với zai HN (dễ thương lém)! đêeeeee.... xong bay vào SG nhỉ?
-
Còn ai muốn đi với NBV nữa ko nào? Pé An đi ko? Làm phát bay ra HN ăn Sango xoài lô hội và hoa quả giao lưu với zai HN (dễ thương lém)! đêeeeee.... xong bay vào SG nhỉ?
Em đi mới
-
Oh yeahhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
-
thế k có ai đi ăn bún đậu với mình ah
-
Còn ai muốn đi với NBV nữa ko nào? Pé An đi ko? Làm phát bay ra HN ăn Sango xoài lô hội và hoa quả giao lưu với zai HN (dễ thương lém)! đêeeeee.... xong bay vào SG nhỉ?
lavie không được đùn đẩy trách nhiệm, NBV đầu trần chân đất xông pha giang sơn chứ có phải Hùm đâu ,mỗi tội cái tật phanh gấp là không bỏ được ! e hèm, quán nhiều thế chỉ đăng không,nhìn phí đi, hay lần sau,ai tìm được quán ngon thì rủ nhau aloxo cùng lúc giải nhiệt cái thời tiết ẩm ương . Cắm đầu vào công việc,ngẩng lên thì "pé" chuyển sang "em" .
"chúng mình" đi lúc nào ?
-
lavie không được đùn đẩy trách nhiệm, NBV đầu trần chân đất xông pha giang sơn chứ có phải Hùm đâu ,mỗi tội cái tật phanh gấp là không bỏ được ! e hèm, quán nhiều thế chỉ đăng không,nhìn phí đi, hay lần sau,ai tìm được quán ngon thì rủ nhau aloxo cùng lúc giải nhiệt cái thời tiết ẩm ương . Cắm đầu vào công việc,ngẩng lên thì "pé" chuyển sang "em" .
"chúng mình" đi lúc nào ?
Trưa mai, anh contact với em hoặc chị Hồng để biết chi tiết nhé
-
Em đi mới
rủ thêm danie đi đi . đừng nghĩ anh thế , em nghĩ thế là nghĩ đúng rồi đấy
-
thế k có ai đi ăn bún đậu với mình ah
Thế ko đi Yummy Dessert à?
@NBV: chẳng hiểu NBV nói cái jiề nữa
-
Thế ko đi Yummy Dessert à?
@NBV: chẳng hiểu NBV nói cái jiề nữa
-
Còn ai muốn đi với NBV nữa ko nào? Pé An đi ko? Làm phát bay ra HN ăn Sango xoài lô hội và hoa quả giao lưu với zai HN (dễ thương lém)! đêeeeee.... xong bay vào SG nhỉ?
hic , xin mãi mẹ chưa cho đi HN , thấy mấy anh chị Ăn ( chơi ) em hám quá
-
thế k có ai đi ăn bún đậu với mình ah
Bún đậu Thành Công
-
Sis Hong oy.
còn vé nòa hông
cho em với
lâu lắm kok biết mùi vị ăn hàng roài
up
up
up
-
Có món gì ăn không đau răng không thì tớ đi với
-
@All: trưa nay ai có nhã hứng thì qua 28 DBP nhé.
@Ti: quá hay! rất phù hợp với chấn thương của bạn mà
-
@All: trưa nay ai có nhã hứng thì qua 28 DBP nhé.
@Ti: quá hay! rất phù hợp với chấn thương của bạn mà
28 DBP là ở đâu? Điện Biên Phủ á? Xa nhỉ. Mà có mất xiền hok
Có món Cháo đặc sản của VN Ti có ăn không?
Đâu đâu
-
Cho em hỏi bác nào chụp cái ảnh bún đậu ở đâu mà có bát nước mắm nhìn hay nhỉ.
Nói thật nhà em ngay Mơ bé h em chỉ ăn bún đậu mắm tôm thôi chứ chưa pha nước mắm ăn thử bao h.
Nói thêm các bác cho e vài địa chỉ cà phê cà pháo HN đi. Xa quê lâu ngày nên ko update đc khoản này, còn cái mớ Triệu Việt Vương thì em xin kiếu, tạt vào quán nước "bu ơi cho con chén nước chè với con mượn cái điếu cày" thế mà ngon.
Em mà ra HN chỉ có mỗi cái tâm hồn ăn uống là xả phanh thôi:
Bún riêu Thanh hồng 9 Hòa Mã. (chỗ này cách đây 2 năm thì ko sao, ko hiểu bây h bắt chước ở đâu có cái kiểu bún riêu có thịt bò tái ăn chối vô đối, đến toàn phải gọi bát bình thường)
Bún ốc 3 Phù Đổng Thiên vương (ở đây có món chả ốc, nem ốc ăn lạ miệng cũng hay hay)
Phở Thìn Lò Đúc : Tái lăn
Phở gà Lê Văn hưu quên tên quán rồi
CÒn 1 quán chuyên bán phở gà sống thiến ngon vật vã gần ga hàng cỏ mà quên cả tên đường lẫn tên quán (ra ngoài đấy thì nhớ ngay đường để ăn hehehe)
Ô mai thì 7,9 hàng đường đều ngon (có 1 chỗ quen trên Trần Xuân Soạn được mỗi món sấu)
bánh gai 35-37 dốc hàng than
Caramen (kem Flan của dân Xì-Gòng) 29 Quán Sứ thì phải (chả nhớ nữa hôm tết ra đứa bạn chở đi, sau 1 thôi 1 hồi lòng vòng đủ nơi)
Bánh cốm ko phải sở trường của mình.
Cháo lòng thì dưới LÒ Đúc ăn cũng đc, nhưng thik tự làm tự ăn
Bánh Giò : Trần Xuân Xoạn gàn chợ Hôm (bà j nhỉ quên tên nữa rồi)
Bún Thang bà ẩm h không ngon nữa rồi (còn 1 quán trên Liẽu giai nhưng ít ăn cũng ko nhớ lắm)
Vằn thắn (hoành thánh của dân Xì-gòng lun) Mai hắc đế
Sơ sơ nhiu đó ah nhớ j chính sửa sau.
Ah ra ngoài đấy kết đượcCF Hapro ngay hồ Gươm view rất mượt chỉ hơi ức cái em nó ko có WC.
Ai có nhu cầu Zet tô lô phải chạy wa Hapro ĐInh tiên Hoàng cách đấy tầm hơn 20m
-
Thêm 1 phát nữa ăn uống CF ở SG hehehe đây thì mình rành khu trung tâm thoai ra xa xa 1 chút cũng cần thỏ địa.
Bún bò : Không khoái ko wan tâm, gần nhà có 1 wan trong khu chung cư Nguyễn Thiện Thuật Rất ngon chỉ tiếc toàn bán sáng 9h là hạ màn
Bún riêu: Đường 3/2 trong hẻm đối diện cổng Học VIện Hành Chính Quốc gia (6 năm SG chưa đâu bán ngon như đây). bắt đầu từ 3h chiều hạ màn tầm 6h
Phở: Hòa Pastuer quán ít dở nhất trong các quán dở (SG ko có phở ngon)
Miến Gà: Sơn Nga Nguyễn ĐÌnh chiểu Q1 (ngay ngã tư Nguyễn Bỉnh Khiêm - Ng ĐÌnh Chiểu chạy theo hướng đường 1 chiều bên tay phải qua ngã tư tầm 20m)
nói thêm chú này khá nhiều chi nhánh ngay Ng bỉnh Khiem 1 wan, Ung Văn Khiêm 1 wan, Ngã tư Pastuer với Ng Công Trứ (khu Bank và Phố Wall SG) 1 wan, nhưng chung quy đi lại ăn ở NgD Chiểu vẫn thấy ngon nhất.
Tuân thủ đúng vị miến Bắc, chất lượng gà qué miễn chê toàn mái 1,2 lửa (gà phải lấm lưng, chó phải sưng xxx. Các cụ dạy cấm sai), ăn thịt đậm, chắc, da có đọ béo nhưng ko ngán, có độ dòn nhưng ko bấy, nói chung là chuẩn không cần chỉnh. Năm ngoái thì quá đông ngày bán 3 giấc sáng 5h-tầm 9h, trưa 10h - 1h, tối 5h - 8h, nhưng bây h khá hơn bán cả ngày (chắc rút kn khách đến trễ hết gà để bán nên năm ngay làm nhìu hơn)
Bún Miến Vịt: Cô Giang giao Đề thám có 1 wan bún vịt bán tối khá rẻ mà ngon.
Hủ tíu: hủ tíu nam vang Ng Tri Phương thấy ngon hơn bên Hu Tíu Hoàng ngã 4 NgT Phương - Vĩnh viễn, giá cả cũng đc ngang bên kia, quán có 1 em mèo béo nhìn rất ngon mắt (pose hìn em béo này sau, mình toàn gọi là quán hủ tíu mèo). KO nhớ địa chỉ, mọi người chạy qua chè Thái 380 thì tà tà nhìn thấy 1 cái của hàng chuyên bán yến sào to vật hủ tíu nằm ngay kế bên (hủ tíu cùng phía với Chè 380)
Bánh canh cua: Vĩnh Viến chỉ bán tối chạy Vĩnh Viễn qua NG tri phương qua luôn NG tiểu la nhìn bên phải sẽ tháy 1 wan bánh canh cua đông như kién 20k 1 tô, cua thit nhiểu hơn bánh canh.
Lẩu cá : Nguyên dãy DƯơng Tử Giang ngay Thuận kiều Plaza giá rẻ ngon (50k 1 lẩu, bún rau mỗi dĩa 3k, mình đi ăn 2ng tối đa 100k no cành hông)
Lẩu cá kèo sóc trăng Sư thiện chiếu
Lẩu bò Ngô thời nhiệm
Lẩu dê Ba Nga : Ng Đình chiểu đi quá Sơn Nga 1 chút nằm phía đối diện
Lẩu dê Lý thái tổ: ngay ngã 4 Lý Thái Tổ- Sư Vạn Hạnh có nhìu quán, quán khá nhứt là cái nhà 3 lầu bự chảng
Lẩu dê 420 Lê Văn Sỹ Q3: mới nghe giới thiệu chưa thử nhưng em nó có 1 option là dê chỉ (nó quay nguyên con dê mình ăn phần nào chỉ nó cắt nên đảm bảo dê thật)
Chè Thái : 380 Ng Tri Phương
Trái cây dĩa : Nguyễn Cảnh chân
Ah bên Hàm tử Q5 cũng có 1 món nhậu cũng lâu rồi nhưng ngon là tủy bò hầm thuốc bắc uóng bia tuyết
Lạ Lạ 1 chút thì Trần Phú Q5 có quán lẩu Xiên Xiên (ăn lẩu = xiên bà con ah), quán nằm ngay gần ngã tư Trần Phú - Lê Hồng Phong bên tay phải đối diện nhà máy thuốc lá (trần phú đường 1 chiều)
Q4 có phá lấu rất ngon xong nằm trong hẻm ai có nhu cầu PM mình sẽ dắt đi chỉ tính công 2 chén Phá lấu với 100gr bò khô đem về thôi (tàm 20k ah)hehehehe
Trên đương Điện Biên Phủ chạy qua ngã tư 2Ba Trưng DBP có 1 quán lẩu đuôi bò cũng ngon hình như số 180 thì phải (gần ngã 3 Phùng khắc Khoan- DBP)
Chân gà nướng thì ngay ngã ba Bùi thị xuân và Nam Quốc Cang, bán buổi tối
NÓi chung ăn uống chỉ rành khu 1,3,5,10 là chủ đạo
trên là ăn h tới CF:
Ko kể khu Bắc hải quá nổi tiếng trong giới SV (khu này chả có quán nào đặc sắc chú nào cũng như chú nào)
Manhattan 3/2 địa chỉ 360 (ko chắc lắm) ngay ngã ba 3/2 với Trần MInh Quyền đối diện nhà văn hóa Q10 (gần VN Quốc tự và ngã 4 Lê Hồng Phong 3/2). Quán Style Mẽo trang trí phối cảnh New York và Manhattan giá được (18k cf đen, các cái khác hem bít, ăn thì hơi mắc 1 chút nhưng cũng khá). Khôg gian đẹp view nhìn xống đường cf kính mà. 3 lầu nói chung là ổn ko wa ồn ào.
Rose nằm trong khách sạn Kì Hòa 3/2 dạng sân vườn rộng (super), thoáng, yên tĩnh (ít ng biết đa phần là khách nghỉ khách sạn ra uống). thoải mái, do rộng nên phục vụ hơi kém.
Hệ thống HI-End 217 Nguyến Văn Thủ Q1 - 03 Hồ Xuân Hương - Q1 - Sương Nguyệt Ánh Q1 (ở SN Ánh có 2 Hi-end 1 chú là Hi-end bình thường, 1 chú là Hi- end Jazz, nằm ngay cạnh phòng giao dịch của bọn FPT) bài trí ẩm cúng, chỗ ngồi nhỏ gọn, quán bé nếu đông nói chiện sẽ bị ồn được cái nv phục vụ cũng khá (khá nhất là bên HXH)
HIc mỏi tay và buồn ngủ chắc gác vụ CF ai có nhu cầu thì PM, yêu cầu lun Style ưa thik sẽ có chỉ dẫn cụ thể.
Mai mốt rảnh bonus cho bà con chỗ ăn chơi Nha Trang nữa.
H thì ngủ mai còn đi làm
-
Có ai đi ăn chân gà nướng ở Nguyễn Quý Đức, Thanh Xuân không?(cạnh KTX Mễ Trì), ngày xưa học ở đó suốt ngày la liếm mấy quán cóc vỉa hè. Bình dân nhưng mà cũng thú vị lắm:D
-
Xin được trích lời của một người bạn rằng "những quán đặc sản nào ở đây mà không gắn với 'bà' nào đó thì ko phải là đặc sản", ngẫm lại cũng thấy đúng lắm. Chẳng hạn như:
Hải sản thì có "bà Thôi"(96 - 98 Lê Đình Dương)
-
Mình muốn vào ĐN lắm rồi nhưng chưa biết hôm mình vào các bà kia có đồng loạt nghỉ không nữa..
Hè này chưa được đi nghỉ hè, tiền thì hết từ mùa xuân, chỉ tại cái bệnh thích đan quạt..
-
Mình muốn vào ĐN lắm rồi nhưng chưa biết hôm mình vào các bà kia có đồng loạt nghỉ không nữa..
Hè này chưa được đi nghỉ hè, tiền thì hết từ mùa xuân, chỉ tại cái bệnh thích đan quạt..
Đi ĐN à, em đi với?
-
Bài sau sẽ giới thiệu tiếp đặc sản Hội An và Quảng Nam.
Cao lầu Hội An
Thèm bánh hỏi heo quay chết được
-
Có món nào thích hợp ăn ở nhà ko nhỉ? Mai làm đại tiệc
-
Thèm bánh hỏi heo quay chết được
mỗi lần ăn món này là ngán ko chịu đc .........
-
Ở HN làm gì có mà ngán
-
Ở HN làm gì có mà ngán
Pé An nó ở SG chị ah, nhiều lắm.
Bánh hỏi heo quay ko phải món mình khoái.
Hội An quảng Nam hử:
Ale duyệt 2 món Cao Lầu , bánh bao tai vạc (cái này huế cũng có nhưng thik vị của Hội An hơn)
Mọi người bàn bạc típ nào.
Xong các món có hàng quán địa điểm đê cho mọi người còn kiếm đường mà thưởng thức
Bao h đến món làm tại gia em tham gia típ
-
Tíêp theo hôm nay là món Cao lầu phố Hội
)
Hến trộn Cẩm Nam
-
thế mà em cứ tưởng bánh hỏi heo quay là món Tàu , chết chưa ............
em ko biết sao mà ko ăn đc cơm hến với mì quảng .
Nhìn chén chè bắp thèm quá , mai mua ăn thôi
SG có nhiều món ăn ngon nhưng ko biết đặc sản của SG là gì
p/s có ai biết bún mắm ko ?? Hay dân miền Tây gọi là bún nước lèo ... hic , thèm quá SG bán cái này ăn cứ như ....
-
@Emsapyeu: nom mấy món đặc sản Phố Hội thèm mê tơi. Nói về Ngô (bắp) mình mới chỉ ăn Ngô Nếp Nương Hoà Bình chứ chưa ăn bắp Hội An. Dạo trước đi ĐN, Hội An cũng ko thưởng thức được hết những món trên.
-
Nhìn quả Cao Lầu thèm quá. Nói Cao Lầu là mì cùa ng Hội An cũng đúng nhưng mình thik gọi nó là hủ Tiếu hơn vì bánh nó làm khá giống Hủ tiếu.
Còn Mì quảng có 2 loại nha Mì nước và Mì khô (ăn hao hao jong Cao lầu) ko bít bé An ghét loại nào. Típ đi Pác qua đặc sản Quảng Ngãi Bình định đi. Từ Phú yên Khánh hòa em bao sân cho.
THẳng tiến nào đói quá, đi ăn đã vào up bài sau.
-
Đi cho hết Phố Hội- Quảng Nam hôm nay nhé
Bánh ít lá gai
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbanhitlagai.gif&hash=5acd3e7db2b33820bedbab02381da154ca5b3a78)
Cũng giống như nhiều miền quê trên mọi miền đất nước, bánh ít lá gai từ lâu đã đi vào trong đời sống ẩm thực của người dân đất Quảng, là lễ vật đầy ý nghĩa trong những ngày Tết cổ truyền, dịp cúng tổ tiên, ma chay, cưới hỏi...
Cách chế biến bánh không quá cầu kỳ nhưng đòi hỏi sự kỹ lưỡng ở từng công đoạn chọn nguyên liệu: gạo nếp, đậu xanh, mật đường, lá cây gai, lá chuối. Bánh ít lá gai Quảng Nam có hình dáng mộc mạc, chân chất như những sản vật miền thôn dã nhưng vẫn hàm chứa cái hương vị rất riêng của vùng đất giàu lòng mến khách. Bánh ít lá gai được bày bán nhiều nhất ở Hội An, ngay trên những khu phố, chợ và trong các nhà hàng, quán ăn.
Bánh su sê
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2FBanh_su-se-small.gif&hash=c9d22883e397e1c8eeb1f07e7f0f31f8c0dae967)
Bánh susê hay còn gọi là bánh phu thê. Tên gọi này gắn liền với câu chuyện kể về vợ chồng người lái buôn thuở xưa. Chuyện kể rằng, trước lúc người chồng lên đường đi buôn ở phương xa, người vợ làm bánh tặng chồng và thề rằng cho dù xa nhau nhưng lòng nàng vẫn luôn ngọt ngào, đậm đà như bánh. Chồng cảm động đặt tên cho bánh là phu thê (tức bánh vợ chồng). Chẳng ngờ đến phương xa, người chồng bị say đắm bởi sắc đẹp của các cô gái lạ và không muốn quay về. Người vợ ở nhà biết tin liền làm bánh gởi cho chồng lèm theo lời nhắn:
"Từ ngày chàng bước xuống ghe
Sóng bao nhiêu đợt bánh phu thê rầu bấy nhiêu"
Nhận được bánh và lời nhắn của vợ, người chồng hối hận liền tức tốc quay về và không còn nghĩ đến chuyện thay lòng đổi dạ nữa. Từ đó bánh phu thê thường hay có mặt trong các tiệc cưới nhằm nhắn nhủ lời thuỷ chung đến các đôi vợ chồng trẻ.
Bánh susê có màu vàng nhạt, dẻo, vị ngọt và thơm. Bánh cũng được bao bọc bởi một lớp lá chuối giống như bánh ít lá gai. Là một trong những loại đặc sản được bày bán nhiều nơi ở Hội An.
Tương ớt Triều Phát
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2FTuong-Ot_Trieuphat.gif&hash=13345b3d5fcb9101e3ee4644069745994e3721f0)
Bất cứ một món ngon nào cũng không thể thiếu phần gia vị, mà tương ớt là một trong những gia vị không thể thiếu được trong những món ăn ngon. Tương ớt Hội An tuy chỉ là một loại tương cay thông thường nhưng hương vị, chất lượng khó có nới nào bì kịp. Nguyên liệu để làm tương ớt chủ yếu là ớt mua từ các vùng nông thôn đưa lên bán. Quả ớt để làm tương yêu cầu phải chín đỏ, tươi. Cách làm tương cũng không kém phần phức tạp. Ớt tươi đem luộc rồi xay nhuyễn trộn với cà chua vừa đủ, khử dầu, cho vào chảo đun sôi. Lại cho thêm các thứ mè rang, tỏi... trộn đều cho thấm, tiếp tục xào cho ráo nước để thành tương ớt. Khi tương ớt đã nguội được cho vào lọ.
Trên mặt lọ tương đổ một lớp dầu khử chín để giử được lâu và tránh mốc. Một lọ tương ớt đạt yêu cầu là phải có màu đỏ đẹp, có vị cay mà không gắt và mùi thơm dịu. Tương ớt Hội An không chỉ sản xuất để phục vụ cho các nhà hàng, khách sạn hay các quán ăn trong nội tỉnh mà còn được bán đi khắp nơi trên đất nước như TP Hồ chí Minh, Huế, Quảng Ngải..Tại Hội An trước đây có tiệm tương ớt Triều Phát rất nỗi tiếng. Hiện nay tương ớt được nhiều nhà sản xuất và bày bán, chất lượng tuy không bằng trước nhưng vẫn được nhiều người, nhiều địa phương ưa chuộng.
Bánh đậu xanh
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbanhdauxanh.jpg&hash=6e4c43895a05b7c404fd1cad2fad911746b28375)
Bánh in bột đậu xanh ở Hội An (gọi tắt là bánh đậu xanh) có lịch sử lâu đời. Từ thế kỷ thứ XVIII, bánh đậu xanh đã là một món quà có giá trị được cư dân địa phương dùng để dâng tặng các quan lại. Trong những lần vua Minh Mạng tuần du vào Quảng Nam, cư dân ở đây đã dâng tiến loại bánh đậu xanh thượng hạng ở phố Hội An để ngài ngự dụng. Đại Nam nhất thống chí, quyển II, tập VII, trang 397 nghi: “Bánh đậu xanh sản ở Hội An là ngon nhất”.
Tiếng thơm này không phải ngẫu nhiên mà có. Cũng là đậu xanh, nếp, đường, nhưng chiếc bánh ở Hội An. Có hương vị và cách trình bày riêng, không giống ở các nơi khác. Những chiếc bánh đậu xanh ở đây có dáng tròn hoặc vuông, lớn vừa phải để có thể vừa cầm vừa ăn. Cũng là bánh đậu xanh ướt nhưng không quá bở, mềm như bánh đậu Hải Dương. Nó có một độ dẻo vừa phải để khi ngậm vào miệng không tan ngay.
Một số loại bột thơm cũng được sử dụng khéo léo để tăng hương vị của bột đậu. Lại có loại bánh đậu xanh khô. Người ta trộn bột đậu xanh, nếp, đường theo một tỉ lệ vừa phải, cho vào khuôn nhỏ bằng gỗ để làm nên những chiếc bánh đậu xanh xin xắn. Sau đó đem sấy bánh trên lò than để chúng săn cứng, giòn, thơm. Khi ăn, những chiếc bánh đậu xanh vỡ giòn tan giữa hai hàm răng và từ từ tan ra thơm ngát trong cổ họng. Đặc biệt là loại bánh đậu xanh khô có nhân thịt. Đây chính là sản phẩm độc đáo của phố Hội và thật đáng tiếc cho ai đến Hội An mà bỏ qua dịp để nếm thử những chiếc bánh in này. Chúng vừa ngọt, vừa béo, vừa thơm, vừa giòn. MỘt sự pha trộn kỳ lạ mà chỉ có những nghệ nhân tài hoa về ẩm thực mới có thể nghĩ ra và chế biến được.
Tuy có nhân thịt nhưng do xử lý kỹ nên nên bánh có thể giữ được lâu từ nửa tháng đến một tháng mà không sợ bị ôi thiu. Ngày nay, những phong bánh in đã được bày bán nhiều nơi ở trong phố Hội An và rất được du khách ưa chuộng. Chúng đã góp phần tôn vinh truyền thống ẩm thực vốn có của cư dân nơi đây:
“Dày công chế tạo mới nên hình
Bánh đậu thơm ngon, đường bột tinh
Quý khách phương xa nên nhớ đến
Mỹ Trân chính hiệu làng Minh”
Bánh ú tro
Hằng năm, vào ngày mồng năm tháng năm âm lịch, bà con Hội An và các vùng lân cận như Điện Bàn, Đà Nẵng đổ về phố Hội An để mua bằng được vài trăm bánh ú tro về cúng ông bà, tổ tiên và làm quà cho người thân, nhân dịp lễ tết mồng năm lại đến.
Trước đây, một số gia đình Hoa kiều gốc Phúc Kiến thỉnh thoảng lại vào nấu món xôi cua để thay đổi khẩu vị. Cua ở chợ Hội An hầu như ngày nào cũng có bán. Đó là loại cua nước lợ, thân lớn, gạch nhiều, thịt ngọt. Loại lớn khoảng 3 con cân được 1 kg. Khi mua, lựa những con cua chắc, gạch nhiều. Người ta thường bấm vào phần giáp yếm cua để xác định điều này. Cua mua vào những ngày sáng trăng thường bị ốp, mất ngon.
Xôi cua
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fxoicua.jpg&hash=2ebf2b619da3d69647f1ca24277f9d6a0ae65a8f)
Cua mua về rửa sạch, cho vào nồi luộc (chỉ cần đổ một tí nước) rồi đem ráy lấy gạch, thịt. Ướp thịt, gạch cua với tiêu, tỏi, hành, đường, vị tinh, mắm muối vừa đủ. Chuẩn bị thêm một ít thịt nạc, thịt ba chỉ xắt nhỏ dạng hột lựu. Dùng chảo xào, nêm gia vị vừa ăn, sau đó cho thịt, gạch cua đã ướp vào, trộn đều cho thấm, khô vừa chín thì bắc xuống.
Đậu xanh xay vỡ đôi, tróc vỏ cho vào nồi nấu chín. Đậu vừa chín thì cho nếp đã vuốt sạch vào. Nước vừa sôi thì chặt thật ráo dể khi chín hạt xôi khô, không nhão. Cho cua, thịt đã xào vào, dùng đũa xới đều, sau đó đậy vung thật kín, hạ lửa nhỏ ngọn để xôi chín không bị cháy.
Cua đá Cù Lao Chàm
Cua đá có hình dáng như cua thường, nhưng điểm khác biệt là môi trường sống của chúng khác với các loại cua khác. Cua đá thường sinh sống ở những vùng núi đá thuộc hải đảo (như cù lao Chàm - Quảng Nam, đảo Lý Sơn - Quảng Ngãi)..., thức ăn chính là lá cây. Đến mùa sinh sản thì bò xuống những vùng biển có nhiều bãi đá nổi để đẻ trứng. Và điều đặc biệt nữa là đôi càng cua cứng như đá, muốn ăn phải dùng chày để đập hoặc dùng kiềm để kẹp mới có thể lấy được phần thịt bên trong.
Để bắt cua đá, phải đi vào ban đêm, vì ban ngày chúng ở trong hang; đồng thời, nếu có động thì sẽ nhanh chóng tìm chỗ bò vào hang đá hay tót lên cây lẩn trốn; ban đêm là thời gian cua đá ra khỏi hang để kiếm ăn, lúc đó, nó cũng sẽ không nhìn thấy gì khi bị ánh sáng rọi vào mắt. Ở cù lao Chàm, khi ánh nắng mặt trời tắt hẳn, thì những người bắt cua đá mới chuẩn bị đồ nghề lên đường cho một đêm thức trắng... Đồ nghề của những người bắt cua tương đối đơn giản: một cái bao tải để nhốt cua, một bộ pin ắc quy và một đôi bao tay vải. Họ đi theo từng nhóm từ hai đến ba người, vì phải lênh đênh trên biển trong đêm đến những nơi hiểm trở khó đi lại, nên đi thành từng nhóm để hỗ trợ cho nhau, và... đỡ sợ, đỡ buồn. Thành quả sau một đêm lao động sẽ được chia đều. Theo những người bắt cua đá thì đây cũng là nghề đầy bất trắc, đòi hỏi phải có sức khỏe và sức chịu đựng bền bỉ. Chuyện tai nạn trên biển, lạc suốt đêm trong núi, té ngã gãy chân tay bươu đầu sứt trán hay “tai nạn nghề nghiệp” khi bị cua kẹp bầm người... là chuyện thường ngày. Một đêm bắt cua đá như thế thường kéo dài đến khi trời vừa hửng sáng (khoảng 4 - 4 giờ 30 phút) mới kết thúc. Sau khi tranh thủ ăn lót dạ để lấy lại sức sau một đêm thức trắng, những người bắt cua đá vội vã nổ máy ghe thuyền trở về cho kịp phiên chợ sáng tại cầu cảng.
Khi thuyền vừa cập cầu cảng thì đã có người chèo thúng ra tận mạn thuyền để hỏi mua cua. Thông thường, mỗi nhóm bắt cua đều có một người mua riêng. Mua bán cua đá chỉ cần đếm số lượng, con to bù cho con nhỏ, rồi tùy từng thời điểm mà giá cả dao động 5.000-8.000 đồng/con. Khách đến tham quan cù lao Chàm, sau khi thăm thú quanh đảo, thưởng thức các đặc sản biển như vú xao, vú nàng, ghẹ xanh, cua đá... thường chọn mua một ít cua đá về đất liền để làm quà. Cua đá là loại tự tồn rất cao nên có thể để hai ba ngày hoặc mang đi xa đến vài trăm cây số cũng không chết.
Cua đá thường được chế biến một cách đơn giản nhưng không kém phần hấp dẫn và ngon tuyệt vời là món cua đá hấp bia. Chọn những con cua đá cái, thịt săn, gạch (trứng) dưới mai nhiều... cho vào nồi lớn 4-5 con rồi đổ vào 1 chai bia, sau đó hấp trong vòng 30 phút. Cua đá hấp bia có màu rất bắt mắt, toàn thân là một màu đỏ hồng như màu gạch, vỏ bóng loáng. Ăn cua đá đúng điệu phải kèm với các loại rau rừng của vùng rừng núi cù lao Chàm, chấm với muối tiêu, chanh, ớt. Thịt cua hấp có màu trắng, rất thơm, ăn có vị ngọt, dai dai rất ngon. Với những loại cua, ghẹ khác khi ăn hai cái càng, người ta chỉ cần cho vào miệng cắn “bụp” một cái là xong; còn với cua đá, ăn kiểu như vậy thì ê ẩm hàm răng ngay. Khách du lịch đến cù lao Chàm, khi gọi món cua đá thì bên cạnh đĩa cua bắt mắt, ngon lành nhà hàng không quên kèm theo một cái chày bằng gỗ hay một cái kiềm bằng sắt để khách ăn càng cua... Ngoài món cua đá hấp bia, người dân ở cù lao Chàm còn chế biến cua đá thành những món khác không kém phần hấp dẫn và ngon miệng như: cua đá rang muối, bún riêu cua đá, chả trứng cua đá... Món nào cũng ngon hết chỗ chê và có mùi vị rất đặc trưng, ăn một lần bảo đảm du khách sẽ nhớ mãi và mong muốn trở lại cù lao Chàm để thưởng thức những món ăn được chế biến từ cua đá...
Khoảng mươi, mười lăm phút thì xôi chín. Nắp cung chưa mở mà mùi xôi cua đã sực nức khắp nàh, khiến những chiếc bụng đang chờ đợi thêm cồn cào, đòi hỏi. Xôi cua béo nhưng ăn không ngán do là béo của gạch cua mà cái màu vàng sẫm của nó đã làm dĩa xôi thêm phần đậm đà, hấp dẫn. Mùi của xôi cua cũng thật khác lạ, nó không phải là mùi của hành mỡ, cảu thịt xào mà đó là sự hào trộn giữa mùi của hương nếp, của đậu xanh và đặc biệt là của thịt và gạch cua. Khi ăn có thể rưới thêm một tí xì dầu, một muỗng tương ớt Triều Phát để thêm phần ngon miệng.
Vào những ngày giá rét, ngồi nhấm nháp dĩa xôi cua nóng hổi, thơm lừng củng là một thú vui không phải ở đâu cũng có.
Bê thui Cầu Mống
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbethui.gif&hash=5a13e0701e8b8ea0d22c9bf58b701c1eb4b3b12d)
Trái Loòng Boong
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Ftraine.jpg&hash=0530410c80c58d37c810f99a4b24aa9d47282ecd)
Trái Loòng Boong còn có tên gọi là trái Nam Trân, là đặc sản của các huyện vùng tây tỉnh Quảng Nam nhưng tập trung nhiều nhất ở huyện Đại Lộc và huyện Tiên Phước.
Trái Loòng Boong có vỏ màu vàng nhạt, ruột màu trắng gồm nhiều múi nhỏ và có vị ngọt lịm.
Trong dân gian, có truyền thuyết rất thi vị về trái Loòng Boong và chúa Nguyễn. Theo truyền thuyết, vào mùa hè năm ất Mùi, Đông Cung (tức thế tử Hoàng Tôn Dương) bị quân Tây Sơn vây đánh, thua chạy vào vùng rừng núi Quảng Nam. Lương thực đã cạn, trong lúc đang đói lả thì gặp một rừng cây trái lạ, Đông Cung hái ăn thử và thấy rất ngon liền đặt tên là trái Nam Trân (trái quý ở phương nam). Do móng tay Đông Cung bấm vào, nên mọi trái Loòng Boong ngày nay đều có vết bầm trên ruột.
Trái Loòng Boong thường có bán rất nhiều tại các chợ vùng quê Quảng Nam vào các tháng 8, 9, 10 dương lịch hàng năm.
-
Nhìn quả Cao Lầu thèm quá. Nói Cao Lầu là mì cùa ng Hội An cũng đúng nhưng mình thik gọi nó là hủ Tiếu hơn vì bánh nó làm khá giống Hủ tiếu.
Còn Mì quảng có 2 loại nha Mì nước và Mì khô (ăn hao hao jong Cao lầu) ko bít bé An ghét loại nào. Típ đi Pác qua đặc sản Quảng Ngãi Bình định đi. Từ Phú yên Khánh hòa em bao sân cho.
THẳng tiến nào đói quá, đi ăn đã vào up bài sau.
@ HoangtuTurin: Nhầm nhọt rùi em ơi, Hủ Tiếu và Cao lầu khác nhau mờ,từ sợi mỳ cho đến cách chế biến Nếu em nói Mỳ Quảng và Cao Lầu hao hao giống thì còn chấp nhận được.
Mì Quảng của xứ Quảng thì chỉ có một loại duy nhất, có chăng vào đến trong Nam thì nó bị biến dạng bởi người nấu hoặc tập quán ăn uống của người miền Nam. Thông thường, trong Nam thường hay bán kèm bún, hủ tiếu và mỳ quảng chung nên nồi nước lèo đều dùng chung,điều đó khiến Mỳ Quảng mất đi chất đậm đà và béo ngậy như ở xứ Quảng. Ăn mỳ Quảng phải là có nước lèo mà như không có, nước thấm vào trong rau và mỳ thì mới gọi là đúng điệu . Ngoài Mỳ Quảng Hội An, Đà Nẵng thì một nơi nữa được đánh giá ngon miệng,đúng kiểu Mỳ Quảng là ngã ba Kỳ Lý-đầu Thành phố Tam Kỳ,Quảng Nam.
@La vie: hôm nào có dịp vào lại thì call mình, nhưng cuối năm nay thì tránh nhé,hihi.
-
Cua đá Cù Lao Chàm
Cua đá có hình dáng như cua thường, nhưng điểm khác biệt là môi trường sống của chúng khác với các loại cua khác. Cua đá thường sinh sống ở những vùng núi đá thuộc hải đảo (như cù lao Chàm - Quảng Nam, đảo Lý Sơn - Quảng Ngãi)..., thức ăn chính là lá cây. Đến mùa sinh sản thì bò xuống những vùng biển có nhiều bãi đá nổi để đẻ trứng. Và điều đặc biệt nữa là đôi càng cua cứng như đá, muốn ăn phải dùng chày để đập hoặc dùng kiềm để kẹp mới có thể lấy được phần thịt bên trong.
Để bắt cua đá, phải đi vào ban đêm, vì ban ngày chúng ở trong hang; đồng thời, nếu có động thì sẽ nhanh chóng tìm chỗ bò vào hang đá hay tót lên cây lẩn trốn; ban đêm là thời gian cua đá ra khỏi hang để kiếm ăn, lúc đó, nó cũng sẽ không nhìn thấy gì khi bị ánh sáng rọi vào mắt. Ở cù lao Chàm, khi ánh nắng mặt trời tắt hẳn, thì những người bắt cua đá mới chuẩn bị đồ nghề lên đường cho một đêm thức trắng... Đồ nghề của những người bắt cua tương đối đơn giản: một cái bao tải để nhốt cua, một bộ pin ắc quy và một đôi bao tay vải. Họ đi theo từng nhóm từ hai đến ba người, vì phải lênh đênh trên biển trong đêm đến những nơi hiểm trở khó đi lại, nên đi thành từng nhóm để hỗ trợ cho nhau, và... đỡ sợ, đỡ buồn. Thành quả sau một đêm lao động sẽ được chia đều. Theo những người bắt cua đá thì đây cũng là nghề đầy bất trắc, đòi hỏi phải có sức khỏe và sức chịu đựng bền bỉ. Chuyện tai nạn trên biển, lạc suốt đêm trong núi, té ngã gãy chân tay bươu đầu sứt trán hay “tai nạn nghề nghiệp” khi bị cua kẹp bầm người... là chuyện thường ngày. Một đêm bắt cua đá như thế thường kéo dài đến khi trời vừa hửng sáng (khoảng 4 - 4 giờ 30 phút) mới kết thúc. Sau khi tranh thủ ăn lót dạ để lấy lại sức sau một đêm thức trắng, những người bắt cua đá vội vã nổ máy ghe thuyền trở về cho kịp phiên chợ sáng tại cầu cảng.
Khi thuyền vừa cập cầu cảng thì đã có người chèo thúng ra tận mạn thuyền để hỏi mua cua. Thông thường, mỗi nhóm bắt cua đều có một người mua riêng. Mua bán cua đá chỉ cần đếm số lượng, con to bù cho con nhỏ, rồi tùy từng thời điểm mà giá cả dao động 5.000-8.000 đồng/con. Khách đến tham quan cù lao Chàm, sau khi thăm thú quanh đảo, thưởng thức các đặc sản biển như vú xao, vú nàng, ghẹ xanh, cua đá... thường chọn mua một ít cua đá về đất liền để làm quà. Cua đá là loại tự tồn rất cao nên có thể để hai ba ngày hoặc mang đi xa đến vài trăm cây số cũng không chết.
Cua đá thường được chế biến một cách đơn giản nhưng không kém phần hấp dẫn và ngon tuyệt vời là món cua đá hấp bia. Chọn những con cua đá cái, thịt săn, gạch (trứng) dưới mai nhiều... cho vào nồi lớn 4-5 con rồi đổ vào 1 chai bia, sau đó hấp trong vòng 30 phút. Cua đá hấp bia có màu rất bắt mắt, toàn thân là một màu đỏ hồng như màu gạch, vỏ bóng loáng. Ăn cua đá đúng điệu phải kèm với các loại rau rừng của vùng rừng núi cù lao Chàm, chấm với muối tiêu, chanh, ớt. Thịt cua hấp có màu trắng, rất thơm, ăn có vị ngọt, dai dai rất ngon. Với những loại cua, ghẹ khác khi ăn hai cái càng, người ta chỉ cần cho vào miệng cắn “bụp” một cái là xong; còn với cua đá, ăn kiểu như vậy thì ê ẩm hàm răng ngay. Khách du lịch đến cù lao Chàm, khi gọi món cua đá thì bên cạnh đĩa cua bắt mắt, ngon lành nhà hàng không quên kèm theo một cái chày bằng gỗ hay một cái kiềm bằng sắt để khách ăn càng cua... Ngoài món cua đá hấp bia, người dân ở cù lao Chàm còn chế biến cua đá thành những món khác không kém phần hấp dẫn và ngon miệng như: cua đá rang muối, bún riêu cua đá, chả trứng cua đá... Món nào cũng ngon hết chỗ chê và có mùi vị rất đặc trưng, ăn một lần bảo đảm du khách sẽ nhớ mãi và mong muốn trở lại cù lao Chàm để thưởng thức những món ăn được chế biến từ cua đá...
Khoảng mươi, mười lăm phút thì xôi chín. Nắp cung chưa mở mà mùi xôi cua đã sực nức khắp nàh, khiến những chiếc bụng đang chờ đợi thêm cồn cào, đòi hỏi. Xôi cua béo nhưng ăn không ngán do là béo của gạch cua mà cái màu vàng sẫm của nó đã làm dĩa xôi thêm phần đậm đà, hấp dẫn. Mùi của xôi cua cũng thật khác lạ, nó không phải là mùi của hành mỡ, cảu thịt xào mà đó là sự hào trộn giữa mùi của hương nếp, của đậu xanh và đặc biệt là của thịt và gạch cua. Khi ăn có thể rưới thêm một tí xì dầu, một muỗng tương ớt Triều Phát để thêm phần ngon miệng.
Vào những ngày giá rét, ngồi nhấm nháp dĩa xôi cua nóng hổi, thơm lừng củng là một thú vui không phải ở đâu cũng có.
[
Up phát món cua đá. Món cua này ko cứ Hội An và Cù lao Chàm mới có.
Món cua này đặc biệt ngon kih hấp bia chứ còn làm món khác thì hơi dở lí do là cua sống khô tính tự tồn cao nên cua có ưu điểm thịt chắc nhưng ít ngọt và nếu tinh ý sẽ thấy thịt cua có vị nhân nhẩn chát.
Thành ra mỗi món hấp bia là ngon nhất.
Ở Nha trang ra chợ lâu lâu có thể thấy con cua màu xanh đậm, trên vở có vân hoặc ko vân màu xanh chàm to vật vã đik thị là em cua đá, loại này con bé bé cũng tầm 1,2 -1,3 kg/con, còn to thì kỉ lục 1 lần mình mua là con cua năng 2,6kg (to dã man)
Tương đương với giống cua đá còn có gióng ghẹ cốm có màu xanh và nhiều đốm trên vỏ. Loại này cũng giống như cua đá là sống dai, con to nhưng mà không ngon bằng ghẹ thông thường (tại SG vẫn bán cái càng ghẹ ko to chà bá lửa là của con ghẹ này)
Thoai up vậy thôi sẽ nói kĩ hơn ở bài Phú yên Khánh hòa ko cướp sân của emsapyeu
Nhìn quả Cao Lầu thèm quá. Nói Cao Lầu là mì cùa ng Hội An cũng đúng nhưng mình thik gọi nó là hủ Tiếu hơn vì bánh nó làm khá giống Hủ tiếu.
Còn Mì quảng có 2 loại nha Mì nước và Mì khô (ăn hao hao jong Cao lầu) ko bít bé An ghét loại nào. Típ đi Pác qua đặc sản Quảng Ngãi Bình định đi. Từ Phú yên Khánh hòa em bao sân cho.
THẳng tiến nào đói quá, đi ăn đã vào up bài sau.
@ HoangtuTurin: Nhầm nhọt rùi em ơi, Hủ Tiếu và Cao lầu khác nhau mờ,từ sợi mỳ cho đến cách chế biến Nếu em nói Mỳ Quảng và Cao Lầu hao hao giống thì còn chấp nhận được.
Mì Quảng của xứ Quảng thì chỉ có một loại duy nhất, có chăng vào đến trong Nam thì nó bị biến dạng bởi người nấu hoặc tập quán ăn uống của người miền Nam. Thông thường, trong Nam thường hay bán kèm bún, hủ tiếu và mỳ quảng chung nên nồi nước lèo đều dùng chung,điều đó khiến Mỳ Quảng mất đi chất đậm đà và béo ngậy như ở xứ Quảng. Ăn mỳ Quảng phải là có nước lèo mà như không có, nước thấm vào trong rau và mỳ thì mới gọi là đúng điệu . Ngoài Mỳ Quảng Hội An, Đà Nẵng thì một nơi nữa được đánh giá ngon miệng,đúng kiểu Mỳ Quảng là ngã ba Kỳ Lý-đầu Thành phố Tam Kỳ,Quảng Nam.
@La vie: hôm nào có dịp vào lại thì call mình, nhưng cuối năm nay thì tránh nhé,hihi.
Up nói chung cái sợi bánh thì nó hao hao hủ tiếu mềm của dân SG
còn cái Mì quảng mà ít nước lèo thì e bít goài (cái này gọi là mig quảng nam)
còn cái mì quảng mà lõng bõng nc (nó gọi là mì quảnh Ngãi,)
âc ac mà nói chung cả 2 mì đều ko khoái.
khoái ăn Cao lầu thôi, tiệm j ko nhớ tên nhưng nhớ ở gần chùa cầu ăn rất ngon
-
Mình đã đi rất nhiều Quán Café Sài Gòn nhưng mình lại đặc biệt ấn tượng với cách thiết kế rất trẻ trung, ấn tượng ở TuTi café .Số nhà 11 Lô B2 Chung cư Phường 3 Quận 4 TP.Hồ Chí Minh (đường Khánh Hội, chân cầu Kênh Tẻ rẽ phải 30 m ) Phong cách phục vụ thật chuyên nghiệp, đồ uống pha chế hương vị đặc trưng của Miền Bắc, rất ngon. Đến đây, mình có cảm giác thật thoải mái, dễ chịu.
Các bạn thử 1 lần đến cảm nhận xem thế nào nhé! Chắc sẽ rất thú vị đấy !
Đọc cái tản mạn này của bạn Lavie, lại khiến tớ nghĩ đến Những chiếc ấm đất của cụ Nguyễn Tuân. Cái thú ăn chơi cũng thật là công phu nhỉ? Tớ thích uống trà mà lại không dám uống, như thế cũng là đánh mất rất nhiều cơ hội được "ăn chơi" rồi.
Tớ thích nhất là cái đoạn này:
""Ngày xưa, có một người ăn mày cổ quái. Làm cái nghề khất cái là phải cầm bằng rằng mình không dám coi ai là thường nữa; thế mà hắn còn chọn lựa từng cửa rồi mới vào ăn xin. Hắntoàn vào xin những nhà đại gia thôi và cố làm thế nào cho giáp được mặt chủ nhân rồi có xin gì thì hắn mới xin. Có một lần hắn gõ gậy vào đến lớp giữa một nhà phú hộ kia, giữa lúc chủ nhà cùng một vài quý khách đang ngồi dùng bữa trà sớm. Mọi người thấy hắn mon men lên thềm, và ngồi thu hình ở chân cột một cách ngoan ngoãn, mọi người không nói gì cả, để xem tên ăn mày định giở trò gì. Hắn chả làm gì cả, chỉ nhìn mọi người đang khoan khoái uống trà. Hắn đánh hơi mũi, và cũng tỏ vẻ khoan khoái khi hít được nhiều hương trà nóng tản bay trong phòng. Thấy mặt mũi người ăn mày đã đứng tuổi không đến nỗi bẩn thỉu quá, chủ nhân bèn hỏi xem hắn muốn xin cơm thừa hay là canh cặn, hay là hơn nữa, hắn lại muốn đòi xôi gấc, như kiểu người trong phương ngôn. Hắn gãi tai, tiến gần lại, tủm tỉm và lễ phép xin chủ nhân cho hắn "uống trà tàu với!". Mọi người tưởng hắn dở người. Nhưng tại sao không nỡ đuổi hắn ra và còn gọi hắn lại phía bàn cho hắn nhận lấy chén trà nóng. Hắn rụt rè xin lỗi và ngỏ ý muốn được uống nguyên một ấm trà mới kia. Hắn nói xong, giở cái bị ăn mày của hắn ra, cẩn thận lấy ra một cái ấm đất độc ẩm. Thấy cũng vui vui và lạ lạ, mọi người lại đưa cho hắn mượn cả khay trà và phát than tàu cho hắn đủ quạt một ấm nước sôi, thử xem hắn định đùa định xược với bọn họ đến lúc nào mới chịu thôi. Hắn xin phép đâu đấy rồi là ngồi bắt chân chữ ngũ, tráng ấm chén, chuyên trà từ chén tống sang chén quân, trông xinh đáo để. Lúc này không ai dám bảo hắn là ăn mày, mặc dầu quần áo hắn rách như tổ đỉa. Uống một chén thứ nhất xong, uống đến chén thứ nhì, bỗng hắn nheo nheo mắt lại, chép môi đứng dậy, chắp tay vào nhau và thưa với chủ nhà: "Là thân phận một kẻ ăn mày như tôi được các ngài cao quý rủ lòng thương xuống, thực kẻ ty tiện này không có điều gì dám kêu ca lên nữa. Chỉ hiềm rằng bình trà của ngài cho nó lẫn mùi trấu ở trong. Cho nên bề dưới chưa được lấy gì làm khoái hoạt lắm". Hắn lạy tạ, tráng ấm chén, lau khay hoàn lại nhà chủ. Lau xong cái ấm độc ẩm của hắn, hắn thổi cái vòi ấm kỹ lưỡng cất vào bị, rồi xách nón, vái lạy chủ nhân và quan khách, cắp gậy tập tễnh lên đường. Mọi người cho là một thằng điên không để ý đến. Nhưng buổi chiều hôm ấy, cả nhà đều lấy làm kinh sợ người ăn mày vì, ở lọ trà đánh đổ vung vãi ở mặt bàn, chủ nhân đã lượm được ra đến mươi mảnh trấu". (trích Những chiếc ấm đất - Nguyễn Tuân)
Hơ hơ... quả là hay nhỉ? Chứ mình bây giờ uống trà mà cứ như là uống nước lọc. Một buổi tối thay nước đến mấy lần. Quả là...
Thôi vậy... Nói chung là... Pha trà là cả một nghệ thuật, mà riêng uống trà thôi cũng là một nghệ thuật nữa. Uống trà, người ta chỉ nhấm nháp từng chút một, để vị chát nơi đầu lưỡi dần dần chuyển sang vị ngọt của trà. Nước trà phải có màu xanh nhạt, nhìn trong veo mới thích. Nhìn chén trà như vậy, chưa uống đã cảm thấy cái vị của nó đã ở nơi đầu lưỡi.
-
Chim mía Xuân Phổ
Cá bống sông Trà
Kẹo gương Thu Xà
Mạch nha Mộ Đức
Chỉ bốn câu vẻn vẹn 16 chữ, người bình dân đã giới thiệu được cả bốn đặc sản nổi tiếng của Quảng Ngãi, gắn nó với những địa danh tiêu biểu nhất.
Cá bống sông Trà
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fcb.jpg&hash=f10a174796d72238ce8acf44d1d553f5d15287ff)
Dòng sông Trà bắt nguồn từ dãy Trường Sơn, đổ ra biển với chiều dài trên dưới 39km, cá tôm không nhiều về chủng loại cũng như số lượng nhưng con nào ăn cũng ngon, đặc biệt là cá bống. Cá bống ngon nhất vào mùa hè, ngư dân ở đây thường bắt cá bống bằng ống trống (ống tre dài khoảng 1m, trống hai đầu, dùng một cọc nhọn cắm xuống nước). Chiều hôm trước người ta đem ống cắm dưới sông, sáng sớm hôm sau ra sông lặn xuống "túm" hai đầu xổ ra bắt gọn những chú cá trong ống. Buổi sáng, cá đem về còn giãy đành đạch, tươi rói; bỏ cá vào niêu đất cho gia vị ớt, hành, tiêu chế nước xăm xắp chụm lửa riu riu hơn tiếng đồng hồ nhắc xuống, con cá vừa dai vừa thơm vừa mằn mặn ăn với cơm trắng. Nếu cá đã kho hai ba "lửa" thì ăn rất "đã" với vị cay cay mặn mặn của gia vị, thơm thơm dai dai của thịt cá, ăn mãi mà không chán.
Người ta thường bảo: "Cá bống kho tiêu, cá thiều nấu ngọt". Cá bống kho tiêu là món ăn đặc biệt của vùng sông nước Trà Giang. Ngon nhất phải nói đến loại cá bống cát ở sông Trà gọi là "Trà Giang sa ngư". Cá bống cát ở sông Trà có nhiều loại, từ loại cá bống cát nhỏ con, màu vàng nhạt, cỡ bằng ngón tay út cho đến loại cá bống vồ, to con, và loại cá bống mú có thân hình tím sẫm như loại cá mú biển (còn gọi là cá bống than) thịt nhão, không ngon bằng thịt cá bống cát.
--Cá bống kho Bắc Sơn
23 Hùng Vương, Thị Xã Quảng Ngãi, Quảng Ngãi.
Tel: (055) 842745
--Cá bống kho 24 - 26 Phan Đình Phùng
24 - 26 Phan Đình Phùng, TP. Quảng Ngãi.
Tel: (055) 827433
Nhông nướng
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fnhong.jpg&hash=b6c0ddc098e1eb6105d363cd0091aa78a3023ab0)
Thịt nhông nướng hợp với kiểu ăn tới đâu xé tới đó. Cứ chấm với muối ớt, muối tiêu, thịt nhông nướng ngon thơm đến mê ly. Thịt nhông nơi đây, chẳng gần, chẳng giống với thứ thịt của con vật nào cả, nó hiện ra đúng “bản sắc đặc trưng” của chính mình. Nhâm nhi với chút rượu là nhất trần đời. Âm thanh tiếng hít hà, hít hà từng đợt trên đôi môi anh, tôi và những người nhậu bên cạnh, vì chấm phải những chỗ có nhiều ớt, phát ra cũng chỉ đủ cho những người trong lều, trong quán cảm nhận thôi. Mùi thơm thịt nhông không thoảng qua như hương hoa, như những món ăn khác mà đằm đằm, ngấm, giữ rất sâu và lâu. Bằng chứng là, chúng tôi ăn xong, nhảy xuống biển tắm thoả thê mà vẫn còn nghe mùi thơm của thịt nhông, của củ nén lâm dâm, man mát trong người.
Ngoài món nướng, con nhông không hề tệ với món nấu cháo. Thịt băm nhỏ, tao dầu phụng chính hiệu, đợi gạo cháo nhuyễn nhừ cho vào cùng mắm muối, hành, tiêu, ớt, thế là có những tô cháo, ăn vào chỉ biết khen.
Kẹo Mạch Nha
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fkeomachnha.jpg&hash=200d2c502fcaff5561cf2ccbe2a9ea69aae3f0ce)
Từ bé đến lúc trưởng thành, chắc chắn ai cũng đã từng thử qua món "bánh tráng kẹo". Miếng bánh tráng ở bên trên "trát" một lớp mỏng mạch nha và rắc thêm chút dừa trắng, chút mè vàng. Thế là đủ vị ngọt bùi. Miếng "bánh tráng kẹo" đã đi vào ký ức tuổi thơ của chúng ta cũng chính là nhờ miếng mạch nha thơm, ngọt quê nhà.
Làm mạch nha, chỉ cần hai nguyên liệu: nếp và mộng lúa già. Nếp phải lớn hạt, không lép, phơi thật khô. Mộng lúa phải già nắng. Lúa sàng cho thật sạch, ngâm nước qua đêm, rồi bỏ vào thùng, sau khi xả nước, ủ kín 4-5 hôm cho lúa đâm mộng thật đều. Lấy mộng tốt đem phơi nắng cho khô, đem giã thành bột gọi là bột mầm. Nếp sau khi xôi cho vào chảo gang thật lớn, đổ nước sền sệt rồi bỏ thêm bột mầm vào khuấy đều và đun sôi. Cứ một nồi bảy xôi, thì bỏ vào 1 kg bột mầm khuấy đều như thế độ 12 giờ liền mới vớt ra, đổ vào chiếc bao, ép lấy tinh chất nếp, còn xác thì bỏ đi. Lấy được tinh chất nếp còn phải đem "cô" lại mất 4-5 giờ nữa mới thành một chất dẻo, thơm thơm, ngọt thanh. Đó là mạch nha.
Mạch nha có mùi thơm dìu dịu, vị thanh thanh, trong mà không cần nấu với bột, ngọt mà không cần nấu với đường.
Bây giờ hay lúc nào, ai đã từng đến xứ Quảng, lúc trở về đều không quên mang theo những lon mạch nha, hình thức nhãn hiệu tuy đơn sơ nhưng kẹo trong, ngon, sản phẩm đặc biệt của một vùng.
Mắm Nhum
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fconnhum.jpg&hash=f51c009e00d521dd5f8b9101911fa6bfe9714424) (con nhum)
Nhum sống ở những gành đá ven bờ biển từ Bình Định đến Quảng Ngãi. Thịt nhum có thể kho để ăn cơm, trộn trứng chưng cách thủỵ.., nhưng ngon nhất là làm mắm. Mắm nhum sền sệt, mầu đỏ đục, thơm lựng, từng là đặc sản tiến vua xưa của người dân Quảng Ngãi.
Nhum là một động vật thuộc loại nhuyễn thể, có họ hàng với trai, sò; sống ở những gành đá ven bờ biển nước ấm, lẫn trong rong rêu.
Để làm mắm, người ta cho thịt nhum vào chum sành, rắc một ít muối hạt lên trên, rồi đem vùi vào bếp tro hoặc "giang" ngoài nắng từ 10 đến 15 ngày. Mắm nhum chín, sền sệt, mầu đỏ đục như mắm sò Hải Vân, thơm rưng rức. Mặn, chua, ngọt lẫn vào trong hương vị riêng của thịt nhum, tạo thành một thứ mắm đầy quyến rũ. Mắm nhum ăn với bún tươi rất ngon. Nhưng ngon nhất là chấm thịt heo ba rọi kèm rau sống cuốn bánh tráng.
Sản lượng nhum đánh bắt không nhiều, nhum ta - nguyên liệu để làm mắm - lại càng ít. Người ta làm mắm nhum chỉ để dùng trong gia đình và làm quà cho người thân, bạn bè. Lượng mắm nhum bán ra rất ít ỏi và thường chỉ dành cho khách đã đặt từ trước.
Gỏi cá cơm
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fgoicatrich.gif&hash=6be8f59dfe520d6ae520a3f17b98e86ce4433284)
Ở vùng ven biển Sa Huỳnh, tháng giêng, hai là vào mùa cá cơm, những con tàu mỗi khi ra khơi trở về, lòng khoang đầy ắp cá cơm, làm bến bãi thêm nhộn nhịp.
Cá cơm được chế biến nhiều món: Cá cơm rim với tiêu, ớt để ăn trong các bữa cơm hằng ngày; cá cơm hấp, phơi khô để đem đi xa, dành cho những ngày đông buốt giá và cá cơm để làm mắm. Mắm cá cơm thơm ngon quyến rũ đến lạ kỳ. Bên cạnh đó, gỏi cá cơm, một món tuy dân dã nhưng rất độc đáo.
Gỏi cá cơm là món ăn đơn giản. Muốn làm ngon phải bắt đầu từ khâu chọn lựa cá. Cá đánh về còn tươi roi rói, mầu da ánh lên trắng xanh. Nếu cá to bằng ngón tay út, các bà nội trợ phải vặt đầu, tước thành hai mảnh và bỏ xương. Còn cá nhỏ hơn thì chỉ việc bỏ đầu và ruột nhỏ. Cá rửa sạch và để ráo nước, cho vào nồi đổ ít dấm, bắc lên bếp lửa đun liu riu, nước dấm chỉ được sôi lăn tăn không sôi "bùng" lên, khoảng 15 đến 20 phút đem xuống trút vào rổ sạch để ráo nước. Nước dấm đun với cá được dùng để chế biến thành nước tương. Một chút bột bánh in làm bằng nếp, dăm trái chuối mốc (chuối Đồng Nai) đã chín nẫu đem giã nhuyễn và trộn vào thứ nước lèo đó bắc lên bếp đun sôi, nêm mắm muối, gia vị là được bát nước tương ngon lành, có hương vị béo, ngọt, bùi, chua... Cá cơm hấp chín cho vào bát to, trộn thêm lạc giã nhỏ cùng các loại gia vị tiêu, hành, vắt thêm chút nước chanh tươi có vị chua chua vào là được món gỏi cá cơm thật hấp dẫn...
Món gỏi cá cơm không thể thiếu đĩa rau sống: rau xà lách, cải tầu ô, cải canh xanh mướt, dăm trái cà chua chín đỏ và đôi ba trái chuối chát được xắt lát mỏng trộn đều... Một gắp rau sống, một hoặc hai gắp gỏi cá cơm tùy ý để vào chiếc bánh tráng mỏng và cuốn lại, chấm nước tương, nếu thích cay dùng thêm tí ớt, tí tỏi và nhấp thêm một chút rượu gạo, để dẫn đường làm cho miếng gỏi cá cơm thêm thi vị. Tất cả các vị ngọt bùi, cay đắng, chua chát... tan vào miếng gỏi cá cơm. Một bữa gỏi cho năm, bảy người không tốn kém bao nhiêu mà hương vị của nó khiến ta nhớ mãi.
(còn tiếp)
-
Vote phát cho emsapyeu công nhận món mắm nhum ăn rất ngon. Nhưng mình thik món khác hơn.
-
Nom con Nhum này cứ ghê ghê í nhờ. còn ngon hay ko thì phải ăn mới biết được í
-
Chim mía Phú Phong
Trong đồng mía bạt ngàn của đất Phú Phong, huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định có một loài chim nhỏ, cư trú từng đàn. Người ta gọi đó là chim mía Phú Phong. Thịt chim mía thơm và ngọt, có thể nướng hoặc rán, nhâm nhi cùng rượu Bàu Đá thì tuyệt.
Ai về Kiên Mỹ, Phú Phong
Ăn con chim mía thỏa lòng ước ao
Huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định có thị trấn Phú Phong, là quê hương của Quang Trung Nguyễn Huệ. Đây thuộc Tây Sơn hạ đạo, một vùng trung du bán sơn địa, với lưu vực sông Côn từ xưa bạt ngàn đồng mía. Trong đồng mía ấy có một loài chim nhỏ hơn con se sẻ, cư trú từng đàn trong đám lá mía, mỗi đàn đông tới cả ngàn con.
Muốn đánh bắt chim mía, người ta dùng cái trủ như tấm lưới, căng suốt bờ ruộng cao hơn ngọn mía , cầm sào dài đập vào lá mía, rung đuổi chim, cứ thế chúng chuyền dần vào trủ. Những chú chim mía béo tròn sau khi vặt lông, hơ qua lửa cho cháy hết lông tơ, còn lại như một miếng thịt nạc rửa sạch, mổ moi ruột rồi ướp gia vị gồm muối hạt giã nhỏ với ớt, hành, hạt tiêu, thêm ít bột ngọt.
Món ngon nhất là nướng và rô-ti. Nướng thì mổ banh chim, ướp gia vị rồi ép vào cặp đưa trên lò than hồng. Lật vài lượt, mỡ chảy ra xèo xèo thơm lừng cả xóm. Chim rô ti thì thả vào chảo dầu đậu phụng vừa sôi, chỉ mươi phút là chim vàng rộm, xương thịt giòn tan. Những chú chim xếp ra đĩa, rắc lên trên ít hạt vừng rang cho đẹp mắt là có thể thưởng thức. Chim mía mà có rượu Bàu Đá nhâm nhi thì cứ gọi là đệ nhất anh hào. Thịt chim mía thơm mà ngọt đầm, đậm đà hương vị.
Những người sành chim mía, thường chọn những con đầu nhỏ, mỏ ngắn, nếu không tinh sẽ nhầm chim áo giá (áo đà) là loại chim đầu to, mỏ dài, thịt nhạt đánh lừa du khách, vì loại chim này không ngon.
Đồng mía Tây Sơn - Phú Phong ngút ngát xanh, là chỗ cho chim mía ngày càng nảy nở sinh sôi đãi mời du khách gần xa.
Bún tôm Trà Ổ
Trà Ổ là một trong những đầm nước ngọt lớn nhất tỉnh Bình Định. Người dân ở đây sống bằng nghề làm ruộng và đánh bắt thủy sản. Nhờ nghề này mà ở Phù Mỹ có món bún tôm Trà Ổ nổi tiếng.
Món bún tôm Trà Ổ độc đáo ở chỗ sợi bún được chế biến ngay tại chỗ, tô bún có vị ngọt đậm đà của tôm tươi, vị giòn tan của bánh tráng nướng.
Nét đặc trưng của bún tôm Trà Ổ, trước hết là ở cách làm bún. Bún không phải làm sẵn bán ở chợ, hay được mua ở các lò bún nổi tiếng. Người bán bún tôm chế biến sợi bún ngay tại chỗ. Khi có khách vào, chủ quán mới bắt đầu ép bột gạo đã xay sẵn, xong hấp trong nồi nước đang sôi. Sợi bún rất nhỏ, mềm và trắng muốt. Tôm dùng làm bún là những con tôm sinh sản tự nhiên, còn sống, được đánh bắt từ đầm Trà Ổ (còn gọi là đầm Châu Trúc). Con tôm trông rất bụ bẫm, nhưng thịt tôm lại săn chắc, và rất ngọt.
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbuntomqw9.jpg&hash=862ee11b84bc646fa72428807fd0657cf5ca5b67)
Tô bún tôm Trà Ổ có hương vị rất đặc biệt. Đầu tiên, người ta giã nhuyễn tôm sống đã lột vỏ, nhúng qua vào nồi nước đang sôi rồi cho bún vào tô, chế nước xáo bún vào, rắc một ít tiêu bột, một ít bột ngọt, một ít hành hương. Thế là đã có ngay một tô bún tôm nóng hổi, tỏa hương thơm rất hấp dẫn. Thường thì bún tôm được ăn kèm với bánh tráng gạo nướng. Nhiều người mới ăn lần đầu chưa thấy thích, nhưng ăn nhiều lần thì nghiện lúc nào không hay. Nghiện vì chất ngọt của nước xáo bún, của mùi hành hương thơm ngát và nghiện luôn cả cái giá rất bình dân của nó-chỉ khoảng từ 1.500 - 2.000 đồng/1 tô, cộng thêm chiếc bánh tráng nướng nho nhỏ. Bún tôm là món điểm tâm buổi sáng rất độc đáo chỉ có ở một vài vùng quê thuộc huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định. Cái độc đáo của bún tôm ở đây phải kể đến khâu làm bún. Trong khi chờ đợi, thực khách được chứng kiến cảnh người bán bún ép sợi bún chảy vào nồi nước đang sôi sùng sục trên bếp lửa hồng. Sợi bún gặp nước sôi liền chuyển sang mầu trong là chín tới.
Đi từ thị trấn Phù Mỹ ra đến Mỹ Châu đều có bán đặc sản bún tôm. Những quán bún tôm thường đơn giản nhưng lúc nào cũng đông khách, nhất là vào sáng sớm.
Ốc đồng
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbunoc1ve1.jpg&hash=8e980d631dbfdf6a6e31c780164aae84ce8fabac)
Người dân Bình Định đã biết tận dụng môi trường tự nhiên để tạo ra cho mình nhiều món ăn đặc sắc, trong đó có món ốc đồng. Một món ăn không những giàu đạm, giàu chất bổ dưỡng, mà còn giàu hương vị quê hương, ví như chùm khế ngọt, cánh cò bay.
Có hàng chục loại ốc như ốc bươu, ốc mít, ốc đá, ốc vặn... sinh ra từ đồng ruộng quê nhà. Ốc luộc là món bình dân nhất. Ngon hơn cả là loại ốc mít, loại ốc có màu vàng óng và nhỏ hơn loại ốc bươu một chút. Thế nhưng nhiều người lại thích ngồi mút loại ốc đá. Thật thú vị khi những ngày gió heo may se se lạnh thổi về cùng với mưa bụi chuyển mùa được ngồi bên đĩa ốc nóng hổi, vừa thổi vừa ăn. Cái nóng của ốc, của gừng, của ớt quả làm cho người ăn xuýt xoa, cay chảy cả nước mắt mà vẫn thấy say mê.
Người ta đã dùng món ốc này để làm bún ốc. Hiện nay ở Quy Nhơn đã có một số điểm bán bún ốc rất ngon và hương vị đậm đà của món bún ốc đã đi vào lòng người. Ốc mua về ngâm nước gạo trước độ một ngày cho sạch (theo kinh nghiệm dân gian, người ta ăn ốc vào tuần trăng thì ốc sẽ béo và ngon hơn). Vớt ra cạy miệng khêu lấy ruột, xong bóp muối rửa sạch bằng nước nóng cho hết nhớt rồi đem ướp gia vị, xào ốc phi với hành tỏi riêng vì ốc rất nhanh chín, để lâu sẽ dai. Chuẩn bị nồi nước lèo thật ngon để khi cho bún vào bát thì bỏ thêm ốc vào.
Bây giờ, món ốc đã trở thành đặc sản như: ốc nhồi thịt, ốc hấp lá gừng… Nhưng nếu bạn muốn ăn món ốc đích thực, xin mời hãy về Bình Định. Ở TP Quy Nhơn có hẳn một "phố ốc" trên đường Mai Xuân Thưởng, tha hồ cho bạn lựa chọn.
Lá dang
Lá dang thuộc thuộc giống dây leo. Lá hình bầu dục, to bằng ngón chân cái người lớn, mặt lá láng, có vị chua khá hấp dẫn. Vào Hầm Hô (Tây Sơn), mấy ai quên đi cái thú ăn cá nướng cuốn với lá dang, rau rừng.
Cá sông tươi rói cỡ 3 ngón tay nướng vàng ươm, cuốn nguyên con với bánh tráng, lá dang, rau rừng phơi héo chấm nước mắm nhai rau ráu thật khoái khẩu. Vừa ăn vừa nhâm nhi lai rai vài ly rượu đế, ngồi rung đùi nhìn cảnh rừng núi, sông nước khi hoàng hôn buông xuống quả là tiên vậy! Ốc ở Hầm Hô rất nhiều và to, bà con tha hồ bắt, không phải mua. Ông bạn tôi có mấy câu thơ khá vui:
Lá dang, ốc đá khỏi mua
Đem về nấu bát canh chua tặng chàng
Thật là mộc mạc, giản dị mà thấm đượm tình cảm của người dân quê nghèo rất dễ thương.
Ở Bình Định nhất là ở Tây Sơn có món gié bò nấu với lá dang khá độc đáo. Có thể nói, gié bò không nấu với lá dang coi như bất thành gié. Người ta lấy toàn bộ các thứ ngon nhất trong cơ thể con vật như: gié, gan, tim, cật, sụn, thịt thăn, đem nấu với lá dang ngon và bổ tuyệt vời, vừa ngọt, vừa béo, vừa bùi, vừa đắng, vừa chua trên đầu lưỡi khá thú vị.
Lươn - hương vị đồng quê
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fcanhchualuonghs4.jpg&hash=a800da3464aff3006d814d1902f02d50e1c132a0)
Sau mùa gặt, đồng ruộng chỉ còn trơ lại những gốc rạ. Nước ở các suối, ao, hồ bắt đầu cạn dần. Dưới ánh nắng cháy da, mùi bùn non trên những thửa ruộng bốc lên hăng hắc. Đấy cũng là mùa đi bắt cá, cua, lươn, ốc. Nhưng thích nhất vẫn là bắt lươn vì thịt lươn ăn rất ngon và hiếm.
Dọc theo bờ ruộng, con mương sẽ thấy những miệng hang to, nhỏ đủ cỡ. Nếu là một tay bắt lươn chuyên nghiệp, chỉ thò tay vào hang một thoáng thôi khi rút tay ra khỏi hang sẽ có một chú cá lóc trốn nắng hoặc vài ba chú cua, còn hên thì sẽ có một chú lươn béo nục. Còn xui không chừng sẽ gặp một chú rắn nước ngọ nguậy cũng đủ hết hồn. Còn nếu tay nghề thuộc loại tầm thường thì chỉ nhờ vào các ống trúm mà thôi.
Bỏ vào trúm một ít tép rang hoặc một con cá ươn đã dậy mùi, đậy nan tre lại rồi đặt đầu ống ngay cửa miệng hang. Lươn rất háu ăn, ngửi thấy mùi là tự động tìm đường chui vô trúm. Lúc ấy chỉ việc đem lươn về đổ vô đống tro bếp, vuốt cho sạch nhớt sau đó đem rửa lại với dấm cho sạch. Xong mổ bụng lấy hết ruột, để cho ráo nước.
Lươn có thể chế biến thành nhiều món. Nếu sang thì làm lươn um, lươn chiên giòn, lươn băm xúc bánh tráng, lươn nướng, lươn dồn thịt, chả lươn... Còn đơn giản hơn chỉ cần sả ớt, cà ri, hành tỏi, ướp với lươn cắt khúc cỡ bằng đốt ngón tay, xào chín, bạn cho thêm rau om thái nhuyễn, đậu phộng rang giã bể rải lên mặt.
Đấy là món lươn xào lăn. Còn nếu muốn nấu canh chua lươn thì cần chuẩn bị một cái bắp chuối. Lươn xắt từng khúc khoảng 10 cm, bắc nồi mỡ cho nóng, bỏ sả băm nhuyễn vào cho thơm, thả lươn vào xào sơ cho thấm gia vị rồi vớt lươn ra tô. Cà chua thái bỏ vào nồi, nước me dầm lược sạch cho vào nấu sôi. Thêm vài lát ớt, ngò gai, hành, rau om. Bên mâm cơm nóng, với đĩa lươn xào lăn thơm lựng, tô canh chua bốc khói, bạn đã có một bữa cơm ngon miệng rồi.
Còn món lẩu lươn cũng cách nấu như canh chua rồi xếp vào lẩu quạt than cho hồng, hoặc nếu có bếp ga loại mi-ni thì càng tiện. Lẩu sôi, nhúng rau đắng, cần nước, trộn chung với cây chuối hột bào, rồi ăn với bún.
Cứ thử tưởng tượng xem! Ngoài trời đang mưa, cả nhà ngồi quây quần bên lẩu lươn bốc khói nghi ngút, một cảm giác thật đầm ấm và hạnh phúc biết chừng nào!
Cơm trái dừa Bình Định
Công đâu công uổng công thừa
Công đâu xách nước tưới dừa Tam Quan
Câu ca dao trên nói rằng: Tam Quan (Hoài Nhơn - Bình Định) là xứ nhiều dừa. Trước khi ăn dùng trái dừa xiêm (dừa nạo) vạt miệng đổ nước ra (nước dùng để nấu cơm), cho cơm thập cẩm trộn sẵn vào trái dừa. Sau đó đem hấp cách thủy, cho nóng lên, khói bốc nghi ngút. Khi ăn dùng nĩa, xúc trực tiếp vào trái dừa, ăn với nước chấm tương ớt. Khi hấp cách thủy, cơm dừa vẫn để nguyên trong trái dừa, nhằm làm tăng độ thơm và cả chất béo của cơm dừa.
Trong ẩm thực cung đình xưa kia, cơm trái dừa được hấp cách thủy bằng loại dừa xiêm có trái thật nhỏ, chứa khoảng 1 bát cơm nhỏ.
Khi món ăn này ra khỏi cung đình, trở thành phổ biến, người ta chọn trái dừa xiêm lớn hơn vì ngoài mục đích thưởng thức ra, còn dùng để ăn cho đủ no. Cơm trái dừa được nêm nếm vừa ăn trước khi đem đi hấp, do đó khi ăn không phải dùng thêm nước chấm. Ngoài ra nếu khách không muốn ăn cơm dừa thập cẩm, có thể yêu cầu tiệm cho vào cơm những món ăn mà mình ưa thích như lạp xường, tôm, thịt heo hoặc chả Huế.
Ăn từng muỗng nhỏ, nhai chậm rãi để thưởng thức được mùi vị của món ăn cung đình này. Nó có mùi thơm của nước dừa xiêm, ngọt, béo, hạt cơm bóng mượt. Cái thú khi ăn cơm trái dừa là ăn trực tiếp trên trái dừa, không phải ăn bằng chén. Với trái dừa xinh xắn trắng ngà, mùi thơm của dừa hòa quyện cùng làn khói bốc lên làm cho tất cả các giác quan đều hưởng trọn vẹn hương vị của món ăn.
Bánh hỏi Bình Định
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2FBDbanhhoi.jpg&hash=ce4787b4f5e1c3cb30827119fff34f5eb8ca8d6e)
Bánh hỏi được làm từ gạo, ăn với lá hẹ, nước chấm đủ vị chua, cay, mặn ngọt; ăn vừa ngon, vừa bổ, có thể ăn no thay cơm. Đây là món đặc sản của Bình Định mà cả người nông thôn và thành thị đều ưa chuộng.
Bánh hỏi - cái tên gọi thật ngộ nghĩnh, mới nghe qua thấy là lạ, nó là loại bánh được xếp vào hàng đặc sản nổi tiếng của Bình Định. Người người, nhà nhà ở đây rất ưa chuộng, món ăn bình thường, đơn giản mà ngon miệng ấy. Nhiều nơi ở Bình Định có các cơ sở làm bánh hỏi, và nhiều hàng quán mọc lên tự bao đời chỉ chuyên bán bánh hỏi. Dân phố thì có thói quen dùng bánh hỏi vào bữa điểm tâm buổi sáng trước khi bắt đầu công việc mới. Còn dân vùng thôn quê ở Bình Định thường dùng bánh hỏi vào bữa giữa buổi (gọi là nửa buổi và xế).
Bánh hỏi được làm từ gạo ngon, thơm, trắng nhất. Sợi bánh nhỏ li ti như sợi râu bắp (ngô). Nó được những đôi tay khéo léo làm thành những thếp mỏng, hình chữ nhật, dài bằng hai ngón tay. Để bánh mịn, mềm, các sợi bánh không dính chụm vào nhau thì khâu nhồi bột phải thật kỹ và khâu bắc thành từng thếp trên vỉa tre phải nhanh và khéo.
Bánh hỏi rất hợp với lá hẹ. Ăn bánh mà không có lá hẹ thì mất một phần vị ngon. Hẹ tươi thái mỏng rắc lên bánh, dùng dầu (mỡ) phi thơm quệt một lớp thật mỏng lên từng thếp bánh để lá hẹ dính kết, không bị rơi ra. Nước chấm pha khéo cùng đường đen (đường kết tinh), vắt chanh, thêm một vài lát ớt đỏ tươi, tạo nên vị chua chua, ngọt ngọt, hòa cùng vị mặn của nước chấm, và vị cay của ớt đi với bánh hỏi thật là tuyệt! Bánh hỏi ăn kèm thêm một ít lòng heo, thịt ba chỉ hay chả lụa cuốn với bánh tráng mỏng thì càng ngon.Vị ngọt, thanh, bùi của bột gạo, vị cay the the của lá hẹ, cùng với vị béo của dầu, mỡ, khiến người ta bị quyến rũ. Bánh hỏi ăn không ngán như những thứ bánh khác, có thể ăn no, ăn thay cơm vì nó vừa ngon, vừa bổ. Hiện nay ở Quảng Ngãi, Phú Yên nhiều người cũng học cách làm bánh hỏi của Bình Định, nhưng không thể ngon bằng, có cảm giác như thiếu một cái gì đó. Đến Bình Định, bạn không chỉ được thưởng thức những đặc sản như bánh tráng dừa Tam Quan, bánh ít lá gai mà còn có bánh hỏi! Cái tên bánh thật mộc mạc mà thân thương lạ!
(còn tiếp)
-
Nom con Nhum này cứ ghê ghê í nhờ. còn ngon hay ko thì phải ăn mới biết được í
Lavie ăn nhum làm j. Nhịn đi mún bít ngon hay ko thì phải nói ông xã Lavie ăn mới biết đc
-
Bánh ít lá gai
nhà em cũng hay làm khi nhà có giỗ ^^
Bánh đậu xanh
Xôi cua
Trái Loòng Boong
?? hình như Đồng Nai cũng có trồng
-
Lavie ăn nhum làm j. Nhịn đi mún bít ngon hay ko thì phải nói ông xã Lavie ăn mới biết đc
Để về hỏi Anh Xã xem có ăn ko nhá ?
Hồi trong Xì Gòn mình khoái nhất trái bòn bon đới. Bá cháy bọ chét lun
-
Để về hỏi Anh Xã xem có ăn ko nhá ?
Hồi trong Xì Gòn mình khoái nhất trái bòn bon đới. Bá cháy bọ chét lun
trái bòn bon của Việt Nam vừa ăn vừa xoa nó chua chua ngọt ngọt ăn mới thích , còn bây giờ trong SG toàn bán bòn bon Thái , em ghét nhứt cái gì cũng của bọn Thái mà nó cứ rầm rầm ra
-
@Lavie: Uh chị hỏi a xã đi, ảnh mà ăn là chị biết ngon ko liền ah.
@pé An: Cái bánh Pía là đặc sản Sóc Trăng nghe nhóc nó cũng khác cái bánh đậu quảng nam, ko có giống đâu.
Hehehehe bánh hỏi thì Nha trang hay SG cũng có chẳng qua cách ăn mỗi nơi khác nhau thôi.
Quên. Emsapyeu xong khoản BD với QN chưa nhờ để em còn làm típ nhỉ. Hay chị thik bao lô Phú Yên KH em cho chị bao luôn
-
@ Hoangtuturin: mấy hôm nay chị mệt nên không có hứng viết bài, vẫn còn mấy món nữa em à,em cứ chuyển sáng Nam Trung Bộ đi, chị sẽ bổ sung sau
@Pé An: bánh ít và bánh đậu xanh Hội An hương vị rất đặc biệt, đó là lí do vì sao nó được xếp vào hàng đặc sản mà những nơi khác không có, bánh đậu xanh không phải là bánh Pía đâu em, bánh đậu xanh Hội An ngọt vừa phải,dễ ăn và mùi cũng dễ chịu hơn bánh Pía Quê hương của Trái loòng boong chua chua ngọt ngọt chính là Quảng Nam đấy
@La Vie: mắm nhum ngon lắm đấy, ăn mắm mực Bình Định bao giờ chưa, bá cháy con bọ chét,hihi.
-
Lavie đã có lời Qua mặt cái nào.
Phú Yên Khánh Hòa trước đây là cùng 1 tỉnh nên đấy là lí do mình bao show 2 chú này, nếu tách ra nó mất hay và cũng hơi thiên vị vì có khả năng Khánh Hòa được ưu đãi nhiều món ngon hơn
Không biết Up hình vào bài như Lavie nên bà con chịu khó tưởng tượng và nuốt nước miếng. Nếu ai có nhu cầu đi NT PM Turin trước 1 tháng sẽ có tour guide miễn phí.
Trước tien là bài đồng dao về đặc sản xứ sở này
Yến sào Hòn Nội
Vịt lội Ninh Hòa
Tôm hùm Bình Ba
Nai khô Diên Khánh
Cá tràu Võ Cạnh
Sò huyết Thủy Triều
Đời anh cay đắng đã nhiều
Về đây ngon ngọt sớm chiều với em."
1. Yến sào Hòn Nội:
Đặc sản được vinh dự đứng đầu bát trân (tám món quý hiếm) của vua chúa ngày xưa.
Khánh Hòa có thể coi là địa phương đứng đầu toàn quốc về chất lượng và sản lượng loại sản vật này.
Yến sào là dớt của loài chim yến nhả ra khi làm tổ. Loài chim yến này đặc biệt ở chỗ là nó chỉ làm tổ tại nơi cheo leo hiểm trở ít có hơi người và hơn nữa là nó chỉ săn mồi và uống nước trong khi bay, trong cuộc đời nó không bao h đậu xuống 1 chỗ nào khác ngoài tổ của nó. Vậy nên tổ của loài chim này cũng đặc biệt ở điểm là chỉ có dãi và lông của nó mà không có bất cứ một vạt liệu ngoại lai nào.
Yến sào từ xưa đén nay thường có 2 cách chế biến phổ biến. Cả 2 cách này đều giống nhau ở công đoạn sơ chế nguyên vật liệu:
- Ngâm tổ yến vào nước ấm vừa để tổ nở ra.
- Sau khi tổ yến đã nở ra đều dùng kep sạch lựa tách lông yến còn dính trên tổ.
- Vớt tổ yến ra ngoài đặt vò 1 chén con sạch.
Trên đây là công đoạn so chế. Với món mặn người ta thường dùng nước luộc gà trong và 1 chút thịt gà xé sợi để tăng thêm hương vị cho chén súp yến.
Làm món mặn: nêm nếm nước gà vừa miệng, thịt gà xé sợi xếp lên trên tổ yến, đun nước dùng sôi già múc vào chén yến đã chuẩn bị sẵn. Dùng nóng
Làm món ngọt: đường phèn trong, áng khoảng vừa ăn cho vào chén yến đem hấp cách thủy. Khi đường tan hòa vào với yến là được. Dùng nóng hoặc nguội đều được.
Yến sào có dạng sợi, trong mềm có tính dai vị ngọt nhẹ. Theo Đông y yến sào có tính mát bồi bổ cơ thể, chống suy nhược rất tốt.
Hic Yến có lẽ chỉ vậy thôi, tham khảo là chính vì giá thành cao so với túi xiền với bà con nhà mình.
2. Vịt lội Ninh Hòa
Trước hết phải giới thiệu là Ninh hòa là một trong những vựa lúa lớn nhất của Khánh Hòa với địa hình địa vật được thiên nhiên ưu đãi.
Vịt Ninh Hòa thuộc loại vịt mập, nhiều thịt, khi luộc thì thịt mềm. Ruộng đồng Ninh Hòa trong hơn 20 xã thật rộng lớn bao la. Sau mùa gặt, cho vịt thả vào, rúc thóc rơi, tôm tép cá nhiều ngày như thế, vịt mập lên, béo ra, thịt ngon là cái chắc. Vịt nuôi như thế ta gọi là vịt đàn. Vịt đàn có hàng trăm, hàng ngàn con. Vịt đàn không những nhỏ con, nhẹ ký cho vừa một bữa ăn trong gia đình ba bốn người mà còn rẻ, béo thịt, xương non, nhiều sụn, luộc lên nhai tuốt cả đầu cánh.
Những cái này là đặc trưng của giống vịt Ninh Hòa. Các món về vịt chắc khỏi kể mọi người cũng biết.
Sơ sơ vài món như tiết canh (món khoái khẩu từ ngày H5N1 với tả bị treo luôn), vịt luộc, nấu măng, nướng tiềm thuốc bắc.
Đặc biệt nhất là món vịt nướng. Vịt nướng chao được ướp gia vị vừa ăn và đặc biệt là chao, chao ở dây phỉa là chao đỏ Ninh Ích mới làm nổi lên được cái ngon của vịt Ninh hòa. Chao có rất nhiều loại chao trắng chao đen, chao vàng chao đỏ. Chao đỏ là loại chao được làm mà theo đánh giá của người viết bài là nó thúi nhất và mặn nhất. Nhưng khi ướp chung với vịt thì lại làm nổi bật được cái ngọt của thịt, lại có thể làm mềm và xua tan đi cái hoi vốn có của thịt vịt. Đồng thời cái vị bùi béo của chao đỏ khi thấm vào vịt hòa quyện cũng cái béo của da vịt có thể tạo ra được một món nướng độc đáo đảm bảo cho người ăn 1 miếng phải gắp miếng thứ 2.
Oài tạm dừng ăn cơm đói bụng quá. CÒn típ nha bà con, đất này nhièu món ngon, Lavie mất sàn diễn tối thiểu 2 page
-
Lavie đã có lời Qua mặt cái nào.
Oài tạm dừng ăn cơm đói bụng quá. CÒn típ nha bà con, đất này nhièu món ngon, Lavie mất sàn diễn tối thiểu 2 page
Cứ tự nhiên thôi. Còi to cho vượt thoải mái. Sẵn sàng nhường chỗ để mọi người lên sàn
@emsapyeu: ơ chưa được ăn mắm Bình Định, nhưng con gái Bình Định thì bít rồi. Mình có mợ là gái BĐ chính hiệu
-
Đề nghị các ẩm thực ra post bài ngắn ngắn xúc tích thôi còn đọc chứ cứ dài ngoằng ai đọc kĩ được
-
Đề nghị các ẩm thực ra post bài ngắn ngắn xúc tích thôi còn đọc chứ cứ dài ngoằng ai đọc kĩ được
Chiều ý Tia. Mỗi phát của mình có 2 món thôi. Miêu tả là chính vì kĩ thuật up hình vào bài còn hạn chế.
Còn nấu nướng ra sao và làm thế nào để ngon thì liên hệ người viết bài. hehhehehehe
-
@hoangtu Turin: em ăn thử Yến Cù Lao Chàm chưa? cũng hấp dẫn không kém Vịt nướng chao thì chị ăn rồi nhưng với chao đỏ thì chị chưa nghe bao giờ , gửi ra cho chị 1 lọ ăn thử đi
@La Vie: hiểu
@Tiamo: cứ ăn xong 1 món để đấy, mai vào ăn tiếp
-
Lá dang cũng là đặc sản à, cái này mới nghe. Canh gà lá dang là số dách
@HoangTuTurin: upload hình ảnh lên http://imageshack.us (http://imageshack.us) xong rồi copy cái direct link. Vào JFC, trong phần gửi bài chọn biểu tượng thứ 3 từ phải sang (hình cái cây) để chèn hình vào bài viết (xem cái hình có đánh dấu tròn màu đỏ trong bài này).
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fimg38.imageshack.us%2Fimg38%2F7902%2Finsertimage.png&hash=abf94c63c00f03184a32d05bfe63f5d3dccc27b2)
-
Mát ruột nào ^^
BÚN SỨA
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi135.photobucket.com%2Falbums%2Fq127%2Fkhunglongmatto%2FBUNSUA.jpg&hash=aba16fb6e83f3dc6f7f5fee64b73c77f50606dd6)
GỎI SỨA CUỐN
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww10.ttvnol.com%2Fuploaded2%2Fcatinatcafesang%2Fgoi%2520sua%2520cuon%2520tom.jpg&hash=cf899113082239ac91502d1b1299c75efc50e91f)
SỨA TRỘN
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww10.ttvnol.com%2Fuploaded2%2Fcatinatcafesang%2Fsua%2520tron.jpg&hash=165a3e6a1021c80501e4322441e2f359ce7921b5)
GỎI SỨA
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww10.ttvnol.com%2Fuploaded2%2Fcatinatcafesang%2Fgoi%2520sua.jpg&hash=f66ab4ea364ed9cbde79b42bac4173ff9ae4eff4)
-
Cả Dưong qua đại ka và Tiamo đều up hình bị die thua emsapyeu rồi.
@emsapyeu: để bao h về NT sẽ gửi (có 2 loại 1 loại thúi ít, 1 loại thúi nhìu chị thik loại nào)
Ah thêm 1 chút về Yến nếu chị mún bít thêm cung cấp thông tin free luôn.
Yến thị trường hiện nay có 3 loại:
3: tổ yến nhiều lông và có màu xám trắng, có bụi, tai nhỏ(tai yến là cái tổ ah) loại này thường là của yến già, mất công sơ chế, cứng. Chất lượng thấp
2: Tai yến trắng hơn và ít lông, ít tạp như bụi .... Loại này tai có thể bằng hoặc lớn nhỉnh hơn loại 3 giá thành cũng cao hơn (ko rõ lắm vì lâu cũng ko có ng nhờ mua nhưng tầm trên dưới10tr/100gr)
1. thường goi là Tuyết yến; loại này tai lớn trắng đều sáng màu, ít tạp và lông thường là của những con yến đang tuổi trưởng thành khỏe mạnh. Loại này đắt nhất giá chắc cũng 15-20 chai
Ngoài ra còn có:
Yến vụn: giá rẻ nhất tầm 5-7 chai 1 lạng loại này thì thường là các tổ bị gió sóng đánh rớt hoặc tổ cũ của chim bị chết hoặc yếu chim không ở nữa. Loại này ít khi có nguyên tai, mà hay bị vỡ, nhiều tạp, xám tối màu.
Yến Huyết: Thị trường gần như không có, loại tổ của yến non mới thành thục lần đầu tạo tổ nhả dãi chưa quen nên nhả cả máu (ng ta bảo thế chứ e cũng chưa thấy chúng nó nhả bao h, cả bọn già lẫn bọn trẻ ). Loại này cực đắt mún mua thường phải quen và cũng chuẩn bị tầm 25 chai 1 lạng.
Siêu sao: sào nội yến tử tức là trong tổ có yến non chết. Con chim yến non nở ra quá yếu nên chết ngay trong tổ. Loại này thì phải nói là hiếm cực chỉ sau 1 thằng đồng dạng là HUYẾT SÀO NỘI YẾN TƯ thôi. Và loại này trân trọng kính báo là thị trường không có.
Ngay cả ng viết bài ở NT chục năm ah, ăn yến huyết mới có 2 lần, huyết sào nội yến tử thấy 1 lần (mua đi biếu) chứ cũng chưa ăn bao h. Loại này mún mua chỉ có dặn may ra thì có không hứa trước. giá cả thì vô chừng. ặc ặc ặc
-
@detu: là dang là đặc sản BĐ từ thưở nào mà ku
@HoangtuTurin: ku ở Nha Trang à, gửi chao đỏ cho chị,chưa ăn món đấy bao giờ,hihi Thks em vì mấy thông tin về Yến.
-
Mình mới ăn được mỗi 1 món sứa, hình như ăn sống ấy, chả biết gọi như thế nào nhưng mà giòn lắm, mùi hơi khó chịu uống rượu cứ gọi là tì tì Bây giờ chả ai mời ăn nữa rồi..
-
Mình mới ăn được mỗi 1 món sứa, hình như ăn sống ấy, chả biết gọi như thế nào nhưng mà giòn lắm, mùi hơi khó chịu uống rượu cứ gọi là tì tì Bây giờ chả ai mời ăn nữa rồi..
Không phải ăn sống mà đấy là sứa muối .Hôm nào đi làm tí không
-
Nem chợ Huyện
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fnem.jpg&hash=0827985c1f89350f65784c204b65d6159b23fee0)
Nhiều nơi có nem, nhưng theo ESY ngon nhất vẫn là NEM CHỢ HUYỆN (Phước Lộc - Tuy Phước - Bình Định). Đến một trong những quán nem của nhà họ Trần ở Phước Lộc, không cần nói gì cô hàng đã dọn lên vài chục nem chua gói bằng lá chuối, cột bằng dây chuối vuông vức xâu từng chục một. Lột bỏ hai cuộn lá chuối bên ngoài, rồi đến lớp lá ổi bên trong, ruột nem hồng hồng hiện ra xinh xắn đã thấy nước miếng tứa ra chân răng. Cầm chiếc nem chấm vào chén xì dầu, cắn một miếng cùng một tép tỏi tận hưởng cái cảm giác giòn giòn, vừa thơm, vừa nồng. Ai thích cay thì cắn thêm lát ớt, càng thêm nồng nàn.
Nem Chợ Huyện không chỉ được ưa thích đối với người dân Bình Định mà còn là món khoái khẩu của dân tứ xứ, thậm chí còn "vượt biên" đến Tây, Tàu nữa.
Ở miền Nam có một số loại nem gói bằng lá dang hay lá rau ngót nhưng không thơm bằng lá ối của nem BĐ.
Bánh tráng nước dừa
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbanhtrang.jpg&hash=7ff689015c46a67c76e97592b57fbab3ceaf9a16)
Cây dừa là sản phẩm được thiên nhiên ưu đãi cho Bình Định. Tinh túy của dừa là phần dầu ổn tàng trong cơm dừa. Ngoài việc lấy dầu, người địa phương còn dùng để làm bánh tráng nước dừa. Đây là đặc sản của cánh Bắc Bình Định. Từ Tam Quan đến Phù Mỹ dọc theo quốc lộ 1 đều có bán nhan nhản.
Chiều xuống họ thu bánh chồng lên nhau và dùng gỗ nặng đè lên trên cho bánh phẳng, cứ mười hai cái, lấy dây chuối cột lại và đem đi tiêu thụ. Bánh hình tròn rất đẹp, mười bánh cũng dày chỉ hai phân.
Có lẽ chỉ có bánh tráng nước dừa là mang nhiều sắc thái Bình Định nhất - nó mang tính đạm bạc, thơm ngon và hiếu khách.
Rượu Bàu Đá
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2F07_11_13_091246.jpg&hash=d49a8c597bcd713d76e2bf3e96264dd03a1eb05e)
Rượu Bàu Đá là đặc sản của vùng đất võ Bình Định. Rượu hoàn toàn được chưng cất bằng phương pháp thủ công nên có hương vị đặc biệt. Bây giờ, tiếng tăm của rượu Bàu Đá đã lan rộng trong cả nước và cả ngoài nước, đã in dấu trong thơ ca, nhạc họa, đã xuất hiện trong giai thoại làng văn nghệ, đã trở thành sự nhắc nhở thân tình của bạn hữu mỗi khi gặp một người Bình Định ghé ra tỉnh ngoài: "Có mang Bàu Đá không?". Vừa qua, nghe nói có một công trình nghiên cứu khoa học về rượu Bàu Đá trong hành trình công nghiệp hóa. Sau đó thấy có bán ở cửa hàng loại rượu Bàu Đá với dạng chai thủy tinh chữ nhật, bầu sứ giả cổ... có nhãn hiệu in ấn khá bắt mắt. Cũng vui.
-
. Uống rượu bia đều được mà mùa hè này quá hợp lí
-
@ku Tí: nem gì giống gỏi trộn tai heo thế? đề nghị cho biết địa chỉ món đó đi? ở Hải Phòng hay Hà Nội
-
@ku Tí: nem gì giống gỏi trộn tai heo thế? đề nghị cho biết địa chỉ món đó đi? ở Hải Phòng hay Hà Nội
Nó là tai heo luộc thái mỏng trộn với thính( bột gạo rang) Có thể chấm ăn hoặc quấn với bánh tráng,lá sung,trứng,giò...
Món này thì nổi nhất là Nem tai Bà Hồng 35 Hàng Thùng (HN) bây giờ thì có nhiều cơ sở hơn rồi. Hôm nọ ngồi ăn ở Cầu Giấy cũng ngon mội tội bia tươi Halida ở đấy uống không ngon lắm
-
Nó là tai heo luộc thái mỏng trộn với thính( bột gạo rang) Có thể chấm ăn hoặc quấn với bánh tráng,lá sung,trứng,giò...
Món này thì nổi nhất là Nem tai Bà Hồng 35 Hàng Thùng (HN) bây giờ thì có nhiều cơ sở hơn rồi. Hôm nọ ngồi ăn ở Cầu Giấy cũng ngon mội tội bia tươi Halida ở đấy uống không ngon lắm
Cái này ở Đn người ta gọi là gỏi cơ, ngoài tai heo luộc ngta còn làm với cá sống (nhất là cá nục) Trên đường từ ĐN ra Huế ku Tí sẽ thấy dọc đường có rất nhiều quán Gỏi Cá Nam Ô, cũng làm y chang vậy
cho thêm cái hình cho sinh động
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fgoi1.jpg&hash=723fd3dafa293155826132f061129f7401173126)
-
Cái này ở Đn người ta gọi là gỏi cơ, ngoài tai heo luộc ngta còn làm với cá sống (nhất là cá nục) Trên đường từ ĐN ra Huế ku Tí sẽ thấy dọc đường có rất nhiều quán Gỏi Cá Nam Ô, cũng làm y chang vậy
Ngoài này thì nem tai riêng, gỏi cá người ta gọi riêng.Kinh nhất là món gỏi cá nhệch ( chả hiểu sao người ta gọi cá nhệch) ăn không quen là biết tay nhau ngay . Bao giờ có điều kiện làm tua xuyên Việt thưởng thức ẩm thực thôi
-
Ngoài này thì nem tai riêng, gỏi cá người ta gọi riêng.Kinh nhất là món gỏi cá nhệch ( chả hiểu sao người ta gọi cá nhệch) ăn không quen là biết tay nhau ngay . Bao giờ có điều kiện làm tua xuyên Việt thưởng thức ẩm thực thôi
@tia: hà Nội thì có món nem tai ngon.
Gỏi cá thì còn có gỏi cá mè nữa bác chơi chưa Tia.
@Emsap: Gỏi cá nục hả chị, hàng thứ cấp thôi. Vào NT đi gỏi cá mai thiên hạ vô đối. Đã từng ở NT bây h ở SG roài. Bao h về NT sẽ gửi chao đỏ.
@Crack Hack: Sứa ăn sống cũng có sứa muối cũng có, mà sứa ngâm chua cũng có, yêu cầu tả rõ mùi vị sẽ có đáp án chính xác.
Sứa bao tử (sứa con ấy) trộn gỏi xúc bánh tráng chấm mắm tôm thì cứ gọi là hao rượu vô cùng, thêm miếng lá sung bùi bùi nữa thì đúng là thiên bôi thiểu (thiên biểu thôi ah )
-
Chưa biết gỏi cá mè,ngoài này có mấy quán gỏi cá của quán ăn Nhật là ngon nhưng bọn nó bán đắt
Làm vài món ăn HP nào
1.Bánh đa cua :(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fimg189.imageshack.us%2Fimg189%2F1736%2Fbnhdacuahp.jpg&hash=3e0e096b9d8731471df416724378a2a2c64045e5)
2.Bánh mỳ cay: thơm ngon bổ rẻ ^^
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fimg29.imageshack.us%2Fimg29%2F8872%2Fbanhmicay.jpg&hash=592356d12e58e13721c6b48dd88d59e4eeb37cf5)
3.Bánh cuốn nào, nước chấm khác biệt và ngon hơn HN cực nhiều:
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fimg36.imageshack.us%2Fimg36%2F4346%2Fbanhcuon.jpg&hash=2dfeb07b004de79c0d917f44d7cdca247b0812a5)
-
Em mê ẩm thực HP lắm đó nha
Lần nào về HP chơi cũng phải ăn bánh cuốn chợ Ga, ăn ốc ở ngõ Lâm Tường, bánh bèo Lê Đại Hành, miến trộn Hàng Kênh, bánh mì cay và chè giun Đinh Tiên Hoàng, bánh đa cua ở Cầu Đất....
Nhiều lắm kể ko xuể được
-
Dưới đây là các món ESY cực kì thích và sẽ mời mọi người nếu đến ĐN chơi
Mì Quảng sứa ở ngay ngã ba Lê Hồng Phong & Nguyễn chí Thanh. Sứa ngon bà cố luôn!
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fmisua.jpg&hash=71121d37c01ef1056628b7002f93099c28d59bed)
Tô bún bò Đà Nẵng, nạm, chả, lưỡi, gân, huyết... có ổ bánh mì nữa chấm chi đúng điệu... Bún bà Diệu Trần Tống hay bà Thủy, bà Hương ở Đống Đa đều ngon...
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbunbo.jpg&hash=7cec28dcb8d8fbce4111a231b05aadaad98c23e2)
Bánh cuốn Tiến Hưng đường Trần Phú... không giống bánh cuốn nơi nào, bánh cuốn Đà Nẵng ăn với chà bông, chả chiên, chả lụa
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbanhcuon.jpg&hash=5a80eafd42be2e58dcedaf18164d2e9dcc2be713)
Bánh đúc chấm mắm nêm đây...
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbanhduc.jpg&hash=f4074a3615dd18e0fc8b2a2d6d4f8acbbed3a8fe)
Bánh bèo nhưn ướt hẻm 144 Hoàng Diệu ngon bà cố keke
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbbeo.jpg&hash=c3eca3bba3a203144c804f99cf5493df9675cf4c)
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbunmam.jpg&hash=951b34605fc154e15bbc230c23208b00e9f2f2b8)
Bún mắm nêm thịt quay hẻm 144 Hoàng Diệu luôn nà
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fbmam.jpg&hash=fc58162b25eddc573e6fe38131a87faad3babbe7)
Xoa xoa hột lựu Trần Bình Trọng... quán ni ngày xưa đi học ăn miết...
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2Fdac%2520san%2Fxoaxoa.jpg&hash=0603da3686a9356758792a8afb467d3704aa4637)
-
Gớm món nào cũng cả chục quả ớt thế kia ngồi ăn mà Tào Tháo đứng đợi ngay bên cạnh thì ngon sao nổi nữa
Món sứa mà mình ăn là sứa muối sao ấy, họ làm trong một cái thùng mua đến đâu gắp đến đấy, ngửi mùi thì cứ gọi là Một dạo được sống ở biển mấy ngày, bây giờ ăn mấy cái sứa đểu họ làm trắng póc chả có vị gì chỉ thấy giòn giòn chán ghê..
-
Gớm món nào cũng cả chục quả ớt thế kia ngồi ăn mà Tào Tháo đứng đợi ngay bên cạnh thì ngon sao nổi nữa
Ăn ớt thì liên quan gì đến Tào Tháo nhỉ nhầm nhọt sang trồng trọt hả anh Tùng ơi,không thích ăn ớt thì đừng thêm vào thôi.
Cái đấy là do người ăn và người chụp đều thích ăn ớt
-
Dưới đây là các món ESY cực kì thích và sẽ mời mọi người nếu đến ĐN chơi
Đã đánh dấu
-
Đã đánh dấu
Đánh dấu làm gì
-
Đánh dấu 8 món hè này vào ĐN bắt ESY chiêu đãi ko thiếu món nào chứ đánh dấu làm gì..
Ý anh bảo là Tào Tháo nó đợi ăn xong là nó vác đao nó đuổi mình chạy ấy mà, ăn các món phía Nam nhiều ớt nhiều đường chỉ được cái đẹp mắt
-
Đánh dấu 8 món hè này vào ĐN bắt ESY chiêu đãi ko thiếu món nào chứ đánh dấu làm gì..
Ý anh bảo là Tào Tháo nó đợi ăn xong là nó vác đao nó đuổi mình chạy ấy mà, ăn các món phía Nam nhiều ớt nhiều đường chỉ được cái đẹp mắt
Anh có vào Đn không mà to mồm thế anh
Em hiểu Tào Tháo nghĩa là gì, nhưng ăn ớt nhiều thì liên quan gì đến ông ấy đâu
Vả lại,xứ Quảng là miền Trung nhé, ứ phải miền Nam, chỉ có người miền Nam mới ăn ngọt nhiều đường, mà ớt người miền Nam thì còn lâu mới cay được như món xứ Quảng, ớt miền Nam vừa to vừa nhạt, không mùi gì cả
-
Em mê ẩm thực HP lắm đó nha
Lần nào về HP chơi cũng phải ăn bánh cuốn chợ Ga, ăn ốc ở ngõ Lâm Tường, bánh bèo Lê Đại Hành, miến trộn Hàng Kênh, bánh mì cay và chè giun Đinh Tiên Hoàng, bánh đa cua ở Cầu Đất....
Nhiều lắm kể ko xuể được
Ăn nhiều thế bảo sao ko tăng cân
-
Ku HoangtuTurin đâu rồi nhỉ, bảo post tiếp mấy bài đặc sản vùng Nam Trung Bộ mà mày ôm bình oxy đào kho báu ở đại dương nào rồi?
-
Anh có vào Đn không mà to mồm thế anh
Em hiểu Tào Tháo nghĩa là gì, nhưng ăn ớt nhiều thì liên quan gì đến ông ấy đâu
Vả lại,xứ Quảng là miền Trung nhé, ứ phải miền Nam, chỉ có người miền Nam mới ăn ngọt nhiều đường, mà ớt người miền Nam thì còn lâu mới cay được như món xứ Quảng, ớt miền Nam vừa to vừa nhạt, không mùi gì cả
Anh có bảo anh sẽ không vào ĐN đâu
Ớt QN thì anh biết rồi, xưa lớp đi tham quan ngồi sông Hương ăn cơm hộp người ta đưa kèm cho 1 lọ tôm chua to lắm, ông nào cũng tham con tôm to đổ đầy vào hộp cơm cuối cùng nhịn ăn hết
Nam Định có món bánh bèo ăn rất lạ, he he.. Vào SG cũng thấy bán bánh bèo ở Q10, sang ăn thử thì ôi giời, thất vọng..
-
Chời ơi !!! Mới bác cứ post mấy cái này lên còn thêm địa chỉ nữa làm em fải tự đi tìm ăn !!! Viên màng túi mất !!!
-
Ku HoangtuTurin đâu rồi nhỉ, bảo post tiếp mấy bài đặc sản vùng Nam Trung Bộ mà mày ôm bình oxy đào kho báu ở đại dương nào rồi?
Chị ơi cho em khất mấy hôm nữa đi. Hic hic mấy hôm nay đang bị sếp đồ sát mấy cái dự án rồi.
Thêm cái báo cáo 1/2 năm nữa
-
Anh có bảo anh sẽ không vào ĐN đâu
Ớt QN thì anh biết rồi, xưa lớp đi tham quan ngồi sông Hương ăn cơm hộp người ta đưa kèm cho 1 lọ tôm chua to lắm, ông nào cũng tham con tôm to đổ đầy vào hộp cơm cuối cùng nhịn ăn hết
Nam Định có món bánh bèo ăn rất lạ, he he.. Vào SG cũng thấy bán bánh bèo ở Q10, sang ăn thử thì ôi giời, thất vọng..
Sẵn làm luôn mấy món ở Huế nhé , phải gọi là "rất Huế"
Cơm hến
ăn cũng khá ngon.
Bánh khoái khác bánh xèo là nó nhỏ, giòn và dày hơn nha bà con
(còn tiếp)
-
Vả mà cũng khen được, mình chưa thấy món nào kinh dị như món vả ở Huế
Em kiếm cái món bánh gì người ta bán ở biển ban đêm ở Huế ấy, ăn ngon phết Bên trong có con tôm thì phải
-
Vả mà cũng khen được, mình chưa thấy món nào kinh dị như món vả ở Huế
Em kiếm cái món bánh gì người ta bán ở biển ban đêm ở Huế ấy, ăn ngon phết Bên trong có con tôm thì phải
Theo mô tả của anh thì em nghĩ là bánh lọc Huế
Bánh lọc có nhiều loại: bánh lọc trần, bánh lọc nướng... , nhưng được nhiều người thích là bánh lọc gói, có lẽ do cái thú được bóc lá, chạm tay vào chiếc bánh bên trong, ngắm nghía nhân tôm thịt lộ ra và… ứa nước miếng.
Bánh lọc trần
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2FBanhBotLoc6.jpg&hash=6185ed61c54b92729e6008b2d5767c3e12cbd021)
Bánh lọc gói lá
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi281.photobucket.com%2Falbums%2Fkk234%2Fvalleyviewkbi%2FBanhloc.jpg&hash=87b40647bb3f780c8d1ba1274777ee2e3e942e17)
Lá gói bánh lọc thường là lá dong, khi bóc, bánh thơm nức mùi lá rất khó quên. Sau này người ta gói bánh bằng lá chuối, tuy ít mùi thơm hơn nhưng cũng đảm bảo hương vị. Tôm dùng làm nhân thường là tôm cỡ vừa ngón tay cái, thịt ba rọi cắt miếng nhỏ hơn lóng tay út. Cả hai được ướp với hành tím Huế băm nhuyễn, thêm đường, nước mắm, bột ngọt cho vừa ăn. Tất cả cho vào chảo, đổ dầu ăn vào, rim đến khi tôm, thịt chín, nước sền sệt thì vớt ra, để nguội làm nhân bánh.
Bột và nước trộn theo tỷ lệ 1/1, bắc lên bếp quậy đều đến khi hơi nặng tay là tắt lửa. Lá dong/lá chuối lau sạch, xé nhỏ cỡ bàn tay. Khi gói dùng đũa làm bằng gân lá chuối quét một ít dầu ăn lên lá, sau đó múc một muỗng bột, gắp 1 con tôm, 1 miếng thịt ấn cho lún vào giữa để bột đậy nhân lại. Gấp mí hai bên vào trước, sau đó gập hai đầu lá lại, xé lá chuối thành sợi dây rồi cột bánh. Bánh gói xong, cho vào nối hấp khoảng 15 phút là chín.
Bánh lọc thường ăn kèm nước mắm - chế biến bằng cách nấu đầu tôm (đầu tôm bỏ ra khi làm nhân), lọc lấy nước, pha với nước mắm ruốc, đường, tỏi, ớt xắt nhỏ. Khi ăn, chấm bánh ngập vào nước mắm, kẹp theo một lát ớt, cắn bánh làm đôi cho vừa miệng.
Chiều mưa Huế, cắn ngập miếng bánh lọc bột trong veo, dai dai, ngọt ngọt, lưỡi đầy cảm giác khi gặp nhân tôm, thịt thấm giòn; cảm nhận được vị nước tôm, mỡ trong miệng. Lúv ấy mà liếc nhìn ngang, thấy cô gái Huế tóc thề ngang vai, má ửng hồng, đôi môi xinh đỏ lựng, xuýt xoa vì vị cay của ớt, hẳn càng thấy lòng thêm xón xang trong chiều mưa Huế.
Miếng ngon thật khó tả!
-
Đúng là bánh lọc gói..
Gớm em mô tả "nhưng được nhiều người thích là bánh lọc gói, có lẽ do cái thú được bóc lá, chạm tay vào chiếc bánh bên trong, ngắm nghía nhân tôm thịt lộ ra và… ứa nước miếng" nghe như là..
-
Ai đã ăn món Thắng Cố rồi nhỉ? Hôm nọ đi qua cái quán có biển Thắng Cố định nhẩy vào thử đặc sản người H'Mông nhưng
thằng bạn kêu nó để cả ruột thế không rửa không chế biến gì mà chỉ nướng lên thôi nên cũng thấy sợ sợ khi mà dịch tả đang báo động . Ai ăn rồi phát biểu ý kiến cái coi
-
Đúng là bánh lọc gói..
Gớm em mô tả "nhưng được nhiều người thích là bánh lọc gói, có lẽ do cái thú được bóc lá, chạm tay vào chiếc bánh bên trong, ngắm nghía nhân tôm thịt lộ ra và… ứa nước miếng" nghe như là..
Mô tả thế mà gớm
Ai bảo anh trí phong phú tưởng tượng, em nghe anh nói mới thấy như là.... Đúng là không có người nói bậy,chỉ có người nghĩ bậy
-
[div align=\\\"center\\\"]Canh cua Thiên Lý [/div] [/font]
[div align=\\\"center\\\"](https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi212.photobucket.com%2Falbums%2Fcc269%2Fmummap7%2Fcanhthienly.jpg&hash=38bb93ff99608a638f87aa840027082339698f5c)[/div]
Không ai nấu hoa thiên lý với thịt lợn, thịt bò. Nó không hợp duyên nhau, hay vì xưa nay dân ta vốn nghèo, không phải luôn có thịt cá qua suốt chặng đường dài thời gian, thành thói quen tập quán. Nhà có giàn thiên lý. Mấy cái cọc tre, dăm thanh khác gác lên, ít cành rào vứt lên đó. Nhà khá thì đan mấy cái mắt cáo có hoa thị cho nắng gắt chiều hè lọc qua đấy, phần chói chang bị ngăn lại, trong nhà mát dịu đi. Mùa hè, chiều gió nam, đêm trăng sáng, bắc cái chõng ra dưới giàn thiên lý đón bóng cây lay động, nhận hương thơm thoáng xa thật dễ chịu. Tắm xong mấy gầu nước giếng thơi mát lạnh tỉnh người ngồi xuống cạnh mâm cơm húp bát canh cua thiên lý, cái mệt biến hết, chỉ còn hương quê mơ hồ lãng đãng không biết từ đâu ra.
Người đi làm đồng mang theo cái giỏ. Tháng sáu, cua bò ra chân lúa, cứ việc nhặt cho vào giỏ. Chiều về thành bát canh thơm. Loáng thoáng mấy nhánh lá xanh, dăm dùm hoa mỏng mảnh còn màu lá mạ, đúng là màu "thiên lý", màu thắt lưng trinh nữ một thời làm mê đắm bao chàng trai mộc mạc. Bát chiết yêu ấy ngọt thanh man mát, dìu dịu, thơm như tâm hồn ta nhẹ bẫng, cất đi bao nhọc nhằn.
Canh cua thiên lý không có mùi gây của mỡ bò, không xao lên những vòng tròn mỡ lợn quá béo, không tanh tưởi mùi lươn vị cá. Nó không rớt như rau đay mùng tơi, mà cứ thoang thoảng mùi cốm non pha một chút gió đầm sen, một nhánh cỏ mật, một chút hương ngâu, hương cau, chính xác là mùi hoa thiên lý có từ ngàn xưa để lại.
Sẵn vại cà nén mặn, quả cà đã trong ra và giòn tan, nó đã chìm đắm bao ngày trong muối, nay là bạn đồng hành nâng vị canh cua thiên lý nên như kẻ tung người hứng, thành đặc phẩm.
Người thành phố ít được biết đến hương mộc mạc đồng quê của thiên lý, thứ hoa để gài đầu con gái, để nấu canh ăn, cứ mơ hồ dăng mắc hương thơm thanh khiết. Ăn nó trong cảnh tĩnh lặng thanh khiết, trong trăng trong gió, trong yên vui sum họp...thì nó vượt cả gà tần hắc mùi thuốc bắc, vượt chim quay cứng quèo khô khốc, vượt lẩu lươn tanh lòm, vượt tái dê hoi hoi...
Ai có dịp một lần về quê hương, được ăn một bát canh cua thiên lý, chỉ mới nâng lên ngang cằm.... đã có bao cảm giác thân thương.... thì chắc nhớ nó suốt đời. Cứ thử mà xem. ( Tản văn - Băng Sơn )
-
Mát ruột nào ^^
BÚN SỨA
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fi135.photobucket.com%2Falbums%2Fq127%2Fkhunglongmatto%2FBUNSUA.jpg&hash=aba16fb6e83f3dc6f7f5fee64b73c77f50606dd6)
GỎI SỨA CUỐN
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww10.ttvnol.com%2Fuploaded2%2Fcatinatcafesang%2Fgoi%2520sua%2520cuon%2520tom.jpg&hash=cf899113082239ac91502d1b1299c75efc50e91f)
SỨA TRỘN
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww10.ttvnol.com%2Fuploaded2%2Fcatinatcafesang%2Fsua%2520tron.jpg&hash=165a3e6a1021c80501e4322441e2f359ce7921b5)
GỎI SỨA
(https://www.juvevn.net/proxy.php?request=http%3A%2F%2Fwww10.ttvnol.com%2Fuploaded2%2Fcatinatcafesang%2Fgoi%2520sua.jpg&hash=f66ab4ea364ed9cbde79b42bac4173ff9ae4eff4)
Em thèm sứa quá... huhu. Em ở TB mấy năm mà chỉ trước khi đi mới biết là quê có mấy món này... giờ nghĩ lại thấy hối tiếc quá...